Trans: Thanh Hà
Beta: Gulu
Mặt đất lầy lội. Những vũng lầy lớn nhỏ tỏa ra mùi nhựa cây đặc sệt. Vũng càng lớn thì màu càng nhạt, còn mấy vũng nhỏ thì tối đen lại như những hố nhựa đường. Vì đây là hầm ngục cấp thấp nên không có chất độc nào gây hại trong đầm lầy cả. Ngược lại, tôi nhớ chúng còn được bán với giá khá cao.
Mà bùn vẫn là bùn, nó khiến bước chân tôi lún xuống, đi lại bất tiện, quần áo thì dễ bẩn. Mấy lúc đó, lũ quái vật lại văng nước tung tóe rồi lao vào tấn công, thành ra sau mỗi trận đánh, ai nấy trông chẳng khác gì vừa lăn lội qua bùn.
Nhưng không một xíu bùn nào dính lên quần áo của Yoohyun-ie.
-Kkuck!
-Goow!
Những con cóc lớn tán loạn rải rác những tiếng kêu ộp ộp inh ỏi. Mũi giày của em ấy giẫm lên lớp lá thấp sát mặt đầm lầy, như thể đang lướt trên mặt nước vậy. Chẳng hề có chuyện chân lún sâu rồi loạng choạng đi qua như bọn tôi.
Quân Lâm Chi kiếm biến đổi với tiếng răng rắc vang lên từ lớp vảy cứng va vào nhau. Những vết nứt hình vảy bò sát hiện lên trên thân kiếm đen bóng mượt. Đúng với cái tên kỹ năng, nó trông như một cái đuôi dài, mảnh của loài bò sát.
Thanh kiếm lập tức vươn dài, quét thành một vòng tròn. Chỉ riêng dư chấn của nó cũng đã khiến mặt đầm lầy gợn sóng, còn đám cóc đang tụ tập ở đó thì bị lưỡi kiếm sắc bén cắt xuyên một cách bất lực. Cánh tay của Yoohyun-ie vung rộng, thu lại thanh kiếm mềm mại như roi. Chrrk, thanh kiếm đen trở lại hình dạng ban đầu.
“Em sẽ phải luyện tập nhiều đấy.”
Em trai tôi khẽ gật đầu trước lời tôi nói.
“Chuyển động cứ bị khuếch đại mãi. Lẽ ra chỉ cần xoay cổ tay là đổi được hướng, nhưng với tình trạng hiện giờ thì người khác sẽ nhìn ra ngay em định vung kiếm về phía nào.”
“Không dễ để làm quen được ngay mà. Hơn nữa, chiều dài còn có thể điều chỉnh nữa chứ.”
Nó không cố định ở mức 5 mét mà có thể thay đổi tùy ý. Nói cách khác, em ấy phải điều khiển được nó ở mọi độ dài. Đây vốn dĩ đã là một loại kiếm khó dùng mà. Dù lưỡi kiếm không chia khớp, nhưng độ mềm dẻo của nó còn gần giống roi hơn là những thanh kiếm linh hoạt thông thường. Nếu vung không cẩn thận thì có khi cả cơ thể sẽ bị xé toạc.
“Với đám quái ở đây thì em thậm chí còn không kiểm tra được kỹ năng gây tê chọn mục tiêu nữa.”
“Chúng chỉ cần bị chạm nhẹ thôi là chết. Với lại hiệu quả còn phụ thuộc vào thứ hạng của mục tiêu nữa, đúng không? Em nên thử lên mấy con quái hạng S hoặc Thợ săn thì hơn.”
Lời tôi vừa dứt, ánh mắt của Yoohyun-ie liền hướng về phía Peace. Có lẽ cảm nhận được gì đó, Peace khẽ gầm gừ.
“Một thợ săn có thể mô tả chính xác trạng thái của mình khi bị kỹ năng tác động vào thì chắc sẽ hiệu quả hơn quái vật.”
“Nhờ Sunghan-ssi đi, anh ta thuộc hệ phòng thủ mà. Mà nè, em mua kỹ năng gì vậy?”
“Loại hỗ trợ diện rộng.”
“Hả? Loại hỗ trợ hả?”
Yoohyun-ie tiến về chỗ tôi, giẫm lên lá liễu rồi bước xuống một chỗ đất khô.
“Kỹ năng tấn công hệ hỏa thì rẻ thật, nhưng em nghĩ mình không cần thêm nữa. Giờ khả năng điều khiển của em đang tăng lên, nên có thể tạo ra hiệu ứng tương tự mà không cần kỹ năng cụ thể.”
Mà nghĩ lại thì, nếu em ấy có thể điều khiển ngọn lửa một cách tinh vi hơn thì đúng là chẳng cần tới mấy kỹ năng tấn công hệ hỏa tầm thường kia làm gì. Bắc lửa như tên, tạo thành vũ khí, hay truyền lửa vào vũ khí đều có thể làm được cả. Thực ra, Yerim-ie cũng không cần kỹ năng tấn công có thuộc tính làm gì. Trừ khi kỹ năng đó có hiệu ứng hỗ trợ đặc biệt gì kèm theo thì nó sẽ lại là chuyện khác.
“Em cũng không thích mấy kỹ năng tấn công khác cho lắm. So với cấp bậc của chúng thì tốn quá nhiều điểm, mà bản thân phải dựa vào kỹ năng cũng thấy phiền rồi. Hỗ trợ thì có thể khác, chứ em cũng đang tự mình điều khiển cơ thể mà, anh biết đấy? Gần đây, cảm giác đó… khá là tệ.”
Em trai tôi khẽ cau mày nói. Ừ thì, kỹ năng có được khi thức tỉnh là thứ vốn dĩ đã có tố chất từ trước, nhưng kỹ năng mua bằng điểm thì không. Tự nhiên sau một đêm trở thành bậc thầy cung thủ vì nạp vip, dù trước đó chưa từng cầm cung bao giờ, thì đúng là không nể thật. Lúc đó lại tự hoài nghi kiểu: Mấy thứ này… có thực sự là năng lực của mình không?
Những năng lực được nhận miễn phí thì bổ rẻ đó, nhưng chắc chắn sẽ có những người như Yoohyun-ie nhạy cảm với chuyện này. Nếu bản thân đã có thể vượt qua giới hạn kỹ năng, những thứ như vậy lại càng trở nên gượng ép.
“Ừ, kỹ năng hỗ trợ là lựa chọn tốt đấy. Nhưng không phải lúc nào cũng có Thợ săn hỗ trợ đi kèm. Không có loại hồi phục à?”
“Có chứ, nhưng nó đòi hỏi quá nhiều điểm. Chắc do em không có hợp với loại đó.”
Đúng là trông em ấy không hợp thật. Hồi nhỏ thì từng muốn làm bác sĩ, nhưng giờ thì, ừm… chắc chỉ có thể tiệt trùng mọi thứ bằng lửa thôi ha?
“Là loại kỹ năng diện rộng giống của Yerim-ie hay Shishio à? Là kỹ năng gì vậy? Cấp S hả?”
“Không, nó là cấp SS. Dung Hoá Chung Môn.”
Một kỹ năng cấp SS sao— thế thì số điểm mà nó yêu cầu chắc chắn không đùa được đâu. Dựa vào tên kỹ năng thì chắc là hệ hỏa nhỉ? Vậy thì nó sẽ hợp với tố chất của em ấy nên có khi đã được giảm giá mạnh. Khi tôi hỏi Yoohyun-ie, đúng là rẻ thật so với cấp bậc của nó.
“Nhưng mà dù vậy, em vẫn phải tiêu gần như toàn bộ số điểm còn lại.”
“Gút chóp! Giữ lại thì cũng chẳng có chỗ dùng đâu em zai, dùng vậy vừa khéo lại tốt đó. Vậy hiệu ứng là gì thế?”
“Tăng 20% hiệu quả của các kỹ năng hệ hỏa trong phạm vi hiệu lực; giảm 20% hiệu quả kỹ năng không phải hệ hỏa của mục tiêu được chỉ định; tăng chỉ số cộng dồn khi thiêu đốt hoặc làm tan chảy các yếu tố địa hình trong phạm vi; và cuối cùng là giảm khả năng phòng ngự của kim loại và khoáng vật.”
Đây thực sự là một kỹ năng hỗ trợ diện rộng thúc đẩy việc sử dụng kỹ năng hệ hỏa. Hơi tiếc là hiệu ứng giảm hiệu quả kỹ năng lại chỉ áp dụng cho kỹ năng có thuộc tính của mục tiêu, nhưng dù vậy cũng rất ấn tượng rồi. Nó thậm chí còn bao gồm cả hiệu ứng tăng chỉ số cộng dồn. Trong lúc chiến đấu mà thiếu đốt hoặc làm tan chảy môi trường xung quanh thì kiểu gì cũng sẽ xảy ra, nên cứ xem như là tăng chỉ số tự động rồi còn gì. Hiệu ứng cuối cùng, giảm phòng ngự của kim loại và khoáng vật, cũng rất đáng giá. Vì thông thường mấy con quái có vỏ dạng đó thì lớp phòng thủ đặc biệt cao.
“Xịn ghê ha? Với kỹ năng như vậy, kể cả mấy hầm ngục có thuộc tính không hợp với em cũng dễ đánh hơn nhiều.”
“Ừ. Em cũng nghĩ đó là cái tốt nhất mình có thể đổi lấy với số điểm mình có.”
“Em chọn chuẩn luôn đó! Mà sao lúc ở Nhật em không dùng nó?”
“Vì em còn chẳng cần dùng đến. Với lại, nếu em dùng nó lên người thì người ta sẽ nhận ra kỹ năng của em mất.”
Điều đó cũng đúng. Quái vật thì không biết nói. Và nếu là dạng kỹ năng hỗ trợ diện rộng, để chọn mục tiêu cụ thể thì…
“Em có thể triệt tiêu kỹ năng hỗ trợ diện rộng khác bằng kỹ năng hỗ trợ diện rộng của mình.”
“Triệt tiêu á?”
Yoohyun-ie nghiêng đầu, vẻ mặt như thể đây lần đầu nghe thấy điều này. Cũng dễ hiểu thôi, vì kỹ năng hỗ trợ diện rộng vốn đã hiếm còn rất khó để vô hiệu hóa. Ngay cả trong các giải đấu xếp hạng, phải tổ chức đến lần thứ ba người ta mới phát hiện ra điều này.
“Nếu chỉ đơn giản là dùng, thì hai kỹ năng sẽ chồng lên nhau thôi. Nhưng nếu cố tình điều khiển để dòng ma lực của các kỹ năng va chạm và trộn lẫn vào nhau thì chúng sẽ triệt tiêu lẫn nhau. Điều này đòi hỏi khả năng kiểm soát mana của em phải cực kì tốt.”
“À… Giờ nghĩ lại thì rất hiếm khi kỹ năng tấn công va vào và triệt tiêu lẫn nhau.”
“Về mặt lý thuyết, tất cả các kỹ năng đều có thể bị vô hiệu hóa bởi cùng một loại kỹ năng, nhưng gần như không thể cố ý làm vậy. Còn mấy kỹ năng hỗ trợ diện rộng – phải nói thế nào nhỉ – về cơ bản thì chúng là một cấu trúc ổn định, gần như là một pháp trận, nên mới có thể cố ý làm chúng triệt tiêu lẫn nhau được?”
Tôi chẳng nhớ rõ chi tiết nữa. Mà kệ đi, nó khó tới mức vô lý, tôi thậm chí còn chẳng buồn nói với Yerim-ie. Với lại con bé cũng không có bạn tập luyện phù hợp. Nhưng bây giờ thì khác. Yoohyun-ie nghiêm túc túc gật đầu khi nghe tôi nói.
“Thử luyện tập với Yerim-ie xem sao. Nói chung thì chỉ cần để hai kỹ năng chồng lên nhau là được, nhưng nếu kỹ năng đối phương quá mạnh thì vô hiệu hóa chúng vẫn tốt hơn. Nghe nói nếu làm giỏi thì thậm chí còn có thể hủy mấy kỹ năng cao hơn một bậc đó.”
“Vâng, em sẽ nói lại với Park Yerim. Đám quái này quá yếu, nên chắc em không cần thử kiếm thêm nữa— Em sẽ xử lý hết trong một lượt; anh đã dùng Eunhye rồi đúng không?”
“Ừ. Bây giờ khá an toàn rồi. Myungwoo đã kiểm tra giúp anh kỹ năng mới mà nó nhận được, và cậu ấy nói rằng nếu đạt đến cấp SS thì có thể dựng lá chắn suốt một tuần lận.”
Kỹ năng mới thức tỉnh của Eunhye, ‘Suối Nguồn Ma Lực Trẻ’. Nó không giống như hố mana có thể bơm ra mana vô tận. Đúng như cái tên ‘suối’, nó có giới hạn nhất định.
Một tháng cho cấp S, một tuần với cấp SS, và 24 giờ cho cấp SSS. Còn về cấp L trở lên thì cậu ấy không thể xác định chính xác, nhưng cậu ấy nói rằng nó dường như có thể duy trì khoảng một giờ mỗi nửa ngày cho cấp Thần thoại. Tuy vậy, cậu ấy cũng nhấn mạnh rằng tôi nên cẩn thận, bởi nếu dùng kỹ năng quá lâu ở cấp Thần thoại thì chính ‘suối nguồn’ kia có thể bị tổn hại.
Miễn là không có siêu việt giả nào can thiệp, cấp SS đã là quá đủ rồi, nên có thể xem như giới hạn thời gian gần như biến mất. Thêm vào đó, tôi cũng có thể nói lời tạm biệt với thuốc hồi mana.
“Đừng bận tâm đến anh, cứ quét sạch chúng đi.”
“Được. Mau rời khỏi đây thôi.”
Yohyun-ie mỉm cười quay người lại. Lam Liễu Diệp một lần nữa trải rộng khắp đầm lầy. Bóng dáng của Yoohyun-ie biến mất trong chớp mắt. Thay vì rút kiếm ra, những ngọn lửa bùng lên từ mũi giày em ấy. Ngọn lửa đỏ rực dần được nhuộm thành màu xanh lam thẫm.
-Kkueeek!
Một con cóc khổng lồ bất ngờ nhảy vọt lên. Nước bùn văng tung tóe, nhưng thậm chí lại chẳng thể chạm vào Yoohyun-ie. Ngọn lửa ngay lập tức nuốt chửng nước bùn và lan ra xung quanh. Đầm lầy sôi sục, còn những hàng cây và bụi rậm rạp thì bốc cháy.
Tôi chớp mắt chậm rãi, dán chặt ánh nhìn vào cảnh tượng ấy. Giờ thì ngọn lửa đó sẽ không bị thiêu rụi hoàn toàn. Dù cho có trở thành như vậy, thì vẫn không được.
‘…Vẫn chưa có thông báo nào cả.’
Tôi tự hỏi, phòng khi có gì, nhưng lại chẳng có bất kì tin nhắn nào từ Người Mới cả. Lẽ nào do sự bảo hộ của Changeling đã chặn luôn cả sự can thiệp của hệ thống? Nếu vậy thì tôi cũng không biết khi nào mới có thể liên lạc được với nhóc ấy.
…Và nói thật hết với Yoohyun-ie.
‘Mình không hề vui vì chuyện này lại bị trì hoãn.’
Tôi phải trì hoãn đến bao giờ vậy? Khi chúng tôi rời khỏi hầm ngục rồi thì còn khi nào nữa? Vốn dĩ tôi đã quyết sẽ nói với em ấy rồi. Ít nhất là với Yoohyun-ie, bất kể Người Mới có nói gì đi nữa. Tôi đã quyết tâm cho em ấy biết những rắc rối gì đã nảy sinh, vậy thì việc có gặp được Người Mới hay không đâu còn quan trọng nữa?
Tôi quyết định sẽ nói với em ấy.
Đầm lầy ngập trong lửa nhanh chóng khô cạn. Peace dang cánh, nhẹ nhàng bay lên không trung. Một con cá sấu khổng lồ, con trùm của hầm ngục đã xuất hiện ở vũng bùn lớn nhất ngay chỗ trung tâm, nhưng chẳng mấy chốc đã bị ngọn lửa bọc lấy. Đầm lầy biến thành một vùng đất khô cằn và cổng ngục hiện ra. Khi ngọn lửa dần tắt, Peace lại hạ cánh đáp xuống mặt đất.
“Xong rồi, hyung.”
Nhìn Yoohyun-ie đang tiến lại gần, tôi từ lưng Peace bước xuống. Chân tôi hơi khụy xuống. Đó rõ ràng là một bước đi khập khiễng nặng.
“Hyung!”
-Keuheung.
Ngay lập tức, gương mặt em trai tôi tràn ngập lo lắng. Peace cũng quay đầu nhìn lại như muốn hỏi xem tôi có ổn không.
“Anh chắc chắn là thật sự ổn chứ? Lại là cái chân đó nữa rồi!”
“Yoohyun-ah.”
“Đi bệnh viện kiểm tra đi. Nếu anh không bị thương mà vẫn đau thì còn nghiêm trọng hơn—”
“Anh bị thương rồi.”
Đôi mắt Yoohyun-ie trợn to. Rồi lập tức biến thành ánh nhìn dữ dội.
“Khi nào cơ-? Bởi ai?”
“Ba năm nữa.”
“…Gì cơ?”
“Chưa đến ba năm. Chính xác thì là hai năm… dù sao cũng chỉ vài năm nữa thôi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào đứa em trai đang sững sờ, rồi ánh mắt khẽ hạ xuống. Cổ họng tôi đắng lại.
“Anh bị thương khá nặng. Sau khi vết thương lành, anh đi khập khiễng, nhưng giờ thì ổn rồi. Vì chuyện đó… vốn dĩ chưa từng xảy ra. Nhưng có lẽ vì tâm trí anh vẫn nhớ rất rõ, nên giờ nó hơi đau một chút, khiến anh lại đi khập khiễng.”
“Anh… Ý anh là sao? Cái đó…”
“…Đó là chuyện của năm năm sau.”
Tôi thốt ra những lời đó, rồi miệng tôi như cứng lại. Tôi có thể thấy mặt đất vẫn đang cháy xém. Nhưng ruột gan tôi vậy.
“Đừng nói nữa.”
“…Yoohyun-ah.”
“Nếu chuyện đó làm anh khó nói ra, thì em cũng không muốn nghe đâu.”
Giọng em ấy tràn đầy sự kiên quyết. Nhưng khi Yoohyun-ie từ chối lắng nghe, miệng tôi lại càng mấp máy.
“Anh phải nói ra. Nếu cứ giữ mãi trong lòng như vậy, chẳng khác nào tự hành hạ chính mình.”
“Vậy thì… nếu anh định nói chỉ vì em, em sẽ không nghe. Em sẽ giả vờ như chưa từng nghe gì cả. Nhưng nếu là vì chính anh, thì hãy nói.”
Vì bản thân mình mà nói sao… Tôi cẩn thận xâu chuỗi những chuyện mình muốn nói.
“Em muốn biết anh đã giấu điều gì, đúng không?”
“Ừm. Nhưng em không nhất thiết phải biết. Sẽ không sao cả nếu anh không muốn kể cho em nghe.”
Tôi hít một hơi thật sâu. Điều mà tôi khao khát nhất phải nói ra, cho chính mình, là.
“Yoohyun-ah, em đã cứu anh, rồi chết.”
Hơn cả thế nữa.
“…Em đã chết rồi, đồ ngốc chết tiệt.”
Nước mắt tôi trào ra. Tôi nghẹn ngào, nhưng không phải tôi không thể nói được. Mà ngược lại, giọng tôi càng lớn hơn.
“Cứ thế lao vào, dù rõ ràng đó là cái bẫy! Người làm chuyện đó chính là em. Năm năm sau, khi ấy Haeyeon được ca ngợi là hội mạnh nhất. Em, thật sự, em là Thợ săn vĩ đại nhất. Nhưng rồi lại hi sinh một cách lãng xẹt như vậy!”
“Hyung.”
“Em, đã chết rồi. Ngay lúc đó một vật phẩm xuất hiện. Gọi là Đá Ước Nguyện, dù nó nói rằng nó có thể ban cho bất cứ điều gì, vậy mà lại không thể cứu người chết…”
Dù là bọn Phản Luân kia đã lừa dối tôi. Bàn tay tôi, đang nắm chặt gấu áo của Yoohyun-ie, căng cứng run lên.
“Vậy là anh đã quay ngược thời gian. Em còn nhớ không? Ở Haeyeon, cái ngày mà anh bị bắt khi đang tìm cách gặp tên môi giới Thức Tỉnh. Lúc đó, rồi trở lại khi ấy.”
“Ừm. Tất nhiên là em nhớ.”
“Anh- sở hữu kỹ năng đặc biệt, hiểu biết sâu rộng về Thợ săn và quái vật, rồi cả việc những kẻ Phản Luân tìm đến anh, tất cả đều là vì hồi quy. Vì anh đã quay về quá khứ, nên mới vậy. Tất cả đều là nhờ- nhờ em, Yoohyun-ah…”
Trong khoảnh khắc đó, tôi như ngừng thở. Nhưng Han Yoohyun, đứa em trai nhỏ của tôi, lại không còn ở đây nữa. Lưỡi tôi cứng lại, chẳng thể nói thêm lời nào. Cả cơ thể tôi lạnh toát, như bị ném vào một cánh đồng tuyết băng giá.
Khẽ run rẩy, tôi ngẩng đầu lên. Trong tầm mắt nhoè mờ của mình, Yoohyun-ie đang mỉm cười.
“Cảm ơn, hyung.”
Giọng em ấy vang lên đầy hân hoan.
“Vì đã quay về với em.”
“…Yoohyun-ah, em.”
“Em nói thật đấy. Như vậy là đủ rồi. Thậm chí còn hơn cả đủ.”
Cơ thể tôi rã rời hết sức lực. Yoohyun-ie vòng tay ôm lấy tôi để nâng đỡ.
“Em- vui lắm sao, vì anh đã trở về?”
“Vâng, rất vui. Cứ như lẽ thường thôi khi em cứu anh, nhưng thật ra, em không muốn để anh lại một mình.”
Nghe những lời ấy, tôi nhớ đến nụ cười rạng rỡ của em trai. Khuôn mặt ấy chẳng hề vương chút hối tiếc, như thể đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Tôi có thể dễ dàng nhận ra sự khác biệt. Khi ấy, thằng bé hẳn đã buông bỏ hoàn toàn việc được ở bên tôi. Không chỉ là việc kìm nén mong muốn, mà nó đã hoàn toàn vứt bỏ chúng.
Tôi ôm chặt lấy em ấy.
“…Ừ. Vậy-vậy thì đừng chết trước. Không được có lần thứ hai đâu.”
“Em sẽ cố gắng.”
“Đừng chỉ dừng lại ở cố gắng.”
“Được rồi, hyung. Nhưng em không thể tin được là thời gian có thể quay ngược lại. Vậy ra đó là lý do tại sao anh đột nhiên thay đổi. Và mấy điều đáng ngờ khác đều là do anh đã biết trước tương lai.”
Yoohyun-ie trông thực sự hạnh phúc. Em ấy có vẻ hơi phấn khích. Tôi cũng mỉm cười đáp lại. Tạm thời thì dừng lại ở bước này. Giờ thì, tôi nên nói cho cả… Sung Hyunjae nữa.
