Trans: Hi
Beta: Anh Thư
“Không được đâu, hôm nay tôi thật sự phải nghỉ ngơi đấy.”
“Vậy ngày mai thì sao?”
“Ngày mai tôi sẽ đi mua quà Chuseok với Yerim-ie rồi. Tôi phải mua đồ cúng và chuẩn bị cho cả mâm cúng nữa.”
Yoohyun-ie đã đặt hanbok rồi. Mỗi khi rảnh, tôi còn phải kiểm tra xem Sung Hyunjae có ngủ ngon không, nhưng tôi không nghĩ rằng mắt của mình sẽ thành ra như thế này. Tôi có nên trốn đi không nhỉ? Có chiếc áo khoác của Mèo Báo Đen, đến Cấp S cũng sẽ khó mà nhận ra khả năng ẩn thân của tôi. Vậy nên chuyện trốn đi cũng không phải là không thể, nhưng.
“Cậu sẽ nấu cỗ à?”
“Tôi định sẽ làm đơn giản thôi. Mua mấy thứ thường thường ấy, chiên một ít jeon và nấu songpyeon.”
“Chúng ta sẽ nấu món songpyeon ư?”
Yerim-ie, người đang ăn cái bánh kẹp đầy ụ trứng và thịt xông khói, xoay sang hỏi.
“Lễ Chuseok mà.”
“Thời này thì còn ai tự nấu món songpyeon nữa chứ? Hyung-nim thật là.”
Tôi có hơi xấu hổ bởi câu nói của Moon Hyuna, rằng cô ấy luôn mua thức ăn sẵn bên ngoài, nhưng đây là lễ Chuseok mà. Moon Hyuna chống cằm rồi nhìn tôi.
“Cậu sẽ không bắt Yerim-ie của chúng ta nấu món jeon đó chứ?”
“Ai lại để một đứa trẻ chiên jeon chứ? Và tôi cũng đã từng làm thêm nghề nấu ăn ngày lễ. Tôi, chà, mặc dù không được ngon như các món khác, nhưng tôi chiên jeon ngon lắm đấy.”
Hồi trước vào ngày lễ, tôi thường đi đến cửa hàng đồ ăn vặt ở gần nhà để phụ giúp. Tuy đã lâu lắm rồi, nhưng tôi vẫn nhớ sơ sơ được mọi thứ. Món đậu phụ kho ở nơi đó rất ngon. Tôi biết rất nhiều người sống ở khu đó, nhưng sau khi bỏ chạy và cắt đứt liên lạc với mọi người, tôi đã không bước nửa bước lại chốn đó nữa.
Nếu vô tình gặp lại, bọn họ nhất định sẽ nói về em trai tôi và hỏi đủ chuyện trên đời. Và cứ như thế, tôi sẽ mãi nghĩ về quá khứ.
…Tôi không thể đi, tuyệt đối. Mặc dù bây giờ thì mọi thứ đã ổn rồi.
“Nhân tiện thì Giám đốc Han-nim này, bọn họ chưa gọi cậu à?”
“Gì cơ?”
“Cho sự kiện chúc lễ ấy. Họ đã gọi cho hết tất cả các Thợ săn Cấp S, nhờ vả chúng ta hãy xuất hiện trên sóng truyền hình và chúc mừng mọi người.”
À, mấy việc đó. Do Thợ săn Cấp S vốn là người nổi tiếng, bọn họ phải chúc mừng ngày lễ, đánh chuông vào Năm Mới, mấy chuyện giống giống như thế. Nhưng suốt 8 năm qua, Yoohyun-ie chưa hề xuất hiện lấy một lần.
“Về lý mà nói thì anh là một Cấp B. Yerim-ah, bọn họ có gọi cho nhóc chứ?”
“Có! Họ muốn tôi xuất hiện cùng với chú và tên Hội Trưởng đáng ghét.”
“Cả tôi nữa ư?”
“Chúng ta mà gia đình mà? Và đây còn là ngày lễ nữa. À, họ còn muốn có Peace nữa.”
Nghĩ lại thì chắc mọi thứ sẽ dễ chịu hơn. Theo những gì tôi nhớ thì Choi Seokwon là người xuất hiện nhiều nhất, nhưng vì anh ta đã đi đến thế giới bên kia nên chính quyền mới lo lắng như thế. Chắc hẳn tên đó quay nhiều quảng cáo lắm.
“Chỉ có một vài Thợ săn Cấp S có thể lộ diện được trong dịp lễ Chuseok này thôi. Cả Hội Trưởng Hội Sesung cũng đang nghỉ ngơi mà.”
“Dù sao thì anh ta cũng đâu phải kiểu người sẽ chúc lễ người khác.”
Moon Hyuna nói. Theo những gì tôi biết, anh ta chỉ chúc tết vào dịp Năm Mới, nhưng do đó là lúc tiền hồi quy nên tôi không biết liệu anh ta sẽ làm lại không.
“Dù vậy, họ vẫn có ngài Cục trưởng Song mà. Anh ấy sẽ nói ‘chúc mọi người một ngày lễ vui vẻ’ với gương mặt lạnh như băng trong lễ Chuseok cho mà xem.”
“Cùng với hướng dẫn cho người dân trong trường hợp có nổ hầm ngục nhỉ? Yerim-ah, nhóc có định xuất hiện trên sóng truyền hình không?”
“Có mỗi tôi thôi ư?”
Yerim-ie nhìn tôi chằm chằm, rồi nhanh chóng di dời ánh mắt.
“Thôi, tôi đã bảo tôi còn phải cúng bái nữa mà.”
“Không phải sẽ phát sóng trong hôm nay à? Nhóc có muốn tôi đi cùng không?”
“Mắt của chú đã như vậy rồi, và chú còn đang mệt nữa.”
“Đến lúc đó thì tôi sẽ thấy được một ít thôi. Tôi cũng sẽ hỏi Yoohyun-ie nữa.”
Mặc dù nói rằng ‘anh ta sẽ bảo mình không muốn đi cho mà xem’, con bé vẫn tỏ ra mong chờ. Ghi hình một chút thì có làm sao đâu chứ.
Tuy đã gần đến trưa rồi nhưng thời tiết vẫn mát mẻ dễ chịu. Điều này khiến tôi nghĩ rằng mùa thu đang thật sự đến rồi. Trò chuyện, cười đùa và ăn những món ăn ngon.
Ăn uống… hừm.
“Tôi no rồi.”
“Thế thôi á?”
“Ăn thêm đi, ăn thêm đi mà.”
Tôi đã ăn hai cái bánh kẹp to bằng bàn tay người lớn. Từ bánh tart socola dẻo đến khoai lang thái mỏng chiên, nho chín và táo. Đây có thể xem là một bữa ăn hoàn chỉnh rồi còn gì. Yerim-ie dùng đũa chia đôi cái bánh lớn nhân thịt băm, khiến nước thịt tràn ra đầy đĩa.
“Chỉ sau ba năm nữa thôi, tôi sẽ cao hơn ahjussi.”
“Chị nghĩ hai năm là đủ rồi. Hãy cố gắng hết sức nhé, Giám đốc han-nim.”
“Tôi đã ngưng phát triển rồi mà.”
Chắc là tôi sẽ cao hơn một tí nhờ vào việc tăng cấp, nhưng cũng chỉ đến đó mà thôi. Yerim-ie sẽ phát triển nhanh chóng. Tôi nghĩ Yoohyun-ie cũng sẽ to lớn hơn.
“Khi nào thì cậu muốn nhậu đây? Tôi thực sự nghĩ chúng ta nên ra ngoài chơi hôm nay đó.”
“Đêm nay được đấy!”
“Yerim-ah, không.”
Ngay khi tôi vừa dứt lời, Yerim-ie bày ra dáng vẻ giận dỗi.
“Hình như có quá nhiều việc tôi không thể làm với tư cách là một Thức tỉnh Giả cấp S đấy. Chú bảo với tôi là cỏ lúa bằng nhau mà.”
“Đối với Thợ săn thì đúng là thế, nhưng trẻ vị thành niên thì vẫn là trẻ vị thành niên thôi. Mọi thứ sẽ sớm thay đổi mà. Tiệc nhậu… có thể đợi đến sau lễ Chuseok.”
Chắc hẳn trái tim ngài Cục trưởng Song đang rối bời lắm. Người ta thường muốn uống rượu trong dịp này, nhưng nếu không khéo thì cố quá sẽ thành quá cố. Trên hết là sẽ không đời nào mà Yoohyun-ie chịu cho tôi đi khi đang ở trong tình trạng này.”
“Với cả, tôi còn có thể mua thêm rượu ở thế giới kia nữa.”
“Gì cơ?”
Moon Hyuna trợn tròn mắt.
“Tôi vẫn còn cửa hàng điểm, và nó có rượu. Hãy giữ bí mật về chuyện đó nhé; bởi vì không có nhiều nên tôi chỉ mua được khoảng ba bốn bình thôi.”
“Giám đốc Han-nim, anh thật sự đúng là ông chủ đấy!”
Tôi đã từ làm chủ ruộng đất thành làm chủ rượu bia rồi à?
“Chú còn bao nhiêu điểm? Chẳng có cách nào để nhận thêm điểm đúng không? Tiếc thật đấy.”
“Tôi đang cố gắng tiết kiệm hết sức có thể. Vì đã nhận được trang bị thuộc về một bộ nên tôi đang định sử dụng điểm để lấy chúng ra.”
“Nếu là bộ thì… con mèo đó ấy hả?”
“Là mèo báo.”
“Sao cũng được. Nó gồm súng, áo khoác và giày đúng không? Hãy cố gắng thu thập hết tất cả đi, ahjussi!”
Yerim-ie nói với vẻ mặt hào hứng.
“Thường thì thứ đó sẽ có hiệu ứng theo bộ. Nó là bộ trang bị Cấp S, nên chắc phải tốt lắm.”
“Vấn đề là nó là đồ mà tôi đã được mượn. Người Mới không chịu lấy lại nó, và người khác cũng không thể sử dụng nó, nên nói thật thì nó cũng khá là phí điểm.”
“Sao lại phí được chứ? Chú sẽ tận dụng nó thật tốt cho mà xem. Nếu đó là bộ mèo… liệu chú sẽ có thể biến thành mèo sau khi có đủ bộ chứ?”
Ý tôi là, đó thật sự là một kỹ năng vô dụng. Và còn là con mèo báo nữa chứ.
“Kỹ năng biến thành mèo ư? Tôi sẽ sử dụng nó như thế nào đây? Nó sẽ hữu…”
…dụng? Nếu tôi cứ thế mà biến thành một con mèo bình thường thì tôi có thể đi lòng vòng mà không ai biết. Có rất nhiều mèo hoang nên sẽ không có ai để ý đến tôi. Chỉ cần mọi người đều giữ kín chuyện này như là bí mật thì tôi có thể biến hình và trà trộn.
“Làm sao? Chú sẽ có thể biến thành một con mèo quái thú khổng lồ cao 10 mét mà!”
“…Thế thì vô dụng thật.”
Moon Hyuna cười và bảo rằng nếu tôi biến hình, cô ấy sẽ nuôi tôi. Dù thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ có nhà.
“Nói gì thì nói, điều này có nghĩa rằng tôi có thể tự do thu thập các vật phẩm, nên kiểu gì thì nó cũng sẽ hữu dụng thôi. Bởi vì chúng ta đã chọn những kỹ năng ngoại trừ nguyên tố của Yerim-ie mà.”
“Ừ, tôi đã hỏi Myungwoo rằng liệu cậu ấy có thể chế tạo ra súng không. Có cả bom nữa, nhưng tôi nghĩ chúng khá nguy hiểm.”
“Trên thế giới này có bom thật đấy, Giám đốc Han-nim. Cậu không cần phải lo lắng về việc mua chúng đâu. Và nếu cậu ấy có thể chế tác ra thứ gì đó cao cấp thì nó cũng sẽ rất đắt tiền. Tôi nghĩ việc chăm lo cho bản thân mình chẳng có gì là sai cả. Vật phẩm chứa độc và có lời nguyền cũng giống vậy thôi.”
Lần nữa thì, sự thật là vậy. Moon Hyuna khoanh tay và nhìn về phía tòa nhà nơi Lò Rèn đang tọa lạc.
“Nhiều thứ đã và đang thay đổi, và chúng sẽ tiếp tục trong tương lai. Lẽ thường tình thôi. Sau khoảng một trăm năm–không, chỉ trong mười năm thôi, hầm ngục và Thức Tỉnh Giả sẽ trở thành điều dĩ nhiên. Đến mức thời điểm mà những thứ đó không xuất hiện rồi sẽ mờ nhạt dần.”
Thế sự thường tình. Thậm chí từ lúc chưa có hầm ngục, thế giới cũng đã thay đổi rất nhiều rồi. Sự xuất hiện của chúng và Thức tỉnh Giả trong thời trung cổ chắc sẽ ít gây ra bất ngờ hơn trong thời hiện đại.
“Mọi người vẫn đang thích nghi mà.”
Ngẫm kĩ lại khiến tôi suy nghĩ rằng mỗi ngày thật sự trôi qua như thế nào. Nếu ngày nào quái vật cũng xuất hiện, thì đó sẽ là thường nhật. Những người Sollemnis, những người hoạt động vào ban ngày như thể không có chuyện gì xảy ra và trở về nhà sau khi mặt trời khuất bóng, bỗng xuất hiện trong đầu tôi. Tôi nên ăn thêm nho không nhỉ?
“Cẩn thận, hyung.”
Yoohyun-ie nói sau khi mở cửa xe. Tôi đã có Bellaré, nhưng ngay cả lúc bình thường tôi vốn đã luôn lo lắng về việc bước hụt chân. Ngay sau khi bước xuống xe, rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi. Cho dù đây chỉ là một ngày thường thì chợ Thợ săn vẫn có rất nhiều khách hàng. Có cả Thợ săn, nhưng hôm nay cũng có rất nhiều người thường. Mặc dù tên gọi của nó là bộ quà tặng dành cho Thợ săn, thuốc hồi phục sức khỏe nổi tiếng bởi vì nó có tác dụng với những Phi Thức tỉnh Giả. Nó là một món quà tặng giá trị cao của mọi nhà để phòng hờ trường hợp khẩn cấp.
Lúc tiền hồi quy, thuốc hồi phục thể lực mới là món quà nổi tiếng nhất. Đặc biệt là đối với những gia đình có sĩ tử.
“Park Yerim kìa!”
Ai đó la lên. Yerim-ie nghe thấy nên mỉm cười và vẫy tay.
“Đúng thế, Hội Trưởng Hội Haeyeon cũng đang ở đây.”
“Hình như có con quái vật đang quấn quanh cổ của Han Yoojin đúng không?”
“Unni, chị ngầu quá đi! Chị là tuyệt nhất!”
Unni là sao?
“…Trông nhóc không giống học sinh trung học à?”
“Ahjussi, nếu ai đó ngầu thì người đó sẽ luôn là unni. Và tôi ngầu thật mà.”
Vậy à? Con bé ngầu thật. Chắc là do dư âm của trận đấu giữa Hàn Quốc và Nhật Bản, hầu hết mọi người đều chú ý đến Yerim-ie. Yoohyun-ie cũng đóng một vai trò lớn trong việc quét sạch lũ quái vật Cấp SS, nhưng tận mắt xem trận đấu đó và xem qua sóng truyền hình nó khác nhau lắm. Với cả, làm tan chảy cả một thành phố thì khó mà được ngưỡng mộ. Tôi còn mừng rằng mọi người không hề sợ hãi.
“Chúng ta nên mua những bộ quà tặng tốt nhất ở đây trước, có vẻ như chúng là số lượng có hạn đấy. Và anh cũng sẽ mua vài bộ quà tặng thuốc hồi phục cho những Phi Thức tỉnh Giả nữa.”
Tôi đang định gửi thịt bò Hàn Quốc và bộ thuốc hồi phục cho những nhân viên Phi Thức tỉnh Giả. Tôi đã đặt trước thịt bò Hàn ở chỗ cửa hàng bách hóa rồi. Tôi muốn tự đến đó chọn, nhưng nơi đó ắt hẳn rất đông đúc, và còn gì điên rồ hơn việc bị kẹp giữa Yoohyun-ie và Yerim-ie ở nơi công cộng chứ?
Thậm chí là vào lúc này, những Phi Thức tỉnh Giả và các Thợ săn cấp thấp đang lén lút né tránh chúng tôi. Yerim-ie thì không sao, nhưng vì đang bực mình do tôi đi ra ngoài nên biểu cảm của em trai tôi rất lạnh nhạt.
“Hội Trưởng-nim à, thả lỏng đi nào.”
Yerim-ie nắm lấy tay tôi và đánh Yoohyun-ie.
“Cho dù có khó chịu thì anh cũng nên quản lý biểu cảm của mình đi chứ. Hay là anh không làm được? Xem tôi làm tốt chưa nè~?”
“Tôi không định để bọn họ lại gần hyung.”
Yoohyun-ie thấp giọng nói rồi lạnh lùng quét mắt nhìn xung quanh.
“Rồi, rồi, hãy nhanh chóng mau đồ rồi rời khỏi đây nào. Mấy đứa không muốn mua gì à?”
“Ở đây chả có gì thu hút được tôi cả.”
Yerim-ie nhún vai và nói rằng con bé phải tiết kiệm tiền thành từng khoản nhỏ.
“Tôi có vật phẩm của anh Myungwoo, nhưng Hiệp hội Thợ săn cũng đang ưu tiên cho tôi về sự kiện đấu giá Cấp S. Bọn họ nói rằng tôi đã nâng cao danh tiếng của quốc gia, nhưng vì là ưu tiên…”
Tất nhiên, con bé sẽ cần tiền để thanh toán. Cùng với sự ưu tiên, hình như con bé có thể mua đồ với giả rẻ hơn 1.5 lần? Nếu biết lựa chọn thì quyền này có lợi phết.
“Nếu thích gì thì cứ nói với tôi.”
“Không sao đâu.”
“Yerim-ah, tôi đã sử dụng kỹ năng của nhóc rồi mà. Hãy để tôi trả công cho nhóc.”
“Thì sao chứ? Ở đây chẳng có gì thu hút tôi cả. Thay vào đó, lần sau hãy giúp đỡ tôi đi!”
“Được rồi, nhóc nói gì cũng được.”
Chúng tôi đi lên lầu 6 để mua những bộ quà tặng cao cấp. Tuy có ít người hơn ở trên lầu này, nhưng so với lần trước tôi đến đây thì vẫn đông hơn. Tôi có thể thấy những người mặc com-lê trong khi cầm theo những gói quà.
“Chào mừng quý khách. Tôi là Ki Yunseo, quản lý tầng 6 của Trung tâm Thương mại Thợ săn.”
Lâu rồi không gặp, Giám đốc Han-nim, người quản lý vui vẻ chào mời. Liệu đây có phải là người trước đây đã phục vụ cho tôi không nhỉ? Giống như lúc trước, bọn tôi được dẫn vào trong một căn phòng tiếp khách nhỏ được bao phủ bằng kính. Yerim-ie nói rằng con bé sẽ đi dạo xung quanh và rời đi.
Ba bộ quà tặng được lần lượt đặt lên bàn.
“Đây là những sản phẩm cao cấp, gồm có thuốc hồi phục sức khỏe, thuốc hồi phục mana, và thuốc giải độc. Hai cái đầu chỉ khác nhau về số lượng, còn cái cuối được dành cho những Phi Thức tỉnh Giả, bao gồm cả thuốc hồi phục mana. Thường thì có những hạn chế về việc bán và tặng thuốc hồi phục cho những Phi Thức tỉnh Giả, nhưng vì dịp Chuseok sắp đến nên mọi thứ đã được nới lỏng rồi.”
Đó là để ngăn chặn không cho các tập đoàn tích trữ thuốc hồi phục. Ngay cả khi chỉ trong dịp Chuseok thì số lượng thuốc hồi phục cao cấp nằm ở trong bộ quà tặng–vẫn tích lũy được khá nhiều đấy chứ? Đừng làm thế, hãy giảm giá đi.
“Và đây là món vật phẩm còn đặc biệt hơn.”
Người quản lý cẩn thận đặt một bình bạc nhỏ lên bàn.
“Đây là một loại thuốc bổ được nhập về từ nước ngoài, đặc biệt hiệu quả đối với những Phi Thức tỉnh Giả. Tất nhiên, nó cũng rất tốt cho những Thức tỉnh Giả cấp thấp. Thứ này được khuyên dùng cho những người có chỉ số từ Cấp D trở xuống, còn đối với những ai cấp cao hơn thì vô dụng.”
“Thuốc bổ?”
Yoohyun-ie nghiêng đầu. Sau khi biết rằng đây là một loại thuốc dinh dưỡng, thằng bé nghiêm túc nhìn chằm chằm cái bình nhỏ đó. Ngay lúc Yoohyun-ie tỏ vẻ hứng thú, người quản lý bắt đầu siêng năng giải thích về các sản phẩm phụ của hầm ngục, người chữa trị và những thứ tương tự. Vậy nên những điều như thế bắt đầu xuất hiện.
‘Vấn đề nằm ở loại thuốc phiện.’
Nhưng tôi không thể làm gì về việc đó. Đúng như những gì Hyuna-ssi nói, bom và thuốc phiện vốn đã luôn xuất hiện. Ít nhất ở Hàn Quốc, tôi vẫn nên giúp ngài Cục trưởng Song trấn áp chúng. Tặng gì cho ngài Cục trưởng Song đây nhỉ? Thịt bò Hàn Quốc thì không được, thịt giăm bông thì sao nhỉ? Vậy thì vẫn tốt hơn món cá ngừ đúng không? Nếu mà để tôi chọn thì tôi sẽ lấp đầy tủ đông bằng thịt bò Hà…
“Ồ.”
Tôi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc thông qua bức tường kính. Vừa nhắc tào tháo, tào tháo đã đến. Bộ anh ta tình cờ xuất hiện ở Hiệp hội Thợ săn à? ngài Cục trưởng Song đi vào trong phòng tiếp khách.
“Chúng ta nói chuyện riêng một lát được không?”
Trước những lời của Song Taewon, Yoohyun-ie nhíu mày. Yerim-ie, người đã quay về từ lúc nào, đang đứng cạnh sofa nơi tôi đang ngồi.
“Được thôi. Chúng ta không cần đi xa đâu, đúng không?”
“Ở đây có một căn phòng cách âm.”
Ngay sau khi tôi đứng dậy, Yoohyun-ie cũng nhanh chóng theo sau. Tất nhiên, Yerim-ie cũng đi theo. Ngay trước căn phòng đặc biệt đó, Song Taewon quay lại nhìn hai người đang theo đuôi tôi.
“Xin hãy đợi ở đây.”
Đôi mắt của cả hai sắc lẹm. Ngay trước khi Yoohyun-ie mở miệng, tôi chen ngang vào.
“Anh sẽ ở ngay đây mà. Đợi một lát nhé.”
Mấy thứ khác thì sao cũng được, nhưng đây có thể liên quan đến vấn đề của Sung Hyunjae. Bởi vì chúng tôi đã quyết định rằng sẽ giữ bí mật về tình trạng của anh ta, nên đối với Yoohyun-ie thì không sao, chúng tôi vẫn không thể đề cập đến chuyện này trước mặt Yerim-ie.
“Chỉ 5 phút thôi.”
“Cho anh 10 phút đi.”
“Không.”
“Này…”
Tôi dỗ dành đám nhỏ và tiến vào căn phòng đặc biệt. Đó là một căn phòng tiếp khách hạng sang, cùng với một cánh cửa dày cộp. Tôi mơ hồ đoán được anh ấy muốn nói về chuyện gì.
“Liên quan đến kỹ năng của tôi à?”
“Đúng thế.”
Tôi đi về phía ghế sofa, nhưng Song Taewon không có ý định di chuyển. Cuối cùng thôi tôi cũng phải đứng và mở miệng.
“Tôi chỉ có thể sử dụng nó trong một khoảng thời ngắn thôi nên đừng lo.”
“Dù thế thì Cấp S vẫn là Cấp S. Chúng tôi cần đánh giá chính xác.”
“Đánh giá ư? Chà, vậy thì phải làm gì đây? Hiện tại tôi không thể sử dụng được nó.”
Tôi nhìn anh ấy và mỉm cười.
“Anh có thể xem như tôi không có nó cũng được. Tôi chỉ có thể sử dụng nó trong trường hợp thập tử nhất sinh, chưa kể đến.”
Tôi cởi kính râm ra. Song Taewon nhíu mày như thể anh ta cảm thấy có chuyện không đúng. Rồi tôi tắt kỹ năng Chủ Nhiệm và thị giác của tôi lập tức biến mất. Khi cả tầm nhìn lẫn khả năng cảm nhiệt của tôi đồng thời bị tắt, cơ thể của tôi vô thức lắc lư. Trong lúc cố gắng lấy lại thăng bằng–bụp–tôi va trúng chiếc ghế sofa. Có ai đó nhanh chóng đỡ lấy tôi.
– Xì!
“Không sao đâu, Bellaré.”
“Mắt của cậu.”
“Đúng thế, tạm thời tôi không thể nhìn thấy gì. Nếu tôi lạm dụng kỹ năng này, tôi sẽ trở thành như thế này. Do là Cấp F nên tôi không thể chịu được.”
Sau một lúc im lặng, có ai đó khẽ thở dài ở ngay trên đỉnh đầu tôi. Song Taewon đỡ tôi đứng thẳng dậy.
“Tôi hiểu rồi. Có vẻ như cậu không cần phải đánh giá lại cấp bậc.”
“Đến mức này thì tôi mừng vì mình không bị ngã.”
Mò mẫm xung quanh cổ mình, tôi sử dụng kỹ năng Chủ Nhiệm với Bellaré thêm lần nữa và đeo kính râm lên. Gương mặt cứng nhắc của Song Taewon xuất hiện trước mắt tôi.
“Thịt giăm bông ngon hơn cá ngừ đúng không? Nếu tôi có bí mật gửi thịt bò Hàn đến nhà anh.”
“Cậu không thể làm thế. Giờ thì việc xác nhận đã hoàn tất…”’
Thật khác thường, anh ta đang kéo dài câu chữ. Hình như anh ấy đang muốn nói thêm gì đấy, nhưng sau một khắc ngập ngừng, anh ta ngậm miệng lại và quay đi. Tôi đang định nắm lấy anh ấy nhưng rồi thôi.
“Cảm ơn vì đã giúp đỡ.”
Tay của Song Taewon ngập ngừng trong lúc mở cửa.
“Hội Trưởng Hội Sesung cũng đang an toàn, chắc bây giờ thì anh ta đang ngủ ngon lắm. Tôi cũng sẽ khỏe lại sau khi nghỉ ngơi.”
“…Được rồi.”
Anh ấy mở cửa và rời đi. Ngay lập tức, Yoohyun-ie và Yerim-ie chạy vào.
“Anh có sao không?”
“Mọi thứ ổn chứ?’
“Tất nhiên là ổn rồi. Mấy đứa nghĩ Cục trưởng Song là người như thế nào hả?”
Biểu cảm của đám nhỏ trở nên phức tạp ngay sau khi tôi dứt lời. Thật đấy, mấy đứa nghĩ gì về anh ấy vậy?
“Ở trước công chúng thì anh ta rất đáng tin cậy, nhưng.”
“Là một ông chú công chức nhà nước đang giả vờ làm thân sĩ.”
Hừm, cả hai đều nói đúng đấy.
