Sau khi Sung Hyunjae trở về, tôi đã tốn kha khá thời gian để dỗ dành Noah, người đang trầm cảm và cho rằng bản thân là lí do vô dụng. Mặc dù tôi đã nói với nhóc ấy rằng nếu nhóc tính toán một chút, tôi chính là người đã đào nhóc đi, vậy nên tôi mới là người nên chịu trách nhiệm, nhưng gương mặt đẫm nước mắt kia vẫn mếu máo. Mãi cho đến khi tôi nói rằng việc đó thật sự rất ổn và giải thích chi tiết về giá trị lâu dài của Noah cũng như lợi ích của nhóc ấy đối với tôi thì mặt nhóc ấy mới dãn ra được.
Đối với tôi thì đấy cũng không hẳn là tổn thất gì. Đúng hơn là thì tôi chỉ cảm thấy khó chịu vì Sung Hyunjae đã rút lui quá dễ dàng.
‘Mặc dù anh ta có làm này làm nọ nhưng vẫn là một thợ săn cấp S, nên việc thản nhiên phủi tay dễ dàng như vậy thì…’
Chính xác thì anh ta sẽ đưa ra thể loại đề nghị kinh khủng nào nhỉ, mà anh ta cũng chẳng ép buộc đe dọa gì tôi. Thậm chí anh ta còn dễ dàng chấp nhận việc tôi sẽ từ chối nếu cảm thấy không thể xử lý được. Những điều kiện này vẫn quá đơn phương cho tôi.
…Anh ta cũng có phải loại người sẽ chịu thiệt bao giờ đâu, vậy rốt cuộc anh ta có âm mưu gì nhỉ? Liệu đó có phải chỉ đơn thuần là thiện chí không? Để đề phòng, tôi đã kiểm tra cửa sổ trạng thái kỹ năng【Đứa nhỏ của tôi là nhất】, nhưng không có tên của Sung Hyunjae trong đó.
‘Liệu mình có đa nghi quá không nhỉ?’
Tôi không biết nữa. Khi nào tôi biết được anh ta rốt cuộc muốn cái gì thì tôi mới chắc chắn được.
Trước đó thì tôi nên giữ bí mặt với Yoohyun hay tự giác kể nhỉ? …Mà tại sao tôi lại phải băn khoăn về mấy việc này chứ. Dẫu sao thì tôi vẫn là anh trai mà. Tôi không định giấu em ấy nhưng cũng chả có lí do gì để tôi phải báo cáo từng chuyện một.
Nếu thằng bé hỏi thì tôi sẽ nói.
Làm gì có chuyện em ấy không biết Sung Hyujae đã ghé qua, nhưng Yoohyun chẳng liên lạc gì đến tận bữa tối. Với lại nhìn từ xa tì hắn chỉ đến đưa một lẵng hoa, rồi nhanh chóng rời đi sau khi trò chuyện đôi ba câu. Lôi từng người về thẩm vấn chỉ vì vậy thì kỳ lắm.
Thay vào đó, Hiệp hội Thợ săn đã gọi để thúc giục tôi. Họ hỏi rằng liệu đã đến lúc tôi kiếm ra những Người Thức Tỉnh có kỹ năng đặc biệt chưa, và khi nào tôi mới bắt đầu chọn Người Chưa Thức Tỉnh một lần nữa. Dù việc này là tôi chủ động nhận, nhưng thấy họ cứ thẳng thừng bóc lột tôi không công như thế khó chịu phết.
Vốn ngay từ đầu nếu mấy người đó chịu quản lý mấy Trung tâm Thức tỉnh cho đàng hoàng thì tôi đã chẳng phải chủ động đứng ra làm gì.
‘Nếu Song Taewon còn sống, Hiệp hội có thể sẽ mãi chẳng thay đổi được. Nhưng để anh ta phải chết đi thì cũng quá đáng thật’
Song Taewon không thể nuốt chửng cả Hiệp hội thay vì thế sao? Ngay từ đầu tôi đã thắc mắc sao một thợ săn cấp S trong cơ quan nhà nước lại không giữ chức Chủ tịch Hiệp hội rồi. Sao anh ta không có tý tham vọng quyền lực nào vậy? Tôi có nên thuyết phục anh ta tiếp quản Hiệp hội vì đất nước không?
Ngoài ra, Yerim sắp đi dungeon, vậy nên con bé đòi tôi phải luôn ở cạnh Peace. Sau khi khổ luyện vài lần vòng quanh dungeon với Yoohyun, chỉ số của Peace giờ đã đạt mức S ngay cả khi ở dạng bán trưởng thành của mình. Hơn nữa, Noah luôn trong tranght hái sẵn sang nên tôi nghĩ mình không cần phải quá chú ý đến sự an toàn của bản thân đâu.
Grururururu.
Peace gầm gừ vui vẻ và dụi người vào chân tôi từ đầu đến đuôi. Có vẻ cậu nhóc ấy rất thích việc Blue không ở nhà. Tôi tưởng chúng đã thân thiết theo cách riêng của mình.
Blue đã chiếm hầu hết phần trên cùng của giàn dây leo hình tròn. Khi con bé lớn hơn, tất nhiên là sẽ to bằng cả ngôi nhà, nhưng cơ sở nuôi dưỡng cũng khá ngột ngạt nên nó cũng không cố chui vào bên trong lắm. Vì vậy tôi đang định làm một ngôi nhà riêng biệt dựa trên tổ của Gryphon ở khu vườn trên sân thượng. Con bé đã bẻ gỗ, lấy đệm và làm một cái tổ cho riêng mình, nhưng cái tổ đó chỉ cần trời mưa nổi gió thôi là tanh bành hết.
“Peace à, con bé đó mà tự thu nhỏ được như nhóc thì tiện biết mấy nhỉ.”
Nhìn cái cách Blue cứ liên tục phát triển không ngừng nghỉ trong suốt quá trình luyện tập, khác với Peace, con bé dường như không biết quay lại hình dáng lúc bé của mình. Mà Comet cũng là loài rồng bay, liệu sau khi lớn lên nó có tìm cách ra ngoài không nhỉ?
Tôi đã đăng một đoạn video về Blue lớn diễn trò dễ thương lên mạng xã hội. Một khi con bé hoàn toàn trường thành, nó sẽ muốn răng phạm vi bay của mình lên nên giờ tôi bắt đầu thấy lo rồi. Nhờ việc Yoohyun giảm thời gian tấn công dungeon lần trước, luật về việc nuôi quái vật sẽ sớm được nới lỏng. Tuy nhiên, hẳn là vẫn sẽ còn rất nhiều người lo lắng về một con quái vật khổng lồ bay lượn ở trung tâm thành phố.
Tôi có nên lên sóng nhiều hơn để mọi người biết rằng Blue rất tốt tính và hiền lành không nhỉ? Dù sao thì cũng có rất nhiều yêu cầu lên sóng mà. (Bản dịch thuộc về Howl Team. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức.)
‘Nếu mọi chuyện không được như ý thì chắc mình nên mua một mảnh đất không người rồi gây dựng một trang trại nhỉ?”
Gần biển thì càng tốt.
Nước ngoài đang dần dần gửi cho tôi những yêu cầu nuôi dưỡng quái vật, nhưng tôi đã tạm thời gạt chúng qua một bên bởi hiện tại đang trong tình trạng mà những con quái Haeyeon mua đã được vận chuyển đến nhưng vẫn chưa đưa qua đây. Bọn kỳ lân đã tiếp nhận từ khóa rồi, nên sau khi mấy đứa nó và Comet hoàn thành một vòng huấn luyện, tôi sẽ đứa them mấy đứa mới vào.
“Chirpie, con có muốn ăn đá ma thuật không?”
Chíp
Chirpie, đang lấy từng bông hoa ra khỏi lẳng hoa và đặt từ cái một xuống, trả lời một cách ngắn gọn. Có nghĩa là nó không muốn.
Càng nhìn, tôi càng nhận ra sự khác biệt trong tính cách của nó, đến mức mà tôi phải tự hỏi liệu nó có phải là có các chim cách độc lập hay không. Một bên là Chirpie thích đá ma thuật và chạy quanh kêu ríu rít trong lúc đùa giỡn, còn một bên là Chirpie không thích đá ma thuật và im lặng với rất nhiều sự tò mò. Bỏ qua những điểm khác biệt, tại sao Chirpie trầm tính không ăn đá ma thuật?
Myeongwoo đến khá trễ vào ban đêm. Tôi đã tắt khả năng【Chống sợ hãi】nên cảm thấy hơi choáng ngợp với sức nóng đang tràn ra. Đó chỉ là nhiệt thôi, nhưng tôi cảm thấy như mình đang nhìn vào một ngọn lửa bùng cháy ở khoảng cách gần vậy. Nếu tôi gặp Ismual mà không có khả năng Chống sợ hãi thì có vẻ khá đáng sợ đấy.
“Cậu ổn chứ? Cậu có nghỉ ngơi đàng hoàng không vậy?”
“Tớ ổn.”
Myeongwoo nói, gãi gãi đầu. Mặc dù nói như thế nhưng biểu cảm trên gương mặt của cậu ấy không giấu được sự mệt mỏi. Dù chỉ số của cậu ấy có tang lên thì đây cũng không phải chỉ mới ngày một ngày hai, đã không còn là lúc mà cậu ta có thể tiếp tục làm việc quá sức rồi.
“Chính xác thì cậu đang làm gì mà vật vã vậy? Dù vật phẩm đấy có tốt đến mức nào đi nữa thì cũng phải chăm sóc bản thân mình trước chứ.”
Tôi chậc lưỡi và lấy ra một ít thuốc bổ từ đống thuốc của mình, rót vào cốc rồi đưa cho cậu ấy.
“Thứ tớ đang làm khó hơn tớ nghĩ. Tớ cũng không ngờ nó lại lâu đến như vậy.”
“Cậu mới làm vũ khí Cấp S cách đây bao lâu cơ chứ? Cậu đang định làm cấp SS liền luôn đấy à? Nếu không hiệu quả thì trước tiên cậu phải làm những thứ dễ trước, rồi mới nâng trình độ của mình lên và thử lại.”
“Tớ đã bắt đầu rồi thì phải kết thúc nó chứ.”
Gương mặt tươi cười khi nói những điều đó chứng tỏ cậu ta không hề có ý định từ bỏ cái tính bướng bỉnh của mình. Chúng tôi định đi khám phá dungeon cùng nhau để nâng cấp, nhưng nếu cứ như thế này thì sẽ mất thời gian hơn. Nếu biết mọi chuyện sẽ như thế này thì tôi đã sử dụng kỹ năng【Đứa nhỏ của tôi là nhất】 rồi. Nó sẽ giúp cậu ấy trong việc nâng cao trình độ của mình.
“À phải rồi, cậu không còn chiếc vòng tay nào nữa giống lần trước, đúng không?”
“Cái đó hả?”
Myeongwoo lấy ra năm hạt trong suốt có kích thước bằng đồng xu một trăm won từ túi đồ của mình.
“Tớ đã làm chúng bằng những mảnh còn sót lại sau khi cạo mấy thứ.”
“Cậu cạo thứ gì cơ?”
“Tớ sẽ nói với cậu sau. Chúng giống như cái vòng tay lần trước ấy.”
Giờ thì tôi chỉ lấy hai cái thôi. Nếu chúng có khả năng vô hiệu hóa sát thương thì Myeongwoo nên có vài cái phòng khi khẩn cấp.
Hạt Shalos.
Lần này thì món đồ ấy có tên đàng hoàng rồi, mặc dù nó không có giải thích tác dụng gì hết.
“Shalos? Có phải đó là tên của loại vật liệu mà cậu đã cạo ra không?
“Ừ, đại loại vậy. Tớ bận rồi nên đi đây.”
Myeongwoo, mới vừa đặt cái cốc rỗng xuống, biến mất như thể đang bỏ chạy. Thật đáng ngờ. Tôi cau mày, xem xét kĩ lưỡng những hạt cườm trên tay. Tôi có cảm giác rất quen thuộc, như thể mình đã thấy thứ gì đó tương tự cái này trước đây.
“…Mặc dù mình không biết vật liệu đó là gì, nhưng không ngờ là cậu ấy lại tạo ra loại vật phẩm này từ những mảnh vỡ của nó.”
Vậy thì chính xác thì…phần chính sẽ làm ra cái gì đây?
‘Myeongwoo, tên khốn đó…’
Giờ thì bắt đầu hơi đáng sợ rồi đấy. Một vật phẩm có giá trị cao sắp được cho ra mắt là điều đáng mừng, nhưng cậu ấy mới có kỹ năng này bao lâu cơ chứ? Tôi tự hỏi liệu cậu ấy có đang cố quá không.
“Chào, thật tốt vì trông anh vẫn khỏe.”
Chiều hôm sau, Moon Hyuna, người vừa hoàn thành cuộc tấn công dungeon của mình, ghé thăm. Lúc đó tôi đang huấn luyện cho Blue trong lúc mang con bé vào trong, vì con bé cứ trêu ghẹo những người đang xây tổ cho mình.
Kkyaoo kkya!
“Ồ, con gryphon này lớn nhanh phết nhỉ? Tôi cũng phải nhanh chóng tìm thêm một con quái vật con rồi đưa cho anh thôi. Toàn cầu đang thiếu hụt vì anh đấy. Chúng không còn đến từ những nhà đấu giá nữa. Mọi thứ biến mất hết luôn!”
\Tôi vô thức nhìn chằm chằm vào Moon Hyuna đang càu nhàu. Ý tôi là, tóc cô ấy bị làm sao vậy? Hết ⅔ phần tóc bên phải của cô ấy đã bị cạo sạch, còn phần còn lại ở bên trái thì bị nhuộm màu nâu đỏ đậm, nên nó trông càng độc đáo hơn.
“Hình như kiểu tóc của cô… có thay đổi chút ít nhỉ?”
“Hôm bữa nó bị cháy đó, nên tôi cắt nó luôn.”
Nó cháy nhiều lắm hả? Moon Hyuna vuốt lại mái tóc của mình và cười.
“Thế nào? Kiểu này có hợp với tôi không?”
“…Nó hợp với cô lắm, nhưng mọi người xung quanh không ai cản cô hết hả?”
“Tôi quả thực đã nghe rất nhi ều lời cằn nhằn! Đặc biệt là từ những người lớn tuổi ấy, họ nói siêu nhiều luôn và còn hỏi rằng liệu tôi có định đi loanh quanh với bộ dạng như thế này không, ít nhất với tư cách là thủ lĩnh bang hội.” (Bản dịch thuộc về Howl Team. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức.)
Nhìn cái thái độ đang cười vui vẻ của cô ấy, rõ ràng là cổ không hề quan tâm đến mấy lời khiển trách rồi. Tuy nhiên, đây chắc hẳn là một ngoại hình có chút vấn đề khi có hoạt động ở nơi công cộng, mặc dù trông nó rất ngầu.
…. Trông hợp thật, và cá nhân tôi thấy nó đẹp hơn kiểu trước đây. Đúng là rất ngầu.
“Gì đây anh trai? Bộ anh thích tôi rồi hay sao mà cứ nhìn tôi hoài vậy?”
“Nhìn cô là bình thường mà? Và nếu cô thật sự không thể tìm thấy một con quái vật con thì hãy thử tìm chúng với điều kiện là gửi cho tôi đầu tiên. Tôi mới từ chối các đề nghị nuôi dưỡng từ nước ngoài đấy.”
“Thật sao? Vậy anh có thể từ chối họ thêm một thời gian nữa được không? Như vậy thì có lẽ sẽ dễ cho tôi để đi tìm một con hơn. Có một vài bang hội ở nước ngoài có quái vật con cao cấp.”
“I cannot take care of them for now, at least because I do not have the energy to spare. Seseong also said that the probability is high for bringing out a baby monster from the Rank dungeon they went into this time.”
“Ít nhất thì giờ tôi không chăm sóc chúng được đâu, tôi làm gì còn sức nữa. Seseong cũng nói rằng khả năng cao là họ sẽ mang ra một con quái vật con từ dungeon Cấp A lần này.”
Thật nhẹ nhõm khi hai bang hội còn lại đều giữ im lặng.
“Giờ nghĩ lại thì, không phải dungeon Cấp S mà cô quản lý là đang ở đợt tấn công đầu tiên sao? Đáng lẽ phải có thứ gì tốt xuất hiện chứ.”
Dù biết câu trả lời rồi nhưng tôi vẫn hỏi. Chăc chắn đó là Lễ hội Nước mắt Cá voi Trắng, một vật phẩm tiêu hao có thể đưa kĩ năng vào trang bị. Nhưng vì nó là một kỹ năng thuộc tính băng nên không phù hợp với Moon Hyuna, vậy nên cô ấy đã gửi nó đến nhà đấu giá. Khi đó vụ việc đã gây nên cơn chấn động lớn. Ban đầu thì nước ngoài mua được nó, nhưng bây giờ thì tôi sẽ mua nó vì Yerim. Dùng nó với Bông tai Nữ hoàng Tiên cá Cấp SS là hoàn hảo nhỉ?
“Tất nhiên là có rồi! Thuốc tiên!”
“…Thuốc tiên?”
“À, chắc anh không biết gì hết nhỉ? Nó siêu giá trị luôn đấy. Nói nó là mạng sống thứ hai không phải nói quá đâu. Cho đến thời điểm hiện tại, có lẽ chỉ mới có hai chai xuất hiện thôi. Chai này là chai đầu tiên trong cả nước.”
Ý tôi là, tôi biết thuốc tiên có giá trị như thế nào… Nhưng tại sao nó lại xuất hiện lúc này?
“Còn những thứ khác thì sao? Ví dụ như vật phẩm cấp kỹ năng chẳng hạn.”
“Cung cấp kỹ năng á? Nếu thứ như thế mà xuất hiện thì tôi đã dùng và khoe khoang về nó khắp nơi rồi. Mặc dù là có găng tay Cấp S đấy, nhưng hiệu suất của nó không được như cấp bậc của mình.”
…Nó thật sự không xuất hiện à? Cô ấy đâu có tham gia dungeon chỉ với đội hai người như Yoohyun, thời gian chuẩn bị cho đợt tần công dungeon Cấp S lần này khá dài và họ tiến vào mà không tốn thêm thì giờ, vì vậy, lẽ ra các điều kiện phải giống như trước khi tôi hồi quy.
Thấy lạ, tôi lấy điện thoại của mình ra và tìm kiếm thông tin về những đợt tấn công dungeon trong tháng qua. Tôi đã từng tra cứu rất nhiều thông tin về dungeon vì đó là thời kỳ đỉnh cao khi tôi tìm kiếm người môi giới và cố gắng để Thức tỉnh, nhưng vì đã năm năm trôi qua rồi nên tôi không còn nhớ chi tiết lắm. Khiên Thánh Thập Trắng của Mỹ, Sách Hát Ru của Phillipines và thậm chí là Cung Gió Chỉ huy của Ấn Độ.
Chúng đều là những vật phẩm nổi tiếng và đều đã xuất hiện, vậy thì tại sao Nước mắt Cá voi Trắng thì chưa?
‘Có phải vì mình đã hồi quy không nhỉ? Hay là còn lí do gì khác?’
Vấn đề là cả ba vật phẩm kia đều xuất hiện đúng y như trước nên càng khó hiểu. Nếu chỉ là trùng hợp thì không sao, nhưng… chắc tôi cũng nên hỏi chuyện này với hệ thống nhỉ?
Sau khi chúng tôi nói chuyện thêm một chút về thú cưỡi và Moon Hyuna rời đi, tôi gửi tin nhắn cho Yoohyun.
[Mai hoặc mốt gì đó anh sẽ đi tới dungeon Cấp F. Với Peace. Không phải để nâng cấp bản thân.]
[Hệ thống ạ?]
Tin nhắn trả lời đến ngay lập tức.
[Đúng rồi.]
[Em cũng đi nữa.]
Bộ thằng bé chưa bận hả? Tôi cứ ngỡ là sẽ ổn thôi nếu lấy thêm một viên đá cổng cho Peace trong trường hợp có vấn đề phát sinh, mà tôi còn có thêm Hạt Shalos Myeongwoo đưa nữa.
Dù vậy, khi đang ở trong đó, tôi phải giữ lời hứa đi xem những kỹ năng của em ấy. Hi vọng lần này suôn sẻ.
Ban đầu tôi định đi đến một dungeon Cấp F đàng hoàng nhưng nhờ có Yoohyun đi cùng, đích đến đã thay đổi thành dungeon Cấp D do Haeyeon quản lý. Nếu không có gì đặc biệt xảy ra thì Cấp F hay cấp D cũng không quan trọng.
‘Cứ như thế này thì có lẽ mình sẽ trở nên khó tínhmà chả để làm gì mất.’
Có quá nhiều Cấp S ở xung quanh tôi. Tại cơ sở nuôi dưỡng, tôi không có lý do nào để gặp ai khác ngoài các Thợ săn cấp cao, nên tiêu chuẩn của tôi cũng trở nên kì quặc. Trước đây thì ngược lại.
Tôi dỗ dành Chirpie, đứa nhỏ đang muốn đi cùng, và tới thẳng bãi đỗ xe của tòa nhà. Tôi rất buồn vì phải bỏ lại Chirpie, nhưng sao tôi có thể mang nó theo cùng chứ? Một cục bông mềm mại còn chẳng thể đeo các trang bị được. Tôi có nên yêu cầu Myeongwoo tạo ra vật phẩm cho Chirpie không nhỉ? Nhưng giờ thì cậu ta phải hoàn thành việc đang làm trước đã.
Các Thợ săn đang cố gắng liên lạc Myeongwoo đến mức tôi thấy tội họ. Có rất nhiều người cố tình đứng đợi ở cổng của cơ sở nuôi dưỡng, nhưng tên Myeongwoo đó lại không chịu ra ngoài.
Khi tôi đi đến bãi đỗ xe, Yoohyun, đang dựa vào chiếc xe của mình, quay qua và nhìn tôi. Thằng bé trông như thể sẽ xuất hiện trong một cửa hàng thời trang nào đó, mặc dù chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng mùa hè và một chiếc quần thoải mái. Chả phải do mấy chỉ số cấp S, thằng bé đẹp trai sẵn từ nhỏ rồi. Em ấy sinh ra đã là Cấp S, nên có lẽ nó cũng không hẳn là vô dụng.
“Anh nhìn mệt mỏi quá. Anh có ổn không ạ?”
“Anh không ngủ đủ giấc thôi. Giờ Blue chuyển ra sống ở khu vườn rồi nên sẽ ổn thôi.”
Một khi tôi nuôi Comet lớn, tôi sẽ được tự do. Hoặc có lẽ là tôi chỉ nói vậy thôi chứ tôi làm gì biết khi nào một con quái vật con chuyên sống về đêm sẽ xuất hiện nữa.
Chúng tôi lên xe và bắt đầu đi đến tòa nhà dungeon. Nhìn Yoohyun kìa, không thèm thắt dây an toàn luôn. Tại sao em ấy không không chịu đeo nó thường xuyên nhỉ? Không phải tụi trẻ thường noi gương người lớn sao?
______________________________________________
[Bản dịch thuộc về Howl Team. Nghiêm cấm reup dưới mọi hình thức.]
