Trans: Rin
Beta: Myfamilytwo
“Ôi trời, có nhiều tòa nhà lành lặn quá nhỉ?”
Tôi giả vờ tiếc nuối và ngắm nhìn phong cảnh xung quanh. Dù không thể sánh với thủ đô, nhưng đây cũng là một khu đô thị phát triển khá mạnh. Có vẻ như cuộc sơ tán đã kết thúc, xung quanh hoàn toàn yên ắng. Dưới bầu trời ngày càng tối đi không có một ánh đèn nào cả.
Tôi quay đầu nhìn phía sau thì thấy hàng trăm thợ săn cấp cao của Nhật Bản đang đứng xếp hàng lấp kín con đường 4 làn xe.
“Micro.”
Tôi đưa tay ra cầm lấy micro. Alo alo, tiếng nghe rõ không nhỉ? Tôi leo lên một cây cột chắn xe dùng để ngăn các phương tiện giao thông chạy lên vỉa hè. Bây giờ tôi cũng có thể nhìn thấy những người ở đằng sau. Ý là tôi không có thấp đâu. Có lẽ vì nghĩ đến việc đối đầu với quái vật cấp SS nên khuôn mặt ai cũng đầy căng thẳng.
“Các thợ săn Hàn Quốc thân mến, và các thợ săn Nhật Bản không thân mến. Đang nhìn tôi với ánh mắt gì đấy? Tôi cũng biết rõ là mọi người ghét tôi mà. Nếu có ai có suy nghĩ là ‘Tôi hoàn toàn biết ơn vì được giúp đỡ~’ thì giơ tay lên nào.”
Không ai giơ tay. Mà có muốn giơ cũng không dám, nhất là khi hội trưởng hội Amaterasu đang đứng ngay đó với gương mặt tức giận đến sôi máu.
“Trước tiên, tôi xin giải thích ngắn gọn. Mọi người có thấy cái này không? Cái này là gì? Nó là một loại bánh gạo thu hút tất cả các quái vật xung quanh. Nó có─hừm─mùi dâu.”
Tôi nhẹ nhàng ấn vào viên bi mềm màu đỏ và nói.
“Một lát nữa chúng tôi sẽ cho nó nổ tung và mọi người sẽ phải tìm cách sống sót trong khoảng 30 phút. Nếu dài thì cùng lắm là 1 tiếng. Tốc độ tối đa của quái vật cấp SS là khoảng 200km/h, vì vậy sẽ không vượt quá một giờ.”
Tôi từng gặp những con chậm như con cóc khổng lồ ngày trước, nhưng nhìn chung, chúng rất nhanh và có thể nhảy xa hàng trăm mét một lần.
“Các thợ săn cấp S sẽ bảo vệ mọi người hết sức có thể, nên đừng tự tiện lao ra mà hãy giữ vững vị trí của mình. Tôi tin rằng với kinh nghiệm của các vị, điều này không cần phải nhắc lại. Bên kia đã có nhóm hỗ trợ sẵn sàng dùng kỹ năng bảo vệ, nên hãy tập trung và trụ vững.”
Nếu cộng thêm số lượng thợ săn cấp S thì dù giảm khoảng 10 người cũng không sao nhưng hơn con số đó thì khó khăn lắm. Tôi nhìn xuống mọi người và kiểm tra cửa sổ kỹ năng. Kỹ năng lần này của tôi sẽ tăng gấp đôi hiệu quả của kỹ năng tấn công, thêm nữa là─
[Đứa nhóc nhà tôi thật giỏi (SS) – Khi đứng trước một nhóm cá thể mang trí tuệ có số lượng lớn hơn 5, đối tượng dưới tác dụng của từ khóa khi được cổ vũ sẽ có kỹ năng và năng lực + số cá thể mang trí tuệ% (tối đa 100%)
Thời gian hiệu quả: 30 phút
Thời gian hồi chiêu: 10 ngày
※ Không thể áp dụng khi đối tượng và các cá thể trí tuệ xung quanh nhận thức được hiệu ứng của từ khóa]
Đó chính là kỹ năng này, cộng thêm tối đa 100% chỉ số và hiệu quả kỹ năng─tức là tăng gấp đôi. Trong thời gian qua, tôi đã không có môi trường để sử dụng và cũng không muốn sử dụng kỹ năng này vì sợ từ khóa sẽ bị lộ ra.
‘Nếu chỉ nói một câu đơn giản là anh yêu em thì đương nhiên sẽ bị phát hiện rồi.’
Không chỉ Yoohyun-ie mà ngay cả những người xung quanh cũng sẽ để ý. Nếu vậy thì nó sẽ trở thành kỹ năng sử dụng một lần nhưng mà.
‘Nếu giải thích về kỹ năng trước thì sao?’
Dĩ nhiên là theo một cách khác, không nhắc gì đến từ khóa ‘anh yêu em’. Nếu mọi người nghĩ rằng nó phát động bằng một hành động khác, thay vì bằng từ khóa thực sự, thì có thể sẽ qua mắt được. Nếu không thành công, thì coi như tôi chưa từng có kỹ năng này, nhưng tôi vẫn muốn thử nghiệm phương pháp này.
“Vậy tiếp theo, tôi sẽ giải thích về kỹ năng. Anh vua sư tử kia, đừng oan ức vì bị rò rỉ thông tin về vật phẩm. Tôi cũng sẽ tiết lộ một thứ. Đó là kỹ năng mà tôi thực sự trân trọng và giữ kín. Thậm chí tôi cũng sẽ không lấy thù lao luôn.”
Tôi tiếp tục nói để nhấn mạnh rằng tôi là người chịu thiệt.
“Đây là kỹ năng hỗ trợ giúp tăng cường gấp đôi hiệu quả của kỹ năng và năng lực của đối tượng được áp dụng kỹ năng.”
Sự im lặng lắng xuống cùng lúc với lời nói của tôi. Có người ngạc nhiên cứng đờ, cũng có người nghi ngờ lỗ tai của bản thân mình. Gấp đôi sao, đúng là hiệu quả điên rồ mà. Shishio không thể nói gì mà chỉ chớp mắt.
Trong khi tất cả mọi người đều kinh ngạc, người đầu tiên di chuyển là Yoohyun-ie.
“Anh làm cái gì vậy, hyung?!”
Em ấy kéo tôi lại che chắn và gầm gừ một cách hung dữ. Anh biết là em đang lo lắng, nhưng…
“Dù sao thì cũng sẽ bị phát hiện khi sử dụng nên em cứ bình tĩnh. Và điều kiện cũng phức tạp nữa.”
Đó là kỹ năng sẽ phải bị lộ ra trừ khi tôi không sử dụng nó suốt đời. Vì phải có ít nhất hàng chục người chứng kiến thì mới có hiệu quả. Tôi trấn an Yoohyun-ie và tiếp tục giải thích.
“Kỹ năng này chỉ có thể sử dụng cho đối tượng có mối quan hệ thân thiết với tôi. Mọi người đều biết là tôi có thể nuôi quái vật đúng không? Đây là loại kỹ năng nuôi dưỡng với tính chất tương tự. Vì vậy cũng có giới hạn tuổi tác. Dưới 30 tuổi.”
Ban đầu, tôi định nói là người trẻ tuổi hơn tôi, nhưng Moon Hyuna cũng có mặt nên tôi đã đổi sang 30 tuổi để đề phòng. Lấy Yoohyun-ie ra làm tiêu chuẩn thì còn 5 năm nữa là đủ, nếu không thì 5 năm sau tôi sẽ nói rằng kỹ năng đã phát triển khiến giới hạn độ tuổi được tăng lên.
“Cho nên là tuy rất tiếc nhưng tôi cũng không thể sử dụng cho anh được, ngài hội trưởng hội Sesung.”
Mặc dù thực tế là tôi vẫn chưa áp dụng từ khóa cho anh ta. Sung Hyunjae nhìn thẳng vào tôi mà không nói lời nào. Vì anh ta là một người rất nhạy cảm nên tôi đã suy nghĩ có nên bảo anh ta ở lại khách sạn hay không, nhưng năng lực anh ta quá tốt để bị bỏ lại phía sau.
“Vậy thì tôi có thể dùng được nhỉ?”
“Ừm. Yerim-ie thì đương nhiên là được rồi. Noah-ssi nữa nè. Nhưng vì có thời gian hồi chiêu nên một lần chỉ có thể sử dụng lên một người.”
Nếu không thì đương nhiên tôi đã thẳng tay dùng kỹ năng cho không chỉ Yerim-ie và Noah-ssi mà còn cả Peace và Hyuna-ssi.
“Điều kiện sử dụng là ôm và nói những lời cổ vũ đầy tình cảm dành cho đối tượng trước hơn một trăm người khác. Đó là lý do tại sao tôi yêu cầu mọi người tập hợp ở đây. Tôi có hơi xấu hổ một chút.”
Nếu là lời cổ vũ chứa đựng tình cảm thì dù có nghe ‘anh yêu em’ cũng không có gì lạ.
“Đây cũng là kỹ năng không thể sử dụng trong hầm ngục vì nó cần một số lượng đầu người lớn. Cũng có giới hạn thời gian nữa. Vì chỉ có 30 phút nên dù có dùng ở ngoài thì cũng không thể hoàn thành 1 tầng được.”
Tôi cũng giải thích thêm một cách có chủ đích rằng ‘nó vô dụng trong hầm ngục’. Khi những điều kiện hạn chế được thêm vào, những cái nhìn nóng bỏng hướng về tôi nguội lạnh dần. Yoohyun-ie cũng có biểu cảm nhẹ nhõm. Không thể sử dụng trong hầm ngục, có giới hạn tuổi tác và cũng không thể chủ động sử dụng. Thế này thì giá trị của kỹ năng sẽ thấp hơn độ hiệu quả của nó.
Đúng nghĩa là trong tầm mắt nhưng ngoài tầm tay vì không thể dùng đàng hoàng được.
“Tóm lại là mọi người chỉ cần kiên trì và nhanh chóng rút lui về con đường đã định sẵn ngay sau khi kỹ năng được áp dụng cho hội trưởng hội Haeyeon. Vậy thì chuẩn bị đi nhé.”
Các thợ săn hỗ trợ sử dụng kỹ năng theo chỉ thị của tôi. Sau đó họ lên đi xe chuẩn bị sẵn và ra khỏi nơi này. Các thợ săn hỗ trợ vừa rời đi và những thợ săn sắp rút lui sau đó sẽ lánh nạn ở nơi trú ẩn được dựng bên kia núi. Đó là nơi xa nhất so với lộ trình được dự đoán của các quái vật cấp SS đang đổ xô tới đây.
Sau một thời gian, pháo tín hiệu được bắn lên và ngay lập tức, tôi đưa tay bóp nát viên ngọc hương dâu dụ quái vật đến. Bụp một tiếng, viên bi nổ tung.
– Keuheung!
Peace mạnh bạo lắc đầu và xoa mũi. Tôi kích hoạt Eunhye và đứng cạnh Peace đã hoá to.
“Yoohyun-ah, em đừng ra mặt nhiều quá. Mấy con tép riu cứ mặc kệ đi.”
Thứ quan trọng là quái vật cấp SS. Bầu không khí trở nên căng thẳng và không lâu sau đó, phản ứng từ viên ngọc mồi nhử đã xuất hiện.
– Krr… kehk!
“Đã bắt được một con!”
Mũi thương của Moon Hyuna đâm xuyên qua đầu của quái vật lao ra đột ngột khiến nó vỡ tung. Đồng thời Yerim-ie cầm bản đồ được dịch sang tiếng Hàn và chạy về phía trước.
“Chị ơi, cá cược với em không? Ai sẽ bắt được nhiều hơn ấy.”
Con bé vừa hô hào sôi nổi vừa bắt đầu cho nổ tung những trụ cứu hỏa được đánh dấu trên bản đồ. Nước phun trào biến thành hàng chục mũi tên băng, lao về phía lũ quái vật đang áp sát.
“Đừng lãng phí sức quá! Mục tiêu là cầm cự thôi đấy!”
“Đừng lo lắng!”
“Bọn em sẽ chơi thật an toàn!” – Yerim-ie hét lên. Không phải là để chơi mà! Đùng, một tia chớp lóe lên phía sau lưng và con rồng hoàng kim bay vút lên trời. Các thợ săn cấp S của Nhật Bản, bao gồm cả Shishio, cũng bắt đầu di chuyển.
“Vị trí của các quái vật cấp SS là gì?”
“À, A, B, C, D, E đều đã bắt đầu di chuyển! Chúng đang đi thẳng về hướng này mà không đi lệch khỏi con đường dự kiến.”
“Xin hãy tiếp tục cập nhật cho tôi về vị trí và tốc độ của chúng.”
Cho đến bây giờ vẫn suôn sẻ. Rầm rầm, tôi nghe thấy tiếng tòa nhà sụp đổ. Một con quái vật có kích thước bằng một ngôi nhà nhảy lên cao và đáp xuống, nhưng ngay khi bốn chân chạm đất, nó đã bị dòng nước dâng lên đẩy đi. Sương mù lạnh lẽo lan rộng và Moon Hyuna trên chiếc xe mô tô đã càn quét những con đang bị chậm lại.
“Lại hư nữa rồi! Xe mới luôn đó!”
Vì không phải loại xe đặc chế như của Lancea, chiếc mô tô bình thường đó chẳng thể chịu nổi sức mạnh của cô ấy và nhanh chóng tan tành. Trong khi đó, Noah lượn vòng trên cao, bảo vệ hơn một trăm Thợ săn cấp cao. Khi lũ quái bay tới, cậu lập tức tiêu diệt chúng, hoặc nếu quá sức, cậu ấy sẽ dẫn dụ chúng về phía các Thợ săn cấp S khác.
Lạch cạch─ dây xích hoàng kim cũng nhẹ nhàng bảo vệ khu vực của tôi. Những con quái vật dưới cấp A đều bị thiêu rụi thành tro trước khi vượt qua đường ranh giới lấp lánh ánh vàng. Dù là cấp S thì kết quả cũng không khác lắm. Chúng chỉ trụ được lâu thêm một chút.
“Chưa có cấp SS nào đi chệch khỏi lộ trình. B có tốc độ nhanh nhất, C bị tụt lại phía sau.”
“Thời gian chênh lệch khi chúng đến nơi?”
“Không quá 10 phút.”
“Nhiêu đó cũng được.”
Hiện đại hoá cũng tốt. Họ đã thành công trong việc gắn máy theo dõi vị trí và dùng máy bay không người lái để dõi theo nên không bỏ lỡ chúng được. Máy định vị của D đã bị vỡ nhưng những con còn lại không quan tâm đến thiết bị máy móc nhỏ dính vào người. Nó không hoạt động bằng sức mạnh ma thuật nên chỉ có cảm giác như hạt bụi đối với chúng.
Thi thể của quái vật chất thành đống. Không có tòa nhà còn lành lặn nào trong tầm mắt tôi. Mặt đường nứt toác ra và những chiếc xe mô tô cuối cùng cũng bị gãy làm đôi.
“Thời gian dự kiến B sẽ đến đây là 5 phút!”
Đã đến lúc rồi. Một trăm thợ săn vẫn đang ngoan ngoãn ở yên vị trí. Tôi tăng âm lượng micro lên tối đa.
“Thứ lỗi vì đang giữa lúc chiến đấu nhưng xin vui lòng giảm tiếng ồn xuống một chút. Nếu không được thì không còn cách nào khác.”
Tiếng kêu gào của quái vật thì làm sao giảm được chứ. Dù thấy hơi xấu hổ khi mở lời, nhưng tôi không có thời gian để do dự. Tôi quay đầu lại và nhìn Yoohyun-ie đang đứng bên cạnh tôi. Em tôi nhìn tôi và cười tươi.
“Em trai của anh, lúc nào cũng đẹp trai hết.”
“Ááá, ahjussi! Tôi không cần nghe đúng không? Bịt tai lại nhé.”
Không, sao vậy, đây là sự thật mà?
“Cực kỳ ngoan hiền, từ nhỏ không có gì là không làm được. Đôi khi anh cũng không thể tin được một chàng trai tài giỏi như thế này lại là em trai của anh. Em đã trưởng thành rất khoẻ mạnh, không thiếu sót ở đâu cả, và em rất tốt với người anh trai này.”
“Đang làm gì vậy, hyung-nim?! Ôi, tôi cũng không chịu đựng nổi nữa!”
Ơ, sao vậy? Mà đúng là hơi khác xa với một lời cổ vũ thật.
“Ngay cả bây giờ, em vẫn tin tưởng anh và vui vẻ chấp nhận những việc nguy hiểm như thế này. Nhưng nếu là em thì chắc chắn sẽ làm tốt thôi. Yoohyun-ah, anh yêu em, em trai của anh. Anh luôn luôn tin tưởng và trông cậy vào em.”
Tôi ôm chặt em trai với những lời yêu thương. Kỹ năng, đã được áp dụng rồi đúng không nhỉ?
“Yoohyun-ah?”
“Ừm, hyung.”
Em tôi khẽ gật đầu. Tốt lắm, thành công rồi.
“Rút lui! Rút lui ngay lập tức! Theo lộ trình!”
Ngay khi hét lên, hai chiếc bánh quy mini đã được lôi ra.
“Peace-yah!”
Peace ăn bánh quy rồi teo nhỏ lại. Khi trở lại dạng thiếu niên thì đứa nhóc trông cứ như búp bê trang trí nhỏ. Nếu chúng tôi không thể bắt được hết tất cả các quái vật cấp SS và kỹ năng [Đứa nhóc nhà tôi] hết thời gian sử dụng, Peace sẽ ở lại để giúp chúng tôi trốn thoát. Vì tốc độ của Peace nhanh hơn Yoohyun-ie rất nhiều.
Sau đó tôi cũng ăn bánh quy và ôm Peace vào lòng. Yoohyun-ie nhanh chóng nhặt chúng tôi đã teo nhỏ lên rồi bỏ vào túi áo của chiếc áo mặc dưới Lễ Trang. Lễ Trang Của Lôi Điểu hơi lỏng lẻo, nhưng vì tầm nhìn vẫn bị che khuất nên ngoài việc chia sẻ gấp đôi kỹ năng tấn công, tôi còn sử dụng kỹ năng giáo viên của mình với Yoohyun-ie.
Tôi nhìn thấy hình ảnh mọi người rút lui nhanh chóng thông qua mắt Yoohyun-ie.
“Cẩn thận, ngài hội trưởng! Trông chừng ahjussi cho thật tốt đó!”
Yerim-ie xuất hiện bên cạnh bằng dịch chuyển tức thời rồi lại biến mất. Noah và Moon Hyuna, mỗi người cũng nói một câu và rời đi. Sung Hyunjae dùng dây xích để quật con quái vật đang theo sau ra rồi nhập hội với những người đang rút lui.
Trước khi họ hoàn toàn rời khỏi khu vực.
– Kyaaa!
Một con mãnh thú khổng lồ xuất hiện cùng với tiếng thét dữ dội. Dường như nó đã chạy rất nhanh, lông đen xù tung bay tứ phía, bê tông và nhựa đường nứt răng rắc dưới móng chân của nó. Chỉ với khí thế khi nó dừng lại thôi đã khiến những mảnh vỡ của tòa nhà xung quanh bị thổi bay lên không trung như những chiếc lá rơi rụng trong gió.
Cùng lúc đó, Yoohyun-ie di chuyển.
Xào xạc─ Lam Liễu Diệp tản ra, em ấy nhẹ nhàng dẫm lên những chiếc lá và đưa một tay về phía trước. Ngọn lửa xanh thẫm bốc lên từ đầu ngón tay. Đó là một ngọn lửa nhỏ. Ngọn lửa nhỏ giống ngọn nến trang trí được trộn lẫn với lá liễu và rơi từ trên xuống.
– Krr.
Mặc dù không phải là cảnh tượng đáng để cảnh giác nhưng quái vật đã lùi lại phía sau vì cảm nhận được gì đó. Và rồi phừng phực. Ngọn lửa chạm đất một cái lập tức bùng lên cao. Yoohyun-ie mỉm cười nhẹ nhàng khi đứng sau bức tường lửa được dựng lên như thể cản trở quái vật đuổi theo mọi người.
“Bắt đầu nhé, hyung. Giữ chặt vào. Có thể sẽ hơi chóng mặt một chút.”
“Anh đã từng trải qua chuyến bay nhào lộn với Noah-ssi rồi mà, em có biết không? Đừng lo cho anh.”
Sau con mãnh thú màu đen, con rồng với vảy tối đen cũng xuất hiện. Con thứ hai và con thứ ba. Khí thế hung ác từ trạng thái vô hình trong không khí, nay đã trở nên đậm đặc đến nỗi có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Giữa bầu không khí ấy, Han Yoohyun thong thả rút thanh kiếm ra.
