S-class

Chương 320: An toàn gấp ba (3)

Trans: Anh Thư
Beta: Yuxin

Dù tôi có giơ ngón giữa rồi rú lên ‘Để bọn tao yên!’ đi chăng nữa thì những thực thể ngoại giới kia cũng chẳng thèm để tâm. Chẳng có cái phương pháp thần kỳ nào giúp Sung Hyunjae lấy lại tự do. Việc duy nhất có thể làm ngay lúc này, có lẽ là…

Ngăn chặn ngày tận thế.

Dù sao thì ‘có lẽ’ cũng chẳng hợp ở đây. Dù thế nào thì chỉ cần thế giới không sụp đổ, Trăng Lưỡi Liềm cũng khó mà xông vào. Nhờ Changeling, lớp bảo vệ còn chắc chắn hơn nữa. Nghĩa là chúng sẽ tạm bỏ qua Hàn Quốc và tập trung vào nước ngoài.

“Vậy khi nào anh đi? Tôi sẽ ra tiễn nhé.”

Đừng có nói là anh ta tính đi luôn hôm nay nha. Tôi còn chưa kể chuyện hồi quy nữa mà.

“Cậu lạnh lùng để tôi đi một mình thế sao? Hóa ra chúng ta chỉ là đối tác trên danh nghĩa thôi à.”

Sung Hyunjae trưng lên dáng vẻ bị bỏ rơi… còn sau đó thì ôi thôi, không dám nhìn. Moon Hyuna lấy tay che mặt. Yerim-ie nom cũng nhăn nhó hẳn. 

“Tôi có lý do gì để chạy theo anh sang nước ngoài chứ, đi Nhật Bản là đủ rồi. Ra ngoài chỉ toàn bị bắt cóc liên miên thôi.”

“Tại sao anh phải đi với Hội Sesung? Nếu đi thì phải đi cùng Haeyeon chứ.”

Yoohyun-ie lạnh giọng nói. Thế cũng đúng. Dù Cơ sở Nuôi dưỡng là trung lập, nhưng ai cũng biết là có quan hệ gần với Haeyeon hơn. Nhưng mà đồng thời, tôi với Sung Hyunjae cũng là đối tác… trên danh nghĩa.

“Dù sao thì, tôi cũng không định rời khỏi Hàn đâu, tại dễ bị bắt cóc lắm. Chắc thỉnh thoảng tôi sẽ qua Nhật.”

Nhật thì an toàn vì tôi đã dùng từ khóa lên Shishio và ràng buộc anh ta bằng hợp đồng rồi. 

“Ý là bảo tôi bắt cóc cậu à?”

“Ôi, thật tình, anh xin lỗi Cục trưởng Song đi. Quỳ xuống tạ tội luôn ấy.”

Anh còn định kiếm thêm bao nhiêu việc cho anh ấy nữa hả, cứ nói linh tinh vậy? Nếu tôi bị bắt cóc, sẽ có một mớ người liên lụy. Khi bị tôi mắng yêu cầu lịch trình thì Sung Hyunjae tiếc nuối đáp.

“Chúng tôi phải sắp xếp lại đội đột kích trong nước đã nên lịch trình dự kiến sau tuần này, nhưng tôi tưởng cậu sẽ muốn đi cùng tôi.”

“Tạm biệt, đi đường bình an. Ối giồi ôi, thiệt yên bình làm sao. Anh nhớ mua quà về nhé, đặc sản địa phương kiểu vũ khí cấp S thì càng tốt.”

Nhất Cục trưởng Song rồi, chắc nhẹ lòng như trút được gánh nặng. Tôi nhận ra việc Sung Hyunjae chỉ đơn giản đi đến một quốc gia xa xôi nào đó thay vì biến mất hoàn toàn, nên chắc anh ấy sẽ bình tĩnh hơn. Vừa đúng lúc, Song Taewon tiến vào. Tôi vẫy tay chào anh ấy. 

“Ngài Cục trưởng Song! Hội trưởng hội Sesung lại chuẩn bị ra nước ngoài này!”

Ngay khi nghe tôi nói gì, Song Taewon khựng đứng lại. Chẳng có vẻ gì là vui mừng. Có phải là vì anh ấy không muốn Sung Hyunjae, điểm tham chiếu của anh ta, đi xa không? Dựa dẫm vào Sung Hyunjae đến mức đó thì… 

“Cục trưởng Song đã từng phải đi công tác nước ngoài nhiều lần để giải quyết mấy vụ mà Sung Hyunjae gây ra.” 

Moon Hyuna nói với giọng xa xăm như kể chuyện xưa.

“Không phải ngẫu nhiên mà Song Taewon của Hàn Quốc nổi tiếng cả ở nước ngoài đâu. Bọn tôi đang nói đến những nơi khác với Hàn Quốc, không chỉ có thợ săn mà còn có bọn tội phạm vũ trang. Giám đốc Han không biết chuyện anh ấy tay không hạ cả tiểu đoàn xe tăng lẫn thợ săn cấp cao nhỉ?”

Tất nhiên là tôi không biết rồi. Nghĩ lại thì ở nước ngoài có khi phải đối phó cả vũ khí hiện đại. Tên lửa đạn đạo và máy bay tiêm kích ném bom. Ừm, thôi không đi. Tôi tung pháo nổ đùng đùng thì vui, chứ bị người khác tung thì không thích đâu.

“Cái đó…Cục trưởng Song, xin lỗi nhé.”

“…Không sao, tôi đã đoán trước được. Anh ta cũng đã yên ắng lâu rồi.”

Song Taewon nói với tôi, gương mặt hơi cau giãn dần ra. 

“Hội trưởng Hội Amaterasu đến rồi.”

Shishio là thợ săn ngoại quốc đầu tiên nhận Gate-S. Không thể cứ rao ‘hàng xịn đây, mua đi’ mà bán dễ dàng cho quốc gia khác được. Chắc chắn phải kiểm tra hiệu suất, đàm phán đủ kiểu, kéo dài lê thê. Trong lúc đó, người dân thường chịu thiệt và lo lắng, ai quan tâm chứ.

Nên tôi đã đề nghị Shishio tự mình đến Hàn và nhận chiếc máy. Tôi rất biết ơn vì anh ta đã đến tận nơi sẵn sàng, nhưng…

‘…Không muốn gặp anh ta chút nào.’

Tôi chưa chuẩn bị tâm lý nữa. Nhưng anh ta cũng hiểu chuyện mà nhỉ, hẳn anh ta sẽ không gọi – cái biệt danh đấy – trong khi phát trực tiếp đâu. Nếu anh ta làm vậy, tôi sẽ chui trong nhà ba tháng mười ngày không ló mặt. Xấu hổ chết mất.

“Đ…đi thôi. Phải đi chứ.”

Một trong những điều kiện của anh ta để đến đây là được gặp tôi, nên không tránh được. Ôi, trời ơi, sao lại là cái đó chứ? Bố của Shishio đã làm gì mà để con cái thành ra thế này.

“Giám đốc Han Yoojin!”

Shishio, trong bộ quần áo đồng phục hội sặc sỡ như vua chúa, cười rạng rỡ chào tôi. May quá, nói năng bình thường. Trước ống kính, tôi cũng cười tươi hết cỡ.

“Được Hội trưởng hàng đầu Nhật Bản đích thân gặp mặt thế này, thật vinh hạnh cho tôi quá.” 

“Chỉ kẻ ngốc mới ngập ngừng trước sự quý giá của món đ – một quý ông như cậu!” 

Shishio cười vang. Rồi anh ta vươn tay về phía tôi, nói rất vui được gặp tôi. Ấy, khoan đã. Sao lại ôm- hự, anh ta hồi trước thẳng thắn hơn. Vì đang ở trước camera nên tôi cũng cố gắng ôm nhẹ lại anh ta. Tên này to con cứng cáp thật đấy

“Giờ thì, xin hãy nghe trưởng nhóm Seok giải thích.”

Ngay khi anh ta thả tôi ra, tôi đã nhanh chóng lùi lại và chuyển giao Shishio cho Seok  Hayan. Tôi hơi lo tại anh ta là một thợ săn cấp S, nhưng may thay, Seok Hayan chỉ xem anh ta như là một tân binh mới đến và giải thích ngắn gọn, dễ hiểu. Dĩ nhiên là theo cô ấy nghĩ vậy, còn Shisio giả vờ hiểu rồi cuối cùng cứng đơ, quay qua nhìn camera. 

“Mà này Ngài hội trưởng hội Sesung. Tuần sau anh rảnh lúc nào thì báo tôi nhé. Tôi muốn trao đổi riêng với anh.”

“Bất cứ khi nào cũng được.”

“Với lại…”

Tôi định nói nhưng lại thôi. Giờ không phải lúc, để sau vậy. 

Như đã hứa, Shishio bày tỏ những kỳ vọng với Gate-S khá trôi chảy. Phỏng vấn xong, anh ta nhìn tôi với ánh mắt… nổi da gà và mời tôi thăm Nhật thêm lần nữa. Tôi không muốn biết ạnh ta nghĩ gì khi nhìn tôi với đôi mắt nhuốm lệ thế đâu. 

Trên đường về, tôi ghé tiệm kính để kiểm tra mắt. Dù hồi phục, vẫn còn cận nhẹ. Nhưng nhìn được là tốt rồi.

Tôi đang coi tin tức về buổi công bố hôm nay thì Peace mở một cái tủ ‘cách’ một cái và lôi ra một cái điện thoại mới. Ngoạm cái hộp điện thoại trong miệng, nhóc ấy đặt nó xuống ngay chân tôi. 

Kkiang.

Chân trước nhỏ xíu gõ gõ hộp. 

“Gì thế Peace? Nhóc muốn lấy điện thoại ra à? Muốn chơi điện thoại hả?”

Dạo gần đây thì giá cả điện thoại khá cao, nhưng cũng không phải là tôi không chi trả nổi. Tôi lấy điện thoại ra và đưa cho Peace. Peace dùng miệng gặm điện thoại, đặt lại lên chân tôi và đạp nhẹ lên nó bằng chân trước. 

Kkyaang, kkeuoong

“Peace?”

Kkeuoouoong, kkyang!

Nhóc ấy muốn gì nhỉ? Tôi mở máy lên, nhóc ấy dùng mũi chọc chọc màn hình. Sao tự dưng lại hứng thú với điện thoại thế nhỉ? Hay là. 

“Yoohyun-ah! Anh nghĩ là Peace muốn một cái điện thoại!”

“Hả? Điện thoại? Peace? Không đời nào.”

Yerim-ie thắc mắc thay Yoohyun-ie, ào xuống từ phòng mình. 

“Nhưng nhóc ấy cứ nghịch cái điện thoại rồi lèo nhèo mãi thôi. Có cái gì kiểu điện thoại thú cưng không?”

Có đủ thứ trên trời dưới đất cho bọn trẻ con, vậy chắc cũng phải có điện thoại chứ nhỉ? Yoohyun-ie tặng Peace một cái nhìn khi cầm thuốc đi ra từ phòng bếp. 

“Em nghĩ là do anh đấy, hyung.”

“Do anh?” 

“Nếu anh rơi vào tình trạng xấu như lần trước thì Peace không thể liên hệ với bất kỳ ai bên ngoài đúng không? Thị lực của anh cũng chưa hồi phục hoàn toản nữa nên em nghĩ nó chỉ muốn có phương tiện liên lạc với người khác để đề phòng thôi. Uống thuốc nhanh đi này.”

Lấy thuốc, tôi nhìn qua lại giữa Yoohyun-ie và Peace. Thỉnh thoảng tôi cứ có suy nghĩ thế này, chẳng phải Yoohyun-ie là người coi Peace giống con người nhất sao? Đối với Yoohyun-ie. Sung Hyunjae, Cục trưởng Song và Hyuna-ssi hẳn đều như nhau cả thôi. … Peace có khi còn được ưu tiên hơn một tí, vì nhóc ấy là thú cưỡi của em. 

“Peace à, nhóc muốn một cái điện thoại hả?”

“Hyung, uống thuốc đi.”

“…Mấy cái này vị gớm quá.”

“Em có sô cô la được tặng bởi fan đó.”

“Vậy thì một viên thôi…khoan, em được tặng sô cô la?”

“Có một chị tự xưng là fan tặng cho em.” 

Á, một chị gái sao? Tôi tự hỏi là ai. Sau khi uống thuốc và nhận sô cô la từ Yerim-ie, tôi lại hỏi chuyện Peace. Khi tôi cầm điện thoại của mình lên và hỏi ‘nhóc muốn cái này hả?’, nhóc ấy đã vẫy đuôi nhẹ nhàng. 

“Có loại điện thoại nào mà Peace dùng được không nhỉ?”

“Chắc là sẽ phải đặt hàng đặc biệt nhỉ? Ừm, cái điện thoại kiểu chỉ cần gọi video bằng một nút ấn là được rồi?”

Peace sẽ dung được cỡ đó thôi. Peace của tụi mình thông minh lắm mà. 

“Em sẽ tìm hiểu thử xem.”

“Thật à, Yoohyun-ah?”

“Thì vì anh sẽ được đảm bảo an toàn hơn. Với lại nó cũng là thú cưỡi của em mà.”

“Cảm ơn nhé. Peace, nói cảm ơn đi.”

– Kkyaoooong 

Nhóc ấy cảm ơn rất ngoan.

“Chirpie à, nhóc có muốn một chiếc điện thoại luôn không?”

Chíp! 

Chirpie cũng trả lời rõ to. Nhưng tôi không nghĩ cái tiếng chip đó là tỏ ý hiểu đâu. Không, Chirpie của bọn mình cũng thông minh lắm. 

Trên tivi, một chương trình đặc biệt về hầm ngục đã chiếu đến tận đêm. Những kỳ vọng về các thay đổi trong tương lai vang lên qua màn hình. Có ai đó nói rằng, một ngày nào đó, ngay cả những vật dụng hằng ngày cũng có thể được thay thế bằng những vật phẩm từ hầm ngục. Những ngành công nghiệp và ngành nghề mới sẽ phát triển, và dù không phải ai cũng là thợ săn, nhưng những Thức tỉnh giả cũng sẽ có kho đồ và kỹ năng. 

Chắc chắn là tốt hơn trước đây. Những vấn đề môi trường cũng sẽ được giải quyết, nhưng vấn đề là thế giới lại đang trên đường đi đến diệt vong. 

“Anh sẽ đến Cơ Sở Nuôi Dưỡng, em có muốn đến không?”

Tôi tắt tivi và hỏi Yoohyun-ie, đang ngồi cạnh tôi. Em ấy cứ thế đồng ý. 

Vì ở đó cũng có những con quái hoạt động về đêm, khu vui chơi được nối với phòng nuôi dưỡng vẫn mở. Những chú Sói Trắng non, lăn lộn xung quanh và tự chơi loanh quanh mình, chạy đến bên tôi. 

Kkyaung!

– Arr!

Chúng vẫy đuôi, rồi muộn màng để ý đến Yoohyun-ie và nhe nanh ra với em ấy. Dù có là mấy con cún con thì chúng vẫn là quái vật, gầm gừ khá là đe dọa. 

“Không sao, anh này không đáng sợ đâu.”

Bọn đà điểu non và cừu đang ngủ. Tôi tưởng Cục trưởng Song sẽ ghé qua nếu tôi khích anh ta thêm tí nữa. Anh ta thậm chí còn đặt tên cho nó rồi, nên chắc chưa hết đâu nhỉ? Đáng ra tôi nên kêu anh ta chọn một cái tên anh ta thích rồi quẳng thằng nhóc cho anh ta. 

Sau khi nhìn qua phòng nuôi dưỡng, tôi đi lên vườn trên mái. Con Thằn Lằn Hồ có riêng một chỗ gần cái hồ ở khu vườn này. Tôi thấy nó ngủ ngửa bụng trên một tảng đá phẳng. 

“Yoohyun-ah, nay em trông vui nhỉ?”

“Họ bảo ờ Hàn an toàn nhỉ?”

Em tôi nói, mỉm cười. 

“Và anh sẽ ở lại Hàn.”

Và Sung Hyunjae nói anh ta ra sẽ ra nước ngoài nhỉ? Tôi nghĩ là em ấy đã hơi bị phiền bởi tên hội trưởng hội Sesung đó bấy lâu vì tôi, nhưng nhờ anh ta mà em cũng cảm thấy tốt hơn nhiều. Và mắt tôi cũng đang hồi phục rất tốt. 

Ừ, giờ là lúc, đúng như tôi nghĩ. 

“Mấy ngày vừa qua rất vui. Em cũng tận hưởng lễ Trung thu nhỉ? Trăng vẫn còn tròn lắm. Yoohyun-ah, em đã ước gì vậy?” 

“Em bảo em muốn được tiếp tục ở cùng anh, như hiện tại, ở nhà của chúng ta.”

“Anh cũng ước rằng thứ đó chỉ như một lễ trung thu thôi. Không biết Yerim-ie ước gì nhỉ?”

“Park Yerim chắc cũng ước vậy thôi.” 

“Tốt thật.”

Nhóc Yoohyun-ie này vẫn quan tâm chút ít đến Yerim-ie. Tôi đáng ra nên hỏi em ấy nghĩ Yerim-ie là người thế nào. Không, nếu em ấy lại ‘chỉ là Park Yerim thôi’ nữa, Yerim-ie có thể sẽ bị tổn thương mất. Yerim-ie từng nói, ‘Han Yoohyun chẳng quan tâm cái gì ngoài chú hết’, nhưng nếu nhóc ấy thật sự bảo không có tí quan tâm gì Yerim-ie thì sẽ buồn lắm. Con người ta là vậy mà. 

“Chỉ cần mấy đứa được hạnh phúc thôi, anh cũng chẳng mong gì hơn.”

“Chỉ cần em còn được bên anh, em cũng chẳng mong gì hơn hết. Hiện tại em đã đủ hạnh phúc rồi. …Nhưng em cũng biết, có những thứ không thể tránh khỏi.”

Yoohyun-ie nói bằng một tông giọng chẳng giấu hết âu lo. 

“Nếu, lại như trước, em lại phải xa anh lần nữa…”

“Sẽ không đâu. Dù có bị ép rời xa, nhà của chúng ta vẫn sẽ luôn ở đó. Em có thể về nhà bất kỳ lúc nào.”

Trong quá khứ, nhà của chúng tôi đã bị đập đi. Không chỉ là căn nhà, mà còn là nhà của chúng tôi. Nhưng giờ, không cần biết bị chia xa đến ngả nào, nhà của chúng tôi vẫn sẽ luôn ở đó. Nơi để chúng tôi quay về sẽ không thay đổi. Không cần biết có chuyện gì xảy ra, chúng tôi sẽ luôn tìm về bên nhau và ở lại bên nhau. 

“Nên đừng lo lắng. Hơn hết, anh và em đều muốn ở bên nhau mà. Vậy là đủ rồi!”

“Vâng.”

Yoohyun-ie gật đầu, mỉm cười. Nói đến thì, chẳng có lý do gì bắt bọn trẻ phải rời xa nhà chỉ vì đã lớn cả. Trong quá khứ, người ta vốn vẫn sống cùng nhau dù đã kết hôn. Một đại gia đình, ừm, tốt thật. Nếu mình có cả căn nhà to và tiền nữa, thì có vấn đề gì đâu?

“À mà-“

Ừ, à. Tôi nên nói gì đây? Em phải mạnh mẽ hơn để bảo vệ hạnh phúc hiện tại của mình, nên Trái Tim Hắc Long…Mẹ nó. Tôi chẳng muốn nói ra kiểu đấy đâu. Sao, yếu thì không có quyền hạnh phúc à? Không, em ấy vốn đã đủ mạnh rồi. 

Thay vì thế, hừm. Tôi không thể nghĩ ra một cái cớ hợp lý nào, và nhìn gương mặt rạng rỡ của em trai khiến tôi càng khó nói ra. Có thật sự phải dội bom một đứa trẻ mới chỉ có được vài ngày vui vẻ không? Cả thị lực của tôi cũng chưa hoàn toàn hồi phục nữa nên thôi, cứ trì hoãn một thời gian nữa vậy. 

Thay vào đó, tôi nhắc đến chuyện khác. 

“Yoohyun-ah, anh đang tính đến chuyện tiến vào không gian tinh thần của em.”

“Không gian tinh thần?”

“Ừ. Nó là một kiểu kỹ năng tinh thần anh mới có, khi bị Diarma bắt.”

“…Bắt? Không phải anh bảo mấy người Phản Luân đã giúp anh sao?”

“Tất nhiên là họ đã giúp! Nhưng trước đó thì hắn ta đã kéo anh vào một không gian tinh thần. Này, đừng có nhìn anh như thế! Anh có thể sử dụng những kỹ năng anh từng trải nghiệm qua kỹ năng Chủ Nhiệm nên thực ra anh đã đánh nhau một tí.”

Tôi có bị đập chỗ này kia trước đó xíu, nhưng mà thôi. 

“Với lại, người ta cũng không chết ở đó được đâu. Vì chỗ đó không có thật. Nên…Yoohyun-ah?”

Tôi đang nghĩ xem nên đưa ra cái cớ gì thì Yoohyun-ie bỗng dưng cười rạng rỡ. Trong thằng nhóc đó cực kỳ phấn khích. 

“Nên em có thể đấu với anh hả? Một cách an toàn?”

“Hả?”

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments