Trans: Thảo Uyên
Beta: Yuxin
Hai năm trước, tại Bỉ.
Ánh nắng len qua khung cửa, trải dài lên vân gỗ trên sàn nhà. Trên bức tường gạch cũ kỹ tối màu loang lổ vết xước, treo một bức ảnh chú chó đốm. Đó là một quán cà phê nhỏ xinh, chỉ vỏn vẹn hai chiếc bàn gỗ gụ và một quầy bar dài.
Trong quán chỉ có duy nhất một người. Chủ quán không ở đấy, để lại vị khách lặng lẽ ngồi bên tách cà phê, hờ hững nhấp từng ngụm. Trên bàn, chiếc giỏ mây lót giấy đựng vài lát bánh mì baguette dường như chưa hề được động đến.
Đúng lúc đó, cửa quán mở ra. Một người phụ nữ tóc vàng nâu tết dài bước vào. Evelyn Miller nhìn chằm chằm vào người đàn ông ngồi cạnh bàn, khóe mắt sau gọng kính hơi cong lên.
“Trông có vẻ chán nhỉ, thưa ngài.”
“Tôi đã dành thời gian đến đây, vậy mà lại công cốc.”
Sung Hyunjae ngả người vào lưng ghế, đáp lời. Đôi chân dài của anh chẳng vừa với khoảng cách giữa bàn và ghế, nghiêng nghiêng một cách gượng gạo, thế nhưng lại mang cảm giác như đó là một sự sắp đặt có chủ ý.
“Dạo này tin giả tràn lan quá nhỉ. Đến cả ngài đây cũng phải đi một chuyến vô ích.”
“Đó có nghĩa là họ đang dần quen với thế giới mới này.”
Đã hơn một năm kể từ khi hầm ngục và Thức tỉnh giả xuất hiện.
“Ghé qua London xong rồi về nước luôn nhỉ?”
“Anh định cứ thế mà đi sao?”
“Lâu rồi mới bị lừa một cú, coi như trả công cho trò đùa này đi.”
Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, giọng nhẹ nhàng.
“Lâu rồi anh mới quay lại Hàn Quốc. Cũng phải một tháng rồi nhỉ?”
“Nghe bảo bên đó cứ càm ràm mãi, hỏi bao giờ tôi mới về. Cứ như bị mất lộc không bằng, kêu ca đủ chuyện.”
Hiệp hội Thợ săn không ngừng nhắc nhở rằng một thợ săn cấp S như anh không nên rời khỏi đất nước quá lâu. Song song với những lời than phiền, họ vẫn cố che giấu chuyện Hội trưởng Sesung vắng mặt để giữ hình ảnh ổn định cho đất nước. Chỉ cần thêm một Thợ săn cấp S có mặt là đã đủ để tạo cảm giác đất nước ổn định.
Tất nhiên, chỉ dân chúng là không biết. Giới Thợ săn cấp cao đều rõ mồn một việc Sung Hyunjae thường xuyên ra nước ngoài.
“Ngay cả khi đã có Song Taewon mà họ vẫn còn lo lắng cơ đấy.”
“À, ý anh là vị Thợ săn cấp S đặc biệt kia đúng không?”
“Nhờ có anh ta, tôi mới không cần ở Hàn Quốc quá lâu.”
Ban đầu, sau khi thành lập Hội Sesung, anh dự định sẽ ở lại Hàn Quốc ít nhất một năm để ổn định mọi thứ. Thế nhưng sự tồn tại của Song Taewon đã rút ngắn thời gian ấy xuống chỉ còn nửa năm. Chỉ cần Song Taewon vẫn giữ vững vị trí công chức trung lập, thì dù Hội trưởng một hội cấp S vắng mặt, công hội cũng không phải chịu tấn công khi không phòng bị.
Những việc khác, anh ở nước ngoài hoàn toàn có thể xử lý được. Khác với khi ở trong hầm ngục, ở ngoài đời thực vẫn có thể liên lạc, mà có chuyện gì gấp dù ở xa đến đâu chỉ mất một ngày là về nước, nên thực ra đi nước ngoài còn ít rủi ro hơn là vào hầm ngục trong nước.
Hơn nữa, phần lớn hầm ngục thời điểm ấy đều còn ở cấp thấp, nên anh chẳng cần thiết phải trói chân mình ở Hàn Quốc. Thay vào đó, việc quan trọng hơn là tìm kiếm những Thợ săn và vật phẩm hữu ích ở nước ngoài, đồng thời mở rộng các mối quan hệ ra khắp nơi. Bởi một khi các công hội tại mỗi quốc gia đã hoàn toàn ổn định, việc chiêu dụ Thợ săn hay thâu tóm vật phẩm sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều. Anh cần phải hành động nhanh để mở rộng tầm ảnh hưởng của mình.
“Năm ngoái làm anh phải đi công tác xa, tôi vẫn thấy áy náy.”
“Nhìn cô chẳng chút áy náy nào.”
Sung Hyunjae nở nụ cười đẹp như tranh. Trên bàn, bánh mì vẫn còn nguyên, chỉ có tách cà phê đã gần cạn. Evelyn bèn cầm một lát bánh lên, cắn nhẹ viền bánh.
“Hội trưởng Hội Haeyeon vẫn ở Hàn Quốc chứ?”
“Cậu ta chưa từng rời khỏi, dù là chính thức hay không. Lần này anh đoán sai rồi nhé. Anh bảo nhiều nhất ba tháng là cậu ta sẽ rời Hàn Quốc cơ mà.”
Sung Hyunjae đẩy ghế đứng dậy, tiếng ghế khẽ cọ vào sàn.
“Tôi chỉ mới gặp cậu ta hai lần nên có lẽ vẫn chưa hiểu rõ. Nhưng đúng là bất ngờ. Hàn Quốc còn kèm với Song Taewon nên không phải nơi dễ bung xõa, tưởng cậu ta không trụ lâu chứ.”
“Anh từng nói cậu ta giống anh và Liette, đúng không? Vị Thợ săn cấp S trẻ nhất ấy.”
“Ừ, nhưng xét về tính cách, tôi và Liette giống nhau hơn.”
“Nhưng anh đâu có xem hai người đó ngang hàng với mình. Với anh, họ ở cấp thấp hơn, đúng không?”
Sung Hyunjae mỉm cười nhẹ, bước ra ngoài, để lại vài tờ tiền trên quầy
Cùng là cấp S bẩm sinh, nhưng như Evelyn nói, với Sung Hyunjae, Han Yoohyun và Liette chẳng bao giờ có thể trở thành đối thủ ngang hàng. Khoảng cách giữa họ quá rõ ràng để có thể đứng cạnh nhau.
Với anh, ngay cả Thợ săn cấp S bẩm sinh cũng chẳng khác gì những Thợ săn cấp S thông thường – thậm chí có thể coi như người chưa thức tỉnh. Chỉ là những đối tượng để anh đánh giá xem có đáng để nâng đỡ hay không. Nếu không thấy hứng thú thì cấp S cũng chẳng hơn gì một người bình thường. Ở một khía cạnh nào đó, có thể nói là… vô cùng công bằng.
“Tôi định mời vài thợ săn cấp S quốc tế đến sinh nhật mình năm nay. Thợ săn cấp S Evelyn Miller cũng sẽ được giới thiệu vào lúc đó.”
Dù đã thức tỉnh thành cấp S nhưng Evelyn vẫn đang giấu chuyện này. Với kỹ năng che giấu khí tức, cô có thể khiến ngay cả cấp S cũng nghĩ mình là người bình thường.
“Thế còn gia nhập Hội Se-”
“Tôi xin từ chối.”
Evelyn dứt khoát cắt ngang.
“Tôi muốn tiếp tục làm Thợ săn tự do thêm một thời gian.”
“Đáng tiếc thật.”
“Nếu anh kết hôn thì tôi sẽ cân nhắc.”
Cánh cửa mở ra, một cánh đồng cỏ rộng lớn xuất hiện, vài con cừu nép vào nhau bên hàng rào.
“Đến đây mà cũng bị giục cưới sao?”
“Ý tôi là, anh cần một người đủ sức chịu đựng anh. Giờ thì tôi còn có thể bỏ chạy trong lúc nguy cấp, nhưng nếu đã ràng buộc với công hội thì khó mà thoát thân.”
Con đường với những ngôi nhà gạch nâu, đỏ, xám đứng san sát vắng tanh. Dù thoạt nhìn yên bình, nhưng chỉ đi một đoạn, một chiếc xe hơi vỡ nát hiện ra. Cửa kính vỡ, vách xe thủng, vết chất lỏng loang lổ khô lại dưới nắng. Một bên mặt đường cũng có dấu vết ẩm, giờ đang khô cứng lại.
Đột nhiên, có tiếng động lớn vang lên từ trên trời.
Tạch tạch tạch–!
Một chiếc trực thăng lao đến, không báo trước, xả đạn liên hồi. Đạn trút xuống, làm đường phố vỡ vụ văng tung tóe như bùn lầy trong mưa. Nhưng ngay tức khắc, những sợi xích vàng rực chặn đứng trước mặt chủ nhân nó.
Hỏa lực đủ để biến người thành giẻ rách, nhưng không viên đạn nào xuyên qua được sợi xích. Không một vết xước. Sợi xích lập tức phản công, lao thẳng vào trực thăng.
Xoảng!
Dây Xích Của Người Tìm Kiếm xuyên thủng sàn trực thăng, đâm qua trần máy, phá nát cánh quạt. Mất đôi cánh, con chim sắt chao nghiêng, lao xuống mặt đất.
Ngay trước khi tiếng nổ dữ dội vang lên, năm bóng người đã kịp nhảy khỏi trực thăng.
“Ở mặt này, Hàn Quốc đúng là bình yên.”
“Dù sao súng máy cũng chẳng làm gì được anh. Trừ phi đạn có ma lực.”
“Nhưng hỏng quần áo thì phiền.”
“Đúng là phiền thật. Cũng không thể ngày nào cũng mặc đồ dùng trong hầm ngục được.”
Trong lúc trò chuyện, năm người nhảy từ trực thăng tiến đến. Người dẫn đầu là một thợ săn cấp S.
“Tôi─”
“Muốn giới thiệu thì liên hệ thư ký của tôi.”
Ánh mắt Sung Hyunjae nhìn gã như một tên bán hàng đa cấp, khiến gã thợ săn cấp S cau mày. Chưa bao giờ, kể cả trước khi thức tỉnh cấp S, gã bị đối xử thế này. Evelyn lặng lẽ lùi lại, giả vờ là người thường.
“Tôi biết anh có vũ khí cấp S.”
“Nó nổi tiếng hơn cả tôi.”
Sung Hyunjae nhún vai, khẽ chạm vào những sợi xích vàng lơ lửng quanh mình.
Dây Xích Của Người Tìm Kiếm Cao Quý, vũ khí cao hơn cấp S duy nhất được biết đến trên thế giới hiện nay. Với số lượng hầm ngục cấp S còn hiếm, ngoài vài món trang bị cấp S, chưa có vũ khí nào tương tự xuất hiện. Vì thế, không ít thợ săn cấp S thèm khát xích của anh.
“Sợi xích đó─”
Cạch! Gót giày đập xuống đất. Sung Hyunjae lao tới trước mặt gã thợ săn cấp S trong tích tắc. Tốc độ nhanh đến mức khó theo kịp, nhưng đối phương cũng là cấp S. Gã vung kiếm phản công, thì─
Đoàng! Một tiếng súng vang lên. Sung Hyunjae, chẳng biết từ bao giờ đã cướp súng từ một tên trong nhóm, bắn thẳng vào trán đối thủ.
“Khụ!”
Thợ săn cấp trung trở lên có thể dùng ma lực để bảo vệ cơ thể, nên vũ khí thường khó gây thương tích. Nhưng nếu bị bắn ở cự ly gần khi không phòng bị thì ngay cả cấp S cũng bị choáng. Nhất là trúng trán, rung động truyền đến tận hộp sọ.
Chưa kịp định thần, một cú đá mạnh giáng vào bụng gã.
Rầm! Thân thể gã cấp S bay xuyên qua tường, đâm sầm vào trong nhà. Cùng lúc, xích vàng rít lên như roi, quật mạnh cả bốn gã còn lại. Tiếng la hét vang lên, bốn người ngã xuống như rơm rạ. Không có máu nhưng chắc chắn gãy vài cái xương.
“Hắn ta là gà con mới thức tỉnh à?”
“Chắc thế. Nhìn cách hắn bất chấp lao vào anh là biết.”
“Không cần thiết phải loại bỏ cấp S, dù họ có ngu ngốc thế nào đi nữa.”
Tên thợ săn cấp S lồm cồm bò ra từ bức tường thủng, nhìn chằm chằm. Nhưng anh không thèm liếc mắt, quay người đi.
—————–
Tại London, Sung Hyunjae gặp Hội trưởng một Hội Thợ săn ở Anh, người này từng được anh hỗ trợ. Dù hắn ta có vài điểm làm anh chưa vừa ý, nhưng vẫn tạm chấp nhận. Sau khi xử lý vài việc, anh đi thẳng đến sân bay.
Evelyn, khi đến Anh thì hai người tách ra, cũng xuất hiện ở sân bay để tiễn anh.
“Lần này anh ở lại lâu chút nhé. Hoặc đừng quay lại đây nữa.”
“Tôi định ghé Ấn Độ. Hệ thống bên đó còn hỗn loạn, chắc sẽ kiếm được kha khá.”
“Cũng sẽ có thêm đám ngốc dám thách thức anh. Tội cho mấy vị công chức nhà nước lại phải vất vả nữa.”
“Họ ít nhất cũng nên chuẩn bị một món quà sinh nhật ra trò chứ.”
Trong phòng chờ sang trọng vốn chỉ có hai người, một người phụ nữ bước vào. Nhìn khoảng chừng bốn mươi tuổi nhưng tóc trắng như tuyết.
Sung Hyunjae khẽ ngạc nhiên nhìn cô ta. Thấy phản ứng của anh, Evelyn cũng ngỡ ngàng lẫn tò mò.
“Chào cậu, Hội trưởng Hội Sesung. Tôi là Marissa Moore, thuộc Hiệp hội Thợ săn Anh Quốc.”
Cô ta nói bằng tiếng Hàn trôi chảy.
“Tôi tin rằng đây là lần đầu tiên được gặp cô.”
“Đúng vậy. Tôi mới Thức tỉnh gần đây. Tôi là Thợ săn hạng trung, chỉ số là B.”
Marisa tự giới thiệu cấp bậc trước. Sung Hyunjae quan sát cô, rồi hỏi.
“Không thất lễ chứ, tôi có thể hỏi tuổi của cô không?”
“Năm nay tôi 64 tuổi.”
“Trông bà trẻ hơn tuổi nhiều đấy.”
“Cảm ơn cậu.”
Marissa đưa cho Sung Hyunjae một phong thư đóng dấu của Hiệp hội Thợ săn Anh.
“Nếu cậu đến Vương quốc Anh, chúng tôi sẽ dành cho cậu những đãi ngộ tốt nhất.”
“Cảm ơn lời đề nghị của bà, nhưng tôi xin phép từ chối.”
Xong việc, Marissa rời đi ngay. Evelyn, vẫn mang ánh mắt khó hiểu, hỏi ngay khi cửa đóng lại.
“Quý ngài lịch sự một cách bất thường đấy.”
“Tôi từng bảo tính cách của tôi giống Liette hơn Han Yoohyun, đúng chứ?”
“Đúng, tôi có từng nghe qua.”
“Nhưng bà ấy, cảm giác còn giống tôi hơn.”
Sung Hyunjae nhìn lá thư trong tay, trầm ngâm. Evelyn khẽ cau mày.
“Bà ấy giới thiệu là cấp B. Tôi cũng cảm nhận được tầm khoảng đó. Hay bà ấy che giấu chỉ số?”
“Không, tôi cũng thấy là cấp B. Nhưng…”
Anh dừng lại, suy tư, rồi nói tiếp.
“Hầu hết thợ săn cấp S hiện nay đều ở độ tuổi hai mươi, cùng lắm là giữa ba mươi. Chưa ai quá bốn mươi cả.”
“Đúng là vậy”
“Nếu một người đáng lẽ thức tỉnh cấp S nhưng bỏ lỡ thời điểm, đến năm năm mươi, sáu mươi tuổi mới thức tỉnh, liệu họ có thức tỉnh ở cấp thấp hơn không?”
Evelyn nghiêng đầu suy nghĩ.
“Việc này vẫn chưa được nghiên cứu kỹ, nhưng đúng là người trẻ thường có chỉ số Thức tỉnh cao hơn. Vậy chẳng lẽ quý bà Moore vốn dĩ là Thợ săn cấp S sao?”
“Tôi cũng không chắc.”
“Nếu anh thấy hứng thú, sao không thử chiêu mộ bà ấy? Bà ấy nói tiếng Hàn rất tốt đấy.”
“Chắc bà ấy sẽ không đồng ý, nhưng tôi sẽ để ý hơn.”
Ánh mắt Sung Hyunjae lướt qua cánh cửa đã đóng.
—————–
“Ngài hội trưởng ơi! Anh xem cái này đi!”
Kang Soyoung chìa điện thoại ra trước mặt Sung Hyunjae. Màn hình hiện tràn trề ảnh chụp anh với mái tóc bạc ánh hồng.
“Cái này vẫn đang hot lắm! Phong cách mới của Hội trưởng Sesung đấy!”
Rút điện thoại về, cô mở ra một tấm khác, vẫn là Sung Hyunjae do Changeling hóa thành.
“Hình dạng rồng thì tôi không chụp được tại nhóc không cho. Dễ thương lắm luôn! Ôi, ghen tị với Giám đốc Han quá~”
“Có người bảo sến, già lẩm cẩm rồi còn làm trò, nhưng đa phần thì tích cực cả, tại cũng hợp mặt anh.”
Evelyn hỏi anh có muốn xử lý dư luận không. Sung Hyunjae lắc đầu, hỏi về những việc xảy ra khi anh vắng mặt. Evelyn tóm tắt ngắn gọn.
“Còn vài thay đổi ở nước ngoài. Khác với Hàn Quốc, nhiều nơi bị thiệt hại nặng vì quái vật xuất hiện.”
“Hy vọng chưa vội cần tôi xuất hiện.”
“Nhớ ngày xưa ghê. Hồi đó anh có ở yên tại Hàn Quốc đâu.”
“Thợ săn Miller, chị từng từ chối gia nhập Sesung mà nhỉ?”
“Giờ chị có thể đẩy ngài Giám đốc Han làm bia đỡ đạn rồi chạy. Nếu thiếu thì thêm cả ngài Cục trưởng Song nữa.”
“Ờ ha.”
Kang Soyoung cũng hùa theo.
“Giám đốc Han thì dễ nhờ lắm. Nhưng đừng để anh ấy bị thương nhé. Biết đâu sau này anh ấy nuôi thêm con rồng nào nữa! Ơ, tay anh có gì thế?”
Kang Soyoung không dám trực tiếp nắm lấy tay Sung Hyunjae để xem, chỉ dám đưa ngón tay chỉ. Sung Hyunjae nhìn xuống lòng bàn tay. Vết mực mờ mờ còn sót lại.
“Tên tôi.”
“…Oa, thực sự già lẩm c… Ờm, khụ.”
Kang Soyoung ngậm miệng và lùi lại.
“Gọi Vantes đến đây đi. Ngày mai sẽ có một thông báo quan trọng.”
Chuyện này không chỉ gây sóng gió trong nước mà cả quốc tế cũng sẽ xôn xao.
