S-class

Chương 292 : Cẩm nang vật phẩm (1)

Trans: Thaor Uyen
Beta: Gulu

 

[Chúng ta đang kiểm tra tình trạng phân bố quái vật hiện tại.]

Lời thông báo vang lên qua hệ thống trên máy bay. Phần lớn quái vật đã bị kéo ra và tiêu diệt bằng Mồi Nhử, nhưng toàn bộ Nhật Bản vẫn chưa bị càn quét. Vẫn còn khá nhiều quái, đặc biệt là chủng trên không. Ít con nào sánh bằng tốc độ và độ cao của máy bay, nhưng chúng ta phải hết sức cẩn thận khi cất cánh và hạ cánh.

“Hyuna-ssi, chờ chút được không.”

Tôi nhẹ nhàng gọi cô ấy. Khi trở về Hàn Quốc, chắc chắn sẽ bận rộn đủ thứ, nên thời gian rảnh hiện tại vô cùng quý giá.

“Có chuyện gì vậy?”

“À, tôi muốn nhờ chị tư vấn một việc. Được chứ?”

Khi chị ấy nói “tất nhiên rồi”, tôi bảo chị đi cùng tôi và bước đến một không gian được xây như phòng tiếp khách. Tôi phẩy tay đuổi Yoohyun-ie và Yerim-ie đang tò mò, bảo rằng đây là chuyện người lớn.

“Vậy cậu muốn hỏi chuyện gì?”

Trên bàn tự nhiên có hai ly bia. Cô ấy mở bia, rót đầy, rồi xé túi hạt hạnh nhân đặt cạnh. Dường như cố tạo không khí thư giãn?

“Ừm thì… có khá nhiều chuyện khiến tôi quan ngại.”

Đó là vì đó đều là những chuyện mà tôi bình thường không thể dễ dàng hỏi ý kiến ai. Nhất là liên quan đến Yoohyun-ie và Sung Hyunjae. Nhưng Moon Hyuna lại là người đã quen biết hai người họ từ lâu. Hơn nữa, cô ấy cũng là một Thợ săn hạng S.

“Thật ra tôi muốn hỏi Sung Hyunjae-ssi về Yoohyun-ie. Nhưng anh ta không có tâm trạng thích hợp. Còn nếu tôi hỏi Yoohyun-ie tại sao Sung Hyunjae lại như thế, thì em ấy sẽ chỉ bảo tôi cứ mặc kệ.”

“Cậu chủ chắc cũng chẳng biết nhiều về gã Sung Hyunjae đó đâu nhỉ? Cậu ấy không quan tâm.”

“Dù vậy, chẳng phải họ cũng thân thiết theo cách riêng của mình sao? Anh ta từng để tôi ở lại Công hội Sesung một lần.”

“Thân sao? Chẳng chút nào. Còn chuyện anh ta để cậu lại cho họ, tôi cũng sẽ làm vậy thôi. Vì Sung Hyunjae có quyền kiểm soát nhất định đối với công hội của mình. Không giống như tôi và Choi Sukwon đã chết kia. Điều đó khiến anh ta trở thành lựa chọn duy nhất.”

Hai chiếc ly được đặt lên bàn. Cô mở chai bia, rót vào ly. Rồi xé một gói hạnh nhân làm món nhắm.

“Ngay từ đầu, cậu chủ vốn không có người để tán gẫu về chuyện riêng tư, trừ khi chuyện đó liên quan đến anh, hyung-nim. Tôi nghĩ là vậy. Nên so với Sung Hyunjae, cậu ấy thân thiết với Yerim-ie hơn nhiều và cũng hiểu cô ấy hơn. Hai người họ còn hay cãi nhau vì anh nữa.”

“Ở nhà cũng cãi nhau vặt, chẳng lẽ ra ngoài cũng thế sao?”
“Ừ. Nhưng đa phần là qua điện thoại hoặc nhắn tin. Trẻ con đến mức ngay cả cậu chủ cũng bị kéo xuống trông như một đứa nhóc. Nhờ vậy mà Yerim-ie lại thấy dễ chịu hơn. Dù gì thì cũng là ở nhà người khác mà, anh hiểu chứ? Đôi khi cà khịa, tranh cãi một chút còn dễ thở hơn là lúc nào cũng bị đối xử quá mức tử tế.”

Lời của Moon Hyuna làm tôi thấy chạnh lòng:

“Yerim-ie chắc hẳn cũng thấy gượng gạo vào những lúc nào đó.”

“Sẽ lạ hơn nếu con bé không thấy vậy. Nhưng gia đình cậu cân bằng tốt lắm. Trong mắt tôi thì trông hoàn hảo đấy.”

Tôi nghe vậy thì thấy yên tâm hơn. Và thật may là Yoohyun-ie hòa hợp với Yerim-ie, ngay cả trong mắt người ngoài. Mấy hạt hạnh nhân này ngon thật. Vị mù tạt cay nồng khiến tôi cứ đưa tay lấy thêm.

“Vậy, cậu nói là đang lo lắng về Sung Hyunjae và cậu chủ à?”

“Đúng vậy. Và tôi cũng lo cho Yerim-ie nữa. Tôi còn lo hơn cho Noah-ssi. Cả chuyện thuyết phục Trưởng phòng Song-nim nữa.”

“Trông cậu giống như đang chăm năm đứa trẻ, mỗi đứa sinh cách nhau một năm vậy.”

“Hai trong số đó lớn tuổi hơn tôi đấy. Dù sao thì, bây giờ Yoohyun-ie và Bang chủ Sesung-nim là vấn đề trước mắt.”

“Nhưng ở Haeyeon cậu chẳng phải có rất nhiều người có thể hỏi về cậu chủ sao? Có những người như Seok Simyeong và Kim Sunghan, họ đã ở bên cậu ấy từ khi bang hội thành lập. Cả Hayeon unni nữa. Họ sẽ biết rõ hơn tôi hoặc Sung Hyunjae nhiều.”

“…Cũng đúng.”

Tôi chắc rằng bọn họ, đặc biệt là Seok Simyeong, hẳn sẽ nắm rõ về Yoohyun-ie. Nhưng giờ tôi lại thấy hơi khó xử để hỏi một cách bình tĩnh. Giá mà lúc vừa quay về tôi hỏi luôn thì tốt rồi. Khi đó quan hệ giữa tôi với họ cũng không đến nỗi tệ. Hay là tôi nên tìm Trưởng nhóm Kim Hayeon-nim?

Không thì có thể làm như Irin nói, tiến vào thế giới tinh thần của Yoohyun-ie.

“Yoohyun-ie thì… vẫn ổn. Nhưng Sung Hyunjae-ssi thì tôi không chắc phải làm gì. Chẳng phải cô biết rõ về ông ta hơn tôi sao?”

“Ừm, cũng biết chút ít? Hoặc cậu có thể gọi cho Soyoung, hay Trưởng phòng Song-nim thì sao? Kể cả chuyện của cậu chủ. Người có liên quan nhiều nhất tới cả hai chắc chắn là Song Taewon. Với số lần đụng độ trực tiếp với họ, anh ta có thể biết được những điều mà ngay cả người thân cận cũng không biết.”

Nghe cô ấy nói rằng bọn họ hẳn đã bộc lộ một mặt khác thường ngày trước Song Taewon, tôi gật đầu theo bản năng. Việc vừa chiến đấu vừa quản lý các Thợ săn cấp S với tư cách một công chức quả là một vị trí vừa hiếm vừa đặc biệt. Có thể tôi sẽ nghe được những nhận xét về hai người đó mà mình chưa từng biết.

“Ba chúng ta nên uống với nhau một bữa khi về.”

“Cô không bận à?”

“Tôi vẫn rảnh được bấy nhiêu. Phải chuốc say Trưởng phòng Song-nim mới được! Có nên đổi rượu từ trước không nhỉ? Như thế chắc an toàn hơn. Nên chọn loại anh ấy chưa uống bao giờ, loại đắt tiền ấy.”

Moon Hyuna cười tinh nghịch và đầy vui vẻ. Đám hạnh nhân này ngon thật. Trên bao bì ghi “mật ong bơ”─món này cũng hợp khẩu vị tôi.

“Có vẻ cô thân với Trưởng phòng Song-nim hơn tôi nghĩ. Thật ra, tôi thấy hai người cũng hợp ghê─ái!”

Một hạt hạnh nhân bay thẳng vào trán tôi. Moon Hyuna nói với giọng khinh khỉnh.

“Giám đốc Han-nim, tôi thích người trẻ tuổi hơn.”

Ra vậy à. Tôi phủi bụi trên trán. Người trẻ tuổi hơn. Ồ, không lẽ nào…

“…Ừm, tốt nhất là chênh lệch tuổi dưới năm năm, nhưng tôi nghĩ anh là người đáng tin. Dù sao thì số ở hàng chục cũng giống nhau. Nếu chênh hơn mười tuổi thì kể cả chết tôi cũng phản đối. Nên là tôi ủng hộ─”

“Trời ạ, hyung-nim đang nghĩ cái gì vậy?”

Một hạt hạnh nhân khác lại bay tới. Lần này tôi kịp nghiêng người tránh.

“Chị nói thích người trẻ tuổi hơn mà. Trong số các Thợ săn hạng S ở Hàn Quốc, những người trẻ hơn chị thì…”

“Trời đất, Han Yoohyun có đẹp trai đến mức tôi phải hẹn hò với cậu ta sao? Chỉ cần gặp nhau vì công việc thôi đã thấy phiền rồi.”

“Gì? Sao lại thế?”

Cậu ta đẹp trai mà. Khách quan mà nói là rất điển trai đấy.

“À, vậy thì có lẽ là Noah-ssi? Chị cũng luôn tỏ ra quan tâm tới cậu ấy còn gì!”

“Cũng như cậu chủ thôi; tôi biết làm gì với mấy đứa bé lông tơ kia chứ? Dù là trẻ hơn thì cũng nên ở độ tuổi gần bằng anh mới được.”

“…Hả?”

Kh- Không phải tự nhiên tôi lại bị lôi vào đây sao? Dù sao bên trong tôi cũng đã ba mươi tuổi rồi mà.

“Không… tôi…”

“Nhưng nghĩ lại thì, tôi cũng chẳng thích ai khác ngoài cậu đâu.”

Moon Hyuna đứng dậy, vòng qua bàn tiến lại gần. Gối chống lên sofa, thân người cúi sát đầu tôi. Cổ họng tôi khô khốc.

“Tôi không phải gu cậu sao?”

Giọng cô ấy nhẹ nhàng và sâu lắng, mắt khẽ nhíu cười. Đầu tôi trống rỗng.

“Kh-Không, không phải vậy. Chỉ là… tôi là cấp F mà.”

“Con người quan trọng hơn chỉ số mà.”

“Đ-Đúng là vậy. Nhưng mà tôi…”

Khi Moon Hyuna nhìn chằm chằm xuống tôi, một tiếng “pfft” thoát ra từ môi cô ấy, rồi cô bật cười thành tiếng. Chẳng mấy chốc, cô không hề kiềm chế mà cười lớn, sau đó ngồi phịch xuống cạnh tôi và vòng một cánh tay qua vai tôi.

“Gì mà căng thẳng dữ vậy! Giám đốc Han của chúng ta dễ thương quá đi!”

“…Gì cơ? Xin lỗi?”

“Nếu cậu là em trai tôi, chắc tôi sẽ cưng chiều cậu lắm đó. Thằng em tôi thì như một đứa nhóc ranh, y như con lợn rừng đói mấy ngày mới từ núi xuống vậy! Nếu nó thức Tỉnh, chắc chắn sẽ là hệ phòng thủ cấp B trở lên.”

“V-Vậy à?”

Em của Hyuna-ssi đã thức tỉnh chưa nhỉ? Tôi nhớ mình từng nghe qua chuyện đó. Mà nghĩ lại thì, vì tôi chẳng nhớ rõ lắm nên chắc họ không phải cấp S; có lẽ đúng như Hyuna-ssi nói, chỉ tầm cấp B.

“Hyung-nim, cậu đã từng quen ai chưa? Thích mẫu người thế nào? Nếu cậu muốn xen vào chuyện của người khác thì cũng nên tự thú nhận trước.”

“…Xin lỗi. Tôi không nên nói mấy chuyện đó vô cớ.”

“Vậy là ai thế?”

Dù có hỏi là ai thì…

“Tôi chưa từng yêu ai, nhưng từng có lần tỏ tình rồi bị từ chối.”

Cuộc đời tôi vốn chẳng có chút may mắn nào trong chuyện tình cảm. Nếu đi xem bói, chắc họ sẽ bảo tôi sẽ sống cô đơn cả đời. Một pháp sư cao tay còn có thể nói ‘đến nơi này không phải là số mệnh của ngươi!’, nhưng liệu có pháp sư nào biết về chuyện hồi quy không nhỉ?

Moon Hyuna tra hỏi tôi, rằng ‘Vậy mẫu người lý tưởng của cậu là gì?’. Mẫu lý tưởng cụ thể của tôi à… ừm.

“Tính cách chắc chắn là rất quan trọng. Tôi cũng có người mình thích. Ý tôi là, từ góc độ một người với một người thôi.”

“Ồ, là ai thế? Người đã bỏ cậu sau khi cậu tỏ tình à? Cậu không định thử lại sao? Chị đây sẽ ủng hộ cậu.”

“À… chỉ là tôi thích con người của cô ấy thôi. Tôi gần như chưa từng gặp cô ấy.”

Thú thực là tôi giống như fan vậy. Đã từng cố gắng gặp một lần nhưng không thành. Moon Hyuna vỗ vai tôi.

“Không biết rốt cuộc cô ấy là ai mà ngay cả giám đốc Han nhà ta cũng không thể gặp đàng hoàng được nhỉ? Có vẻ như không phải người bình thường rồi. Tôi có biết cô ấy không? Để tôi giới thiệu cho.”

“Không phải vậy đâu. Tôi cũng… khá thiếu sót, nên chắc là… cô ấy sẽ không nghĩ như thế đâu.”

“Không đâu, hyung-nim, sao lại thế được chứ!”

“…cô ấy cao hơn tôi khoảng 25cm.”

Miệng moon hyuna khép lại. Một khoảng im lặng thoáng qua.

“Ừm, cố lên nhé. có thể cô ấy là kiểu người không quan tâm đến mấy chuyện đó mà.”

“Tôi chỉ là một người hâm mộ thôi. Chúng tôi quả thật chẳng quen biết gì.”

Cuộc trò chuyện sao lại thành ra thế này nhỉ? …Có phải là tại tôi không? quả nhiên, cái miệng này đúng là cội nguồn của mọi rắc rối.

“Dù sao thì, khi về Hàn, tôi phải gặp hội trưởng hội Sesung, nhưng không biết nên đối xử thế nào. Vì tôi muốn nói hết mọi thứ đã dồn nén từ trước, nhưng thật ra tôi quá yếu đuối để làm thế… Và tôi vẫn lo là anh ta đang âm thầm dõi theo tôi từ xa.”

Yoohyun-ie cũng vậy. Rốt cuộc, có phải vì cả hai đều thấy tôi yếu đuối không? Họ nghĩ tôi không chịu nổi nên cứ kiềm chế và giấu đi mọi chuyện. Điều đó cũng khiến tôi chạnh lòng.

Moon hyuna nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu.

“Thật lòng thì, tôi muốn hỏi tại sao cậu lại lo cho gã đó. Anh ta là kiểu người dù cậu mặc kệ thì vẫn có thể tự sắp xếp lại cảm xúc của mình. Cậu có lẽ là người duy nhất trên đời lo lắng cho Sung Hyunjae đấy. Bình thường thì người ta sẽ lo cho những người xung quanh anh ta, chứ không ai lo cho bản thân Sung Hyunjae cả.”

“Tôi biết rõ anh ta rất tuyệt, nhưng… dù vậy.”

“Nghĩ lại thì cậu còn đứng ra bảo vệ cho cả thiếu gia nữa. Cậu đặc biệt thật.”

Moon Hyuna nói cô ấy cũng chẳng có lời khuyên gì hay về chuyện này, rồi uống cạn ly bia.

“Câu trả lời sẽ như nhau dù cậu có hỏi ai đi nữa. Cứ để anh ta yên thôi. Hầu hết mọi người sẽ lo cho cậu, ngài giám đốc Han, miễn là cậu còn lo cho Sung Hyunjae.”

Mà đúng là trước đây, ngay cả tôi cũng sẽ hỏi tại sao mình lại phải lo cho hội trưởng hội Sesung. Có lẽ là vì tôi đã biết về Trăng Lưỡi Liềm? Rốt cuộc, đây là câu hỏi mà chẳng ai có thể trả lời thay tôi.

Khi chúng tôi đang nói chuyện, thông báo vang lên rằng máy bay sắp cất cánh, và máy bay bắt đầu di chuyển. Khi tôi mở cửa, định bảo mọi người quay lại chỗ ngồi, tôi thấy Yoohyun-ie và Yerim-ie đang lén lút hóng chuyện.

“Có chuyện gì mà hai đứa tò mò thế?”

“À… Ờ… Ahjussi. Bọn tôi nghe thấy tiếng cười. Nhưng không nghe rõ chi tiết.”

Họ bảo cách âm rất tốt, nhưng đúng là khó mà ngăn được thính giác của thợ săn cấp S. Moon Hyuna, đi ra từ phía sau tôi, vừa cười vừa nói.

“Giám đốc Han thích người cao trên 2 mét!”

“Không, tôi nói hồi nào─!”

“Đúng mà, phải không? Người cao hơn anh tận 25cm đấy.”

Cô ấy không sai, nhưng… không phải thế! Nghe Moon Hyuna nói xong, Yoohyun-ie và Yerim-ie đồng loạt cứng người, rồi lập tức tranh nhau mở miệng.

“Hyung, em vẫn còn đang cao thêm đấy!”

“Tôi cũng sẽ cao thêm nữa mà!”

“Hai đứa không cần cao đến mức đó đâu! Cao thêm thì tốt, nhưng dù thế nào thì hai đứa vẫn là tuyệt nhất.”

Hai mét thì quá cao. Dù thể hình to lớn thường lợi thế hơn thể hình nhỏ với thợ săn cấp S, nhưng Yoohyun-ie và đặc biệt là Yerim-ie đều tập trung vào ma lực, nên chỉ số thể chất thiếu một chút cũng chẳng sao. Nhưng liệu Yerim-ie có cao hơn tôi không nhỉ? Chẳng có thợ săn cấp S nào mà lại thấp cả.

Nhờ Moon Hyuna hét to đến mức như muốn làm máy bay rơi, ngay cả Myungwoo và Noah cũng nghe thấy chuyện 2 mét chết tiệt kia. Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn nhảy khỏi máy bay.

“Tôi cũng có thể cao hơn nữa mà! Khi biến thành thú, tôi cao hơn 2 mét đấy!”

“Bây giờ Noah-ssi đã đủ rồi. Dù 2 mét hay 3 mét thì vẫn rất ngầu.”

“Chỉ số của tôi đang tăng, nhưng không biết có lên được 2 mét không.”

“Này, 2 mét chẳng phải hơi to quá à? …Nhưng tôi nghĩ cậu sẽ hợp đấy.”

Có khi hợp thật. Tôi có phần ghen tị. Gã Myungwoo kia trông cũng sắp vượt 1m80 rồi. Mà thôi, chiều cao không quan trọng, quan trọng là bản chất─tính cách─của một người. Hyuna-ssi, làm ơn đi.

Giữa lúc ồn ào ngắn ngủi, máy bay đã an toàn rời khỏi Nhật Bản. Người ta nói Hàn Quốc không bị thiệt hại nhiều, nhưng tôi vẫn lo. Giờ thì khi về nước, tôi phải gặp những người mà tôi đã nhờ Do Hamin tìm. Đây là một tai nạn chưa từng xảy ra trước hồi quy, nên chắc mọi người sẽ ổn nhỉ?

“Em đang kiểm tra vũ khí à?”

Khi quay lại phòng tiếp khách để lấy ít hạnh nhân, tôi thấy Yoohyun-ie đang bày những món vũ khí nhận được từ Nhật trên bàn. Một thanh kiếm dài, một thanh kiếm ngắn hơn, và một con dao phụ trợ không đủ tiêu chuẩn để tính vào hàng vũ khí chính.

Chúng cũng đủ để bù vào số vũ khí đã bị kỹ năng của em ấy tiêu hao, nhưng đáng tiếc là không có món nào đặc biệt.

“Nếu lúc đó ở trong hầm ngục thì chắc sẽ rớt ra vũ khí cấp SS hoặc gì đó rồi.”

Khi tôi tỏ vẻ tiếc nuối, em trai lại cười. Có gì vui thế không biết?

“Anh chắc chắn sẽ kiếm được món gì đó từ mấy thứ này, nên hãy tin anh.”

“Anh đừng quá sức.”

“Quá sức gì chứ? Thật lòng thì, phần thưởng này chẳng phải đương nhiên sao? Anh còn cả đống điểm chưa dùng, mà nếu họ bắt anh xài hết vào cái này thì anh sẽ đình công luôn. Ít nhất họ cũng nên cho anh dùng Cửa Hàng Điểm chứ─”

[◐▼◐∥Chào mừng! Cửa Hàng Điểm!∥◑△◑]

Cửa Hàng Điểm xuất hiện kèm theo tiếng nhạc vang vọng. Ối, chết tiệt, cái gì đây?

“Hyung?”

“Không-không có gì. Sao nó lại ở đây…….”

Tại sao nó vẫn còn ở đây? Tôi vừa mừng vừa lo. Chẳng lẽ hệ thống của thế giới kia đi theo tôi y nguyên? Và đó là lý do tôi vẫn còn điểm? Thế này có ổn không? Nếu có vấn đề thì sao?

“Cửa Hàng Điểm… đang ở đây.”

“Hả?”

Và đúng là cái cửa hàng hồi đó, chứa đủ loại vật phẩm. Tôi vô thức nuốt khan. Giờ tôi có hơn 500 triệu điểm. Với số này, tôi có thể mua được một vũ khí cấp SS. Kỹ năng thì không hiệu quả, hơn nữa dù mua tôi cũng không thể đưa cho người khác. Cuối cùng vẫn phải là vũ khí.

“Kiếm… loại kiếm dài…….”

Kiếm dài cấp SS bắt đầu từ 230 triệu điểm. Cái gì đó hợp với Yoohyun-ie. Hợp với kỹ năng của Yoohyun-ie……

[Quân Lâm Chi Kiếm (SS) – 455,000,000P]

Một thanh kiếm lọt vào mắt tôi. 455 triệu điểm. Một lưỡi kiếm đen hơn cả màu đen, không tì vết. Mắt tôi không rời được sắc đen tuyền như phát sáng ấy. Cảm giác như… ngọn lửa đen.

‘…Trước giờ có thanh kiếm này sao?’

Dù chỉ là ảo tưởng, tôi đã xem qua tất cả vũ khí cấp SS trong cửa hàng. Trong số đó, tôi chắc chắn mình đã lục kỹ phần kiếm dài trong lúc tiếc nuối. Đây chắc chắn là lần đầu tôi thấy thanh này. Không thể nào tôi quên được nếu đã thấy.

Nó mới xuất hiện sao?

Tôi mở cửa sổ mô tả của vũ khí.

[Quân Lâm Chi Kiếm ─ Cấp SS

Thanh kiếm đầu tiên của Hỗn Độn Nguyên Sơ. Chính hắn đã tự tay bứt chiếc sừng duy nhất của Hắc Long nuốt chửng sông kim loại để rèn nên.]

‘…Hỗn Độn Nguyên Sơ là ai đây?’

Tôi không biết, nhưng mô tả có vẻ ẩn ý gì đó. Không phải là ít tiền, nên tôi kiểm tra mô tả chi tiết của vật phẩm……

[Cẩm nang sử dụng vật phẩm này có giá 30,000P!]

“Này!”

“Sao, có chuyện gì?”

“Không có gì, chỉ là cái cửa hàng chết tiệt này thôi! Ngay cả hướng dẫn cũng bắt tính điểm. Khách hàng không cần làm vua, nhưng ít nhất cũng phải được đối xử cơ bản chứ, rẻ tiền đến mức này thì chịu rồi! Thật sự còn tệ hơn cả mấy tên lừa đảo!”

Chỉ vì nó là cấp SS mà được ưu tiên đặc biệt sao?! Nhưng tôi không thể phạm sai lầm khi mua sắm ở mức hàng trăm triệu điểm. Nghiến răng, tôi mua luôn cẩm nang.

[Đây là một thanh kiếm không bao giờ tan chảy trước lửa cấp L trở xuống. Nó mang đặc tính nuốt chửng kim loại nóng chảy. Khi Hỗn Độn Nguyên Sơ rèn thanh kiếm này, hắn đã phá hủy trái tim xanh của Hắc Long để trang trí lưỡi kiếm, nhưng trái tim đã ngừng đập sau một thời gian dài. Nếu trái tim Hắc Long được hồi sinh, nó có thể phát triển tối đa lên cấp L.]

Vãi thật, cấp L. Trong thoáng chốc, tôi trợn mắt, nhưng chẳng có hướng dẫn cách hồi sinh trái tim. Đã lấy của tôi 30 nghìn điểm thì lẽ ra nên nói chứ. Có nên gọi Người Mới để hỏi không?

[Hiện tại có ba kỹ năng được áp dụng.

Tối Ưu Hóa Thuộc Tính (S) – Cho phép thanh kiếm được tối ưu hóa với một thuộc tính tùy chọn. Có thể thay đổi một lần mỗi 30 ngày.

Đuôi Của Hắc Long (A) – Tạm thời biến thành kiếm mềm như roi. Chiều dài tối đa 5 mét.

Vô Nhãn, Vô Nhĩ (A) – Tạm thời làm tê liệt thị giác và thính giác của đối thủ. Hiệu quả và thời gian phụ thuộc vào năng lực của mục tiêu.

Có thể đạt thêm hai kỹ năng nữa thông qua phát triển.]

Các kỹ năng bổ sung thì không được đề cập. Ngoài ra, về chỉ số thì mana là cao nhất nhưng nhìn chung khá cân bằng.

‘Không cho thấy hiệu ứng chi tiết, nhưng nếu có thể khớp thuộc tính thì không tệ. Và hai kỹ năng kia cũng có vẻ ổn.’

Trên hết, việc nó có thể phát triển là điều rất hấp dẫn. Đặc tính nuốt chửng kim loại nóng chảy nữa─liệu có thể kết hợp với Gươm Săn Mồi không? Nhưng tiêu hết từng ấy điểm vẫn khiến tôi do dự.

‘Người Mới có thể đổi cho mình thứ còn tốt hơn… nhưng cũng có khả năng cậu ta từ chối. Và mình không biết cửa hàng này sẽ ở lại với mình bao lâu.’

Thôi, tôi đã dành dụm rồi, hối tiếc giờ cũng muộn. Cứ làm thôi! Tôi hạ quyết tâm, nhưng đầu ngón tay hơi run. Lỡ cậu ta nói ‘Với 400 triệu điểm, anh đã có thể đổi lấy kiếm cấp SSS rồi, Cục Cưng!’ thì sao? Không đời nào. Không, chắc chắn không thể. Nếu có, tôi sẽ đòi hoàn tiền.

Nuốt khan, tôi mua Quân Lâm Chi Kiếm. Hơn 500 triệu điểm của tôi tụt xuống còn 80 triệu chỉ trong nháy mắt. Dù vậy, vẫn còn gần 100 triệu, tôi sẽ giữ kỹ để……

[Bạn có muốn nghe giải thích chi tiết hơn không?

CÓ/KHÔNG]

Hả? Nó cho tôi thêm dịch vụ vì đã nhận được điểm sao? Không có lý do để từ chối, nên tôi đồng ý. Ngay sau đó, xung quanh tôi tối sầm lại.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments