S-class

Chương 303: Ở trong nhà anh

Trans: Potato
Beta: Yuxin

 

“Chào ngài Cục trưởng Song~”

Tôi tiến lại gần Song Taewon với nụ cười rạng rỡ nhất có thể. Ai lại nỡ phỉ nhổ vào mặt người đang cười cơ chứ. Dù vậy, nếu Cục trưởng Song nhổ nước bọt vào tôi vài lần thật, chắc tôi cũng đành im lặng chấp nhận. Nhưng chính vì anh ấy không phải kiểu người sẽ làm vậy, nên tôi lại càng thấy áy náy.

“…Tôi khuyên cậu nên về nhà ngay bây giờ.”

Song Taewon nói bằng giọng trầm thấp, Yoohyun-ie cũng có vẻ đồng tình.

“Phải đấy, hyung. Mình về thôi. Tiện thể ghé nha sĩ luôn nhé?”

Nha sĩ á? Nghe đến đó là tôi chẳng muốn về nhà chút nào. Giờ tiền nong không còn là vấn đề nữa, nhưng cái tiếng rè rè đặc trưng của máy nha khoa ấy khiến tôi rợn cả tóc gáy, như thể đang bị cào thẳng vào răng vậy. Dù biết là nên đi khám răng định kỳ, nhưng mà…

“Nếu gặp mặt mà thấy tình hình không ổn, tôi sẽ rời đi ngay.”

Quan trọng hơn, chúng tôi cứ đứng đây mãi chắc cũng gây phiền. Mọi người xung quanh chẳng dám lại gần, cứ dạt hết ra góc, cứ như một đàn cá mòi đụng phải đám cá voi vậy.

“Soyoung-ssi, chúng ta nên di chuyển thôi nhỉ?”

“Vânggg. Mời đi lối này.”

Kang Soyoung đi trước dẫn đường chúng tôi tiến về phía thang máy.

“Giám đốc Han thì không sao, nhưng hai người còn lại thì hơi rắc rối.”

Khi cửa thang máy vừa đóng lại, Kang Soyoung liền càu nhàu.

“Đặc biệt là Hội trưởng Hội Haeyeon, đi ra đi vào thoải mái thế này thì trông chẳng hay ho gì. Ít nhất các anh cũng phải báo trước ba bốn ngày để bên tôi chuẩn bị. Liên lạc cùng ngày mà đòi vào, nếu chấp nhận thì Hội Sesung trông dễ dãi quá. Trước giờ bên anh chỉ toàn cử người đại diện thôi, nếu không vì Giám đốc Han, tôi đã từ chối buổi gặp này rồi.”

Mà cũng đúng là có hơi lạ thật, bình thường em ấy đâu hay đích thân ra mặt như này. Lần trước các Hội trưởng cấp S tụ họp ở hội Haeyeon vì vụ thú cưỡi cũng là ngoại lệ hiếm hoi.

“Chúng tôi sẽ chú ý chuyện đó trong tương lai, mà Soyoung-ssi cũng quan tâm đến hoạt động của Hội hơn tôi tưởng đấy.”

“Tôi thì gây chuyện cũng được, nhưng để Hội bị coi thường thì tôi không chịu nổi. Hội phải vững mạnh thì mới xử lý hậu quả cho tôi tốt chứ.”

Kang Soyoung nói đầy kiêu hãnh, chắc hẳn vì thế mà Sung Hyunjae quý cô nàng… Có quý mà, nhỉ?

“Giám đốc Han, anh có thể vào thẳng nhà của ngài Hội trưởng nếu muốn.”

Kang Soyoung nói khi đưa chúng tôi đến phòng tiếp khách.

“Ngài Hội trưởng có dặn là trừ vài khu vực bảo mật ra, anh có thể tự do đi lại. Nhưng anh thì không được đâu, ngài Trưởng hội Haeyeon. Ngài Cục trưởng Song, anh cũng vậy.”

Tôi chỉ là một cấp F yếu ớt, không có gì đáng ngại cả, nhưng hiển nhiên Yoohyun-ie và ngài Cục trưởng Song không thể rồi.

“Tôi không thể để hyung đi một mình.”

Yoohyun-ie quả quyết, và không ngoài dự đoán, Song Taewon cũng cùng ý kiến.

“Hội trưởng Hội Sesung đã cảnh báo tôi rằng anh ta có thể sẽ làm hại Han Yoojin-ssi. Vì thế nên tôi phải bảo vệ cậu ấy.”

“…Anh ta nói thế á?”

“Có thể anh ta chỉ nói vậy để khiêu khích tôi, nhưng tôi nghĩ chúng ta nên cẩn thận.”

“Vậy mình về đi, hyung.”

Hay là mình nên quay lại thật? Nhưng đã lặn lội đến tận đây rồi. Tôi suy nghĩ một lát rồi quay sang nhìn Kang Soyoung.

“Cô nghĩ sao, Soyoung-ssi? Ngài Trưởng hội Sesung trông có vẻ đang cáu gắt lắm không?”

“Ừmmmm, chờ chút nhé. Tôi đang cân nhắc giữa Comet và ngài Hội trưởng.”

“Sao cơ?”

“Tôi không nghĩ ngài Hội trưởng sẽ làm hại anh, nhưng Comet thì không thể lớn lên nếu thiếu anh. Để chắc hơn, anh không nên gặp Hội trưởng một mình đâu! Tôi sẽ liên lạc với Thợ săn Evelyn.”

“Evelyn-ssi á?”

“Tôi không có đủ quyền hạn cho chuyện này. Thợ săn cấp S thì nên để thợ săn cấp S phụ trách. Bình thường đón khách cũng chẳng phải việc của tôi, nhưng vì mấy vị này quá áp lực nên tôi mới tự nguyện thôi.”

Kang Soyoung nói mọi người không chỉ tránh ngài Cục trưởng Song mà cả Hội trưởng Hội Haeyeon.

“Còn không được tiếp cận giám đốc Han nên họ cũng tiếc lắm. Mọi người ngồi đợi ở đây nhé. À, tôi nên đi lấy đồ uống cho mọi người nhỉ?”

“Không cần đâu.”

Kang Soyoung dặn chúng tôi đừng đi lung tung rồi rời đi. Tôi ngồi xuống sofa, nhìn sang Song Taewon đang ngồi đối diện. Trên khuôn mặt góc cạnh của anh hằn rõ dấu vết của sự mệt mỏi thường thấy ở cánh đàn ông thời hiện đại. Có khi anh ấy là thợ săn cấp S mệt mỏi nhất thế giới cũng nên.

“Ngài Cục trưởng Song.”

“Vâng”

“Ít nhất, hãy đặt tên cho đứa nhỏ.”

“…Gì cơ?”

Hiếm hoi thay, trong mắt anh ta hiện lên vẻ hoang mang rõ rệt. Yoohyun-ie cũng khó hiểu nghiêng đầu.

“Con cừu non ấy. Mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi, giờ chỉ cần anh nhận nó thôi.”

“…Tôi không thể.”

“Tôi sẽ thu xếp để chuyện này không bị lộ ra. Tôi sẽ thông báo là hiến tặng nó cho quốc gia, coi ai dám nói gì? Hơn hết, có một con thú cưỡi sẽ tiện lợi biết bao! Thời gian đột kích hầm ngục sẽ giảm đáng kể. Người bận rộn top 1 server mà kẹt trong dungeon cả tuần là tổn thất quốc gia đó.”

Song Taewon chuyên cận chiến nên càng cần một con thú cưỡi. Yoohyun-ie, Yerim-ie, kể cả Sung Hyunjae nữa, đều có thể tấn công tấn công diện rộng từ một điểm cố định, nhưng dù Song Taewon dùng công cụ hỗ trợ đi nữa, thì rõ ràng vẫn có giới hạn. Việc di chuyển trong hầm ngục cơ bản còn tốn thời gian hơn săn quái.

“Nói thật, tôi muốn ký hợp đồng trực tiếp với anh luôn, nhưng giờ tôi bỏ cuộc rồi! Nó sẽ thuộc về nhà nước, nên anh không cần lo, nhưng anh ít nhất đặt cho nó cái tên .”

Tất nhiên, tôi sẽ ‘táy máy’ trên hợp đồng sao cho con thú cưỡi ấy thực chất vẫn thuộc về Cục trưởng Song. Tôi nhìn anh bằng mắt long lanh mong đợi.

“Tôi thấy thương cho đứa nhỏ đến giờ vẫn chưa có tên. Tôi nghe nói anh có đến Cơ Sở Nuôi Dưỡng để xem nhóc ấy đúng không? Anh thấy nhóc đó thế nào? Đáng yêu lắm nhờ? Có phải rất dễ thương không? Nói gì đi mà, nhóc ấy đúng dễ thương luôn.”

“…Tôi đến chỉ để kiểm tra tình hình của Cơ Sở Nuôi Dưỡng.”

“Nhưng bé cừu nhỏ xíu ấy chỉ chăm chăm nhìn anh thôi!”

Sau khi tôi nài nỉ mãi, chỉ cần một cái tên thôi mà, cuối cùng Song Taewon cũng trả lời.

“Tôi không chắc mình sẽ đặt được cái tên hay.”

“Không sao đâu! Quan trọng là tình cảm. Với lại, anh… chắc chắn là đặt tên hay hơn tôi đấy. Tôi bị cấm đặt tên cho bé thú ấy rồi.”

“Em thấy mấy cái tên hyung đặt cũng hay mà.”

“Cảm ơn em, Yoohyun-ah. Đúng là chỉ có em hiểu anh.”

Ừ thì, mấy cái tên của lũ Kỳ lân đúng là có hơi… thiếu sáng tạo thật. Nhưng mà ‘Blue’ đúng là rất ‘Blue’ mà. Nếu không phải Blue, thì sẽ là …’Happy’ tại nó lúc nào cũng vui vẻ. Hoặc là ‘Cheese’ vì lông nó vàng óng lấp lánh. À, lẽ ra mấy con Kỳ lân nên tên là ‘Cà phê’ và ‘Sữa’ nhỉ, nghe có vẻ sáng tạo hơn.

Đang mải suy nghĩ, ngài Cục trưởng Song nghiêm túc, lên tiếng:

“Cậu thấy… tên ‘Taesan’ 1 thì sao?”

“…Hở?”

Cái đó… Đừng bảo đấy là tên con cừu nha? Yerim-ah, tôi nghĩ anh tôi đặt tên hay hơn ngài Cục trưởng Song đấy. Cái tên Taesan, thật sự mà nói thì …quê ghê nơi, anh ấy mới đầu 3 thôi đó trời.

“Hay đặt tên gì nghe dễ thương hơn một chút đi? Nhóc ấy dễ thương lắm, là cừu mà.”

“Hoả Sơn Hắc Dương khi trưởng thành nhìn không dễ thương lắm đâu.”

“Nhưng mà ‘Song Taesan’ thì hơi…”

“…Phải có họ sao?”

“Thường người ta hay thêm họ vào mà, như là Kim Cherry, Choi Pudding, Park Poppy, kiểu kiểu thế.”

Dù chỉ khi Cherry gây rắc rối mới bị gọi ‘Kim Cherry!’.

“Vậy thì, Seorak 2…”

“Cứng nhắc quá. Lông nó mềm, nên đặt là Bokshil hay Gureum 3 được không? Nhưng anh giữ bí mật giùm, đừng nói tôi đặt nhé.”

Tôi thấy ‘Song Gureum’ là đẹp rồi, nhưng ai mà biết được.

“Nó màu đen, vậy đặt là Hắc Vân 4 được không?”

“Sao lại chuyển sang dùng Hán tự vậy? Công nhận là nó đen thật.”

“Cái gì đen thế?”

Cửa mở, Kang Soyoung bước vào. Trước câu hỏi tò mò của cô ấy, tôi và Song Taewon trả lời là đang nghĩ tên cho con cừu. Kang Soyoung cười nói: ‘Con cừu dễ thương lắm luôn! Tôi cũng sờ thử rồi.’ nhưng nét mặt cô ấy xịt keo khi nghe những cái tên được đề cử.

“…Bỏ vụ đặt tên đi, gọi nó là Songie thôi.”

“Cũng dễ thương mà. Đại loại như Heuksong-ie, Kkamsong-ie, Yangsong-ie.”5

“Chỉ Songie thôi.”

Tôi thấy gọi Yangsong-ie cũng được mà. 

Kang Soyoung đi trước, bảo chúng tôi đi theo sau. Evelyn đứng ở cửa hành lang dẫn vào dinh thự của Sung Hyunjae, đôi mắt sau cặp kính cong cong nở nụ cười.

“Chào Giám đốc Han. Chào Cục trưởng Song Taewon cùng Trưởng Hội Haeyeon.”

Sau lời chào ngắn gọn, cô ấy tiếp tục.

“Trước tiên, chúng tôi không thể cho hai Thợ săn cấp S cùng lúc vào nhà ngài Hội trưởng được, chỉ một người được đi cùng Giám đốc Han. Nếu có thể, tốt nhất là anh, Cục trưởng Song Taewon, vì anh tương đối chính trực.”

“Không dễ để bảo vệ một người cấp F một mình đâu.”

 Yoohyun-ie quay lại nhìn Evelyn nói.

“Giám đốc Han chỉ có chỉ số là F thôi, tôi không nghĩ anh ấy dễ đối phó đâu. Thay vào đó, nếu ngài Hội trưởng gây ra mối đe dọa ở mức độ nhất định, tôi cũng sẽ hỗ trợ. Đây là mức nhượng bộ lớn lắm rồi, Bình thường thì tôi đã đuổi khách từ lâu.”

“Anh thật sự muốn vào sao?”

Yoohyun-ie hỏi với vẻ không vui. Tôi không trả lời, rút điện thoại ra gửi tin nhắn cuối:

[Tôi đang đứng ngay bên ngoài. Nếu anh không muốn tôi đi vào, ít nhất hãy gửi cho tôi một dấu chấm.]

Điện thoại im lặng.

“…Hội trưởng Hội Sesung còn sống chứ?”

“Vâng, sáng nay vẫn còn nói chuyện qua điện thoại.”

Điều đó có nghĩa anh ta đã đọc tin nhắn của tôi.

“Evelyn-ssi có liên lạc với anh ta, chắc không cần cảnh giác quá. Còn em thì sao, Yoohyun-ah? Em có muốn đi cùng anh không?”

“Không. Anh vào cùng ngài Cục trưởng Song đi.”

Tôi nhìn em trai mình hoang mang, tôi tưởng em ấy sẽ đi cùng tôi.

“Em thật sự ổn với chuyện đó à?”

“Anh ấy sẽ không để anh một mình đâu. Nếu thấy nguy hiểm, dùng Cục trưởng Song làm lá chắn rồi chạy ra ngay.”

…Hợp lý. Nếu ngài Cục trưởng Song đi cùng, tôi sẽ chạy ngay vì sợ làm phiền anh ấy, nhưng tôi sẽ không nỡ cất bước bỏ Yoohyun-ie lại được. 

Rồi Yoohyun-ie yêu cầu tháo vòng niêm phong kho đồ và lấy vũ khí ra. Một thanh kiếm cấp S, dao găm, và dây thép mà em ấy mang về từ Nhật.

“Tôi giao phó việc bảo vệ anh trai tôi cho anh, nên nếu vũ khí hỏng thì tôi không trách đâu.”

Song Taewon ngập ngừng một lúc, rồi nhận vũ khí. Tôi không thể nói về chuyện hồi quy trước mặt Cục trưởng Song, nhưng Sung Hyunjae có vật phẩm chặn âm thanh, nên chắc sẽ ổn thôi.

Tôi cùng ngài Cục trưởng Song đi xuống hành lang và bước qua cổng dịch chuyển mini. Ngôi nhà rất yên tĩnh, lâu rồi mới quay lại đây.

[Tôi đang ở trong nhà anh.]

Chẳng phải anh ta nên xuất hiện rồi sao? Chúng tôi bước vào, bỗng Song Taewon dừng lại.

“…Có mùi bánh mì.”

“Gì cơ ạ?”

“Hình như anh ta đang ở bếp phụ tầng 2.”

“Chỗ nhìn ra được vườn sao?”

Song Taewon đi trước, tôi theo phía sau. Bước đi trên cầu thang, tôi cũng đã nghe thấy mùi bánh mì, mùi thơm nồng nàn thế này thì chắc mới nướng xong không lâu.

Chúng tôi rẽ vào hành lang rồi đi vào trong, một bức tường kính lớn đón ánh nắng hiện ra trước mắt. Những chiếc bàn tròn và ghế cũng dần rõ nét. Dù gọi là bếp phụ, căn phòng trông như một quán cà phê nhỏ, sang trọng.

“Hai người tôi quý nhất đến cùng nhau, thật vui quá.”

Giọng nói quen thuộc vang lên. Bên kia quầy bar dài, Sung Hyunje đứng đó, mặc áo sơ mi trắng tay ngắn, đeo tạp dề quanh hông. Không như tưởng tượng, gương mặt anh ta không có vẻ căng thẳng hay có gì bất thường nào.

“…Nếu biết anh sẽ vui như vậy, tôi đã mang một bó hoa đến.”

Thay vào đó thì tôi mang bom.

“Han Yoojin-gun là đủ rồi, đừng cảm thấy áy náy nhé.”

Thật luôn, tôi nên nói gì bây giờ? Vô thức, tôi nhìn sang Song Taewon. Anh ấy cũng không biểu hiện gì nhiều, chỉ hơi cau mày.

“Đừng đứng như thế, ngồi đi.”

Cái gì thế này? Không phải anh ta bị đánh trúng đầu lúc đánh nhau với Cục trưởng Song rồi mất trí nhớ đâu ha? Tại sao lại hành xử như chưa có chuyện gì xảy ra vậy? Tôi cảm thấy bất an, ngồi xuống bàn cùng Song Taewon. Qua tường kính, một phần khu vườn hiện ra, nghe nói bên ngoài trông như tường bình thường chứ không phải kính.

“Đây là nước nho trắng.”

Hai ly nước ép được đặt trước mặt tôi và Cục trưởng Song. Anh ta còn niềm nở hỏi chúng tôi muốn ăn gì không. Cục trưởng Song từ chối, tôi thì nhận lấy một chiếc bánh trứng, chiếc bánh mới nướng ngon lạ kỳ. Thế là tôi lại ăn thêm một chiếc nữa.

“Tôi không hiểu nổi anh đang nghĩ gì nữa.”

“Tôi đang tiếp đãi Han Yoojin-gun yêu quý của tôi một cách chu đáo thôi mà.”

“Tay chân anh không để yên được nhỉ. Không chỉ tôi và Cục trưởng Song, mà còn bao người khác nữa, đúng không? Đừng có đùa giỡn với người khác lắm thế.”

“Hơi oan cho tôi đấy.”

Sung Hyunjae khẽ nhướng mày, nói. Từ từ tháo dây tạp dề, ánh mắt anh ta chuyển sang Song Taewon, người đang nhìn chằm chằm vào ly nước ép.

“Chưa bao giờ tôi quan tâm và chăm chút cho ai đó nhiều đến thế. Có phải vậy không, Song Taewon-ssi?”

Tại sao bỗng nhiên anh ta lại gọi Song Taewon mà không kèm chức danh thế? Vì đây là không gian riêng sao? Song Taewon thở dài đáp.

“Đúng vậy, thế này thì quá mức rồi.”

“Thấy chưa.”

Ánh mắt Sung Hyunjae nhìn Cục trưởng Song vừa ấm áp, nhưng đồng thời rõ ràng đang hạ thấp đối phương. Ai mà anh ta chẳng xem thường, nhưng hôm nay điều đó lộ liễu hơn bao giờ hết.

“Đúng là tôi từng để ý đến nhiều người, nhưng họ chỉ là những niềm vui thoáng qua, chẳng ảnh hưởng gì.”

Nhiều người trong số đó có lẽ đã thay đổi, nhưng Sung Hyunjae thì vẫn như cũ, chẳng ai có thể thay đổi được anh ta, như chính anh ta vừa nói.

Anh ta gọi bản thân là con người, và vẫn hành xử như một con người, thế nhưng.

‘…Dù anh ta không nhớ, quãng thời gian tích tụ đó thật sự chẳng để lại tác động gì sao?’

Dù cùng là cấp S bẩm sinh như Yoohyun-ie hay Liette, liệu anh ta có coi họ là ngang hàng? Nghĩ đến thái độ của anh ta với Yoohyun-ie, có lẽ ngay cả họ, anh ta cũng xem thường.

Bỗng nhiên lại cảm thấy anh ta thật xa cách.

“Sao anh phớt lờ hết tin nhắn của tôi vậy ạ?”

Phải hỏi cho ra lẽ. Anh ta trông ổn thế này, vậy sao không trả lời lấy một lần? Có thời gian nướng bánh nhưng không có thời gian cầm cái điện thoại lên à?

“Anh có xem tin nhắn không?”

“Dĩ nhiên tôi đã xem rồi.”

“Vậy mà anh vẫn mặc kệ đến cùng à? Xin hãy cho tôi một cái cớ đi.”

Sung Hyunjae mỉm cười, ném tạp dề đã tháo lên lưng ghế.

“Vì tôi vẫn chưa quyết định được.”

“Quyết định ư?”

“Là nên để yên cho Han Yoojin-gun, hay là loại bỏ cậu.”

Tôi bất giác nhíu mày.

  1. Từ taesan (태산, 泰山, thái sơn) nghĩa là “ngọn núi lớn”, có thể ám chỉ con cừu đến từ địa hình núi lửa/núi. ↩︎
  2. Núi Seorak, ngọn núi cao thứ ba ở Hàn Quốc. ↩︎
  3. Bokshil (복실) nghĩa là “mềm mại”, còn gureum (구름) nghĩa là “mây”. ↩︎
  4. Từ 흑 (黑, heuk, “đen”) + 운 (雲, un/oon, “mây”). Tên này dùng Hán tự. ↩︎
  5. Songie (송이) được tạo từ họ Song của Song Taewon + hậu tố thân mật -ie. Heuksongie dùng heuk (흑, đen). Kkamsongie tương tự, với kkam (깜) từ 까맣다 (đen). Yangsongie từ yang (양, dương, cừu). ↩︎

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments