S-class

Chương 314: Ngày lễ (1)

Trans: Potato

Beta: Myfamilytwo

Yoohyun-ie và Yerim-ie đưa tôi về rồi lại đi ngay. Nhìn bọn trẻ bận rộn như thế, tôi thấy hơi áy náy vì mình thì chỉ yên lặng ở nhà.

“Thế thì, hm hm.”

Tôi tằng hắng một cách vô nghĩa rồi lấy điện thoại và danh thiếp ra. Tài khoản vẫn còn đủ. Dù vậy, tôi vẫn thấy hơi hồi hộp và có lỗi. Dù gì thì vật phẩm luôn là khoản đầu tư đáng giá, nên tôi không tiếc tiền vì vốn dĩ bản thân thật sự muốn mua, nhưng với những món đồ xa xỉ đơn thuần thì tôi vẫn chưa quen. Cái đồng hồ này tôi vẫn có thể mua là vì nó dành cho Yoohyun-ie, nếu là cho bản thân thì chắc tôi đã tự hỏi rằng liệu mình có bị điên hay không rồi.

“Xin chào, vâng. Tôi là Han Yoojin, người đã đến trước đó. Tôi gọi vì muốn đặt mua một chiếc đồng hồ, và được thông báo là có thể đặt qua chợ thợ săn.”

Vì chuyện này mà tôi đã cố tình xin danh thiếp từ người quản lý tầng 6 của chợ. Seok Simyung nói rằng nếu muốn mua những món không qua đấu giá được nhập từ nước ngoài, thì liên hệ trực tiếp với chợ là cách nhanh và thuận tiện nhất, vì các chợ thợ săn chính thức ở các quốc gia đều có quan hệ hợp tác với nhau. Dù phí thì đúng là cao thật.

“Vâng, đúng vậy. Tôi muốn đặt một chiếc đồng hồ dùng cho thợ săn, có thể cất vào kho vật phẩm.”

[Hiện tại, trên thế giới có năm thương hiệu nhận đặt làm đồng hồ dành riêng cho thợ săn. Trong đó nổi tiếng nhất là Pat○k Philippe và Vacher○n Constantin. Đây là đồng hồ cơ, chỉ thay thế linh kiện bằng nguyên liệu lấy từ hầm ngục, nên vẫn giữ được danh tiếng vốn có.]

À… ra là vậy. Tôi đâu có biết. Trước khi hồi quy, chúng vốn đã đắt đỏ, nhưng vẫn khá phổ biến, giờ chắc hiếm lắm, chỉ còn vài nơi là nhận làm đơn theo yêu cầu.

[Đặc biệt, hai thương hiệu này chỉ nhận khách là Thợ săn hạng S. Hội trưởng hội Sesung từng mua bốn chiếc đồng hồ của Vacher○n. Hai trong số đó là đồng hồ bỏ túi và đồng hồ đeo tay anh ta đang dùng. Trong hai chiếc còn lại, một cái nổi tiếng là quà sinh nhật gửi tặng cục trưởng Song Taewon.]

Người quản lý chợ cười nói hôm đó anh ta đã “đốt” hết 5 tỷ won. Cái đó mà cũng cười được à? Tôi suýt nữa nhận được thông báo Kháng Sợ Hãi. Cái quái gì thế, ai lại bỏ ra 5 tỷ để mua đồng hồ…… À thì, loại phổ thông mà tôi biết cũng tầm vài triệu won. Mà cái này đúng là đắt thật. Nhưng với một người từng cho nổ cả du thuyền thì 5 tỷ chắc chỉ bằng… tiền ăn vặt. Tôi thấy tội cho cục trưởng Song vì bị kéo vào chuyện này. Anh ấy đã làm gì để phải chịu cảnh này vậy trời?

[Chiếc còn lại thì vốn định tặng cho ngài, giám đốc Han, nhưng ngài cũng từ chối.]

“…Xin lỗi? Quà tặng cho tôi, cũng… cũng là cái đồng hồ 5 tỷ đó hả?”

[Không, là 7,5 tỷ. Vì sử dụng nguyên liệu hầm ngục bền hơn nên giá cũng tăng lên.]

Cái- cái thứ đó mà tới 7,5 tỷ hả? Trời má. Tôi nên xin lại kh… Không, trước tiên hãy nhận cái của Yoohyun-ie đã… Rồi tính sau.

Người quản lý chợ bắt đầu thao thao bất tuyệt, nào là đồng hồ số 6 của Vacher○n mà Choi Seokwon từng đeo đã biến mất vĩnh viễn, hội trưởng Breaker được tặng đồng hồ đeo tay của Pat○k Philippe, có một Thợ săn hạng S người Pháp chuyên sưu tầm đồng hồ cho Thợ săn, chiếc đồng hồ Thợ săn đầu tiên từng được đấu giá với giá 15 tỷ won… vân vân và mây mây.

Ông ta có vẻ lắm lời quá thì phải?

“Tôi có thể yêu cầu giữ bí mật đơn hàng này không?”

[Tất nhiên rồi! Tuy nhiên, vì tính chất của chúng, rất khó để giấu đến phút cuối. Do mỗi chiếc đồng hồ đều có thiết kế khác nhau, nên chỉ cần đeo một lần thôi là người ta sẽ nhận ra ngay lập tức.]

“Thế thì cũng không sao. À, anh nói là chỉ có Thợ săn hạng S mới đặt hàng được ở hai thương hiệu nổi tiếng nhất đúng không?”

[Đúng vậy. Tuy nhiên, nếu xác nhận rằng người sử dụng là Thợ săn hạng S thì kể cả người chưa Thức Tỉnh cũng có thể đặt.]

Vậy thì tốt nhất vẫn nên đặt hàng từ thương hiệu xịn nhất rồi. Trưởng hội Haeyeon-nim của chúng ta không thể kém cạnh mấy Thợ săn hạng S khác được. Với lại, đây là chiếc đồng hồ đầu tiên của em ấy. Sinh nhật thì còn xa, nên cứ xem như đây là món quà trưởng thành mà trước giờ tôi chưa kịp tặng vậy. Sau này khi Yerim-ie-ie thành người lớn, tôi cũng sẽ mua cho con bé một chiếc.

“Làm sao để đặt hàng từ Pat○k Philippe? Bao lâu thì xong ạ?”

[Nếu cậu cho biết người sử dụng là ai, họ sẽ làm theo đó. Nếu đây là quà tặng, thì là tặng cho hội trưởng hội Haeyeon? Hay là Thợ săn Park Yerim, hoặc là Sesung ─]

“Cho hội trưởng hội Haeyeon. Một chiếc đồng hồ… Không.”

Tôi khựng lại một nhịp, rồi nói tiếp.

“Hai chiếc cùng mẫu. Nhưng làm ơn hãy làm một chiếc màu xanh lam, còn chiếc kia… màu đen.”

Người quản lý thị trường nói sẽ báo lại chi tiết sau khi đặt hàng xong. Tôi một lần nữa nhấn mạnh việc giữ bí mật rồi kết thúc cuộc gọi. Sau đó, tôi đặt điện thoại xuống và thu hồi kỹ năng Chủ Nhiệm đang dùng trên người Bellaré.

Ngay lập tức, trong tầm nhìn tối đen của tôi hiện lên những chấm trắng như bông tuyết… Thị lực của tôi đang dần hồi phục chăng? Có vẻ như mắt tôi hơi nhạy sáng.

‘Sẽ có ngày mình tặng được cho em ấy.’

Nếu đã từng có một cơ hội, thì chắc chắn sẽ còn lần nữa. Nhất định tôi sẽ có thể quay lại đó. Với tính cách của thằng nhóc Yoohyun-ie đó, chắc chắn thằng bé sẽ không chịu đeo đồng hồ đâu. Vì thằng bé đó vốn không thích những thứ rườm rà.

“À, phải xem tình hình của Sung Hyunjae nữa.”

Mấy đứa nhỏ bảo sẽ về ăn tối, nên tôi vẫn còn thời gian. Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ?

“Hạt Dẻ, mấy giờ rồi?!”

[Hiện tại là ba giờ bảy phút chiều!]

Một giọng nói lạ trả lời tôi. Đó là trí tuệ nhân tạo – một thứ gì đó kỳ lạ mà khi hỏi thì nó sẽ trả lời, bật nhạc, mở TV… Nói chung là rất kỳ lạ. Yerim-ie mua cho tôi rồi còn đặt tên cho nó. Khi con bé thiết lập xong và bảo là “rất hợp với chú”, thì Hạt Dẻ tội nghiệp suýt nữa bị Yoohyun-ie đập vỡ.

Nhìn thấy công nghệ mới ở thế giới này còn thú vị hơn cả các món đồ trong hầm ngục.

Dù sao thì, tôi cũng phải đi. Tôi nằm dài trên ghế sofa vuốt ve Peace, nghe TV một lát rồi sau bốn giờ chiều mới đứng dậy.

“Hạt Dẻ à, tắt tivi đi. Peace này, trông chừng Chirpie nhé.”

– Kkiang.

“Nếu Yoohyun-ie với Yerim-ie về thì bảo là ba đang ngủ nhé.”

– Kkyaang.

Tôi lại dùng kỹ năng Chủ Nhiệm trên Bellaré, để Chirpie đang muốn đi theo lại cho Peace trông nom, rồi mặc áo khoác Mèo Báo Đen và sử dụng kỹ năng ẩn thân. Căn hộ nơi Sung Hyunjae đang ngủ nằm khá gần, nhưng vẫn phải đi bộ một đoạn. Lần này, thay vì leo thẳng lên toà nhà, tôi đi thang máy tới tầng trên, ra ngoài qua cửa sổ hành lang, rồi lại chui vào nhà qua cửa sổ.

Căn nhà vẫn yên tĩnh như lần đầu tôi đến. Nhìn sơ qua thì bếp vẫn chưa động đến. Vẫn còn ngủ mà chưa tỉnh dậy lần nào sao?

“Sung Hyunjae-ssi, anh còn ngủ à?”

Mọi chuyện ổn chứ? Tôi cố ý cất cao giọng và bước vào. Bellaré khẽ rít lên tỏ vẻ bất an. Tôi cũng có cảm giác chẳng lành. Bật Eunhye lên, tôi mở cửa phòng ngủ.

Tôi thấy một người đàn ông đang ngủ yên bình giữa giường. Tiếng thở đều đều và trầm ổn. Trông anh ta y hệt như lúc tôi thấy lần trước. Lưới bắt giấc mơ vẫn treo đó, lông vũ nhàu nhĩ. Nếu Sung Hyunjae có tỉnh dậy giữa chừng, với tính cách của anh ta thì chắc chắn đã sửa lại rồi. Đặc biệt nếu đó là đồ anh ta tự làm.

Dù sao nếu anh ta đang ngủ ngon lành thế thì tôi quay về được rồi nhỉ? Cảm giác như mình đến chẳng để làm gì. Hay là đánh thức anh ta dậy bảo ăn gì đó? Lúc trước nhìn trong bếp chẳng có gì ăn được cả, nên tôi mới─

Woooong, một âm thanh vo ve vang lên bên tai tôi. Và rồi…

“Gì- Gì thế này?!”

– Sst!

Cơ thể tôi bay bổng lên không trung. Điều khiển trọng lực? Thần giao cách cảm? Dù là gì, thì cũng là một sức mạnh lạ lẫm. Cùng lúc đó, tôi cảm nhận được chuyển động qua cảm ứng nhiệt.

“Trốn đi!”

Tôi túm lấy Bellaré đang ngồi trên vai và ném nó vào góc phòng ngủ. Nếu rời khỏi người tôi, nó sẽ không được bảo vệ bởi Eunhye, nên tốt hơn hết là đưa nó tránh xa hẳn. Ngay sau đó, tay tôi bị túm chặt. Ai đó kéo tôi mạnh về phía giường.

Bị kéo như vậy, tôi dùng tay còn lại rút súng ra và chĩa thẳng vào…vầng trán một người.

“Anh chưa tỉnh hẳn à?”

Sung Hyunjae cúi nhìn tôi. Cánh tay bị nắm chặt của tôi hơi đau. Bellaré đang nhìn từ góc phòng với ánh mắt choáng váng. Không sao đâu, bình tĩnh lại, đừng run nữa.

“Sung Hyunjae-ssi.”

Anh ta ở ngay trước mặt tôi, nhưng khó thấy rõ vẻ mặt vì tôi đang nhìn qua góc nhìn của Bellaré. Sung Hyunjae mở miệng.

“Sung Hyunjae?”

…Tôi sững người trước câu hỏi, suýt buông rơi cả khẩu súng. Gì cơ, trí nhớ có vấn đề à—Khoan đã.

‘Kỹ năng lạ.’

Ở đây chỉ có tôi, Sung Hyunjae và Bellaré. Và khả năng cao là chính Sung Hyunjae đã dùng kỹ năng đó. Nhưng tôi chưa bao giờ nghe nói anh ta có khả năng khiến người khác bay lên, dù là điều khiển trọng lực hay thần giao cách cảm. Thay vì nghĩ rằng anh ta giấu một kỹ năng dùng trong đời thường…

“Tôi là─”

“Không, không! Đừng nói!”

Tôi vội đưa tay bịt miệng Sung Hyunjae.

“Sung Hyunjae, anh là Sung Hyunjae. Tôi đang nói đến hội trưởng hội Sesung, Sung Hyunjae đó. Đừng nghĩ lung tung nữa, anh chính là Sung Hyunjae. Sung Hyunjae, Thợ săn hạng S tuyệt vời, ngài hội trưởng, cũng là cộng sự của tôi! Sinh nhật anh là ngày 30 tháng 8, và năm nay, anh đã cho nổ một con tàu du lịch vào đúng ngày sinh nhật.”

Có vẻ như Sung Hyunjae không mất trí nhớ, mà là một ký ức khác, hoặc một ‘bản thể’ khác không thuộc thế giới này đã xuất hiện. Có thể là một cái tên khác, kỹ năng khác, đến từ một thế giới khác.

Những kỹ năng tối ưu cơ bản như Cục Diện Thấu Thị và Lôi Điện thì vẫn giống, nhưng các kỹ năng khác thì không. Như Yoohyun-ie vậy, chỉ cần sống lại một lần nữa trong cùng một thế giới, thằng bé đã có thể sở hữu kỹ năng hoàn toàn mới. Sung Hyunjae ở thế giới khác chắc chắn cũng có những kỹ năng khác nhau, và một trong số đó chính là kỹ năng điều khiển vật thể bằng ý nghĩ vừa rồi.

Anh ta đang cố gắng sắp xếp lại những những mảnh ký ức chất chồng bên trong, nhưng lại lỡ chạm nhầm khiến thứ không đúng trồi ra. Dù trước mặt tôi vẫn là Sung Hyunjae… nhưng không hoàn toàn là anh ta.

“Sung. Hyun. Jae. Nào, lặp lại theo tôi. Tôi là Sung Hyunjae. Tôi là hội trưởng hội Sesung. Tôi sẽ trả lại nợ cho Han Yoojin gấp mười lần. Tôi không bỏ vỏ bánh mì, tôi ăn hết tất cả─”

“Tôi không thích ăn vỏ bánh.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm sau khi nói một tràng, rồi cất súng vào kho đồ. Chẳng lẽ anh ta ghét viền bánh mì đến mức trí nhớ cũng quay lại? Tôi nghĩ mình sẽ đặt cả viền bánh mì chiên, viền bánh mì phơi khô, viền bánh mì nướng và cả viền bánh cháy đen lên bàn cúng cho anh ta.

Bellaré rón rén bò lại gần giường, theo dõi chúng tôi. Khi nó tới sát bên giường, tầm nhìn của tôi bị che khuất một lúc. Dù tôi vẫn có thể phát hiện nhiệt, nhưng không nhìn thấy được biểu cảm của người đối diện khiến tôi hơi chột dạ.

Một bóng người to lớn đang ôm lấy tôi, mặt mũi thì chẳng nhìn rõ. Nếu không có kỹ năng Kháng Sợ Hãi, chắc tôi đã cứng người vì sợ rồi.

“Đôi mắt của cậu…”

Sung Hyunjae đưa tay lại gần, như muốn chạm vào mắt tôi.

“Chuyện này là vì tôi sao?”

“Nói chính xác thì, đúng là như vậy. Nhưng tôi sẽ hồi phục như lần trước thôi, anh đừng lo.”

“Nhưng tôi thấy cậu chẳng nhìn được gì cả.”

“Tôi không thích mắc nợ kiểu này đâu”, Sung Hyunjae lẩm bẩm. Nhưng như thế còn hơn là để cục trưởng Song phải hy sinh cả tính mạng.

“Lấy mắt phải của tôi đi.”

“…Anh nói cái gì cơ?”

“Tôi từng đem nó ra đánh cược rồi, nên không sao.”

Khoan đã, anh đang nói cái gì thế? Bellaré thò đầu lên trên giường. Tôi chỉ vừa kịp thấy được khuôn mặt của Sung Hyunjae, trông vẫn bình thản như chẳng có gì xảy ra, giống hệt mọi khi.

“Mắt trái thì để cho thiếu gia.”

“…Ý anh là, tại sao lại lôi Yoohyun-ie vào đây?”

“Bởi nếu tôi giữ cậu một mình, chắc chắn cậu ta sẽ nổi giận. Thiếu gia chắc chắn sẽ vui vẻ làm điều đó vì cậu.”

Cái đó… tôi nghĩ em ấy thật sự sẽ làm vậy, nên càng thấy rợn hơn. Tôi ngồi bật dậy, đẩy Sung Hyunjae ra. Bellaré lập tức bò lên vai tôi.

“Không cần đâu. Tôi bắt đầu phân biệt được ánh sáng rồi, và dù sau này không bao giờ nhìn lại được, tôi cũng không định dùng mắt người khác… Tôi sẽ tìm một con quái vật, huấn luyện nó để làm mắt thay mình.”

Ngay cả bây giờ, kỹ năng Chủ Nhiệm cũng chưa đến mức gây bất tiện.

“Vả lại, nếu anh mất một con mắt thì khả năng chiến đấu của anh sẽ bị ảnh hưởng mà? Sao anh lại chịu thiệt thòi như vậy chỉ vì tôi chứ?”

“Nếu phải lựa chọn, tôi sẽ chọn cậu, Han Yoojin-gun.”

“…Cảm ơn vì đã nói thế.”

“Một cách khách quan, có được kỹ năng của cậu thì vẫn lời hơn.”

Hả? Không, tôi đâu có bảo anh cho tôi con mắt nào đâu! Tất cả chỉ là nói linh tinh thôi mà, tôi nhìn Sung Hyunjae chằm chằm.

“Anh vẫn ổn đấy chứ? Có phải sắp có hoàng đế nào đó nhảy ra rồi không?”

“Ít nhất thì bây giờ vẫn ổn.”

Nói xong, anh ta lại có vẻ buồn ngủ. Chắc là cần ngủ thêm chút nữa?

“Anh có muốn tôi viết tên anh lên tay phòng khi quên không? Đưa tay ra đây.”

Tôi lấy bút từ kho đồ ra, viết chữ ‘Hội trưởng hội Sesung’ thật to lên tay phải anh ấy, rồi viết ‘Sung Hyunjae’ lên tay trái.

“Ba ngày nữa là Tết Trung Thu rồi, nếu lúc đó anh tỉnh thì tôi sẽ mang bánh chiên đến cho anh. Hoặc anh cũng có thể tới chỗ tôi. Chúng tôi định chơi một ván yutnori thật hoành tráng.”

Ngày lễ thì nên chơi bài mới phải. Không biết kỹ năng Cục Diện Thấu Thị có áp dụng được vào chơi hwatu không nhỉ?

Tôi cũng gửi quà Trung thu rồi, nhưng bên Cơ Sở Nuôi Dưỡng cũng gửi đến rất nhiều. Cả những hội lớn lẫn mấy hội vừa và nhỏ mà tôi không quen đều gửi quà tới. Cũng có nhiều người gửi quà cá nhân, không phải đại diện cho hội nào cả. Tất nhiên là không chỉ mỗi Kang Soyoung gửi đâu mà ngay cả Liette cũng gửi, bằng cách cắm thẳng một con dao găm vào giỏ hoa, bảo là ‘Tôi nghe Soyoung nói.’ Cảm ơn con dao hạng A, nhưng mà… lại cắm trong giỏ hoa, hình như cô ấy hiểu nhầm cái gì rồi.

Chỗ chất đống nhiều quà nhất tất nhiên là Lò Rèn của Myungwoo. Quà tới đủ kiểu, chất đầy cả kho dưới toà nhà mà vẫn không xuể, cuối cùng phải thuê người riêng để xử lý.

“Cậu định làm gì với đống quà đó vậy?”

Nghe tôi hỏi, Myungwoo trông hơi khó xử.

“Tớ định kiểm tra xem có gì nguy hiểm không trước đã, rồi lập danh sách, sau đó đem đi quyên góp. Có nhiều đồ ăn lắm.”

“À mà, kỳ nghỉ cậu định làm gì?”

Thông thường thì người ta sẽ về nhà, nhưng Myungwoo đã cắt đứt quan hệ với gia đình vì không hòa hợp. Tôi cũng có hỏi thăm thử. Ban đầu thì hình như vẫn chưa đến mức đoạn tuyệt, nhưng sau khi cậu ấy lên mấy chương trình truyền hình thì bắt đầu xảy ra mâu thuẫn. Tôi không nghe được chi tiết, nhưng đại khái cũng đoán ra. Câu chuyện muôn thuở ấy mà: người con tự lập và gia đình.

“Tớ thì sao cơ?”

“Nếu cậu không có chỗ nào để đi thì tới chỗ tớ. Đêm trước Trung thu tớ định làm bánh songpyeon. Ngày mai còn phải tới đài truyền hình để chào khán giả nhân dịp lễ nữa. Cậu muốn đi cùng không? Họ sẽ vui lắm đấy.”

Yoohyun-ie thì ban đầu cứ không chịu đi, nhưng cuối cùng tôi cũng thuyết phục được thằng bé. Tôi nói kiểu: ‘Anh muốn thấy em trai bé bỏng của mình mặc hanbok lên TV chào Trung thu quá! Làm một lần thôi cũng được, cả Trung thu lẫn Tết. Anh sẽ lưu lại rồi xem đi xem lại’. Thế là em ấy đồng ý.

“Tớ cũng đi á?”

“Nếu cậu không bận gì thì đi.”

“Tớ không bận, nhưng…”

Myungwoo liếc nhìn tôi. Chính xác là cậu ấy nhìn vào chiếc kính râm tôi đang đeo. Có vẻ cậu ấy đã nhận ra điều gì đó.

Myungwoo vẫn chưa biết chuyện đôi mắt của tôi. Gần đây tôi bắt đầu thấy mờ, mà tôi cũng không muốn làm cậu ấy lo thêm… với cả không muốn bị mắng gấp đôi. Nhưng chắc vẫn nên nói cho cậu ấy biết về khắc ấn và giải thích qua tình hình.

Tôi sẽ cho cậu ấy xem cái lưng mình trước khi gắn mảnh tim rồng vào, như thế chắc bị mắng ít hơn.

“Tôi cũng gọi Noah-ssi đến nếu cậu ấy thấy ổn, nhưng hình như vẫn còn lưỡng lự.”

“Hay để tôi rủ cậu ta đi cùng? Vẫn hơn là để cậu ấy ở nhà một mình.”

“Ừ, chắc vậy.”

Dạo này do mắt tôi có vấn đề nên cũng chưa gặp lại Noah. Tôi vẫn cần nói chuyện rõ ràng với cậu ấy, cả về kỹ năng thu nhỏ nữa.

5 2 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments