S-class

Chương 319: An toàn gấp ba (2)

Trans: Bảo Trân
Beta: Ttuabg

“Đáng lẽ mình không nên đến.”

Tôi liếc quanh, tay vuốt nhẹ cổ áo vest. Sau buổi họp hôm qua, các hội trưởng cấp S của từng công hội lại tiếp tục họp mặt. Chắc cũng lâu rồi những người bận rộn như họ mới có dịp ngồi cạnh nhau hai ngày liên tiếp giống thế này. Mà có khi đây là lần đầu tiên cũng nên. Những thợ săn cấp S thường nổi danh là những người hay hành động độc lập mà.

“Chúng ta phải cho họ thấy là cơ sở nuôi dưỡng chẳng thua gì những công hội cấp S cả.”

Yerim-ie, tuy không phải là hội trưởng nhưng vẫn đi cùng tôi để đảm bảo an toàn, con bé nói thế khi đang ngồi ở ghế trên và đang khẽ đung đưa chân mình. Tuy hôm qua tôi đã vắng mặt trong buổi họp, nhưng hôm nay tôi có mặt là vì lời khuyên của Seok Simyung. Ông ấy nói rằng trong một sự kiện quan trọng như thế này thì tôi nên xuất hiện. Tôi thấy cũng đúng, nhưng mà…

‘Mình đâu có muốn làm căng vụ cơ sở nuôi dưỡng thú cưỡi đến mức đó.’

Từ lâu tôi đã muốn sống an nhàn nhờ vào em trai, nên hễ có cơ hội là tôi lại muốn nghỉ hưu. Một ngày nào đó… chắc tôi có thể nghỉ ngơi suốt đời mà không cần dùng đến kỹ năng kháng phép hay Eunhye nữa.

Còn nếu điều đó không thành hiện thực, thì tôi cũng đành chịu thôi.

“Việc ngồi giữa một nhóm Thợ săn cấp S vẫn khiến tôi thấy áp lực. Dù đã chuẩn bị kỹ, nhưng không chỉ gương mặt mà cả vóc dáng của tôi cũng… Ựa, tự nhiên tụt mood ngang. Dù tôi có luyện tập nhiều đến mấy thì khi đứng trước mặt họ tôi cũng chẳng khác nào con mèo đứng giữa bầy hổ.”

“Chú nên tập thể dục điiiiii. Chú phải lo cho sức khỏe của mình chứ ahjussi. Sức khỏe rất quan trọng đó nha.”

“Đúng đó, hyung. Mà anh bị sao thế?”

“Cảm ơn Yoohyun-ah, nhưng chính em cũng thấy rõ sự chênh lệch này mà.”

Dù em trai luôn khen tôi tuyệt nhất, nhưng trong khoản này thì rõ ràng tôi luôn kém hơn hẳn. Nghe tôi nói vậy, Yerim-ie chỉ biết tặc lưỡi.

“Ahjussi, đừng có hỏi ngài Hội trưởng mấy chuyện như vậy nữa. Không phải là anh ta không quan tâm đến đẹp xấu, mà là Hội trưởng Haeyeon hoàn toàn không phân biệt nổi mấy cái thứ đó luôn.”

“Nhóc nói cái gì cơ?”

“Có thể anh ta sẽ gật đầu theo chú, nhưng thật ra lại chẳng để tâm gì đến người khác hết. Kiểu như ‘a, người nè’, ‘ồ, chó nè’, ‘à, là mèo này’, đến thế là cùng.”

Ồ… Vậy sao? Mà nghĩ lại thì Yoohyun-ie đúng là hiếm khi bày tỏ rõ ràng cảm xúc về việc em ấy thích hay ghét cái gì. Tôi chợt nhớ đến mấy cái bánh songpyeon1 em ấy làm hôm Trung thu. Tuy hơi thiếu thẩm mỹ một chút nhưng Yoohyun-ie lại rất giỏi khi làm theo mẫu có sẵn.

“Nhưng mà, Yoohyun-ah, nhìn cái này nè.”

Tôi đứng dậy, bước lại gần Hội trưởng hội Sesung, người vừa mới bước vào cửa.

“Ngài Hội trưởng hội Sesung, anh có thể qua đây chút không?”

Sung Hyunjae hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn ngoan ngoãn để tôi dắt vào. Moon Hyuna, người vào trước một bước, cũng đi theo.

“Này, Yoohyun-ah. Nhìn mặt anh ta đi, em cảm thấy như thế nào?”

Dù nhìn kiểu gì thì đó cũng là gương mặt đẹp đến phát bực. Dù tiêu chuẩn về cái đẹp mỗi nơi mỗi khác, nhưng vẻ cân xứng hoàn hảo thế này thì đi đâu cũng được đánh giá cao. Yoohyun-ie liếc Sung Hyunjae rồi lập tức quay lại nhìn tôi.

“Anh hỏi em thấy sao thì… vẫn là Hội trưởng Sesung thôi mà.”

“…Không có suy nghĩ nào khác à?”

“Không.”

“Han Yoojin-gun, cậu ấy không có một chút hứng thú cá nhân nào với tôi cả.”

Tôi biết mà, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy mình bị oan uổng vô cớ, tôi ngước nhìn mặt Sung Hyunjae.

“Không, anh đẹp trai mà. Đẹp đến mức phát bực luôn ấy.”

“Cảm ơn nhé.”

“Vậy còn Hyuna-ssi thì sao, Yoohyun-ah?”

Tôi quay sang hỏi Moon Hyuna. Yoohyun-ie đáp tỉnh bơ.

“Hội trưởng hội Breaker.”

“Anh làm gì thế, Giám đốc Han? Hỏi em trai anh mấy cái này là vô ích thôi.”

“Vậy thì… ừm, ngài Cục trưởng Song Taewon!”

“Cục trưởng Cục Quản lý Thức tỉnh giả.”

“…Vậy thì cuối cùng, cái này!”

Tôi mở ảnh của Noah trong album điện thoại đưa Yoohyun-ie xem. Noah nhà mình, chụp ảnh thôi cũng sáng rực.

“Con rồng.”

Ê này, Noah cũng là con người mà. Đừng bảo trong đầu thằng nhóc này chỉ nghĩ Chirpie là ‘chim’, Peace là ‘Độc Giác Hoả Sư’, Blue là ‘Điểu Sư’ còn Bellaré là ‘rắn’ thôi đấy nhé.

“Em thấy hyung đẹp trai mà.”

“Ồ… vậy hả. Cảm ơn em nha.”

Nếu là trước kia, chắc tôi sẽ nghĩ ‘em mình thương anh ghê’, nhưng nhìn nó chẳng có phản ứng gì với Sung Hyunjae, Hyuna, Cục trưởng Song, hay cả Noah thì… Không ngạc nhiên khi Yoohyun-ie chưa từng có mối quan hệ tình cảm nào. Mỗi người có sở thích riêng, nhưng ngoại hình thường là bước đầu tiên. Nếu ngay cả cái đó cũng không có thì…

“Không sao đâu! Tính cách bên trong mới quan trọng! Thái độ không phán xét dựa trên vẻ ngoài chẳng phải rất đáng quý à?”

“Dù Hội trưởng có nói làm tương bằng đậu đỏ, chú cũng sẽ tin là được, vì cả hai đều là đậu thôi mà.”

“Yerim-ah, đậu đỏ vẫn có thể làm nhân bánh mà.”

Yerim-ie đang lắc đầu thì mở to mắt ngạc nhiên, “Thật á?”

“Xin mời vào!”

Đúng lúc đó, nhân viên Hiệp hội lên tiếng. Khi vào phòng họp báo, nhóm nghiên cứu dẫn đầu bởi Seok Hayan đã chuẩn bị xong tài liệu. Máy đo cổng ngục cũng đã sẵn sàng. Thiết bị này sẽ được giới thiệu cùng lúc với tình hình về các hầm ngục. Thú thật, cái máy đó rất đỉnh. Không chỉ hữu dụng trong nước mà cả ở nước ngoài.

Vì chỉ là người bảo chứng nên chúng tôi yên lặng ngồi vào chỗ. Tôi liếc thấy Park Mingyu của hội Hanshin – người tôi lâu rồi chưa gặp.

“Mình muốn trò chuyện với anh ấy một lần.”

Tuy anh ấy là Thợ săn cấp S nhưng anh ta lại chưa từng gây rắc rối gì, dù không ưa Kim Sunghan. Trước đây tôi chỉ chào hỏi sơ sơ, chắc phải ghé thăm anh ấy sớm hơn mới được.

Chẳng mấy chốc, phóng viên lục tục tràn vào. Họ dựng máy quay, đèn tác nghiệp bật đỏ. Thông thường, Cục trưởng Song sẽ là người lên phát biểu, nhưng vì anh ấy khá cứng nhắc trước máy quay nên lần này Bộ trưởng Nội vụ sẽ lên tiếng thay. Chứ vừa trình bày vừa dán mắt vào camera thì kỳ. Mà đây lại là truyền hình trực tiếp.

“Chúng tôi đồng ý rằng thời gian để đạt trạng thái bão hòa của hầm ngục hiện tại đã tăng lên gấp ba so với trước kia.”

Bộ trưởng phát biểu ngắn gọn. Khi các phóng viên bắt đầu xôn xao, Seok Hayan bước ra. Khác với phong cách thường ngày, hôm nay cô mặc vest trung tính, tóc buộc gọn gàng. Trông cô già dặn hơn – có lẽ vì lo ngại rằng nếu một phụ nữ trẻ xuất hiện, độ tin cậy sẽ giảm đi. Dù gì Seok Hayan cũng là trưởng nhóm nghiên cứu mà.

Seok Hayan trình bày dễ hiểu, hiển thị cả màn hình dữ liệu. Không khí dần nóng lên khi thông tin ngày càng rõ ràng.

Hầm ngục và quái vật chưa bị tiêu diệt hoàn toàn. Thực ra, nếu chỉ Hàn Quốc hết hầm ngục, thì lại là một vấn đề. Nguồn năng lượng sạch là ma thạch sẽ phải nhập khẩu, và các ngành công nghiệp liên quan cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Người ta đâu biết về tận thế. Tôi cũng chẳng rõ độ khó hầm ngục sẽ tăng tới mức nào. Miễn quản lý đúng cách, việc hầm ngục tồn tại rõ ràng là có lợi hơn nhiều, đây là điều không thể bàn cãi.

Trên thực tế, hầm ngục còn trở nên an toàn hơn và có thể khai thác có chọn lọc. Khó mà tính được ta chiếm lợi thế hơn nước khác bao nhiêu.

Phóng viên hỏi dồn dập:

“Vậy có phải xác suất nổ hầm ngục sẽ thấp hơn trước phải không?”

“Tại những thời điểm nào đó thì hầm ngục vẫn sẽ nổ, nhưng vì chúng ta đã có quyền quản lý nhiều hầm ngục hơn nên thực tế cũng có thể xem là xác suất đã giảm.”

“Ý bà là chỉ riêng Hàn Quốc đã an toàn hơn thế giới gấp ba lần?”

“Hiện tại là vậy, nhưng cũng có thể nơi khác cũng xảy ra hiện tượng tương tự. Chúng tôi chưa có thời gian để khảo sát toàn cầu.”

Seok Hayan nhấc cái máy trên bàn lên. Khác với lúc nói về hầm ngục, lần này cô trông rất tự hào, gần như phát sáng.

“Tên tạm thời là Gate-S. Là máy đo và phát hiện các trạng thái của cổng ngục.”

Theo dáng vẻ đầy tự tin đó, mọi ống kính và ánh nhìn đổ dồn vào cái máy tròn tròn, dù ngoại hình của nó cũng chẳng tinh xảo mấy.

“Trừ những vụ tội phạm cố ý, hiện tại chỉ có các vụ vỡ ngục là do cổng chưa được phát hiện. Nói cách khác, việc phổ biến máy này trên toàn quốc sẽ giúp giảm thiểu rủi ro.”

Cả phòng khựng một nhịp. Vài người hiểu ra rất nhanh, thậm chí nhanh hơn cả tôi.

“Nếu quản lý tốt, chẳng phải chuyện vỡ ngục gần như không xảy ra?”

“Lại còn gấp ba thời gian bão hòa nữa chứ!”

“Phạm vi dò vẫn còn nhỏ, nhưng với tốc độ hiện tại, nó có thể phát hiện ra hầu hết các cổng ẩn.”

Seok Hayan nói bình tĩnh, nhưng không khí xung quanh đã bắt đầu rộn ràng lên.

Việc hầm ngục bạo phát sẽ không xảy ra. Tức là hầm ngục đã thành một kho báu an toàn, cung cấp năng lượng và đủ loại vật liệu mới.

Giữa cơn náo, vẫn có tiếng kêu ‘Ôi, các anh nhìn cổ phiếu kìa!’ vang lên. An toàn và uy tín của quốc gia tăng lên thì chứng khoán cũng tăng. Lẽ ra tôi cũng nên mua một ít nhỉ? Có phạm luật tài chính gì không ta? Dù sao thì cũng uổng thật.

“Gate-S sẽ chỉ thu phí sản xuất khi cung ứng trong nước. Ra nước ngoài có thể kèm một số điều kiện, nhưng chúng tôi không định chiều theo những yêu sách quá đáng chỉ để bán cho nhanh. Vì trên tất cả, an toàn con người vẫn là điều quan trọng nhất.”

Người khác có thể cảm thấy tiếc, nhưng tôi nghĩ nó không phải là kiểu ưu tiên đặt lợi nhuận lên đầu. Hơn nữa, việc cung cấp máy đo–dò cũng phần nào hạ nhiệt sự khó chịu vì chỉ có riêng nước mình là an toàn. Chứ chỉ khi những nước khác trở nên tốt hơn, người ta không còn ghen tị và có thể gây khó dễ cho chúng ta nữa.

Sau khoảng 30 phút hỏi đáp, buổi họp kết thúc.

“Nhìn này chú! Trên mạng đang loạn lắm nè!”

Yerim-ie dí điện thoại vào tôi. Bài báo cô bé đang mở có vô số bình luận phấn khích. Bảng xếp hạng cũng toàn từ khóa liên quan. Đa số mừng vì đất nước an toàn hơn, nhưng cũng có người lo lắng vì giá nhà ở đô thị và quanh hầm ngục cấp cao sẽ tăng, còn các hầm ngục ở vùng quê sẽ bị ghẻ lạnh.

“Có cả bài viết nói chú đang giúp đỡ chị Hayan nghiên cứu nữa đó.”

“Ồ… vậy à.”

Có cả mấy bài thế à? Yerim định cho tôi xem, nhưng tôi từ chối. Dù bảo là tích cực, tự mình đọc bình luận vẫn… ờ… Chắc chắn vẫn có người cố dìm mình ngay dưới mấy bài như thế. Tôi cố gạt khỏi đầu cái cảnh tưởng tượng vô thức xem họ sẽ nói xấu kiểu gì.

Cục trưởng Song phải ra sân bay gấp, Hội trưởng Hanshin cũng rời đi cùng Hiệp hội.

“Haeyeon bây giờ thừa nhân lực rồi nhỉ?”

Moon Hyuna nói, nhìn Yoohyun-ie. Em ấy gật đầu.

“Nếu hoãn các hầm ngục cấp cao có tỷ suất lợi nhuận thấp, thì lại thiếu hầm ngục cho thợ săn cấp cao đánh, đặc biệt là cấp S”

Những hầm ngục khó vì tương khắc thuộc tính, địa hình, hoặc ngoài ma thạch không có nguồn lợi nào, giờ không cần vào đều đặn như trước. Nhưng nếu vậy thì Haeyeon, nơi số thợ săn cấp S đã tăng mạnh, lại thiếu hầm ngục để đánh.

“Nên tụi em đang tính xin quyền càn quét hầm ngục ở nước ngoài – bắt đầu từ các nước lân cận. Nhất là Nhật, giờ năng lực quản lý hầm ngục của họ đang thiếu.”

Ngay cả các nước khác cũng phải cảm ơn rối rít. Ngoài ra, ta còn có thể đàm phán có lợi với Hong Kong hay mấy nơi thiếu thợ săn cấp S. Nghe Yoohyun nói, Moon Hyuna thở dài đánh sượt.

“Ước gì công hội tụi chị có thêm một Thợ săn cấp S nữa. Haeyeon chắc không muốn để hyung-nim ở lại Hàn mà. Yerim này, em có đi không?”

“Em sẽ đi đó, unni! Nhật có nhiều hầm ngục dưới nước lắm. Biết đâu tìm được bé quái vật dễ thương!”

Yerim-ie hào hứng. Dù có nhiều hầm ngục hợp với con bé, nhưng tôi vẫn lo về việc đưa nó ra nước ngoài một mình. Nó vừa mới bay về, nhưng mà…

“Có nên dụ dỗ Liette không nhỉ?”

“Khéo lại tốn thêm phí đền bù thiệt hại.”

“Nhưng năng lực của cổ tốt mà. Giám đốc Han, nuôi Bellaré kỹ nha. Tôi sẽ thử tiếp.”

“Dù vậy nó vẫn phát triển chậm lắm.”

Tôi vuốt ve Bellaré đang quấn quanh cổ. Dù dùng kỹ năng rồi mà nó vẫn chẳng lớn thêm. Có khi nào nó cũng có kỹ năng biến hình thành con non như Peace không nhỉ?

“Ngài Hội trưởng Sesung thì sao? Lại định ra nước ngoài à?”

Moon Hyuna hỏi khi thấy Sung Hyunjae đang gọi điện.

“Ra nữa hả?”

“Chắc cậu không biết nhỉ. Chuyện này giấu công chúng. Hội trưởng Sesung không đóng chốt ở Hàn. Công khai thì không nói, nhưng sau khi lập công hội được nửa năm, anh ta cứ ra nước ngoài miết.”

Chuyện này chưa từng được nói trên TV.

“Hiệp Jội ban đầu cũng cằn nhằn, nhưng khi ảnh kéo về Thợ săn cấp cao lẫn trị liệu sư thì đành im luôn.”

“Công hội Sesung có nhiều Thợ săn ngoại quốc ghê.”

Sinh nhật anh ta cũng có khối thợ săn nước ngoài tới. Chắc anh ta chạy đôn chạy đáo lắm mới xây được mạng lưới thế. Nghĩ lại thì hiển nhiên, nhưng trước giờ tôi cứ cho là tại anh ta giỏi nên vậy và không nghĩ xa hơn.

Trước khi hồi quy, khoảng 2 năm sau thì Sung Hyunjae cũng thường xuyên ra nước ngoài. Khi đó Kang Soyoung làm phó hội trưởng. Có lẽ vì vậy mới rộ scandal giữa cô ấy với Yoohyun. Hội trưởng và phó hội trưởng tranh hạng nhất nhì quốc nội, chẳng cần biết có gì hay không, người ta đã muốn gán đôi.

…Nhưng chỉ là tin đồn thôi. Yoohyun-ie là Yoohyun-ie, còn Kang Soyoung chỉ hứng thú với rồng thì đúng hơn. Tuy nhiên nhìn bên ngoài thì hợp ghê.

“Công hội Sesung cũng đang dư nhân lực.”

Sung Hyunjae vừa cúp máy vừa bước lại.

“Soyoung-ie và Comet càn quét hầm ngục còn nhanh hơn Thợ săn cấp S khi không có thú cưỡi nữa.”

“Đúng thế.”

Comet là quái vật cấp S, mà Kang Soyoung có chỉ số ngang Thợ săn cấp S khi cưỡi nó.

Vậy là Sesung có 3 Thợ săn cấp S. Còn Haeyeon là 5 nếu tính luôn thú cưỡi.

“Vậy anh cũng sẽ nhắm đến nước ngoài chứ ạ?”

Tôi tiến lại gần hỏi. Anh có định tự đi không? Chắc anh không chỉ hài lòng với mấy nước láng giềng như Haeyeon. Nếu thật vậy thì sẽ ít gặp anh ta hơn. Tôi thấy hơi tiếc… Dạo gần đây tôi bắt đầu cảm thấy…

“Hyung!”

Đột ngột, anh ta kéo tay tôi sát lại. Yoohyun-ie cũng định kéo, nhưng ngập ngừng vì sợ tôi bị thương. Yerim-ie cũng lo lắng gọi tôi.

“Tôi sẽ giữ bản thân là chính mình.”

Giọng anh ta thấp đến mức các Thợ săn cấp S khác cũng khó nghe thấy. Tôi chưa kịp hiểu thì…

“Ở thế giới này.”

“Trăng Lưỡi Liềm. Tôi không muốn bị ràng buộc bởi cô ta nữa.”

Sung Hyunjae nói. Ánh mắt sáng như trăng khuyết của anh ta chạm vào tôi.

“Điều đó… là đương nhiên.”

Bị xoá sạch chính mình một lần đã là quá đủ. Bị một lũ chơi trò thần thánh biến thành công cụ cũng chỉ cần một lần là quá đủ rồi.

Sung Hyunjae buông tay tôi ra. Yoohyun-ie lập tức ôm chặt tôi. Bỏ qua ánh nhìn gay gắt của em trai, Sung Hyunjae mỉm cười.

  1. Songpyeon (송편, 松片) là một món bánh (tteok) truyền thống của Triều Tiên, làm từ bột gạo, thường được ăn vào lễ hội trung thu ↩︎
5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments