S-class

Chương 315: Ngày lễ (2)

Trans: potato
Beta: Gulu

“Ôi, đẹp quá! Phong độ đỉnh thật! Dễ thương ghê!”

Tôi vừa vỗ tay vừa xuýt xoa, Yoohyun-ie và Yerim-ie cùng lúc cười rạng rỡ. Hai đứa vốn mặc gì cũng hợp, nhưng hanbok thì lại càng nổi bật hơn. Phía Haeyeon còn tranh cãi rất hăng về chuyện hanbok của Yoohyun-ie phải là kwaeja thay vì baeja, kèm thêm thắt lưng tua rua mới đúng! Có người còn đề nghị dopo hay dapho với cheollik, nhưng cuối cùng kwaeja thắng thế.

Phải công nhận, mặc lên trông còn hợp hơn nhiều so với hanbok nam thường thấy.

Hanbok của Yerim-ie thì mọi người quan tâm đến phối màu hơn là kiểu dáng. Tranh cãi nảy lửa giữa “phải chọn xanh dương” và “xanh dương thì dễ đoán quá rồi”. Cuối cùng, sau khi xếp cả loạt hanbok cho Yerim-ie chọn, bộ jeogori trắng phối váy dài xanh ngọc nhạt như làn nước trong vắt được quyết định.

“Lâu lắm rồi mới mặc hanbok.”

Yerim-ie khẽ nâng váy rồi cười.

“Hanbok hồi tiểu học tôi đều bỏ hết, vì chật quá rồi.”

“Bộ này chắc cũng sớm chật thôi. Năm sau mình lại may bộ mới.”

“Phí thật.”

“Phí gì chứ, đó là bằng chứng em đang lớn lên khỏe mạnh mà.”

Dù sau này đã trưởng thành, mỗi năm mặc đồ mới cũng hay chứ. Giờ không thiếu tiền, đâu cần tiết kiệm khoản đó.

“Peace nhà mình cũng đáng yêu ghê. Peace-ah, chịu khó mặc lần này thôi nhé.”

– Kkeuoooong.

Peace mặc hanbok riêng, rên rỉ tỏ vẻ khó chịu. Dù vậy nó cũng không xé áo. Bộ hanbok này được Trưởng nhóm Kim tài trợ riêng. Áo may rộng rãi để không gò bó, nhưng chắc cái dây buộc vẫn khiến nó thấy phiền.

“Quay xong thì cởi ra liền.”

“Không cần. Nó chỉ làm nũng thôi.”

Yoohyun-ie thản nhiên đáp.

“Nếu nó thật sự ghét thì đã tự đốt áo rồi. Đừng để ý nếu nó hành động trẻ con.”

“Đúng đó. Giống như lúc Han Yoohyun giả vờ tay chân không làm được gì trước mặt chú vậy đó.”

…Đến Yerim-ie cũng hùa theo Yoohyun-ie sao? Hay là cố tình chọc tôi nữa? Dù sao thì cũng đúng, nhưng tôi vẫn ôm Peace lên xoa xoa.

“Chirpie, lại đây nào.”

– Chirp!

Chirpie thì chỉ được gắn thêm cái kẹp tóc trang trí thôi. Tiếc là Bellaré thì chịu, không làm gì được.

“Muộn rồi, đi thôi.”

Tôi dặn Walnut trông nhà rồi cả nhóm lên đường tới đài truyền hình.

Không thể đi từng đài để ghi hình chúc lễ, nên tôi chọn riêng một nơi. Một chỗ mà trước khi quay về quá khứ từng ít tung tin xấu về tôi. Giờ ai cũng tốt với tôi cả, nhưng mà thật tình… để thích nổi mấy đài truyền hình thì khó lắm.

Ngay cả bây giờ, chỉ cần sơ sẩy một chút là bị moi móc ngay. Lỡ miệng bảo mất hết kỹ năng đặc biệt thì chắc chắn sẽ có kẻ lạnh lùng buông câu “dù sao hạng F cũng chỉ là hạng F thôi”. Quên mất là trước khi có bảng hạng, chúng ta đều chỉ là người bình thường.

“Dạo này tôi có cảm giác như làm việc cho đài truyền hình chứ không phải bang hội. Ngày nào cũng phải chạy đi chạy về.”

Yerim-ie thấy ai đó quen liền vẫy tay, “Chào unni~!”

“Nhưng mà, làm thợ săn hợp với tôi hơn làm nghệ sĩ. Đúng như tôi nghĩ.”

“Làm nghệ sĩ cũng đâu có sao?”

Dù gì thì đó cũng là công việc an toàn, chẳng có nguy hiểm gì.

“Cũng vui theo cách riêng, nhưng nhiều khi bực lắm. Vào hầm ngục xả sức mới là đã nhất, vui nhất!”

Yerim-ie vừa nói vừa dang tay thật rộng. Cũng phải, quay quảng cáo hay phỏng vấn đâu phải làm một lần là xong, phải quay đi quay lại. Với tính cách của Yerim-ie thì bị chán nhanh là đúng.

“Chú có hứng thú không?”

“Hử?”

“Làm nghệ sĩ ấy.”

…Ơ, con bé lại nghĩ ra cái gì thế này? Sao tự dưng tôi lại phải làm nghệ sĩ? Nghe Yerim-ie nói vậy, Yoohyun-ie cũng liếc sang nhìn tôi.

“Hyung, anh làm clip chúc lễ vì muốn quay hình phải không? Mình không thể hoạt động chính thức, nhưng quảng cáo thì─”

“Không, này, anh từ chối hết rồi. Làm gì có chuyện.”

“Em thấy anh diễn chắc cũng được đó.”

“Không, anh không làm, mà cũng không biết làm. Quan trọng là, sao anh lại bỏ mặc hai đứa để tự làm một mình chứ?”

Thật ra, nếu cần thì Yoohyun-ie với Yerim-ie đã quá hoàn hảo. Chỉ cần đứng yên thôi cũng thành tranh vẽ rồi. Noah thì sáng chói đúng nghĩa, Sung Hyunjae cũng thế. Còn cục trưởng Song… nghe nói diễn dở. Nhưng tôi lại thấy Sung Hyunjae chắc cũng diễn ổn. Moon Hyuna thì khỏi nói, cực hợp kiểu phim hành động. Nếu cô ấy đóng cùng cục trưởng Song thì chắc chắn thành bữa tiệc mãn nhãn.

“Anh thấy nếu Yoohyun-ie quay quảng cáo thì ngầu lắm đó.”

“Thôi đi, Han Yoo- à, ngài hội trưởng không được quay quảng cáo đâu. Có thì chú đứng sau máy quay, lo đạo diễn, tạo hình, tất tần tật mới được.”

“Hyung, nếu anh muốn, em có thể quay cho anh.”

“Anh không muốn em phải gượng ép đâu.”

“Không sao.”

“Lại ra vẻ nữa rồi. Peace-ah, nhóc cũng khổ thật. Có ông chủ như vậy cơ đấy.”

– Kkiang.

Bọn tôi vừa trò chuyện vừa đi đến phòng chờ. Gần đến Chuseok rồi nên cũng thấy vài người mặc hanbok. Khi bắt gặp một nghệ sĩ trông khá điển trai, tuy vẫn không bằng Yoohyun-ie, tôi bất chợt nhớ đến Park Hayool. Nghỉ lễ quốc gia nhưng chắc cậu ta chẳng ở trong nước. Tôi cũng nên cho Yoon Yoon về nhà dịp Chuseok, mà cậu ta vẫn chưa liên lạc.

Đến phòng chờ rộng rãi không lâu thì Myungwoo cũng tới. Moon Hyuna đi cùng anh ấy.

“Hyuna-ssi cũng ghi hình chúc lễ à?”

“Tôi quay ở một đài khác rồi. Người ta bắt tôi đội tóc giả, mặc chima-jeogori cho xinh đẹp, nên tôi đá cho một cái, rồi mặc luôn dopo.”

Moon Hyuna đưa tay vén mái tóc nhuộm đỏ, bảo có thể đoạn đó sẽ không được phát. Tôi nghĩ mấy chuyện nhỏ thế chắc chẳng cản được việc lên sóng đâu. Nếu người đứng sau hội Breaker không chịu, thì đúng là khó lọt thật.

“Tiện đường tôi ghé qua đón ngài thợ rèn đây. Mà giám đốc Han hôm nay ăn diện ghê.”

“Có gì đâu, chỉ là hanbok thôi.”

“Unnie cũng mặc hanbok đi! Đẹp lắm đó!”

“Nghe nói trong đài truyền hình có hanbok sẵn đầy ra, tôi đổi đồ luôn nhé?”

“Vâng, mình còn chụp selfie chung nữa.”

Nói “tôi ra ngay,” Moon Hyuna rời khỏi phòng chờ.

“Noah-ssi không đi cùng cậu à?”

Myungwoo ngồi xuống sofa, khẽ gật đầu. Hanbok mặc lên lại hợp với cậu hơn tôi nghĩ. Vốn dĩ Myungwoo đã thế, nhưng giờ trông càng vững chãi.

“Tớ nghĩ cậu ấy sẽ đến vào ngày Chuseok, nhưng dạo này hình như bận tâm nhiều thứ. Cậu ấy nhờ chuyển lời cảm ơn về món quà. Mà hôm nay cậu không đeo kính râm à?”

“Tớ đeo kính râm với hanbok làm gì chứ.”

Tôi đáp nhẹ, giả vờ như không có gì. Cậu ấy không nhận ra đâu nhỉ? Thị lực của tôi vẫn chưa hồi phục hẳn, chỉ có thể phân biệt được hình dáng mờ mờ. Nhờ có Bellaré hỗ trợ, thêm cả Yoohyun-ie và nhóc Yerim-ie bảo rằng nhìn thoáng qua cũng chẳng thấy có vấn đề gì với mắt tôi.

“Nghĩ đến chuyện Chuseok này mọi người tụ họp cùng nhau cũng thấy vui.”

Tôi nói, lén quan sát gương mặt của Myungwoo. Tôi không thể xen vào chuyện gia đình người khác, nhưng vẫn cứ thấy bận lòng. Trông Myungwoo có vẻ ổn, nhưng tôi lo cậu ấy sẽ thấy cô đơn vì dịp lễ này.

“Thời gian trôi đi, chắc số người sẽ còn tăng lên nữa. Dù sau này cũng sẽ có lúc rời đi.”

“Em sẽ không đi đâu.”

Yoohyun-ie chen ngang ngay lập tức, như thể chỉ chờ có dịp. Nhóc Yerim-ie liền liếc sang, trách nhẹ: ‘Anh không nói thì ai mà chẳng biết hả’.

“Còn tôi thì còn lâu lắm. Tôi cũng muốn thử hẹn hò, nhưng toàn gặp bọn con nít thôi~.”

“Nhóc cũng là con nít đấy Yerim-ah. Nếu có ai mà nhóc thích thì đưa về cho tôi xem mặt. Không thì nhóc chỉ cần lén cho tôi biết tên là được.”

“Rồi chú định điều tra lý lịch người ta à?”

“Tôi thì không, làm sao phải điều tra….”

…Tôi sẽ làm đấy chứ. Dĩ nhiên, chỉ là âm thầm tra cho chắc để không bị phát hiện thôi. Nhóc Yerim-ie vẫn còn trẻ, nên cần phải cẩn thận. Khi nào trưởng thành-không, chí ít là sau khi tốt nghiệp đại học-thì tôi sẽ không can thiệp nữa. Nhưng bây giờ thì cần phải bảo vệ. Nhất là khi con bé nổi tiếng, khả năng gặp mấy tên đáng ngờ là rất cao.

“Tôi không đòi hỏi gì nhiều. Cho cả hai đứa hiểu chứ? Điều số 1: người đó phải là người yêu nhóc nhất! Cái này thì tôi không bao giờ nhượng bộ được. Thứ hai là phải có tính cách tốt. Ít nhất thì cũng phải bình thường, không được nóng tính. Nhất là kiểu bạo lực thì tuyệt đối không bao giờ được phép! Dù có chết tôi cũng không chấp nhận hạng người đó!”

“Nhưng bọn tôi là Thợ săn cấp S đấy chú.”

“Dù vậy cũng không được. Và còn nữa, không được hơn tuổi hai đứa quá nhiều. Chênh nhau mười tuổi á? Thế mà coi được sao? Hơn mười hai tuổi? Tôi chỉ chấp nhận nếu đó là cặp 50 với 62. Chênh quá 15 tuổi thì bảo bọn họ chết đi rồi đầu thai lại đi cho rồi!”

Những kẻ sống gấp đôi số tuổi của Yerim-ie, tôi sẽ giết không tha. Kể cả khi con bé đã là người lớn, thì họ cũng đã 35 trong khi Yerim-ie mới chỉ 20-vậy thì cũng đáng chết nốt. Rượt theo con nít là tội ác. Con bé giống như cháu gái của tôi vậy. Trước kia còn có thể chơi chung với con của họ cơ mà. Không đời nào con mắt của Yerim-ie lại thấp đến mức chọn loại người đó, nhưng chỉ vừa tưởng tượng thôi cũng đủ làm tôi nổi giận.

“Thế còn cậu thì sao, Yoojin-ah?”

Myungwoo bất chợt hỏi.

 “…Tớ á?”

“Ừ, chú đấy. Mọi người thỉnh thoảng tụ tập ăn trưa vẫn hay nhắc đến chuyện này. Sao Giám đốc Han lại không hẹn hò ai cả.”

“Ể? Gì chứ, sao lại là tôi?”

“Dĩ nhiên chú mới là đề tài hot hơn bọn nhỏ chứ. Ở tuổi này thì không chỉ hẹn hò, mà kết hôn cũng dư sức rồi. Hơn nữa chỉ số của chú là F, nên hoàn toàn có thể quen người chưa thức tỉnh hoặc Thợ săn cấp thấp cũng được.”

Chẳng phải Thợ săn cấp cao không thể quen người chưa thức tỉnh, nhưng quả thật có nhiều rào cản. Mà tại sao lại là tôi? Trường hợp cấp bách nhất đáng ra phải là Sung Hyunjae chứ. Ngài cục trưởng Song cũng đến tuổi lập gia đình rồi còn gì.

“Kết hôn thì… cũng không hẳn là…”

“Ủa, lẽ nào Giám đốc Han cũng bị giục cưới sao?”

Moon Hyuna bất ngờ đẩy cửa bước vào, vạt áo dopo tung bay theo từng bước đi. Mái tóc rất hiện đại của cô ấy vậy mà lại hợp đến kỳ lạ.

“Chỉ cần nghĩ đến chuyện họp mặt gia đình là tôi thấy ngộp thở rồi. Không lấy chồng thì cả nhà tôi sẽ chết à?”

“Có người thúc giục Hyuna-ssi sao?”

“Chỉ có mẹ tôi nói thẳng thôi, nhưng tai tôi thính nên mấy lời thì thầm với ba mẹ tôi tôi cũng nghe hết. Nghe riết mà bực. Này, cậu có giấu chuyện hẹn hò bí mật gì không?”

“Hả, chị biết thừa tôi làm gì có mà.”

Hẹn hò gì chứ, quan hệ gì mới được. Moon Hyuna kéo ghế ngồi xuống, chống cằm cười nhìn tôi.

“Nhưng mà nghĩ lại, chắc cũng khó để Giám đốc Han cưới vợ lắm, chỉ vì thiếu gia thôi.”

“Yoojin-ie thì cái gì cũng ổn, chỉ có Han Yoohyun là vấn đề lớn nhất.”

“Đúng thế, ngài thợ rèn. Nhưng mà anh đừng nản chí quá, hyung-nim. Nếu anh thật sự muốn hẹn hò ai, thì phải thú nhận rõ ràng: mình cũng như một góa phụ, cả đời phải chăm sóc một đứa con. Thế nào cũng có người chấp nhận thôi. Đàn ông góa vợ, miễn là giàu, vẫn cưới được đấy thôi.”

…Tôi không kết hôn. Tôi sẽ không, tôi nhấn mạnh.

“Có em trai như thế cũng đủ rồi. Đó là Han Yoohyun. Chú còn may là không mất cả đường hôn nhân ấy chứ.”

“Em chỉ cần hyung hạnh phúc là được.”

Nghe Yoohyun-ie nói vậy, mắt Yerim-ie nheo lại:

“Vấn đề chưa có lời giải: Người yêu của anh trai Thợ săn cấp S. Tại sao Thợ săn H lại lặng lẽ đưa người yêu A của anh mình ra nước ngoài? Có người bảo đó là mối tình sai lầm, rằng H yêu người yêu của anh trai. Liệu có đúng không? Nhưng mà, trái với tin đồn, kể từ khi A ra nước ngoài, H chưa từng gặp A một lần nào. Trái lại, cậu ta cứ như cáo, bám riết lấy anh trai mình cơ~.”

“…Nhóc đang nói cái gì vậy, Yerim-ie.”

“Tôi đoán trước tương lai thôi mà. Không cần kỹ năng nào hết, tôi cũng nhìn ra.”

Haha. Tôi cười, quay sang Myungwoo.

“Thế còn ngài thợ rèn nhà ta thì sao. Nghe đồn cậu đang được giới thiệu xem mắt liên tục đấy?”

Ngay lập tức, ánh mắt của Moon Hyuna và Yerim-ie cũng dồn sang Myungwoo. Tôi chìm thì phải lôi bạn bè chìm theo chứ. Đã là ngày lễ thì tất nhiên phải đem chuyện tình sử ra bàn.

“Tôi đã kết hôn với công việc rồi.”

Myungwoo cắt ngang thẳng thừng.

“Này, câu bao biện điển hình thế còn gì. Thôi đừng nói thế nữa, kể thử mẫu người lý tưởng đi.”

“Giờ tôi dành gần như toàn bộ thời gian trong Lò Rèn, chỉ trừ lúc ngủ. Tôi không đủ sức hẹn hò với ai cả. Mà tôi cũng không muốn kéo họ vào Lò Rèn đâu.”

Có hơi nóng vì Ismuar, nhưng thật ra hẹn hò trong khu rừng riêng đó cũng đâu có tệ. Không phải có một chốn chỉ dành cho hai người là rất tuyệt sao?

“Ngài thợ rèn bận thì cũng dễ hiểu thôi.”

“Đúng đó, anh Myungwoo ngoài việc quá bận ra thì cái gì cũng ổn hết.”

Hyuna-ssi và Yerim-ie đồng loạt đứng về phía Myungwoo. Ừ thì… đúng là vậy thật. Nhưng vẫn đáng ghét! Yoohyun-ie là người duy nhất đứng về phía tôi.

Buổi quay kết thúc nhanh chóng vì chỉ là lời chúc đơn giản. Đài truyền hình vốn muốn nhân dịp này mà phỏng vấn thêm, nhưng còn đang lưỡng lự, vừa chạm ánh mắt Yoohyun-ie đã vội vàng rút lui. Dù vậy, tôi vẫn có vài tấm danh thiếp trong tay.

‘Mình nên làm một chương trình cùng mấy con thú cưỡi mới được.’

Một chương trình vừa giới thiệu cả mấy bé quái vật non lẫn Blue với Comet đã lớn, tiện thể quảng bá cho gấu bông luôn. Tôi nhớ đến trưởng nhóm Kim Hayeon, người từng tiếc nuối vì không kịp tung bộ hanbok phiên bản giới hạn cho dịp Chuseok này. Vào Tết Nguyên Đán, chắc chắn sẽ cho ra mắt Peace, Chirpie, Blue… mặc hanbok.

Vì đang mặc hanbok, cả nhóm cùng nhau đi ăn rồi tranh thủ mua sắm đồ.

“Yoohyun-ie à, mình chỉ cần mua là được, em định làm gì cơ chứ?”

Tôi cố can ngăn, nhưng thằng em vẫn mua rau củ với nguyên liệu để làm yukjeon và mấy loại jeon khác. May mà những thứ khác chỉ cần bỏ tiền ra là xong.

“Ờm, ahjussi. Tôi không biết viết cái tờ giấy dán lên bàn cúng.”

“Ý nhóc là bài vị à? Chỉ cần tra một chút là ra thôi. Hoặc nhóc cứ viết tên ba mẹ bằng tiếng Hàn là được. Quan trọng là nhóc nghĩ đến ba mẹ và bày biện mâm cơm, chứ hình thức không phải trọng tâm.”

Yerim-ie khẽ gật đầu. Nhìn dáng vẻ nó cứ mân mê đồ cúng rồi im lặng, có vẻ tâm trạng cũng hơi phức tạp.

Sau một hồi mua sắm, bọn tôi dựng một căn bếp đơn giản trên sân thượng vào ngày trước Chuseok. Dù có hệ thống thông gió, nhưng mùi đồ ăn vẫn bám đầy, thêm cả đống lông của Peace nữa. Đang vào thời điểm giao mùa. Ít ra thì Bellaré – thứ giờ thay mắt cho tôi – lại không có lông.

“Để tôi gọt hạt dẻ nhé? Tôi làm được! Tôi gọt nha, cho tôi gọt đi!”

 Yerim-ie, bị cấm không cho rán jeon, bắt đầu chán nản rồi kiếm việc.

“Được thôi, nhiều lắm, nhóc gọt bao nhiêu ăn bấy nhiêu đi.”

“Ăn luôn cũng được ạ?”

“Dành cho người ăn thì sao lại không được?”

Yerim-ie nhanh chóng vớ lấy hạt dẻ và hoa quả. Vỏ cứng bong ra trơn tru như giấy. Bên cạnh nó, Yoohyun-ie đang đánh trứng để pha bột áo. Còn tôi thì chỉ ngồi không nhìn bọn nhỏ làm, trong lòng lại ngứa ngáy khó chịu.

“Yoohyun-ah… Cho anh làm chút đi. Ít nhất để anh bỏ mấy miếng jeon vào chảo thôi, có được không?”

“Không.”

“Thế cắt đậu phụ cũng không cho à?”

“Không. Anh không được.”

“Nhưng anh muốn làm yukjeon mà!”

“Bao giờ mắt anh hồi phục hoàn toàn thì hãy làm.”

Ý là giờ thì không được. Đúng là trước Chuseok tôi phải chú ý giữ gìn sức khỏe thôi. Bình thường nó nhường nhịn tôi, nhưng nếu tôi không khỏe hẳn thì chẳng có cơ hội đâu. Yerim-ie cũng hùa theo Yoohyun-ie, dúi hạt dẻ vào tay tôi rồi bảo ăn đi.

Dù Yoohyun-ie biết nấu ăn, nhưng đây là lần đầu em ấy làm món cho Chuseok nên tôi cứ loanh quanh cạnh em ấy. Thế mà chỉ trong chốc lát, em trai đã rán jeon thành thạo đến mức khiến tôi vừa tự hào… lại vừa có chút chạnh lòng.

“Làm được nhiều rồi đấy.”

Đúng lúc đó, Myungwoo xuất hiện trên sân thượng cùng với Noah-ssi.

“Xin chào, Yoojin-ssi.”

Noah, đã lâu không gặp, khẽ mỉm cười có chút ngượng ngùng.

5 2 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments