S-class

Chương 156: Trốn thoát (2)

Beta: Gulu

Tôi che lấy gương mặt hết sức có thể bằng chiếc mặt nạ và đi tới trạm Sadang sau khi đã gọi taxi bằng điện thoại ở một nơi hẻo lánh. Cách trạm Sadang không xa lắm có một dungeon cấp E, vì là khu vực đông đúc nên tôi ra khỏi xe rồi dùng kỹ năng ẩn nấp của mình để đến trạm Sadang, sau đó để điện thoại ở thùng khóa. 

‘Lâu lắm rồi mình mới tới tàu điện ngầm.’

Trước khi hồi quy tôi cũng có xe, còn giờ thì tôi chẳng cần đi tàu điện ngầm nữa. Tôi đứng nhìn dòng người đi lại khi vẫn còn một ít thời gian trước buổi gặp mặt. Tôi sẽ là một trong số họ nếu dungeon không xuất hiện. Yoohyunie cũng sẽ sử dụng vạch xanh và đến trạm Sadang bằng một chiếc xe đẹp đẽ của riêng em ấy. 

‘Giờ thì ổn rồi.’

Thằng bé đã thành công hơn, và có lẽ Yoohyunie đã nghĩ ngành mình học không thú vị. Dù vậy thì tôi vẫn ước rằng thằng bé nên đến lớp một chút và tôi nên đi cùng em. Ở đại học người ta có phân lớp theo thành tích không nhỉ?

‘Họ cũng tầm tuổi Yoohyunie.’

Hẳn là họ đang đi du lịch trong kỳ nghỉ hè vì có mang theo vali. Tôi dõi theo bọn họ, nhìn họ tận hưởng, nghĩ rằng du lịch hẳn là sẽ vui lắm. 

Thời gian gặp mặt cứ thế đến rất nhanh, tôi rời khỏi nhà xe để đến dungeon, vừa đi vừa cẩn thận để khỏi lỡ đụng vào người đi đường. Có tổng cộng bốn người đang đứng trước tòa nhà dungeon. 

Một cấp D và ba cấp E, họ không có bất kỳ kỹ năng nào khiến tôi phải lo. Tuy vậy, tôi vẫn điều chỉnh thái độ bởi biết đâu sau này họ lại vớ được một kỹ năng nguy hiểm nào đó. 

‘Có vẻ như không còn ai khác nữa.’

Phải cẩn trọng hơn bởi tôi chỉ xài có một cái khẩu trang để che mặt. Họ có thể chỉ là những người bình thường tốt tính, nhưng nếu một thỏi vàng treo trước mắt mà không có sự bảo hộ thì bất kỳ ai cũng có thể bị mê hoặc. Tivi đã phổ biến đầy đủ việc Han Yoojin đắt giá tới mức nào. 

‘Tôi vẫn sẽ xoay xở được nếu mấy kẻ đó đổi mục đích thành bắt cóc.’

Tất nhiên, không phải tôi mà Bellaré mới là người xử lý chúng. Cái lưỡi nhỏ của con rắn bảo thạch khè khè trong khi đôi mắt vẫn lấp lóe trên cổ tay tôi, như thể nó rất hài lòng với chuyến dạo đêm này. 

‘Giúp cái nha, Belle.’

Thợ săn cấp thấp thì làm gì có được mấy kỹ năng hay vật phẩm đàng hoàng, nên độc cấp A là quá đủ rồi. Tuy vậy, lựa chọn tốt nhất vẫn là mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. 

“Cảm ơn đã gặp tôi vào khuya thế này.”

Tôi tiến đến với thái độ chào đón sau khi cởi bỏ lớp ngụy trang. Tên đứng đầu cấp D quét mắt lên xuống khắp người tôi và vì không giấu được vòng tay dưới cánh tay áo ngắn tủn, tôi đổi sang chiếc vòng cổ. Chắc họ sẽ nhận ra vì nó từng được chiếu trên tivi vài lần, và thay vào đó, Bellaré đã giả thành chiếc vòng tay. Vì nó là con rắn có lớp vảy kim loại nên cứ giữ nguyên thì trông nó không khác gì món trang sức độc đáo và thời trang cả. 

Tôi cũng đeo thêm bông tai, và đấy là tất cả những gì trên người tôi hiện giờ. 

“Tôi nghe giọng cậu đâu đó rồi thì phải.”

“Thế á? Người ta hay bảo giọng tôi nghe dễ chịu lắm.”

Tôi lấp liếm cho qua câu hỏi của tên thợ săn, rồi lấy tiền mặt ra và bỏ chi phiếu 50,000 won vào một phong bì mua cùng với cái khẩu trang. Tôi đưa ra hai cái phong bì đầy tiền cho mấy người thợ săn. 

“Xin hãy xác nhận.” 

Anh ta nhanh chóng kiểm tra số tiền trong phong bì rồi gật đầu. 

“Anh có một mình thôi à? 

Anh bảo rằng sẽ đi ngay lập tức.”

“Ừ, có vài chuyện đột xuất. Vì vậy, tôi sẽ không hoàn thành dungeon và sẽ rời đi sau hai mươi đến ba mươi phút. Tôi sẽ rất biết ơn nếu mọi người xong đợt tấn công này vào ngày mai như dự kiến.”

“Làm thế này rất lãng phí đấy.”

“Ừ, thứ tôi cần nằm ở gần cửa vào thôi… Đáng lẽ tôi không nên nói ra.”

Tôi nhún vai có chủ đích.

“Đưa tôi vào được chưa, tại tôi đang vội lắm.”

Dù tên thợ săn cấp D có nhìn tôi đầy hoài nghi, anh ta vẫn mở cửa bằng thẻ mà không nói thêm lời nào nữa. 

Tôi bước vào tòa nhà và đứng trước cổng lấy áo ngoài ra. Bellaré mở to mắt và trườn đến tay tôi nhằm tránh cái tay áo mùa đông tôi khoác lên, dù đang là giữa hè. 

– Xìiiii!

“Bên trong sẽ lạnh đấy.”

Tôi gõ cửa ba lần và bước vào trong, cánh rừng phủ đầy tuyết chào đón tôi như mọi khi. Bellaré co lại đầy ngạc nhiên khi một bông tuyết rơi lên mũi nó. 

– Xìiiii!

“Lần đầu thấy tuyết hả?”

Bellaré vẫn còn là một đứa bé, và dungeon nơi bé rắn bảo thạch này xuất hiện là một nơi ẩm ướt. Nó đớp lấy một bông tuyết và lắc cái đuôi, tỏ vẻ đang không vui. Bellaré lắc đầu khi tuyết tan thành nước trong miệng. 

– Xìiiii

Con rắn bảo thạch vặn người chui vào trong tay áo tôi, dường như nó đã bắt đầu thấy lạnh. Bellaré chỉ thò mỗi cái đầu ra khỏi áo khoác rồi ngó xung quanh, tôi nghĩ nó hành xử đáng yêu ra phết. 

[Cụccc cưngggg ơi!]

Trái bóng chuyền nhảy đến chỗ tôi từ xa. 

[Có mình cậu thôi hả? Sao vậy?]

Có Bellaré nữa, mà thôi. 

“Tôi lén đến đấy.”

[Cưng à, cậu không thể đi một mình được đâu! Nguy hiểm lắm!]

Cả một trái bóng chuyền cũng nạt tôi nữa, và tôi cho nó xem cái dây chuyền, thứ thực chất là vật bảo hộ. Một con chim xanh bay ra từ viên lam thạch, đậu trên quả bóng. 

[Ối, Shalos-ssi!]

Trái bóng chuyền nảy lên. 

[Có phải cậu đã chế tác ma thạch của Shalos-ssi thành trang sức không? Trông y chang anh ấy thời trẻ vậy, dù tôi chưa từng thấy vì lúc đó còn nhỏ.]

“Giống nhau hả? Chẳng phải anh ta là rồng ư?”

Trong bảng mô tả vật phẩm có ghi là Chúa tể rồng. 

[Trong thế giới đó thì mọi sinh vật đều thành rồng khi trưởng thành đến tuổi nhất định. Shalos-ssi đã từng là một chú chim và thường hay chơi với Chim Trắng.]

“Điểm Tinh Điểu ấy hả?”

Tôi bắt lấy trái bóng, và con chim xanh nhảy lên vai tôi.

[Tôi chưa tìm thấy người đó! Tôi không biết người đó ở đâu cả!]

“Cậu có đang tìm không?”

[Tất nhiên là có rồi. Tuy vậy, chúng tôi cũng chả làm được gì nhiều nếu họ muốn lẩn trốn. Họ có thể tiên đoán tương lai. Ta thực sự không thể tìm thấy họ trừ khi họ hành động trước.]

…Bắt em trai của người khác rồi trốn tiệt đi đâu rồi? Tôi kìm lại sự kích động của mình bởi có ép Người mới cũng chả được gì. 

“Người kế nhiệm Diarma đã tìm đến tôi.”

[Thật ư? Không xảy ra chuyện gì đâu đúng không?]

“Cô ta đã đề nghị một giao dịch, nói rằng sẽ cứu những người tôi quan tâm nếu tôi ký khế ước.”

Trái bóng chuyền lắc mình trước lời tôi.

[Không! Đừng cưng à! Cậu không thể ký khế ước được! Cậu không hề ký đúng không?]

“Tôi không biết mình sẽ làm gì nếu mọi thứ đi quá xa đâu. Ít nhất thì tôi cũng phải cứu được họ.”

Tôi cố ý nói bằng giọng yếu đuối, và gương mặt trên trái banh chuyển thành biểu cảm buồn.

[Sao cậu có thể tin thứ đó chứ! Không được, cậu không thể ký khế ước vậy được!]

“Cho dù cậu có bảo không thì tôi thật sự đang rất lo lắng. Bùng nổ dungeon đã xảy ra thường xuyên từ trước khi tôi hồi quy vì họ không ngăn được, và giờ thì độ khó còn tăng nhanh hơn nữa. Liệu cuối cùng tôi có ngăn được nó không? Tôi không tự tin.”

[Cưng à, chúng tôi đang giúp cậu mà! Giờ khác với trước khi cậu hồi quy rồi.]

“Vậy thì đưa tôi thứ gì đó và cho tôi thấy những hành động làm tôi yên tâm đi.”

Tôi rất muốn cậu ta cho tôi cái kỹ năng nào đặc biệt xíu hoặc mấy vũ khí mà em trai tôi xài được, hay một vật phẩm giúp tăng nhanh quá trình nuôi dưỡng ấy. Không có mấy kiểu như một kẻ Phản Luân hệ hỏa hả? Cho tôi cái gì đó coi, chứ đừng có nói không thế.

[Ý là… dù cậu có bảo bọn tôi đưa thì…]

“Chắc tôi nên ký khế ước với con sứa đó thôi. Ai quan tâm thế giới có bị hủy diệt hay không chứ? Những người thân tôi ổn là được rồi.”

[Cục cưngggg… 8ㅂ8]

“Những người nói sẽ trả cho tôi một cái giá thường đáng tin hơn những người chỉ biết nói miệng nhiều.”

[ㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠ]

Trái bóng chuyền nên dừng tỏ ra buồn bã cho tôi xem đi. Tên Người mới này cảm nhận được một nỗi lo câm lặng trong một thoáng rồi lại bắt đầu nói.

[Tôi cần phải chuẩn bị! Tôi sẽ cố gắng cho cậu một vật phẩm hay kỹ năng cậu muốn, nên hãy quay lại sau cỡ một tháng nha!]

“Lâu quá, tên sứa kia hẳn sẽ không chờ lâu vậy đâu.”

[V-Vậy thì ba tuần!]

Tôi vờ do dự rồi gật đầu. Chắc tôi sẽ đàm phán được với tên sứa kia, hỏi xem cô ta cho tôi được cái gì trong khi nhóm Phản Luân đang cố thuyết phục tôi đừng ký khế ước thông qua hối lộ. 

“Cần bao lâu để cái con sứa kia bắt đầu nghiêm túc hành động?”

[Cái đó còn tùy vào tên chủ nhân thằn lằn. Phải cần một thời gian dài bởi phải tạo liên kết hết lần này đến lần khác nếu không có nhiều ứng cử viên cho khế ước. Tuy vậy, may là khế ước đã bị phá vỡ nhờ Xích.]

Tôi chợt nhớ đến Choi Seokwon từ MKC khi nghe từ khế ước. Hắn ta hẳn vẫn đang còn hạn một cái đấy, nhưng tôi chả rảnh mà để ý tới hắn. Ít ra tôi cũng phải bắt hắn hủy khế ước, cơ mà gặp hắn kiểu gì đây nhỉ?

“Này, hình như con sứa biết Trăng Lưỡi Liềm đấy. Bà ta còn đang ngủ à?”

[Ừ, nhưng tôi không biết nhiều về nó lắm. Chờ đã, để tôi gọi Cây Tiền Bối.]

Dòng chữ xanh hiện  lên trên bảng tin nhắn sau một lúc. 

[Chào cục cưng, đừng chọc người mới chứ.]

“Tôi có làm gì đâu.”

[Cậu ta đang xoay vòng vòng tự lẩm bẩm mình nên làm gì đây kìa. Về Trăng Lưỡi Liềm và người kế nhiệm, cứ gọi đó là sứa đi. Hai kẻ đó có quen nhau và đã từng làm việc chung bởi họ có chung thuộc tính. Giờ thì không thân nữa rồi.]

“Thế nghĩa là tôi có thể biết chi tiết kỹ năng và điểm yếu của con sứa đó.”

[Nếu như Trăng Lưỡi Liềm tỉnh dậy? Bản thân tôi không biết nhiều về con sứa đó. Tuy vậy, đáng lo ngại là cô ta có hứng thú với cậu đó cục cưng. Nghĩ cho cẩn thận. Một khế ước là rất không khôn ngoan đâu đấy.]

“Nếu mấy người tỏ ra chân thành.”

[Đừng kiêu căng quá. Người mới sẽ khóc mất~.]

Cái quả bóng kia khóc chả ảnh hưởng gì đến tôi, bởi mạng tôi đang treo trên sợi tóc. Tôi cũng sẽ khóc thành cả dòng sông nếu khóc giải quyết được vấn đề. 

“Về Sung Hyunjae, hay Xích. Trông như anh ta vẫn có ký ức bởi anh ta đã chối bỏ Sung Hyunjae thời điểm trước hồi quy.”

Tôi không nói nhiều về mấy mảnh vỡ vì không cần thiết cho họ biết. 

[Xích? Mấy thứ đó không hay xảy ra đâu. Rất hiếm người có thể cảm nhận được có gì đó kỳ lạ, không nói đến mấy người giữ lại được ký ức. Có thể có liên quan đến Trăng Lưỡi Liềm. Khi nào thì bà ta dậy nhỉ.]

Tôi cũng ước gì bà ta dậy sớm chút, bởi kẻ Phản Luân đã hoạt động tích cực nhất trước hồi quy dường như chính là Trăng Lưỡi Liềm theo những gì tôi nghe được. Tôi sẽ có thêm thông tin một khi Trăng Lưỡi Liềm thức dậy. 

[Tôi sẽ điều tra. Cưng à, tránh xa con sứa đó ra và hãy luôn cẩn thận.]

Tôi hỏi thêm vài câu nữa rồi nói mình phải rời đi. Xung quanh đã chuyển sang khu rừng khô ráo ấm áp. Tôi cởi áo khoác, cất vào kho đồ rồi quay lại cánh cửa. 

Giờ chắc khoảng chín giờ, tôi không tốn nhiều thời gian vậy và chắc sẽ quay về ổn thỏa trước mười giờ thôi nếu đi về bây giờ. Hi vọng tôi chưa bị phát hiện ra.

“Chà, chà.”

Tôi nhìn thấy mấy người vây xung quanh tôi khi ra khỏi cửa, là những thợ săn cấp D và E tôi từng gặp trước đó. 

“Mấy người chờ gì vậy? Tôi có thể tự về nhà, không cần chú ý nhiều đến mức này đâu.”

Tên cấp D bước đến trước mặt tôi khi tôi nói không cần lo vì mình vẫn lành lặn không bị thương. 

“Nãy tôi không chắc lắm, nhưng anh là Han Yoojin đúng không?”

Hắn lấy khẩu trang của tôi xuống và mọi thứ đang dần trở nên phức tạp. 

“Chính xác là mấy giờ rồi?”

“Sao anh có thể ngu ngốc mà lang thang ngoài đường một mình thế chứ?”

Tôi lại bị xem thường nữa rồi. Tôi nghe thấy ai đó nói ‘đúng thật là Han Yoojin rồi’ và cả đám nhìn tôi như đang xem triển lãm. Giá cho người lớn là 10,000 won và 5,000 cho trẻ con, cựu binh thì miễn phí. 

“Tôi không hiểu sao mấy người lại chặn đường tôi nhưng tôi cần một giải pháp nhanh gọn và hòa bình. Mấy người không định bán tôi đâu đúng không?”

“Anh dường như định giữ bí mật vụ này, và chúng ta có thể đi đến thỏa thuận chung.”

Thế nghĩa là không có cái xác nào hết. Tôi đang định hỏi bao nhiêu thì tiếng chuông cảnh báo reo vang. Họ đều lấy điện thoại ra cùng lúc. 

“Có phải một vụ bùng nổ dungeon không?”

“…Không có nhắc đến bùng nổ gì hết. Có phải sự cố liên quan đến thợ săn không?”

Tôi nhớ tới em tôi là thợ săn khi tên kia đang vu vơ trả lời. Nếu có một tin nhắn khẩn cấp mà không có vụ bùng nổ dungeon nào, có nghĩa là có sự cố liên quan đến một thợ săn cấp cao. Có thể là vấn đề của Sesung vì một thợ săn cấp S vừa xong một đợt tiến công dungeon. 

Bản năng tôi cảm thấy rằng tin nhắn có liên quan tới Yoohyunie vì em ấy có bảo sẽ làm vài việc trong tối vài ngày tới. Nó đã xảy ra rồi. 

Tôi nắm lấy cổ tay của tên cấp D, hắn chỉ đứng nhìn vì biết tôi có chỉ số cấp F.

“Anh có ô tô không?”

“Gì?”

“Tôi cần anh lái vì tôi không có bằng.”

“Anh đang nói gì vậy…”

Bellaré trườn lên cổ tay tên đó và nhe răng. Tôi nói nhanh. 

“Nó là con rắn có độc tính cấp A.”

Anh ta khựng lại khi nghe tôi nói, và những tên cấp E khác lùi lại trong kinh ngạc. Bọn chúng có thể bắt tôi lại và ép tôi giải độc, nhưng tôi có vật phẩm khiên cấp B. Đủ để tôi câu giờ cho đến khi mấy tên cấp D và E khác tan chảy ra vì độc.

“Khoan…”

“Tôi sẽ trả hậu hĩnh và để anh sống nếu anh làm tài xế cho tôi.”

Vậy nên, xin hãy đưa tôi đến chỗ em trai. Tên cấp D gật đầu, biểu cảm cứng ngắc trong khi tôi nhờ vả với nụ cười trên môi. Cảm ơn rất nhiều.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments