Trans: Thảo Uyên
Beta: Anh Thư
Tại sao đứa nhóc này lại vui vẻ đến vậy? Có phải trong lúc tôi chẳng hay, những bất mãn của em ấy đối với tôi đã âm thầm tích tụ? Dù sao đi nữa thì em trai tôi cũng không phải là người tìm cách giải tỏa bằng bạo lực. Thế nhưng, có lẽ thằng bé cũng muốn đánh tôi ít nhất một lần. Đã có không ít lần tôi gây ra nỗi đau cho nhóc ấy rồi. Lương tâm tôi hơi nhói lên.
“Ờm, nào, Yoohyun-ah. Nếu em có muốn phàn nàn bất cứ thứ gì với anh thì, sao không nói hết với anh hôm nay nhỉ?”
“Phàn nàn? Chắc chắn là không……”
Yoohyun-ie cũng ngừng lại, đúng như tôi nghĩ, thằng nhóc đó có điều muốn nói. Tôi vỗ vai em trai, bảo là không sao cả.
“Nói đi, nói đi. Không sao đâu, anh sẽ nghe mà.”
“Em không thích anh ra ngoài, và em cũng không thích anh vướng vào những rắc rối nguy hiểm.”
“…Ừ, thì.”
Khi tôi đang bị bất ngờ bởi câu trả lời, Yoohyun-ie lắc đầu, ra hiệu rằng đừng lo lắng.
“Em chỉ nói thế vì anh bảo em nói cho anh biết thôi. Anh cũng không muốn em làm Thợ săn mà đúng không? Kể cả bây giờ thì anh vẫn lo khi em đi công phá hầm ngục.”
“Ừ. Anh cũng… ừ thì, anh sẽ vui hơn nếu em chỉ làm công việc an toàn thôi, nếu có thể. Và cả Yerim-ie nữa.”
Nếu thằng bé không cần phải bươn chải mà thay vào đó chỉ cần đi học, thì tôi còn hạnh phúc hơn. Chúng tôi mỉm cười với nhau cùng một lúc. Dù vẫn không thể làm gì hơn, nhưng tôi cảm thấy khác biệt với trước đây. Có lẽ nhờ những ngày yên ả vừa qua, tôi có chút hy vọng rằng ước mong đó sẽ thành hiện thực vào một ngày nào đó. Yoohyun-ie chắc cũng cảm thấy giống như vậy.
“Và nhớ tập thể dục.”
“…Hả?”
“Ngay cả khi anh không khỏe, anh cũng nên làm vài động tác giãn cơ đơn giản. Lớn tuổi rồi thì phải tập thể dục thường xuyên để khỏe mạnh chứ.”
Yoohyun-ie nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm khắc, như hỏi tại sao tôi không làm vậy. Không phải tôi không cố gắng, mà chỉ là, um… tự nhiên nó thành ra như vậy.
“Đừng ăn khuya nữa. Và đừng bỏ bữa chỉ vì ‘phiền phức’, phải ăn đúng giờ. Park Yerim sẽ không cho anh ăn những món vặt mà cô ta mua nữa. Cũng đừng ăn những thứ mà Hội trưởng Hội Beaker và Thợ săn Kang Soyoung mua cho anh nữa-”
“Không, Yoohyun-ah! Anh ăn nhiều mà, dù có hơi……”
“Ăn nhiều thì tốt, nhưng chỉ ăn vặt trong khi bỏ bữa là không được. Nếu ăn ba bữa đầy đủ thì cũng được. À, em đã hẹn nha sĩ ngày mai rồi, sáng nhé.”
Tại khi tôi ở một mình…việc ăn uống đầy đủ phiền lắm. Tôi không có lý do rõ ràng, nên tôi nói với em ấy rằng tôi sẽ cố gắng từ giờ trở đi. Nếu tôi bị ốm thêm vài lần nữa, có thể em sẽ cử một người bảo vệ chuyên trách. Hoặc một huấn luyện viên sắp xếp thực đơn cho tôi mỗi ngày.
“Em vui khi đánh nhau với anh trong không gian tinh thần này vì em muốn anh tập thể dục à? Nhưng tập luyện ở đây không có ích đâu.”
Cho dù tôi có thể hình thành thói quen tập thể dục.
“Không.”
“…Vậy thì?”
“Em chỉ thấy vui thôi.”
Yoohyun-ie nghiêng đầu như thể đang thắc mắc tại sao tôi lại hỏi và tiếp tục giải thích.
“Em không thật sự quan tâm đến bất kỳ thứ gì khác ngoài những chuyện liên quan đến anh. Chỉ có một thứ em có thể nói là em hứng thú, là chiến đấu.”
Tôi cũng biết điều đó. Yoohyun-ie có khuynh hướng khá bạo lực. Mặc dù những Thợ săn chiến đấu cấp S khác cũng thường bạo lực, đặc biệt là những người có kỹ năng tấn công cao hoặc chỉ số mạnh.
“Chắc vì em có thể giải tỏa hết mọi thứ mình kìm nén? Cảm giác tốt phết. Săn quái vật cũng được nhưng em thích đánh nhau với Thợ săn hơn.”
“Anh nghe bảo em đánh nhau với Hyuna-ssi nhiều lắm.”
“Giờ mấy vụ bùng nổ hầm ngục dường như cũng không còn nữa nên em còn chẳng thể làm thế.”
Yoohyun-ie hơi ấm ức.
“Vì có một thợ săn cấp S làm việc cho chính phủ ở Hàn, nên khác với nước ngoài, mấy chỗ mà đến trừng trị thợ săn cấp cao cũng khó kể cả khi họ phát điên ấy. Và cũng có nhiều luật hạn chế thợ săn cấp S nên bọn em không được làm hại nhau.”
“Nếu có chuyện gì xảy ra, đó sẽ là một tổn thất lớn đấy, em biết mà.”
Đánh nhau bên ngoài khó tránh khỏi bị chú ý, ít nhất thì họ có thể bị xử lý nhanh chóng. Nhưng vấn đề nằm ở trong các hầm ngục. Do đó, việc hai hoặc nhiều thợ săn cấp S, đặc biệt là từ các hội khác nhau, vào cùng một hầm ngục là điều cấm kỵ, không chỉ trong nước mà còn cả ở nước ngoài. Làm gì có cách nào điều tra nếu một người giết một người khác trong hầm ngục và rồi lại nói rằng họ bị quái vật giết? Nếu có từ ba người trở lên thì có thể khác đi, nhưng một cặp vào một mình là điều rất nghiêm ngặt trong nước. Chỉ có trường hợp của công chức Cục trưởng Song thôi.
Yoohyun-ie và Yerim-ie cùng thuộc một Hội nên không sao cả. Tôi đoán Sung Hyunjae và Evelyn cũng sẽ không bị hạn chế gì. Mặc dù Evelyn có khả năng sẽ đâm sau lưng Sung Hyunjae.
Dù không vì lý do đó, việc gửi nhiều hơn một thợ săn cấp S vào cùng một hầm ngục chỉ để công phá là ngu ngốc. Tại sao phải lãng phí như thế khi cấp độ của những hầm ngục chưa khó đến thế? Đơn giản là phí phạm nhân lực, nhưng hai ba năm nữa thì có thể sẽ khác.
“Nhưng Cục trưởng Song Taewon lại là người thú vị nhất khi đấu cùng. Nhất là khi em vừa mới thức tỉnh, nếu chỉ đánh cận chiến, anh ta là một đối thủ khó nhằn nên em thậm chí còn cố tình đánh nhau mà không dùng Hắc Diễm đấy.”
…Cục trưởng Song, tôi xin lỗi. Tôi thật sự, chân thành muốn bù đắp cho anh, nhưng anh lại không nhận, buồn thật.
“Anh ta dễ bị gọi ra lắm, nên em đánh nhau với anh ta nhiều nhất. Những thợ săn cấp S khác hẳn cũng đánh với Cục trưởng rất nhiều.”
“Anh ta khổ thân thật đấy, từ trong nước cho đến ra hải ngoại.”
“Hội trưởng hội Beaker cũng ổn. Còn hội trưởng hội Sesung cũng không tệ. Những người khác thì tẻ nhạt.”
Có phải em ấy ít quan tâm đến Sung Hyunjae hơn Hyuna-ssi không nhỉ? Thế nên em thích phong cách cận chiến giống như Cục trưởng Song, hừm. Nhưng mà, Yoohyun-ie cũng thích đến gần rồi tự xử lý hơn là đốt cháy từ xa.
“Nhưng em chắc chắn rằng anh là người tuyệt nhất!”
Yoohyun nói, nhìn tôi với đôi mắt đầy mong mỏi.
“Ở cùng anh thì cái gì cũng tốt, nhưng em không nghĩ rằng tụi mình còn có thể chiến đấu như thế này. Em tưởng là bất khả thi.”
“Wf… Anh cũng nghĩ vậy.”
“Anh có thể sử dụng kỹ năng của Park Yerim và hội trưởng hội Sesung như hồi đó không? Cả kỹ năng của em nữa?”
“Ừ, anh làm được, nhưng mà sẽ không điêu luyện bằng người sở hữu. Kỹ năng càng phức tạp thì càng khó sử dụng.”
“Nhưng anh đã dùng rất giỏi mà. Còn vũ khí thì sao? Mình có mang vũ khí vào được không?”
“Em có thể sử dụng những vật phẩm em có trên người khi anh dùng kỹ năng không gian tinh thần.”
“Vậy thì em sẽ phải chuẩn bị. Vì anh có nhiều kỹ năng đa dạng lắm, em sẽ dùng vật phẩm Kháng Lạnh – anh có dùng độc được không?”
“Được, anh dùng được cả kỹ năng của Noah-ssi.”
“Thật á? Thế thì sẽ khó đấy.”
Em trai tôi nói một cách phấn khích như đứa trẻ vào ngày trước chuyến dã ngoại. Dù cho Yoohyun-ie thực sự không thích dã ngoại.
“Khi nào tụi mình sẽ đấu vậy, hyung?”
“Tụi mình sẽ đều mất khả năng phòng vệ nên anh sẽ phải nhờ Yerim-ie bảo vệ cả hai đứa. Chắc sẽ không mất nhiều thời gian đâu, nhưng chẳng biết được, nên mình sẽ phải dành ra kha khá thời gian đấy.”
Yoohyun-ie cười rạng rỡ, nói rằng em ấy sẽ kiểm tra lịch và tìm ra thời gian càng sớm càng tốt. Em ấy vui đến vậy sao?
‘Sau trận đấu, có lẽ chuyện về mảnh vỡ Trái tim Của Hắc long sẽ dễ nói hơn.’
Tôi không thể lành lặn nếu chúng tôi giao đấu, nên hẳn em sẽ bớt ngần ngại dùng dao lên lưng tôi, hoặc có thể nói là trông tôi không yếu đuối như mọi khi nữa. Dù thế giới tinh thần và hiện thực có khác biệt, một khi em ấy đã trải qua rồi, thì hẳn là suy nghĩ của em sẽ thay đổi.
Dù em ấy sẽ vô cùng bận sau khi những thay đổi trong hầm ngục được công bố, Yoohyun-ie vẫn dành ra được thời gian hai ngày sau đó. Có rất nhiều việc trong hội phải xử lý, nhưng những cuộc công phá dễ dàng hơn đã giảm bớt áp lực. Yerim-ie cũng đã đồng ý đến canh chừng cho chúng tôi.
“Vậy là cuối cùng anh cũng chính thức thuê nhân viên toàn thời gian cho cơ sở nuôi dưỡng.”
Seok Simyung nói với niềm vui sướng, đã chạy đến ngay lập tức mặc dù đang bận rộn khi nhận được yêu cầu từ tôi.
“Tôi có vài mối quen biết cho công việc văn phòng.”
Khi thị lực của tôi đã hồi phục hoàn toàn, tôi sẽ đến trực tiếp và đưa họ vào. Nhưng những người tôi biết đều là thợ săn cấp thấp.
“Tôi muốn Haeyeon giúp thuê những thợ săn cấp trung và cao cho an ninh và quản lý quái vật.”
“Chắc chắn là chúng tôi phải giúp. Nếu cần những người có chuyên môn khác, hãy cho tôi biết bất kỳ lúc nào.”
Seok Simyung nói rằng ông ta sẽ tìm kiếm họ bằng tất cả tâm huyết của mình. Ông ta có vẻ muốn đuổi hết những thợ săn từ các Hội khác ra khỏi Cơ Sở Nuôi Dưỡng càng sớm càng tốt. Yoohyun-ie và Yerim-ie sống ở đó, nên có lẽ ông ta đặc biệt bận tâm về điều đó.
Nghĩ đến bọn trẻ, ông ta đúng là cần làm việc đàng hoàng. Ông ta cũng đã giúp tôi. Và đã bị Sung Hyunjae quấy rầy.
“Hội trưởng hội Sesung cũng nói rằng sẽ giúp.”
Anh ta thực ra không nói như vậy, nhưng tôi vẫn nhắc. Biểu cảm của Seok Simyung ngay lập tức trở nên hơi căng thẳng. Tuy nhiên, nó nhanh chóng trở lại vẻ bình thường.
“Thật lòng mà nói, tôi không nghĩ anh ta là là người nên thân thiết đâu. Hội trưởng hội Sesung là người nguy hiểm.”
“Xin hãy đối xử tốt với anh ta. Anh ta là một người tử tế theo cách riêng của mình nếu ông có chút thời gian làm quen.”
“À… vậy à. Dù sao đi nữa, tôi không tự dưng khuyên người đã gặp Hội trưởng hội Sesung nên tránh xa anh ta như vậy. Có không ít người đã phải chịu khổ chỉ vì vẻ ngoài ấn tượng của anh ta.”
“Có phải ông là một trong số đó không, Trưởng nhóm Seok?”
Khi tôi hỏi, giả vờ như không biết gì, Seok Simyung ho khan một cách vô lý. Để ông ta khó chịu đến vậy, chắc chắn Sung Hyunjae đã tra tấn ông ta không ít. Tôi có chút nhẹ nhõm khi nghĩ thế và cảm thấy hơi áy náy nên đã chuyển chủ đề.
“Vì Thợ săn Noah đang ở trong trụ sở và hội Haeyeon ngay bên cạnh, xin hãy chọn những người đáng tin cậy hơn là chỉ dựa vào năng lực thợ săn.”
“Chắc chắn chúng tôi sẽ làm như vậy. Tôi có để mắt đến một số thợ săn rồi.”
Với tư cách là người đứng đầu đội ngũ nhân sự của một hội khổng lồ, tôi có niềm tin vào mắt nhìn của Seok Simyung. Trên hết, hầu hết các thành viên của Haeyeon đã qua bàn tay của người đàn ông này. Ông ta là người đã tạo dựng hội vững chắc hiện tại, vì vậy sẽ tốt hơn nhiều so với việc tôi lang thang tìm kiếm từng người một.
“À, còn, ý kiến về Trung Tâm Thức Tỉnh thì đang chia rẽ quan điểm.”
“Trung Tâm Thức Tỉnh? Không phải việc mở cửa lại của nó còn lâu mới đến sao?”
Nó đang được xây dựng lại sau khi tôi khiến Liette phá hủy nó, nhưng sẽ còn mất một thời gian nữa để hoàn tất. Đáng lẽ chỉ nên phá một nửa thôi.
“Tòa nhà Trung tâm sẽ cần thời gian để xây dựng, nhưng các cơ sở bên trong đã được xem xét rồi, nên có thể mở cửa tạm thời ở một địa điểm khác. Tuy nhiên, vì tình hình với các hầm ngục đã thay đổi và nhu cầu tăng số lượng Thức tỉnh giả đã giảm, nên đã có nhiều cuộc thảo luận.”
À, thì việc quản lý các hầm ngục giờ đây đã dễ dàng hơn nhiều. Dù sao đi nữa, xét đến tương lai khi số lượng và độ khó của các hầm ngục sẽ tăng lên, một Trung tâm Thức tỉnh là cần thiết. Trên hết, kho đồ của nó rất tiện lợi.
“Họ không tính tìm cách loại bỏ Trung tâm hoàn toàn chứ?”
“Không. Thay vào đó, họ đang cắt giảm hỗ trợ……”
“Trời ạ, họ thật sự là những kẻ tồi tệ, nhỉ? Tại sao lại cắt giảm hỗ trợ khi chúng ta nên giảm số lượng Thức tỉnh giả như tôi đã yêu cầu trước đó? Tăng cường đào tạo là rất cần thiết!”
Tôi cần phải ghé thăm Hiệp Hội Thợ Săn để thuyết phục họ. Hoặc Quốc hội? Hiệp Hội thì vẫn đang được tái cơ cấu một phần, nhưng Quốc hội thì không thay đổi gì cả. Họ có phải đang thù hằn vì không có một hội cấp S nào ở Yeouido không? Vị trí mà Hội MKC để lại vẫn còn trống.
“Họ không thể phớt lờ ý kiến của cậu được, Giám đốc Han, vì vậy đừng quá bận tâm và hãy tập trung vào trung tâm nuôi dưỡng như ưu tiên hàng đầu.”
Seok Simyung an ủi tôi, nói rằng tôi chỉ nên biết rằng việc thảo luận về điều đó đang diễn ra. Quả thật, rất khó để phớt lờ ý kiến của tôi ngay bây giờ. Dù sao đi nữa, tôi liên quan đến một loạt thành tựu nổi bật ở Nhật Bản và phòng thí nghiệm nghiên cứu. Và tinh chất sức bền sẽ sớm được ra mắt nữa.
Tôi cảm thấy hơi áp lực.
Seok Simyung rời đi, nói rằng ông ta sẽ tổng hợp một danh sách và gửi cho tôi trong tuần. Tôi cũng chuẩn bị đứng dậy, kiểm tra những con quái vật con, và về nhà, thì-
– Hyung!
Bất ngờ, Irin xuất hiện. Con thằn lằn đỏ cuộn quanh cổ tay tôi. Cái gì thế?
“Rin à, Yoohyun-ie sao rồi?”
– Yoohyun-ie đang bận. Rin nói với anh ấy rằng sẽ đi chơi một lát và sẽ về.
“Nhóc cũng đi một mình nữa hả?”
– Ngồi bên cạnh Yoohyun-ie là tốt nhất, nhưng thỉnh thoảng cũng được. Rin-ie không thể đi xa! Bình thường thì khó khăn để đến đây, nhưng bên anh thì không sao, hyung.
“Vậy nếu khó thì sao lại đến đây? Em có muốn anh đưa về không?”
– Không cần đâu, hyung!
Rin nhìn tôi với ánh mắt đầy nài nỉ, đuôi quẫy đuôi.
– Anh bảo Yoohyun-ie rằng anh sẽ vào trong anh ấy, đúng không?
“Đúng rồi, ngày mai.”
– Anh thật sự mạnh ở bên trong đó sao?
Hỏi tôi có mạnh không à? Tôi mạnh là chắc chắn. Ngay cả khi không tính đến năng lực của em trai 25 tuổi của tôi.
“Em biết anh có thể làm cho kỹ năng tấn công của mình mạnh gấp đôi không? Nên chỉ xét riêng kỹ năng tấn công, anh mạnh hơn Yoohyun-ie.”
– Vậy anh không thể làm như vậy!
Irin dùng chân trước đập nhẹ vào tay tôi.
– Anh không thể điều chỉnh nó về gần với mức của Yoohyun-ie sao? Đúng không? Hyuuung. Nếu anh quá mạnh thì mọi chuyện sẽ kết thúc trước khi Yoohyun-ie kịp làm những gì cậu ấy muốn.
“Anh sẽ cố gắng để phù hợp với em ấy.”
– Còn về việc đặt giới hạn cho chính kỹ năng của anh thì sao? Yoohyun-ie sẽ nhận ra nhanh chóng nếu anh nương tay với anh ấy đó!
Điều đó thì đúng. Tôi nên cố gắng giới hạn một số kỹ năng của mình, giống cách Diarma đã chặn Eunhye.
“Ờmmm, anh sẽ thử.”
– Cảm ơn anh, hyung! Anh là nhất!
Rin lại nhảy lòng vòng vui thích. Có thể nhóc chỉ đơn giản là không muốn Yoohyun-ie thua, đồ tồi bé xíu này?
“Tôi cũng muốn đấu với chú nữa, ahjussi~”
Yerim-ie nói khi chúng tôi ngồi xuống ghế.
“Tôi chỉ cần canh chừng cả hai thôi đúng không?”
“Ừ, nhìn bên ngoài thì chỉ giống đang ngủ thôi. Yoohyun-ah, em sẵn sàng chưa?”
Yoohyun-ie gật đầu. Trông thằng bé hơi lo lắng nữa.
‘Mình nên chặn cái kỹ năng nhân đôi kỹ năng chiến đấu.’
À với lại, những chỉ số nhân đôi của Yoohyun-ie từ trước hồi quy nữa. Còn Hắc Huyết Diễm thì sao nhỉ? Cái hình ảnh tôi dùng kỹ năng của Yoohyun-ie 25 tuổi không nên trông quá kỳ cục. Kỹ năng Chủ Nhiệm không phải có được nhờ hồi quy. Nên, tôi có có nên…biểu diễn Hắc Huyết Diễm cho thằng bé không nhỉ? Chắc sẽ hữu dụng.
Tôi nhắm mắt và dùng kỹ năng Không Gian Tinh Thần lên Yoohyunie. Thằng bé chấp nhận không phản kháng.
“Hyung.”
Khi tầm nhìn mờ nhòe của tôi rõ ràng hơn, tôi thấy Yoohyun-ie đứng giữa cánh đồng cằn cỗi.
