Trans: Thảo Uyên
Beta: Yuxin
“Vào đây nào, Noah-ssi!”
Trông cậu ấy ổn rồi. Tôi có cả đống điều muốn hỏi, nhưng tạm gác lại đã. Dù sao hôm nay là ngày lễ mà, cứ thoải mái đi. Nếu Noah muốn nói thì tôi sẽ nghe, nhưng có vẻ cậu ấy chưa sẵn sàng, thậm chí trông còn hơi lo lắng nữa.
Chắc là chưa muốn kể.
“Chúng tôi chuẩn bị làm bánh songpyeon đấy, cậu đến vừa đúng lúc. Noah-ssi mặc hanbok chắc đẹp lắm, mai cậu mặc đến đây nhé? Để tôi đặt một bộ cho cậu.”
Nghe bảo mai mặc hanbok đến, Noah-ssi hơi ngập ngừng rồi gật đầu.
“Vâng.”
“Cậu thích màu nào? Tôi nghĩ kiểu dopo sẽ hợp với cậu đấy.”
Dù mặc gì thì ngoại hình cậu ấy cũng ‘gánh’ hết. Tôi kéo Noah ngồi xuống ghế bên bàn. Trên bàn đã bày sẵn bột làm bánh và nhân. Bộ dụng cụ làm bánh songpyeon cũng đã mua sẵn, chỉ việc nhào bột thành từng màu và bỏ nhân vào là xong.
“Chỉ cần trộn rau nữa thôi nhỉ?”
Myungwoo nhìn quanh như muốn rửa tay. Yerim-ie tinh ý, lập tức tạo một quả cầu nước.
“Nếu cần nước thì cứ nói nha~”
Myungwoo ngồi xuống bên cạnh Yoohyun-ie, người đang chiên jeon. Cậu ấy bưng tô rau biến mất một lúc, quay lại thì rau đã chần xong. Cứ dùng Ismuar làm bếp thế này, tội cho anh chàng quá.
Chẳng mấy chốc, jeon và rau đã được xếp gọn vào hộp nhựa. Cả nhà quây quần quanh bàn bắt đầu nặn bánh songpyeon.
Myungwoo thì khỏi nói, tay nghề thần sầu. Mọi người cũng nặn rất khéo, bánh xinh lung linh. Đến lúc Yerim-ie chán thì lén làm to dần.
“Nhìn nè, con thỏ đó.”
Nhóc ấy cười rạng rỡ, giơ lên một chú thỏ hồng cuộn tròn đáng yêu.
“Dễ thương ghê. Không nỡ ăn mất.”
“Của chú đó, ahjussi.”
Rồi cô nhóc tiếp tục nặn thêm một cái songpyeon tròn trịa, nói sẽ làm Chirpie. To vậy thì chắc hấp không chín nổi đâu…
“Hyung.”
Lúc đó, Yoohyun-ie cũng chìa ra một cái songpyeon. Màu trắng.
“Là cún con à?”
“Ừ. Tặng anh đó.”
“Cảm ơn, em làm khéo quá, đáng yêu thật.”
Em trai mình khéo tay ghê. Tôi đặt chú cún bên cạnh chú thỏ, thì một chiếc bánh vàng được chìa ra.
“Tôi… tôi cũng có cái này.”
“Ồ, rồng kìa? Là Noah-ssi hả?”
“Tôi không cố làm giống tôi đâu, chỉ là muốn tặng anh thôi.”
“Cảm ơn cậu. Đẹp lắm.”
Tôi xếp chú rồng ngay ngắn bên thỏ và cún. Giờ chắc tới Myungwoo, tôi nghĩ thế, nhưng cậu ấy lại nặn bánh hình thường.
Thấy tôi nhìn, Myungwoo mỉm cười.
“Cỡ nào cậu cũng sẽ chỉ muốn ăn bánh tôi làm thôi.”
Cậu ấy tự tin bảo hình thức không quan trọng, rồi đặt bánh xuống. Chưa luộc mà tôi đã nuốt nước miếng. Chỉ là bánh songpyeon bình thường, nguyên liệu cũng thường, nhưng chắc chắn không thể tầm thường được.
Bánh nặn xong được xếp vào xửng hấp lót lá thông. Myungwoo bảo để cậu ấy mang về lò rèn hấp cho ngon, rồi ôm cả xửng biến mất. Trong lúc chờ, mọi người dọn dẹp vườn trên sân thượng.
“À ahjussi, chị Hyuna hỏi mai có thể qua lánh nạn được không?”
“Lánh nạn?”
“Vâng. Chị ấy bảo với họ là sẽ có việc ở Cơ Sở của chúng ta để kiếm cớ chuồn đi.”
Để tránh bị mắng đây mà.
“Được chứ.”
Không biết thức ăn có đủ không. Chắc phải lôi ít thịt được tặng ra dùng.
“Trứng còn lâu mới nở hả chú?”
“Ừm… tôi không rõ nữa.”
“Tôi tò mò không biết tinh linh nước có hình dáng gì. Đừng ra con thằn lằn giống Rin-ie là được.”
— Đương nhiên không rồi!
Irin đã kịp bò lên mu bàn tay tôi, phồng má phản đối.
— Rin-ie sinh ra có hình dạng thằn lằn là vì đó là hình dạng nổi tiếng nhất của tinh linh lửa đấy!
Nổi tiếng nhất… là salamander ấy hả?
“Thế tinh linh nước sẽ ra hình Undine hả? Undine trông thế nào nhỉ?”
“Mang hình dáng người con gái.”
Yerim-ie nói đã tìm hiểu trước về tinh linh nước.
“Còn có Kelpie hình con ngựa nữa, cũng nổi tiếng. Kelpie chắc dễ thương lắm, nhưng mà…”
Mặt Yerim-ie thoáng xịu xuống. Có vẻ cả hai hình dạng đều không ưng.
“Rin-ah, tinh linh có nhất định phải mang hình dáng nổi tiếng ở thế giới đó không?”
— Rin-ie như này vì lúc đó Yoohyun-ie không chọn trước hình dạng gì cả. Anh ấy còn không biết Rin-ie sắp ra đời cơ. Nếu biết, Rin-ie đã mang hình dáng của hyung rồi! Vì ngoài hyung ra thì Yoohyun-ie chẳng nghĩ đến ai khác.
Tinh linh lửa giống tôi á? Cái đó thì… hơi…
“Vậy tinh linh nước sẽ có hình dạng mà Yerim-ie mong muốn?”
Rin-ie phồng má, rõ ràng là không vui, nhưng vẫn gật đầu miễn cưỡng.
— Ừ. Hừ. Rin-ie không thích.
Nói rồi, nó chạy ù về phía Yoohyun-ie. Nhờ câu nói đó của Rin-ie mà gương mặt Yerim-ie bừng sáng.
“Theo ý mình luôn á! Ahjussi, chú nghĩ dáng gì thì đẹp? Gấu? Thỏ? Là tinh linh thì chắc có thể kết hợp hình dạng đúng không?”
“Gì cũng được… miễn là nhóc thích.”
“Chưa ra đời ngay đâu nhỉ? Tôi phải suy nghĩ kỹ. Gắn thêm cánh tiên thì sao chú? Chị Soyoung nói con rồng mới của chú siêu dễ thương luôn đó.”
Yerim-ie hào hứng đến mức kể ra một danh sách dài các loài động vật. Một tinh linh nước kiểu Bunny Bunny Bear… có bị kiện bản quyền không nhỉ?
Ngay lúc đó, Myungwoo quay lại, bê xửng bánh songpyeon mới hấp chín đặt lên bàn.
“Tai thỏ của em!”
“Đuôi cún…”
“Đuôi rồng nữa…”
Ba ‘nạn nhân’ hồng-trắng-vàng đồng loạt kêu lên vì bộ phận cơ thể bị ‘thương tổn’. Tôi lấy cả ba cái ra đặt lên đĩa, nói là dù sao cũng sẽ ăn hết. Và rồi…
“Oẳn tù tì quyết định nhé!”
Phải nói nhanh kẻo chúng nó phá vườn mất. Ánh mắt mọi người nhìn chằm chằm như thể đang cá cược xem tôi ăn cái nào trước. Nếu không can thiệp, chắc nửa cái vườn này tan hoang mất.
Nghe thấy từ ‘oẳn tù tì’, Yerim-ie liền xắn tay áo.
“Phân thắng bại rõ ràng đi, Han Yoohyun. Ba keo nhé, ai thắng 2 lần là thắng hết.”
“Một keo thôi. Bánh nguội bây giờ.”
“Tôi cũng chơi nữa!”
Cả ba đứng dậy, bước sang một bên. Tay nắm chặt, sẵn sàng quyết chiến. Mái nhà này có chống chịu nổi không đây?
“Vừa xem vừa ăn đi, Yoojin-ah.”
Myungwoo đưa tôi một đĩa songpyeon “bình thường”. Nói là bình thường thôi chứ… nhìn vỏ bóng loáng kia là biết hương vị không tầm thường rồi. Nhưng chưa được… hay ăn một miếng thôi nhỉ.
“Ai ra sau là auto bị loại nha!”
Mọi người đang hăng, chắc không để ý đâu. Ừm…
“…Ăn songpyeon của mấy đứa trước đã.”
“Ừ. Ăn của tôi trước thì mấy cái kia sẽ bớt ngon đấy.”
Đột nhiên, tiếng xé gió vang lên. Ầm! Sàn hơi lún một chút – hậu quả của oẳn tù tì?
“Tôi đã luyện với chị Hyuna bao nhiêu lần rồi cơ mà!”
Yerim-ie hét toáng lên. Cô bé ra kéo, còn Yoohyun-ie với Noah cùng ra búa. Hai người đấu tiếp, và người thắng cuối cùng là Yoohyun-ie.
Chỉ số cao vẫn chiếm ưu thế khi chơi oẳn tù tì nhỉ.
“Của em nè, hyung.”
Yoohyun-ie hớn hở đưa tôi cái songpyeon hình cún con. Ngon thật. Tiếp theo là rồng và thỏ. Cuối cùng, bánh của Myungwoo… trời ơi, ngon không tả nổi. Không ngờ một cái songpyeon lại có thể ngon đến thế.
“Ahjussi, chương trình sắp bắt đầu rồi đó.”
Theo lời Yerim-ie, cả nhóm kéo nhau vào phòng khách. Noah hơi ngập ngừng nhưng vẫn theo khi tôi vẫy tay. Đồ ăn để vào bếp, mọi người ngồi xuống sofa. Peace nhảy tót lên đùi tôi, tôi ôm nó rồi bật TV. Chẳng mấy chốc, gương mặt quen thuộc xuất hiện.
【Xin chào mọi người. Tôi là Song Taewon, Cục trưởng Cục Quản lý Thức Tỉnh Giả.】
Wow… trang trọng nhỉ. Và cứng đơ luôn. Bình thường cũng nghiêm túc, nhưng hôm nay anh ta cứng như khúc gỗ vậy. Song Taewon mặc một chiếc durumagi tối màu rộng rãi, nhưng phần ngực thì vẫn căng khít.
“Đúng là Ngài Cục trưởng Song không hợp với truyền hình thật.”
“Ừ. Ổng nhìn chằm chằm vào camera mà thấy rợn người.”
【…Hãy đảm bảo xe của bạn có thiết bị an toàn phòng trường hợp hầm ngục bùng nổ. Nhớ kiểm tra trước vị trí các hầm trú ẩn, và nếu ở xa điểm trú, hãy đóng kín cửa sổ và cửa ra vào…】
Y như đang đọc sách. Mắt không hề chớp, chắc thuộc lòng hết rồi.
Sau khi đọc hết một loạt khuyến cáo an toàn cho kỳ nghỉ Trung thu, ngài Cục trưởng Song cúi đầu chào. Không hiểu sao tôi lại thấy muốn vỗ tay.
“Không chiếu đoạn chúc lễ của Hyuna-ssi à?”
“Ừ, hình như không. Ồ, loạn rồi. Clip ghi hình bị leak ra, giờ mọi người đang chửi đài vì không cho chị ấy lên sóng.”
Yerim-ie vừa cầm điện thoại vừa nói. Biết thế thì chiếu đi chứ. Chị ấy mặc dopo ngầu chết đi được.
Cuối cùng, đến lượt bọn tôi lên hình. Tôi và Yerim-ie đứng phía trước, còn Yoohyun-ie và Myungwoo đứng chéo phía sau.
“Ahjussi, chú căng thẳng lộ rõ luôn kìa.”
“Cỡ này là coi như bình thường rồi. Còn em bị chê là cười nhiều quá đấy Yerim”
Tôi không căng thẳng, chỉ hơi… ngại thôi. Hình tôi ôm Peace hiện lên màn hình. Hanbok tôi mặc là loại dapho tay ngắn. Yoohyun-ie bảo chỉ quay phần trên nên mặc cái này vai sẽ rộng hơn, còn dúi cho thêm cả bộ hanbok thường và một bộ kwaeja như em ấy đang mặc.
Quả nhiên nhìn to hơn thật, nhưng… đứng cạnh hai người bên cạnh thì vẫn, ừm…
【Xin chào.】
Tôi cất lời. Ba người còn lại cũng lần lượt chào theo.
【Mọi người đang có một kỳ nghỉ Chuseok vui vẻ chứ? Dù nhiều người có thể đã hoảng hốt vì sự xuất hiện đột ngột của quái vật, nhưng thật may mắn là Trung thu năm nay vẫn đủ đầy như mọi năm…】
Phần lớn lời chúc là do một mình tôi nói. Yerim-ie chỉ chen vào vài ba câu, Myungwoo cũng chỉ nói một lần, còn Yoohyun-ie thì im lặng suốt. Cuối cùng, tôi nâng một chân Peace lên vẫy vẫy, và buổi phát sóng lời chúc mừng lễ kết thúc.
“Ra cũng không tệ ha.”
Hơi quê quê tí. Nhưng bọn nhỏ lên hình xinh, phải lưu bản ghi lại mới được.
Sáng hôm sau, đúng ngày Rằm, bọn tôi bày hai mâm cỗ. Một mâm do Yerim-ie tự làm, mâm kia Yoohyun-ie bắt tôi ngồi yên rồi tự lo hết. Từ đầu ngón tay Yoohyun-ie, lửa lập lòe rồi bốn cây nến cùng lúc bùng cháy.
“Không biết thứ tự món ăn thế này có đúng không nữa.”
“Không sao đâu, chỉ cần tấm lòng là đủ. Cứ khấn ‘mong mọi người ở bên kia vẫn khỏe mạnh’ rồi thắp hương là được.”
Ba anh em đứng song song, cúi lạy. Peace và Chirpie thì nhìn bọn tôi ngơ ngác.
“Tiếp theo là thắp hương, rót rượu nhỉ?”
Tôi cũng lần đầu làm cỗ tử tế. Xong lễ, dọn mâm. Cảm giác như vừa hoàn thành một việc lớn. Giờ thì…
“Trời ơi sao toàn mo1 hết vậy!”
Cả bốn thanh gậy yut đều ngửa mặt lên. Moon Hyuna cười phá lên, gom lại hết đống gậy bằng một tay.
“Thêm ván nữa!”
“Chị sẽ thắng nếu gom được cả hàng đó! Lại mo nữa rồi kìa!”
Yerim-ie với Noah lúc đầu còn ra được mấy nước khác nhau, nhưng chỉ trong thời gian ngắn thôi. Khi đã quen tay rồi thì ngoài tôi với Myungwoo ra, tất cả đều nhập cuộc hết.
“Dù có được mo thì cũng không được tung lại nữa! Không thì cấp S phải tung tay trái, nhắm mắt lại luôn!”
“Mắt tôi đang nhắm rồi đó, hyung-nim. Giờ tung đây!”
“Sao lại nữa!”
Ăn gian! Thế này thì chịu thua luôn rồi.
“Còn hwatu nữa này.”
“Nếu không tính mấy đứa nhỏ thì đủ bốn người. Cũng ổn, tôi gọi Ngài Cục trưởng Song nhé?”
“Thôi, anh ấy bận mà.”
“Đến đây mới là nghỉ ngơi. Chắc đang làm vệ sĩ cho mấy ông lớn thôi.”
Thế à? Tôi hơi do dự rồi vẫn cầm điện thoại.
[Ngài Cục trưởng Song, bọn tôi đang chơi hwatu ở chỗ tôi, anh qua chơi không ạ?]
Chỉ nhắn vậy thì chắc chắn anh ấy sẽ không tới, nên tôi viết thêm:
[Điểm 500 thôi nhé. Đơn vị chục nghìn won2. Có bốn cấp S. Cả Hội trưởng hội Sesung có thể sẽ ghé. Khả năng đánh nhau cỡ 88%?]
Chẳng mấy chốc có tin trả lời.
[Tôi sẽ đến để kiểm tra.]
Đến là xong chuyện. Moon Hyuna lấy một tấm chăn từ kho đồ ra trải xuống sàn. Tôi cũng bắt đầu xào bài hwatu.
“Này Myungwoo, cậu biết chơi hwatu không?”
“Biết luật chơi nhưng tôi không giỏi tính điểm lắm.”
“Trước khi Ngài Cục trưởng Song tới, thiếu gia, chơi một ván không?”
“Chịii! Em cũng biết chơi hwatu mà!”
“Gì cơ? Yerim-ah, sao em biết chơi hwatu?”
“Hồi năm ngoái, trong lớp em chơi phổ biến lắm đó.”
Trời ạ, lớp trung học mà chơi cả hwatu.
“Hay để bọn nhỏ chơi riêng, anh có bộ khác không?”
…Có chứ, nhưng đưa được không. Yoohyun-ie với Noah thì lớn rồi, còn Yerim-ie thì còn nhỏ quá.
“Noah-ssi, cậu biết chơi hwatu không?”
“Đây là lần đầu tôi nghe tới trò này.”
Đúng như tôi nghĩ.
“Yoohyun-ah?”
“Em không biết.”
Biết ngay mà. Trời đất, vậy mà chỉ có mỗi Yerim-ie biết chơi. Mấy đứa nhỏ thời nay ghê thật. Yerim-ie cầm bộ bài hwatu mới, nhìn Yoohyun-ie với Noah đầy tự hào.
“Nào nào, nhìn kỹ đây. Các lá này đều có đôi.”
…Cách đặt bài xuống cũng ra dáng cao thủ luôn. Trong lúc Yerim-ie dạy hai người kia, tôi dạy Myungwoo cách tính điểm thì chuông cửa reo. Là ngài Cục trưởng Song đến thật nè, vẫn bộ vest cứng nhắc như vừa tan họp.
“Ngài Cục trưởng Song! Một ván thôi nhé!”
Ánh mắt nặng nề của anh ấy nhìn xuống tôi. Rồi anh ấy đảo mắt nhìn qua mọi người, và mở miệng.
“…Tôi không thể.”
“À, mà nhớ lấy quà trước khi về nhé. Quên là tôi mang tới tận nhà đấy. Đồ rẻ thôi mà.”
“Han Yoojin-ssi.”
Giọng ngắn gọn mà nghe buồn thay. Chắc anh ấy đang nghĩ nhiều lắm. Nhưng hôm nay là ngày lễ mà.
“Này, cục trưởng Song, ngồi đi chứ. Có anh điểm 500 thôi! Không có anh thì 50 triệu luôn!”
Moon Hyuna hét lên. 50 triệu thì tôi cũng chịu. Mất nhà như chơi. Cuối cùng, Song Taewon ngồi xuống với điều kiện là không chơi ăn tiền. Bộ bài trên tay anh ấy trông như đồ chơi trẻ con.
Không giống như trò yutnori có thể kết thúc chỉ sau một lượt, chơi hwatu thì dù là S-rank cũng chẳng làm được gì nhiều. Đặc biệt là ngài Cục trưởng Song .
“Thúi quắc3! Lại thúi nữa rồi!”
Moon Hyuna cười như điên. Song Taewon cứ rút phải bài ‘phân’, ánh mắt nhìn bài vẫn dửng dưng như thường. Vận số của anh ấy đúng là quá tệ. Và trong khi đó…
“Nè, Hội trưởng, anh đừng có keo kiệt vậy chứ, cược ma thạch đi, loại từ cấp A trở lên ấy!”
Yerim-ie đang âm thầm gom cả một gia tài. Mấy đứa ơi, ngay sau lưng là ngài Cục trưởng Song đấy?
Sau đó, bọn tôi đổi luật rồi chơi lại yutnori, ăn uống no say, níu chân ngài Cục trưởng Song không cho về sớm. chẳng mấy chốc mà mặt trời lặn. Cả đám ùa lên vườn sân thượng ngắm trăng rằm, cầu nguyện.
Trăng to và tròn trịa treo lơ lửng trên cao.
Nguyện ước thì có gì đặc biệt đâu. Chỉ mong… ngày nào cũng được như hôm nay. Không ai phải mất đi, và những người cần trở về đều trở về.
Ngay lúc đó, tôi nhận được một tin nhắn.
[Cậu bảo sẽ mang jeon qua cho tôi mà.]
Tôi bật cười trước dòng tin nhắn của ai bặt vô âm tín từ sáng đến giờ. Tỉnh rồi sao.
[Mọi người ăn hết rồi. Còn nguyên liệu đó, anh tự qua rán đi. May ra tôi sẽ nướng bánh mì cho anh.]
Muốn cắt viền thì tự cắt nhé.
Một lúc sau có chút náo loạn, nhưng may là không ai bị ngài Cục trưởng Song tóm đi cả.
- Trò chơi yut (윷놀이) là trò chơi di chuyển quân cờ trên bàn cờ, ném bốn thanh gậy giống như xúc xắc để quyết định số ô tiến lên – dựa vào số thanh gậy nằm ngửa hoặc úp. Tất cả bốn thanh gậy ngửa hết (như ở đây) gọi là mo (모, nghĩa là “ngựa”) và cho 5 ô tiến, kèm quyền ném lại. Tất cả bốn thanh úp hết (gọi là yut, 윷, nghĩa là “bò”) cũng cho quyền ném lại, kèm 4 ô tiến. (Các lượt ném chỉ được 3 ô trở xuống thì không được ném lại.) Nếu cứ liên tục ra yut/mo, bạn có thể ném lại vô tận – không giới hạn.
↩︎ - Chơi Go-Stop (tức là trò Yoojin đang nhắc đến khi nói về “chơi hwa-tu”) là tích lũy ít nhất một số điểm nhất định; người chơi có thể chọn tiếp tục tích điểm thay vì kết thúc ngay khi đạt mốc. Go-Stop thường chơi dưới dạng cược bạc, với điểm của người thắng cuối cùng được quy đổi thành tiền, thường là ₩100 mỗi điểm. Ở đây, Yoojin đề xuất chơi với mức “năm trăm” → ₩500 mỗi điểm, rồi làm rõ là “năm trăm chục nghìn” → ₩5.000.000 mỗi điểm. (Quy tắc Go-Stop chi tiết để dễ hiểu: Wikipedia, Instructables, Pagat.) ↩︎
- Đây là chỉ khi bạn rút lá thứ ba khớp với hai lá vừa ghép đôi, nhưng lá thứ tư từ bộ tháng tương ứng không có trên bàn. Lúc này, bạn không bắt được ba lá đó; thay vào đó, chúng nằm trên bàn, và chỉ có thể bắt bằng lá thứ tư của tháng ấy. Đây gọi là ppeok (뻑), nhưng cũng có thể dùng động từ ssada (싸다, nghĩa đen là “poop”), như ở đây. Bỏ qua chi tiết chơi, thì đây… ừm, một kết quả tệ hại, có lẽ lý do cho biệt danh đó.
↩︎
