S-class

Chương 298: Không liên lạc được nhỉ (2)

Trans: Thảo Uyên
Beta: Houmahome

 

Quả Rễ được coi là nguyên liệu để điều chế thuốc thể lực đã được chuyển tới D&L Bio thông qua Hội Haeyeon. Ở Hàn Quốc hiện có ba nhà máy sản xuất thuốc, song Haeyeon lại không nắm giữ nhiều cổ phần trong bất kỳ nơi nào cả.

Một nhà máy thuộc quyền sở hữu của nhà nước, hai nhà máy còn lại thì quyền lợi được chia đều giữa Hiệp hội Thợ săn, Sesung, MKC và Breaker. Sau khi MKC sụp đổ, Haeyeon cũng tranh thủ chen được một chân vào, nhưng vẫn chưa đủ để tạo thế lực đáng kể.

Chính vì vậy, tôi đã quyết định nhân dịp này thành lập một nhà máy thuốc hồi phục mới.

“Ừm, chỉ cần những trị liệu sư cấp thấp là đủ để làm thuốc hồi phục thể lực. Quan trọng là kỹ năng thanh lọc phải đạt từ cấp D trở lên. Còn các trang thiết bị thì có thể chuẩn bị như mọi cơ sở sản xuất thuốc hồi phục thông thường.”

[Chuyện đó cũng không khó lắm. Để tìm được trị liệu sư mới là phần khó nhằn nhất khi làm thuốc hồi phục.]

Trưởng phòng thí nghiệm của D&L Bio – Song Eunjin – lên tiếng.

Để sản xuất thuốc hồi phục, cần có trị liệu sư cho từng hạng thuốc. Từ kỹ năng trị liệu, thanh lọc đến giải độc bởi đây là ba kỹ năng cơ bản. Nếu có thêm các kỹ năng trị liệu khác thì càng ngon.

Nhờ đó mà không ít Thức tỉnh giả có chỉ số thấp nhưng kỹ năng trị liệu cao đều đổ vào ngành sản xuất thuốc hồi phục. Làm việc trong môi trường an toàn, lại có thể kiếm được một khoản kếch xù.

Dẫu vậy, những Thức tỉnh giả sở hữu đồng thời cả ba kỹ năng ở cấp cao là vô cùng hiếm, nên chưa có ai lập hẳn một nhà máy sản xuất dược hoàn chỉnh.

Còn thuốc hồi phục ma lực thì lại hoàn toàn khác. Chỉ cần tinh chế ma thạch trong nhà máy là xong, nên giá thuốc thực ra chính là giá của ma thạch.

“Trước tiên, hãy nhanh chóng làm mẫu thử đi. Nguyên liệu từ Nhật Bản sẽ sớm được chuyển tới thêm ngay thôi.”

Xem ra anh Vua Sư Tử cũng nghe lời tôi khá tốt, việc quản lý hầm ngục nhờ thế cũng dễ dàng hơn. Anh ta còn nhắn hỏi tôi hôm qua là có về an toàn không nữa.

…Nghĩ đến vẫn có chút ngượng ngùng, nhưng thôi vậy, nghĩ nhiều chỉ tổ thêm nhức đầu. Tôi sẽ coi như bản thân bị lãng tai vậy. Lúc lên máy bay, tai không nghe mắt không thấu.

[Một loại thuốc mới thế này… thật mong chờ phản hồi từ thị trường .]

“Khỏi phải bàn, điều này sẽ khiến người ta kinh ngạc thôi.”

Hơn nữa, chúng tôi còn độc quyền trong một thời gian dài. Tôi không định chèn ép ai, nhưng các hội trên thế giới chắc chắn sẽ chẳng dám lơ là.

‘Không biết có cách nào thúc đẩy cho các hầm ngục có nguyên liệu thuốc hồi phục thể lực khác xuất hiện nhanh hơn không nhỉ?’

Dẫu cho người ta có đều đặn càn quét hầm ngục mỗi khi tái sinh, cung vẫn sẽ không đủ cầu. Phải hỏi thử Người Mới xem sao.

Tôi kết thúc cuộc gọi bằng câu: ‘Chuyện này nhờ cô vậy.’ Ngáp dài một tiếng, tôi lấy ra một Quả Rễ còn sót trong kho đồ.

Tôi mới ngủ được khoảng một hai tiếng. Mí mắt tôi cứ như đang đấu tranh với sự kiệt quệ của cơ thể vậy, nhưng cứ nhắm mắt lại thì chẳng thể ngủ nổi. Nếu mai cũng trong tình trạng này, có khi mình phải mua thuốc ngủ thôi.

‘Chiều nay còn phải vào hầm ngục nữa.’

Sáng nay, Yoohyun-ie đã đến hội cùng với Yerim-ie. Dù em ấy đã nói ‘Tôi đã mệt lả vì săn quái SS và sẽ đi nghỉ ngơi’ nhưng cả nước đang loạn hết cả lên, thân là hội trưởng, em ấy sẽ không thể không ra mặt. Thậm chí tối qua, em ấy lết thân về tới nhà muộn hơn tôi tưởng.

Vừa nhai Quả Rễ, tôi vừa mở điện thoại xem lại.

Từ tối trước tới sáng ngày, tôi nhận được vô số cuộc gọi từ khắp nơi. Chủ yếu là từ Haeyeon, rồi Nhật Bản, Hiệp hội và cả Seok Hayan-ssi cũng xin gặp. Nhưng lạ thay chẳng có lấy một tin nhắn nào từ Sung Hyunjae. Lẽ nào anh ta vẫn còn giận thế à? Nếu đúng thế thì tôi lại cảm thấy an tâm phần nào.

“Cùng lắm thì giết, còn không thì tha. Nhưng làm ơn, cho tôi một lời dứt khoát đi chứ?”

Có nên liên lạc với Soyoung-ssi không?

Nhưng mới có chưa đầy một ngày. Giờ đang chuẩn bị sản xuất thuốc hồi phục thể lực, lẽ ra phải bàn bạc với nhau chứ. Bộ tôi phải tự mình gánh hết sao? Nghĩ vậy, tôi làu bàu đứng dậy.

“Peace à, mình cùng đi vào tòa nhà đó nào.”

– Kkiang!

Vừa nghe tôi gọi, Peace liền vui vẻ chạy tới. Chirpie và Bellaré thì đang ngồi trên sofa xem TV.

Bellaré… phải nghĩ cách cho nó lớn lên thôi. Khi nào nó trưởng thành, chắc chắn Liette sẽ đến đón ngay. Nếu vậy, trước khi tiễn nó đi, tôi nên tìm thêm bạn mới cho Chirpie chứ nhỉ.

“Hai đứa ở nhà trông nhà nhé. Đừng có quậy phá nghe chưa.”

– Chíp!

– Rítt!

Chúng đồng thanh đáp lại.

Tôi rời khỏi cơ sở nuôi dưỡng, dường như hôm nay không thấy bóng hình của Noah đâu thì phải . Cậu ấy không báo sẽ đi đâu mà? Hay là đang ở nhà nhỉ?

Tôi dắt Peace tới tòa nhà, hướng thẳng đến phòng thí nghiệm của Seok Hayan. Tôi để Peace đợi bên ngoài còn mình đẩy cửa bước vào, trong phòng hôm nay vẫn xuất hiện mấy con zombie nằm ngổn ngang.

Cửa sổ thì dán kính phủ lên một gam màu u ám, cả căn phòng mờ ảo, chỉ vài nơi có đèn bàn chiếu sáng nhưng không đáng kể.

“…Hayan-ssi?”

“Ui cha! Giáo sư!”

Seok Hayan đang gục mặt trên bàn thì giật mình bật dậy, hét toáng lên. Nhìn quanh một hồi, ánh mắt cô ấy chạm vào tôi rồi nở một nụ cười rạng rỡ.

“Tôi vừa mơ thấy mình vẫn là nghiên cứu sinh. Chào mừng Giám đốc Haa-oáp-nim.”

Vừa nói cô ấy vừa ngáp dài, trông vô cùng mệt mỏi. Tôi nghe nói việc khảo nghiệm hiện trường và đo lường cổng hầm ngục sắp hoàn tất, gần đây không còn phải làm việc quá sức nữa.

“Ăn cái này đi.”

Tôi đưa cho cô ấy một miếng Quả Rễ. Seok Hayan lập tức cắn thử, mắt mở to.

“Tỉnh táo liền luôn! Cái gì thế này, thưa ngài? Ngài còn không? Đây là thứ hiệu quả nhất tôi từng ăn!”

“Đừng lạm dụng quá. Quan trọng hơn, tình hình công việc thế nào rồi?”

“À, chuyện đó thì.”

Seok Hayan nhíu mày, dẫn tôi vào phòng tiếp khách riêng bên trong. Trên sofa cũng có một nửa xác sống nằm đó, nên chúng tôi đánh thức rồi tiễn nó ra ngoài.

“Cổng hầm ngục có điều gì đó rất lạ.”

“Gì cơ?”

“Dụng cụ đo của chúng ta không có vấn đề gì, nhưng kết quả lại rất bất thường.”

…Chẳng lẽ có liên quan đến sự quấy phá của con Sứa kia? Mặt tôi dần trầm xuống.

“Nói rõ cho tôi nghe.”

“Thật chứ? Vậy thì trước hết là đồ thị─”

“Theo cách tôi có thể hiểu được.”

Seok Hayan đang hào hứng thì gương mặt cô lại xịt keo cứng ngắt. Thật sự cô có nói kiểu học thuật thì tôi cũng chịu thôi.

“Tốc độ bão hòa của hầm ngục đang chậm lại rõ rệt.”

“Gì cơ? Tốc độ bão hòa?”

“Đúng vậy. Nói đơn giản thì các vụ nổ hầm ngục hiện rất ít. Dữ liệu chưa đủ nhiều nên chưa chắc chắn, nhưng theo khảo sát hôm qua và hôm nay thì tốc độ chậm đi khoảng ba lần. Ví dụ, hầm ngục trước đây phải dọn mỗi tháng, giờ ba tháng mới cần.”

…Không thể nào. Lẽ nào…

“Khi nói là có thể giãn cách quản lý hầm ngục một chút, tức là tình hình đã an toàn hơn phần nào?”

“Đúng vậy. Tạm thời thì thế. Chưa rõ tốc độ tái sinh có chậm lại không, nhưng tốc độ bão hòa đã giảm rõ rệt. Đây là kết quả tính toán suốt đêm của tôi đó.”

Tôi ngây người nhìn mặt Seok Hayan. Rốt cuộc là tại sao?

‘Chẳng lẽ là nhờ hiệu ứng của Changeling?’

Có phải nhờ Hàn Quốc được bảo vệ mạnh mẽ hơn, nên trạng thái hầm ngục cũng khác? Vậy hầm ngục nước ngoài vẫn giữ nguyên?

“Nhờ cô điều tra kỹ hơn giúp tôi.”

“Vâng. Hiện nhóm tôi đang thu thập dữ liệu về cổng hầm ngục ở Seoul.”

Nếu thật sự hầm ngục đã ổn định hơn thì đúng là tin mừng. Tạm thời phải xác nhận chi tiết với Người Mới.

“À, cô cũng biết hội trưởng Breaker, đúng không?”

“Dĩ nhiên, tôi rất quen. Cô ấy từng đến đây vài lần. Nhưng tôi đã từ chối. Niềm tin với nhà đầu tư rất quan trọng, không thể để lộ dữ liệu.”

“…Vậy Hyuna-ssi có từng xin dữ liệu không?”

“Không. Cô ấy chỉ nói nếu có cơ hội thì mong được hợp tác trong tương lai.”

“Tôi muốn cô chấp nhận.”

Seok Hayan nghiêng đầu tò mò.

“Hợp tác với Breaker?”

“Với… Hyuna-ssi. Không phải Breaker.”

Căn phòng chợt lặng đi. Seok Hayan chậm rãi mở miệng.

“Vậy là hội trưởng Moon Hyuna… định hoạt động độc lập.”

“Sao cô biết?”

“Thì là nghiên cứu về hầm ngục và Thợ săn mà. Còn nhờ có Myungwoo-ssi, gần đây nhiều Thợ săn cấp cao đến đây nên tin tức cũng lan truyền. À, trong quán cà phê ấy. Người ta còn đề xuất lập không gian cho Thợ săn gặp gỡ trao đổi riêng, và vài phòng cách âm.”

Nghe như kiểu nơi trao đổi thông tin thần bí nào đó?

Giống chỗ mà Do Hamin từng làm ở trong kiếp trước. Lúc đó anh ta cũng quản lý một nơi tương tự. Dù tập trung vào Thợ săn cấp thấp, nhưng chính thông tin quan trọng cũng từ đó mà rò rỉ.

“Ý kiến đó cũng hấp dẫn. Mà vì quản lý quán là Minee-ssi nên chắc cũng ít rắc rối hơn.”

Hiện tại anh ta cũng là Thợ săn gần đạt cấp S rồi, nên chuyện về cấp bậc chưa bị bại lộ. Ngày trước, mấy vụ đánh lộn giữa Thợ săn từng khiến Do Hamin vò đầu bứt tai nhất. Nhất là khi bọn hạng trung quậy phá, hôm đó phải đóng cửa luôn.

‘Hồi đó mình rất ghét lui tới chỗ đó.’

Lúc nào cũng có người gây sự, rồi lại thử tôi xem có thông tin gì giá trị không.

Có vẻ lần này cũng là ý của Do Hamin. Không biết lần này anh ấy có tiếp tục làm mảng đó nữa không? Tâm trạng tôi hơi phức tạp.

“Cá nhân tôi thì thích Hội trưởng Moon Hyuna và ủng hộ cô ấy, nhưng liệu cô ấy có thành công không?”

“Không dễ đâu. Trước hết là vì có những tập đoàn lớn gắn với Breaker, hơn nữa đó lại là một trong những nơi nổi tiếng nhất cả trong nước lẫn nước ngoài. Và họ sẽ tìm cách giữ cô ấy lại vì sự sụp đổ của MKC.”

Đương nhiên, mất cô ấy sẽ là một tổn thất. Tôi nghe nói các công ty từng tài trợ cho MKC đang cố gắng lập ra hội thợ săn của riêng mình. Vì cần có Thợ săn cấp S để quản lý hầm ngục cấp S, nên họ vẫn đang liên hệ với Yerim-ie dù đã bị từ chối nhiều lần, thậm chí còn gợi ý với Noah-ssi.

Nhưng tôi vẫn để mắt đến họ để chắc chắn rằng họ tuyệt đối không chiêu mộ được một Thợ săn cấp S nào.

Nếu bọn họ lập hội chỉ toàn thợ săn cấp A trở xuống, họ có thể vận động để ngay cả những hội tầm trung cũng giành được quyền quản lý hầm ngục cấp S. Đây là cơ hội để người khác làm điều mà tôi muốn thành hiện thực, nên tôi không thể bỏ lỡ.

Nếu họ cố chiêu mộ thợ săn cấp S từ nước ngoài, tôi định sẽ cản trở, cho dù phải nhờ đến sự giúp đỡ của Myungwoo cùng với thú cưỡi.

Mặc dù trên thực tế thì sẽ không có Thợ săn cấp S nào chịu bước vào một vùng đất mà các bang hội lớn đã được thành lập sẵn để mở bang hội mới cả. Trừ khi họ là tội phạm.

“Tôi cũng muốn chủ động giúp đỡ nhưng lại bị cô ấy từ chối. Ngay cả việc nhờ Seok Hayan-ssi hợp tác cũng dặn là hãy làm sao để không liên quan đến tôi.”

“À, vậy cũng phải. Kiểu chuyện đó chúng tôi cũng từng gặp không ít.”

Không cần giải thích, Seok Hayan đã gật đầu thông cảm. Sao cô ấy hiểu nhanh thế nhỉ?

“Như cô đã biết khi gặp hội trưởng Moon Hyuna, cô ấy có nhiều thông tin mà nhóm cô có thể sẽ quan tâm.”

“Thông tin ạ? Nếu có lời đảm bảo từ anh thì tôi mong chờ lắm. À mà, anh vẫn chưa nhận được tin từ Dokkaebi-ssi sao? Dữ liệu trong nước và Nhật đủ cho việc đo lường cổng, nhưng để thiết lập quy luật hình thành hầm ngục thì cần thêm dữ liệu.”

“Tôi cũng đang thắc mắc nhưng không thể tự liên hệ với cậu ấy. Với lại, tình hình bên Trung Quốc chắc giờ càng tệ hơn…”

Đợt bùng phát quái vật lần này xảy ra đồng loạt khắp thế giới. Nhật chịu thiệt hại nặng nhất, còn Hàn Quốc lại nhẹ nhất. Các nước khác thì rất đa dạng. Có nơi chỉ xuất hiện quái hạng trung trở xuống, cũng có nơi xuất hiện đến cả quái cấp S.

Nghe tôi nói vậy, Seok Hayan cau mày, khẽ nghịch gọng kính.

“Sao quái vật lại bất ngờ xuất hiện ngoài hầm ngục như vậy? Nếu xảy ra lần nữa thì nguy to.”

“A- Ai mà biết. Nhưng giờ chắc ổn rồi. Có lẽ vậy.”

Tôi biết lý do, nhưng giải thích thì rất khó.

Rời khỏi phòng thí nghiệm, tôi ăn trưa cùng Myungwoo – người vừa bị các thợ trong Lò rèn làm phiền suốt đêm qua. Mới vắng mặt có mấy hôm, thế mà một lò mana mini đã nổ tung. Myungwoo cười bảo chắc họ đang thử cái gì mới.

“Cậu nói cần điều chỉnh cảm nhận mana sao?”

“Ừ. Tớ đang chuẩn bị vào hầm ngục, mai hoặc sau đó cậu có thể xem giúp tôi một chút được không?”

Tiên sinh Hỗn Độn Nguyên Sơ đã chỉnh sửa ấn mana cho tôi, nhưng khuyên rằng tôi nên có vật phụ trợ điều chỉnh khả năng cảm nhận.

Vì cơ thể tôi… quá yếu so với hiệu năng của khắc ấn. Không, ông ấy bảo là nó mạnh hơn so với cái của một người lớn trung bình rồi.

Myungwoo gật đầu, bảo lúc nào cũng được. Nhưng kiểu gì khi nhìn thấy khắc ấn xong thì khuôn mặt tươi cười kia sẽ lập tức trở nên đầy đe dọa.

“À, lấy mấy cái này đi. Dù cấp bậc của chúng cũng thấp.”

Tôi lấy ra vài khẩu súng hạng E và D. Một khẩu ngắn, một khẩu súng trường.

Cửa Hàng Điểm vẫn như cũ nên tôi có thể mua được đồ. Mấy vũ khí trong kho đồ đều cấp cao cả, nên tốt hơn hết là mua súng mới cấp thấp để Myungwoo tháo ra nghiên cứu.

“Bên ngoài thì giống súng thường. Dùng mana thay đạn à?”

“Có thể bắn hoàn toàn bằng ma thuật thuần hoặc dùng đạn. Nếu dùng đạn thì phụ thuộc vào hiệu suất của đạn.”

“Ừ, thế thì sẽ tốt cho Thợ săn cấp thấp. Thay vào đó thì việc tiêu hao thuốc mana và đạn mới là vấn đề. Vì chúng sẽ được dùng nhiều hơn so với vũ khí thông thường.”

“Tớ sẽ tìm cách giảm bớt phần nào.”

Tiền từ nước ngoài sắp đổ về ầm ầm rồi, để chất đống cũng phí, tiêu được thì cứ tiêu.

Đến giờ hẹn với Yoohyun-ie, tôi tranh thủ kiểm tra lũ nhỏ ở cơ sở nuôi dưỡng. Dù tâm trạng còn lấn cấn, nhưng thực ra tôi mới vắng có mấy hôm nên mọi thứ vẫn ổn. Không chỉ Blue, cả Comet cũng đang tuần tra tìm quái còn sót.

“Ba còn chưa đặt tên cho con nữa.”

– Mae-e-e.

Đuôi cụt của Hoả Sơn Hắc Dương ve vẩy. Ít nhất cũng nên đặt tên cho nó để còn nuôi lớn. Ngài cục trưởng Song định không nhận thật sao? Tôi đã bàn xong với Haeyeon rồi mà. Không còn cách nào ngoài việc chuốc say rồi lăn tay vào hợp đồng chắc?

“Sorok à, dạo này con mập lên rồi nha. Có phải nằm ì suốt không?”

– Bbiaeeeng.

“Phải vận động chứ. Để xem nào…”

Tôi kiểm tra lại hồ sơ nuôi dưỡng của Sorok. Lượng thức ăn nó tiêu thụ ngày càng tăng lên theo thời gian, điều đó cũng dễ hiểu thôi mà, vì cơ thể nó cũng lớn dần. Nhưng vấn đề là: nó ăn thì nhiều mà lại lười vận động. Gần như cả ngày chỉ nằm ườn một chỗ, chẳng buồn nhúc nhích.

Tôi phải đỡ nó dậy, bắt nó đứng lên và bước đi, dù nó vùng vằng không chịu. Đúng lúc ấy thì điện thoại tôi reo. Em trai tôi đến rồi.

“Anh hãy cho Sorok ra ngoài đi một vòng nhé.”

“Vâng, chứ nhìn kiểu này thì rõ ràng nó xem việc di chuyển là cực hình rồi.”

Tôi giao Sorok cho Thợ săn phụ trách cơ sở, rồi dắt Peace ra ngoài. Đích đến là một hầm ngục cấp E gần đây. Tôi đã xin phép đội sắp đánh hầm ngục này và họ đồng ý nhường lại.

“Cẩn thận đó, hyung. Dạo này nhiều tai nạn lắm.”

“…Anh biết rồi. Cũng chẳng còn lời nào để nói nữa.”

Tôi có bao giờ vào hầm ngục mà không gặp chuyện đâu. Tôi gõ nhẹ lên cổng.

Yoohyun-ie bước vào trước, tôi theo sau cùng Peace.

“Ơ…”

Trước mắt là một đầm lầy tăm tối. Những nhánh cây, dây leo rủ xuống. Không lẽ Người Mới đổi gu rồi?

“Trang trí kiểu mới hả? Người Mới à? Cậu Người Mới ơi? Bóng chuyền?”

Yoohyun-ie bình tĩnh quan sát xung quanh, rồi nói:

“Đây là hầm ngục cấp E.”

“Gì cơ?”

“Là cái hầm ngục mà bọn họ nhường lại. Em chỉ xem sơ qua vì thấy cấp thấp, nhưng đúng là có ghi đó khu vực đầm lầy. Đằng kia nữa.”

Yoohyun-ie bẻ một nhánh cây rủ xuống, ném về phía bụi rậm.

– Két!

Một con cóc to bằng cái đầu người bị nhánh cây đâm trúng rồi chạy loạng choạng.

“Bọn quái vật cũng giống hệt.”

“Chờ một chút, vậy thì…”

Lẽ nào tôi không thể liên lạc với Người Mới? Tôi ngơ ngác nhìn lên khoảng không ấy. Sao đột nhiên lại lặn rồi, Người Mới à?

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments