S-class

Chương 265: Tinh linh nước (4)

Trans: Đan
Beta: Gulu

 

Tinh linh đã trở lại hình dạng ban đầu, lớn hơn một chút so với người bình thường, nhìn chằm chằm vào tôi. Thật tiếc vì nó không có mắt nên tôi không thể hiểu được nó nghĩ gì.

 – Khi ta cảm nhận được cơn chấn động thứ ba, thực chất là do thế lực nào đó bên ngoài đang cố gắng nhìn vào nơi này. Có vẻ như chúng tình cờ ở gần đây và cảm thấy có một sự tương đồng với tôi nên mới cố gắng tiếp cận ta. 

“Từ bên ngoài sao?”

– Người đó có khả năng xử lý ký ức của người khác thông qua sương mù và có vẻ như họ đang tìm một Người nuôi dưỡng. Có vẻ như đó chính là cậu.

Vua Biển Sương Mù. Hay còn gọi là Sứa. Nếu kẻ Hiếu Đạo của thế giới này là Sứa thì thật nhẹ nhõm, nhưng…

“Ngươi có chắc chắn rằng cô ta đến từ bên ngoài không? Không phải là người của thế giới này sao?” 

– Đúng vậy. Cô ta biết đây là một hầm ngục đang hoạt động và đang cố gắng tiến vào đây. Giống như Yerim-nim nhập vào cơ thể của Delta vậy. Nhưng sớm thôi, cô ta sẽ bị ép ra ngoài, ta sẽ có được một phần sức mạnh của cô ta cũng như thông tin mà cô ta sở hữu. 

Tôi nghe nói rằng các tinh linh không thể sử dụng kỹ năng trùng với tự nhiên, vì vậy việc sử dụng một khả năng mà nó đã có từ trước gần như là không thể. Nói cách khác thì chính kỹ năng của Sứa đã thao túng ký ức của tôi thông qua Sương Mù. 

Không chỉ có thể đánh cắp ký ức mà còn có thể thay đổi chúng. Đây thực sự là một khả năng nguy hiểm.

‘Một khi những chiếc đĩa được cài đặt xong, không chỉ Người Mới mà những kẻ Hiếu Đạo cũng có thể can thiệp và xâm nhập vào trong.’

Liệu Người Mới có thể ngăn cản chúng không? Tôi cảm thấy vô cùng lo lắng vì vẫn chưa nhận được bất kỳ thông tin gì của cậu ta.

– Ta sẽ trao cho cậu phần sức mạnh còn lại của mình. Có thể cậu sẽ không thể sử dụng nó được như ta. Nhưng ít nhất nó sẽ ngăn cản chủ nhân của sức mạnh này chạm vào ký ức của cậu ít nhất là một lần. 

Một màn sương mù nhạt bao quanh tôi rồi biến mất.

“Ngươi không đưa nó cho Yerim-ie sao?” 

– Yerim-nim đã có viên ngọc của ta rồi. Nhưng những người khác thì nên cẩn thận. Nhất là cái người giao ước với Tinh linh Lửa… 

“Tại sao lại là em ấy chứ?”

Tại sao cứ nhắm vào Yoohyun-ie chứ, thật khó chịu. 

– Lần này không phải vì thuộc tính của cậu ta đối nghịch ta đâu. Cậu ta đã mất một số ký ức vì chủ nhân của Sương mù, vì vậy cậu ta dễ bị tổn thương hơn.

“Đúng là em ấy đã mất trí nhớ, nhưng ta đã giành lại được chúng rồi.”

– Theo những gì ta biết thì đó không phải là tất cả. Chủ nhân của sương mù vẫn còn giữ ký ức của cậu ta.

…Người Mới đã cảnh báo tôi. Một số ký ức trong đó hình như đã biến mất. Yoohyun-ie còn là người mất nhiều ký ức nhất trong số những người bị kẹt trong sương mù, nên là… Trời ơi, con Sứa chết tiệt đó. 

– Hãy cẩn thận.

Nói lời cuối cùng, sau đó tinh linh nước dần mờ đi. Yerim-ie nhìn tôi một cách lo lắng.

“Không phải chúng ta đã giải quyết xong vấn đề về ký ức rồi sao?”

“Tôi cũng nghĩ rằng chúng ta đã lấy lại được mọi thứ, nhưng tôi đoán là vẫn còn sót lại một số cái. Tuy nhiên chưa nghiêm trọng đến mức khiến em ấy gặp vấn đề, không cần phải lo lắng nhiều đâu.”

Có lẽ đây chỉ là một vấn đề nhỏ. Ngay cả khi nó là một ký ức nhỏ chẳng đáng gì cả, tôi cũng không có ý định buông bỏ nó. Mặc dù tôi đã nói với Yerim-ie là không sao cả. 

Tôi sẽ không để mất người em trai của mình một lần nào nữa. Không bao giờ nữa, kể cả những phần nhỏ nhất. 

“Nhưng mấy tinh linh mà tôi giao ước, chắc chúng sẽ không chạy khắp nơi và rêu rao về cảm xúc của tôi cho mọi người đâu nhỉ?”

“Ừm, xem nào… Rin-ie có vẻ… khá năng nổ. Nhưng tôi không chắc Yoohyun-ie cũng nghĩ như vậy.”

Nghe xong, Yerim-ie bỗng trở nên tái nhợt.

“Ngay cả khi nó không thể đọc được cảm xúc, thì nó vẫn luôn ở bên tôi… Nếu tôi dạy nó thật tốt trước khi nó đủ lớn để nói, liệu có khiến nó giữ kín những điều đó cho tôi không? Tất cả các tinh linh ở đây đều quá trung thực! Nếu nó vô tình tiết lộ gì đó về tôi như lúc nãy thì phải làm sao bây giờ?”

Yerim-ie vừa khóc vừa than thở. Chà, nếu là tôi thì tôi cũng không thích việc đó đâu. 

“Rin-ie sẽ không nói mọi thứ đâu. Và Ismuar của Myungwoo cũng ngoan hơn Rin-ie, hơn nữa nếu nó thực sự quý nhóc, nó sẽ không làm điều gì khiến nhóc ghét nó đâu. Hãy dạy và làm nó hiểu được.”

“Chú nghĩ vậy sao? Tôi sẽ làm vậy. Nếu không chắc tôi sẽ không thể ra ngoài được mất! Tôi vẫn còn rất xấu hổ đây! À, chú nhất định phải giữ bí mật chuyện này với Han Yoohyun nha! Chú sẽ không mách với anh ta rằng tôi đã khóc khi nhớ về bố mẹ đâu phải không!”

“Được rồi, được rồi, tôi sẽ không nói đâu.”

“Nhưng dù sao thì Han Yoohyun cũng đã khóc. Anh ta đã khóc đúng chứ? Tôi nghe nói lần trước anh ta đã khóc rất nhiều.”

“Ừm.. Có thể nói là như vậy.”

“Đừng lo, tôi sẽ không nói gì đâu. Han Yoohyun cũng không nói gì nhiều về điểm số của tôi cả.”

Mặt nước xung quanh gợn sóng. Yerim-ie di chuyển Mana của mình trong phạm vi rộng xung quanh để đưa chúng tôi lên mặt nước.

“Yerim-ah, học kỳ hai chú ý hơn một chút nhé. Học kỳ trước nhóc mới Thức tỉnh nên khá bận rộn, đây là điều không thể tránh khỏi, nhưng tôi nghĩ học hành đàng hoàng là việc tốt. Có thể nhóc cảm thấy chúng vô dụng vì nhóc đã là Thợ săn rồi, nhưng nhóc không thể biết được thế giới sẽ thay đổi thế nào trong tương lai đâu.”

“Chú à, tôi đã nói với chú là tôi học giỏi mà. Lần trước tôi thực sự rất bận. Tôi đã đến hầm ngục để luyện tập Thợ săn và đã nói chuyện với Trưởng nhóm pháp lý Kim Hayeon. Tôi thậm chí còn học luật với chị ấy nữa!”

“Học luật?”

“Ví dụ như gây thiệt hại ở mức độ nào thì được phép~ ấy. Mức độ hình phạt có thể được giảm thiểu dựa trên địa vị xã hội và hoàn cảnh của Thợ săn hạng S, nói sao nhỉ? Họ nói rằng Thợ săn hạng cao khó có thể tuân thủ hoàn toàn luật pháp khi quái vật xuất hiện từ hầm ngục. Trưởng nhóm pháp lý cũng đã làm thế với Han Yoohyun và dạy anh ta.”

Tôi nên tặng cô ấy một ít trái cây hoặc thứ gì đó mới được. Sau đó, Yerim-ie và tôi bắt đầu từ từ nổi lên mặt nước.

“Đội trưởng Hayeon-nim rất nổi tiếng về luật Thợ săn. Đặc biệt là vì hội trưởng bang hội của chị ấy còn rất trẻ, tôi nghe nói chị ấy đã nhúng tay vào hầu hết mọi luật liên quan đến Thợ săn vị thành niên.”

Nhóc ấy nói rằng cô ấy đã cố gắng bảo vệ những Thợ săn chưa đủ tuổi đồng thời loại bỏ những hạn chế không cần thiết đối với hoạt động của họ. Yerim-ie nói rằng nếu cô ấy Thức tỉnh ngay bây giờ, cô ấy sẽ không trở thành Thợ săn, vì cô ấy cũng đang cố gắng tăng độ tuổi mà những người chưa đủ tuổi có thể đăng ký làm Thợ săn.

“Ban đầu, chị ấy định đến Breaker, nhưng các lão già phản đối việc để một người phụ nữ phụ trách đội pháp lý, vì vậy chị ấy đã đến Haeyeon. Haeyeon không quan tâm nhiều như vậy, đúng không? Chị Hyuna cũng nói rằng cậu chủ rất công bằng, vì vậy sẽ ổn thôi.”

“Yoohyun-ie của chúng ta là như thế đấy.”

“Chị ấy nói rằng anh ta ghét tất cả mọi người như nhau ngoại trừ anh trai’.”

“…Tôi không nghĩ là đến mức đó đâu.”

Yerim-ie cười khúc khích.

“Nói rằng anh ta không để ý đến bất cứ thứ gì ngoại trừ chú vậy thì đúng hơn nhỉ? Vì tỏ ra ghét một thứ gì đó cũng có nghĩa là đang để ý đến chúng rồi.”

“Dù vậy, em ấy vẫn để ý đến nhóc và Peace. Tôi không đứng về phía Yoohyun-ie, nhưng đó là điều tôi nghĩ.”

“Ồ, ừm. Tôi đã không bộc lộ ra khi Han Yoohyun nói tôi có quyền được biết tất cả mọi chuyện, nhưng lúc đó tôi khá là ngạc nhiên đấy. Có lẽ anh ta đã hoàn toàn thừa nhận tôi, vì vậy tôi cũng đã rất tự hào. Đương nhiên đây cũng là bí mật.”

“Với tư cách là một Thợ săn, Yoohyun-ie sẽ tin tưởng nhóc hơn tôi.”

Một lần nữa, nụ cười rạng rỡ lại nở trên khuôn mặt Yerim-ie. Chúng tôi từ từ đi lên qua biển, nói về chuyện này chuyện kia. Lần đầu tiên, Yerim-ie kể chi tiết về cha mẹ nhóc cũng như tuổi thơ của cô bé.

Trước đó tôi đã nghĩ mình không nên hỏi một cách thiếu suy nghĩ, còn Yerim-ie lại nghĩ rằng không nên nhắc đến chuyện đó, nhóc sợ tôi sẽ lo lắng, vì tôi là người giám hộ hiện tại của cô bé.

“Khi ở với người chú của mình, tôi đã luôn cố không nghĩ đến bố mẹ nhiều nhất có thể. Tôi đã nói với chú trước đây rằng tôi sẽ tưởng tượng ra những chú khác đến đón đúng không? Tôi thấy vui khi nhớ về chú, nhưng cũng thấy đau lòng khi nghĩ đến bố mẹ.”

Có phải vì hiệu ứng từ khóa không gợi nhớ mình tới cha mẹ, mà là chú của cô bé không? Không phải là không còn buồn nữa, nhưng giờ cô bé đã nghĩ về mẹ và cha mình nhiều hơn. Nếu tôi áp dụng từ khóa đó ngay bây giờ, tôi tự hỏi liệu rằng cô bé có cảm thấy mình giống như một trong những bậc cha mẹ của cô bé không. Thật mừng là tôi không phải.

Ào ào, chúng tôi lao ra khỏi mặt nước. Ánh mặt trời mạnh mẽ ở thời điểm đó đặc biệt chói lóa.

“Hyung, mọi chuyện ổn chứ?”

Yoohyun-ie tiến lại gần và hỏi, đã quá lâu rồi chúng tôi không có thời gian để nói chuyện thế này.

“Ừ, anh ổn. Nhưng nó nói rằng Sứa đang đợi chúng ta ra ngoài.”

Biểu cảm của em trai tôi lập tức trở nên lạnh lùng. Tôi cũng cảm thấy như vậy, nhưng Yoohyun-ie càng căm hận cô ta hơn nữa. Tuy nhiên, dù thế nào đi nữa, hiện tại chúng tôi cũng không thể làm gì được, vì vậy tôi đã xoa dịu em ấy.

“Mọi người, tập hợp lại!”

Yerim-ie hét lên, giơ viên ngọc trai lên và lắc nó.

“Mọi người không thể trực tiếp đến nơi tôi sống được. Nhưng thay vào đó, mọi người có thể tạo ra một quả trứng tinh linh!”

– Một quả trứng?

– Tôi đã nghe nói đến chuyện đó rồi!

Một số tinh linh đã la hét phấn khích trước khi Yerim-ie kịp giải thích. Họ thực sự nói rất nhiều.

– Nhưng mà làm thế thì khó lắm.

– Nó cũng không dễ nở đâu.

– Nó sẽ duy trì được bao lâu?

“Đừng lo, nó nói rằng nó sẽ sớm nở thôi. Và nền tảng của quả trứng chính là viên ngọc trai này.”

Khi cô nhóc nói rằng mọi thứ đã sẵn sàng, tất cả những gì họ phải làm là truyền sức mạnh của mình vào đó, các tinh linh liền tràn vào xung quanh cô.

– Tôi sẽ làm, tôi sẽ làm!

– Tôi cũng vậy!

– Bên này cũng vậy!

“Xếp hàng và thay phiên nhau nối thành một hàng! Tôi sẽ không chấp nhận những tinh linh không giữ trật tự!”

Theo lệnh hét lên của Yerim-ie, các tinh linh xếp hàng một cách có trật tự. Khung cảnh đủ loại hình dạng tạo thành một đường dài vô tận trên biển băng thực sự rất ngoạn mục. Hơn nữa, thời gian duy trì thay vì ngắn lại, nó lại càng dài ra. Liệu chúng có xong được vào cuối ngày hôm nay không?

“Tôi thực sự không biết nhiều về trứng của các tinh linh, nhưng nếu có nhiều tinh linh tập hợp sức mạnh của chúng lại, liệu một tinh linh mạnh hơn có được sinh ra không?”

“Chà, có lẽ nó sẽ không có tác dụng gì phải không?”

Theo lời nói của Moon Hyuna và tôi, Irin trèo lên vai Yoohyun-ie và vẫy đuôi.

– Dù sao thì Rin-ie sẽ là người đầu tiên nên Rin-ie sẽ là người mạnh nhất ở nhà. Rin-ie tuyệt đối sẽ không thua!

“Đó sẽ là em ruột của nhóc, nhóc nên hòa hợp với nó.”

– Nhưng đó là nước mà? Hyung, lửa và nước không hòa hợp được với nhau.

“Yoohyun-ie và Yerim-ie cũng không hợp nhau, cậu biết đấy.”

Lúc đầu họ cảm thấy hơi ghê tởm, nhưng bây giờ họ đã ổn.

– Hyung! Con người và tinh linh là khác nhau! Rin-ie ghét nước!

Các tinh linh nước gần đó nhìn chằm chằm vào Irin đang la hét. Con thằn lằn nhỏ giật mình và lao vào trong cổ áo của Yoohyun-ie. Khi làm vậy, nó càu nhàu một câu nhỏ ‘Rin-ie ghét nó’.

Tinh linh lửa liệu có thích thứ gì đó– giống như gỗ không? Gỗ có phải là một thứ không?

“Khi chúng ta quay lại, mình sẽ phải cố lấy trứng tinh linh.”

Bởi vì tôi có thể ấp chúng. Càng nhiều thuộc tính khác nhau thì càng tốt, nhưng vẫn cần cả những thuộc tính giống nhau nữa. Có vẻ như nhiều tinh linh có thể lập khế ước với cùng một người. Có những màu nào nhỉ? Màu xanh lá cây là chất độc nhỉ? Nó có thể là thực vật, nhưng nếu là chất độc… tôi nhìn sang Noah, người đang đứng lặng lẽ ở một bên.

Không có luật nào quy định các tinh linh độc hay trị liệu phải lập khế ước với Noah, nhưng trong số những người ở đây, người thích hợp với họ nhất chính là Noah-ssi. Vì vậy, tôi muốn tìm một tinh linh cho Noah-ssi.

Và sẽ tốt hơn nữa nếu những người khác cũng có thể lập khế ước.

Các tinh linh tiếp tục chia sẻ sức mạnh của mình, và viên ngọc trai trong tay Yerim-ie dần dần chuyển sang màu xanh lam. Kích thước của nó cũng nhỏ hơn một chút, biến thành hình bầu dục.

Hàng người dường như vô tận cũng đã trở nên nhỏ hơn rất nhiều. Cuối cùng, quả trứng chuyển sang màu xanh hoàn toàn đã nhận lấy sức mạnh của tinh linh cuối cùng. Tất cả các tinh linh đều nhìn chằm chằm vào quả trứng. Một sự im lặng ngắn ngủi trôi qua, và con cá voi trắng nhấc một chiếc vây dài.

– Tạm biệt, Yerim-nim.

– Cẩn thận nhé! Tạm biệt!

– Đừng quên chúng tôi! Chúng tôi yêu bạn!

– Tôi cũng vậy! Tạm biệt!

– Chúc bạn có chuyến đi an toàn.

Những lời tạm biệt vang lên ầm ĩ. Vô số giọng nói run rẩy vọng xuống dày đặc đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt. Yerim-ie hét lên và vẫy tay.

“Tạm biệt! Mọi người!”

Khi cô ấy quay lại, khuôn mặt của Yerim-ie có vẻ như sắp khóc trong một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng nhanh chóng tươi tỉnh trở lại. Cô ấy cẩn thận giữ quả trứng xanh khi bay về phía chúng tôi.

“Chúng ta đi thôi.”

“Được rồi, đi thôi.”

“Tôi có thể đưa quả trứng cho chú giữ không?”

“Sẽ rắc rối nếu nó nở ở đây. Việc nở ra sẽ mất một thời gian, nhưng nhóc không bao giờ biết trước được lúc nào. Hãy giữ nó trong kho đồ của nhóc. Nhóc có thể cho nó vào không?”

“Được nè. Nó xuất hiện như một vật phẩm.”

Tôi sẽ không nói đến việc chuyện gì sẽ xảy ra với những tinh linh còn sót lại. Có vẻ Yerim-ie đã biết rồi. Sẽ là một ký ức đau đớn khi nhớ lại, nhưng dù vậy, chúng ta vẫn có thể nói về chúng lần nữa.

Còn tôi thì sao?

Chúng tôi khởi hành từ Drosia trước khi mặt trời lặn. Rừng Revenoir, được tìm thấy sau khi tìm kiếm cẩn thận qua các ghi chép cũ, khá xa Drosia. Chính xác thì đó là một khu rừng gần thành phố đã mất, nơi từng là tiền thân của Drosia. Mặc dù khá xa, nhưng có vẻ như phải mất khoảng nửa ngày trên Médecin’s Flore.

Khi đĩa thứ tư được lắp vào đó, chỉ còn lại một đĩa cuối cùng. Điều gì sẽ xảy ra với Sigma, liệu chúng ta có thể mang quả trứng tinh linh theo mình một cách an toàn không, khi nào chúng ta mới thấy anh chàng Sung Hyunjae đó, và…

Vua Biển Sương Mù ẩn núp bên ngoài ngục tối.

“Yoohyun-ah.”

Nhìn những cánh đồng tuyết đỏ hiện ra qua cửa sổ, tôi quay đầu lại. Em trai tôi đang cẩn thận kiểm tra các vật phẩm và kỹ năng trong Cửa hàng Điểm cũng hướng mắt về phía tôi.

“Em có nhớ chiếc đồng hồ đó không?”

“Đồng hồ?”

Yoohyun-ie nghiêng đầu như thể không hiểu. Tôi tiến đến phía trước nơi anh trai tôi đang ngồi.

“Sung Hyunjae đã từng thử tặng anh một chiếc đồng hồ đúng chứ?”

“…Anh không muốn từ chối, đúng không? Nhưng em muốn là người tặng chiếc đồng hồ đầu tiên cho anh…”

Lời nói của Yoohyun-ie nhỏ dần. Đôi mắt đỏ thẫm của em ấy chớp chậm rãi. Irin, đang ở trên mu bàn tay của thằng bé, chui ra khỏi da và mở miệng.

– Có chuyện gì thế, Yoohyun-ah? Nó nằm trong kho đồ của em mà, chiếc đồng hồ đó. Mặc dù không phải là kho đồ hiện tại.

“…Đồng hồ gì cơ?”

– Yoohyun-ah?

Tôi ra hiệu cho Irin đừng nói gì cả. Có vẻ như không chỉ có ký ức của em ấy bị xóa. Em ấy dường như hoàn toàn không biết về bất kỳ cuộc thảo luận nào liên quan đến ký ức bị mất.

“Không có gì đâu, Yoohyun-ah.”

“…Hyung?”

“Em có muốn anh mua cho em một cái không? Ý anh là đồng hồ đeo tay ấy. Mặc dù em có thể đã có một đống rồi.”

“Không, không có. Em chỉ có một chiếc đồng hồ bấm giờ do hội cung cấp. Phụ kiện dễ hỏng thực sự không hợp với sở thích của em. Tất nhiên, nếu anh là người tặng nó… nếu em đeo nó đi khắp nơi…”

Khuôn mặt của Yoohyun-ie vô cùng đau khổ. Nó chắc chắn sẽ dễ vỡ. Và sẽ rất phiền phức nếu phải lập tức tháo nó ra và cất vào kho bất cứ khi nào có chuyện gì xảy ra.

“Anh sẽ mua cho em bao nhiêu cái cũng được. Sao em lại lo lắng về chuyện này thế? Hyung của em giờ có nhiều tiền lắm rồi, em biết mà.”

Em có thể phá vỡ bao nhiêu tùy thích. Cho dù em làm mất hay phá vỡ chúng, anh sẽ mua lại cho em nhiều như vậy. Và mọi giá, anh sẽ giúp em lấy lại ký ức. 

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments