S-class

Chương 318: An toàn gấp ba (1)

Trans: Rin
Beta: Yuxin

Trong tầm nhìn mờ mịt, tôi thấy đứa em trai đang ngủ say, quay người về phía tôi. Tôi ngồi dậy, choàng Bellaré qua vai và dùng kỹ năng Chủ Nhiệm. Yerim-ie chắc đã dậy rồi, trên giường chỉ còn lại tấm chăn nhàu nhĩ.

Đêm qua Sung Hyunjae thực sự đã đến để làm bánh jeon. Rồi sau một trận náo loạn mà chẳng bên nào chịu nhường, đúng 10 giờ tối là anh ta lên giường ngủ như một đứa trẻ ngoan. Quả như Changeling đã nói anh ta sẽ cần ngủ nhiều hơn trong một thời gian. Ngủ say đến mức đến mức có bị ai bế đi cũng chẳng hay, tôi không thể để mặc anh ta như vậy, nên đã đưa anh ta về nhà mình.

Nhà vẫn còn phòng trống cho khách, nên tôi ném anh ta lên giường. Lần này Yoohyun-ie mò vào phòng ngủ của tôi, bảo là để đề phòng Sung Hyunjae lại lên cơn như lần trước. Sau đó, Yerim-ie xuất hiện ôm theo gối và chăn.

Thế là cả ba ngủ chung, Yerim-ie không sao nhưng Yoohyun-ie lại khó chịu vì trong nhà có một thức tỉnh giả cấp S không quen thuộc. Cuối cùng, tôi đành phải dùng kỹ năng để dỗ em ấy ngủ. Bên ngoài thì ngủ không ngon giấc, về nhà lại có người lạ khiến em ấy căng thẳng. Nhạy cảm thật.

‘Trước đây mình đâu có biết.’

Em ấy từng khó ngủ khi tôi không ở nhà, nhưng đó là chuyện hồi nhỏ thôi. Lớn lên, tôi cứ ngỡ em ấy đã ổn hơn. Tôi vươn tay vuốt tóc Yoohyun-ie, thằng nhóc mơ màng mở mắt, thấy tôi liền nở nụ cười rạng rỡ.

“…Hyung.”

“Ngủ ngon không?”

“Ừm.”

Nụ cười hạnh phúc của nhóc em khiến tôi cũng vui lây. Vẫn còn ngái ngủ, tóc tai bù xù, trông em ấy trẻ hơn bình thường. Làm tôi nhớ hồi xưa ghê. Giá như không có chuyện gì xảy ra, chắc em ấy vẫn thế này mãi.

“Mơ thấy gì đẹp à?”

“Chỉ là bây giờ em thấy vui thôi.”

“Thật. Mấy ngày nay bình yên nhỉ.”

Nếu cứ yên bình thế này thì chẳng còn gì để mong, nhưng đáng tiếc là không thể. Ước gì Yoohyun-ie cứ mãi ngây ngô. Ước gì em ấy có thể giữ khuôn mặt hạnh phúc như bây giờ. Nhưng khi mắt hồi phục hoàn toàn, tôi phải nói về mảnh tim của Hắc Long. Em ấy chắc chắn không thích, nhưng tôi phải thuyết phục bằng được. Đến khi biết về Hoạt Ngôn Giả, em ấy sẽ lo lắng đến cỡ nào?

Còn chuyện trước hồi quy, tôi thực sự mong em ấy sẽ không bao giờ hay biết.

…Ước gì tôi có thể nói ‘có người thay anh giải quyết mọi chuyện rồi, giờ chẳng còn gì phải lo nữa!’. Có anh hùng nào ở đó không? Nhưng thay vì một vị cứu tinh, thứ đến lại là tiếng thông báo tin nhắn.

[Cuộc điều tra đã kết thúc!]

Tin nhắn từ phòng nghiên cứu của cô Seok Hayan. Nhóm nghiên cứu làm việc không ngừng, kể cả trong dịp Tết Trung Thu để điều tra sự thay đổi trạng thái hầm ngục. Mặc dù lý do là đội đa phần là người nước ngoài, không ăn Tết Trung Thu, nhưng có vẻ nhiệt huyết học thuật to lớn đủ để khiến họ bỏ cả kỳ nghỉ. Cô Seok Hayan từng tuyên bố bỏ qua Tết Trung Thu năm nay chẳng sao vì năm nào chả có, nhưng cuối cùng vẫn bị kéo về nhà.

Dù sao thì hôm nay cũng đã có kết quả. Tôi gọi điện ngay, một người khác đã trả lời thay cho cô Hayan – người đã bị ép buộc phải về nhà. Anh ta giải thích kết quả điều tra cho tôi.

“Vậy là tốc độ reset hầm ngục vẫn như cũ?”

[Đúng vậy. Chỉ tốc độ bão hòa chậm lại gấp ba lần so với trước, còn tốc độ reset không đổi. Nghĩa là nếu muốn, ta vẫn có thể công phá thường xuyên như trước. Tức là có thể tập trung đội công phá vào những hầm ngục có giá trị phụ phẩm cao.]

Mỗi hầm ngục có giá trị khác nhau. Dù cùng cấp độ và độ khó, lợi nhuận vẫn chênh lệch. Nhưng vì không thể để hầm ngục bùng nổ, nên dù lợi nhuận thấp, các Công hội vẫn phải luân phiên công phá. Vì thế, luật phân bổ tỷ lệ hầm ngục không hấp dẫn cho các Công hội được đặt ra.

Nhưng giờ, ta có thể dành ít thời gian hơn cho những hầm ngục giá trị thấp.

[Chưa kiểm tra hết mọi hầm ngục trong nước, nhưng các khu vực được khảo sát đều cho kết quả tương tự. Trong khi đó, hầm ngục nước ngoài vẫn như cũ. Nhật Bản đã được xác nhận qua sự hợp tác của hội Amaterasu.]

Shishio-ssi… cũng đã gửi quà Trung Thu cho tôi. Tôi không muốn gặp lại, nhưng anh ta đúng là hữu ích. Vậy là chỉ Hàn Quốc thay đổi.

“Tôi hiểu rồi. Nhờ mọi người chuẩn bị tài liệu để công bố, nhưng hiện tại hãy giữ kín chuyện này nhé.”

[Vâng.]

Cúp máy, tôi trầm ngâm. Hầm ngục ổn định hơn là tin tốt. Nhưng nếu thế giới biết chỉ Hàn Quốc có thay đổi này, mọi sự chú ý sẽ đổ dồn vào đây.

‘Chắc chắn họ sẽ tò mò, nhưng mình không thể tiết lộ.’

Bảo rằng tôi nuôi một con ma thú, và nó dựng một lá chắn đặc biệt cho Hàn Quốc, haha? Chắc bị chửi điên mất thôi.

‘Nhưng lá chắn này kéo dài bao lâu nhỉ?’

Tôi có hỏi chưa ta? Chả nhớ nữa. Tôi không thể tuyên bố rằng ‘Hầm ngục đã trở nên an toàn gấp ba’ rồi vài ngày sau thì lại bảo ‘Bất ngờ chưa, chúng đã quay trở lại như cũ~’.

“Changeling ơi? Ba xin lỗi khi quấy rầy giấc ngủ của con nhưng ba hỏi một câu thôi nhé?”

“Hyung?”

Yoohyun-ie ngơ ngác.

“Không có gì, anh hỏi nó chút chuyện thôi. Ngoan nào, dậy một lát thôi, nhé?”

Tôi chạm nhẹ vào vết sẹo trên ngực, và chẳng mấy chốc, một con rồng bạc ánh hồng xuất hiện.

– Oáppp, ưmm…….

Nhóc ngáp dài, mắt cay xè, chưa mở nổi. Đôi cánh trên lưng rũ xuống, trông mệt mỏi lắm.

“Ui chu cha, hẳn là con buồn ngủ lắm nhỉ. Xin lỗi nhé. Giờ hầm ngục Hàn Quốc bão hòa chậm hơn, con có biết nó sẽ kéo dài đến bao giờ không? Trả lời xong là có thể ngủ tiếp nè.”

– Ưm, nếu không ai đụng vào thì… trăm năm? Dù có ai cố phá thì nó vẫn trụ được mười năm đó.

Mười năm thì chắc cũng đủ để mọi chuyện ngã ngũ. Tôi vuốt ve đầu Changeling rồi khen nó ngoan. Lúc đó thì cửa đột nhiên mở toang.

“Giọng ai lạ─  ớ?”

Yerim-ie tròn mắt nhìn Changeling.

“Dễ thương quá! Đây là Tiên Long sao? Đẹp quá đi mất! Xinh thật đấy! Ôm được không? Trông mềm mềm ghê!”

Khi Yerim-ie đến gần thì Changeling rúc vào lòng tôi.

– Ba à, con ngủ tiếp đây. Giờ ba gọi nữa thì con cũng chả thể dậy nổi đâu…

“Ừa, ừa, đi ngủ đi. Cảm ơn nhé.”

Changeling ngáp to để lộ cái lưỡi đỏ và những chiếc răng nhỏ rồi biến mất. Yerim-ie tiếc nuối nhìn vào khoảng không.

“Đúng là phải có cánh tiên mới được.”

Ý nói tinh linh nước à? Phải liên lạc trước với công ty Bunny Bunny Bear mới được.

“Yoohyun-ah, em nghe thấy cuộc gọi rồi đúng nhỉ? Chắc chúng ta phải bàn bạc chút. Hội trưởng Sesung dậy chưa?”

“Đang chuẩn bị bữa sáng.”

Cũng đáng cho nhờ một đêm nhỉ? Tôi đứng dậy, rửa mặt, thay đồ. Định ra ngoài thì—

“…Yoohyun-ah, tay… em.”

“S-Sao?”

Yoohyun-ie hoảng hốt giấu tay sau lưng. Này, khoan đã.

“Chưa rửa tay đàng hoàng đúng không! Cả nhóc nữa, Yerim-ah!”

“Tôi rửa bằng nước rồi! Mặt cũng rửa xà phòng! Nhưng tay thì… chỉ dùng nước, tay tạo bọt thế này này.”

“Không được! Phải rửa kỹ vào! Đừng bảo tối qua cả hai cũng không rửa tay cho tử tế?”

Tối qua tối quá nên không thấy rõ! Trên bàn tay vấn đề là dấu mực viết bằng bút, rõ mồn một. Của Yoohyun-ie thì là ‘Trưởng hội Haeyeon, Han Yoohyun’, còn Yerim-ie là ‘Kẻ Trị Thủy, Park Yerim’. Tối qua hai đứa ghen tị thấy tay Sung Hyunjae, nên bảo tôi viết cho.

Tất nhiên, không ai bị sót lại cả. Myungwoo là ‘Thợ rèn Hoàng kim, Yoo Myungwoo’. Noah là ‘Kim Long, Noah’. Hyuna-ssi là ‘Trưởng hội Breaker, Moon Hyuna’. Người cuối cùng là Song Taewon thì từ chối, nhưng anh ấy đã phải ra về với dòng chữ ‘Cục trưởng, Song Taewon’ trên tay sau khi nghe những lời nói nhảm nhí của Sung Hyunjae rằng ‘Nếu ngài cục trưởng Song Taewon bị cho ra rìa thì tôi sẽ đau lòng đến mức gây ra tai họa mất’.

Dù sao thì viết tên lên lòng bàn tay rồi chơi cũng được thôi, nhưng sao không rửa tay vậy.

“Mau vào phòng tắm đi, Han Yoohyun.”

“Nhưng hyung, tiếc lắm.”

“Tiếc gì… Anh viết lại cho lúc nào cũng được, nên đi rửa tay đi. Yerim-ah, nhóc cũng vậy.”

Lũ nhóc này. Sau khi xác nhận hai đứa rửa sạch sẽ rồi, tôi mới ra bếp. Peace ngồi trước cửa bếp như canh gác, không hiểu sao mà Chirpie lại leo lên đầu Sung Hyunjae. Chắc thích ở trên cao nhỉ? Nhưng nó đâu đậu trên đầu Yoohyun-ie, hay nó nghĩ đậu trên đầu Sung Hyunjae là bình thường?

– Kkiang!

Tôi vuốt ve Peace khi nó lại gần chào hỏi, rồi đến gần Sung Hyunjae.

“Ừm, chào buổi sáng.”

“Thị lực của cậu hồi phục thêm rồi nhỉ. May quá.”

“Nhờ vậy mà mắt anh cũng an toàn đấy.”

“Nếu cậu muốn─”

“Thôi, không cần.”

Thật đấy, không cần. Tôi mà giữ thứ đó, nửa đêm Trăng Lưỡi Liềm sẽ xuất hiện túm chân tôi đòi giao nộp mắt của Trăng Nhỏ ra.

“Yoohyun-ie chắc không chịu ăn đồ anh làm, nên tôi giúp một tay nhé.”

“Không biết chừng tôi sẽ bị đuổi cổ sau khi sai vặt Han Yoojin-gun mất.”

“Anh cứ làm quá.”

Nhìn thái độ thì anh ta như bình thường – như trước khi vào hầm ngục Hắc Ngưu Lâm. Tôi  muốn hỏi anh ta nghĩ gì, định làm gì tiếp theo, nhưng tôi kìm lại, tay tách đôi quả trứng.

“Tôi có chuyện quan trọng muốn nói, nếu anh thấy ổn định hoàn toàn thì hãy liên lạc với tôi.”

Tôi sẽ nói về những việc trước hồi quy, và Trăng Lưỡi Liềm thì… Sao đây nhỉ? Vấn đề là chúng tôi không có cách nào giải quyết cả. Nghĩ lại thì thấy bực mình. Giờ này chắc chúng đang họp xem xử lý thế giới của chúng tôi thế nào. Tôi, chúng ta, chẳng làm gì sai, vậy mà chỉ biết chờ kết quả. Tôi biết thế giới này bất công, nhưng vẫn thấy khó chịu.

Yoohyun-ie vệ sinh cá nhân xong, đòi đứng bếp, nhưng tôi bảo em ấy ngồi yên. Vì em ấy đã làm việc xuyên Tết Trung Thu nên ít nhất phải tận hưởng bữa sáng chứ. Bàn ăn dọn xong, tôi chỉ Yoohyun-ie món ăn kèm nào Sung Hyunjae làm. Quả nhiên là em ấy không động vào chúng.

“Tôi có việc cần bàn một chút trước khi anh về lại hội.”

Ăn gần xong, tôi đặt điện thoại lên bàn, gọi video cho Moon Hyuna. Cô ấy bắt máy ngay.

[Có chuyện gì vậy, Giám đốc Han? Sung Hyunjae đã gây chuyện à?]

“Không, nhưng bên cô có ai khác không?”

[Tôi vừa mới đến công hội, đợi một chút.]

Khung cảnh trong điện thoại thay đổi, Moon Hyuna xuất hiện lại. ‘Xong, không ai khác  nghe được đâu.’ Tôi vào chuyện chính.

“Hầm ngục thay đổi rồi. Chỉ giới hạn ở Hàn Quốc thôi.”

Tôi kể lại thông tin từ phòng nghiên cứu. Sung Hyunjae và Moon Hyuna nghiêm túc lắng nghe.

“Nguyên nhân chắc là do chuyện trong hầm ngục Hắc Ngưu Lâm. Nhật Bản bị thiệt hại nặng, còn Hàn Quốc không chỉ ít tổn thất, mà hầm ngục còn an toàn hơn nhiều.”

Tôi che giấu sự thật rằng nguyên nhân là do Changeling.

“Theo cảm nhận của Tiên Long thì nó sẽ duy trì từ ít nhất 10 năm đến tối đa 100 năm.”

[Thời gian cũng dài nhỉ.]

“Vậy thì trước tiên chúng ta cần phân loại lại các hầm ngục thuộc quyền sở hữu của công hội. Đội công kích cũng cần phải tái cấu trúc.”

“Sẽ gây sóng gió lớn đấy.”

“Chắc chắn rồi. Nhưng không giấu được lâu đâu.”

Tình trạng bão hòa hầm ngục thể hiện qua màu cổng, nên sớm muộn cũng lộ. Thay vì thế, chuẩn bị kỹ rồi công bố là hơn.

“Đã qua kha khá thời gian, nên công bố sớm thôi. Chiều nay tôi đến Hiệp hội để bàn bạc và quyết định, được không?”

[Cổ phiếu chắc tăng trăm phần trăm. Mua trước liệu có bị tóm không? Nước ngoài sẽ ồn ào cho xem. Dạo này họ đã bảo Hàn Quốc có quá nhiều thợ săn cấp S rồi.]

“Thật à? Khi mà chúng ta mất hai người rồi?.”

[Yerim-ie và thợ săn Kim Sunghan, hai người này mới lên cấp S. Trừ 2 cộng 2 là 0, nhưng sau đó lại có thêm 3 người nước ngoài đến đây. Liette chưa chuyển hội nhưng cứ ở đây suốt.]

“Về thú cưỡi cấp S thì Comet sắp sửa trưởng thành rồi. Việc họ nói ra nói vào cũng hợp lý. Giờ hầm ngục còn an toàn hơn trước thì có khả năng họ sẽ gây áp lực cho chúng ta.”

…Phiền thật. Tại sao họ lại thèm thuồng nhân tài của quốc gia khác chứ? Đúng là Hàn Quốc có nhiều thợ săn cấp S so với dân số. Dù vậy thì…

“Nhưng không thể trì hoãn mãi. Chúng ta phải cẩn thận sau khi phát biểu mới được.”

Áp lực quốc gia này nọ cũng chẳng thể trói được thợ săn cấp S. Nếu ai gây chuyện, ta cứ tuyên bố không nuôi thú cưỡi và không bán thuốc tăng thể lực nữa.

Moon Hyuna cũng như Sung Hyunjae sẽ phải chuẩn bị rất nhiều thứ, Sung Hyunjae cũng về hội Sesung. Yoohyun-ie cũng tương tự. Vì không giấu được lâu, việc công bố định vào ngày mai, nên càng phải gấp rút.

Nhưng tất nhiên tôi là ngoại lệ.

“Này, Hamin-ah. Quà tặng anh đã gửi hết chưa?”

[Đương nhiên là xong xuôi rồi.]

Tôi gửi quà Tết Trung Thu cho những người từng giúp mình, cả trước hồi quy. Tôi không ghi rõ là về bản thân mà chỉ ghi trong thư rằng từng được họ giúp đỡ. Đó là sự thật. Đó là quá khứ của tôi và tôi thật sự đã nhận được sự giúp đỡ.

“Còn tài liệu điều tra, gửi qua cho tôi nhé.”

[Minee sẽ mang tới. Kim Đồng nhà mình còn chưa xong à?]

“Lần này ầm ĩ quá nên chưa biết. Có tin tôi báo ngay.”

Tôi cúp điện thoại và thở dài. Khi kỳ nghỉ lễ kết thúc thì tôi sẽ tìm họ. Nói rằng ‘Tôi từng sống gần nhà anh’ giống như lần với Myungwoo và Yerim-ie thì hơi kỳ nhỉ? Thay vào đó, sẽ tốt hơn nếu tôi viện cớ là nhận được đề cử nặc danh.

Không lâu sau đó, Kim Minee đến giao tài liệu. Nhìn những gương mặt quen thuộc nhưng trẻ hơn, tôi lẩm nhẩm lời định nói mấy lần.

Chiều muộn, cuộc họp diễn ra tại Hiệp hội Thợ săn. Có Haeyeon, Sesung, Breaker, Hanshin, cùng người từ Hiệp hội và chính phủ. Tất nhiên, Cục trưởng Cục quản lý Thức tỉnh giả Song Taewon cũng không vắng mặt.

Nhiều ý kiến được đưa ra nhưng ai cũng đồng ý không thể giấu lâu. Vậy nên như dự đoán, việc công bố thay đổi hầm ngục được ấn định vào tối hôm sau.

4.8 4 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments