Trans: Đan
Beta: Myfamilytwo
“Chúng ta rời khỏi đây thôi.”
Nếu tôi gọi mà anh ấy không nghe máy, vậy chỉ còn cách tự mình tìm tới; dù thế nào thì tôi cũng phải nói chuyện này. Với Sung Hyunjae thì chỉ cần cho biết chuyện về sự hồi quy của tôi và mối liên hệ với Trăng Lưỡi Liềm. Không phải nói dài dòng. Khi tôi bước tới, Yoohyun-ie mở miệng.
“Chân của anh sao vậy?”
“…Hả? À, cái đó.”
Có lẽ biểu cảm của tôi vô tình cứng lại, Yoohyun-ie nhăn mặt lo lắng.
“Không, em chỉ… thắc mắc thôi. Tại sao anh vẫn đi khập khiễng ngay cả sau khi lành lại……”
Câu nói của em ấy đột nhiên nghẹn lại. Yoohyun-ie chắc hẳn đang nghĩ rằng vết thương của tôi nặng đến mức một trị liệu sư cấp cao cũng không thể chữa khỏi hoàn toàn? Chắc hẳn em ấy còn nhiều câu hỏi khác nữa. Nhưng cuối cùng em ấy không hỏi thêm gì, thay vào đó, em ấy lại nhìn tôi.
“Xin lỗi. Chắc hẳn em đã phải chịu đựng rất nhiều chỉ vì những vấn đề xung quanh anh. Nhưng anh thực sự ổn. Nếu em lo lắng cho anh thì đừng lo.”
“Ừm, được rồi.”
Tôi lại mỉm cười. Đúng như đã nói, Yoohyun-ie đã ổn rồi. Và tình hình sẽ vẫn tiếp tục như vậy. Phần lớn sự lo lắng em ấy dành cho tôi đã biến mất. Dù vẫn không nói gì cả nhưng thái độ của em ấy cũng không hề có dấu hiệu của sự miễn cưỡng hay kìm nén quá mức. Chắc hẳn em ấy vẫn lo lắng cho tôi, nhưng rõ ràng là em ấy đã thoải mái hơn.
Em ấy sẽ tiếp tục thay đổi như thế này trong tương lai.
Ý tôi là, cuối cùng, em trai tôi… các em trai của tôi đã thay đổi.
Họ chắc chắn là cùng một người. Họ vẫn là cùng một người. Nhưng người em trai trước mắt tôi đã hoàn toàn khác biệt cậu em ở tuổi hai mươi lăm ấy. Thật sự rất khác. Kỹ năng của em ấy đã thay đổi. Những người xung quanh cũng khác đi. Ngoại hình của em ấy cũng sẽ khác. Em ấy sẽ cao hơn một chút, đôi khi màu mắt sẽ đổi một chút, và ấn tượng ban đầu của mọi người về em ấy cũng sẽ thay đổi.
Dù tôi đã nhận ra từ rất lâu, tôi vẫn muốn giả vờ như không biết. Nhưng giờ tôi không thể tiếp tục phớt lờ nó nữa rồi.
Những đứa em trai bé bỏng của tôi, vẫn là những con người ấy nhưng đã thay đổi và sẽ thay đổi. Những đứa em trai bé bỏng của tôi, những đứa nhóc mà tôi yêu thương hết lòng.
“Chân anh bị thương, nhưng Yoohyun-ah, em vẫn luôn cố gắng trong suốt 5 năm qua. Để bảo vệ anh.”
Nếu tôi không thay đổi, Yoohyun-ie sẽ lại hành động như vậy. Vẫn như thế, vẫn bước đi trên con đường đầy gai nhọn, con đường đã thiêu rụi trái tim tôi.
“Lúc đó anh yếu hơn bây giờ rất nhiều, nên chẳng còn cách nào khác. Chỉ số của anh vẫn là F, còn kỹ năng thì chẳng ra gì. Vậy nên, mọi chuyện khó khăn hơn bây giờ rất nhiều. Lúc đó, thật sự rất khó khăn.”
Yoohyun-ie vẫn trân trọng tôi như ngày đó. Tôi, và rất nhiều thứ khác, đã thay đổi vì hoàn cảnh và môi trường. Rất nhiều vấn đề, cũng như rất nhiều người…
Chúng tôi chậm rãi bước về phía cánh cổng nằm xa xa. Nước đang từ từ thấm qua vùng đất hoang khô cằn. Có lẽ vì nguồn nước ngầm vẫn còn nguyên vẹn, nên mặt đất dần trở nên ẩm ướt. Thỉnh thoảng lại trông thấy những hố nước đã được lấp đầy. Có lẽ tất cả tạp chất đã bị đốt cháy, hoặc tro tàn đã đóng vai trò như một bộ lọc, nó giúp những hố nước nơi đây trong vắt đến kinh ngạc. Đầm lầy âm u khi đó đã hoàn toàn biến mất.
“…Vậy chân anh bị nguyền rủa hay sao vậy? Nếu đây là một cái bẫy, và lũ khốn đó đang thực sự nhắm vào anh thì… Nhưng dù sao thì em vui lắm, hyung. Bởi vì anh đã nghĩ đến em và yêu em đến mức quay lại vì em. Thật đấy. Em chắc chắn điều đó.”
Yoohyun-ie vừa đi vừa nói, bảo rằng em ấy hiểu rõ vì đó là em ấy. Em ấy nhiệt tình đưa ra những lời giải thích, có lẽ em ấy nghĩ rằng tôi sẽ cảm thấy áy náy với em ấy. Nghe giọng em nói vậy, tôi nghĩ rằng bản thân chẳng nói thêm được gì nữa rồi và đúng như vậy thật.
Người mà đáng lẽ ra tôi nên dành 5 năm để bảo vệ. Người mà tôi nên ôm ấp và khóc thương. Người mà tôi muốn moi cả tim gan ra mà hỏi tại sao em lại làm vậy. Đáng lẽ tôi nên ôm em ấy sớm hơn, tôi nên hỏi em ấy về những khó khăn mà em phải trải qua, sau đó tôi sẽ xoa đầu em và nói rằng: em giỏi lắm, em đã làm rất tốt rồi, cảm ơn em, anh xin lỗi – chính là đứa em trai mà tôi đã bỏ lại phía sau.
Không thể trút gánh nặng đó lên người em này. Tôi không thể làm vậy. Tôi phải nhìn Yoohyun-ie đúng như con người của em ấy.
“Với em như vậy là ổn rồi. Vậy nên hãy nghĩ đến bản thân anh trước đi.”
Và trên hết, tôi có thể dễ dàng hình dung ra phản ứng của Yoohyun-ie hiện tại nếu em ấy biết được sự thật, nên tôi vẫn chưa thể mở miệng.
Tôi không thể từ bỏ em trai mình. Tôi không thể buông bỏ dù chỉ một mảnh nhỏ nhất của em ấy. Ngay cả khi em trai tôi, Yoohyun-ie, tha thiết mong muốn điều đó. Tôi có thể chấp nhận bất cứ điều gì khác, việc gì cũng được ngoại trừ việc vứt bỏ em ấy đi. Cho dù là bất kì ai cũng không ngăn tôi được.
Nếu em ấy biết, em trai tôi sẽ lại phải kìm nén bản thân thêm lần nữa. Em ấy sẽ lo lắng, ấy sẽ bất an… Và đúng là bây giờ Yoohyun-ie đang chênh vênh. Em ấy không mang sắc đen hay sắc xanh, chỉ có một ánh sáng mơ hồ. Tôi không muốn cho em ấy thấy thêm bất kỳ điều bất thường nào nữa, ít nhất là cho đến khi mọi thứ ổn định lại.
‘Ước gì mình có thể tự chăm sóc bản thân nhiều hơn.’
Nếu là tôi nói nó bây giờ, Yoohyun-ie chắc chắn sẽ bảo tôi bỏ mặc em ấy mà đi, từ bỏ mọi thứ. Nhưng tôi không cần phải nói điều đó với em ấy.
“Yoohyun-ah, em cũng nên nghĩ cho bản thân một chút chứ.”
“Anh mới là người đã trải qua quãng thời gian khó khăn hơn mà? Em vẫn có thể sống thế này. Nhưng mà bây giờ… em rất ghét việc bỏ anh lại một mình.”
Không, anh đang cười mà. Tôi nuốt lại lời định nói. Mỉm cười, rồi vỗ nhẹ lên tay Yoohyun-ie. Dù sao, có thể nói được phần nào đó cũng tốt hơn là cứ giấu trong lòng như trước. Tôi bế Peace lên— đứa nhóc này đã quấn quýt dưới chân tôi nãy giờ. Lúc đó, Yoohyun-ie lập tức trông không vui.
“Dù chỉ là cảm giác nhưng anh cũng nói rằng chân mình khó chịu rồi mà. Đặt nó xuống đi.”
“Vậy là được rồi. Em đã thành chú rồi mà, đừng có hành xử như vậy với đứa nhỏ chứ. Đúng không, Peace-yah? Chú Yoohyun-ie thật vô lý phải không?”
Tôi nắm lấy chân trước của Peace và đập nhẹ vào người Yoohyun-ie. Peace kêu gừ nhỏ một tiếng.
“Em thành người lớn từ khi nào vậy? Và sao em lại là chú của nó chứ?”
“Được rồi, anh sẽ nhường vị trí làm ba lại cho em. Em là người giám hộ của Peace, nó rất ngoan và đáng yêu mà~ Peace-yah, con muốn về với ba không? Không muốn hả? Không thể cắn ba con được đâu nhé.”
“…Chuyện này làm em nhớ tới hồi anh làm ở phòng khám thú y.”
“Khi đó, anh được mấy đứa nhóc và phụ huynh của chúng yêu quý lắm đấy, biết không? Đã hơn mười năm rồi. Thật đấy.”
“Không đến mức đó đâu…ầy.”
“Giờ anh thật sự cảm thấy mình ba mươi tuổi rồi. A, nói hết ra thoải mái ghê! Yoohyun-ah, em nhỏ hơn anh đến mười tuổi lận. Em đúng là trẻ con đấy, vẫn còn là nhóc thôi. Và Yerim-ie, con bé đó… như con gái anh vậy. Myungwoo cũng nhỏ hơn anh nữa. Anh còn lớn tuổi hơn cả Hyuna-ssi! Nhưng Hyuna-ssi trông già hơn nhiều. Yoohyun-ah, khoảng cách tuổi giữa anh và em còn lớn hơn khoảng cách tuổi giữa anh và hội trưởng hội Sesung nữa đó, biết không? Anh với ngài cục trưởng Song chắc cũng cỡ tuổi nhau mà nhỉ?”
Thấy người em trai ngơ ngác của mình, tôi bật cười lớn.
“Nếu… anh ba mươi tuổi. Anh vẫn là hyung của em, đúng không?”
“Tất nhiên rồi, anh là anh trai của Yoohyun-ie mà! Dù là cách nhau năm hay mười năm, anh vẫn luôn lớn tuổi hơn em.”
Dù tương lai có thay đổi thế nào đi nữa, điều đó vẫn không đổi. Dù có trẻ lại, anh vẫn là hyung của em.
“À, phải rồi, anh định sẽ nói sự thật về việc mình đã hồi quy cho hội trưởng hội Sesung.”
“Gì cơ? Sao không phải là Park Yerim?”
Nghe vậy, Yoohyun-ie trông không vui. Dù vậy, em ấy đã để ý tới Yerim-ie hơn rồi.
“Nếu có thể thì anh cũng sẽ nói với Yerim-ie, nhưng hội trưởng hội Sesung là ưu tiên hàng đầu. Có vài thông tin nhất định anh phải nói với anh ta.”
Tôi không thể nói rõ về Trăng Lưỡi Liềm nếu chưa được người liên quan cho phép, nên chỉ có thể nói vòng vo. Yoohyun-ie nhíu mày sâu hơn.
“…Anh thân với anh ta lắm à?”
“Hả?”
“Em hỏi là anh có thân với hội trưởng hội Sesung không? Thân cỡ nào? Đừng nói với em là còn thân hơn bây giờ nhé, hay là—”
“Ê, tụi anh hoàn toàn không thân. Vì anh không có năng lực gì đặc biệt trước khi hồi quy. Khi đó anh chỉ là một Thợ Săn hạng F bình thường, nên rõ ràng là hội trưởng hội Sesung chẳng hứng thú gì với anh cả.”
“Không đời nào lại như vậy.”
Yoohyun-ie trông phụng phịu, như thể đang hỏi vì sao tôi lại nói dối em ấy.
“Anh ta biết rõ mối quan hệ giữa anh với em, vậy mà anh nói anh ta không hứng thú với anh sao? Chính anh là người tạo ra những thứ khiến hội trưởng hội Sesung thấy hứng thú ở em đấy. Nếu biết anh tồn tại, đương nhiên anh ta sẽ chuyển sự hứng thú đó sang anh. Bây giờ anh ta cũng thế còn gì? Anh ta chẳng còn để ý tới em mấy và để ý quá mức tới anh.”
“Hơn một nửa sự chú ý đó chắc là vì năng lực của anh thôi.”
“Ngay cả khi không có năng lực, sự thật là anh rất đặc biệt. Bảo anh ta không hứng thú tới anh thì hoàn toàn không đúng.”
Điều đó là thật. Người mang danh hiệu Nuôi Dưỡng vốn đã cực kỳ hiếm, nên nếu Sung Hyunjae biết đến sự tồn tại của tôi, hẳn anh ta sẽ cảm thấy rất hứng thú. Tuy nhiên, không giống bây giờ, chẳng phải lúc đó anh ta cho rằng không cần trực tiếp can thiệp sao? Có lẽ anh ta chỉ xác nhận danh tính tôi, rồi rời đi, tin tưởng rằng Yoohyun-ie sẽ tiếp tục bảo vệ Hàn Quốc—vậy là đủ rồi.
“Thật sự, tụi anh không có mối liên hệ nào cả. Ngay từ đầu, hội trưởng hội Sesung đã rời khỏi Hàn Quốc và biến mất. Làm sao mà anh thân được với một người chẳng ai biết rõ tung tích chứ?”
“Thật vậy sao?”
Yoohyun-ie gật đầu với vẻ mặt bình thản. Em ấy có vẻ khá vui mừng khi biết Sung Hyunjae không ở Hàn Quốc.
“Em nghĩ ban đầu anh ta cũng chú trọng đến các vấn đề nước ngoài hơn là Hàn Quốc. Anh biết không, tỷ lệ thành viên nước ngoài trong hội của anh ta cũng cao lắm. Không biết anh ta sẽ rời đi lúc nào nhỉ?”
“Anh không biết. Tình hình bây giờ khác rất nhiều. Em không lo lắng khi anh ta biến mất à?”
“Sao em phải lo? Việc anh ta sống hay chết chẳng liên quan gì đến em cả. Dù nếu anh ta chết thì em cũng hơi tò mò về nguyên nhân. À, anh ta chết rồi phải không? Em giết anh ta à?”
“…Anh ta có thể còn sống.”
Hẳn là anh ta đã an toàn, vì có ký ức từ trước khi hồi quy.
“Em không tò mò về ai khác sao? Nếu là anh thì anh đã hỏi đủ thứ rồi.”
“Anh nói là anh đã ở cùng em, đúng không? Với cả Haeyeon là hội tốt nhất, tức là tình hình của hội vẫn ổn. Ngoài ra… còn Park Yerim thì sao?”
“Yerim-ie thì an toàn. Anh nghĩ điều kiện thức tỉnh của con bé không tốt, nhưng dù chỉ là hạng A, con bé vẫn là một thợ săn nổi tiếng.”
Nhưng con bé lại khác biệt hoàn toàn trên nhiều phương diện. Đến mức khiến tôi thấy khó tin. Tôi nghĩ Yerim-ie nên là người biết điều đó đầu tiên, nên tôi không nói thêm.
Ánh mắt Yoohyun-ie liếc qua Peace một lúc. Nhưng em ấy không hỏi gì về Peace. Vì tôi nói mình không có kỹ năng đặc biệt, nên chắc em ấy đã đoán được chuyện gì đã xảy ra với Peace.
Có thể nó đã bị bán đi như một loài thú cưng quý hiếm. Giá thức ăn của nó đâu có rẻ, nhưng nếu rơi vào tay ai đó như Shishio, có khi nó lại được chăm sóc tốt một cách bất ngờ.
“Mọi thứ đã thay đổi rất nhiều trong 5 năm qua, chỗ này chỗ kia. Còn có cả cuộc thi xếp hạng Thợ Săn thế giới nữa. Số lượng Thợ Săn cấp S trong nước cũng tăng lên, và hầu hết họ vẫn an toàn cho đến khi anh hồi quy. Anh muốn tìm và chiêu mộ thêm các Thợ Săn cấp S sớm hơn, nhưng anh không biết họ là ai.”
Đã có nhiều Thợ Săn cấp S thức tỉnh, nhưng sau khi Trung Tâm Thức Tỉnh được thành lập, danh tính của các Thợ Săn cấp cao được bảo mật. Đặc biệt, khi độ khó của các hầm ngục tăng lên và các quốc gia hoặc hội nước ngoài nhắm đến những Thợ Săn cấp cao, cũng có những người thay đổi danh tính và ngoại hình. Dù người ta biết rằng Yerim-ie không có cha mẹ và không hòa thuận với gia đình của chú em ấy.
“Nếu có nhiều người như vậy, chắc cũng có Thợ Săn cấp S khác ngoài em đã chết rồi.”
“Ờ, đúng vậy. Tính tới hiện tại của kiếp trước, đã có hai người sang thế giới bên kia rồi. Cũng đâu phải không có ai chết trong vòng 5 năm chứ.”
“Là ngài cục trưởng Song à?”
“…Sao em biết?”
“Sẽ bất ngờ hơn nếu anh ta có thể sống lâu khi cứ phải kìm nén bản thân như thế.”
Ờ thì… tôi chẳng biết đáp lại sao cả. Tôi muốn vỗ vai Yoohyun-ie và hỏi em ấy đang nói gì thế.
“Lần này anh ấy sẽ ổn thôi.”
“Vậy thì tốt.”
Trong chốc lát, tôi tưởng mình nghe nhầm. Thật không ngờ em trai tôi lại lo lắng cho cục trưởng Song—tất nhiên Yoohyun-ie rất tử tế, nhưng trước giờ em ấy không thực sự quan tâm đến người khác… chút nào cả.
“Vì anh ta là người không thể thay thế. Và nếu Hàn Quốc ổn định thì anh cũng đỡ vất vả hơn.”
“Vậy à? Dù vậy, em vẫn hay nhắc đến ngài cục trưởng Song ghê.”
“Những Thợ Săn cấp S khác chắc hẳn cũng cảm thấy giống vậy. Trưởng hội Sesung đâu có quan tâm đến anh ta mà không lý do. Vì ngay cả khi có đến hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn thức tỉnh giả cấp S thì sẽ không có ai giống như ngài cục trưởng Song Taewon cả. Ai mà lại làm mấy chuyện điên rồ… à không, kỳ lạ như vậy chứ.”
Điều đó đúng. Mặc dù xung đột giữa Hiệp hội và các bang hội không còn gay gắt nữa do sự vắng mặt của Trung tâm Thức Tỉnh, tôi vẫn băn khoăn liệu có phải Sung Hyunjae thực sự đã giết Song Taewon hay không. Cái chết của anh ta diễn ra trong một hầm ngục, và Sung Hyunjae lại đúng lúc có mặt ở đó, vậy nên liệu chuyện này có liên quan đến Trăng Lưỡi Liềm hay một siêu việt giả khác không?
Chúng tôi ra khỏi cổng và lấy đồ đạc từ tủ đồ. Tôi lấy điện thoại ra, và không suy nghĩ gì nhiều, lập tức gọi cho Sung Hyunjae. Nhưng lần này cũng chỉ đổ chuông một lần rồi chuyển thẳng vào hộp thư thoại. Tôi phải liên lạc với anh ta cho bằng được—tôi phát ngán vì bị anh ta lơ rồi.
“Yoohyun-ah, cho anh mượn điện thoại em một lát.”
Có khi anh ta sẽ bắt máy nếu tôi gọi từ một số khác. Dù tôi cũng nghĩ nếu anh ta thực sự bắt máy thì chắc tôi sẽ phát điên mất. Yoohyun-ie đưa điện thoại ra.
“…Danh bạ của em trống trơn thế này à?”
Chẳng lẽ em ấy chưa khôi phục dữ liệu sao? Hyung, Park Yerim, Trưởng nhóm Seok, Trưởng nhóm Kim, Phó hội trưởng, và Văn phòng thư ký. Chỉ có sáu người. Phó hội trưởng chắc là ‘Kim Sunghan’. Đổi số từ lâu rồi.
“Anh có thể gọi ra ngoài qua văn phòng thư ký. Chỉ cần gọi vào văn phòng thư ký rồi bấm phím tắt. Nếu người đó không có trong danh bạ thì chỉ cần nói tên. Có số dành riêng cho việc gọi ra bên ngoài đấy.”
Nhưng nếu gọi trực tiếp từ điện thoại cá nhân, số của em ấy sẽ bị lộ, nên gọi qua văn phòng thư ký sẽ an toàn hơn. Tôi cũng đã gọi đến văn phòng thư ký của hội Haeyeon trước và nhờ họ nối máy với Sung Hyunjae. Sau đó cuộc gọi được bắt máy nhanh chóng. Thế là rõ—anh ta thực sự chỉ đang tránh né mỗi tôi mà thôi!
[Đây là văn phòng thư ký của Hội trưởng hội Sesung.]
“…Hả? Đây chẳng phải số điện thoại của chính Hội trưởng hội Sesung sao ạ?”
Sao lại đột nhiên là văn phòng thư ký? Khi tôi hỏi, người trả lời cuộc gọi nói với giọng lịch sự rằng văn phòng thư ký là nơi tiếp nhận cuộc gọi đến số điện thoại của Hội trưởng hội Sesung, trừ một vài liên hệ cụ thể.
“Vậy… có thể nối máy cho tôi với Hội trưởng hội Sesung ngay bây giờ được không?”
[Xin lỗi. Cuộc gọi từ bên ngoài hiện không thể được kết nối.]
Cuộc gọi nội bộ thì sao? Nếu tôi đến tận hội Sesung và gọi từ đó, liệu anh ta có bắt máy không? Dù gì đi nữa, văn phòng thư ký cũng nói rằng họ không có cách nào để kết nối tôi với anh ta. Khó chịu thật. Tôi thở dài và trả lại điện thoại cho em trai.
“Sung Hyunjae đúng là……”
“Em nghĩ anh ta không muốn nghe đâu, nên mặc kệ đi.”
“Nếu được làm theo ý mình, anh sẽ đổi điểm lấy khoảng năm quả bom rồi ném thẳng vào nhà anh ta. Nổ cái là chắc chắn anh ta phải chui ra thôi.”
“Phí phạm điểm lắm. Để em châm lửa giùm cho.”
“Vì ngài cục trưởng Song nên anh mới không nỡ làm vậy đấy.”
Cảnh tượng một Thợ Săn hạng F ném bom vẫn còn dễ chịu hơn việc các Thợ Săn hạng S đánh nhau lẫn lộn. Tôi lại gọi thêm lần nữa bằng điện thoại của mình, phòng khi có gì khác biệt—nhưng vẫn là kết quả cũ. Nghiến răng, tôi bấm gửi tin nhắn. Vì là điện thoại cảm ứng nên bấm không đã tay chút nào.
[Nếu đến 3 giờ chiều mai mà tôi vẫn chưa nhận được liên lạc từ anh, tôi sẽ đến gặp anh trực tiếp.]
Tôi thực sự sẽ mang theo bom đó.
“Yerim-ie làm việc xong chưa? Lâu rồi chưa ăn chung, đi ăn nhé!”
Không phải nghĩ quá nhiều, giống như lần tụi tôi đang đi chơi ngoài thành phố, chỉ là khác địa điểm với khi còn ở Hàn Quốc thôi. Lúc nào nhớ đến những điều này cũng khiến tôi nhẹ lòng. Tôi vui vẻ nghĩ về bữa tối cùng Yoohyun-ie, Yerim-ie với Peace đang lăn lộn trên đùi.
