S-class

Chương 289: Vét sạch tất cả (2)

Trans: Phuong Chi
Beta: Houmahome

 

Năm viên đá ma thuật cấp SS được xếp cạnh nhau trên mặt bàn. Mỗi viên đá đều mang đặc tính khác biệt về cả trạng thái và kích thước dù đều có màu trắng.

“Ahjussi! Lần sau hãy để cho tôi sử dụng chúng nữa!”

Yerim-ie thốt lên trong khi đang mân mê viên đá ma thuật ánh xanh trên tay. Sẽ chẳng có lần tiếp theo đâu. Tốt nhất là không nên có một con quái vật cấp SS nào xuất hiện từ hầm ngục.

“Tôi cũng muốn thử một lần có được không, chú? Dù sao còn lâu tôi mới tới tuổi 30 mà.”

“Được thôi, miễn là nó khả thi với nhóc.”

“Hội trưởng Sesung à, anh quá già rồi. Cái kỹ năng đó không biết chừng sẽ chẳng khiến người ta dễ dãi hơn với anh vì trông anh còn khá trẻ sao? Dù gì thì Sung Hyunjae-nim nên đổi style của bản thân đấy.”

Moon Hyuna khúc khích cười nói, nếu anh mà ăn mặc bình thường hay đổi kiểu tóc đi có lẽ sẽ ổn đấy.

“Nếu đó là giới hạn độ tuổi thì tôi đành phải chấp nhận thôi.”

Sung Hyunjae nhìn tôi với ánh mắt thương cảm, có lẽ anh ta định hỏi xem có hạn chế nào khác ngoài tuổi tác không.

“Tôi có thể làm gì với tuổi tác chứ? Nếu anh trong độ tuổi 20 thì điều ấy sẽ khả thi thôi. Đáng tiếc thật đấy.”

Tôi trả lời trong khi vuốt ve Chirpie, đứa bé đó làm ầm lên từ nãy đến giờ.

  • Chíp! chíp! Chípppp!

“Chirpie con à không, bình tĩnh nào. Con không thể nuốt hết chúng được đâu.”

Tôi bắt gọn Chirpie trong tay, nhóc con giãy giụa một cách kinh hoàng. Nhưng nhóc đó vẫn ổn sau khi ăn đá ma thuật của Sứa mà ta, vậy nên tôi không nghĩ bé sẽ ốm ngay cả khi nuốt một viên đá cấp SS, nhưng… Dẫu sao, tốt nhất là mình nên cẩn thận. Chirpie của ba, xin lỗi con nhiều nhưng ba không thể cho con ăn đá ma thuật cấp SS thoải mái được đâu. Chú Yoohyun đã rất cố gắng để có được số đá ấy đấy.

“Ba sẽ cho con một viên đá cấp A nhé?”

  • Chíp!! Chíppp Chíppp!!!!

“Thôi mà cục cưng, ba biết là con rất buồn.”

Chirpie cứ khóc mãi làm Bellaré cũng lúng túng theo, nhóc đó quấn thân mình quanh viên đá, mang tới chỗ Chirpie.

  • Khè khè!
  • Chíp Chíp!!

Ôi trời hai cục cưng đáng yêu này?? Chúng thân nhau thật đấy. Làm sao mình có thể trả Bellaré cho Liette đây? Mình có nên nói rằng việc nuôi dưỡng đã thất bại rồi trả một khoản bồi thường không nhỉ? Dù có ép thì Chirpie cũng không nuốt nổi được nên lúc tôi vừa thả bé ra, bé nó vội bao bọc viên đá bằng đôi cánh bé xíu. Đứa nhóc kêu chíp chíp rồi nhìn chằm chằm vào tôi, chắc là định nhờ tôi bẻ nhỏ cho bé đây mà. Nhưng không được nhé, bé cưng.

“Cậu nói rằng sẽ sử dụng chúng để làm trang bị á?”

Myungwoo bảo với tôi rồi kiểm tra số đá ma thuật.

“Ừ tớ nghĩ làm vậy là ổn nhất đấy, cũng chỉ có năm viên đá ma thuật thôi mà.”

Yoohyun-ie góp công nhiều nhất , nhưng mà mọi người cũng đã giúp đỡ rất nhiều đấy chứ. Và tôi có thể chăm sóc cho thằng bé chu đáo hơn với số điểm mà bản thân đã tích góp rồi. Với lời nói của tôi, Myungwoo lại khẽ thở dài.

“Ý cậu là cậu bị bỏ lại?”

“Không ý tớ là-”

“ Là Một cấp F nên cậu sẽ không cần sao?”

“… Ừ thì tớ nghĩ mình đã kiếm đủ để sống trong vòng mười năm rồi đấy, kể cả với Eunhye, cậu biết mà…..? À và tớ cũng có một số vũ khí cấp S mới đấy.”

Mặc dù tôi không biết khi nào Người Mới lấy lại chúng. Dù Myungwoo có vẻ không thích lắm, cậu ấy vẫn lấy những viên đá ma thuật đi. Chirpie kêu lên phản đối dữ dội khi mấy cục đá quý giá của bé con bị lấy mất.

“Tớ sẽ kiểm tra một số thuộc tính của đá ma thuật rồi đưa nó cho mọi người, vậy nên hãy quyết định ai sẽ là người sở hữu chúng đi. Và, mọi người cũng phải trả cả tiền nguyên liệu với tiền hoàn thành sản phẩm nữa.”

“Tôi lại thành con nợ nữa hả trời? Trả góp có ổn không chú?

Nghe những lời của Yerim-ie, Myungwoo liếc sang tôi rồi trả lời.

”Sẽ có giảm giá đấy vì Yerim-yang vẫn còn nhỏ mà, cậu cũng có đấy, Noah-ssi.“

”Không sao đâu. Tôi vẫn còn khá nhiều tiền mà.“

”Tiết kiệm sẽ tốt hơn mà, với cả cậu cũng không thích vào hầm ngục lắm có đúng không?“

Noah ngại ngùng gật đầu.

”Tất nhiên. Nhưng ngoài những cuộc công kích hầm ngục, vẫn có kha khá việc nhỏ mà tôi có thể làm được.“

”Cậu đi làm thêm à?“

Ngay khi tôi nói tôi nên chăm sóc cậu ấy tốt hơn, Noah liền phủ nhận.

”Dù có khá nhiều đề nghị, bên cạnh những việc liên quan đến thợ săn thì còn về quảng cáo hay thứ gì đó tương tự.“

”Nếu có lời mời về quảng cáo thì cậu nên đồng ý mà. Cậu lúc nào cũng đẹp trai trong mọi hoàn cảnh đấy, Noah-ssi.“

Chắc chắn cậu ấy sẽ tỏa sáng trên màn ảnh. Tôi khá buồn vì cậu ấy lại từ chối việc chụp ảnh quảng cáo cho một số loại trang sức. Cả Yoohyun-ie nữa, thằng bé bảo rằng mình cũng không thích chụp ảnh. Còn Yerim-ie đã quyết định khi sự nổi tiếng của con bé tăng vọt sau khi trận đấu với Nhật kết thúc, con bé sẽ chọn một bộ ảnh phù hợp nhất với bản thân.

”Không phải cậu cũng nhận được rất nhiều cuộc gọi sao?“

”Ừm, tớ khá giống một người kết nối đấy. Hầu hết họ đều ngỏ ý không biết tớ có thể mang những bé yêu lên không, dù sao tớ cũng cảm thấy đôi chút do dự khi mang những em quái nhỏ ấy lên để chụp ảnh.“

Tốt nhất là nên tránh xa những nơi có nhiều người chưa thức tỉnh đi.

”Đúng rồi, ahjussi, họ thường xuyên muốn đăng những video về lũ nhóc ấy! Thế thì tại sao chú không lập một kênh riêng đi?“

”Hả, một kênh riêng á?“

”Park Yerim, đừng có làm phiền hyung.“

”Này, tôi chỉ hỏi thôi mà?!“

Mấy cái phát sóng trên internet á? Ý con bé là quay video rồi đăng tải lên mạng? Sau khi việc quay lại video trong hầm ngục được cho phép, khá nhiều trường hợp những thợ săn hạng trung, thậm chí là thấp đã trở nên nổi tiếng nhờ vào chương trình của họ. Còn những thợ săn cấp cao, mấy cái chương trình thường không phải cá nhân mà mang tính chuyên nghiệp, rất nhiều người trở nên nổi tiếng khắp thế giới. Chính tôi cũng có những thợ săn yêu thích mà.

”Khi nào chúng ta rời đi đấy? Tớ nghĩ về việc đi vào lò rèn.“

”Ngay bây giờ á? Tớ còn khá nhiều việc nên để sớm nhất cũng phải tới chiều mai.“

”Nếu một viên đá ma thuật càng được ghi chép trong một quãng thời gian dài thì việc kiểm tra thuộc tính hay đặc điểm của nó sẽ khó hơn nhiều. Trừ khi được xử lý đặc biệt, những đặc điểm vốn có của chúng sẽ dần biến mất. Sẽ không có nhiều điểm khác biệt đâu nếu cậu chỉ đơn giản dùng chúng như vật tiếp thêm năng lượng, nhưng nếu cậu muốn chế tạo chúng thành đồ vật thì tất nhiên rồi, càng tinh khiết càng tốt.“

Lần đầu tôi nghe về điều này đấy. Nghe Myungwoo cứ như chuyên gia vậy, ngầu dữ thần.

”Có vẻ chúng liên quan tới độc tố và lời nguyền đấy, vậy tôi nhờ cậu nhé?“

”Được, chắc chắn tôi sẽ giúp.“

Noah trả lời sau đó đứng dậy.

”Tôi có cả kỹ năng kháng độc nữa.“

”Còn Yoojin-ah, cậu nên nghỉ ngơi đấy. Eunhye không thể cản được ngọn lửa thông thường nữa đâu. Cậu có thể bị bỏng đấy.“

Sau khi nói xong, Myungwoo tiến vào lò rèn với Noah rồi biến mất.

”Hyung, anh nên nghe lời Yoo Myungwoo, nghỉ ngơi đi.“

Yoohyun-ie ngồi đối diện nói với tôi. Tôi đã bị nài nỉ phải nghỉ ngơi ngay khi vừa đến khách sạn rồi, nhưng tôi cũng chẳng thích lắm đâu. Lỡ như tôi mơ thấy ác mộng khi đang ngủ thì sao.

”Anh không buồn ngủ lắm đâu, thế còn em, em không mệt sao?“

”Em đã nghỉ ngơi một lúc rồi, em cũng không thể ngủ lúc này đâu.“

Lại nữa rồi, quãng thời gian mà thằng bé trở nên nhạy cảm. So với lúc vừa xong một trận xâm lược hầm ngục, khi mà thằng bé phải chiến đấu với lũ quái vật liên tục, nhưng đây lại xảy ra ngay sau khi nhóc đó vừa đối đầu với quái vật cấp SS, cả thợ săn cấp SS nữa. Có vẻ như nếu không mệt rã rời như hồi ở Hồng Kông hay Achates thì thằng bé chẳng chợp mắt nổi đâu.

”Mình có nên sử dụng loại kỹ năng mà mình từng mua bằng điểm không nhỉ?“

Tôi đã mua những kỹ năng ấy trước khi tới Medecin bởi trông chúng khá rẻ đấy và nhìn cũng khá hữu ích đó chứ. Tôi mở cửa sổ kỹ năng ra để kiểm tra hai kỹ năng mới của mình.

[Vỗ Về (B) – Xoa dịu đối phương bằng cách vỗ về họ. Đối phương càng tin tưởng và yêu thích người sử dụng kỹ năng, họ sẽ bị tác động mạnh hơn.

※Có thể phản tác dụng nếu đối phương có sự thù địch với bạn]

[Hát Ru (A) – Khiến đối phương chìm vào giấc ngủ. Đối phương càng tin tưởng và yêu thích người sử dụng kỹ năng, họ sẽ bị tác động mạnh hơn.

※Có thể phản tác dụng nếu đối phương có sự thù địch với bạn ]

Tôi đã mua những kỹ năng này để sử dụng với mấy bé yêu, nhưng họ cũng đâu bảo mình không được dùng với con người đâu nhỉ, vậy thì.

”Yoohyun-ah, lại đây nào.“

Tôi kéo em trai mình vào lòng rồi dịu dàng xoa lưng thằng bé. Có chuyện gì sao? Mặt của Yerim-ie và Moon Hyuna đều nhăn nhó, hỏi tôi đang làm cái gì vậy.

”Yoohyun-ie của chúng ta, tới giờ ngủ rồi. Ngoan nào, giờ đã muộn rồi, em nên ngủ đi.“

”Hyung, anh đang…….“

Thằng bé nhìn tôi bối rối, chậm rãi chớp mắt. Ồ, có vẻ thằng bé đang ngủ gật.

”Hyung…..“

”Được rồi, anh biết rồi. Giờ thì ngủ thôi.“

[Hiệu quả của danh hiệu ”Người Nuôi Dưỡng Hoàn Hảo“ đã được gia tăng đáng kể bởi từ khóa tác động tới đối tượng! ]

Có lẽ đấy là một kỹ năng chăm sóc, tên tiêu đề cũng vậy mà. Mắt Yoohyun-ie nhắm chặt. Đầu thằng bé tỳ vào người tôi, cả người em nó cũng thả lỏng luôn rồi. Tiếng thằng bé thở nghe yên bình thật đấy.

”Wow, ahjussi! cái đó là gì thế?“

”Cậu ta ngủ thật đấy à? Han Yoohyun hả? Thật sao?“

”Đó là một kỹ năng sao? Không ngờ rằng thiếu gia lại ngủ mà không có chút phản kháng nào đấy. Ngạc nhiên thật.”

Cả ba người thốt lên đầy ngạc nhiên, nhưng Yoohyun-ie thậm chí còn chẳng động đậy. Thông thường, em ấy sẽ bật dậy ngay nhưng lúc này có lẽ thằng bé đang ngủ rất ngon.

“Đúng rồi, đó là một kỹ năng. Kỹ năng ấy sẽ hoạt động tốt hơn trên những người đặt nhiều tín nhiệm cũng như thiện cảm với tôi, nhưng thật sự tôi cũng không nghĩ nó hoạt động tốt tới vậy luôn.”

“Chú nói là niềm tin và tình cảm á- vậy anh ta ngủ cũng đúng thôi. Han Yoohyun mà. Tôi có thể cõng anh ta luôn đấy.”

Ngay tức khắc, Yerim-ie nhảy khỏi ghế. Ngay cả khi Yerim-ie đến ngay bên cạnh, Yoohyun-ie vẫn ngủ say.

“Tôi sẽ mang anh ta về phòng, nhé chú? Tôi có thể làm được mà, anh ta nặng lắm nên cứ để đó cho tôi, lần này thôi đấy!”

“Ừm… Thôi, sao cũng được.”

Không phải là tôi không thể mang thằng bé đi đâu, nhưng không lý gì lại từ chối đề nghị của Yerim-ie cả. Con bé đã rất phấn khích và nhẹ nhàng nhấc Yoohyun-ie lên tay. Tôi đã nghĩ rằng lỡ như chân với quần áo thằng bé bị kéo lê lết, nhưng Yerim-ie bay lên từ từ nên người thằng bé cũng không chạm xuống đất.

“Chị ơi! Điện thoại! Nhanh lên!”

“Rồi, rồi!”

“Chụp ảnh với quay video đi nào!”

“Được rồi, chị đang chụp đây. Trời ạ! Yerim-ie của chúng ta ngầu quá đi mất thôi~”

“Hội trưởng Haeyeon đã bị tôi hạ gục đấy!”

“…. Đừng có lan truyền lung tung đấy. Cả cô nữa, Hyuna-ssi.”

“Vậy tôi chỉ đăng một tấm ảnh thôi nhé?”

“Không.”

Dù có ồn ào cỡ nào đi chăng nữa, Yoohyun-ie vẫn ngủ say. Kỹ năng đó mạnh thật. Hay vì mình sử dụng cả hai kỹ năng cùng lúc nên hiệu quả tốt hơn nhỉ? Phải cẩn thận hơn thôi.

Yerim-ie – người đang bế Yoohyun-ie, không do dự mà bước tới cầu thang thay vì thang máy. Moon Hyuna đi theo con bé, cầm theo điện thoại để quay.

Cả ba người họ biến mất trong chớp mắt, mọi thứ bắt đầu trở nên im ắng. Tôi chỉ nghe thấy tiếng Chirpie đang kêu.

“Hừm, có vẻ như trong tương lai khi dỗ dành mấy đứa bé đi ngủ sẽ dễ dàng hơn đấy. Peace-yah, con cũng muốn ngủ sao? Con muốn ba dỗ con ngủ à?”

  • Keuheung.

Bước tới chỗ ghế mà Yoohyun-ie vừa nằm, Peace lắc nhẹ đầu. Bé con dường như hiểu tôi nói gì.

“Tôi vẫn chưa muốn ngủ, anh không thể cho tôi biết trước danh sách được sao? Làm sao mà trong khoảng thời gian ngắn như vậy anh lại có thể tìm ra hết mọi thứ vậy?”

“Tôi dùng một phương pháp mà Han Yoojin-gun không dùng được đấy.”

“Anh thấy khó chịu vì chưa hiểu rõ tâm tư của tôi à? Tôi đã nói là sẽ kể cho anh biết mà.”

Tôi đứng dậy, hỏi rằng anh ta có muốn uống gì không. Không có ai ở trong phòng chờ cả, nhưng hầu hết đồ uống và thức ăn đều được để ở phòng bar tự phục vụ. Peace lóc cóc chạy theo sau tôi.

“Nước táo thì sao? Hay nước nho? Trà với cà phê rắc rối lắm, tôi sẽ không làm đâu. Anh mà không trả lời thì uống nước lọc đấy.”

“Tôi sẽ uống bất kể thứ gì cậu đưa.”

“Trùng hợp thật, tôi đang muốn uống nước lọc đấy.”

Tôi đổ nước táo vào hai cái ly. Ngay khi tôi mang ly nước đến và đặt chúng lên bàn, Sung Hyunjae đột nhiên ngồi dậy. Anh ta đi quanh bàn rồi sải bước tới chỗ tôi mà không nói một lời, tôi vô thức lùi lại. Peace khẽ gầm gừ. Cả Chirpie và Bellaré, cũng ngừng mân mê ly nước ép mà nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

“Sao ạ?”

“Chân phải của cậu.”

“À, nó vẫn ổn mà.”

“Có vẻ như cậu đang đi đứng một cách thận trọng và giả vờ rằng bản thân vẫn ổn.”

…Ôi, chết tiệt. Anh ta nhạy bén quá mức đấy. Làm sao mà anh ta để ý tới nó được vậy? Cả Yoohyun-ie lẫn mọi người còn chẳng nhận ra kia mà.

“Chỉ là sự mệt mỏi thôi, được rồi mà, tôi mệt lắm. Tôi có bị đau chỗ nào đâu? Anh thử kiểm tra đi.”

Tới đây mà nhìn xem, tôi để chân lên ghế rồi xắn quần lên. Nè, nhìn xem, còn chẳng có cái sẹo nào.

“Anh thấy chưa?”

Đối với những lời lẽ tự tin thái quá của tôi, Sung Hyunjae khẽ nhăn mày.

“Cũng đã một khoảng thời gian rồi tôi mới bực bội như này đấy.”

“Tôi cũng khá ngạc nhiên vì anh nói là đã lâu rồi. Điều đó có nghĩa là nó đã xảy ra trong quá khứ. Nhưng anh không phải là người có thể nhịn khi thấy khó chịu mà.”

“Có cục trưởng Song đấy.”

“À.”

Hiểu gòi. Ngài cục trưởng Song của chúng ta cực kỳ giỏi trong việc nhẫn nhịn đấy.

“Nhưng tôi vẫn tốt hơn ngài cục trưởng Song, chẳng phải vậy sao? Vì tôi đang cố gắng thay đổi. Ngài cục trưởng Song đâu biết bản thân phải làm gì. Nhưng tôi nghĩ rằng nếu anh ấy nhận nuôi bé cừu thì cơ hội cũng sẽ đến thôi.”

Sung Hyunjae thả lỏng tay ra khỏi chân tôi. Rồi anh ta đi tới quầy bar tự phục vụ, đổ sữa ra một cái ly. Khi anh ta đưa sữa tới cho tôi, nó khá ấm. Có vẻ như anh ta đã làm gì đó rồi thì phải.

“Cảm giác như tôi mới năm tuổi hay sao ấy.”

“Chẳng có đứa trẻ năm tuổi nào không nghe lời giống cậu đâu.”

“Anh đã nghe về mấy đứa nhóc năm tuổi nghịch ngợm bao giờ chưa? Nhưng Yoohyun-ie nhà tôi là một đứa bé ngoan.”

Dù cằn nhằn, tôi vẫn ngoan ngoãn uống sữa. Tôi khá e ngại khi liên tục từ chối sự chăm sóc của Hyunjae. Tôi chẳng muốn ngủ mấy, nhưng chắc tôi vẫn nên nghỉ ngơi một chút.

“Tới lúc này, chắc tôi phải hỏi thiếu gia xem cậu ta có muốn để tôi trông chừng cậu không. Cậu cần nghỉ ngơi, Han Yoojin-gun.”

“Nhà anh thành cái khách sạn rồi đấy à?”

“Xin lỗi vì phải nói rằng tôi chưa từng cho ai vào ngoại trừ cậu đâu. Hầu như không có người ngoài nào ngoại trừ thành viên của hội ra vào. Mặc dù thiếu gia đã đến một lần, và cả cục trưởng Song đã tới vài lần.”

“Xin anh đừng làm phiền ngài cục trưởng Song.”

“Anh ta mới là người làm phiền tôi. Người sai là người tìm đến người khác ngoài giờ làm việc.”

Lại còn ngoài giờ làm việc à? Chỉ nói sơ qua thôi cũng đủ khiến tim tôi tan nát. Thức tỉnh giả và hầm ngục là vấn đề không phân biệt ngày hay đêm, nên dù Sung Hyunjae đã tan ca thì anh ấy vẫn phải đến nhà anh ta nếu cần thiết. Anh ấy có quỳ gối tại nhà anh ta không nhỉ? Nghĩ thôi đã thấy muốn khóc.

“Tôi đi ngủ đây. Cảm ơn anh vì ly sữa.”

“Không cần khách sáo đâu.”

“Thật sự chân của tôi vẫn lành lặn đó.”

“Tôi sẽ im lặng. Ngoài tôi ra thì không ai biết đâu.”

Anh ta nhạy bén đến mức khiến tôi thấy khó chịu, nhưng cũng phải thừa nhận là tiện thật.

Bùm!

Chỉ một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng nổ từ bên trên. Em trai tôi cũng tỉnh dậy. Đáng lẽ họ đã đưa thằng bé về phòng rồi đi xuống chứ; cả hai người đó đã phạm lỗi gì sao? Tôi phải nhanh chóng xoa dịu thằng bé thôi.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments