Trans: Rin
Beta: Gulu
Đó là một thân ảnh kỳ lạ. Nhìn chung thì nó có hình thái tương tự như con người. Rõ ràng là thế, nếu dựa trên cơ thể và phần đầu đang được bao bọc trong một lớp quần áo trắng tinh khôi không có đường chỉ may.
Ở nơi đáng lẽ là tay lại là những xúc tu được quấn quanh bởi những cái vây trong suốt như hoa calla. Quần áo càng ngày càng nới rộng ra ở phần cuối đã kết thúc ở trên đầu gối, phía dưới là sương mù lơ lửng dày đặc. Mái tóc dài bồng bềnh, xúc tu, và sương mù thay cho hai chân. Tất cả những thứ đó đang từ từ thay đổi màu sắc.
Giống như một con sứa nhân tạo dưới ánh đèn LED bên trong thủy cung.
Tôi vừa có cảm giác ghê tởm theo bản năng vừa cảm thấy cô ta xinh đẹp một cách kỳ lạ. Mấy con sứa trong bể cá cũng đẹp mà. Dạng như là, một bầu không khí huyền ảo. Nhưng ý tôi là.
“…Sao lại là xúc tu nữa vậy?”
Có phải đang là xu hướng không? Khi tôi lẩm bẩm thì con sứa cười và lắc lư tay… lắc lư một trong những xúc tu của cô ta.
“Chúng thoải mái biết bao. Xúc tu là tốt nhất cho những công việc yêu cầu sự tinh xảo.”
Người Mới cũng nói vậy nhỉ? Myungwoo-yah, cậu không được như vậy đâu đó. Đừng để bị cám dỗ nhé.
Tôi thở ra một hơi dài. Suy nghĩ tích cực nào, suy nghĩ tích cực. Đây là kẻ chuyên đi xử lý ký ức của người khác. Phải quyết tâm cho đàng hoàng chứ.
“Cỡ này thì dù có là thẩm phán vô cảm đến thế nào, họ cũng sẽ chấp nhận đơn đề nghị cấm tiếp xúc của ta, kẻ bám đuôi kia.”
Vua Biển Sương Mù lại mỉm cười khi tôi hỏi cô ta đang làm trò quái gì.
“Nhiêu đây có nghĩa là ta đánh giá cậu rất cao đấy. Ta đã đục thủng cả đường vào để đưa cậu ra ngoài an toàn nhất có thể~.”
“Làm vậy và khiến thế giới của ta trở nên hỗn loạn là ổn sao?”
“Đừng lưu luyến quá. Dù sao thì thế giới này cũng khó có thể bình an vô sự. Nếu biết chi tiết hơn về cậu thì những kẻ Phản Luân cũng sẽ làm điều tương tự mà, đúng chứ? Thậm chí đứa trẻ mà Trăng Lưỡi Liềm đang dồn tâm huyết vào cũng ở phía bên đó. Ta đã thấy thật kỳ lạ nhưng con người đó lại chính là Mặt trăng nhỏ.”
Cô ta có nói từng hợp tác với Trăng Lưỡi Liềm. Cô ta có biết về Sung Hyunjae không?
“Ngươi đang tự tin nói rằng những kẻ Phản Luân sẽ làm điều tương tự. Nhưng chẳng phải họ là người muốn bảo vệ thế giới sao?”
“Phương châm của bọn chúng là ‘Hãy chấp nhận những sự hy sinh nhỏ bé’~. Chúng nghĩ sẽ tốt hơn nếu có thể hy sinh một thế giới để cứu hàng ngàn thế giới. Nếu xui xẻo thì sẽ trở thành vật hy sinh, nếu may mắn thì sẽ được cứu.”
Trò may rủi mà gọi là cứu rỗi gì chứ, không buồn cười chút nào. Không phải là tôi hoàn toàn không để ý đến khuynh hướng đó của những kẻ Phản Luân. Ngay cả Người Mới, người cho tôi cảm giác là người nhân đạo nhất trong số họ, cũng đã vô tâm khi đối xử với Yoohyun-ie và Chirpie.
Con sứa nhẹ nhàng khoanh xúc tu trước ngực.
“Ta không muốn phá hỏng cậu. Sao cậu không ngoan ngoãn đi theo ta đi? Dù sao thì các cậu cũng không còn hy vọng nữa. Ta chỉ đục một ‘con đường’ để đưa cậu ra, nhưng một khi lỗ hổng đã hình thành thì nó sẽ ngày càng mở rộng ra và thế giới này sẽ sớm trở thành chiến trường.”
“…Chiến trường à?”
“Đúng vậy. Vì thế giới đã mất đi sức mạnh để ngăn chặn sự xâm nhập từ bên ngoài, rất nhiều siêu việt giả sẽ đến thăm. Sẽ xảy ra tranh chấp để chiếm thêm dù chỉ là một phần của thế giới trước khi nó bị nuốt chửng bởi Nguồn. Hầu hết bọn ta đã đánh mất thế giới của bản thân. Bọn ta đã chuẩn bị những nơi ở để cư trú nằm giữa các thế giới, nhưng chúng thấp kém hơn so với những nơi được tạo ra một cách tự nhiên, không, được tạo ra bởi Nguồn. Chúng nhỏ hơn, đơn giản hơn rất nhiều và nếu không có trình độ của một nhà chế tác chính của hệ thống thì sẽ rất thô sơ.”
‘Vì vậy, thế giới có thể chạm vào được rất nổi tiếng’, Vua Biển Sương Mù giải thích. Changeling ngồi trên vai tôi liếc nhìn tôi. Nói chuyện thêm một chút có sao không nhỉ? Tình hình bên ngoài thế nào rồi? Tôi chỉ chớp mắt thôi, nhưng có lẽ con rồng bạc đã để ý suy nghĩ trong lòng tôi nên mới lắc đầu.
“Nhà chế tác chính của hệ thống có vẻ rất tuyệt vời.”
“À, tất nhiên rồi! Đương nhiên. Dù ta thấy rõ cậu đang muốn kéo dài thời gian nhưng miệng ta vẫn ngứa ngáy.”
“Không cần phải kiềm chế đâu. Không có dấu hiệu gì của Người Mới cả. Nếu kể cho ta nghe một câu chuyện thú vị thì không biết chừng ta sẽ muốn đi theo ngươi đó.”
“Toàn là những lời nói sáo rỗng. Người Mới cũng có tài năng xuất sắc. Nhưng Chatterbox sống lâu hơn nhiều nên sự khác biệt về kinh nghiệm là không thể tránh khỏi. Hơn nữa, vị trí của nhà chế tác chính bên phía Phản Luân hiện tại vẫn còn bị để trống. Rất khó để chúng đối phó được với chuyện lần này. Nếu Người Mới trưởng thành an toàn, hắn sẽ trở thành nhà chế tác chính thứ 11.”
Vậy cho đến bây giờ đã có 10 nhà chế tác chính của hệ thống. Có vẻ tuổi thọ ngắn hơn tôi nghĩ, rốt cuộc hệ thống đã được tạo ra từ bao lâu rồi? Tôi muốn hỏi cụ thể hơn nhưng con sứa đã ngừng nói chuyện phiếm.
“Ta sẽ kể chi tiết cho cậu nghe khi về đến nhà. Vẫn còn do dự à? Làm sao đây, có nên bắt và đem theo 1 tên nào đó không? Thật tiếc là ta vẫn chưa tìm thấy được thi thể của em cậu. Nhưng việc đưa người em còn sống đi cũng không sao nhỉ. Vậy đi, thế nhé!”
Con sứa vỗ tay- vỗ các xúc tu một cách mừng rỡ.
“Đó cũng là một nguyên liệu khá tốt. Và cũng là người em mà cậu đã nuôi dưỡng từ rất lâu về trước, nên ta có thể thử nghiệm nhiều thứ.”
“Đừng có động vào em ta.”
“Sao vậy? Cậu không muốn đến bên ta sao? Nếu hợp tác và đi theo ta thì ta sẽ không làm gì quá đáng với em trai cậu. Vì sức mạnh của ta sẽ bị yếu đi nên ta phải thuần hóa hắn. Khuôn mặt cậu đáng sợ quá. Ngay bây giờ—”
“Changeling.”
Bầu không khí xung quanh đã thay đổi một cách thầm lặng. Vẻ mặt của Vua Biển Sương Mù, người từ đầu đến cuối đều thong thả, trở nên đanh lại. Và cô ta cố gắng chạy trốn ngay lập tức. Sống lâu quá rồi nên mới phán đoán tình huống nhanh đến thế à?
Sương mù lan rộng và khi tôi thắc mắc về việc cơ thể của con sứa đang trở nên mờ ảo thì—
“…Á!”
Cô ta bị văng trở lại vị trí ban đầu. Cơ thể bị mờ dần cũng trở nên rõ ràng hơn. Thật tuyệt khi thấy dáng vẻ lảo đảo của cô ta. Lần cuối cô ta bị như thế là khi nào nhỉ? Mười ngàn năm trước chăng?
– Tôi đã bịt kín đường rồi.
Changeling nói. Vua Biển Sương Mù, người đã rải sương mù khắp nơi, nhìn chằm chằm vào chúng tôi với đôi mắt hung dữ. Cô ta cảnh giác như một con thú bị thương vì không dám xông lên đánh trước.
“Rốt cuộc con rồng đó là cái quái gì? Bịt con đường đã bị đục thủng là bất khả thi. Lỗ hổng đã hình thành chỉ có thể nới rộng ra mà không bao giờ có thể bị chặn được!”
– Thế nên tôi đã tạo ra một lớp bảo vệ mới. Bây giờ cô không thể ra ngoài được. Bị mắc kẹt rồi. Xung quanh đây chắc chắn đã bị chặn lại. Đây là lãnh địa của tôi.
“Tạo ra… một cái mới?”
– Ừ.
Changeling cọ cái đầu với những chiếc sừng nhỏ vào vai tôi như thể muốn nói ‘Con đã làm rất tốt phải không?’. Vua Biển Sương Mù run rẩy. Vẻ mặt vô cùng khó xử và bối rối, thoáng chốc lại gầm gừ một cách lạnh lùng.
“Ta đã tốn rất nhiều sức lực để tạo ra con đường đó, nhưng ta không hề yếu đuối, người nuôi dưỡng. Xin chúc mừng cậu đã trì hoãn sự hủy diệt của thế giới. Nhưng việc chống lại ta ở đây không có lợi cho—”
“Câm miệng.”
Tôi dùng đầu ngón tay vuốt ve đầu con rồng bạc. Changeling lấp lánh đôi mắt và khẽ thì thầm rằng không có vấn đề gì. Đuôi vẫy vẫy. Đứa trẻ đã nói bằng giọng chỉ có tôi nghe được.
[Con không có năng lực chiến đấu nhưng con có thể hiện thực hóa ảo tưởng. Nếu hiện thực hóa năng lực trong thế giới tinh thần của bố thì bố có thể chiến thắng dễ dàng. Con vẫn còn một chút sức lực sau khi dựng lá chắn lên nên có thể duy trì trong hơn 1 tiếng.]
Được thôi.
“Ký ức của em trai ta, đưa nó ra ngay.”
Nếu không ngoan ngoãn đưa ra thì tôi sẽ chặt đống xúc tu chết tiệt đó ra thành từng mảnh bằng 0.1mm cho đến khi đào được nó lên. Trước lời nói của tôi, Vua Biển Sương Mù từ từ lùi bước, đồng tử cô ta thu hẹp lại.
“Lộn xộn như thế chỉ vì một chiếc đồng hồ cỏn con.”
“Quả nhiên là ngươi đang giữ nó.”
“Vẫn lành lặn. Nhưng ta có thể làm cho nó tan chảy và nuốt chửng nó bất cứ lúc nào ta muốn. Ký ức nhỏ bé của em trai ngươi, đáng giá bao nhiêu đây nhỉ?”
Một viên bi nhỏ xuất hiện giữa xúc tu của Vua Biển Sương Mù. Đó là một viên ngọc trắng, với kích thước bằng một nửa móng tay cái. Con sứa khốn kiếp cười tươi như thể đã bắt được điểm yếu của tôi.
“Đây là món quà đầu tiên mà người em đã chuẩn bị kỹ càng và dành tặng cho người anh mà hắn hết mực yêu thương. Còn tự tay gói quà nữa, thật đáng yêu làm sao. Trước đó hắn vẫn còn nhỏ nên không thể tặng thứ gì được. Ngươi lại không cho hắn đi làm thêm. Hắn cảm thấy rất phấn khích. Cũng rất hồi hộp nữa.”
“…Đã bảo là đưa đây ngay, cục kẹo dẻo không xương khốn nạn kia.”
Răng của tôi nghiến chặt lại. Tôi không thể xông vào một cách vội vàng, nhưng cũng không có ý định để cô ta chạy thoát.
“Chúng ta hãy ký khế ước sẽ không động vào nhau. Thế nào? Với ngươi là ta, còn với ta là em trai ngươi. Chỉ cần được giải thoát khỏi đây, ta sẽ nhờ Chatterbox lặng lẽ đưa mình đi.”
Dường như rất khó để những người không thuộc thế giới này đi vào bên trong, nhưng ra ngoài lại khá dễ dàng. Cũng đúng, cô ta nói rằng có thể đem những người gần đạt cấp SS đi. Tuy nhiên, dựa trên việc phải nhờ vả thì có lẽ cô ta không thể thoát ra chỉ với sức mạnh của bản thân được. Có phải giống như một người rơi xuống giếng gặp khó khăn khi tự leo lên, nhưng nếu có người bên ngoài giúp kéo họ lên thì sẽ dễ hơn không?
“Tại sao ta phải làm thế?”
“Nếu muốn lấy lại ký ức của người em quý giá thì phải chấp nhận khế ước.”
“Tất nhiên ta sẽ đoạt lại, nhưng ta không có ý định thả ngươi ra. Đừng động vào nhau à? Không buồn cười chút nào. Nếu dễ dàng từ bỏ thì ngươi đã không để bản thân rơi vào tình huống này với cái giá như vậy, loại người như ngươi ấy. Ta có thể thấy được ngươi sẽ đi lôi kéo nhưng siêu việt giả khác về phe mình ngay khi ra ngoài.”
Trên hết, tôi không thể để cô ta đi lòng vòng bàn tán về tôi. Người mới không thể nhìn vào thế giới giả tạo, nhưng Vua Biển Sương Mù thì khác. Vì đã trực tiếp ký khế ước với tên đầu ngựa nên cô ta có thể nhận được nhiều thông tin hơn.
Nếu ‘giá trị’ của tôi đủ lớn để người khác chấp nhận rủi ro, thì không chỉ tôi mà ngay cả những người xung quanh tôi cũng gặp nguy hiểm vì có liên quan đến tôi. Thế nên tôi tuyệt đối không thể để Vua Biển Sương Mù đi.
“…Đang từ bỏ em trai à? Lạnh lùng quá đi.”
“Nhìn tên trộm đang đổ lỗi cho nạn nhân kìa. Ta đã nghĩ rằng ngươi không có xương, nhưng đến não cũng bị lạc mất rồi. À, thì ra đó là lý do tại sao ngươi đi ăn cắp ký ức của người khác. Vì trong đầu ngươi chẳng có gì cả.”
“Người nuôi dưỡng à, ngươi nói chuyện hơi khó nghe rồi đấy.”
Con rồng bạc co người lại một chút và sải rộng cánh. Mặc dù khắc ấn mana đang bị tê liệt nhưng tôi có thể cảm nhận được sự rung chuyển vẫn mờ nhạt của ma lực. Vua Biển Sương Mù lùi lại xa hơn nhưng không thể trốn thoát khỏi nơi này.
“Giữ gìn ký ức của em trai ta cho đến cuối cùng sẽ có lợi hơn cho ngươi dù chỉ một chút. Vì ta không thể lỡ tay đập vỡ nó được. Vậy nên hãy nắm chặt lấy nó và vùng vẫy đi. Nhưng dù ta không thể đoạt lại được nó.”
Dù vậy.
“Chuyện sau này vẫn quan trọng hơn. Nếu thế giới an toàn thì ta có thể tạo ra nhiều kỷ niệm đẹp đẽ, hạnh phúc hơn cho em trai mình.”
Tôi không muốn đánh mất ký ức của Yoohyun-ie. Nhưng tôi không thể từ bỏ hiện tại—tương lai—vì điều đó. Tôi sẽ là người tặng đồng hồ cho em ấy. Ngay cả khi không nhận được đồng hồ từ em ấy, chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục trao đi và nhận lại những thứ khác.
Vua Biển Sương Mù mỉm cười lạnh lùng.
“Giả vờ mình đang ổn sao?”
“Không phải chỉ là giả vờ, và ta hoàn toàn bình thường.”
“Thật à? Trong mắt ta thì ngươi tàn tạ lắm. Vậy thì ta sẽ vùng vẫy như lời ngươi nói!”
Ào ào, sương mù lan rộng mạnh mẽ. Tôi đã sử dụng Eunhye rồi. Ma lực của Changeling bọc lấy tôi, tôi cảm nhận được sự tăng vọt của các chỉ số đã chạm đáy nãy giờ.
Dù Thiên địch của Rauchitas không được áp dụng nhưng tôi vẫn có nhân đôi kỹ năng của em trai tiền hồi quy; những kỹ năng của Alpha, Delta, Mu và Lambda; và cả danh hiệu cấp F kỳ cựu. Điều nằm ngoài dự kiến là.
‘Hoá ra chỉ số của Yoohyun-ie tiền hồi quy nhỉnh hơn một tí so với vệ binh cấp SS.’
Và đó là giá trị năng lực thuần túy không tính đến hiệu ứng từ buff nhân đôi. Nhưng cấp S là giới hạn cao nhất dựa trên khả năng nhận thức của các chủng tộc thuộc từng thế giới, vậy nên dù nhìn bề ngoài thì cùng là con người với nhau, thế giới của chúng ta có thể có tiềm năng tốt hơn về mặt tổng thể.
Hiệu quả của kỹ năng tấn công của em ấy đã dễ dàng vượt qua cấp SSS. Không biết có phải do chỉ số nhảy vọt lên hay không mà khắc ấn mana đã được giải phóng khỏi cơn tê liệt, và tôi cảm nhận được rõ ràng dòng chảy ma lực xung quanh. So với khi ở cấp F thì giác quan được tăng cường không gây ra tác dụng phụ nào.
Sương mù làm cản trở tầm nhìn nên tôi không xác định được vị trí của con sứa khốn kiếp, nhưng theo lời Changeling thì tôi chiếm ưu thế hơn. Tuy nhiên, tôi không có ý định di chuyển một cách hấp tấp.
Phải lấy lại ký ức của em trai. Dù sao thì cô ta cũng không thể chạy trốn nên tôi sẽ xem việc từ bỏ là biện pháp cuối cùng.
Nếu có thể sử dụng kỹ năng dịch chuyển không gian của Mu một cách đàng hoàng thì sẽ dễ dàng đoạt nó về.
Tuy nhiên, kỹ năng dịch chuyển không gian khó khăn hơn nhiều so với kỹ năng dịch chuyển tức thời của Yerim-ie. Nếu tập trung một giờ được cho phép đó vào kỹ năng dịch chuyển không gian… Tôi vung vẩy đầu ngón tay với suy nghĩ như vậy. Sương mù bùng cháy dưới ngọn lửa đỏ rực, và rồi.
“Thả ra. Này!”
“Cậu nói là quái vật thật hả? Không phải mèo à? Khu vực lân cận không có báo cáo bùng nổ hầm ngục nhưng cậu phải liên hệ với đơn vị đối sách chuyên về hầm ngục chứ không phải đồn cảnh sát.”
“Ở đây tôi không giúp được gì, nhưng số điện thoại của Hiệp hội Thợ săn tạm thời… Alo?”
Đồn cảnh sát ồn ào ngay cả vào ban đêm đã đập vào mắt tôi. Đơn vị đối sách chuyên về hầm ngục, Hiệp hội Thợ săn tạm thời. Hầm ngục xuất hiện từ nửa năm trước. Những tên say rượu la hét khi bị lôi đến sau khi lang thang trong thế giới đầy rẫy quái vật đi lại, giữa đám đông đó là một người đàn ông với khuôn mặt xanh xao đẩy cửa kính bước vào.
Là tôi.
Tôi níu lấy cảnh sát và mở miệng trong sự lo lắng. Giọng nói đầy khô khan và run rẩy.
“Em trai tôi vẫn chưa về nhà mà.”
‘Việc này chưa từng xảy ra một lần nào’ và ‘em ấy chưa từng về muộn như vậy mà không nói gì với tôi’, khi tôi nói thế, cảnh sát đã hỏi tình hình cụ thể. Nhưng biểu cảm của anh ta trở nên lạnh nhạt ngay khi nghe nói rằng em ấy là một nam sinh trung học. Càng không thèm để tâm nữa khi nghe tin bố mẹ không có ở nhà.
“Vẫn chưa qua một ngày, hãy đợi thêm một chút nữa rồi báo cáo là cậu ta bỏ nhà ra đi. Mang theo giấy chứng nhận quan hệ gia đình nữa.”
“Không phải là bỏ nhà ra đi! Yoohyun-ie chưa bao giờ về trễ mà không nói lời nào cả!”
“Đó là chuyện thường thấy. Cũng có thể cậu ta đã kết bạn sai người, khi trời sáng thì thử liên lạc với trường học xem sao.”
Ánh mắt ám chỉ rằng ‘chẳng phải đó là môi trường dễ khiến cậu ta bị lệch lạc sao’ làm tôi cụp mắt xuống. Khi được hỏi có biết số điện thoại của bạn bè em trai tôi không thì vai tôi càng chùng xuống.
“N-nhưng mà, lỡ như gặp phải quái vật…”
“Đa số các sự cố thường được giải quyết khá nhanh nên nếu không có bất kỳ thông báo nào thì sẽ không sao cả.”
Anh ta nói ngắn gọn là tôi có thể kiểm tra danh sách thương vong không rõ danh tính trên trang chủ của đơn vị đối sách chuyên về hầm ngục. Trước thái độ không còn lý do gì để tiếp tục nói chuyện nữa, tôi chần chừ và quay đi một cách bất lực. Vừa đi vừa lẩm bẩm ‘Không, Yoohyun-ie sẽ không làm thế’.
“…Gì vậy trời?”
Nụ cười gượng gạo hiện trên môi tôi.
“Kí ức của bố, con nói là cô ta không thể lục lọi được nó mà.”
– Đây là cảnh tượng do bố tạo ra. Vốn dĩ với năng lực của bố hiện tại thì có thể thoát ra dễ dàng, nhưng kỹ năng của cô ta cộng hưởng với sức mạnh của con đã khiến nó trở nên mạnh hơn.
Changeling nói rằng ‘đây là tổ hợp không tốt’. Và sương mù của Vua Biển Sương Mù, với khả năng cho thấy những ký ức đau khổ của đối phương, đã bị trộn lẫn với sức mạnh hiện thực hóa ảo tưởng của nhóc ấy. Tuy nhiên, tôi không thể thu hồi sức mạnh của Changeling.
Tôi đã thử lan rộng ngọn lửa, gọi sét xuống và dâng nước lên nhưng ảo ảnh vẫn không biến mất.
“Ngừng làm mấy trò linh tinh và ra đây ngay!”
[Tại sao ta phải ra?]
Giọng nói của con sứa phát ra từ rất xa, một cách mờ ảo.
[Đừng lo. Đây là kỹ năng không thể kéo dài lâu. Nếu phản kháng thì sẽ kết thúc nhanh hơn. Vậy nên chúng ta ký khế ước nhé? Nếu ngươi chịu ngồi yên xem hết thì ta sẽ trả lại ký ức cho em trai ngươi. Không một vết xước.]
Tôi gật đầu trước câu nói ‘Vì ta khó mà thắng bằng vũ lực được’. Nếu là ngay sau khi tôi hồi quy. Không, chỉ mới một tháng trước thôi thì tôi cũng không thể dễ dàng đối diện được với quá khứ. Ngay cả bây giờ cũng cảm thấy khó khăn như vậy, nhưng tôi tự tin rằng bằng cách nào đó tôi có thể chịu đựng được.
Tôi ký vào khế ước đã xuất hiện trước mắt. Và phong cảnh thay đổi.
“Hyung.”
Yoohyun-ie, với vẻ ngoài trẻ hơn bây giờ, đang nhìn tôi. Với khuôn mặt non nớt khi vừa thức tỉnh chưa được bao lâu.
