Trans: Rin
Beta: Sách
Gót giày nhẹ nhàng đạp lên đường băng trơn láng. Sung Hyunjae thong thả quay đầu và nhìn xung quanh.
Yên tĩnh thật. Ngoại trừ phi hành đoàn lúc xuống máy bay, anh ta không cảm thấy dấu hiệu người sống. Có lẽ bên trong sân bay cũng tương tự. Liệu có ai đã từng ở trên tháp không lưu không nhỉ? Ngay cả như thế thì chắc bây giờ họ cũng đã đi sơ tán rồi.
“Có vẻ như kết quả sẽ không thay đổi dù tôi có nói gì đi nữa.”
“Anh sẽ đưa ra lời giải thích chứ?”
“Không.”
Sung Hyunjae cười như thể đang thích thú với tình huống hiện tại. Song Taewon vẫn không rời mắt khỏi anh ta mà chờ đợi các tiếp viên hàng không rời khỏi đường băng.
“Sẽ thật cẩu thả nếu tôi từ chối sự chân thành của ngài cục trưởng Song Taewon, khi anh đã đi đến mức này để đối đầu với tôi.”
“Nếu anh không có ý định gây ra bất kỳ vấn đề gì thì anh chỉ cần nói rằng anh có thể kiềm chế tình trạng hiện tại của bản thân.”
“Chỉ cần nói một câu là được à?”
“Vâng.”
Song Taewon trả lời một cách điềm tĩnh. Nhưng anh không mong đợi Sung Hyunjae sẽ nói điều đó. Anh ta không phải là người sẽ tự nói ‘không có vấn đề gì’ một khi tâm trạng anh ta rõ ràng là đang bị xáo trộn. Việc cúi đầu cư xử theo cách đó không phù hợp với anh ta.
Anh không thể để một thợ săn cấp S có hành động bất thường rời đi mà không làm gì. Nói như vậy nhưng người trước mắt cũng không phải là đối tượng có thể thương lượng chỉ bằng lời nói. Cho đến cùng, điều tốt nhất mà anh mong muốn là cố gắng trấn tĩnh anh ta ở đây dù ít hay nhiều.
“Tại sao anh không đi cùng Han Yoojin-ssi?”
Khi toàn bộ phi hành đoàn đã vào bên trong sân bay, Song Taewon mở miệng hỏi.
“Tôi không biết Han Yoojin đang ở độ tuổi cần người bảo hộ đấy. Cậu ta nói bản thân đã 25 tuổi rồi, tôi đã bị lừa rồi chăng?”
“Cậu ấy có an toàn không?”
Cặp mắt vàng cong lên cười nãy giờ đã trở nên hơi lạnh nhạt. Song Taewon lặng lẽ nhìn Sung Hyunjae, người không đưa ra câu trả lời.
Anh đã nghe câu chuyện đại khái từ Moon Hyuna. Không có vấn đề gì với Han Yoojin. Nhưng rõ ràng là có điều gì đó đã xảy ra, ít nhất là trong mối quan hệ giữa cậu với Sung Hyunjae.
Nếu không như vậy thì Sung Hyunjae sẽ không trở về nước trước mà không có lý do gì đặc biệt.
Nếu chỉ đơn giản là nếu mất hứng thú thì may mắn rồi. Nhưng anh phải nghĩ như thế nào trước phản ứng khác thường của anh ta lúc này?
Lạ lẫm quá. Đến mức anh không muốn đào sâu hơn. Và cũng vì một lý do khác nữa. Anh là Song Taewon, cục trưởng Cục Quản lý Thức tỉnh giả. Sự thật này là ưu tiên hàng đầu.
“Thợ săn Sung Hyunjae, xin hãy trả lời câu hỏi về tình trạng của bản thân anh.”
“Nếu tôi thực hiện quyền im lặng thì anh sẽ làm gì đây?”
“Thủ tục dành cho tình trạng của thợ săn sau khi tấn công hầm ngục sẽ được áp dụng để ứng phó.”
“Dù tâm trạng này không thể sánh ngang với thứ như vậy. Nhưng được thôi.”
Sung Hyunjae nhẹ nhàng vận chuyển ma lực. Một dòng điện yếu tự nhiên chảy qua như hơi thở. Các ngón tay của Song Taewon khẽ căng lên. Thà làm thế này còn thoải mái hơn so với đối thoại phức tạp. Kết thúc trận đối đầu thường đi kèm với sự hiểu nhau.
Đôi giày giẫm lên sàn nhà. Đây là đường băng được xây dựng chắc chắn để chống lại tác động của máy bay cất cánh và hạ cánh. Nhưng vết nứt mờ trên mặt đất đã xuất hiện và bóng dáng Sung Hyunjae biến mất khỏi vị trí đang đứng.
Đùng!
Nắm đấm và lòng bàn tay va vào nhau tạo nên âm thanh vang dội. Song Taewon đã ngăn chặn đòn đánh thẳng thắn không chút chiêu trò nào.
Song Taewon nhìn chằm chằm vào Sung Hyunjae một cách bất ngờ khi đối mặt với nắm đấm đầy sức mạnh ấy.
“Anh đang làm gì vậy?”
Đó là một cú đấm đơn giản mà không dùng đến kỹ năng hay kỹ thuật. Đến mức anh phải bàng hoàng.
“Không phải đã kêu tôi trút giận lên anh sao?”
Kíttt, gót giày bị đè nén và tiếp tục đạp với tiếng răng rắc. Một lần nữa, không có âm thanh kim loại của dây xích, càng không có dòng điện được phóng ra.
Song Taewon hạ cánh tay xuống để đỡ lấy cú đá như đâm lên. Khi thấy Song Taewon không hề nhúc nhích dù đã chịu toàn bộ trọng lượng của cú đá, Sung Hyunjae nhếch miệng và nhẹ nhàng nhảy ra phía sau.
“Thật là một bao cát cứng nhắc.”
“Rốt cuộc…!”
“Không thể tin được tôi lại phải đi an ủi một công chức nhà nước, lại còn là vào giữa ban ngày nữa.”
Nói rằng ‘thật là một việc đáng tiếc’, Sung Hyunjae tỏ vẻ buồn bã một cách khoa trương.
“Cục trưởng Song Taewon thân mến, hãy nhe nanh một cách đàng hoàng đi.”
Sung Hyunjae giơ cổ tay lên kiểm tra thời gian và tiếp tục nói.
“Chuyến bay tiếp theo cũng sẽ hạ cánh trong hôm nay. Sẽ mất khoảng ba bốn tiếng. Trước đó thì các yếu tố nguy hiểm phải được dọn dẹp chứ.”
“…Trong tình hình hiện tại, tôi không thể gây thương tổn quá mức cho một thợ săn cấp S. Có khả năng tình huống tương tự như ở Nhật Bản cũng xảy ra tại Hàn Quốc”
“Anh thật tự tin. Phải nói sao nhỉ, sự thật là tôi rất quý trọng Han Yoojin-gun.”
Sung Hyunjae nói và đưa ngón tay lên cằm. Bề ngoài trông anh ta có vẻ bình tĩnh và đang đăm chiêu.
“Độc nhất vô nhị và rất thú vị. Đến mức tôi tự hỏi mình còn có thể quý trọng thứ gì hơn nữa không, trong quá khứ và cả tương lai. Dù tốn rất nhiều công sức để đầu tư nhưng tôi cũng đã nghĩ đến việc bảo vệ và cung cấp những gì thứ đó cần. Vì nó đáng để tôi làm như vậy.”
Song Taewon nhìn Sung Hyunjae mà không lơ là cảnh giác.
Song Taewon cũng biết rõ điều đó. Nếu là thứ gì đó anh ta thích, là thứ anh ta phán đoán là có giá trị, Sung Hyunjae sẽ trở nên rộng lượng. Anh ta sẽ không màng vất vả mà dành thời gian để chú ý và chăm sóc tỉ mỉ cho thứ đó.
Tuy nhiên, đôi khi anh nghĩ rằng anh ta quá nhiệt tình đối với Han Yoojin.
“Hiện tại, anh có thấy chán cậu ta không?”
“Thà là vậy thì sẽ dễ chịu hơn.”
Lạch cạch. Tiếng dây xích vang lên.
“Cho dù có chán thì giá trị của cậu ta vẫn như cũ, vì vậy tôi chỉ cần trân trọng cậu ta như trước đây là đủ.”
Nhưng bây giờ điều đó thậm chí cũng trở nên khó khăn.
“Phải thú nhận rằng tôi cảm thấy có chút… mâu thuẫn.”
Ánh mắt của Sung Hyunjae nhìn thẳng vào Song Taewon.
“Rằng mình phải làm gì tiếp theo.”
Song Taewon vô thức nghiến răng. Rốt cuộc là tại sao.
Hình ảnh của Han Yoohyun chợt hiện lên trong tâm trí anh. Hình ảnh mà trước đây anh chưa từng nhìn thấy và tin rằng sẽ không thể nhìn thấy của cậu. Những sắc thái vui vẻ bình thường, mỉm cười và tiếp cận ai đó một cách thân mật, với tình cảm chân thành.
“Cục trưởng Song Taewon.”
“…Vốn dĩ, chẳng phải lúc nào anh cũng làm theo ý mình sao?”
“Nếu tôi không thể hành xử như vậy thì anh sẽ làm gì đây?”
Sung Hyunjae nói một cách khiêu khích. Không, đó chắc chắn là một sự khiêu khích. Tựa như vẫy vẫy tấm vải đỏ trước mặt một con bò tót.
“Cho dù tôi có yêu thích một thứ gì đó đến mức nào đi chăng nữa thì ‘tôi’ vẫn là ưu tiên hàng đầu. ‘Của tôi’, ‘thứ tôi trân trọng’ – về bản chất đều hướng về ‘tôi’.”
“Tôi biết điều đó.”
Song Taewon thay đổi tư thế một chút, dồn lực vào mũi chân. Anh không muốn nghe thêm nữa.
Dù vậy, anh cũng không thể xông lên. Vì khi nói đến những ham muốn của bản thân anh, việc luôn phải kiềm chế và chịu đựng là cách thức đúng đắn để đối đầu với những tạp niệm ấy.
“Anh đã hỏi tại sao tôi lại về trước một mình nhỉ? Tại sao ấy à? Là vì trốn tránh đấy.”
Sung Hyunjae hỏi rằng có buồn cười không cơ chứ.
“Tôi sợ rằng mình sẽ không thể kìm chế được bản thân mà ra tay.”
“Ý anh muốn nói là… anh sẽ làm thế sao?”
“Đúng vậy. Cho nên Song Taewon, hãy lao lên và cắn đi.”
Trước khi tôi xâu xé con cừu mong manh dễ vỡ của anh ra thành từng mảnh.
Song Taewon vụt lao đến như thể mệnh lệnh đã được ban hành. Như thể sợi dây xích cổ bị kéo căng ra đã bị đứt, anh xông vào đối thủ. Không cần phải suy nghĩ sâu hơn nữa. Han Yoojin là một kẻ yếu, là đối tượng cần được anh bảo vệ. Và Sung Hyunjae đã nói rằng sẽ đe dọa cậu.
Anh có thể hành động một cách chắc chắn và đơn giản.
Xẹt xẹt! Dòng điện phóng ra. Chúng hướng về phía Song Taewon như muốn đốt cháy da thịt và thiêu trụi cả xương anh.
Mặc dù có vật phẩm kháng điện nhưng cấp bậc của nó tương đối thấp hơn nhiều so với đối phương. Tuy nhiên, anh có thể tránh được vết thương trí mạng, như vậy là đủ.
Anh chặn đứng một đòn công kích mạnh mẽ nhắm vào điểm yếu bằng bóng đen có khả năng vô hiệu hóa kỹ năng của đối thủ, và rồi vung dao vào gáy của Sung Hyunjae.
Choang! Tuy nhiên, sợi xích vàng hiện lên trong tích tắc đã phản đòn dao. Con dao có trọng lượng đơn giản sẽ chiếm ưu thế hơn, nhưng cách biệt về trang bị vẫn rõ ràng.
Lưỡi dao bị gãy, bàn tay của Sung Hyunjae vươn ra nhắm vào cơ thể của Song Taewon. Song Taewon nhanh chóng vặn người, đưa đầu gối lên để đá vào cánh tay của Sung Hyunjae nhằm hất nó đi.
Nếu cứ va chạm như vậy thì người bị thương sẽ là Sung Hyunjae. Khi đối đầu cận chiến với Song Taewon, người có thể tăng trọng lượng và sức nặng bằng kỹ năng, rất khó để ngăn chặn đòn tấn công nếu không có kỹ năng phòng thủ. Hơn nữa, đã quá muộn để anh ta thu tay lại. Thay vì né tránh, Sung Hyunjae hướng lòng bàn tay xuống đất.
Rắc rắc, chân đè nặng làm nứt mặt đất và cơ thể của Sung Hyunjae cứ thế vươn lên trên. Không chống lại lực tấn công, anh ta dùng lòng bàn tay chạm nhẹ đầu gối của Song Taewon rồi dùng quán tính để xoay một vòng trong không trung.
Song Taewon không phải là người chỉ đứng nhìn Sung Hyunjae lướt qua đầu anh như thể không trọng lực. Ngay khi anh thu đầu gối lại, một thứ gì đó sắc bén đã bay khỏi tay anh. Phập, khi nghe thấy tiếng hung khí đâm xuyên da thịt, dây xích lao về phía Song Taewon như những con rắn vùng vẫy.
Rắc!
Nền đất liên tục bị đào bới bởi những dây xích. Tiếp theo là rắc, rắc! Đuổi theo Song Taewon đang né tránh. Do không thể đáp trả bằng vũ khí của mình, Song Taewon nắm lấy sợi xích hoàng kim với Ám Đoạt ở một bên tay và quấn nó vào cánh tay.
Dây xích giữa hai người bị kéo căng. Dòng điện chạy dọc theo dây xích nhưng lại bị bóng đen ăn mòn.
“Gai của quái vật nhỉ?”
Sung Hyunjae nắm lấy đầu dây xích và giơ cánh tay còn lại lên. Có bốn chiếc gai đâm vào cổ tay anh ta.
Anh ta không rời mắt khỏi Song Taewon và ngậm đầu gai bằng miệng rồi rút nó ra. Những cái gai chậm chạp rời khỏi cơ thể và ‘lộp bộp’, rơi xuống chân. Máu làm ướt vạt áo trong giây lát.
“Vẫn còn độc làm tê liệt, nhưng khá yếu.”
Song Taewon hít một hơi thật sâu. Anh dồn trọng lượng lên hai chân và kéo dây xích lại ngay lập tức. Dường như Sung Hyunjae, người không thể thắng được sức lực của anh, đã bị kéo đến, và ‘cạch cạch’, những mắt xích hoàng kim tách ra.
Những cái mắt xích bị đứt bay mạnh theo hướng bị kéo về.
Ầm ầm! Rầm!
Đâm vào thân máy bay vô tội.
Dù lực phóng ra tương đương với một quả bom phát nổ, Song Taewon không lay chuyển mà bình tĩnh hất chúng ra rồi chạy về phía Sung Hyunjae. Tuy nhiên, anh đã bị chặn lại bởi luồng điện từ khủng khiếp trước mắt.
Đùng đoàng!
Ánh sáng lóa mắt tỏa ra. Cùng với tiếng sấm dữ dội, luồng năng lượng có sức phá hủy vô cùng lớn đã bao trùm toàn bộ cơ thể của Song Taewon. Chống lại ánh sáng đó một cách khó khăn, Song Taewon giậm chân xuống sàn nhà. Lớp nhựa đường đặc biệt bị phóng lên và chặn dòng điện điên cuồng.
Cùng lúc đó.
“Hự!“
Sung Hyunjae, người đã xuất hiện phía sau Song Taewon, đá mạnh vào lưng anh. Cơ thể anh bị đá văng và va chạm với bê tông cùng những âm thanh ầm ĩ.
Song Taewon lăn người theo bản năng để tránh đòn dù không thể mở mắt trước ánh sáng chói loá. Lạch cạch, dây xích lao xuống vị trí vừa nãy của Song Taewon như một ngọn giáo.
“……!”
Nó nhanh chóng đổi hướng và đâm xuyên cánh tay Song Taewon. Ngay từ ban đầu, đối thủ của anh là người sở hữu những đòn công kích mà ngay cả việc né đòn cũng khó khăn. Có khả năng cao việc trúng gai tê liệt cũng là cố tình để bị trúng.
Dây xích xuyên qua cánh tay như câu mồi, tạo thành một đường vòng cung và kéo mạnh. Cơ thể của Song Taewon bị quăng đi, tông vào chiếc máy bay và lăn lộn giữa đống đổ nát. Một tia sét lại giáng xuống chỗ anh. Song Taewon nuốt máu xuống rồi lách người tránh đi. Ngọn lửa bùng lên cùng với mùi cháy khét.
Anh nhìn thấy một người đàn ông đang đứng sừng sững qua làn khói mờ ảo. Chứng kiến hình ảnh anh ta lành lặn không có một vết thương nào ngoại trừ những vệt máu đỏ trên cánh tay áo, Song Taewon lại cảm thấy nhẹ nhõm. Anh đổ thuốc hồi phục lên người rồi đứng dậy.
“Nếu nhìn thấy bộ dạng này thì đối tác của tôi sẽ cằn nhằn đây.”
Với động tác đưa tay lên chạm vào đầu dây xích đã thu về cực kỳ tao nhã, ngay cả mái tóc rối bời vì những cử động mạnh mẽ cũng trông như được cố tình tạo kiểu như vậy, anh ta có vẻ như hoàn toàn tách biệt với mớ hỗn độn xung quanh.
“Đừng tiếp cận Han Yoojin-ssi.”
Song Taewon bước đến, giẫm đạp lên những mảnh vỡ của chiếc máy bay.
Sung Hyunjae im lặng nhìn anh. Anh cảm nhận ánh mắt sôi sục hướng về bản thân nhưng lại có biểu cảm cứng nhắc một cách đối lập.
“Hai người có chỗ giống nhau ngoài dự kiến.”
“Anh đang nói gì vậy?”
“Điều hai người mong muốn từ tôi, cùng nội tâm kìm nén đó.”
Đôi mắt của Song Taewon hơi lung lay. Anh nghe thấy một thứ gì đó sụp đổ sau lưng.
“Nhờ anh mà tâm trạng tôi đã thoải mái hơn, cứ coi như tôi đã nói lời cảm ơn với anh.”
“K-khoan đã!”
“Tôi đang đứng ở đây, như anh thấy.”
Sức lực dồn vào nắm đấm và hai chân. Nhưng Song Taewon không thể tấn công thêm được nữa. Nếu tâm trạng anh ta đã được giải tỏa thì đó là kết thúc. Nhìn anh ngập ngừng, Sung Hyunjae hơi nhướng mày lên rồi quay lưng bước đi.
* * *
“Không phải là chấn thương nghiêm trọng à?”
“Vâng, hội trưởng hội Sesung đã trở về nhà và cục trưởng Song Taewon cũng bình an vô sự.”
Tôi nghe được tin tức từ phòng chờ sân bay. Sung Hyunjae đã hạ cánh và đã đấu một trận với Song Taewon, người đang chờ đợi. Đó là tất cả những gì tôi được biết. Tôi vuốt ve Peace đang ngồi trong lòng với tâm trạng phức tạp.
‘Thật may là cả hai đều không sao.’
Cục trưởng Song không có lý nào lại kiếm chuyện trước. Sung Hyunjae-ssi, rốt cuộc anh đang làm trò gì vậy. Trong lòng cồn cào nên tôi uống ly nước giải khát đặt bên cạnh.
“Sau mọi chuyện mà chúng ta đã phải tham gia tiệc chiêu đãi nữa!”
“Yerim-ah, qua 4 ngày rồi đó.”
Dù tôi cũng cảm thấy là thời gian trôi qua khá lâu.
Yeri-mie, người đang bị kéo bởi người phối đồ, đã phồng má trước lời nói của tôi. Chúng tôi muốn trở về nhà ngay lập tức, nhưng cần chuẩn bị cho lễ chào đón chúng tôi, những người đã giành chiến thắng trong trận giao hữu với Nhật Bản. Với sự xuất hiện đột ngột của quái vật, bầu không khí đã trở nên ảm đạm nên chúng ta cần có một sự kiện thú vị hơn nữa.
Khi tôi quay đầu lại, tôi nhìn thấy Yoohyun-ie và Hyuna-ssi đang bận rộn với báo cáo về công việc dồn ứ trong thời gian qua. Dù không có vấn đề gì lớn nhưng Hyuna-ssi vẫn cau mày vì tai nạn do Liette gây ra.
“Tôi thấy có lỗi với Soyoung-ie quá.”
Tuy nhiên, không biết có phải vì những việc sắp tới hay không mà hội Breaker đã không nói rằng sẽ cùng chịu trách nhiệm. Chúc mừng hay gì cũng được, tôi muốn nhanh chóng làm cho xong rồi về nhà.
