S-class

Chương 82: Thích Dực Ám Long.

Bản dịch thuộc về Howl Team. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức. (¬ ¬ )

“Chính xác thì chuyện gì vừa xảy ra ở đây vậy?”

Yerim hỏi, nhìn phòng bệnh như vừa bị cuồng phong quét qua.

“Không có gì đâu.”

“Không có gì mà trên tường lại xuất hiện mấy vết nứt sao? Họ chắc chắn đã nói rằng mấy bức tường này là đặc chế mà?”

“Dù sao thì chú vẫn ổn, nên cứ coi như là chưa có gì đi. Chirpie, lại đây nào.”

-Chíp!

Chuyện hôm qua đã bị ém đi rồi. Tôi không thể nói là ‘một quỷ vương cấp SS đã xuất hiện, sau đó lại biến mất rồi’, nên chỉ có Kim Sunghan và tôi biết về Vua Yêu tinh.

“Có nói thế thì trông sắc mặt chú cũng tệ lắm đấy? Nhìn chú có vẻ mệt mỏi.”

“Đó là vì chú không thể… ngủ.”

Tôi cứ tưởng mất ngủ một hôm thôi thì sẽ chẳng ai nhìn ra được gì vì trước đó tôi đã ngủ hẳn hai ngày. Uầy thật sự, nếu là một hầm ngục cấp S, thì hai đứa đã phải tốn thời gian hơn rất nhiều rồi. Tại có mỗi hai đứa thôi mà, ít nhất cũng phải mất mười ngày.

“…Cái đứa em khốn kiếp duy nhất của tôi này thật là…”

“Chà, ông chú của chúng ta đang căng thẳng; chúng ta nên làm gì đây? Chút nữa vào bữa tối chú có muốn làm một ly không?”

“Có nói gì thì rượu cũng…Yerim?!”

Tôi vừa mới nghe cái gì thế này? Khi tôi nhìn Yerim với vẻ sửng sốt, tự hỏi liệu tai mình có vấn đề gì không, thì con bé cười như không.

“Dù gì thì rượu cũng như nước lọc thôi ấy mà. Nhờ chỉ số của mình mà trừ khi cháu nốc một loại khá mạnh, cháu sẽ không say đâu.”

“Có say hay không thì ai cho cháu uống rượu chứ! Nhãi ranh hư hỏng này!”

“Thì cháu biết bay(*) mà ~” (*Ghi chú của người dịch (bản anh): Từ hư hỏng dùng ở đây là biheng, mà biheng cũng có nghĩa là bay)

Không phải cái nghĩa đó (*)… Khi tôi dùng tay che mặt, Yerim bật cười ha hả và đánh vào tay tôi. (beta: bản gốc “not that ‘biheng’…” mà ‘biheng’ đã ghi chú ở trên, nên mình sửa bản dịch một chút cho phù hợp)

“Cháu chỉ thử chút vì tò mò thôi. Vị của nó tệ lắm.”

Con bé tò mò về rượu bia cũng dễ hiểu thôi, nhưng Yerim, con nhóc này thật là. Dù sao thì, tôi tự hỏi liệu có phải do mình không đủ chú ý đến con bé dù cho bản thân là người giám hộ của nó hay không.

“Dù thế thì hãy chờ cho đến khi cháu trưởng thành đi. Tất nhiên là những việc khác nữa. Và nếu có thể, đừng hút thuốc ngay cả sau khi trưởng thành. Dạo này cháu học hành có tốt không đấy?”

“Ư….”

Yerim cứng người. Coi một cấp S đóng băng ngay lập tức kìa, xem bộ một câu nói này còn hiệu quả hơn cả kỹ năng nữa.

“Cháu phải đã phải nghỉ nhiều do vào hầm ngục, nên không phải cháu nên cố gắng hơn để bắt kịp sao? Vậy mà hôm qua cháu lại ở lại bệnh viện nguyên ngày, và sáng nay cháu cũng đến nữa.”

“Đ- đúng là vậy, nhưng chú quan trọng hơn mà! Không sao đâu, cháu đã báo với giáo viên rồi, và họ cũng nói là không có vấn đề gì…”

Dù có là gia sư cho Thợ Săn cấp cao, họ cũng chỉ là thợ săn cấp thấp hoặc người bình thường được nhận phụ cấp nguy hiểm nên sao mà họ có thể từ chối một cấp S nói muốn nghỉ ngơi cơ chứ?

“Hôm nay chú đã có người hộ tống rồi. Chú cũng sẽ được người đó hướng dẫn về trại huấn luyện nữa.”

“Người đó là ai vậy?”

“Lãnh đạo ban Quản Lý Thức Tỉnh Giả.”

Yerim nghiêng đầu. Có vẻ con bé không biết nhiều lắm.

“Người thợ săn cấp S có liên hệ với cả Bộ Công An, đã cho phép Hiệp hội Thợ săn quản lý cả những ngục tối Hạng S, Song Taewon. Trong nước, anh ta là Thợ săn cấp S duy nhất không gia nhập hội quán mà làm việc cho nhà nước. Cho đến hiện tại, lịch trình của bọn chú không trùng nhau nên còn chưa gặp mặt được, nhưng anh ta đã liên hệ yêu cầu hướng dẫn cũng như hẹn gặp một lần.”

Song Taewon là một Thức Tỉnh Giả từng là một cảnh sát. Kỳ lạ ở chỗ ngay cả khi đã là một thức tỉnh giả cấp S, anh ta vẫn ở lại với tư cách quan chức nhà nước. Có lẽ anh ta hướng tới mục tiêu thăng tiến nhanh trong bộ máy chính phủ, nhưng anh ta lại là người không có cái lòng tham danh vọng đấy.

Nguyên nhân to lớn giúp Hiệp Hội có thể đứng vững giữa các hội quán lớn, là nhờ vào Song Taewon. (Bản dịch thuộc về Howl Team. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức.)

“Sẵn đây cháu cũng gặp anh ta luôn đi. Vì anh ta là người đầu tiên chạy đến khi một thợ săn cấp S phạm luật đó.”

Tôi cùng Yerim đi xuống bãi đỗ xe của bệnh viện. Có lẽ vì là tòa nhà dành riêng cho Thợ Săn nên ở đây rất im ắng. Cũng bởi đã có trị liệu sư để điều trị vết thương, mà Thợ Săn cũng không hay mắc bệnh nên chẳng có lý do để đến bệnh viện. Đối với Thợ Săn cấp F với chỉ số tốt hơn người thường một chút, bảo hiểm y tế còn chẳng thể dùng được ở đây nên họ chỉ đến bệnh viện bình thường.

“Hình như anh ta chưa đến.”

“Đúng thật, chúng ta có nên chờ ngoài bãi đỗ xe không?”

Không lâu sau khi chúng tôi ngồi xuống một bồn hoa bên ngoài, một chiếc xe nhỏ màu đỏ trông có vẻ cũ kỹ lái đến. Thấy vậy, gương mặt Yerim thoáng qua vẻ kinh ngạc.

“Ấy chú, kia kìa, kìa…. Có vẻ trong đó là một Thợ săn cấp S… Không lẽ có gì không ổn với giác quan của cháu hở?”

“Anh ta bình thường là người như vậy đấy.”

Tôi nói, đứng lên khỏi chỗ ngồi. Tôi đã nghe qua những lời đồn, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn khiến tôi hơi ngơ ra.

Chiếc xe dừng lại, ngay ngắn giữa vạch kẻ. Người đàn ông bước ra khỏi đó có thân hình to lớn, chẳng hợp với chiếc xe nhỏ chút nào. Với bộ đồ thẳng thớm hoàn hảo và gương mặt như nam chính của một bộ phim hành động, anh ta cẩn thận đóng cửa xe miễn cho nó khỏi bị bung ra.

“….Sao anh ta lại như thế?”

“Bởi vì anh ta là một nhân viên công chức.”

“Ý cháu là, dù có là công chức thì nhiều người vẫn sống rất khá giả mà, anh ta còn là một Thợ săn cấp S…”

Con bé lẩm nhẩm với vẻ mặt như nó vừa thấy thứ không nên thấy. Hơi khó hiểu thật. Tôi biết anh ta không được trả lương với tư cách Thợ săn, nhưng chức vụ anh ta vẫn cao mà, đáng ra thu nhập hàng năm cũng không thấp mới phải.

Nhân viên công chức cấp S, Song Taewon, khẽ gật đầu. Ngay khi anh ta vừa gật đầu, một chiếc sedan cỡ lớn, kiểu dáng đẹp, trông rõ là đắt tiền chạy vào bãi đỗ. Như thể đang đua trên đường cao tốc, nó quay xe mà chẳng buồn giảm tốc, nhưng rồi.

Rầm!

Nó đâm thẳng vào đuôi chiếc xe nhỏ. Chiếc xe bé nhỏ đáng thương bị hư hại vài phần, nhưng chiếc sedan thì chỉ bị trầy chút đỉnh. Yerim chứng kiến cảnh đó, nhỏ giọng lầm bầm.

“Ngon.”

Coi như tôi chưa nghe thấy gì cả.

Cái con người bước xuống khỏi ghế lái của chiếc sedan không ai khác chính là Sung Hyunjae. Với gương mặt tươi tắn, tên điên đó đưa một tay về phía Song Taewon. Trong tay anh ta là một tờ giấy trông có vẻ như là danh thiếp.

“Báo cáo chi phí sửa chữa ở đây. Hay là tôi nên đưa chìa khoá xe cho anh nhỉ? Thấy anh khom lưng đi quanh với cái thân hình đấy, chân tôi vô thức đạp ga. Không phải cố tình đâu.”

“Ít nhất thì lúc này cháu về phe Hội trưởng Hội quán Seseong.”

Yerim thì thầm. Theo tôi thì, lái một chiếc xe nhỏ cũng có sao đâu? Với tư cách từng là một tiểu tư sản, tôi theo phe của Song Taewon.

“Nhận tiền quá mức quy định là phạm pháp.”

Song Taewon nhẹ nhàng nói. Nhưng ánh mắt nhìn Sung Hyunjae thì chẳng vui vẻ xíu nào. Ngay từ đầu, anh ta đã có mối quan hệ như chó với mèo với các hội trưởng của hội quán lớn.

Bởi, các bang hội lớn nhận được khoản miễn thuế khổng lồ tới mức có thể coi là tổ chức trốn thuế.

Các hội trường cũng vậy, họ khó chịu với vị Thợ săn cấp S có đặc quyền điều tra các sự vụ liên quan đến Thợ Săn. Nhưng cũng chỉ có thể loại người như Sung Hyunjae mới làm ra mấy trò khiêu khích khùng điên vậy; chứ có là hội trưởng tiếng tăm đi nữa thì cũng phải kiêng dè Song Taewon.

“Ngoài ra, sao anh lại phải đến tận đây thế? Việc hướng dẫn cậu Han Yoojin nên giao cho tôi mới phải.”

“Tôi đến để hộ tống cha của bọn trẻ.”

Nói thế, Sung Hyunjae quay sang nhìn về phía tôi.

“Đã hoàn thành đợt tấn công hầm ngục Thích Dực Ám Long vào sáng nay.”

Nhìn cái dáng vui vẻ của anh ta, có vẻ như họ đã thành công bắt giữ được con rồng con.

Xe của Song Taewon không chạy được nữa nên chúng tôi đành ghé qua Hội quán Seseong trước. Song Taewon không vừa ý gì, nhưng anh ta không có xe mà cũng tiện đường, và việc nuôi dưỡng quái vật cũng nằm trong hợp đồng, nên anh ta cũng chả cản được.

Trên đường đi, Sung Hyunjae chế nhạo hỏi anh ta tính hộ tống nhân vật quan trọng với cái xe mỏng manh kia hay gì, và Yerim cũng đồng tình. Và khi Song Taewon, nãy giờ vẫn ngồi im nghe như tượng phật, nói anh ta đã không suy xét kỹ càng và lần sau sẽ ít nhất thuê xe thì tôi càng cảm thấy tội lỗi hơn.

Tôi bắt đầu thấy lo về việc Yerim có quan hệ tốt với Sung Hyunjae…

“Xin chào, anh Han Yoojin!”

Thợ săn Kang Soyoung đón chào tôi với gương mặt tươi như hoa. Cô ấy hiển nhiên đang vô cùng hài lòng, nhưng nhanh chóng trở nên lo lắng.

“Cơ thể của anh ổn chứ? Đáng ra tôi nên tự đến, nhưng người kia lại là đội trưởng Song Taewon.”

“Không sao đâu. Tôi ổn.”

Cỏ vẻ Kang Soyoung là người biết nói chuyện, vậy sao cô ấy không đến tận nơi nhỉ. Nếu vậy cái xe kia chắc sẽ được an toàn…nhỉ?

Tôi không chắc được. Chỉ xét mỗi kỹ năng thôi thì Kang Soyoung có vẻ cũng giỏi việc đạp chân ga.

“Xin hãy đi lối này!”

Nơi mà Kang Soyoung dẫn chúng tôi đến có một chiếc lồng. Trong cái tổ nhỏ mềm mại bên trong, một sinh vật màu đen đang cuộn người ngủ.

[Chủng loài Phi Long hạng 3 – Thích Dực Ám Long (Thiếu niên)

Chỉ số hiện tại: Cấp D

Khả năng phát triển: cấp A~S

Kỹ năng tối ưu ban đầu

Hơi Thở Acid (S) Đạt được sau khi trưởng thành

Áo Giáp Gai (A) Đạt được sau khi trưởng thành

Bay Tốc Độ Cao (A) Đã Đạt

Vảy Độc (B) Đạt được sau khi trưởng thành

※ Không thể phát triển nếu không có sự trợ giúp của con trưởng thành]

Nhóc này có điều kiện giống với Hỏa Sư Độc Giác. Tôi đưa Chirpie cho Yerim và tiến đến gần hơn. Xem ra họ đã đợi đến lúc trứng nở rồi bắt nó đem ra, trông nó giống mới sinh lắm. Còn không bằng nhỏ, kích cỡ của nó y chang một chú cún con vậy. Phải chăng đó là nguyên nhân vì sao chỉ số của nó là cấp D, khác Peace và Blue?

Có lẽ vì nó còn nhỏ, nó còn chưa có gai. Lớp vảy trông cũng mềm chứ không cứng cáp lắm. Cái bụng tròn tròn nhấp nhô lên xuống, và đầu đuôi thỉnh thoảng giật giật. Có một chiếc vòng cổ bằng bạc quanh chiếc cổ gầy nhỏ kia.

“Dễ thương lắm nhỉ? Nhỉ?”

Kang Soyoung nhỏ giọng thì thầm. Nó đáng yêu thật. Dù đa phần mọi sinh vật đều đáng yêu khi còn nhỏ.

“Tên nó là Comet.”

“Nó là giống cái hở?”

“Không quan trọng.”

Tức là cô ấy không biết.

“Chúng ta sẽ biết khi nó lớn. Nếu cánh nó to và nọc độc mạnh hơn thì nó là con cái, còn nếu những chiếc gai dài hơn cánh, thì nó là con đực.”

Thế con cái làm kị thú sẽ tốt hơn nhỉ?

Kang Soyoung lấy ra chiếc mề đay chủ nhân. Cô ta giữ chặt nó bằng hai tay và nhìn tôi rơm rớm nước mắt. Từ phía sau, tôi nghe Yerim nhỏ giọng lầm bầm rằng chị Soyoung diễn vẻ ngây thơ cũng ra gì lắm đấy. (Bản dịch thuộc về Howl Team. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức.)

“Comet của chúng tôi, xin hãy chăm sóc tốt cho nó. Tôi sẽ thường xuyên đến thăm. Ngày nào không tấn công hầm ngục tôi đều sẽ đến. Nếu có vấn đề gì, xin hãy liên lạc với tôi bất cứ lúc nào. Nếu anh cần gì thì cứ nói với tôi, cái gì cũng được”

“Xin đừng lo lắng; tôi sẽ chăm sóc tốt cho nó.”

Tôi nhận lấy mề đay, bỏ nó vào túi trữ đồ, rồi mở cửa lồng ra. Chú rồng con chẳng cho thấy dấu hiệu nào là sẽ tỉnh lại cả.

“Chỉ số của nó cao hơn anh Han Yoojin, sẽ không sao chứ?”

“Không sao đâu.”

Cùng lắm thì tay tôi sẽ bị cắn chút thôi. Ngay bên cạnh tôi có một cấp A và ba cấp S đứng bảo hộ phía sau, họ sẽ giúp trước khi có chuyện lớn xảy ra.

Tôi với tay vào và vuốt ve cái đầu có sừng nhỏ, hơi mát và mịn. Khi tôi cẩn thận vòng tay quanh nó và nhấc lên, nó vẫy đuôi và lặng lẽ mở mắt.

Đôi mắt kia màu xám kim loại pha chút bạc. Chúng chớp chớp và rồi,

-Puoooo

Nó khịt mũi, mở lớn miệng rồi ngáp. Trong nháy mắt tôi chỉ thấy một chiếc lưỡi đỏ mà nó còn chưa có răng. Nó nhìn lên về phía tôi, vẫy cánh một cái rồi lần nữa cuộn người lại trên tay tôi. Kích thước nó vừa bằng hai bàn tay tôi trong khi đuôi và cánh hơi nhỉnh ra.

Nghĩ đến việc thứ bẻ nhỏ này sẽ lớn đến mức người ta có thể cưỡi được thì tôi giật mình thật.

“Nó lại ngủ rồi kìa. Đáng yêu quá đi, Comet của chúng ta.”

Kang Soyoung quắn quéo cả lên, nói rằng nó dễ thương đến mức trái tim cô ta run rẩy luôn. Tôi có hơi đồng tình. Đúng là nó dễ thương thật.

Trên đường đi đến trại huấn luyện, Kang Soyoung cũng đi theo vì cô muốn xem nơi Comet sẽ sống. Tôi mong Sung Hyunjae đừng có theo, nhưng có vẻ như anh ta chẳng có ý định đó. Anh ta nói nào là cả hai vị Hội trưởng của Haeyeon và Breaker đều đi tấn công hầm ngục rồi, nên là người còn ở lại, anh ta phải chịu trách nhiệm với tôi. Bỏ MKC sang một bên thì sao anh ta lại coi như Hanshin không tồn tại vậy?

Kang Soyoung lái chiếc mô tô của cô ta và đi trước. Theo lời của Yerim, nó có cả tấn vé vi phạm tốc độ. Cô ta là một Thợ săn hệ chiến đấu cấp A nên sẽ không bị tai nạn đâu nhưng ít ra cũng phải tuân thủ luật giao thông chứ.

Hai người bọn họ có vẻ gần gũi hơn tôi tưởng, thế nên tôi hỏi thử và xem ra bọn họ cùng Moon Hyuna đã nhiều lần đi chơi chung. Họ còn cùng nhau đi đến tiệm cafe escape room nữa cơ.

“Bọn cháu đã lập kỷ lục ngắn nhất đó!”

Thế ra bọn cháu đã phá nó, ha.

Bọn tôi cuối cùng cũng đến trại huấn luyện, một tòa nhà vừa tròn vừa rộng, như tôi đã thấy từ góc nhìn toàn cảnh từ trên cao hôm trước. Trần nhà nhìn từ bên ngoài khá cao làm nó giống như một phòng tập thể dục lớn trong nhà.

Trước lối vào nối với tòa nhà và tại cổng vào của tòa nhà chính đều có xếp đặt Thợ săn cấp A. Theo thứ tự, họ là người của Haeyeon rồi Seseong. Ngoài những người đó, họ còn nói là sẽ có thêm hai Thợ săn cấp A và khoảng 15 Thợ săn cấp B đứng canh giữ.

Tôi đã hỏi qua liệu có hơi quá với chừng ấy số Thợ săn từ trung đến cao cấp đi canh giữ tòa nhà của người khác không, nhưng họ nói rằng thêm vào hiệu ứng của Myeongwoo thì có rất nhiều người tình nguyện. Đều là nhờ vào việc ai cũng biết rằng Yoo Myeongwoo sẽ đến đây.

Và đa phần những lời giải thích này đến từ, không phải Song Taewon, mà là Sung Hyunjae. Tài năng chặn họng Song Taewon và tiếp chuyện của anh ta thật sắc sảo đến mức đáng ghét. Nếu không phải là Song Taewon ở đây, mà là Yoohyun hay Moon Hyuna thì không phải một trận chiến lớn sẽ nổ ra sao?

Nhưng Song Taewon giống như một người quay lại với thế tục sau khi tu luyện mười năm trên núi để đạt đến cảnh giới giác ngộ, dù ánh mắt anh ta rất tàn bạo.

「Liệu có phải người đã giết chết Song Taewon chính là Sung Hyunjae không?」

Khó mà cố nói họ hòa hợp, nhưng có vẻ cũng không tệ đến mức đó. Dù sao đi nữa thì đấy cũng chỉ là tin đồn vô căn cứ thôi. Về phần thông báo chính thức, họ nói rằng đó là cái chết trong một cuộc tấn công hầm ngục.

-Kkyaa! Kkya!

Khi chúng tôi vào bên trong tòa nhà, một sảnh lớn hiện ra. Blue đã đến từ trước, giờ đang bay lượn ở đó. May là trần nhà cao nên nó có thể bay thỏa thích, không như lúc nó còn ở nhà.

Đúng như dự đoán, một nơi rộng rãi rất tốt cho việc nuôi dưỡng bọn trẻ. Và khả năng đồ đạc bị hư hỏng cũng thấp hơn.

-Kkyaooo!

Phát hiện ra tôi, Blue lập tức bay đến. Tôi muốn ôm lấy đứa trẻ với đôi mắt sáng rực chào đón, nhưng tôi lại đang ôm con rồng con trên một tay.

“Blue, đợi đã.”

-Kkyooo?

“Kang Soyoung-ssi, chúng ta có thể đeo cho nó một vật phẩm an toàn như Chirpie, hoặc thử cho nó làm quen với Blue mà không đeo, nhưng cô nghĩ sao? Nếu nó không đeo vật phẩm thì nó cũng có thể bị thương đấy.”

Sau này chúng cũng mạnh ngang nhau thôi, nhưng hiện tại thì Blue mạnh hơn. Nghe tôi nói vậy, Kang Soyoung nhìn qua nhìn lại giữa Blue và Comet.

“Anh nói Blue cấp C đúng không? Nếu chỉ có nhiêu đó thì hẳn sẽ không sao chứ? Chiếc vòng cổ đó là loại tăng chỉ số thể lực, nên ít nhất thì chỉ số thể lực của chúng bằng nhau. Với lại tôi cũng có thể ngăn cản nếu nó có khả năng bị thương nặng.”

Nếu vậy thì, tôi nhẹ nhàng đánh thức Comet và đưa nó ra cho Blue nhìn.

“Blue, đây là đứa em mới của con đó. Em nó mới sinh chưa bao lâu nên con phải nhẹ nhàng với em đó.”

-Kkyaa

Blue nghiêng đầu khi nó bay đến gần ngực tôi. Có lẽ con rồng con cảm thấy báo động, vì nó ngẩng đầu lên và dang rộng đôi cánh của mình.

-Kyak! Kyak!

-Kkyaoo!

Cất cao giọng và kêu lên, Blue mở to cái mỏ của nó, rồi nhanh chóng cắn lấy cánh của con rồng con, và,

Vút-

Quẳng nó đi. Comet vỗ phành phạch đôi cánh to hơn so với thân thể của nó rồi ngã phịch ra sàn, kêu lên ‘kyak kyak’ như thể đang chịu uất ức. Blue nhìn nó với vẻ tự hào.

-Kkyooo!

Sau khi ưỡn ngực tự hào và ré lên, con bé không tấn công nữa.

Ừm, tôi không hiểu được, nhưng có vẻ như con bé đã chấp nhận rồi, đúng không?

__________________________________

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments