Trans: Rin
Beta: Sách
“Quao, đây là lần đầu tiên tôi thấy một cái lõi to như vậy.”
Yerim-ie nhìn vào viên ngọc trai lớn đến mức ba người trưởng thành cũng ôm không xuể. Viên ngọc trai lấp lánh màu trắng sữa trông thực sự nhỏ bé so với kích thước của con sò.
“Lõi?”
“Vâng. Người ta nói rằng khi tinh linh già đi thì sức mạnh của tinh linh sẽ tích lũy lại và trở thành viên ngọc quý như vậy. Nó còn được gọi là Tinh linh thạch. Ngay cả khi mất đi lõi thì tinh linh cũng không chết mà thay vào đó là suy yếu đi. Giống như mất đi sức mạnh tích lũy trong thời gian qua vậy.”
Yerim-ie giơ hai tay tạo thành một vòng tròn và nói rằng cho đến bây giờ đây là thứ lớn nhất mà con bé từng nhìn thấy.
“Cá voi trắng ấy. Nghe nói cá voi đã sống được hơn 500 năm.”
Vậy thì tinh linh đó rốt cuộc đã sống được bao lâu nhỉ? Bao nhiêu ngàn năm rồi?
– Xin mời vào.
Một giọng nói nhẹ nhàng và nặng nề vang lên. Khi xuống sâu hơn nữa, xung quanh giống như một bức tường trắng và cao vô tận trước mặt chứ không phải là một cái vỏ sò. Một thứ gì đó giống như sương mù trắng tỏa ra từ tinh linh bao quanh chân chúng tôi.
“Xin chào ạ.”
Yerim-ie sử dụng kính ngữ khác so với khi đối mặt với các tinh linh khác. Vì nghe nói đây là tinh linh lớn tuổi nhất nên tôi cũng hơi bị rén.
“À, tôi đã nói với các tinh linh khác rằng tôi chỉ là một cư dân của thế giới khác. Thật ra nó phức tạp hơn một chút. Vậy nên…….”
Yerim-ie đang nói thì ngừng lại và nhìn tôi. Biểu hiện như thể không biết có nên nói ra hay không, hoặc không biết phải giải thích như thế nào.
“Thế giới này hiện tại được tạo ra bằng thông tin của thế giới đã bị hủy diệt trong quá khứ. Là nhân tạo, không phải là thật. Thế giới ban đầu đã biến mất.”
– Quả nhiên là như vậy.
“…Sao ạ?”
– Tôi đã nhận ra khi thế giới rung chuyển lần thứ ba.
Ý họ là khi đĩa thứ ba được lắp đặt sao? Sương mù bao phủ xung quanh càng dày đặc hơn. Chúng chặn nước lại đến mức khuôn mặt của Yerim-ie đứng ngay bên cạnh cũng trông hơi mờ ảo.
– Nhưng có một cách. Cô có biết về trứng của tinh linh không?
“À, vâng. Trứng nhiều màu ạ.”
– Nó được tạo ra bởi các tinh linh của thế giới đang sụp đổ. Để có thể hóa thành vật phẩm và đi đến một thế giới mới.
Đột nhiên tôi nhớ rằng Irin đã nói em ấy biết rất nhiều từ khi sinh ra. Liệu kiến thức của các tinh linh tạo ra trứng đã thấm vào sao?
– Tuy nhiên, phải mất rất nhiều thời gian để trứng thức tỉnh. Ở một thế giới có năng lực thuộc tính liên quan mạnh mẽ thì có thể thức tỉnh ít nhất là sau vài thập kỷ, dài nhất là sau vài trăm năm. Trong thế giới vốn có tinh linh, nếu được chăm sóc bởi tinh linh cùng thuộc tính thì sẽ nhanh hơn nhưng vẫn cần hơn một năm.
“Hơn một năm à? Nhưng tinh linh lửa đi cùng chúng tôi đã thức tỉnh ngay khi chạm đến sức mạnh của tinh linh lửa cùng loại.”
– Đó là nhờ sự giúp đỡ của người nuôi dưỡng.
“Vâng?”
– Tốc độ ấp trứng sẽ nhanh hơn với sự giúp đỡ của người nuôi dưỡng. Trong thế giới của chúng ta cũng có người nuôi dưỡng nhưng dường như cậu có sức mạnh to lớn hơn nhiều.
…Tôi đã sử dụng kỹ năng Đứa trẻ của tôi vào trứng của Irin. Không có gì hiện lên, nhưng liệu nó vẫn có ảnh hưởng sao?
“Vậy thì nếu khiến cho quả trứng thành vật phẩm thì có thể mang đi được đúng không? Chú ấy sẽ ấp trứng cho tôi.”
“Có thể……?”
Ngay cả khi không phải là một phần thưởng nhiệm vụ hoặc một vật phẩm mua tại cửa hàng điểm, Người mới có thể làm gì với nó không?
“Có thể lấy điểm để chuyển đổi.”
“Tôi có rất nhiều điểm thưởng mà.”
Yerim-ie vui vẻ hét lên và sau đó nghiêm túc nhìn chằm chằm vào viên ngọc trai một cách đăm chiêu.
“Nhưng các tinh linh có chấp nhận không?”
– Tất nhiên rồi. Đó là một phần của bản thân mà. Thế giới của Yerim-nim có tinh linh nước nào khác không?
“Chắc chỉ có tinh linh của lửa thôi. Nhỉ?”
“Ừ, đúng rồi. Irin đã nói mình là tinh linh đầu tiên.”
– Nếu vậy thì sẽ mất thêm thời gian để trứng nở nhưng nếu người nuôi dưỡng giúp đỡ thì sẽ thức tỉnh ngay thôi. Nhưng tinh linh của ngọn lửa đó, là tinh linh đầu tiên sao?
Trước mắt trở nên trắng xóa. Là sương mù. Bây giờ không còn thấy rõ hình ảnh của Yerim-ie nữa mà ngay cả bàn tay của tôi cũng không còn thấy mờ nhạt. Tối quá. Tâm trạng cũng không tốt lắm. Đột nhiên, sương mù của tên Sứa và Choi Seokwon xuất hiện. Lúc đó Yerim-ie.….
…Hả?
“Tôi về rồi đây!”
Cánh cửa mở toang và Yerim-ie chạy vào. Con bé vừa lấy tay quạt quạt vừa mở cửa tủ lạnh trước.
“A, nóng quá. Chú [1] hôm nay xong việc sớm nhỉ?”
“Hả? À, ờ.”
Yerim-ie uống một hơi cạn ly nước và ngồi phịch xuống ghế sofa. Trên TV đang phát sóng chương trình liên quan đến thợ săn.
“Tôi cũng muốn nhanh chóng thức tỉnh! Tôi muốn trở thành thợ săn!”
“Trung tâm thức tỉnh không chấp nhận trẻ vị thành niên. Và nhóc tính làm mấy trò nguy hiểm để làm gì?”
Cho dù có thức tỉnh đi chăng nữa thì tốt hơn là không nên làm thợ săn. Ngay cả khi thế giới đã thay đổi rất nhiều thì vẫn có rất nhiều người sống bình thường như trước đây.
Yerim-ie cầm điều khiển từ xa và đổi kênh. Hội trưởng hội Sesung xuất hiện trong thời gian ngắn và nói rằng dungeon cấp S đã được bán cho Sesung.
“Là hội trưởng hội Sesung, ngoài đời chú ấy có đẹp trai không? Hay là chỉ trên màn ảnh thôi nhỉ?”
“Đẹp trai thì anh ta đẹp trai một cách ngứa mắt. Nhìn ngoài đời đẹp hơn đó.”
“Hả? Chú1 đã gặp rồi ư?”
“Tôi đã…….”
‘Đã gặp anh ta nhiều lần’, tôi cố gắng đáp lại nhưng không thể nói nên lời. Tại sao tôi với hội trưởng hội Sesung… Nhưng hình như tôi đã từng thấy qua rồi. Nằm mơ à?
“Người được giới trẻ yêu thích nhất là trưởng hội Haeyeon, nhưng cũng có rất nhiều người hâm mộ Sesung.”
“Không phải anh ta hoàn toàn là một ông chú à? Trưởng hội Haeyeon tốt hơn nhiều.”
Không phải anh ta bằng tuổi bố người khác sao? Tôi cũng gấp đôi tuổi Yerim-ie nhưng mà so với Sung Hyunjae thì… Không, tôi vẫn còn 25 tuổi. Vì vậy, tôi thường bị hiểu lầm rằng mình không phải là chú của Yerim mà là anh trai lớn tuổi hơn. Em tôi chỉ có một… Không phải, không có nhưng mà…
…Không có ư?
Có gì đó kỳ lạ. Rõ ràng là tôi, không có em mà. Dù Yerim-ie giống em gái hơn. Từ nhỏ tôi đã thường xuyên nhìn ngắm, chơi đùa, chăm sóc và sống với Yerim-ie từ khi con bé bị bỏ lại một mình. Những người xung quanh tôi cũng lo lắng không biết tôi sẽ nuôi cháu như thế nào trong khi tôi vẫn còn nhỏ, nhưng đối với tôi thì con bé là đứa trẻ quý giá mà không gì có thể đánh đổi được.
Nếu nói là không vất vả thì đó là lời nói dối nhưng Yerim-ie của chúng ta vốn rất hiền lành mà. Em của tôi, thật đấy.
…Đúng là kỳ lạ thật.
“Yerim-ah, chú─” 2
…Không phải chú [1] à?
“À, tôi sẽ ra ngoài một lát rồi quay lại.”
“Vâng, chú đi rồi về nhé.”
Tôi ra khỏi nhà. Là chung cư. Lần đầu tiên tôi thấy chung cư này. Tôi chưa từng sống ở đây. Vậy thì ở đâu nhỉ? Nơi tôi phải đi ngay bây giờ. Cố gắng không suy nghĩ bất cứ điều gì, tôi bắt taxi và nói đại.
“Đến công hội Haeyeon ạ.”
Hội Haeyeon. Tôi đứng ở đó mà không biết đã xuống taxi từ lúc nào. Tôi cũng nhìn thấy hình ảnh của hội trưởng hội Haeyeon. Han Yoohyun.
‘Yoohyun-ah.’
Đây là em trai tôi. Khoảnh khắc tôi nghĩ như vậy, xung quanh xuất hiện sương mù. Sương mù. Tinh linh. Lúc đó có gì đó xuất hiện trong đầu tôi.
“Nguy hiểm lắm, chú [1] ơi!”
Yerim-ie bắt lấy tôi và kéo tôi ra sau. Lưỡi kiếm nóng bỏng xoẹt qua trước mũi.
“Tinh linh lửa nguy hiểm lắm! Kẻ ký khế ước cũng bạo lực y hệt!”
“Cái gì?”
Thật sự rất kỳ lạ. Tại sao Yerim-ie lại nói Yoohyun-ie nguy hiểm vậy nhỉ?
“Yerim─ ặc!”
Phần gáy bị tóm một cách thô bạo. Tôi cứ thế bị ném đi và lăn lộn trên mặt đất. Mặc dù bây giờ là cấp C… Hửm? Chờ chút, mình cấp F… Không, ngay từ đầu chưa thức tỉnh……. Ui da!
“Đừng có đi vào đầu người khác! Ặc, chờ đã, Han Yoohyun.”
Ngọn lửa bùng lên xuyên qua làn sương mù. Tôi lăn người để tránh đòn công kích trong gang tấc. Nhiệt độ sượt qua người rất nóng nhưng không nóng như tưởng tượng. Ngọn lửa của Yoohyun-ie không thể nào nhỏ như vậy được. Trước hết, tại sao em trai tôi lại tấn công tôi?
“Thiệt tình, aaa?!”
Thanh kiếm sượt qua cánh tay tôi và đâm vào sàn nhà. Sau đó, chân em ấy đè nặng lên ngực tôi. Đó là giả, chắc chắn như vậy nhưng hình ảnh em trai nhìn tôi lạnh lùng khiến tâm trạng tôi vô cùng khó chịu.
“Cháu sẽ cứu chú! Người đó thực sự nguy hiểm nên phải loại bỏ─”
“…Yerim-ie sẽ không lảm nhảm như thế đâu, tinh linh.”
Một khẩu súng trắng xuất hiện ở đầu ngón tay tôi. Tôi cứ thế bóp cò. Nếu thực sự là Yoohyun-ie thì đó là đòn tấn công không thể để lại vết trầy xước. Nhưng thứ giả tạo kia lại tan ra như sương mù. Tôi vừa đứng dậy vừa ném đại một quả bom khắp nơi.
‘Bốp’, tôi nghe thấy một âm thanh nhỏ. Ở đây là dưới nước nên không thể tránh khỏi hỏa lực nhỏ.
“Này! Yerim-ie không coi Yoohyun-ie là kẻ nguy hiểm đâu. Chắc chắn con bé sẽ hỏi em ấy ăn nhầm cái gì đấy.”
Và sẽ đánh sau gáy em ấy và kêu em ấy tỉnh táo lại đi. Loại bỏ gì chứ? Yoohyun-ie cũng vậy.
“Mục đích của ngươi là gì?!”
Có khi nào thuộc phe nghiện hiếu đạo ở thế giới này không? Có lẽ có liên quan đến những kẻ đã cố gắng xâm nhập vào dungeon rừng bò đen ở bên ngoài. Sương mù cũng giống con sứa mà. Mình lơ đễnh quá.
Nếu lắp đặt đĩa và Người mới có thể can thiệp vào thì có nghĩa là những kẻ nghiện hiếu đạo cũng có thể như vậy. Mặc dù vẫn chưa có tin tức gì về Người mới.
– Yerim-nim tốt hơn mà.
“…Cái gì?”
Tên tinh linh nói những lời vô lý.
– Tinh linh của lửa thực sự nguy hiểm. Thuộc tính là vậy đấy. Bản chất của chúng là nuốt chửng tất cả những gì chúng muốn một cách tham lam. Vậy nên hãy thích Yerim-ie nhất đi. Cái đó tốt hơn cho cả người nuôi dưỡng là cậu. Vì cô ấy sẽ bảo vệ cậu khỏi tinh linh của lửa và người ký khế ước.
“Nói gì ngu ngốc vậy.”
Không còn gì để nói nên trái lại tôi trở nên bình tĩnh hơn. Trước tiên thì nó không liên quan gì đến phe hiếu đạo cả.
“Ngươi nói bản chất là gì chứ? Em trai ta sẽ không bao giờ làm hại ta. Yerim-ie không cần bảo vệ ai cả.”
– Hắn sẽ không thể kiềm chế bản thân mãi được. Lửa vốn dĩ là vậy mà. Nuốt chửng và thiêu đốt, là sự tồn tại mà không ai có thể đến gần. Người nuôi dưỡng cũng thích Yerim-nim mà. Ta sẽ không yêu cầu cậu ruồng bỏ lửa. Để Yerim-nim gần hơn cũng tốt cho cậu.
Câu nói ‘Vì Yerim-nim’ đâm vào tai tôi một cách đau nhói. Lương tâm của tôi cũng vậy. Nhưng chỉ vì tên đó nói thế─
Đùnggg! Lúc đó tôi nghe thấy tiếng thứ gì đó bị gõ một cách mơ hồ. Tiếp theo là những chuỗi ‘đùng!’ cùng với rung chấn mạnh.
“Ahjussi!”
Đó là Yerim-ie. Sương mù tan ra và một phần biển trải dài đóng băng đập vào mắt. Cây cột khổng lồ bị nghiêng đi rất nhiều, cùng tiếng ‘đùng!’ khi đập vào vỏ sò.
“Yerim-ah!”
“Tên ngu xuẩn này đã làm một việc gì đó kỳ lạ!”
– Không phải là hành động kỳ lạ!
Tinh linh nói một cách oan ức.
– Yerim-nim cũng thấy bất an mà! Vì không phải là gia đình thật sự, nên ngài tự hỏi rằng chỉ có bản thân mình là người ngoài. Tự hỏi rằng không biết chuyện sẽ ổn đến mức nào? Nếu như Yerim-nim không phải là thức tỉnh giả, nếu trở thành người bình thường thì không phải tất cả đều tan thành mây khói sao…….
“Này!”
Yerim-ie hét lên trong sự bất ngờ. Mặt con bé đỏ hết lên rồi.
“Sao lại nói hết ra cho tôi cảm thấy xấu hổ vậy!”
Đùng! Một tảng băng lớn lại đập vào vỏ sò.
“Yerim-ah.”
“Chỉ là thỉnh thoảng thôi, chỉ thỉnh thoảng thôi!”
“Tôi không bao giờ…”
“Tôi biết mà! Biết là thế nhưng mà.”
Tay Yerim-ie vỗ vào hai gò má cho ửng lên và con bé nói như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
“Nhưng tôi có nghĩ như vậy. Trước đây, tôi, ừm, đã nói rằng đó là thứ tôi tưởng tượng ra. Mới đó mà mấy tháng đã trôi qua rồi mà tôi vẫn cảm thấy như đang mơ vậy. Tôi tự hỏi không biết phải làm thế nào nếu đột nhiên phải tỉnh dậy, và tôi cũng không muốn đánh mất mọi thứ vì bây giờ thật sự rất tốt. Đại loại như vậy.”
‘A, xấu hổ quá’, Yerim-ie càu nhàu.
“Nó cũng, nói sao nhỉ, để ý đúng một chút. Nhưng tôi đã là vị khách không mời quá lâu, và tôi đã chấp nhận điều đó, nên giống như lần đầu tiên tôi gặp chú, dù có chịu đựng thì tôi vẫn sẽ nói là không có. Chỉ là vì tôi thích chú và Han Yoohyun nên muốn hòa hợp với mọi người hơn thôi, là vậy đó. …Chú đang tự hỏi tại sao lại nó lại nhận ra điều đó ở tôi phải không?”
“Không đâu.”
“…Tôi cũng không muốn đánh mất thứ này lần nữa.”
“Tôi cũng vậy. Dù không đến mức như nhóc nhưng tôi và Yoohyun-ie đã sống xa nhau mấy năm rồi. Tôi không muốn quay trở lại lúc đó. Tuyệt đối không bao giờ.”
“Dù có nghe về chuyện đó mấy lần thì vẫn thấy kỳ diệu thật. Sao Han Yoohyun làm được nhỉ?”
Yerim-ie khẽ cười.
“Nếu chú thực sự là gia đình của tôi thì tốt biết mấy.”
“Bây giờ cũng là gia đình mà.”
“Một gia đình mới. Này, tôi đang nói người đó!”
Một cây thương băng hiện ra trong tay Yerim-ie. Con bé đâm mũi thương vào vỏ sò.
“Đúng là tôi rất thích chú. Cũng thấy ghen tỵ với Han Yoohyun lắm. Dù vậy bố mẹ tôi vẫn thương yêu tôi nhất! Vì đã có sẵn rồi nên không cần phải làm giả nó!”
– Nhưng mà, nhưng nếu chiếm được người nuôi dưỡng thì cũng không cần phải cảm thấy bất an mà!
“Tôi rất muốn dẫn Han Yoohyun đến và cho người xem trong đầu anh ta có gì. Vì hội trưởng của chúng ta lo lắng cho chú rất nhiều.”
…Sao tự dưng lại đâm chọt tôi vậy.
“Thêm vào đó, tôi thật sự không sao đâu. Tôi thấy bất an, cũng có thể như vậy mà. Tôi đã rất lo lắng khi bảng điểm được đưa ra. Chắc là Han Yoohyun sẽ thấy tôi thảm hại lắm. Vì anh ta không nói gì nên tôi đã khều anh ta trước và anh ta đã nói rằng ‘Không phải cô đang phát triển rất nhanh với tư cách là một thợ săn sao?’. Những lo lắng khác, tôi cũng có. Dù vậy dạo này khi nghĩ đến bố mẹ cũng ít rơi nước mắt hơn. Ahjussi, đừng nói gì hết!”
Tôi nhanh chóng ngậm miệng lại. Nhưng dù sao thì.
“Vậy nên đừng cố gắng giúp đỡ tôi theo cách của người. Nếu thật sự mệt mỏi thì tôi sẽ nói với chú. Han Yoohyun cũng sẽ giúp đỡ. Chị Hyuna cũng sẽ hỗ trợ bằng mọi cách. Tất nhiên chị Soyoung cũng vậy. Ở Haeyeon và Breaker cũng có rất nhiều người thân thiết với tôi. Chị Eunha, chị Songhye và chị Yoojin có tên giống ahjussi. Và…….”
Không chỉ là người quen mà những cái tên tôi chưa từng nghe qua cũng lần lượt xuất hiện.
“Nếu tôi gặp khó khăn thì có rất nhiều người sẽ giúp đỡ tôi.”
– …Ta cũng muốn giúp mà.
“Ừ, vậy cũng được. Nói với tôi đi. Và tôi đã đến đây để nhờ người giúp rồi mà.”
Yerim-ie đã đưa tay về phía tinh linh.
“Hãy giúp tôi đưa tinh linh đi. Mình sẽ yêu nhóc ấy thật là, thật là nhiều.”
– …Vâng, Yerim-nim.
Cơ thể khổng lồ của tinh linh run nhẹ. Vỏ sò biến mất như phân tán đi, chỉ còn lại viên ngọc trai trắng xóa đã thu nhỏ lại. Viên ngọc trai nhỏ đến mức có thể nằm trong lòng bàn tay đã rơi xuống tay của Yerim-ie.
– Ngọc trai của tôi sẽ trở thành nền tảng cho quả trứng. Hãy nói cho tất cả mọi người. Rằng cô sẽ mang theo trứng của tinh linh. Vậy thì họ sẽ hợp lực lại.
“Cảm ơn, thật đó.”
Yerim-ie do dự một lúc nhưng không hỏi tinh linh là liệu có ổn không. Thay vào đó thì tôi hỏi.
“Ngươi có thể nói chi tiết cho ta biết là làm thế nào người có thể nhận ra nơi này không phải là thật khi thế giới rung chuyển lần thứ ba không?”
