S-class

Chương 252: Mu từ Médecin (2)

Trans: Rin
Beta: Anh Thư

 

Đó là một đêm cực kỳ, cực kỳ dài.

Tuy nhiên, khi mặt trời mọc, có một khoảng nghỉ giữa những lần quái vật nhảy ra khỏi hố mana. Im ắng được cùng lắm là 30 phút. Tuy nhiên, khi mặt trời lặn thì không có thời gian nghỉ ngơi. Có vẻ như trò chơi thủ thành đã tăng cấp từ bình thường thành khó.

Hai tòa nhà còn lại của Bộ Tư lệnh hoàn toàn sụp đổ trước khi mặt trời lặn. Các quái vật nhảy ra cấp thấp nhất là A và SS cũng xuất hiện thường xuyên nên tất cả những người chưa thức tỉnh cũng như vệ binh dưới cấp B đều phải sơ tán. Thế nhưng các kỹ sư để sửa chữa thiết bị truyền tin giữa các thành phố vẫn phải ở lại nên vệ binh cấp S đã được bố trí số lượng càng nhiều càng tốt để bảo vệ họ. 

Các nơi trú ẩn gần Bộ Tư lệnh cũng trống trơn. Hầu hết các quái vật tấn công Sigma nhưng có vài con thường vượt ra khỏi rào chắn nên khu vực nguy hiểm đã được mở rộng lên bán kính 1km.

“Tại sao ta không cứu vệ binh cấp S của Achates? Mana của họ dễ hồi phục lắm.”

Lời nói này của Moon Hyuna cho đến khi mặt trời lặn là đùa thôi. Tuy nhiên, ngay khi đêm xuống thì vấn đề bổ sung mana đã trở nên nghiêm trọng.

Đối với vệ binh của thành phố khác, mana cũng có khả năng được bổ sung mana thông qua vệ binh Achates. Vấn đề là hầu hết ‘bình mana’ đều ở dưới cấp B, đặc biệt là dưới cấp C. Việc bảo vệ vệ binh cấp trung và cấp thấp ở nơi có nhiều quái vật cấp cao là không thể nên cuối cùng những người vệ binh cấp A của Achates không còn cách nào khác ngoài việc hỗ trợ bổ sung mana.

Đương nhiên là số lượng vệ binh bổ sung mana bị thiếu hụt, mỗi người trực thuộc khác nhau nên hiệu quả bổ sung cũng giảm đi rất nhiều. Tốc độ bổ sung chậm hơn so với tốc độ tiêu thụ mana nên số lượng vệ binh trên cấp S phải nghỉ ngơi càng ngày càng tăng.

Đó là chưa đề cập đến việc vệ binh cấp SS có mức tiêu thụ lớn do cấp bậc kỹ năng cao.

“Ôi, cái này có vẻ hơi nguy hiểm rồi. Hyung-nim, còn lại bao nhiêu bình mana nữa? Có lẽ phải tiết kiệm một chút lại thôi.”

Không lâu sau khi mặt trời lặn, Moon Hyuna lắc đầu và nói. Sigma cũng không khá khẩm hơn. Đó là do các vệ binh của Achates phải miễn cưỡng bổ sung cho anh ta. Mặc dù vậy, tôi đã gây ra vết trầy xước lên quái vật và chiếm tất cả điểm thưởng từ những con quái vật mà Sigma bắt được nên tôi đã mua và đưa cho bình mana cho anh ta.

Cuối cùng, vệ binh cấp SS Alpha─Yoohyun-ie, người duy nhất có thể nhận được mana từ hố mana đã phải đứng đầu chiến tuyến.

Xung quanh hố mana, ngọn lửa xanh thẫm liên tục bốc lên và tro bụi bay phấp phới trên bầu trời đêm. Do sức nóng lan rộng, tất cả các vật phẩm chống cháy từ Bộ Tư lệnh Achates đã được huy động. Thật khó để ở gần mà không có kháng hỏa.

Yoohyun-ie đã chiến đấu hết sức nhưng khủng hoảng vẫn xảy ra. Trong số các loại quái vật đa dạng, cũng có con có kỹ năng hấp thụ mana. Ngay cả khi hố mana ở ngay bên cạnh, tốc độ tiêu thụ của hố mana nhanh hơn so với tốc độ hồi phục mana khi dùng kỹ năng.

Hơn hết, không thể bỏ qua việc tiêu hao thể lực, đến nửa đêm Yoohyun-ie cũng cần phải nghỉ ngơi.

Bùmmm!

Bom nổ xung quanh hố mana. Đối với các quái vật từ cấp S trở lên thì nó chỉ để lại vết trầy xước. Giữa làn bom nổ liên tiếp, tôi đưa bình mana cho Sigma.

“Mong anh chiếu cố.”

Sigma nhanh chóng bay về phía hố mana, theo sau là tiếng sấm vang dội. Moon Hyuna cũng lao về phía quái vật cùng với đội vệ binh dưới quyền. Hai người có thể trụ được khoảng hai tiếng.

“Yoohyun-ah, em vất vả rồi.”

Tôi ôm em trai đã trở về từ tiền tuyến với vẻ mệt mỏi. Mùi lửa cháy xộc thẳng vào chóp mũi.

“Mệt lắm có đúng không?”

“Em không sao đâu.”

“Cái gì mà không sao. À, mấy cái con tép riu đằng kia lại chạy ra ngoài rồi.”

Trong khi những con quái vật SS với cơ thể to lớn bị tấn công, một số con quái vật cấp A~S đã bỏ trốn. Tôi kéo Yoohyun-ie sâu hơn vào lòng và ném những viên bi khói độc mua từ cửa hàng điểm. Khói xanh nhạt bốc lên từ ba hạt được ném theo ba hướng khác nhau.

Những con quái vật hít phải độc cấp S lảo đảo và giương vuốt vào những con yếu hơn. Hơn một nửa trong số chúng đã ngã xuống nhưng một số vẫn thoát được ra ngoài. Tuy nhiên, tất cả đã bị tiêu diệt trước khi vượt qua rào chắn số 1.

Tôi đã suy nghĩ mấy lần rồi nhưng quả nhiên cửa hàng điểm vẫn khá tốt. Overgeared1 là tuyệt nhất. Nhờ có gấp đôi điểm thưởng mà tôi lời nhiều hơn lỗ.

Sau khi mua vài bộ đặt bẫy cấp S rồi lắp đặt chúng, tôi ngồi cùng em trai trên băng ghế có gắn tính năng tăng mana và hồi phục thể lực. Vì mua ghế dài nên điểm thưởng đã bị giảm hẳn, nhưng bây giờ nó thực sự hữu dụng. Nhờ vậy mà Hyuna-ssi và Sigma hồi phục rất nhanh.

“Em muốn chợp mắt dù chỉ một lúc không? Cũng phải ăn gì đó nữa.”

“Em chỉ cần nước là được rồi.”

“Đáng lẽ anh nên làm một chiếc bánh sandwich đơn giản trước khi toà nhà bị thổi bay.”

Chúng tôi không thể ăn tối đàng hoàng, dù vậy cũng đã ăn trưa rất ngon miệng. Tôi lấy nước ra đưa cho em trai trong lúc xung quanh rung chấn. Tôi phải nhanh chóng làm khắc ấn nhưng thực hiện phẫu thuật ở đây nguy hiểm quá. Nếu không phải là gần hố mana thì không thể khắc được dấu ấn. Khi một con quái vật cấp SS có kỹ năng hấp thụ mana xuất hiện, nhịp tim tôi tăng lên. Đã rất nguy hiểm nếu Irin không bước ra kịp thời.

“Rin-ie cũng vất vả rồi.”

Trước lời nói của tôi, Rin-ie leo lên vai Yoohyun-ie và vẫy đuôi.

– Rin-ie đã giúp đỡ Yoohyun-ie rất nhiều nên hãy khen ngợi em nhiều hơn đi, hyung!

“Ừ, làm tốt lắm. Đặc biệt là quái vật sử dụng kỹ năng di chuyển tức thời khi nãy, em đã ngăn chặn nó rất gọn lẹ. Rin-ie của chúng ta đã hỗ trợ góc khuất của Yoohyun-ie nữa nên em ấy không cần phải quay lưng lại. Em thật là tuyệt vời!”

Irin há miệng ra cười. Em ấy quay vòng vòng tại chỗ rồi gõ nhẹ bộp bộp vào vai Yoohyun-ie bằng một chân trước.

– Cả Yoohyun-ie nữa. Hãy nói yêu anh ấy đi!

“…Không phải khen ngợi à?”

– Nhanh lên đi anh!

Tại sao đứa nhóc này lại thích nghe mấy lời yêu như vậy nhỉ. Vì là linh hồn của lửa nên nó cũng thích thể hiện cảm xúc nhiệt tình chăng? Khi Irin thúc giục rằng ‘Vẫn chưa nhiều đâu, em đã yêu cầu anh làm nhiều lên mà! Rõ ràng Rin-ie đã nói như vậy mà!’ thì tôi mở miệng một cách hơi gượng gạo. Xung quanh có rất nhiều người từ cấp S trở lên nên nếu nói nhỏ cũng có thể nghe được.

“Em trai của anh, anh yêu em.”

À, sẵn tiện đã làm rồi thì đáng lẽ tôi nên dùng kỹ năng của mình. Không, thời gian hồi chiêu là khoảng 10 ngày nên để dành sẽ tốt hơn. Yoohyun-ie cười tủm tỉm trước lời nói của tôi còn Irin thì nhảy cẫng lên.

– Hãy khen anh ấy ngoan đi! Hãy khen anh ấy dễ thương đi! Hãy khen anh ấy xinh đẹp đi!

“Không, Rin-ah.”

– Đúng mà. Yoohyun-ie không dễ thương ư?

“Tất nhiên là dễ thương rồi.”

– Vậy thì anh phải khen nhiều nhiều lên! Nếu không nói thì không biết đâu. Khen nhiều cũng tốt mà. Người khen cũng thấy tốt mà người nghe cũng thấy thoải mái, sao anh lại không làm! Anh khen nhiều lên đi, hyung!

Nói cũng không sai nhưng mà… Irin ngước nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh. Ánh mắt em ấy rực lên ngọn lửa nhiệt huyết. Yoohyun-ie tuy không nói gì nhiều nhưng ánh mắt vẫn có vẻ mong chờ trẻ con tương tự như Rin-ie. Ôi trời, thật là.

“Mấy đứa em trai dễ thương này. Rin-ie cũng lại đây nào, anh sẽ ôm em.”

Rồi rồi, dễ thương mà. Vừa ngoan hiền vừa xinh đẹp. Lúc đó thì ‘đùng’, một con bò sát khổng lồ với gai trên cổ gục xuống cách chúng tôi vài bước. Moon Hyuna giẫm lên đầu con thằn lằn và nhìn xuống như muốn hỏi chúng tôi đang làm gì vậy.

“Ba người chơi vui vẻ quá. Hyung-nim, sao cậu âu yếm em trai mình nhiều quá vậy. Phải lựa thời gian và địa điểm phù hợp chứ.”

“Tôi nghĩ Hyuna-ssi cũng rất tuyệt vời.”

“…Hả?”

“Trước đây khi đến hội Breaker, tôi thực sự thấy thán phục. Chỉ cần nhìn không khí công hội thôi cũng có thể dễ dàng biết được Hyuna-ssi là người tốt đến mức nào. Tôi luôn cảm thấy biết ơn vì cô đã chăm sóc Yerim-ie. Tôi cũng cảm thấy Hyuna-ssi rất đáng tin cậy. Lần này cũng nhờ có Hyuna-ssi mà

“Aaa, đủ rồi!”

Moon Hyuna vẫy tay thật to và nhanh chóng rời đi. Sigma không đến hướng này à? Bây giờ thứ tôi có thể khen ở anh ta chỉ có khuôn mặt và năng lực thôi. …Vậy là nhiều rồi. Dù sao thì anh ta cũng đẹp trai.

[Khen ngợi cũng là chuyện tốt! Làm thêm chút nữa đi ^^]

Sau một thời gian im lặng thì nhiệm vụ phụ đã xuất hiện. Muốn tôi khen bản thân anh ta à? Nếu anh ta cho đủ điểm thưởng thì không có gì tôi không thể làm được.

“Chà, tôi cũng rất biết ơn anh về nhiều thứ.”

Tôi vừa lẩm bẩm vừa mở cửa sổ nhiệm vụ.

[Bạn đã dành nhiều lời khen cho những người xung quanh! Bạn đã làm rất tốt. Nhưng bạn có quên mất ai đó không? Đừng quên khen ngợi bản thân mình nhé!

Phần thưởng: 200.000P, Kẹo sao nóng hổi]

…Có nhiều điểm thưởng thật. Nghe nói là đã vơ vét sạch túi tiền mà anh ta đã nhét đầy lại rồi sao. Nếu anh ta cho nhiều như vậy thì tôi chỉ có thể làm theo những gì được yêu cầu thôi. Dù vậy thì tôi vẫn thấy xấu hổ khi cố gắng nói ra điều đó.

“Ừm, Yoohyun-ah. Anh cũng làm tốt đúng không?”

“Gì cơ? Dù không biết là chuyện gì nhưng anh lúc nào cũng làm rất tốt. …Ngoại trừ việc anh không quý trọng bản thân cho lắm.”

“Dù vậy thì so với trước đây vẫn tốt hơn mà. Trong cuộc sống sẽ có những lúc anh buộc phải làm những việc nguy hiểm……. Dù sao thì anh đã đến đây và lăn lộn rất chăm chỉ. Làm khá tốt, đạt yêu cầu rồi.”

– Rin-ie cũng nói với anh là anh làm rất tốt! Anh là nhất! Rin-ie cũng thích anh như Yoohyun-ie vậy. Anh đã ôm lấy Rin-ie, làm tốt lắm. Yoohyun-ie đã khen ngợi anh nên tuyệt quá rồi!

“Không, chuyện đó…….”

…Quả nhiên là có hơi xấu hổ. Tôi tự hỏi liệu tôi có làm tốt thật không. Tất nhiên là cũng có sai sót. Cũng có lúc hành động hấp tấp. Dù sao thì so với cấp bậc của bản thân thì có vẻ tôi đã làm rất tốt rồi.

Ngay cả bên trong bầu không khí hơi kỳ lạ này thì quái vật vẫn tiếp tục tuôn ra. Irin nhảy ra và đốt con quái vật bị mắc bẫy trong tích tắc. Mặt trăng vẫn còn treo cao và sau một thời gian nghỉ ngơi ngắn, Yoohyun-ie lại tiến lên phía trước.

Đêm dài đằng đẵng lại tiếp tục. Tôi không tiếc tay dùng điểm thưởng hỗ trợ cho cả ba người đang mệt mỏi. Các điểm thu thập được ngày càng giảm, nhưng Sung Hyunjae thỉnh thoảng lại gửi đến một nhiệm vụ với những phần thưởng lớn.

Cứ như vậy, khi ánh sáng bình minh mờ ảo lấp ló đằng xa, tốc độ xuất hiện của quái vật đã giảm đáng kể. Khi mọi người thở dài, một tiếng hét lớn vang lên từ phía khu vực có thiết bị truyền tin.

“Máy truyền tin đã sẵn sàng!”

Đó là một tin vui. Vì quái vật cũng đã ngừng xuất hiện nên chúng tôi chạy ùn ùn về phía thiết bị truyền tin.

“Việc truyền video vẫn chưa khả thi, nhưng âm thanh thì vẫn được.

Kỹ thuật viên vừa vận hành máy vừa nói.

“Kết nối trực tiếp với Médecin.”

Thiết bị truyền tin đã được khởi động theo lệnh của Yoohyun-ie. Khi nhìn thấy tín hiệu đi vào, Moon Hyuna cau mày lại một chút.

“Nhưng mà không biết họ có dễ dàng chịu hợp tác không.”

“Sao cơ?”

“Theo trí nhớ của tôi thì Mu, Médecin sống hơi ẩn dật. Không phải vậy sao.”

Moon Hyuna nhìn Sigma và Sigma gật đầu.

“Mu hầu như không bao giờ rời khỏi thành phố của mình. Lần duy nhất là khi nhiều vệ binh của Médecin bị bắt cóc.”

“Dù vậy, không hiểu sao có tôi cảm giác như chúng ta biết người đó. Vì anh ta rất thân thiện với Lancea, nên khi tôi nói ra thì anh ta sẽ kết nối.”

Nếu là người chúng ta quen biết… là Noah chăng? Vì là hệ hỗ trợ nên khả năng cao là vậy. Yoohyun-ie và Moon Hyuna cũng đã nhập vào cơ thể của một vệ binh có kỹ năng tương tự như mình.

Không lâu sau đó, một giọng nói hơi rè phát ra từ máy truyền tin.

[Đây là phòng truyền tin bên ngoài thành phố Médecin.]

“Là Lambda của Lancea đây. Vui lòng truyền tin khẩn cấp có liên quan đến hiện tượng bất thường của hố mana cho Mu của Médecin.”

[Cô là Lambda-ssi từ Lancea sao? Nhưng điểm phát tín hiệu được xác nhận đến từ thành phố Achates.]

“Bây giờ tôi đang ở Achates. Hãy xác nhận với Lancea.”

[Vâng, xin hãy đợi một chút.]

Sau một thời gian im lặng ngắn ngủi, câu trả lời đã đáp lại rằng họ đã xác nhận lại với phòng truyền tin ở Médecin. Và sau khi chờ đợi thêm một thời gian ngắn nữa.

[Tôi là Mu của Médecin.]

Ngay cả trong tình trạng liên lạc không ổn định, tôi vẫn nghe thấy một giọng nói trong trẻo. Có thật là Noah không? Thật khó để xác nhận chỉ bằng giọng nói.

“Tôi là Lambda của Lancea. Hiện tượng bất thường đã xuất hiện ở hố mana Achates. Chúng tôi mong đợi được nhận sự hỗ trợ ngay từ Médecin. Thêm vào đó, anh có biết Noah Rugir không?”

[Tôi biết rõ mà. Cô là thợ săn Moon Hyuna ư?]

Mu─tám chín phần mười là Noah─đã bình tĩnh trả lời. Đúng rồi! Médecin đối đãi tốt với vệ binh nên chắc cậu ta sẽ sống tốt thôi. May quá. Bây giờ chỉ cần tìm Yerim-ie và Peace là được.

“Đúng rồi! Thợ săn Noah, bây giờ là…”

[Tôi đúng là Noah nhưng bây giờ tôi cũng là Mu của Médecin. Tôi không thể gửi viện trợ chỉ với một yêu cầu đơn giản từ thành phố khác.]

“Gì?”

Moon Hyuna bàng hoàng quay lại nhìn tôi.

“Hyung-nim, thợ săn Noah có vẻ nhập vai vào thế giới này hơn tôi thì phải?”

Tôi đồng cảm và gật đầu khi cô ấy nói rằng không ngờ lại như vậy. Cậu ta thật sự không đến giúp à?

“Xin thứ lỗi, Noah-ssi.”

[Vâng, Han Yoojin-ssi. Thật may là anh trông có vẻ bình an vô sự.]

“Tôi cảm thấy vẫn bình an vô sự nhưng sau này thì không. Cậu có thể đến giúp tôi được không? Chúng tôi cần sự trợ giúp từ Noah-ssi.”

Không thể nói rằng nơi này, Médecin không thực sự tồn tại. Cho dù Noah có lựa chọn Médecin… Không còn cách nào khác. Nếu như vậy thì tốt hơn là từ bỏ thành phố Achates. Ngay khi đầu óc trở nên rối bời thì Noah, Mu đã đáp lại.

[Tôi không thể rời khỏi Médecin để giúp đỡ thành phố Achates. Tuy nhiên.]

Giọng nói của Noah tiếp tục.

[Han Yoojin-ssi là thành viên của tôi mà. Mu của Med Sang không phớt lờ một vệ binh nào. Xin anh hãy cố gắng chịu đựng thêm một ngày nữa, Yoojin-ssi.]

“À, vâng! Cảm ơn nhé Noah-ssi!”

[Đó là nghĩa vụ đương nhiên phải làm. Xin hãy giữ gìn sức khỏe cho đến khi tôi đến nơi.]

Liên lạc bị ngắt. Một ngày à? Không dễ dàng gì nhưng với mức độ hiện tại thì không có gì là không thể chịu đựng được.

“Hãy chuẩn bị càng nhiều càng tốt trước khi đêm xuống!”

Phải gom thật nhiều điểm hết mức có thể và tích luỹ bình mana.

Trận chiến dài và nhàm chán lại bắt đầu, mặt trời lặn rồi bình minh sắp lên. Ngay cả khi đã chuẩn bị vào ban ngày, mọi người vẫn thấy mệt mỏi hơn so với ngày hôm trước. Yoohyun-ie, Moon Hyuna và Sigma đều xuất hiện vết thương mới. Dù đã được điều trị ngay lập tức bằng thuốc hồi phục nhưng đó là bằng chứng cho thấy bản thân họ cũng đã đuối sức rồi.

Khoảnh khắc tôi nghĩ rằng sẽ rất khó để chịu đựng cho đến ngày thứ ba.

“…Thứ đó là gì vậy?”

Một cái gì đó khổng lồ xuất hiện cùng với một chùm ánh sáng ở phía bên kia bầu trời vẫn còn tối. Giống như một con tàu vũ trụ từng thấy trong phim khoa học viễn tưởng đang bay chậm rãi trên đầu.

Bùm, bùmmm!

Pháo bắt đầu nhắm bắn một cách chính xác vào quái vật bên ngoài rào bảo vệ. Không, cái đó là gì vậy chứ? Tại sao chỉ có một mình Médecin đi trước thời đại vậy?

  1. 템빨/Overgeared: Một thuật ngữ mang tính chê bai được dùng trong tình huống mà hầu hết khả năng của một người đều đến từ trang bị hoặc vật phẩm và sẽ không thể làm được gì nếu không có những vật phẩm đó. ↩︎
0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments