S-class

Chương 291: Vét sạch tất cả (4)

Trans: Bảo Trân
Beta: Gulu

 

Theo lệnh của Shishio, các thành viên của hội Amaterasu nhanh chóng bắt tay vào hành động. Người vui mừng nhất khi nghe kế hoạch lần này không ai khác ngoài Kiyoshi – cố vấn thân cận của Hội trưởng Hội Amaterasu. Chúng tôi đã từng gặp nhau một lần trước đó, khi anh ta cố gắng ngăn cản Hội trưởng của mình.

Chắc lần này anh ta cũng vất vả lắm đây.

“Thật sự cảm ơn anh từ tận đáy lòng, ngài giám đốc Han!”

Kiyoshi mừng rỡ, bảo rằng nhờ vậy mà mọi chuyện cuối cùng cũng được giải quyết ổn thỏa. Tôi cảm thấy lương tâm hơi nhói một chút.

“À, thật ra thì, chuyện này cũng có lợi cho tôi mà.”

“Tôi đã cố ngăn cản anh ấy vì sợ Hội Amaterasu sẽ bị buộc tội, nhưng có vẻ như việc đấy chẳng ăn thua.”

Ôi trời, đúng kiểu người một khi đã lao đầu vào cái gì thì chẳng thèm nghe ai khác nữa nhỉ?

“Cũng vất vả cho anh rồi. Nhưng mà, liệu tôi có thể…”

Cảm giác như đang phải chạy theo dỗ dành một đứa trẻ quá khổ vậy. Trước câu hỏi của tôi, Kiyoshi khẽ hạ giọng đáp.

“Dù sao thì… thế này vẫn là tốt nhất.”

“À, ra là vậy.”

Ý anh ta là, giữ được vị trí số một cho Hội Amaterasu vẫn là lựa chọn tốt nhất, đúng không? Chỉ tiếc cho hai thợ săn cấp S kia…

‘Người này ở lại đây thì có khi lại tốt hơn ấy nhỉ?’

Tôi liếc nhìn người đàn ông trung niên, diện mạo cũng coi như ưa nhìn. Ban đầu tôi chỉ định chiếm lấy hầm ngục rồi quay về, nên chưa tìm hiểu kỹ đến những người bên cạnh Shishio. Trước mắt, cứ để một nhân viên đáng tin cậy hỗ trợ bên cậu ta vẫn hơn. Sau này nếu anh ta có ý định vi phạm khế ước thì lúc đó xử lý cũng chưa muộn. Mà hơn nữa…

[Shishio (S)]

Shishio cũng đã được hệ thống ghi nhận là mục tiêu chịu ảnh hưởng hoàn toàn. Tôi không nghĩ đó là tên thật của anh ta, nhưng hệ thống lại ghi là Shishio. Phải chăng hệ thống ghi nhận tên theo cách tôi gọi và nhận thức về họ?

Tôi cũng tò mò không biết anh ta nhìn nhận tôi như thế nào. Hình như tôi đã nói chuyện yêu đương tới bốn lần rồi, chắc hệ thống áp dụng từ lần gọi cuối. Gần đây, anh ta còn lo tôi ăn uống thiếu thốn. Cái thái độ đó ngược hẳn với người cần chăm sóc; chẳng lẽ anh ta là kiểu người hơi nhạy cảm? So với Shishio, cảm giác anh ta mong manh hơn chút — giống Yoohyun-ie với Yerim-ie lúc hay lo lắng cho tôi vậy.

“Tôi sẽ nhắc Hội trưởng Amaterasu nghe lời anh nhé, Kiyoshi-ssi.”

“Gì cơ? À… cảm ơn anh, nhưng tôi e là anh ấy vẫn chẳng nghe đâu.”

“Lần này thì có lẽ anh ấy sẽ không phớt lờ như trước nữa đâu. Tôi sẽ để lại liên lạc, nếu có gì phát sinh thì báo cho tôi. Tôi với hội trưởng Amaterasu dạo này cũng khá hợp ý nên chúng tôi đã quyết định sẽ trao đổi thường xuyên hơn.”

Ít nhất thì trong vòng một tháng tới, anh ta sẽ nghe lời tôi thôi. Xét theo thái độ hiện tại thì mối quan hệ với người nuôi dưỡng cũng khá thuận hòa. Kiyoshi dù có phần ngạc nhiên nhưng vẫn vui vẻ nhận lấy thông tin liên lạc. Mong là anh tiếp tục cố gắng, giúp hiệp hội phát triển thêm.

Công việc diễn ra thần tốc. Hai thợ săn hạng S liên thủ chống lại Hội Amaterasu đã bị bắt gọn chỉ trong chớp nhoáng. Chúng tôi chẳng cần điều động nhiều người; chỉ với Shishio đứng chặn trước và Yerim-ie đóng băng đối phương là xong.

Sau đó, hai người bị trói gô lại và bị ép quỳ xuống, còn tôi thì cầm danh sách các công hội từng cấu kết với họ, chuẩn bị thông báo lên sóng truyền hình.

Nội dung chương trình đã được dàn xếp từ trước. Hội trưởng Haeyeon của Hàn Quốc được ca ngợi vì đã tiêu diệt năm con quái vật SS từng suýt chút nữa xóa sổ toàn bộ quần đảo Nhật Bản, kèm theo cả những cảnh quay minh họa.

“Không thể tin nổi! Thành phố biến mất không còn dấu vết nào!”

“Mọi thứ đã hoàn toàn bị tan chảy! Thật sự là một cảnh tượng choáng ngợp~”

Tất nhiên mấy cảnh quay đó chỉ là những tàn tích sau trận chiến. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến người xem phải thán phục. Khi so sánh hình ảnh cũ của thành phố với cảnh hoang tàn hiện tại, những tiếng trầm trồ vang lên liên tục.

Rồi khi thông tin hai thợ săn hạng S tấn công hội trưởng Haeyeon – người vừa cứu cả Nhật Bản – được tiết lộ, tiếng mắng chửi bùng nổ khắp nơi. Các khách mời tuy đã được sắp xếp từ trước, nhưng phản ứng lại rất tự nhiên và đầy phẫn nộ.

Nhân tiện thì, làm chương trình kiểu này có ổn không nhỉ? Cứ thấy na ná mấy chương trình truyền hình ấy.

Đáng lẽ người phát biểu chính là Yoohyun-ie, nhưng em ấy trông có vẻ mệt mỏi, nên tôi – người đi cùng – đành phải đứng ra thay.

“Một lần nữa, chúng ta có thể khẳng định rằng Hội trưởng Amaterasu là một người đáng tin cậy. Với cương vị Hội trưởng của công hội mạnh nhất Nhật Bản, cậu ấy luôn thể hiện thái độ mẫu mực.”

Việc nói dối trắng trợn trước ống kính khiến tôi cũng thấy cắn rứt lương tâm. Nhưng chỉ cần vài câu thôi, chúng tôi sẽ kiếm được một, hai, ba, bốn… cả núi trang bị hạng S. Yerim-ie nhà mình phải nhân cơ hội này mà gom sạch đống vật phẩm cấp S mới được.

Tôi bắt tay với Shishio, kết thúc buổi phát sóng bằng nụ cười tươi rói: “Mong rằng chúng ta sẽ tiếp tục duy trì sự tin tưởng và hữu nghị lâu dài.”

“Tôi thật sự có thể chọn bất kỳ món nào sao?”

Yerim-ie hỏi, giọng đầy háo hức. Gương mặt cô bé sáng bừng như phát sáng luôn vậy.

“Tất nhiên rồi! Ở đây toàn là trang bị hạng S cả, nhóc cứ chọn hết đi.”

“Chú là tuyệt nhất! Ngài hội trưởng lần này cũng thật tuyệt! Mặc dù nếu có buff thì tôi tự mình hạ quái SS cũng chẳng khó đâu ấy!”

Trước mặt chúng tôi là vô số trang bị được bày biện ngay ngắn. Tất cả đều từ hạng A trở lên. Hầu như toàn bộ vật phẩm của Hội Amaterasu lẫn các công hội vừa và lớn khác đều được đưa đến.

Tuy nhiên, những món chính mà các hội thường dùng thì không có trong danh sách. Dù sao nếu tôi gom sạch trang bị của họ thì lợi nhuận sau này cũng tiêu tan hết. Vẫn phải để lại cho họ vài ‘cây cuốc’ để mà kiếm cơm tiếp.

“Ít trang bị hạng S hơn tôi tưởng. Vũ khí thì chỉ có ba món. Nhưng Yerim-ah, nhóc đã có vũ khí rồi, nên hãy tập trung chọn các trang bị khác đi.”

“Được!”

Ba món vũ khí còn lại cũng đều đã có chủ cũ. Đồ hạng S mấy khi bỏ không.

“Đây là thanh kiếm duy nhất. Em thấy thế nào?”

Tôi nhấc lên một thanh trường kiếm có kiểu dáng đơn giản. Thân kiếm khá dài, dài hơn 1 mét. Lưỡi bạc mảnh ánh lên sắc đen nhàn nhạt, thanh chắn và cả phần chuôi kiếm đều đen tuyền. Hình thức giản dị, hầu như không có hoa văn.

“Tịch Hà Chi Kiếm. Xem nào, tăng khả năng xuyên phá và có hiệu ứng tê liệt cục bộ. Nhưng hiệu ứng tê liệt chỉ đạt cấp B, nên khó mà ăn thua với đám quái em thường gặp. Nhìn chung cũng tạm ổn.”

Với vật phẩm hạng S thì đây không phải món gì quá xịn. Khi về Hàn, tôi nên bảo Người Mới rèn cho Yoohyun-ie thanh kiếm mới. Em ấy cầm thử kiếm lên, vung vài đường.

“Dùng tạm cũng ổn. Dù sao vẫn hơn hẳn trang bị cấp A.”

Kiểm tra độ nặng và cân bằng xong, em ấy xoay nhẹ mũi kiếm rồi cất vào kho đồ.

“Thanh trước của em vẫn tốt hơn.”

“Cũng phải. Mấy món không phải đồ chủ lực thì chất lượng kém thấy rõ. Em xem thử có gì gom về cho thành viên hội đi. Sau này có món xịn hơn thì mình quay lại lấy tiếp.”

“Ahjussi, tôi chọn mấy món có chỉ số Mana hợp với kỹ năng của tôi được chứ, như hôm qua đã nói ấy?”

Yerim-ie vừa hỏi vừa cầm lên một chiếc vòng tay xem xét.

“Ừ. Giờ cứ chọn mấy món đó trước đã. Sau khi có bộ chính hoàn chỉnh rồi thì chuẩn bị thêm đồ dự phòng cho từng tình huống. Hầm ngục nào chẳng có thuộc tính riêng, không phải lúc nào cũng chọn được hầm ngục phù hợp với đặc tính của bản thân. Và các trang bị có thể kháng đặc tính là các thứ cơ bản cần có.”

Đôi khi Yoohyun-ie phải đánh dưới nước, Yerim-ie cũng có thể bị ném vào sa mạc. Nên phải chuẩn bị đủ mọi tình huống chiến đấu trái sở trường. Giờ còn có thể chọn hầm ngục hợp hệ, nhưng sau này sẽ có những hầm ngục mới chưa có thông tin.

“Tôi muốn lấy mấy món có kháng độc và kháng nguyền cấp cao. Nhưng chẳng thấy đâu.”

“Chờ chút… Trong danh sách chỉ có đồ cấp B thôi. Nghe nói mấy món hạng A vẫn cần giữ lại để đi các hầm ngục Nhật có thuộc tính đó.”

“Trang bị kháng thuộc tính cấp cao đúng là hiếm thật.”

“Thường là vậy.”

Hạng A đã hiếm, còn hạng S thì gần như không có. Theo như tôi nhớ thì giờ vẫn chưa có vật phẩm nào kháng độc cấp S.

“Myungwoo-yah, chế tạo trang bị kháng độc và kháng nguyền rủa hạng S có khó không?”

Tôi không thể vào hầm ngục cùng bọn trẻ, nên nếu chuẩn bị được cho mỗi đứa một bộ thì yên tâm hơn. Myungwoo lúc đó đang xem xét đống trang bị, quay đầu đáp.

“Vấn đề nằm ở nguyên liệu.”

“Nguyên liệu?”

“Ừ. Hôm qua tớ có nói rồi đấy, mỗi viên ma thạch đều có thuộc tính riêng. Nếu giữ được phần lớn thuộc tính ấy thì sẽ tạo thành kỹ năng gắn vào trang bị. Nhưng ma thạch hiếm khi chỉ chứa duy nhất một thuộc tính.”

Myungwoo lấy từ túi ra một viên ma thạch rồi tiếp tục giải thích.

“Viên này là ma thạch cấp S, có đến năm đặc tính: tăng cường phòng thủ, kháng lửa, phục hồi thể lực, kháng độc, và tăng tốc tức thì. Nếu có thể tạo một món trang bị giữ nguyên cả năm kỹ năng này ở cấp S thì quá tuyệt, nhưng rất tiếc là không thể. Thậm chí, rút riêng một đặc tính đạt cấp S từ nó thôi cũng đã rất khó rồi. Vì tất cả đặc tính đó đều bị ‘nhồi nhét’ chung trong một chiếc bình chứa – chính là viên ma thạch này.”

“Ý cậu là… có phải là mỗi đặc tính không chiếm đủ dung lượng để có thể trở thành kỹ năng cấp S? Tức là muốn tạo kỹ năng cấp S thì cần đủ 100 phần, nhưng ở đây thì năm loại đặc tính chia nhau mỗi loại tầm 20 phần, kiểu như vậy?”

“Đúng vậy. Thực tế thì lượng của mỗi loại không bằng nhau. Viên này có khoảng 60 phần là tăng cường phòng thủ và 35 phần hồi phục thể chất. Nếu tớ chế thành trang bị, có lẽ sẽ tạo được kỹ năng tăng cường phòng thủ cấp A và hồi phục thể chất cấp C. Đó là trong trường hợp kết hợp với các nguyên liệu phụ hoàn hảo và chế tạo thành công – còn nếu không thì có khi chỉ ra được kỹ năng phòng thủ cấp B thôi.”

Vậy ra, để tạo ra một món trang bị kháng độc cấp S, tôi sẽ cần một viên ma thạch SS có đặc tính kháng độc cực kỳ cao. Nếu nghĩ theo hướng đó thì việc không tìm thấy vật phẩm nào như vậy cũng hợp lý thôi.

“Myungwoo-yah, cậu đúng là nghe như chuyên gia luôn đấy.”

“Cũng đúng mà. Và chắc tôi là người duy nhất hiểu rõ đến vậy đấy.”

“Mới có vài tháng thôi mà nghe như cậu đã nghiên cứu các vật phẩm của hầm ngục cả chục năm vậy.”

Nghe tôi khen, Myungwoo mỉm cười, có vẻ ngại ngùng.

“Cậu nói vậy làm tớ thấy ngượng đấy. Dù sao thì tớ cũng đang thử nghiệm việc kết hợp ma thạch với các nguyên liệu khác. Tớ nghĩ nếu phối hợp hợp lý thì có thể chế tạo được trang bị cấp S từ nguyên liệu có cấp bậc tương đương.”

“Vậy tức là sau này cậu có thể sản xuất được hàng loạt trang bị S? Ma thạch cấp S cũng đâu phải quá hiếm.”

“Tớ vẫn còn phải học nhiều lắm. Có lẽ sau này tớ cũng cần thử nghiệm với ma thạch SS nữa.”

Nếu vậy, cả trang bị SS cũng không phải là không thể. Nghĩ đến thôi cũng thấy háo hức. Myungwoo vừa chọn một số món rồi rời khỏi đó – chắc là mang chúng đến lò rèn.

Yerim-ie liên tục mang hết món này đến món khác đến khoe với tôi, trong khi Yoohyun-ie thì chăm chú kiểm tra từng món trang bị một cách cẩn trọng. Cũng có kha khá đồ dành cho thú cưỡi, nên tôi gọi Peace vào để thử đồ. Yerim-ie thì nói sẽ lo phần trang bị cho Blue. Nhưng Noah thì lại có vẻ không mấy hứng thú.

“Noah-ssi, cậu không định chọn gì sao?”

“Anh Myungwoo đã hứa sẽ chỉnh sửa lại một số trang bị phù hợp với tôi để có thể dùng khi biến hình. Còn lúc ở dạng người thì tôi đã có đồ rồi.” 

“Tốt quá. Chắc là không có nhiều trang bị sử dụng được khi cậu ở dạng thú đúng không?”

“Vâng. Cảm ơn anh.”

Noah chớp đôi mắt xám nhạt, nhìn xuống đống trang bị đang bày gần đó.

“Tôi thấy anh Myungwoo thật sự rất tuyệt. Anh ấy là người duy nhất trên thế giới mà không ai có thể thay thế.”

“Đúng vậy. Việc cậu ấy làm không ai khác có thể làm được. Dù sau này có thêm nhiều người chế tạo được vật phẩm, để đạt đến trình độ như Myungwoo cũng đã khó, chứ chưa nói đến chuyện vượt qua.”

Tôi không chỉ nói đến năng lực vốn có và kỹ năng chế tạo của cậu ấy, mà còn cả những người mạnh mẽ luôn sẵn lòng ủng hộ cậu nữa. Nghe vậy, Noah nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt thoáng buồn. Tôi muốn giúp cậu ấy lấy lại tinh thần. Có nên gợi ý cho cậu ấy đi gặp chuyên gia không? Nếu nhớ không nhầm thì cậu ấy đã chịu đựng bạo lực gia đình suốt một thời gian dài… Nghe nói có những bác sĩ tâm lý chuyên làm việc với Thợ săn mà, đúng không?

‘Mà khoan, Sung Hyunjae rốt cuộc đã đi đâu nhỉ?’

Tôi cũng chẳng thấy Moon Hyuna đâu cả. Hai người họ có việc gì chung sao? Tôi không thể liên lạc với họ vì điện thoại để lại trong tòa nhà hầm ngục đã bị hỏng. Cảm giác khó chịu cứ âm ỉ trong lòng. Tôi đang định nhờ Hội Amaterasu tìm kiếm thì cánh cửa đột ngột mở ra.

“Tôi không đến muộn chứ?”

Là Moon Hyuna. Tôi liếc ra sau, đề phòng có ai đi cùng cô, nhưng không thấy ai cả.

“Không có trang bị nào phù hợp với tôi cả, nên tôi định chọn vài món làm quà cho hội viên của mình.”

Là thủ lĩnh của một công hội lớn, hiển nhiên trang bị của cô ấy vốn đã thuộc hàng top, nên chẳng có món nào ở đây có thể thay thế được cả.

“Cô có gặp hội trưởng hội Sesung không?”

Nghe tôi hỏi, Moon Hyuna gật đầu và tiến lại gần.

“Có. Cái con người đó đi rồi.”

“…Gì cơ?”

“Anh ta rời đi từ sớm. Chắc giờ đã đến biển Đông rồi.”

Chuyện gì vậy chứ? Sao lại đột ngột như thế? Anh ta rời đi? Một mình sao? Không, có thể là có chuyện gì đó xảy ra bất ngờ. Thật ra thì, cũng chẳng có lý do gì để báo cho tôi. Nếu hội trưởng hội Sesung mà kể hết mọi chuyện cho người ngoài mới là chuyện lạ.

Nhưng mà… thật sự là anh ta rời đi mà không để lại một lời nào sao?

“Anh ta bảo tôi đưa cái này cho cậu.”

Moon Hyuna lấy ra một vật phẩm từ kho đồ của mình. Đó là một vật trang trí có khung tròn, những sợi dây đan xen nhau như mạng nhện và vài chiếc lông vũ treo bên dưới.

“…Cái này là gì vậy?”

“Lưới giấc mơ!”

Yerim lập tức chạy đến chỗ chúng tôi và reo lên:

“Đẹp quá!”

“Lưới giấc mơ à? Nó là cái gì thế?”

“Nếu treo lên, nó sẽ xua đi ác mộng và giúp chúng ta có những giấc mơ đẹp.”

“…À, ra là vậy.”

Tôi cảm thấy khuôn mặt mình khẽ nhăn lại một cách vô thức. Yerim-ie nhìn tôi với vẻ bối rối, như muốn hỏi có chuyện gì vậy, còn Yoohyun-ie và Noah cũng bước lại gần.

“Không sao đâu, chỉ là…”

Nói sao cho đúng nhỉ? Cảm xúc này quá phức tạp, thật khó để diễn tả thành lời. Tôi cố nuốt cục nghẹn đang trào lên trong cổ họng và cất vật gọi là lưới giấc mơ ấy vào kho đồ.

“Anh ta không nói gì thêm sao? Tâm trạng thế nào?”

“Vẫn không được tốt lắm. Nhưng tôi chưa từng thấy anh ta để lộ rõ như vậy.”

“Tâm trạng không tốt á? Tôi cứ tưởng chú ấy chỉ hơi nghiêm túc thôi.”

Yerim-ie nghiêng đầu thắc mắc.

“Ban đầu tôi cũng hơi phân vân. Vì thường thì khi anh ta khó chịu, sẽ lập tức thể hiện ngay, chứ không bao giờ giấu giếm hay nửa vời.”

“Phải rồi. Nếu ai làm anh ta bực thì sẽ bị xử lý ngay. Tệ nhất thì bị dằn mặt, ít nhất cũng bị cảnh báo một cú.”

Noah gật đầu đồng tình với Moon Hyuna. Những lời đó khiến tôi càng cảm thấy khó xử hơn. Lẽ nào… anh ta rời đi là vì cảm thấy khó kiểm soát bản thân khi ở cạnh tôi? Nếu đúng vậy thì cũng chẳng sao. Nhưng nếu vậy thì… sao lại còn lo lắng cho tôi đến vậy? Nếu anh ta giận tôi thì cứ việc nổi giận đi, chẳng phải sẽ dễ chịu hơn sao?

“Đừng nghĩ nhiều nữa, hyung. Nếu thật sự là vì anh, thì tốt nhất anh nên cẩn thận. Tạm thời đừng gặp lại anh ta thì hơn.”

“…Sao anh phải cẩn thận chứ…”

Có vẻ như anh ta đã tự rút lui, vì sợ rằng mình sẽ gây ra chuyện gì đó không nên.

“Đừng bận tâm đến người đã rời đi trước, giờ lo thu dọn mọi thứ rồi về thôi. Tôi nhớ không khí Hàn Quốc lắm rồi đấy.”

Về thôi. Trước hết là trở về. Sau đó… sẽ giải quyết tất cả một cách nghiêm túc.

Khác hẳn lúc chúng tôi đến, sân bay lúc về yên ắng đến lạ. Thiệt hại do lũ quái vật gây ra vẫn chưa được xử lý xong, nên chuyện đó cũng dễ hiểu thôi. Công hội Amaterasu cũng đang bận rộn dọn dẹp, nên chỉ có vài người, bao gồm cả Shishio, ra tiễn chúng tôi.

“Không biết bao giờ mới gặp lại, nên anh nhớ giữ gìn sức khỏe. Có tin gì tốt thì nhớ liên lạc với tôi nhé.”

Ý tôi là kiểu tin như kiếm được vật phẩm cấp SS chẳng hạn. Nghe vậy, Shishio gật đầu rồi gãi mái tóc xù của mình.

“Chỉ trong thời gian ngắn mà xảy ra bao nhiêu chuyện.”

Anh ta nhìn chằm chằm vào Peace – lúc ấy đang được tôi bế trên tay – rồi mới ngước mắt lên. Ánh mắt ấy chất chứa một nỗi tiếc nuối không hề che giấu dành cho Peace. Peace khịt khịt mũi một tiếng tỏ vẻ khó chịu.

“Tôi đã nghĩ rất nhiều về việc có nên nói điều này hay không.”

“Nếu phải nghĩ nhiều như vậy thì tốt nhất là đừng nói.”

“Khi nhìn thấy ngài giám đốc Han, tôi lại nhớ đến một người.”

Khoan đã— chẳng lẽ anh ta đang nói đến người nuôi dưỡng mình? Tôi vừa tò mò vừa không muốn nghe tiếp. Sắc mặt của anh ta khi đó hơi… không, là rất u sầu.

“Người mẹ nhỏ bé và yếu ớt của tôi─”

“Tạm biệt nhé! Giữ gìn sức khỏe! Mong là chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa!”

Câu nói mà tôi sợ nhất rốt cuộc cũng thốt ra. Tôi giả vờ như chưa nghe thấy gì, lập tức quay lưng đi và bước thẳng lên máy bay. Trời ơi, sao lại là cái chuyện đó chứ! Tôi sẽ không bao giờ quay lại Nhật nữa!

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments