S-class

Chương 297: Không liên lạc được nhỉ (1)

Trans: Potato
Beta: Houmahome

 

Tôi nâng chiếc điện thoại mới trong tay. Không có dữ liệu quan trọng trên đó; tôi đã tải lại danh sách liên lạc cùng với những bức ảnh và video tôi đã chụp ở Nhật Bản. Quả nhiên là tôi nên sao lưu thường xuyên. Đặc biệt là khi tôi là người không biết khi nào lại mất điện thoại.

[Tôi nghe nói anh đang ở sân bay ngay bây giờ. Anh ổn chứ? Tôi được tin là anh không bị thương, nhưng tôi vẫn lo lắng.]

Trước tiên, tôi gửi một tin nhắn cho ngài cục trưởng Song. Rõ ràng là anh ấy không thể rời khỏi công việc vì chúng tôi vẫn đang trong tình trạng khẩn cấp quốc gia. Tôi nhận được phản hồi không lâu sau đó.

[Tôi không sao.]

Tôi không thực sự tin điều đó. Dựa trên những dấu vết của trận chiến, có vẻ như anh ấy khó có thể không bị thương, nhưng liệu anh ấy đã được chữa trị đúng cách chưa? Nhưng dù tôi nói gì đi nữa, có lẽ anh ấy sẽ chỉ lặp lại rằng mình ổn. Cuối cùng, tôi nuốt tất cả những câu nói dài và chỉ nói ‘hãy chăm sóc bản thân’. Khi thuốc hồi thể lực được chế tạo, tôi muốn lấp đầy một căn phòng trong nhà của ngài cục trưởng Song bằng thuốc cho đến khi nó nổ tung. …Nhưng liệu điều đó có phản tác dụng không vì anh ấy có thể làm việc suốt đêm?

Lần này, tôi nhấn vào ‘Anh đối tác’ từ danh bạ của mình.

[Tại sao anh lại]

[Liệu tôi đã có khả năng]

[Nếu anh có bất kỳ phàn nàn nào]

Tôi cứ viết và xóa nhiều tin nhắn. Có rất nhiều điều tôi muốn hỏi, nhưng như tôi nghĩ, lúc này.

[Anh ổn chứ? Anh không dễ bị thương, nhưng dù sao thì.]

Tôi không chỉ hỏi về tình trạng thể chất của anh ta. Sau khi chờ đợi một lúc để nhận được phản hồi, tôi nhắn thêm.

[Cảm ơn vì món quà.]

Tôi cảm thấy tức giận một cách kỳ lạ khi anh ta chăm sóc tôi trong thời gian qua, nhưng trước tiên, tôi nói lời cảm ơn. Nếu chúng tôi gặp mặt trực tiếp, có lẽ tôi đã túm cổ áo anh ta, nhưng tôi đã có thể bình tĩnh vì đây là tin nhắn văn bản. …Thành thật mà nói, tôi không nghĩ rằng điều này là lý do để tôi giận dữ. Tôi không biết tại sao tôi lại tức giận như vậy.

‘…Không có phản hồi.’

Liệu anh ta chưa có điện thoại mới sao? Nhưng nếu anh ta đang ở trong tâm trạng tồi tệ, ai dám đến gần anh ta để đưa điện thoại mới chứ? Dù nghĩ vậy, tôi vẫn nghịch điện thoại vô ích, khi quần áo được đưa ra, tôi cũng có phần. Đó là những bộ âu phục. Chúng được gửi kèm với lời nhắn rằng ‘mọi người hãy thể hiện hình ảnh đáng tin cậy cho công chúng đang lo lắng trên TV; họ đang căng thẳng vì lo lắng’. Chẳng phải mặc quần áo bình thường của chúng tôi sẽ tạo cảm giác thư thái hơn sao?

Dù vậy, tôi vẫn làm theo yêu cầu, bước vào phòng thay đồ đơn giản ở một bên và thay quần áo.

“Peace-yah, không phải lúc này. Lông của nhóc sẽ dính đầy lên đó.”

 Kkeuoong.

“Ba biết, ngoan nào. Chỉ cần cố gắng một chút nữa thôi. Chúng ta sẽ về nhà sớm thôi.”

“Hyung.”

Khi tôi đang dỗ Peace đang muốn được ôm, Yoohyun-ie, người vừa nói chuyện xong với Kim Hayeon, tiến lại gần.

“Để em giúp anh thắt nó nhé?”

“Hả?”

“Cà vạt của anh.”

Với những lời đó, em ấy lấy chiếc cà vạt đang treo trên cánh tay của tôi cùng với áo khoác.

“Nhưng đây là lần đầu tiên em thắt cà vạt cho người khác, nên có thể không được đẹp lắm.”

“Nhưng em đâu biết thắt cà v… Mà, điều đó đã ba năm rồi.”

Tôi đã giúp em ấy thắt cà vạt của đồng phục học sinh. Bởi vì mặc dù tôi đã chỉ cho em ấy cách làm, em ấy nói rằng không thể làm tốt. Nhưng chắc hẳn em ấy đã học sau đó. Trước lời nói của tôi, Yoohyun-ie cười.

“Em nhớ rất rõ cách mà anh dạy.”

“Gì cơ? Yoohyun-ah, em… mà, sẽ kỳ lạ nếu em không học được gì.”

Và việc đó không khó. Nhưng hồi đó em ấy còn rất nhỏ, và thậm chí bây giờ vẫn còn trẻ, nên nếu em ấy nói rằng không thể làm được, tôi cũng sẽ tin em ấy lần nữa. Dù nói vậy, em trai tôi đã khéo léo thắt cà vạt cho tôi.

“Em cứ làm theo cách anh dạy.”

“…Ba là người đã dạy anh cách làm đấy.”

Vào thời điểm đó, thành thật mà nói, chúng tôi lạnh nhạt như những người xa lạ, nhưng ba đã dạy tôi. Thực ra, không phải là tôi không ghét họ chút nào. Không phải là tôi không muốn họ chăm sóc chúng tôi. Họ cung cấp sự chăm sóc cơ bản, và tôi đã cố gắng hài lòng với điều đó, nhưng dù sao thì.

Nhưng bây giờ tôi đã biết thêm một chút, tôi chỉ… cảm thấy tiếc cho hai người họ.

“Đừng trách họ quá nhiều. Không còn cách nào khác.”

“Em không trách họ. Không hề.”

“Em đã không ghét họ sao?”

“Đó là khi em còn nhỏ. Bây giờ, nếu phải nói, em cảm thấy biết ơn. Vì em đã có anh làm anh trai. Đó là đủ cho em rồi.”

Những lời nói được thốt ra với một nụ cười, khiến trái tim tôi rung động. Em ấy là em trai của tôi, nhưng thật sự rất tốt bụng…

“Này, làm sao anh có thể để cậu ta làm điều đó được chứ. Nếu cậu ta là em trai tôi, tôi sẽ nói ‘cái tên này đang cố siết cổ tôi, hả’ và đá thằng em bay xa. Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ làm tôi nổi da gà.”

“Thật sự tôi sống chung với hai người họ thật là khó khăn. Mỗi khi họ hành động như vậy, tôi bị khó tiêu~”

…Yerim-ah, chẳng phải nhóc là người ăn khỏe nhất nhà sao? Nhưng cũng đáng để chú ý một chút.

“Đã lâu rồi anh không chỉnh trang giúp em. Mau đi thay đồ đi.”

Yoohyun-ie gật đầu và bước vào phòng thay đồ với bộ quần áo được đưa. Một lúc sau, Yoohyun-ie bước ra và đưa cà vạt cho tôi. Nó đã từng được đặt hơi thấp hơn. Đã tám năm kể từ khi tôi làm giúp em ấy, vì vậy động tác của tôi có chút vụng về.

“Tất cả đã xong rồi. Yerim-ah, nhóc có muốn tôi làm giúp không?”

“…Gì cơ?”

Yerim-ie, người đang nhìn chúng tôi một cách công khai, liếc nhìn Yoohyun-ie. Sau đó trả lời.

“Vâng!”

“Nghĩ lại thì, có cà vạt trên đồng phục học sinh của nhóc, đúng không?”

“Nó đã được thắt sẵn, nên tôi không biết cách làm. Đồng phục mùa hè thì không có.”

Nhóc ấy nói đến loại có dây chun à? Chúng tôi cũng có thể đã chọn loại đó, nhưng vì nghĩ rằng sẽ lớn lên, tôi đã chọn cà vạt thông thường. Yerim-ie, với trang điểm và tóc đã được làm xong, thay quần áo và bước ra. Tôi thắt cà vạt màu nhạt, phù hợp với Yerim-ie. Lần này vì vừa luyện tập, tay tôi không còn lóng ngóng nữa.

“Còn Hyuna-ssi thì sao?”

“Xin mời. Đến đây nào, hyung-nim.”

Trước những lời nói đùa của tôi, Moon Hyuna vẫy chiếc cà vạt của cô ấy và cười toe toét. Tôi định đứng sát lại gần cô ấy thì đột nhiên nhớ đến chuyện đã xảy ra trên máy bay. Tôi đã trở thành kiểu như một cậu em trai của cô ấy, nhưng tự dưng tôi lại thấy ngại ngùng vô cớ. Cuối cùng, không thể nhìn thẳng vào mắt Hyuna-ssi, tôi nhanh chóng thắt cà vạt cho cô ấy rồi quay đi. Chỉ có mình tôi là thấy xấu hổ, nhưng điều này thật sự khiến tôi bối rối.

“Noah-ssi, cậu cũng vậy!”

“Gì cơ?”

“Mau lên. Myungwoo-yah, đừng tự thắt cà vạt nữa, chờ đã.”

“Nhưng tôi đang định không thắt vì chúng ta đang trong kỳ nghỉ mà.”

“Không được. Hãy thắt cái gì đó thay cho cà vạt.”

Tôi thắt cà vạt cho Noah, và Myungwoo nói rằng bộ âu phục của cậu ấy chưa sẵn sàng, nên tôi buộc nó thành kiểu nơ xinh đẹp trên áo mà cậu ấy đang mặc. Và cuối cùng… không còn ai khác. Nếu Sung Hyunjae có mặt ở đây, anh ta hẳn đã can thiệp sớm hơn. Khoảng lúc tôi đề nghị thắt cà vạt cho Yerim-ie. …Hoặc trong trường hợp này, anh ta sẽ chỉ đứng nhìn, với điệu bộ khó chịu.

“Giám đốc Han.”

Đúng lúc đó, trưởng phòng pháp lý Kim Hayeon tiến đến gần tôi. Cô ấy đưa cho tôi một cái gì đó.

“Đó là phụ kiện cho thú nhồi bông Peace kích cỡ lớn.”

“Cái gì? Ồ, đó là cà vạt.”

“Tôi chỉ tình cờ kiểm tra chúng trước khi đến đây. Chúng tôi quyết định làm một số phụ kiện mà thú nhồi bông có thể mặc. Chiếc mũ lụa mini đặc biệt dễ thương.”

Oh… Nghe có vẻ dễ thương thật. Tôi nhận cà vạt từ Trưởng phòng Kim. Đó là một chiếc cà vạt đen đơn giản với dấu chân Peace được thêu bằng chỉ vàng.

“Hãy để Peace của chúng ta đeo cà vạt nhé~”

– Kkiang!

Tôi thắt cà vạt quanh cổ Peace sao cho không quá chặt. Dễ thương.

“Tôi không mang theo, nhưng nó là một phần của bộ gồm cả cổ áo trắng.”

Điều đó chắc chắn còn dễ thương hơn.

– Chirp.

Chirpie đậu trên đầu Peace và nâng cánh lên. Nó có nghĩa là nó cũng muốn có một cái sao? Tôi xin lỗi, nhưng không có cái nào cho nhóc đâu, Chirpie-yah. Tôi có nên yêu cầu làm một cái không? Còn Bellaré thì sẽ rất khó trừ khi nó được thắt chặt một cách đáng kể.

“Peace-yah, lại đây nào. Nếu lông của con dính vào ba thì cũng không sao. Con cũng đeo cà vạt, hẳn là nên đi cùng ba chứ!”

– Gyarrng.

Khi tôi giơ tay ra, Peace nhanh chóng tiến tới với tiếng kêu nhẹ. Dễ thương quá, ai có thể tin rằng nhóc lại dễ thương như thế này? Tôi nghĩ là có hanbok cho thú cưng; tôi có nên làm một bộ cho Peace không? Liệu nó có khó chịu không? Vậy cái gì để đội lên đầu, nó gọi là gì nhỉ? Ít nhất là cái đó.

“Mọi thứ đã sẵn sàng chưa?”

Một nhân viên—tôi không biết liệu họ đến từ đài truyền hình hay từ Hiệp hội—hét lớn. Họ đã làm rùm beng lên, nói rằng hầu như toàn bộ công chúng đang theo dõi vì sự xuất hiện hàng loạt của quái vật đã dẫn đến các hạn chế và lệnh giới nghiêm trên toàn quốc. Yerim-ie dự định sẽ phát biểu đầu tiên về cảm giác của con bé sau khi chiến thắng trận đấu giữa Hàn Quốc và Nhật Bản, và Yoohyun-ie cùng Moon Hyuna sẽ thông báo về quái vật Nhật Bản.

Bởi vì nếu nói rằng ‘chúng tôi đã giúp Nhật Bản, nơi những con quái vật mạnh mẽ hơn nhiều so với ở Hàn Quốc xuất hiện, giúp họ vượt qua khủng hoảng’, mọi người sẽ cảm thấy yên tâm. Đó là một phương pháp tốt. Để nói rằng ‘với những Thợ săn cấp S tuyệt vời này trở về nhà an toàn, không có gì phải lo lắng cả’.

“Thợ săn Park Yerim, đây là hành lang. Vâng, cô có thể ra ngoài trước. Đây là truyền hình trực tiếp, vì vậy hãy xem lại kịch bản trước.”

“Tôi phải ghi nhớ nó sao? Tôi không thể chỉ nói ‘tôi đã có một chuyến đi tốt và tôi đã thắng’ thôi sao?”

“Chúng tôi đã thêm một chút nội dung vào. Cô sẽ không phải nói dài dòng.”

Dù Yerim-ie phàn nàn, con bé vẫn gật đầu. Mọi người cũng theo sát Yoohyun-ie và Moon Hyuna. Nhìn cảnh tượng đó, tôi vô thức nuốt nước bọt. Tôi không cần phải can thiệp. Tôi chỉ cần theo dõi từ phía sau.

…Tôi không cảm thấy có gì sai khi tôi tự mình bước lên truyền hình Nhật Bản, nhưng mà…

“…Ugh.”

– Kkeuooung?

“Không có gì đâu, anh ổn mà.”

Cảm giác như chân tôi đang đau. Mặc dù đã kích hoạt Kháng Sợ Hãi, tôi vẫn cảm thấy một chút lạnh lẽo. Có lẽ do tôi đã chấp nhận rõ ràng rằng những ký ức mà tôi đã đẩy sâu xuống và cho rằng chúng chưa bao giờ xảy ra thực sự là có thật. Tôi cảm thấy như những trải nghiệm đó lại một lần nữa đang khắc sâu vào cơ thể mình.

Sứa đã nói rằng rất có khả năng tôi đã cố ý được trao Kháng Sợ Hãi để có thể đối phó với mọi thứ dễ dàng hơn, nhưng có lẽ tôi đã không thể chịu đựng nổi nếu không có nó. Mặc dù việc dựa vào nó quá nhiều không phải là điều đáng mong muốn, nhưng hiện tại tôi cần nó.

“Giám đốc Han, nếu có thể, xin anh hãy đến đây.”

“À, vâng.”

Răng tôi nghiến chặt khi chân tôi di chuyển. Cảm giác của tôi có thể đã bị mờ nhạt ngay trước khi tôi quay ngược thời gian, vì lúc đó tôi không cảm thấy đau đớn đặc biệt nào, nhưng tại sao bây giờ lại cảm thấy đau hơn? Sau khi lặp lại nhiều lần với bản thân rằng tôi ổn bây giờ, rằng tôi không có vết sẹo nào, tôi cảm thấy ổn hơn.

“Hyung, anh có sao không?”

Nhưng Yoohyun-ie đã nhận ra ngay lúc đó và tiến lại gần tôi.

“Anh bị chuột rút ở chân. Nó cảm thấy tê một chút, nhưng giờ hết rồi.”

“Hyung-nim, có phải do thiếu canxi không? Anh có muốn mát-xa không?”

“Tôi ổn mà! Chỉ là do thiếu tập thể dục thôi.”

“Vậy còn canxi thì sao?”

“Cho anh ấy vitamin D nữa đi, thiếu gia!”

Tôi ngăn Yoohyun-ie không kiểm tra chân của tôi. Em ấy cũng bảo tôi đặt Peace xuống ngay lập tức, nhưng tôi từ chối, nói rằng tôi cảm thấy thoải mái khi ôm Peace.

Khi chúng tôi đi ra ngoài đến vị trí đã chuẩn bị, đèn flash từ máy ảnh liên tục lóe sáng. Số lượng phóng viên cũng không nhiều lắm vì sự kiện này rất phổ biến, vì không ai được phép đi lại bên ngoài trừ khi họ là thợ săn hoặc đi cùng với một thợ săn trung cấp hoặc cao cấp. Tôi từ từ vuốt ve Peace, đang nằm trong vòng tay tôi.

“Xin chào! Chúng tôi đã trở về an toàn!”

Yerim-ie hét lên, tươi cười rạng rỡ. Giữa những tiếng cổ vũ, quốc kỳ tung bay phía sau các phóng viên. Dù cô bé đã nói rằng thật phiền phức, nhưng khi được chào đón thực sự, Yerim-ie dường như rất hài lòng, vẫy tay thật rộng. Cảnh tượng đó dường như sáng hơn nhiều so với ánh đèn flash máy ảnh.

Sau Yerim-ie, Yoohyun-ie và Moon Hyuna cũng hoàn thành các cuộc phỏng vấn. Hiệp Hội Thợ Săn sau đó đã tổ chức một cuộc họp báo để trình bày thêm chi tiết. Họ dường như muốn chúng tôi tham dự, nhưng chúng tôi từ chối với lý do mệt mỏi, chỉ để lại Moon Hyuna đại diện. Vì Hyuna-ssi cần nhiều sự xuất hiện tích cực trên truyền thông.

‘…Vẫn chưa có phản hồi.’

Đã khá lâu, nhưng tôi vẫn chưa nghe thấy gì từ Sung Hyunjae. Anh ta chưa thấy hay cố ý phớt lờ tôi? Hay là một dạng phản đối nào đó, như thể anh ta đang nói rằng đừng liên lạc với anh ta cho đến khi tôi thành thật thú nhận? Nhưng tôi cũng không định kéo dài chuyện này lâu nữa.

“Yoohyun-ah, anh đang nghĩ đến việc vào một hầm ngục cấp thấp vào ngày mai.”

Tôi nói khi chúng tôi lên xe chờ. Yoohyun-ie, ngồi cạnh tôi, tỏ vẻ không đồng ý.

“Ngày mai à? Nghỉ ngơi đi, hyung.”

“Anh có vài câu hỏi cho Người Mới. Nếu anh vào một hầm ngục cấp F, sẽ ra nhanh thôi.”

“Anh không nghĩ có thể có chuyện khác xảy ra sao?”

“Sẽ ổn thôi. Chắc chắn.”

Vì Changeling đã đặc biệt cẩn thận bảo vệ Hàn Quốc. Yoohyun-ie gật đầu như thể không thể làm gì khác được.

“Được rồi. Em sẽ đi cùng anh. Em muốn thử thanh kiếm.”

“Thanh kiếm từ Nhật Bản? Không phải anh đã nói nó không tốt lắm sao?”

Yerim-ie, ngồi ở ghế trước, quay lại nói. Cô bé là hạng S, nên nếu có tai nạn gì, chỉ có chiếc xe bị hư hỏng thôi, nhưng dù vậy.

“Yerim-ah, nhóc nên ngồi thẳng khi đang ở trên xe.”

“Đó là món hyung mua cho tôi.”

“Gì cơ? Nó là gì thế, ngài hội trưởng à! Cho tôi xem với, tôi cũng muốn đi chung!”

“Thợ săn Park Yerim, cô nên tham dự cuộc họp báo. Tôi nghe nói cô đã bỏ qua các sự kiện đã lên lịch.”

“Vậy tôi nghĩ anh cũng nên tham dự, ngài Hội trưởng!”

“Tôi đã tuyên bố rằng tôi cần nghỉ ngơi sau khi săn quá nhiều quái vật hạng SS, nhưng có vẻ như cô không nghe.”

“Nhưng tôi cũng đã bắt được quái vật hạng S!”

Dù con bé càu nhàu, nhưng Yerim-ie vẫn im lặng ngồi xuống.

“Tôi ước gì chú có thể đến quay quảng cáo với tôi.”

“Hyung cần nghỉ ngơi.”

“Tôi nghe nói có nhiều hợp đồng tài trợ, có thứ gì chú cần không? Nếu tôi có chúng, tôi có nên phân phát ở trường không?”

Sự phấn khích và vui sướng trong giọng nói của Yerim-ie rất rõ ràng. Phản ứng công chúng có thể không tốt lắm, nhưng dù sao đi nữa, những người kỳ lạ sẽ luôn xuất hiện, vì vậy Haeyeon nên quản lý họ tốt. Nếu có ai nói chuyện vô lý, họ sẽ đáp trả không khoan nhượng, và nếu họ đi quá xa, ném họ vào hầm ngục… không phải là điều nên làm. Ý tôi là, chỉ trong lòng thôi.

Yoohyun-ie và Yerim-ie xuống xe tại hội Haeyeon. Họ nói rằng sẽ sớm về nhà và yêu cầu tôi đừng làm gì. Ngay khi Myungwoo đến cơ sở nuôi dưỡng, cậu ấy bị những người trong Lò rèn chờ sẵn kéo đi. Và Noah.

“Vậy thì, xin mời vào, Yoojin-ssi.”

Cậu ấy tiễn tôi đến trước cửa nhà và nói lời tạm biệt. Tôi nghĩ… cậu ấy đã mua một kỹ năng thu nhỏ.

“Cậu định về rồi sao? Ừm, cậu có muốn uống trà không?”

“Không, cảm ơn. Anh chắc hẳn mệt rồi, nên hãy nghỉ ngơi đi.”

Sau khi từ chối, cậu ấy đứng thẳng như để trông chừng tôi vào nhà. Nhìn chằm chằm vào cậu ấy một lúc, tôi bước qua cổng mini. Tôi muốn hỏi về những kỹ năng cậu ấy đã mua bằng điểm, nhưng quá rõ ràng là cậu ấy không muốn nói về chúng.

“Cảm giác như mình vừa trở về sau một thời gian rất dài.”

Khi tôi bước vào nhà, căng thẳng hoàn toàn tan biến. Đã lâu rồi tôi mới cảm nhận được cảm giác này. Có lẽ cũng vui vẻ vì được về nhà, Peace nhảy xuống từ tay tôi và nhẹ nhàng đi lại quanh quẩn. Chirpie và Bellaré cũng theo sau. Ngồi thụp xuống sofa, tôi bật TV. Cuộc họp báo của Hiệp Hội Thợ Săn đang diễn ra.

Nhà thật sự rất tuyệt. Ngày mai, tôi sẽ vào hầm ngục và nói chuyện với Người Mới về việc tiết lộ sự thật về hồi quy, và… Tôi nhìn vào điện thoại của mình. Có tin nhắn từ Yoohyun-ie và Yerim-ie hỏi tôi có về thẳng nhà hay dừng lại ở đâu không. Không có gì tin nhắn nào khác nữa. Tôi gửi câu trả lời ngắn gọn và đặt điện thoại xuống.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments