Trans: Hi
Beta: Anh Thư
“Giờ ngươi còn dám tạo ký ức giả ư? Nói thật với ngươi, nếu không phải đồ thật thì có là gì ta cũng không bị ảnh hưởng đâu.”
[Thật sao?]
Tôi nghe thấy giọng của Con Sứa chết bầm đó.
[Những gì xuất hiện trước mắt ngươi hoàn toàn là do ngươi tạo ra. Tuy có thông tin từ ký ức của em trai ngươi, nhưng ngươi vẫn là nền tảng thôi. Nghi ngờ, lo âu, băn khoăn, bối tối, và còn hơn vậy nữa~ Kỹ năng của ta chỉ giúp định hướng thôi!]
Tôi không cần phải lắng nghe những lời nói vô thưởng vô phạt đấy. Hãy tập trung vào việc giành lại ký ức của Yoohyun-ie, nghiền nát con khốn Sứa kia và quay về. Hãy chỉ nghĩ về những việc đó nào.
“Vì có em nên mọi thứ mới khó khăn hơn.”
“…Nói nhảm gì đấy hả?”
Tôi vô thức nghiến chặt răng. Biểu cảm của Yoohyun-ie khi thằng bé nói rằng bản thân nó là vận rủi của tôi bỗng xuất hiện trong đầu tôi. Tại sao tôi lại nhớ đến chuyện đấy chứ?
“Nếu không có em thì chắc là anh đã có một gia đình bình thường và hạnh phúc rồi. Nếu không có em thì bố mẹ của chúng ta– đã là người tốt rồi.”
“Anh có thể đến chỗ bố mẹ bất cứ lúc nào anh muốn, nhưng anh đã chọn em mà. Mẹ kiếp, là do anh mới đúng chứ?”
“Mọi thứ sẽ không khó khăn đến vậy. Anh đã có thể tốt nghiệp thay vì bỏ học, thậm chí là học đại học luôn. Vì không cần phải đi du lịch để tránh mặt em, bố mẹ cũng sẽ không chết.”
Tôi muốn cho người em trai giả này của mình một cái tát vì dám nói chuyện bình thản như vậy. Và khả năng cao thằng bé đã từng nghĩ như vậy còn khiến tôi tức giận hơn nữa.
“Lẽ ra anh sẽ không phải chịu đựng hay thấy những điều đó. Anh sẽ không bị dính vào rắc rối, bị đánh đập và bị mắng chửi vì em. Anh sẽ không phải đau đớn mà mất hết bạn bè và người thân.”
‘Anh sẽ chỉ gặp những khó khăn bình thường như người khác,’ Yoohyun-ie cười không ra tiếng. Lẽ ra tôi sẽ không chỉ không nhảy vào trong hầm ngục và chiến đấu với quái vật bằng tất cả sức mạnh của mình, mà còn sẽ không bị giết. Cho dù có Thức tỉnh, tôi sẽ chỉ là một Cấp F nên sẽ không trở thành Thợ săn. Với chỉ số thấp như thế thì chẳng có lý do gì mà tôi lại muốn tiến vào hầm ngục cả.
Tôi sẽ chỉ nhìn thấy những Thợ săn Cấp S trên TV và đơn thuần ngưỡng mộ họ, mà không biết thế giới đang tiến đến thứ gì. Tôi sẽ nghĩ rằng hầm ngục, quái vật và Thợ săn là những câu chuyện xa vời và nói rằng ‘bây giờ còn an toàn hơn hồi xưa’.
“Lẽ ra anh sẽ hạnh phúc hơn khi không có em.”
“Này! Han Yoohyun! Ý anh là, thằng chó giả mạo kia!”
Không thể chịu được nữa, tôi tiến về phía Yoohyun-ie. Tôi nắm lấy cố áo thằng bé rồi nhìn thẳng vào đôi mắt tối sẫm ấy.
“Anh đã bảo là bây giờ anh đang sống rất tốt rồi mà! Mọi chuyện đều ổn bởi vì anh đã biết được em trai của anh đang thật sự cảm thấy thế nào. Bởi vậy nên nếu em không biết thì ngậm mồm vào đi.”
“Đừng nói dối. Nếu mọi chuyện đều ổn thì anh đã không hồi quy rồi, hyung.”
Yoohyun-ie nắm lấy tay tôi. Đến bàn tay lẫn nhiệt độ cơ thể của tên này cũng quá giống em trai tôi. Tim tôi hẫng đi một nhịp, đây không phải là thật, nhưng.
“Đúng vậy, Đá Ước Nguyện.”
“…”
“Vì muốn xóa bỏ mọi thứ và làm như không có chuyện gì nên anh mới hồi quy. Anh muốn như vậy vì khó khăn quá.”
“Không, anh đã định, cứu em. Nhưng chúng nói dối, rằng việc đó là bất khả thi.”
“Nếu như anh có thể cứu em, hoặc anh có thể hồi quy, anh sẽ chọn gì nếu biết em sẽ có thể trở lại không xây xước gì?”
…Vào thời điểm đó, cho dù tôi có cứu được Yoohyun-ie thì thế giới… vẫn như vậy. Dẫu thế, câu ‘miễn là anh có em’ cứ mắc nghẹn lại ở trong cổ họng tôi. Nếu bị yêu cầu phải vứt bỏ mọi thứ tôi có lúc này và quay về thời điểm đó, tôi sẽ.
“Yoohyun-ah, em là- người quan trọng nhất đối với anh.”
“Anh cũng có ‘em’ mà, hyung. Nếu cả hai phía đều có em thì anh đâu cần phải đắn đo đâu, đúng không?”
“Yoohyun-ah.”
“Và cả cái chân đó nữa.”
Giọng của thằng bé đột nhiên trầm xuống, khiến tôi không rét mà run. Yoohyun-ie gỡ tay tôi ra và khẽ đẩy tôi. Kudang, tôi loạng choạng và ngã xuống, rồi Yoohyun-ie cúi xuống trước mặt tôi.
“Anh muốn được chữa trị, đúng không?”
Em trai tôi nắm lấy cẳng chân đang run rẩy của tôi. Khi những ngón tay của em ấy ấn vào vết sẹo, một cơn đau tê liệt chạy thẳng lên đỉnh đầu tôi. Đó là cảm giác mà tôi đã quên, mà tôi muốn quên.
“Anh đã lo về nó đến nỗi đến cầu xin em luôn mà.”
“Chuyện- buông anh ra!”
“Và em nữa, hyung.”
Yoohyun-ie tiếp tục nắm chặt lấy cái chân bị thương của tôi.
“Em cũng đã không sung sướng gì.”
Cùng với giọng nói man mác buồn ấy, thằng bé nhắc đến việc mà tôi đã lo sợ nhất. Đến cái suy nghĩ mà tôi đã chôn vùi ở tận đáy lòng, nhưng vẫn luôn gặm nhấm trái tim tôi.
“Phải chi anh cứ mặc kệ em.”
“Im đi.”
“Em cũng sẽ không thành ra như này. Em sẽ không thích anh, và cũng sẽ không phải lo lắng cho người khác. Em sẽ cứ là chính mình.”
Nói thật thì, tôi đã luôn bị bóp nghẹt bởi những suy nghĩ như thế. Như nào thì sẽ tốt hơn cho Yoohyun-ie? Liệu cách này có hợp lý hơn không? Không có tôi… Yoohyun-ie sẽ hạnh phúc hơn chứ?
“Vì anh yêu em nên em mới thay đổi. Anh làm em thành ra thế này. Em trở thành thế này là do anh, đúng không, hyung?”
“…Han Yoohyun.”
“Anh đã giết em.”
Tên giả mạo nhíu mày. Yoohyun-ie sẽ không đời nào nói những lời đó với tôi. Thằng bé là kiểu em trai sẽ không bao giờ trách móc tôi cho dù tôi có bóp cổ nó. Em ấy sẽ lo lắng hỏi rằng liệu tôi có đang tức giận với nó hay không. Mặc dù thứ này có ngoại hình của Yoohyun, nhưng thứ nó dựa vào không phải là suy nghĩ của Yoohyun-ie.
Mà là của tôi.
“Anh đã chậm rãi bóp cổ và giết chết em. Nếu không phải vì anh thì em đã sống rồi.”
“…Em- Em không thể gồng gánh mọi thứ một mình. Anh không thể, nên.”
“Anh đâu thể nào biết được, hyung. Và ít nhất thì em sẽ không bị gây rối. Em đã có thể sống và làm bất cứ điều gì mình muốn mà không bị ràng buộc, bởi vì em không hề có một người anh Cấp F ở trong tim.”
Tôi run rẩy thở ra. Cố họng của tôi đau đến mức tôi nghĩ nó sắp rách đến nơi. Tôi cào nền nhà.
“Chấp nhận đi, hyung.”
“…”
“Chúng ta đều là thuốc độc của nhau.”
Đúng thế, bọn tôi đã từ từ giết chết nhau. Nhìn vào kết quả và những gì còn sót lại đi.
Yoohyun-ie càng ngày càng tiến gần lại phía tôi, nở một nụ cười đẹp tuyệt trần.
“Lẽ ra từ đầu em không nên gặp anh.”
“Yoohyun-ah.”
“Đến tận lúc này em vẫn kiềm chế vì nghĩ rằng chúng ta bị ràng buộc với nhau.”
“Han Yoohyun.”
“Hãy kết thúc mọi chuyện ở đây nào. Em sẽ ổn thôi, miễn là những ký ức của em về anh được xóa bỏ. Em sẽ được tự do. Và anh cũng sẽ thế, anh cũng sẽ cảm thấy thoải mái hơn.”
“Em đang đợi anh mà.”
Nói gì cũng được, tôi sẽ quay về, cùng với ký ức của Han Yoohyun. Tôi tự hỏi liệu mọi người có lo lắng rằng tôi không thể thoát ra không. Khi tôi rời khỏi đây, bọn họ chắc chắn sẽ mừng rỡ chào đón.
“Thằng bé chắc chắn sẽ tặng anh một cái đồng hồ và xin lỗi vì đã để anh đợi lâu. Anh sẽ tha lỗi cho em ấy và mắng chửi Con Sứa chết tiệt. Sao đây lại là lỗi của em được chứ, Yoohyun-ah? Đừng xin lỗi mà.”
Và Yerim-ie sẽ liên tục cằn nhằn bởi vì ‘trễ là trễ!’. Có lẽ con bé cũng sẽ nói rằng bản thân sẽ tặng quà cho tôi và hỏi xem tôi có muốn thứ gì không. Peace sẽ kêu ‘kkeung kkeung’ trong khi dụi vào chân tôi, rồi Noah sẽ nhìn mọi người và reo lên ‘tôi nữa’. Sung Hyunjae sẽ không để bản thân bị ra rìa mà nói rằng ‘cậu nói đây là quà cho cộng sự của tôi sao?’. Hyuna-ssi sẽ vui vẻ ủng hộ mấy cái quyết định ngớ ngẩn của họ và–À, tôi còn phải truyền lại lời của Sigma nữa.
“Chúng ta sẽ về nhà cùng nhau. Về nhà thôi.”
“Hyung.”
Bàn tay quen thuộc chộp lấy cổ tôi và đè tôi xuống. Tôi nằm trên sàn nhà phòng khách lạnh lẽo.
“Em chưa từng làm thế này với anh. Sử dụng bạo lực mà không nhớ là phạm luật đấy.”
“Em không thể trở về.”
Ngay cả trước khi thằng bé tiếp tục nói, trước khi tôi nghe được những câu từ tiếp theo, trái tim của tôi đã vụn vỡ.
“Anh bỏ rơi em.”
“…Không.”
“Anh chọn những kẻ khác thay vì em.”
“Anh không hề bỏ rơi em.”
“Lẽ ra anh sẽ cứu được em, nhưng anh lại vứt bỏ em. Nếu đã vậy thì hyung…”
“Không đúng.”
“Anh còn yêu em làm gì?”
‘Nếu đằng nào cũng vậy thì tại sao anh không từ bỏ em sớm hơn?’. Giọng nói hờn trách của Yoohyun-ie cứ văng vẳng trong đầu tôi, hỏi rằng tại sao tôi lại giữ lấy thằng bé. Không, đó là giọng của tôi.
Nếu tôi biết điểm dừng thì thằng bé đã không chết rồi, mọi thứ cũng sẽ không khó khăn như vậy. Em trai tôi sẽ không bị bỏ rơi thêm lần nào nữa sau khi phải một mình chịu đựng đủ thứ trên đời. Nếu thằng bé biết mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây thì hà cớ gì lại phải ép bản thân phải chịu đựng cơ chứ?
Tất cả là do lòng tham vô đáy của tôi.
Nhưng… dẫu vậy, Yoohyun-ah.
“Sao anh có thể làm thế cơ chứ?”
Tôi đẩy bàn tay đang nắm cổ mình ra rồi đứng dậy.
“Đau lắm, đến tận bây giờ vẫn thế. Nhưng cho dù em có bày ra những thứ đó trước mắt anh thì làm sao anh có thể không yêu em trai mình hả?”
“Tại sao?”
“Ai mà biết.”
Tôi nhìn thấy một màn sương mỏng dưới chân của mình. Tôi có cảm giác rằng kỹ năng của Vua Biển Sương Mù sắp biến mất. Tôi có thể mường tượng rằng đó là một kỹ năng khủng khiếp. Có lẽ đó là một kỹ năng có thể sắp xếp điểm đau đớn trong quá khứ và xóa bỏ những kỷ niệm không vui.
Bởi vì Choi Seokwon mạnh hơn bằng cách nuốt chửng các ký ức nên có lẽ Vua Biển Sương Mù cũng như thế. Thêm nữa, nếu bị mất quá nhiều ký ức, người ta có thể quên đi cả kinh nghiệm chiến đấu lẫn cách sử dụng kỹ năng. Tôi biết nó chỉ tấn công tinh thần thôi, nhưng thế này thì nguy hiểm hơn tôi nghĩ.
Và nếu tôi mất hết ký ức của mình thì việc mang tôi đi cũng sẽ dễ dàng hơn.
Hwarrk, lửa nổi lên và xua tan sương mù. Han Yoohyun lùi lại và hình bóng của thằng bé dần biến mất.
“Dừng lại và từ bỏ đi.”
[Ta không hiểu.]
Tôi nghe thấy giọng nói buồn bã của Con Sứa chết tiệt.
[Sao ngươi lại có thể chịu đựng được quá khứ như thế? Chưa kể, ngươi còn là một hồi quy giả! Đó là những kẻ vì đã quay ngược cuộc sống của mình một lần nên dễ bị dụ dỗ hơn. Bọn chúng là lũ yếu đuối! Do đã từng có cơ hội thứ hai rồi nên chúng luôn từ bỏ.]
“Ngươi sai rồi.”
Căn nhà cũ biến mất và màn sương nhanh chóng thế chỗ của nó. Nói rằng tôi đã hồi quy và rằng tôi đã có một cơ hội thứ hai.
“Ta không hề hồi quy, mọi thứ vẫn luôn tiếp diễn về phía trước. Nếu không phải nhờ quãng thời gian điên loạn đó thì ta đã không được như bây giờ.”
Nếu 5 năm đó mà bị xóa và tôi hồi quy mà chẳng nhớ gì, thì cuối cùng mọi thứ sẽ lặp đi lặp lại mà thôi.
Cơ hội không đến với tôi thông qua việc hồi quy. Nó đến với tôi thông qua mọi chuyện đã xảy ra xung quanh tôi–không, mọi cơ hội đã được tạo ra.
Em trai của tôi đã tạo ra chúng.
Chắc mọi thứ đã rất khó khăn và đau đớn lắm, nhưng Yoohyun-ie vẫn mỉm cười. Vậy mà cô ta dám bảo tôi hãy vứt bỏ thằng bé. Cô ả bị khùng à?
“Nếu ngươi không còn khả năng níu chân ta thì hãy tiếp tục khế ước đi, Vua Biển Sương Mù.”
Không có ai đáp lại. Thay vào đó, một viên bi xuất hiện trước mắt tôi. Nghiến chặt răng, tôi nắm lấy viên bi đó và làn sương bắt đầu dày lên.
Shwiiik!
Tôi có thể nghe thấy thứ âm thanh nghe giống như tiếng rắn bò. Có vẻ cô ả không có ý định bỏ cuộc, cho dù có thua cược đi chăng nữa. Cô ta phải như vậy. Lam Liễu Diệp và những dòng điện rải rác khắp nơi. Cùng lúc đó, tôi sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời. Tuy vẫn còn hơi vụng về, nhưng nhiêu đó là đủ để né đòn tấn công rồi.
“Có vẻ ngươi đang định chặn tầm nhìn của ta bằng làn sương này, nhưng.”
Sau khi dịch chuyển lên giữa không trung, tôi lập tức đạp lên những Lá Liễu và quay lại. Một xúc tu nhô ra từ sương mù và hung dữ huơ vào vị trí mà tôi đã từng đứng. Bầu không khí rung chuyển dữ dội.
“Vô ích thôi!”
Những dòng điện ấy còn đào sâu vào những nơi mà tôi không thể thấy bằng mắt thường, giống như nó là một loại ra-đa vậy. Do kỹ năng cảm nhận ma thuật của tôi đã được cải thiện tên việc này cũng không phải là không thể. Tôi cảm nhận được những cái xúc tu đang ngoe nguẩy ở đằng sau màn sương dày. Gớm thật.
Tôi cũng có thể dễ dàng nhìn thấy cơ thể của Vua Biển Sương Mù. Tôi thử sử dụng dịch chuyển tức thời, nhưng điều khiển nó vẫn khó quá. Liệu có thể nào sử dụng nó mà không cần đến đặc điểm của loài đó không nhỉ? Thay vào đó, tôi rạch một đường dài trên tay mình.
Máu chảy thành những ngọn lửa màu đen. Tôi đột nhiên nhớ về những ngọn lửa màu xanh sẫm.
“…Vậy là chỉ còn mình thôi.”
Huyết Hỏa màu đen bùng cháy dữ dội. Mặc dù chưa hề bị lửa lan tới, những cái xúc tu đã bắt đầu tan chảy. Tôi kéo tay về sau nhiều nhất có thể để lấy đà và ném cây giáo Huyết Hỏa.
Kwagwagwagwa– Cây hỏa giáo đâm xuyên qua màn sương mù dày đặc và tạo nên một cái lỗ khổng lồ. Thông qua màn sương mù đang dần tan ra giống như đàn cừu đang chạy tán loạn khỏi một con sói, tôi nhìn thấy Vua Biển Sương Mù. Một cái khiên màu đỏ xuất hiện ngay trước mặt của Con Sứa chết tiệt đó, và.
Kwaaang!
Theo sau đó là một tiếng nổ lớn. Hắc hỏa đen mang theo nhiệt độ độc hại tỏa ra tứ phương. Tôi không hề chần chừ mà phóng thẳng xuống cơn bão lửa đang cuồn cuộn rợn người, có lẽ đến một Cấp S tầm giỏi cũng không dám tiếp cận thứ này. Nếu không phải vì Eunhye, thì tôi vẫn tin vào khả năng Kháng Lửa cực kì cao của em trai tôi.
Kwarrng, tia sét đánh xuống cái khiên đã yếu dần của Con Sứa, và tôi lập tức đâm thanh Huyết Hỏa kiếm vào trong đó. Cái khiên không thể chịu đựng được nữa và nát tan thành nhiều mảnh. Con Sứa hét lên inh ỏi và quơ thanh trường kiếm có họa tiết vàng để chặn đòn tấn công của tôi.
“Nhìn ngươi kìa! Ngươi nghĩ mình có thể chống cự được bao lâu hả?”
“Lâu hơn ngươi.”
Khoảng một trăm năm nữa. Kagagak, kiếm và kiếm va chạm vào nhau.
