Trans: Hi
Beta: Anh Thư
Chắc chắn chỉ số của Sứa còn thấp hơn cả tôi, nhưng ngạc nhiên thay, cô ả không hề bị đẩy lùi. Lẽ nào vũ khí của cô ta thật sự lợi hại đến mức đó sao? Ắt hẳn cô ả phải có một thứ gì đó tốt hơn cả Cấp SS hoặc đại loại.
– Hiyah!
Ngay lúc đó, Changeling ném trái bom mà tôi đã lấy ra về phía Vua Biển Sương Mù. Vì không thể tránh được do sự ăn ý của chúng tôi, Sứa tức giận cau có. Cùng với một tiếng peoong, Vua Biển Sương Mù đã bị đẩy lùi.
“Kỹ năng Kháng Lửa của ngươi tốt thật đấy, có thể giúp ngươi giảm tối thiểu được sát thương từ những quả bom, đặc biệt là loại tỏa nhiệt này.”
Tôi sử dụng dịch chuyển tức thời và ném một quả bom khác. Lực nổ lần này không mạnh như lần trước, nhưng nhờ có việc nổ vỏ bom cùng với tỏa nhiệt và gây choáng, Vua Biển Sương Mù không thể dự đoán được hướng tấn công của tôi.
Trong nháy mắt, tôi xuất hiện ngay cạnh bên Sứa và vung dao của mình. Bộ trang phục màu trắng của cô ả bị xé nát và có thứ gì đó giống như chất lỏng màu xanh bắn tung tóe khắp nơi; dẫu tôi đã tấn công bất ngờ, vết thương được gây ra vẫn quá nông. Mặc dù đã thử nghiệm đủ trò nhưng chắc là do đã sống quá lâu, cô ta luôn chỉ bị thương nhẹ khi đối mặt với những đòn tấn công hiểm hóc.
Tất nhiên, làm gì có chuyện tôi ca ngợi cô ta? Ngược lại thì có.
“Ngươi đang dưới kèo một Cấp F 30 tuổi đấy. Ngươi sống thọ vô ích rồi!”
Thật chẳng xứng với danh siêu việt giả. Hãy hỏi xem cô ả bao nhiêu tuổi rồi nào. Vua Biển Sương Mù nghiến răng và trượt về phía sau. Những đám sương mù dày đặc bắt đầu xuất hiện để cản đường tôi, nhưng ngọn lửa mà tôi vung lên đã dễ dàng đẩy lùi chúng.
“Tôi còn đang tự hỏi sao cậu lại trễ vậy đấy.”
Sung Hyunjae mỉm cười với tôi. Cá– Cái gì? Làm sao– Từ bao giờ–
“Sao anh lại ở đây?! Anh đang chắn đường t–“
Vút. Trong lúc tôi bị Sung Hyunaje phân tán sự chú ý, một thanh kiếm có vảy đã chém ngang tay tôi. Nhờ có Cục diện Thấu thị, tôi nhanh chóng xoay người đi, nhưng quần áo của tôi đã phần nào bị chém đứt. Ngay trước khi tôi kịp nhận ra, Sung Hyunjae đã biến mất. Thế hóa ra anh ta là đồ giả. Ả Sứa lươn lẹo chết tiệt.
“Ahjussi!”
Và một giọng nói khác vang lên. Dẫu cho có biết rằng đó là giả, tôi vẫn không kìm được mà quay sang nhìn theo phản xạ. Chắc là tôi nên đốt hết đám sương mù chó chết này.
Cùng với những ngọn lửa lan rộng là những đợt sấm sét đánh xuống. Kwarrng, kwang! Cùng với những âm thanh đinh tai nhức óc, làn sương mù dần bị đẩy lùi và tan rã. Bởi vì sương mù chỉ đơn giản là những hạt nước li ti tụm lại nên tôi tưởng mình có thể điện phân chúng, nhưng khả năng hiện tại của tôi không cho phép chuyện đó. Việc ma thuật của ả Sứa khốn khiếp kia hòa quyện với chúng càng khiến tôi khó mà động tay động chân được.
Nhưng vậy thì sao chứ? Sương mù thì vẫn là sương mù mà thôi.
Shwaaaa–
Cùng với một lượng lớn mana, tôi sử dụng sức mạnh của Yerim-ie – Hơi Thở Lạnh Lẽo. Làn sương của Yerim-ie và Vua Biển Sương Mù hòa quyện lại với nhau, rồi ngay sau khi nhiệt độ giảm, chúng lập tức bị đóng băng. Hudududuk, những mảnh băng nhỏ rơi xuống đất như một cơn mưa rào.
Lượng mana mà tôi đã sử dụng rất đáng để quan ngại, nhưng nếu sử dụng thuốc hồi phục thì thừa thãi quá. Tôi có thể cảm nhận được rằng, lượng mana mà tôi vừa tiêu tốn đã được rót đầy ngay lập tức. Chắc là nhờ cả vào suối mana của Eunhye.
“Đẹp thật nhỉ? Ta còn nghĩ là mình đang đi dự tiệc đấy.”
Tôi mỉm cười trong khi nhìn chằm chằm Vua Biển Sương Mù, người đang đang quấn làn sương mỏng manh còn sót lại xung quanh người mình như thể đấy là một tấm khiên. Những mảnh băng nằm rải rác trên mặt đất đang lấp lánh tỏa sáng. Cứ mỗi lần duy chuyển, cô ả lại tạo ra tiếng loẹt xoẹt.
Sứa, người đã luôn phát ra ánh sáng vừa rực rỡ vừa nhẹ nhàng, giờ đây trông thật nhạt nhòa. Cô ta yếu đuối di chuyển cùng màu nước nhợt nhạt của mình.
“Sao lại câm như hến rồi? Ngươi biết nhiều thứ lắm mà, nhỉ? Còn dư dả thời gian lắm, ngươi cứ từ từ chia sẻ cũng được. “
Nếu ngươi nói rằng ‘Không, thật ra ta ở đây để nói những điều tốt đẹp bởi vì linh hồn của ngươi thật trong sáng~’ và đưa ra những thông tin hữu ích, thì chắc ta đã đi theo ngươi rồi. Trước khi bị người người nhà nhà biết mặt, tôi từng liên tục bị bắt cóc ở ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Mặc dù quãng thời gian đó rất khó khăn, nhưng mấy tên đó cũng không có được tôi.
“Ngươi không có kỹ năng tấn công nào à? Chỉ có thể cho ta xem ảo ảnh thôi hả?”
“Ta không thể sử dụng chúng, đồ ngu.”
Vua Biển Sương Mù càu nhàu.
“Sử dụng sức mạnh nằm ngoài khả năng chịu đựng của cơ thể mình thì có khác gì tự sát đâu cơ chứ? Hãy mường tượng đến việc đổ hết lượng nước của một cái hồ vào một cái túi đựng nước xem. Bụp. Nó sẽ bị vỡ tung. Ngươi có thể giảm sức mạnh của các kỹ năng và sử dụng chúng, nhưng ít nhất phải là cái giếng thì mới tận dụng được sức mạnh ấy được.”
Cùng với khóe miệng đang cong lên của mình, cô ả tử tế giải thích.
“Ngươi cũng giống như vậy thôi. Ngươi nghĩ cơ thể của mình sẽ chịu đựng được bao lâu?”
“Gì cơ?”
“Ngươi có bao nhiêu kỹ năng từ Cấp S trở lên cơ chứ? Còn có cả Cấp L nữa. Nói thật đi, dù gì thì ngươi cũng định giết ta mà nhỉ? Ít nhất thì hãy giải đáp thắc mắc của ta.”
Tôi trừng mắt nhìn ả Sứa chết dẫm kia rồi mở miệng. Dù sao thì ả ta cũng sẽ không thể chạy thoát được, nên tôi nên cố gắng moi nhiều thông tin nhất có thể. Bất cứ thông tin nào cũng được.
“Hai danh hiệu Cấp L và năm kỹ năng Cấp L từ những danh hiệu đấy.”
Gương mặt của Vua Biển Sương Mù tươi tỉnh hẳn lên. Đôi mắt đang mơ màng của cô ả lóe lên ánh đen.
“Ta muốn ngươi! Ta muốn phân tích ngươi! Từ đầu đến chân, từng chi tiết một, từ trong ra ngoài, ta muốn tất cả!”
“…Kẻ sắp chết thì không tò mò nhiều thế đâu.”
“Thường thì, chỉ có ba loại người sau đây mới có thể sống lâu. Những ai không biết mình là cỏ cây hay hòn đá, những ai dành cả đời mình để theo đuổi những kẻ Phản Luân, và cuối cùng là–“
Lượng sương mù còn lại rung chuyển. Một cây gậy dài với hàng chục sợi dây kim loại màu đỏ sẫm quấn quanh thân đứng sừng sững trước mặt ả Sứa khốn khiếp. Thật kỳ lạ. Khi cảm thấy khủng hoảng khi không biết được kỹ năng hay vũ khí của đối phương, cách tốt nhất là tránh đòn.
Tôi lập tức sử dụng dịch chuyển tức thời, nhưng–
“Khk!”
“Hiếu kỳ! Tò mò! Tinh thần ham học hỏi, muốn tìm hiểu và khám phá về mọi thứ trên thế giới!”
Sợi dây màu đỏ thẫm vươn dài ra và đâm xuyên qua chân tôi. Tôi cố đốt nó bằng Huyết Hỏa nhưng thứ đó không hề hấn gì. Vì tôi đang sử dụng Eunhye Cấp SSS, nên có lẽ nào thứ này là vũ khí Cấp L không?
– Ba ơi!
Changeling choáng váng và nắm lấy sợi dây bằng chân trước của mình, nhưng chỉ có đôi cánh của thằng bé là đang đập, nên nhóc ấy cũng không giúp được gì nhiêu. Thằng bé không hề bị kỹ năng của tôi hay Sứa ảnh hưởng, và cũng không thể sử dụng sức mạnh vật lý. Liệu điều này có liên quan đến việc nhóc ấy thuộc loài Huyễn Tưởng không?
Vẫn còn hằng hà sa số những sợi dây khác nữa. Tôi nghiến răng và ép mình sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời. Thịt của tôi bị xé toạc, khiến máu bắn tung tóe khắp nơi và rồi, kwadeuk, một sợi dây khác cắm vào.
Tôi chữa trị vết thương của mình và lại sử dụng dịch chuyển tức thời, cũng như cùng lúc sử dụng dòng điện và Hơi Thở. Có thể là do cái cây gậy đó nên Cục Diện Thấu Thị không thể hoạt động bình thường được. Tôi có linh cảm khi nào mình sẽ bị tấn công, nhưng lại không biết được nó đến từ hướng nào.
Hwiik! Có một sợi dây khác xé gió để lao tới và trói tôi lại. Cho dù tôi có kích hoạt Eunhye đến Cấp Thần thoại thì nó cũng không thể ngăn việc tôi bị trói lại; đó là chưa kể đến lượng sẽ mana tiêu hao nếu tôi nâng cấp bảo vệ lên. Dẫu cho nó có là suối nguồn mana thì nó vẫn còn trẻ lắm, nên làm gì có chuyện nó là vô hạn được.
Dựa vào các cảm quan từ các dòng điện và Hơi thở xung quanh mình, tôi suýt soát né những sợi dây hung tợn. Cảm nhận mana vẫn nhanh hơn là nhìn bằng mắt. Chắc việc những sợi dây này không thể trực tiếp xuyên qua cơ thể tôi là điều an ủi duy nhất ở đây rồi.
‘Chắc là nhờ vào sức mạnh kháng ma thuật.’
Điều tương tự không chỉ đúng với dịch chuyển tức thời mà còn có cả các kỹ năng khác nữa. Ví dụ, cho dù nếu Yerim-ie cố trực tiếp đóng băng lượng nước bên trong kẻ địch của mình, việc đó sẽ không hoàn toàn thành công nếu bọn chúng đều có chỉ số từ Cấp B trở lên. Sẽ khó để di chuyển phép thuật của bản thân ở nơi mà mana của người khác đang chiếm phần nhiều và chi phối, cho dù cấp bậc của cả hai chênh lệch rất rõ ràng. Còn đối với Cấp F trở xuống, thì việc biến họ thành những khối băng mà không cần phải thực hiện chiêu trò cầu kỳ đó được ưa thích hơn.
“Hãy để ta xé xác ngươi, nhé? Đó là di nguyện của ta.”
Sứa nói trong khi điều khiển những sợi dây bằng cây gậy của mình. Bản thân cô ả cũng không khá khẩm hơn là bao nhiêu. Chắc là do sử dụng sức mạnh quá tầm chỉ số của mình, nên cơ thể cô ta đang từ từ tan chảy. Chưa gì đã có một cánh tay rơi lộp bộp xuống đất như bùn nhão rồi biến mất.
Nếu tôi có thể gắng gượng thì chắc chắn cô ả sẽ tự chết đi.
“Sao ta phải thỏa mãn di nguyện của ngươi? Là vì ngươi xinh đẹp ư? Ugh, nếu muốn ta thực hiện di nguyện thì chết đi cái đã, lúc đó mới có di nguyện được chứ!”
Một sợi dây sượt ngang qua mắt cá chân của tôi. Sau khi biến Eunhye thành cây baton, tôi đâm xuống sợi dây nọ. Thứ kim loại màu đỏ sẫm lập tức quấn quanh cây baton trong suốt như pha lê. Vũ khí của Sứa không thể phá hủy Eunhye.
“Ngươi chỉ dịch chuyển khi tấn công thôi nhỉ?”
Tôi chỉ có thể sử dụng kỹ năng ấy khi nó được triệu hồi một cách bình thường. Nói cách khác, đó là kỹ năng dành riêng cho tấn công. Khi tôi thử giành lấy cây gậy bằng cách lôi kéo sợi dây thì vài sợi dây khác lại cùng lúc lao về phía tôi.
“Đáng sợ thật.”
Tôi nhanh chóng biến Eunhye thành một sợi xích mảnh, vung sợi dây khỏi thân nó rồi biến nó thành một tấm khiên rộng lớn. Tôi giả vờ chặn bằng tấm khiên, rồi lập tức di chuyển ra ngoài nó.
Kwak! Kwagak!
Những sợi dây ồ ạt dịch chuyển đến vị trí cũ của tôi như một cơn mưa rào. Sao tôi lại phải chặn chúng bằng một cái khiên khi biết rằng chúng có thể dịch chuyển cơ chứ?
Chắc là do dang cùng lúc điều khiển nhiều sợi dây nên Vua Biển Sương Mù cứ loạng choạng qua lại. Ngay phía trên cánh tay phải của cô ả, nơi bả vai và toàn bộ phần eo kết nối với nó đã biến mất. Dường như phần thân dưới được bao quanh bởi sương mù của cô ta cũng chẳng hề lành lặn.
Teong, tôi dùng baton-Eunhye và đánh bay một sợi dây đã mất đi sức mạnh của mình. Cô ả đã và đang cố gắng hết sức, nhưng tiệc nào cũng phải tàn thôi.
Vua Biển Sương Mù khẽ gầm gừ và vung vẩy cánh tay còn lại của mình như thể đang cằn nhằn.
“Lâu lắm rồi ta mới phải đánh cược mạng sống của mình như thế này. Hóa ra ngươi lại là kẻ không biết chấp nhận thành ý của người khác à?”
“Đánh cược mạng sống chỉ thành công khi ở trong tiểu thuyết thôi. Thực tế lên đi, ở ngoài đời thì ngươi chết là chắc rồi. Ngươi thậm chí đã hy sinh cả một cánh tay của mình.”
Những sợi dây kim loại run rẩy rồi mềm oặt rơi trên nền đất. Cả cây gậy cũng dần trở nên nhạt nhòa hơn, dự báo cho sự biến mất của nó. Tôi cảm thấy khá tiếc của, nhưng sau khi chứng kiến Vua Biển Sương Mù đang chết dần chết mòn thì tôi nhận ra thứ đó cũng không đáng giá lắm. Nếu đạt được mức sức mạnh nguyên thủy thì nó sẽ là món vũ khí tuyệt vời đấy. Tôi sẽ phải làm thế nào khi không chỉ có một hay hai sợi dây, mà là hằng hà sa số của bọn chúng có thể dịch chuyển từ tứ phương chứ?
Tôi chậm rãi tiến về phía Vua Biển Sương Mù. Tôi nhìn chằm chằm vào siêu việt giả vẫn đang đứng sừng sững ở đấy, nhưng thân thể của cô ta đã mờ nhạt lắm rồi.
“Ta muốn nhìn thấu ngươi như lúc ta làm với tên khốn Diarma; ngươi có định chấp nhận kỹ năng tinh thần không?”
Tôi thử khai triển kỹ năng nhưng không được. Vua Biển Sương Mù mỉm cười.
“Tên. Hãy nói cho ta biết tên của ngươi.”
“Ngươi biết rồi còn gì. Là Han Yoojin đấy.”
“Luga Peya. Chúa tể của một cổ tộc.”
Luga Peya tiếp tục ca hát.
“Khi màn sương tỏa ra, con người lẩn trốn trong nhà. Hãy đóng cửa sổ lại đi, hãy đóng cửa chính lại đi, hãy trát bùn vào những kẽ hở đi. Một tên biếng nhác đã ngủ quên và bỏ lỡ thời gian vàng. Khi màn sương dâng lên, cha mẹ của hắn trở về và hét lên ‘kẻ trộm!’ rồi dùng thương đâm chết hắn.”
Đó là một câu chuyện từ rất, rất lâu về trước. Cánh tay còn lại–những sợi xúc tu–vẫy về phía tôi.
“Đến gần hơn đi. Hãy để ta chạm vào ngươi, rồi ta sẽ kể tiếp cho.”
Có an toàn không nhỉ? Tôi không nghĩ ả ta còn chút sức lực nào. Sau khi Changeling ngồi lên bả vai tôi, tôi quay sang nhìn thằng bé rồi đi đến trước mặt Vua Biển Sương Mù, Luga Peya. Luga Peya vươn tay–những sợi xúc tu dài ngoằng của cô ta–và vỗ vai tôi.
“Ta không nghĩ bản thân mình sẽ chết như thế này, nhưng cũng không tệ lắm. Dẫu vậy thì cũng đáng tiếc thật. Han Yoojin à, đến tận lúc này ta vẫn muốn chiếm lấy ngươi.”
Những sợi xúc tu vươn ra và mơn trớn gáy tôi. Xúc cảm lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến tôi theo phản xạ mà nhíu mày.
“Này, tởm quá đi.”
“Chịu đựng chút đi. Nhờ vào cái khắc ấn mana, ta nghĩ ta có thể dễ dàng kiểm tra cơ thể của ngươi theo ý mình. Ngươi cũng tò mò về tình trạng của bản thân mình mà, đúng không?”
“Ngươi dám thề là mình không hề giở trò không?”
“Cứ viết khế ước hay gì đó đi. Ta chỉ còn khoảng mười phút nữa thôi.”
Luga Peya di chuyển xúc tu dọc theo lưng tôi như thể cô ta đang ôm lấy tôi. Chuyển động trườn bò khiến tôi nổi hết cả da gà.
“Dẫu vậy, những kỹ năng hỗ trợ không phải là gánh nặng đối với cơ thể này. Điều này có nghĩa là chỉ số thấp vẫn có thể có kỹ năng cao cấp, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc sẽ không có tác dụng phụ.”
Đó là một tông giọng đặc biệt bình tĩnh đến từ một người sắp chết.
“Ngươi có kỹ năng tinh thần này, Kháng Sợ hãi.”
“Ừ.”
“Một Cấp F lại có một kỹ năng kháng cự tinh về mặt tinh thần Cấp L. Khả năng cao là những kẻ Phản Luân đã cố tình cho ngươi kỹ năng này. Đây từng là một trong những phần thưởng của ngươi, đúng không? Bởi vì chúng có thể điều chỉnh phần thưởng sao cho hợp lý mà. Có Kháng Sợ hãi, ngươi sẽ dễ dàng xử lý mọi thứ hơn. Có thứ này, ngươi sẽ theo dần dần trở nên ít cảnh giác hơn.”
Và những thứ còn lại, Luga Peya thì thầm.
“Người Nuôi Dưỡng cũng là Cấp L đúng không? Và chắc ngươi cũng là người đã nuôi dưỡng con rồng này bằng sức mạnh của Diarma. Wow, tuyệt thật.”
“Ừ, đúng thế.”
“Ngươi nên thật cẩn thận. Trăng Lưỡi liềm sẽ rất vui nếu cô ta biết về ngươi. Ta nghĩ cô ta sẽ xem ngươi là nền móng để nuôi dưỡng các siêu việt giả, và tất nhiên là sẽ có cả ta nữa. Đáng tiếc, đáng tiếc thật đấy.”
Nhắc mới nhớ, họ từng nói rằng Vua Biển Sương Mù quen biết Trăng Lưỡi liềm.
“Trăng Lưỡi liềm là loại người như thế nào? Ta nghe đồn hai ngươi từng làm việc với nhau.”
“À, đúng thế, bởi vì ta vốn dĩ đã nghiêng về phía trung lập nhiều hơn. Trăng Lưỡi liềm… đến hiện tại, cô ta đang cố gắng cứu lấy thế giới. Chi tiết hơn thì chắc là cô ta đang cố gắng tiêu diệt nguồn đấy? Nhưng ta lại nghĩ rằng mọi thứ sẽ thú vị hơn nếu có cái nguồn đó, nên bọn ta đã tách ra. Sẽ rất lãng phí nếu nguồn biến mất trước khi bọn ta kịp phân tích nó, ngươi có nghĩ vậy không?”
Người này không hề giống với những gì mình nghe về những kẻ Hiếu Đạo tí nào. Cô ta chọn phe bởi vì cảm thấy nó thú vị mà?
“Cô ta đang liên tục nuôi dưỡng các siêu việt giả và ép họ phải nuốt chửng thế giới của mình để nguồn không thể nuốt chửng họ. Cùng lúc đó, có vẻ như cô ta cũng đang tìm kiếm tài năng có thể ngăn chặn nguồn lại. Nói chính xác thì cô ta rất kỳ vọng vào Trăng Nhỏ.”
“Vào Trăng Nhỏ ư?”
“Đúng thế. Ban đầu thì cô ta thử biến hắn thành siêu việt giả, nhưng Trăng Nhỏ đã từ chối. Và chắc có lẽ là do hắn quá tuyệt vời để bỏ qua, bởi vì ả không những không xóa bỏ mà còn chuyển hắn đến một thế giới khác, nhưng hắn lại từ chối. Dẫu thế, cô ta vẫn không hề từ bỏ mà còn giấu hắn đi để các siêu việt giả khác không thể tìm ra.”
Nói rằng mình không biết chuyện gì đã xảy ra sau sự kiện trên, Luga Peya thở ra và ngã quỵ xuống. Theo phản xạ, tôi lập tức đỡ lấy và giúp cô ả dậy. Phần thân dưới của Vua Biển Sương Mù đã biến mất hoàn toàn, và màn sương thay thế cho đôi chân để hỗ trợ cơ thể của cô ta cũng đã tiêu tan.
Luga Peya tiếp tục thều thào.
“Ngươi sẽ tồn tại lâu hơn ta, nhưng sẽ không thể đi đến cuối cùng được. Con người chỉ sống được khoảng một trăm năm thôi. Ngươi sẽ không đi được hết nửa chặng đường, có khi còn ngắn hơn cả thế nữa, ai biết được. Những kỹ năng của ngươi sẽ dần ăn mòn ngươi. Chỉ có trở thành Cấp S mới giúp ngươi ổn định.”
“Mục tiêu đó xa vời quá.”
“Cơ thể ngươi đã có tình trạng tồi tệ nào chưa? Mắt mờ, hoặc chân tay bị tê, hoặc không thể nghe hay cảm nhận, hoặc không thể nói.”
“Ừ, mắt ta, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thôi.”
“Thấy chưa? Có vấn đề rồi đấy. Tạng người của ngươi cũng ốm hơn so với những con người khác, đúng không?”
“Đến mức đó…”
“Cả nội tạng nữa.”
Một sợi xúc tu đấm vào ngực tôi.
“Nó đã bị Kháng Sợ hãi vô hiệu hóa. Nếu không có thứ đó, ta đã bắt được ngươi rồi.”
Thật đáng tiếc, thật phung phí. Luga Peya than thở vài lần. Cơ thể của Vua Biển Sương Mù đã mờ nhạt đến mức đáng thương, chứng minh rằng cô ta không còn bao nhiêu thời gian. Tôi có cảm giác rằng cô ả có thể biến mất bất cứ lúc nào.
“Hệ thống và những kẻ Phản Luân… liệu bọn họ có đang thật sự cố gắng cứu lấy thế giới của ta không?”
“Hệ thống… Chatterbox biết nhiều về thứ đó đấy. Hãy chào hỏi hắn giùm ta nhé. Còn những kẻ Phản Luân… hmm, hãy thử dỗ ngọt Người mới đi. Hắn vẫn chưa hoàn toàn bị ngươi chinh phục đâu.”
“Có phải Chatterbox là người đã giú–“
“Rất vui vì được gặp ngươi. Mặc dù mọi thứ sẽ còn tuyệt vời hơn nếu ta có thể đợi và chứng kiến những gì sẽ xảy đến với ngươi. Dẫu sao thì ta cũng đã được nhìn thấy sự thú vị, nên cũng không sao.”
Vậy thì, tạm biệt. Cùng với lời tạm biệt ngắn gọn, jururuk, phần cơ thể còn lại của Luga Peya dần tan thành một vũng nước. Những giọt nước trong veo chảy xuyên qua những kẽ ngón tay của tôi. Ngay giữa vũng nước trên mặt đất, một viên đá ma thuật bỗng xuất hiện. Có lẽ là vì cô ả đã chết sau khi các chỉ số bị giảm nên kích thước của nó tương đối nhỏ, và nếu đánh giá bằng màu sắc thì thứ này Cấp SS là cùng. Nhưng dù sao thì cũng có rất nhiều màu sắc khác đang nhàn nhạt bám vào nó.
Tôi ngơ ngác nhìn chằm chằm thứ đó, nhưng thay vì nhặt nó lên, tôi lùi lại. Kỹ năng của Changeling vẫn đang được khai triển, vậy mà tôi vẫn cảm thấy cơ thể mình đang càng ngày càng mất sức.
Tôi không hề chần chừ mà ngồi xuống.
– Ba ơi, đây ạ.
Một cái chân trước màu bạch kim đưa một viên bi nhỏ cho tôi. Thay vì đi thẳng vào túi đồ của tôi, ký ức của Yoohyun-ie đã được Changeling nhận lấy. Sau khi nhận lấy nó, những cảm xúc đã và đang bị tôi dồn nén gần như bùng nổ.
Tôi cắn môi dưới. Sẽ ổn thôi. Bây giờ tôi có thể trở về rồi. Mọi thứ đã luôn ổn mà.
