Trans: Hi
Beta: Quỳnh
‘Cái gì đây?’
[Nhiệm vụ Chính Đặc biệt! Hãy Bảo vệ Sigma!]
Sung Hyunjae, người im lặng từ đầu đến giờ, bỗng dưng gửi nhiệm vụ. Khoan đã, nếu đây là nhiệm vụ chính thì không phải do Sung Hyunjae gửi đâu nhỉ? Là Người mới à?
‘Mà chuyện đó không quan trọng. Bảo vệ là sao chứ? Với tình hình hiện tại thì mình nên bỏ chạy mới đúng chứ.’
Nếu tôi có Eunhye thì sẽ khác, nhưng sẽ rất cản trở nếu một Cấp C cố gắng đâm đầu bảo vệ một Cấp SS mà? Mặc dù vậy, tôi định sẽ kiểm tra chi tiết nhiệm vụ thì bỗng dưng một Vệ binh Cấp S từ Sollemnis đi vào. Có lẽ đây chính là người la lên về sự xuất hiện của con quái vật.
“Báo cáo đi.”
Sigma nói và người Cấp S kia định mở miệng nhưng rồi lại thôi. Cả tôi và Sigma đều đang chờ đợi một câu trả lời sẽ không bao giờ tới. Cấp S tiến thêm một bước về phía Sigma.
Kiiik-
Cùng với âm thanh chói tai, gió bắt đầu nổi lên. Tôi cảm thấy có ai đó đẩy mình về phía bức tường của hành lang. Máu đổ và Sigma đá mạnh về phía tên Cấp S vừa định tấn công anh ta. Trong khi bị dồn về phía cuối hành lang, tên Cấp S la lên.
“Đồ quái vật! Ngươi đã làm gì Sigma-nim rồi hả?!”
…Cái gì? Sigma nhíu mày. Máu chảy ra từ vết cắt dài trên ngực cậu ấy, vết thương đó sâu thật.
“Anh cần được chữa trị-!”
“Nguy hiểm lắm.”
Kagang! Những sợi dây xích vươn dài ra và chặn đòn tấn công của tên Vệ binh Cấp S. Tên đó bị điên hay sao mà lại tự dưng tấn công Sigma vậy? Anh ta là sếp mà, là sếp đấy!
“Tôi nghĩ đây là âm mưu của con quái vật. Trước tiên thì rời khỏi đây đã!”
Bởi vì tên đó tự dưng phát điên và la hét mấy chuyện vô lý sau khi nhìn thấy Sigma, chuyện này chắc liên quan đến những kỹ năng tinh thần của con quái vật vừa xuất hiện. Tôi nhanh chóng lấy ra một bình thuốc khẩn cấp để trị liệu cho vết thương của Sigma rồi nhanh chóng chạy dọc theo hướng hành lang. Nhưng anh ta lại chọn con đường khác.
“Lối này.”
“Hả?”
Sigma ôm lấy eo tôi rồi quăng dây xích của mình về phía bức tường. Cùng với một tiếng gầm vang, một cái lỗ to xuất hiện ngay trên bờ tường vừa bị sụp đổ. Ý tôi là, lối đó chắc là nhanh hơn thật. Vậy ra anh ta không quan tâm đến các tòa nhà của người khác. Sigma không hề ngần ngại mà bế tôi lên và nhảy ra ngoài.
– Kiik, kiik.
Tiếng kêu xé tai vang lên trên đỉnh đầu. Một con chim lớn màu xám đang bao phủ cả bầu trời. Chrkkk, những sợi dây xích căng ra, xếp thành hàng rồi rơi thẳng xuống mặt đất về phía chủ nhân của chúng. Sigma bước lên trên chúng.
“Hyung!”
Tôi nghe thấy tiếng của Yoohyun-ie. Những lá liễu trong xanh che lấp cả bầu trời và tỏa ra tứ phía. Có lẽ là do chúng tôi đang ở gần Hố Mana nên thằng bé không hề thu liễm năng lực của mình. Đúng với mục đích của mình, Lá liễu cản trở tầm nhìn của con chim khổng lồ và làm xao nhãng nó.
“Buông tôi ra xem nào?”
“Vì sao chứ? Anh là của tôi.”
“Ý hắn ta là sao, hyung?”
Yoohyun-ie, người vừa đi qua những lá liễu để tiếp cận chúng tôi, hỏi một cách khó chịu. Tôi hơi xấu hổ để thừa nhận rằng ‘Anh trai của em vừa một thân một mình đi nhận hình phạt khế ước đấy, hahaha.’ Mặc dù mọi chuyện sẽ ổn thôi nếu tôi có thể hóa giải nó.
“Là do… anh vi phạm khế ước nên…”
“Không sao đâu, cứ giết hắn ta là được rồi.”
Yoohyun-ie vui vẻ nói. Không, em hãy bình tĩnh chút đi, em trai à.
“Chúng ta chỉ cần vật phẩm giải trừ-hgh!”
Kwang! Một viên đạn suýt soát sượt qua tôi và Sigma rồi cắm vào mặt đất. Đất đá từ sàn nhà bay lên. Yoohyun-ie đánh bay từng viên đạn ma thuật với biểu cảm không mấy vui vẻ.
“Tên Cấp S đó, không phải hắn thuộc Sollemnis sao?”
“Hắn bỗng dưng gọi anh ta là quái vật và tấn công. Có lẽ là do kỹ năng tinh thần hoặc ảo giác-ê, buông ra xem nào! Tôi không bỏ chạy đâu, giờ tôi không thể chạy được!”
Hoặc ít nhất thì ẵm tôi một cách đàng hoàng đi chứ. Tôi bị hoa mắt chóng mặt vì anh ta cứ rung lắc không ngừng. Không giống như ai đó, trải nghiệm đi tàu thật sự rất tệ đó! Yoohyun-ie, người đang ngăn chặn những viên đạn hướng tới chỗ Sigma vì anh ta đang bế tôi, triệu hồi một ngọn lửa. Rồi thằng bé không hề ngần ngại mà bắn những ngọn lửa màu xanh đen về phía tên Cấp S của Sollemnis. Cùng với một tiếng nổ lớn, một vài chỗ của tòa nhà bị đập nát rồi cháy rụi.
Với mức độ này thì tất cả các tòa nhà còn lại của Bộ Tư lệnh sẽ bị sụp hết thôi.
“Trả anh ấy cho tôi.”
Yoohyun-ie lạnh lùng nói.
“Không muốn.”
Sigma cũng lạnh nhạt đáp.
“Mấy người đang làm gì thế?”
Moon Hyuna bỗng dưng xuất hiện và hỏi với điệu bộ của người ngoài. Và cuối cùng là con quái vật trên đầu chúng tôi rú đầy dữ tợn. Tôi nghĩ chúng ta nên bắt con quái vật đó trước. Nó là Cấp SS đấy. Này, mọi người à.
“Bỏ tôi xuống nào, Sigma-ssi? Giờ tôi cũng không thể vô hiệu hóa lời nguyền được đâu mà.”
“Đó là hyung của ta. Thả anh ấy ra ngay lập tức.”
“Cấp C thuộc về tôi. Cậu mới là người nên từ bỏ.”
“Hyung-nim nổi tiếng thật đó~ Đánh nhau đi, đánh nhau đi!”
…Không ngăn bọn trẻ lại thì thôi, sao cô lại còn cổ vũ vậy hả? Đừng có mang rượu ra. Mấy món ăn đó là sao nữa vậy?
“Sao hai người không bình tĩnh lại và hạ con quái vật đó trước nhỉ?”
“Tên đó thả hyung ra trước đã.”
“Đây là Achates, đó là nghĩa vụ của gã kia.”
“Này, nếu hai người làm việc cùng nhau thì tôi sẽ giải quyết giúp cho.”
Ôi, chết tiệt thật. Đừng có bảo rằng nhiệm vụ bảo vệ ở đây là tôi phải bênh vực Sigma đấy nhé? Nếu nó chỉ là nhiệm vụ phụ thì tôi sẽ từ bỏ phần thưởng, nhưng đây lại là nhiệm vụ chính. Bây giờ, tôi cứ xem qua cái nhiệm vụ mà mình chưa kịp kiểm tra đã.
[Nhiệm vụ Chính Đặc biệt! Hãy Bảo vệ Sigma!
Đối với bạn, Sigma là thật. Nghĩa vụ của người lớn là chịu trách nhiệm và bảo vệ Sigma, người được thừa nhận bởi con người thật duy nhất ở thế giới này và bị chối bỏ bởi những người giả! Ít nhất thì hãy làm lại cuộc đời cho cậu ấy~ ദ്ദി(ᵔᗜᵔ)
Phần thưởng: Chìa khóa để Đột kích Hầm ngục]
…Do không hiểu nên tôi đã đọc lại các yêu cầu của nhiệm vụ thêm lần nữa. Người thật… Sao? Bởi con người thật duy nhất là chỉ tôi à? Tôi là người duy nhất đến đây bằng cơ thể thật của mình nên ý của cái này có nghĩa là, do tôi thừa nhận Sigma nên anh ta cũng trở thành thật à? Hợp lý chỗ nào vậy? Mặc dù có từ ‘đối với bạn’ nhưng anh ta cũng đâu phải là hàng thật đâu chứ.
‘Và bị chối bỏ bởi những người giả?’
Là do tên vệ binh Cấp S của Sollemnis vừa bảo rằng Sigma là quái vật và tấn công anh ta sao? Phần thưởng là vật phẩm bắt buộc cho cuộc đột kích hầm ngục nên tôi không thể bỏ qua được.
‘…Sao lại không có các điều khoản cụ thể chứ?’
Tôi nên bảo vệ anh ta trong bao lâu? Tôi không biết được người gửi là Sung Hyunjae hay Người mới, nhưng ít ra cũng phải viết đàng hoàng vào chứ! Liệu nhiệm vụ này sẽ kết thúc sau khi tôi cài đặt các đĩa không? Dù sao thì, nếu tôi làm lại cuộc đời cho anh ta thì cũng không khó lắm. Giết vệ binh Cấp SS mới khó.
“Yoohyun-ah! Em không thể giết Sigma được!”
Yoohyun-ie, người đang nhăm nhe đến đôi tay của Sigma để giải cứu tôi, nhăn nhó.
“Tại sao chứ?”
“Anh ta cần phải sống sót cho việc đột kích hầm ngục.”
“Chỉ cần còn sống thôi là được?”
“Ưm, thì, tốt nhất thì đừng để anh ta bị thương.”
“Em hiểu rồi. Thế thì em chỉ chặt tay của hắn thôi.”
Vừa dứt lời, thằng bé vung lưỡi kiếm vừa dài vừa dẻo dai giống như đang đánh một chiếc roi. Sợi xích của Sigma chặn lưỡi kiếm uốn cong một cách khó lường đang lóe lên vì ánh sáng. Không, tôi nghĩ việc chặt tay anh ta đâu có đồng nghĩa với việc không làm anh ta bị thương đâu.
“Yoohyun-ah, bình t-ugh, Hyunja-ssi! Hyuna-ssiii!”
Đừng có đứng đó xem nữa, ngăn bọn họ lại đi chứ! Ở đây thì cô là người lớn nhất mà! Tôi không biết Lambda bao nhiêu tuổi đâu, nhưng mà xin hãy đưa tay giúp đỡ đi! Mặc dù bọn họ đang không hề dùng kỹ năng, có lẽ là vì nghĩ cho tôi, nhưng âm thanh va đập của những sợi xích và thanh kiếm dẻo dai thì inh tai nhức óc lắm, tôi còn không thể thấy gì vì nhiệt độ của chúng.
Moon Hyuna khúc khích cười. Dường như cô ta không hề có ý định giúp đỡ. Ngay lúc đó, con quái vật hình chim đang quanh quẩn trên đầu chúng tôi mà không rời đi bỗng vỗ cánh.
– Kiiik!
Nó rú lên rồi dứt khoát sà xuống về phía Sigma. Anh ta liếc nhìn con chim khổng lồ ấy một cái rồi nhảy lùi về phía sau để né đòn tấn công của nó. Kwagagak, cái mỏ của nó cắm thẳng xuống đất còn móng vuốt thì vồ ra tứ phía, tạo ra một màn sương bụi. Yoohyun-ie, người vừa bị chen ngang bởi con chim quái vật, bước lên những Lá liễu.
“Khó chịu thật.”
Cùng với giọng điệu hơi khó chịu, Yoohyun-ie triệu hồi một sợi dây từ những ngón tay của mình. Sợi dây thừng ánh lên màu đen, trông cao cấp hơn của tôi, siết chặt cổ của con chim khổng lồ. Thằng bé nhảy lên lưng con chim rồi kéo sợi dây về phía sau. Dưới ống tay áo của Yoohyun-ie là cổ tay nổi đầy gân của thằng bé, và con chim há mỏ.
– Kiek, kii!
Vì cơ thể của nó bị ép phải gập ngược ra phía sau nên con chim định giang đôi cánh của mình để bay đi. Nhưng trước khi nó kịp hành động, một thanh kiếm đã xuyên qua cái cổ bị thít chặt của nó. Kwadeuk, lưỡi gươm dẻo dai dễ dàng đâm vào cuống họng của nó như một cây thương, theo sau đó là một vụ nổ nhỏ. Con chim khổng lồ, cùng với cái cổ đã bị chém hở quá nửa, ngưng vùng vẫy.
Sau khi phi tang cái xác của con chim xa khỏi tôi nhất có thể, Yoohyun-ie lại lạnh lùng nhìn Sigma thêm lần nữa. Thế mà anh ta không hề chùn bước mà còn nhìn chằm chằm lại.
Liệu Cửa hàng Điểm có vật phẩm nào khiến đám này thân thiết với nhau không nhỉ? Hay là phải đi nhậu?
“Đằng kia! Tên khốn đó kìa!”
Ngay lúc đó, những Vệ binh của Sollemnis bao vây lấy chúng tôi. Bọn họ đều đang cầm vũ khí và trừng mắt nhìn Sigma. Còn có cả Vệ binh của các thành phố khác nữa, nhưng Sollemnis là mang thái độ thù địch rõ ràng nhất. Có khi nào bọn họ nghĩ rằng Sigma thật, bây giờ là con quái vật trong mắt họ, đã giết Sigma?
“Nhưng con quái vật chết rồi mà.”
Sigma khẽ lẩm bẩm với biểu cảm hơi bất ngờ. Anh ta có vẻ bối rối vì những thuộc hạ của mình lại tấn công mình.
“Tạm thời cứ tránh đi đã. Hyuna-ssi, tôi xin lỗi nhưng cô có thể cầm chân bọn họ không?”
Tôi không muốn khiến các Vệ binh của Sollemnis bị thương. Moon Hyuna gật đầu rồi lấy ra một cây thương dài và vung nó. Cơn gió như cuồng phong vũ bão bắt đầu nổi lên, kéo lên gạch đá để ngăn chặn lối đi của Vệ binh Sollemnis.
“Yoohyun-ah, anh sẽ giải thích nên cùng đi nào.”
Em trai tôi gật đầu với thái độ không mấy vui vẻ. Trước khi màn sương bụi do Moon Hyuna tạo ra biến mất, Sigma nhanh chóng di chuyển, Yoohyun-ie đi sát theo sau vào trong tòa nhà.
“Alpha-nim! Đó là- Tên đang ở đằng trước là-!”
Vệ binh của Achates, những người đang sơ tán, bất ngờ la lên. Có vẻ như trông Sigma cũng không hoàn toàn bình thường trong mắt cư dân của thành phố khác. Tuy họ không lập tức tấn công như Vệ binh Sollemnis, nhưng cũng tỏ rõ thái độ dè chừng.
“Tôi sẽ xử lý việc này nên hãy rời khỏi tất cả các tòa nhà đi. Hãy ban hành sơ tán cho cả thành phố nữa.”
“Đã rõ!”
Sau khi nghe thấy mệnh lệnh của Yoohyun-ie, Vệ binh Achates gật đầu rồi nhanh chóng rời đi. Sau đó, bất cứ ai đi ngang qua Sigma đều nhìn chằm chằm anh ta rồi giật mình như bọn họ vừa gặp một con quái vật. Trông họ có khác gì vừa thấy một tai ương đâu chứ.
‘Mình sẽ giải thích đàng hoàng cho thằng bé.’
Sao chuyện này lại đột nhiên xảy ra chỉ vì tôi chấp nhận rằng Sigma là thật được chứ? Tôi không hiểu được. Cho dù giả có thành thật thì mấy cái phản ứng thái quá đó là sao?
Nơi mà Sigma tiến đến sau khi đi vào tòa nhà chính là căn phòng của anh ta. Bộ mấy người Sollemnis không nghĩ rằng anh ta sẽ quay lại nơi này sao? Sau khi tiến vào trong, cuối cùng thì Sigma cũng chịu thả tôi xuống. Ui da, lưng của tôi.
“Trước tiên thì hãy sử dụng vật phẩm giải lời nguyền đi đã.”
Yoohyun-ie, người đang theo sát bọn tôi nãy giờ, đóng cửa và nói.
“Giờ anh không dùng được.”
Trông Yoohyun-ie chẳng mấy vui vẻ nhưng thằng bé cũng hiểu mà không hề yêu cầu gì thêm nữa. Sigma có lẽ sẽ xen vào nếu bọn tôi nhắc đến điểm. Em trai tôi đi về phía tôi và nhìn xung quanh, bỗng dưng đứng khựng lại. Đôi đồng tử màu đỏ của thằng bé trợn ngược lên.
“…Cái gì thế?”
Giọng của Yoohyun-ie hơi run. Em ấy đang nói đến cái… À, con Búp bê Song trùng mang hình dáng của tôi đang yên lặng ngồi trên ghế bên cạnh cửa sổ. Hãy bỏ thứ đó đi, xin đấy.
“Han Yoojin đấy. Tôi sẽ tặng nó cho cậu.”
Sigma đáp.
“…Hyung, em nghĩ là giết tên này vẫn tốt hơn.”
Yoohyun-ie nghiến răng nghiến lợi. Tôi bật cười rồi nhận lấy phần thưởng chai rượu sâm panh 21 năm tuổi của Médecin mà lúc trước bản thân chưa nhận. Chai rượu xuất hiện trong tay tôi.
“Đầu tiên thì cả hai hãy ngồi xuống đã nào. Cứ nghe lời anh nói đã rồi muốn cãi nhau tiếp cũng được.”
Sigma ngồi lên ghế sofa nhưng Yoohyun-ie thì lại cau mày nhìn chằm chằm con Búp bê trong khi chậm rãi tiếp cận nó. Thằng bé ngập ngừng vươn ngón tay ra như thể muốn chạm vào con Búp bê, nhưng nhanh chóng rụt lại.
“Nó chỉ là Búp bê Song trùng thôi. Ở thế giới của chúng ta cũng có đấy.”
“…Em có nghe qua. Em chạm vào nó được không?”
Sao em ấy lại hỏi tôi cái đó? Nhưng dù sao thì nó cũng vốn thuộc về tôi. Khi tôi gật đầu, Yoohyun-ie chọc con Búp bê rồi nhăn mặt. Sau đó thì thằng bé lại nhẹ nhàng vuốt ve nó. Bộ lạ thường lắm hả?
“Đầu tiên… tôi nghĩ việc này là do tôi đã thừa nhận anh là thật, Sigma-ssi.”
Tôi lấy ra một vài cái ly rồi bắt đầu rót rượu. Mùi thơm thật.
“Tôi không chắc chắn, nhưng tôi tin rằng những người thuộc về thế giới này đã bắt đầu cảm thấy chối bỏ anh. Vệ binh Sollemnis còn nghĩ rằng anh đã sát hại chính bản thân kia mà.”
Anh ta chớp mắt, đôi đồng tử ấy lấp lánh như rượu sâm panh.
“Ý anh là tôi đã bị thay đổi thành sự tồn tại của thế giới của anh, Cấp C?”
“Tôi không biết nữa, nhưng có vẻ là do tôi. Vì thế nên tôi xin lỗi.”
“Sao anh lại xin lỗi chứ hyung? Đây chỉ là một thế giới tạm thời được tạo nên ở trong hầm ngục mà thôi. Sau khi chúng ta rời đi, nó sẽ biến mất hoặc tái thiết lập.”
Yoohyun-ie lạnh nhạt nói.
“Đúng vậy, nhưng bây giờ những người này đang sống, di chuyển, suy nghĩ và cảm thấy bình thường. Hyuna-ssi cũng nói rằng cô ấy đối xử với bọn họ như thể họ là người thật mà. Cơ mà Yoohyun-ah, em đang làm gì thế?”
“Em chỉ đang tự hỏi nó giống đến mức nào thôi.”
Ồ, được rồi. Tôi dời tầm mắt về phía Sigma.
“Vậy thì đầu tiên, tôi nghĩ rằng chúng ta nên yêu cầu Vệ binh Sollemnis rút lui. Tôi sẽ thông báo rằng con quái vật giết chết Sigma đã bị Alpha xử lý, có được không?”
“…Sao cũng được.”
Sigma khẽ đáp. Biểu cảm của anh ta thì bình thường, nhưng hẳn là anh ta cảm thấy khó chịu lắm. Biết làm sao giờ? Cho dù thế giới này có biến mất hay tái thiết lập như lời Yoohyun-ie nói thì việc này vẫn kỳ cục quá. Ít nhất thì khi tôi đang ở đây, tôi nên chịu trách nhiệm.
“Rồi, Sigma-ssi… Sau khi rời khỏi Sollemnis, anh vẫn muốn được gọi là Sigma không? Tên thật của cậu là gì?”
“Tôi không nhớ rõ, nhưng mà…”
Anh ta ngây ra trong một lúc rồi mở miệng.
“Có vẻ như là Trăng Nhỏ.”

cảm ơn nhà dịch