Trans: Rin
Beta: Gulu
Xèo xèo – Một miếng thịt dày được đặt trên vỉ nướng nóng hổi và tạo ra âm thanh nghe chảy nước miếng. Bên cạnh là kimchi chưa cắt được lấy ra từ hộp đựng và đặt lên. Trên một vỉ nướng khác có tôm và sò điệp đang nướng chín. Yerim-ie chỉ bỏ mỗi phần đầu của con tôm màu đỏ ra rồi ăn luôn cả vỏ. Con bé cũng không quên liếm mút phần còn lại trên đầu tôm.
“Tôi đã nói là ăn nguyên vỏ sẽ ngon hơn mà.”
Sau đó, con bé đảo những miếng thịt. Nếu đi ăn tối với Yerim-ie thì 80% sẽ ăn thịt. Tôi không kén chọn gì cả, nhưng con bé thích thịt nhất. Bò, lợn, gà, vịt, tẩm ướp gia vị, nướng muối, lẩu, đồ chiên, bất cứ món nào con bé cũng ăn được. Nhưng con bé có vẻ thích nướng hơn là hầm. Cũng thích thịt heo hơn thịt bò một tí.
“Nhóc nói ngày mai sẽ bận nhỉ?”
Tôi vừa bóc tôm với bao tay ni lông vừa hỏi. Yerim-ie gật đầu.
“Họ cứ bám lấy tôi và thôi thúc tôi làm cái này cái kia. Đặc biệt là cho mùa hè năm sau, họ nói hình ảnh của tôi rất phù hợp với mùa hè nên đang bàn tán về việc ký hợp đồng trước.”
Dù nói là phiền phức nhưng biểu cảm của Yerim-ie rất tươi tắn. Hôm nay con bé có vẻ khá vui.
“Vì hầu như không có thợ săn cấp S nào nhận quảng cáo nên mới như vậy. Sao ngài Hội trưởng không làm mấy việc này nhỉ?”
Yerim-ie vừa cắt thịt và kimchi vừa nhìn Yoohyun-ie. Yoohyun-ie không trả lời và gắp con tôm mà tôi bóc cho bằng đũa. Đôi mắt của Yerim-ie trở nên sắc bén hơn khi nhìn thấy hình ảnh đó.
“Nhìn kìa, nhìn kìa. Gã Hội trưởng này không có tay chân mà để chú bốc đồ ăn ra sẵn cho ăn. Ahjussi, đừng nuông chiều anh ta quá.”
“Yoohyun-ie cũng mới đó mà đã 20 tuổi rồi. Tôi còn có thể được làm thế này đến khi nào nữa chứ?”
“Cả đời luôn đó.”
‘Cả đờiii’, Yerim-ie cắt ngang lời tôi.
“Nhìn Han Yoohyun kìa, hắn cũng không có ý kiến gì về chuyện này.”
“Hắn gì chứ? Yerim-ah, Yoohyun-ie là hyung, à không, là oppa của nhóc đó.”
Yoohyun-ie và Yerim-ie cùng tỏ thái độ ghét bỏ.
“Và Yoohyun-ie cũng không thích bị người khác đụng vào mà. Không cần phải vừa chịu đựng vừa quay quảng cáo đâu. Thỉnh thoảng em ấy cũng làm phỏng vấn để củng cố hình ảnh với công chúng. Nhưng những thợ săn cấp S khác không phải cũng quay quảng cáo sao? Tôi cũng xem Hyuna-ssi đóng quảng cáo vài lần rồi.”
“Chị Hyuna đã được xếp lịch sẵn rồi. Ngoài công ty trực thuộc ra thì không được đóng quảng cáo cho bên ngoài.”
Nghĩ lại thì cũng có thể là vậy. Cô ấy thường than phiền rằng không thích quay quảng cáo vì họ cứ liên tục yêu cầu một hình ảnh không phù hợp với cô ấy.
“Hội trưởng hội Sesung thỉnh thoảnggg sẽ chấp nhận khi tâm trạng vui vẻ. Còn ngài Cục trưởng Song là công chức nhà nước. Chú ấy đã quay quảng cáo công ích, nhưng rất khó để khiến chú ấy diễn. Chú ấy đã cố gắng làm theo những gì được yêu cầu nhưng diễn xuất cực kỳ cứng nhắc luôn, thế nên họ chỉ quay được một video rồi dừng. Còn lại đều là poster chụp ảnh.”
“Vậy à? Nhóc biết rõ nhỉ?”
“Tất cả mọi người đều kể cho tôi rất nhiều. Chú thật sự không có suy nghĩ gì sao? Có nhiều nơi muốn chú lắm đó.”
“Đã bảo đừng làm phiền hyung mà.”
“Sao không đi nói là sẽ tự mình lột vỏ tôm đi?! Han Yoohyun, cầm kẹp lên mà nướng thịt đi.”
“Park Yerim, tại sao tôi phải làm vậy khi cô sẽ cho hết chúng vào miệng…?”
“Vì thịt phải được nướng bằng lửa mà!”
Hm, quan hệ tốt nhỉ. Tôi cởi bao tay ra và nhìn hai người họ với vẻ hài lòng, tay thì vuốt ve Peace đang ngồi trên đùi. Đúng lúc đó chuông báo thức reo lên trong điện thoại tôi. Đến giờ rồi. Tôi chỉ thay đổi con số trong dòng tin nhắn mà mình đã gửi nhiều lần, rồi lại nhấn gửi thêm một lần nữa.
[Còn 20 tiếng nữa ạ.]
Nếu phớt lờ tôi đến cùng thì tôi cũng không biết mình sẽ làm gì đâu. Yerim-ie đang cầm kẹp gắp thì đứng bật dậy khỏi chỗ và nhìn trộm vào điện thoại của tôi.
“Chú đang làm gì vậy? Hình như cách đây đúng 1 tiếng cũng có báo thức reo lên thì phải.”
“Ừ, là đếm ngược. Nếu Hội trưởng Hội Sesung cứ phớt lờ tin nhắn của tôi, tôi sẽ thổi bay nhà của anh ta vào 3 giờ chiều mai.”
“Ý, tôi cũng muốn, tôi cũng muốn.”
“Không được, ngài cục trưởng Song mệt lắm rồi.”
“Cứ mặc kệ đi, hyung. Hay là nhân cơ hội này anh cắt đứt liên lạc với anh ta đi?”
“Có vẻ như anh rất ghét Hội trưởng Hội Sesung nhỉ, ngài Hội trưởng Hội Haeyeon?”
“Em không quan tâm nếu anh không bị dính líu đến. Em không thích cũng không ghét anh ta.”
“Vâng, hẳn là vậy rồi. Anh luôn như thế mà, Han Yoohyun. Nhưng ahjussi à, chú rất thích ông chú Sesung thì phải? Hai người trông rất vui vẻ với nhau.”
“Yerim-ah, chúng tôi không thân đến thế đâu.”
Thay vì nói là thích thì đúng hơn là sự hứng thú với những thứ mới lạ. Nếu nói là có thiện cảm thì cũng có thiện cảm đấy. Thế nhưng, Yerim-ie lại nheo mắt nhìn tôi.
“Hai người quá hợp cạ để nói như thế. Gì nhỉ? Cứ như chênh lệch tuổi tác với Hội trưởng Hội Sesung còn nhỏ hơn so với Han Yoohyun. Ý cháu là đối với chú ấy.”
Sắc bén quá vậy, Yerim-ah. Chiếc đũa bị bẻ cong như kẹo dẻo giữa các ngón tay của Yoohyun-ie.
“…Hyung, em cũng có thể ăn khớp với anh mà. Em sẽ cố gắng hết sức.”
Yerim-ie gõ bàn và bắt đầu cười khi nghe Yoohyun-ie nói một cách nghiêm túc. Cứ làm vậy thì bàn sẽ bị vỡ đó.
“Yoohyun-ah, anh thích em như bây giờ. Anh yêu em trai của anh như yêu chính bản thân mình vậy. Vậy nên em đừng cố thay đổi.”
“Sao vậy, chú cứ bảo anh ta thử đi mà! Chắc sẽ thú vị lắm đó.”
Không chỉ Sung Hyunjae mà hiện tại cũng có quá nhiều người nói những lời vô nghĩa này. Hơn nữa nó không hợp với Yoohyun-ie. Yoohyun-ie lẩm bẩm một cách giận dỗi.
“Mong là Hội trưởng Hội Sesung sẽ nhanh chóng ra nước ngoài.”
“Chú ấy rời Hàn Quốc ư? Hình như không bỏ ahjussi lại đâu nhỉ? Không phải định đi cùng nhau đó chứ?”
“Đừng nói linh tinh, Park Yerim.”
“Sao cơ? Chị Soyoung nghĩ chú đã trụ được khá lâu mà. Ít nhất cũng cỡ ngài Cục trưởng Song. Nghe nói ngài Cục trưởng Song đã trụ được hơn 3 năm rồi. Chị Soyoung hay tặc lưỡi và nói rằng chị ấy phải khổ sở vì ông chú Sesung không bao giờ thấy chán mà liên tục làm phiền chú ấy với cái cớ muốn chăm sóc.”
Cục trưởng Song đáng thương. Tôi không kiềm được sự tiếc thương và lén nhìn xuống chiếc điện thoại di động. Biết vậy tôi đã liên lạc với Soyoung-ssi rồi. Không, đâm lao thì phải theo lao mới được.
“Han Yoohyun đã kéo dài khoảng 3 tháng.”
Yerim-ie đếm ngón tay và nói.
“Ông chú đã mất hứng thú với anh Noah chỉ trong một tuần. Chị Soyoung thì khoảng 1 tháng? Chị Hyuna cũng nói là khoảng 3 tháng. Tuy hầu hết mọi chuyện ở trong nước đều kết thúc trong im ắng, nhưng ở nước ngoài thì có rất nhiều người chĩa mũi súng vào Hội trưởng hội Sesung. Dường như họ đã không thể chịu đựng được sự thật rằng mình không còn được quan tâm bởi Hội trưởng Hội Sesung nữa.”
“Không bị làm phiền thì cũng tốt mà.”
Yoohyun-ie nói một cách lạnh lùng. Trước đây, Soyoung-ssi đã nói tôi phải cẩn thận vì đã có nhiều người nhận được sự quan tâm của Sung Hyunjae rồi những mối quan hệ đó đều có kết thúc không tốt đẹp. Lúc đó tôi chỉ bỏ ngoài tai nhưng bây giờ tôi đã cảm thông được cho những người đó. Vì anh ta là người giỏi giang. Sự thật rằng một con người gần như hoàn hảo không tì vết gì lại quan tâm và ưu ái bản thân. Chỉ riêng điều đó thôi thì đa số mọi người sẽ dễ dàng bị hớp hồn.
Hơn nữa, nếu được chăm sóc cẩn thận, người ta có thể nhầm lẫn rằng bản thân thực sự là một người giỏi giang. Trong khi trên thực tế họ chỉ là đối tượng để giải tỏa sự nhàm chán. Rất dễ để chìm đắm vào cảm giác tự mãn khi được giao lưu với một ai đó tuyệt vời như thế.
Một người vốn đã giỏi như Yoohyun-ie hay Hyuna-ssi sẽ không dễ bị lay chuyển. Ngược lại, như Yoohyun-ie nói, em ấy có thể sẽ thích thế này hơn vì sự quan tâm một cách phiền phức ấy đã biến mất. Nhưng nếu là người cực kỳ tự ti về bản thân thì thứ này chẳng khác gì thuốc phiện cả.
‘Mình cũng phải cẩn thận mới được.’
Nếu tôi lơ là và đắm chìm vào thì chỉ có mình tôi chịu thiệt. Tôi chỉ cần Yoohyun-ie là đủ. Hơn nữa Yoohyun-ie thực sự chưa từng bỏ rơi tôi, nhưng một khi Sung Hyunjae quay lưng đi thì anh ta sẽ cắt đứt mọi thứ ngay lập tức.
“Tại sao chứ? Tôi sẽ dang rộng hai tay chào đón nếu Hội trưởng Hội Sesung trao sự quan tâm đó cho tôi. Khi có được sự chú ý thì chú ấy sẽ làm mọi thứ tôi cần. Tôi sẽ tận hưởng hết mình rồi chia tay êm ấm là được mà~ Hơn nữa, dù có mất đi hứng thú thì chú ấy cũng chỉ chấm dứt những đãi ngộ đặc biệt thôi. Chị Hyuna vẫn có mối quan hệ tốt với Hội trưởng Hội Sesung. Cơ mà chị ấy nói chị ấy đã từ chối mọi lời đề nghị giúp đỡ.”
Đúng chất Hyuna-ssi rồi. Ngài Cục trưởng Song chắc chắn cũng đã từ chối tất cả.
“Hơn bất cứ điều gì khác thì nó nghe có vẻ thú vị đó. Han Yoohyun, chắc là anh không hề có phản ứng gì như mong đợi của chú ấy nên anh mới trở nên nhạt nhẽo nhỉ? Nhưng tôi có thể làm thân với chú ấy mà.”
“Không, Yoohyun-ie thì có vấn đề gì chứ? Hội trưởng Hội Sesung, cái con người đó thiệt là…”
Thật bực bội khi thấy ai đó đối xử với em trai của người khác như một thú vui, nhưng tôi không hài lòng với những nhận xét rằng em ấy không thú vị.
“Han Yoohyun là kiểu người mà nếu mặt trời đột ngột ngừng mọc, và hiện tượng này không liên quan đến ahjussi thì anh ta sẽ thản nhiên bật đèn lên đó.”
“Ngài Cục trưởng Song hình như cũng không có phản ứng gì mấy thì phải.”
“Không đúng. Han Yoohyun sẽ phớt lờ những con chó sủa bậy, còn ngài Cục trưởng Song thì sẽ thành thật khuyên con chó dừng lại vì nó đang gây rối mất trật tự công cộng.”
…Tôi xin lỗi ngài cục trưởng Song, nhưng nếu là Sung Hyunjae thì vế sau cũng rất giải trí đó. Và Song Taewon sẽ là người thừa biết điều đó nhưng vẫn tiếp tục phản ứng một cách thành thật. Muốn rớt nước mắt rồi. Hay là tôi hạ cấp bậc của mấy quả bom xuống nhỉ? Đủ để thổi bay bể cá và nội thất thôi.
Chúng tôi ăn xong bữa tối và rời đi. Vì ăn ở gần đây nên chúng tôi không đi xe mà thong thả tản bộ. Con đường cực kỳ vắng vẻ khác với ngày thường. Lệnh giới nghiêm đã được dỡ bỏ, nhưng vẫn còn tàn dư từ sự xuất hiện của quái vật. Ở nhà hàng cũng không có mấy ai. Có rất nhiều cửa hàng đã đóng cửa nên quán karaoke mà Yerim-ie thường xuyên đến cũng không hoạt động.
“Ahjussi, nhìn kìa. Kính ở cửa hàng gắp thú vỡ vụn hết rồi.”
“Có lẽ quái vật đã xông vào vì chúng toả ánh sáng sặc sỡ và phát ra âm thanh nhỉ?”
Nếu ta tắt hết đèn và âm thanh rồi xịt khử mùi và im lặng ở trong tòa nhà, quái vật cấp trung và cấp thấp thường sẽ đi ngang qua luôn. Nhờ đó mà lần này thiệt hại về người cũng không lớn.
“Quả trứng thế nào rồi? Khi nào sẽ nở vậy?”
Khi nghe câu hỏi của Yerim-ie, tôi thả Peace xuống đất và lấy ra quả trứng màu xanh từ túi áo sơ mi. Bề ngoài vẫn chưa thấy thay đổi gì.
“Không có cách nào khác để ấp cả nên tôi luôn cố gắng giữ nó bên mình càng nhiều càng tốt. Rin à, không được chạm vào đâu đấy.”
Irin nhẹ nhàng lướt qua vai tôi và vỗ đuôi.
– Rin-ie không thích cái đó!
“Đây là em của nhóc đó, phải thân thiết với nhau chứ.”
– Yoohyun-ahhh, hyung chỉ thích mỗi tinh linh nước kìa!
“Anh thích cả hai mà, cả hai luôn đó. Rin à, ngoan nào.”
Em ấy đang cư xử như thể một đứa anh cả không thể chấp nhận người con thứ hai. Irin phồng má một cách phóng đại rồi xoay người lại và trở về với Yoohyun-ie. Yerim-ie lo lắng nhìn tinh linh lửa biến mất vào quần áo của Yoohyun-ie.
“Không biết là, nó có làm hại quả trứng không nhỉ”
“Nếu có ý định như thế thì nhóc này đã lén làm rồi. Chỉ là em ấy cứ biểu tình mỗi khi tôi để mắt đến quả trứng.”
Việc lén lút tiếp cận quả trứng sau lưng tôi không khó đối với Rin-ie.
“Khi trứng nở thì chúng nên làm thân với nhau giống như hai người-”
“Không có thân đâu.”
“Không thân.”
Mối quan hệ giữa hai người chắc sẽ thân thiết hơn mà. Dù lúc đầu thì có thể sẽ cãi nhau một chút. Yerim-ie nhìn thấy một cửa hàng tiện lợi mở cửa ở đằng xa và bay đi ngay sau khi nói rằng mình sẽ mua kem. Chuông báo thức reo và tôi lại gửi tin nhắn lần nữa. Vẫn chưa có câu trả lời.
Chúng tôi vừa mút kem vừa đi về. Hên là không có gì lớn xảy ra trừ một các chân bàn phòng khách bị gãy. Chirpie và Bellaré đều rất ngoan ngoãn.
[Còn 18 giờ nữa. Yerim-ie sẽ tới tắt đèn nhà anh đó.]
[Còn 17 giờ nữa ạ.]
[Còn 16 giờ nữa đó. Có phải anh đang ngủ không? Mặc dù vẫn còn sớm.]
[Còn 15 giờ nữa ạ. Tôi đi ngủ đây.]
[Tôi đã treo món quà mà anh tặng lên. Chirpy đang cắn xé nó.]
[Hình như món đồ không có hiệu quả lắm. Tuy vậy nhưng tôi đã ngủ được nhiều hơn hôm qua một chút.]
[Ý, còn 10 giờ nữa nè.]
[Còn 9 giờ nữa đó.]
[Còn 8 giờ nữa ạ.]
[Còn 7 giờ nữa. Xin hãy di chuyển những con cá tội nghiệp đi nơi khác.]
“Đây là sản phẩm đã hoàn thiện.”
Kim Hayeon đặt búp bê Peace lên bàn. Phiên bản trước đây cũng dễ thương nhưng bản này thì thật sự cực kỳ dễ thương. Nó giữ lại tối đa các đặc điểm của bản gốc nhưng lại tròn trịa và bồng bềnh hơn để làm gấu bông. Tôi muốn ôm nó ngay lập tức nhưng phải kiềm chế vì có vẻ như Peace đang thể hiện sự khó chịu. Cứ như nói nhóc này sẽ cắn xé con gấu bông ra nếu tôi chạm vào nó.
“Nó được làm rất tốt. Peace đang nghe nên tôi sẽ hạn chế nói ra những cảm nghĩ của mình.”
“Cũng có những chú chó con ghen tị với những con búp bê giống mình. Dễ thương thật đó.”
Trưởng nhóm Kim Hayeon mỉm cười và nói.
“Tôi nghe nói rằng Peace đã phát triển được kỹ năng cánh. Anh có thể cho tôi xem được không?”
“Vâng. Peace à, con lấy cánh ra thử được không? Đôi cánh ấy.”
– Kkyaoong.
Peace nhìn tôi một lần rồi nhảy lên trên bàn. Sau đó nhóc dang rộng đôi cánh ra. Bụp, cánh va vào gấu bông và đẩy nó lăn xuống dưới bàn. Khi nhìn thấy điều đó, nhóc càng tự hào gầm gừ và xoay một vòng để thể hiện.
“Chúng có gắn liền với cơ thể đứa nhóc không nhỉ? Tuy nếu không phải thì chúng tôi vẫn sẽ thiết kế như vậy. Xin anh hãy kiểm tra lại xem.”
Kim Hayeon lấy máy ảnh ra và hỏi. Tôi cho cô ấy xem phần cánh của Peace bằng cách đẩy phần lông ra. Chúng trông gần như dính chặt với cơ thể nhưng có một khoảng cách khá nhỏ. Thảo nào Peace cũng không lắc lư mấy dù có mạnh mẽ vỗ cánh.
Kim Hayeon chụp ảnh từ nhiều góc độ và gật đầu một cách hài lòng.
“Vì là kỹ năng nên tôi nghĩ nên làm riêng phiên bản có cánh và phiên bản không có. Kỹ năng của Peace vẫn chưa được công bố, nhưng anh dự định là khi nào sẽ làm ạ?”
“Để xem nào, tôi chưa nghĩ đến vấn đề này.”
“Vì Comet sắp trưởng thành hoàn toàn rồi nên anh hãy quay hình hoặc tung ra bài báo giới thiệu về thú cưỡi đi ạ.”
Cô ấy nói rằng sẽ rất tốt nếu bắt đầu bán thú bông vào thời điểm đó. Vì lần này Blue rất xuất sắc nên phải bao gồm cả Blue nữa.
Những câu chuyện khác liên quan đến cơ sở nuôi thú đã được bàn bạc qua lại. Cô ấy cũng ngầm gây áp lực yêu cầu tôi nhanh chóng tuyển thêm người và thiết lập nên một hệ thống. Tôi phải làm vậy chứ nhỉ? Vâng, được thôi.
“Trưởng nhóm Kim, cô biết rõ trưởng nhóm Seok Simyung, đúng không?”
“Tôi cũng thuộc dạng biết về anh ta bằng cách này hay cách khác.”
Tôi nuốt nước bọt khô trước ánh mắt của cô ấy, hỏi rằng tại sao tôi lại hỏi như vậy. Tôi không thể cứ tiếp tục có ác cảm một chiều với Seok Simyung và Kim Sunghan mãi được.
