S-class

Chương 290: Vét sạch tất cả (3)

Trans: Y.Chi
Beta: Myfamilytwo

 

‘Đắng quá.’

Tôi ăn sống quả rễ chúng tôi mang về từ hầm ngục Hắc Ngưu Lâm. Bởi vì nó là nguyên liệu cho thuốc tăng sức bền, nên có tác dụng kể cả khi ăn sống, cơ mà vị tệ kinh khủng.

‘Giờ mới tỉnh táo hơn chút.’

Tôi chẳng ngủ được giấc nào tử tế cả, trừ những giấc ngủ ngắn trong hầm ngục. Đúng hơn là, tôi đã liên tục làm việc quá sức cả về tinh thần lẫn thể xác vì đủ thứ chuyện. Họ đúng khi bảo rằng tôi nên đi ngủ, nhưng tôi có thể ngủ khi chúng tôi trở về nhà. 

Sau khi tôi tắm rửa xong xuôi và đi ra ngoài phòng khách, tôi nhìn thấy Yoohyun-ie ngồi đó. Thằng bé buồn rầu nhìn tôi. 

“Em vẫn còn giận à? Anh sẽ không làm thế nữa đâu.”

Khách sạn suýt nữa thì cháy rụi ngay giữa đêm.

“Đến cả anh còn không ngờ được nó lại hiệu quả đến vậy. Chỉ cần em tin tưởng anh đến vậy cũng đã đủ rồi. Dĩ nhiên là nó không có tác dụng mạnh với Hyuna-ssi, nhưng lại có ảnh hưởng lên Yerim-ie.” 

Nghe tôi nói xong, biểu cảm của thằng bé mới giãn ra một chút.

“Đừng sử dụng nó lên em khi chúng ta đang ở ngoài. Ở nhà cũng không được, trừ khi Park Yerim có mặt.”

“Nhưng nếu Yerim-ie vào hầm ngục thì sao? Hồi phục là một chuyện, nhưng tăng trưởng thì…” 

“Không được. Sử dụng lên Park Yerim cũng không.”

Phí thật đấy. Cho dù chỉ sử dụng một chút thì nó vẫn có ích mà. 

Khi tôi gật đầu đồng ý, thằng bé mới nở nụ cười.

Nhờ sự giúp đỡ của Yerim-ie và Moon Hyuna, kết quả của việc kiểm tra kỹ năng Vỗ Về và Hát Ru đúng như tôi dự đoán, các cấp S không dễ bị ảnh hưởng. Moon Hyuna thoát ra khá dễ dàng, còn Yerim-ie thì muốn ngủ nhưng đã vùng vẫy ra được khỏi vòng tay của tôi.

Ngược lại, Yoohyun-ie lại gặp khó khăn ngay cả khi tôi chỉ sử dụng kỹ năng Hát Ru mà không kèm Vỗ Về. Tuy nhiên, việc bắt thằng bé rơi vào giấc ngủ là không thể, vì rất dễ dàng để ngăn tôi sử dụng kỹ năng đó. Thằng bé chỉ cần ngăn tôi không ôm lấy nó, hoặc vỗ lưng nó, thế là xong.

“Mấy kỹ năng này sẽ hữu ích cho mấy con quái vật con. Nhưng Yerim-ie cũng nhờ anh ru con bé ngủ vì con bé cũng không thấy phiền.”

Cô nhóc bảo nó thấy thoải mái. Một giấc ngủ ngon quan trọng đến mức nào? Có vẻ như con bé nhạy cảm nên khó ngủ ngon. Và kể cả khi đang ngủ sâu thì sẽ tỉnh dậy ngay lập tức khi có chuyện gì xảy ra. Yoohyun-ie ngập ngừng khi thấy ánh mắt chân thành của tôi, rồi nói.

“…Chỉ ở nhà thôi. Nếu em tỉnh dậy và không thấy anh đâu, em sẽ không bao giờ chấp nhận kỹ năng đó nữa.”

“Được rồi được rồi. Anh sẽ không đi đâu khi em đang ngủ. Anh sẽ gọi em dậy nếu có việc gì quan trọng.”

“Anh đã nghỉ ngơi đàng hoàng chưa đấy? Anh nên ngủ thêm một chút.”

“Ngủ không ngon giấc lắm, nhưng anh ổn. Nhìn anh tệ đến thế à?

Tôi sẽ cảm thấy có lỗi nếu nói dối rằng mình đã ngủ ngon. Tốt nhất tôi nên nói dối càng ít càng tốt. Khi tôi nói rằng mình ngủ không yên giấc, Yoohyun-ie tỏ vẻ lo lắng.

“Anh không thể tự dùng kỹ năng ấy lên mình được sao?”

“Không. Nghe thật vô lý nếu anh có thể nhỉ? Anh có ăn một chút quả từ hầm ngục rồi. Em biết nó có khả năng phục hồi mệt mỏi mà.”

Tôi nói rằng quả đó có tác dụng tốt, cố tình lảng tránh. Yoohyun-ie quan sát tôi thật kĩ rồi đứng dậy.

“Tuy vậy thì anh vẫn phải ngủ tròn giấc khi chúng ta về nhà đấy. Em đáng lẽ cũng nên mua kỹ năng đó. Khi anh ru em ngủ, cảm giác thoải mái làm em không thể cưỡng lại. Chúng làm em nhớ đến ngày xưa.”

“Từ lúc còn nhỏ, em luôn ngủ ngay khi anh ru em ngủ. Có phải đấy là lý do kỹ năng có hiệu quả tốt hơn với em không?”

Thằng bé ngủ rất ngon kể cả với bàn tay vụng về của tôi, nên tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng em trai mình lại khó ngủ. À không, có một lần khi tôi đi dã ngoại với trường. Tôi nhớ lại, khi tôi trở về vào lần ấy, thằng bé nắm chặt cổ áo của tôi và ngủ say như chết. 

“…Yoohyun-ah.”

Giọng nói của tôi khẽ run lên. Lưỡi cũng cứng lại. Nhưng tôi vẫn phải hỏi ngay.

“Sau khi rời khỏi nhà, em… ngủ có ngon không?”

“…Không ạ.”

“Có khó khăn không? Chắc hẳn em đã rất khổ sở.” 

“Không. Không, anh à, em…”

“Không cái gì mà không? Em chắc hẳn cũng bị tổn thương nhiều như anh vậy.”

Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy lời đáp lại ‘Ừm’ rất nhỏ. Tôi nói ra cái gai dằm sâu trong tim mình, không đau như tôi đã tưởng..

“Anh cũng thấy khó khăn lắm. Khi em rời đi, anh đã suy nghĩ đủ đường. Phần lớn là anh sợ hãi. Anh sợ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại em.”

“Xin lỗi, em xin lỗi anh. Em thật lòng xin lỗi.”

“Sao em lại xin lỗi? Em không có lỗi đâu mà. Thế giới này thay đổi đột ngột quá. Lại đây nào, em trai bé bỏng của anh. Em đã phải chịu đựng nhiều rồi.” 

Tôi ôm lấy Yoohyun-ie, người đang cúi đầu.

“Em cũng… sợ, anh à. Em cũng sợ hãi lắm…”

“Ừm. Anh hiểu. Em chắc hẳn đã sợ lắm.”

Nút thắt đầu tiên đã được tháo gỡ. Cả hai chúng tôi đều không thể nói chi tiết hơn. Đến lúc này thì như vậy là đủ rồi.

“Giờ em đã có thể ngủ ngon hơn rồi đúng không.”

“Em ngủ ngon hơn trước nhiều rồi. Ở nhà em cảm thấy rất dễ chịu.”

“Kể cả khi anh có đem thêm quái vật sống về đêm khác, thì anh cũng đã có kỹ năng để tránh gây ồn ào rồi. Peace-yah, lại đây nào. Chirpie với Bellaré nữa. Chirpie-yah, đừng có cưỡi Bellaré thế chứ. Con bay được mà.”

“Vậy thì anh sẽ không phải thức trắng cả đêm nữa. Em vẫn tức con Hắc Long đó lắm.”

Trong lúc chúng tôi nói chuyện, tôi bế Peace lên, mang theo cả Chirpie và Bellaré ra khỏi phòng. Vẻ mặt của Yoohyun-ie rất dịu dàng, của tôi chắc cũng như vậy. Vẫn còn rất nhiều điều chưa được giải quyết, nhưng ít nhất thì chúng tôi đã tiến thêm một bước.

Ngoại trừ, người em trai mà tôi đã không thể nói chuyện cùng được nữa, vẫn thật đau đớn làm sao.

* * *

“Xin đừng cau mày nữa. Chân mày anh sắp hôn nhau đến nơi rồi.”

Biểu cảm của Shishio đang ngồi đối diện tôi vô cùng rối bời. Nhưng khác hẳn với ngày hôm qua, anh ta nhìn giống chán nản hơn tức giận. Nhìn biểu cảm trên gương mặt của người trông như không bao giờ bỏ cuộc dù có bị đánh gục hơn cả trăm lần ấy khiến tôi thấy thương hại một chút.

Tôi quyết định gặp riêng Shishio để giải quyết hết công việc tại Nhật Bản. Mọi người đều lo lắng khi tôi bảo đi một mình, nhưng cuộc ký kết hợp đồng diễn ra tại khách sạn chúng tôi đang ở, và tôi cũng đang mang theo Peace nên sẽ không có chút nguy hiểm nào. Với lại, Yoohyun-ie cùng Yerim-ie đang ở gần đây nữa. Tuy hai người họ không thể nghe được cuộc nói chuyện, nhưng chỉ cần có tiếng động vượt mức, họ sẽ xuất hiện ngay lập tức.  

‘Mà cũng tốt hơn nếu không có ai ở xung quanh khi đang cố gắng áp dụng từ khóa.’

Họ có thể nhận ra sự thay đổi ngay khi từ khóa được sử dụng, vậy nên tôi cần cẩn thận. Từ sau Noah-ssi, tôi đã kiềm chế không sử dụng từ khóa lên người khác, cơ mà để yên cho một Shishio đã lỡ mất cơ hội, lại còn không gây hại cho tôi được thì đúng là phí của trời.

Nếu người chăm sóc cho anh ta là người kỳ quặc, thì tôi sẽ chỉ thêm anh ta vào danh sách bị ảnh hưởng và bỏ qua. Còn nếu họ là người có vẻ ổn áp, thì chúng tôi có thể duy trì mối quan hệ hợp lý và tiếp tục làm việc với anh ta. Đôi đường đều có lợi.

“…Cậu dám bảo tôi ngừng khó chịu khi mấy Hội khốn nạn khác đang đối xử với chúng ta như giẻ rách sao?”

“Đối xử với anh như giẻ rách? Mấy tên khốn này là như nào vậy?”

Quá khứ là một chuyện, còn hiện tại thì Hội Amaterasu là của tôi, mấy tên khốn đó mà cũng dám xớn xác hả? Shishio chán nản đáp lại.

“Bọn chúng bảo vì tôi đã thất bại nên tôi phải chịu trách nhiệm. Hai Hội đó đều được lãnh đạo bởi thợ săn cấp S. Amaterasu đang yếu thế hơn vì các thợ săn cấp S ngoài tôi đều chưa hoàn toàn hồi phục.”

Cho dù các trị liệu sư đã chữa cho họ, cả hai người đều phải nhập viện vì bị thương quá nặng. Cánh tay đứt lìa của Gakuto đã được nối lại, và anh ta cũng được nhắc rằng không được cử động một thời gian, còn những người khác sẽ phải nghỉ một tháng. Shishio thì không sao do anh ta chỉ bị đâm và có khả năng hồi phục tốt. Quan sát kĩ thì anh ta sở hữu một kỹ năng loại tái sinh.

“Đám khốn đó chẳng phải đều có tên trong danh sách à? Vậy ra bọn chúng chỉ ngồi rình ở phía sau, rồi sau khi mọi việc xong xuôi thì tranh nhau ló mặt ra một cách rẻ tiền.”

Hoặc có thể bọn chúng cố tình xúi giục Shishio làm vậy. Nếu anh ta thành công, chúng sẽ không bị tôi vét hết, còn nếu anh ta thất bại, thì chúng sẽ có lý do để áp bức Hội Amaterasu. Từ những gì tôi quan sát, Shishio không để lọt tai lời từ trợ lý của mình, vậy nên nói ngon nói ngọt dụ dỗ anh ta dễ như ăn bánh vậy. 

“Các hội có tên trong danh sách thì viện cớ Amaterasu đã ép họ giúp, nhưng theo những gì tôi thấy, bọn chúng chỉ đang đổ lỗi và trốn tránh trách nhiệm. Tôi cũng gặp nhiều trường hợp khốn kiếp thế rồi. Bọn chúng khác hẳn với anh, Shishio-ssi, người dám đứng ra chịu trách nhiệm.”

“Hừ, tất nhiên rồi.”

“Nếu mọi người đã cùng nhau hướng tới một mục tiêu chung, thì việc cùng nhau gánh hậu quả chẳng phải là điều hiển nhiên sao? Nhưng lại cắt bỏ đội tiên phong, rồi phớt lờ người lãnh đạo là anh thì không chỉ mỗi vô trách nhiệm đâu mà còn vô liêm sỉ nữa. Đến tôi còn thấy tức giận nữa là.”

Shishio gật đầu tán thành. Chắc hẳn anh ta cũng tức giận và cảm thấy bất công vì bị tôi qua mặt. Chúng tôi cũng sẽ không cạch mặt nhau, nhưng cứ để anh ta như này cũng không ổn. Nếu tôi không giải quyết, anh ta chắc chắn sẽ ôm hận.

Vậy nên tốt hơn là ném cho anh ta cái gì đó để gặm và trút giận lên. Tôi có lý do chính đáng của mình. Anh ta bị tôi đánh bại, nhưng anh ta cũng là người chơi xấu trước. Mà tính cách của Shishio sẽ khiến anh ta thấy khó chịu nếu chỉ đơn thuần là tức giận. Nhưng mấy tên khốn đang tính lật mặt kia thì khác. Nếu tôi biến Shishio thành một nạn nhân chính nghĩa, vô tội, thì anh ta có thể giải tỏa cơn tức giận và từ từ rũ bỏ cơn oán giận đối với tôi.  

“Nói thật với anh nhé, tôi không ghét anh. Anh đối xử với tôi rất tốt, anh biết chứ? Tôi nghĩ anh là một người nhân hậu và cao thượng, vậy nên hôm qua anh làm tôi bất ngờ quá. Bởi vì anh làm những điều không giống anh.”

Dưới ánh mắt ‘tôi tin tưởng anh’ của tôi, Shishio ho khan một tiếng vô nghĩa.

“Đó là…”

“Đúng như tôi tưởng, anh đâu phải kiểu người như vậy?”

“…Hơ?”

“Cái lũ khốn có tên trên danh sách ấy. Không phải chúng chơi xấu anh bằng cách rót mật vào tai anh và rồi quay lại đâm sau lưng anh sao? Nói rằng anh phải hành động vì lợi ích của Nhật Bản, khiến một người yêu nước như anh khó lòng từ chối!”

“Ồ, ừm, hừm. Đúng là chúng đã thuyết phục tôi làm vậy.”

“Còn về Hội Amaterasu, dù cho mọi người hưởng được một ít lợi ích, nhưng không phải mấy người là Hội đỉnh cấp nhất Nhật Bản sao? Mấy người cần gì phải mạo hiểm đến thế, đúng không? Tuy nhiên, tất cả thợ săn cấp S của Hội lại tự nguyện biến mình thành vật hy sinh! Nhưng những kẻ há miệng chờ sung lại có gan đổ tội hết cho anh!”

Rầm, tôi đập mạnh lên bàn. Đau tay ghê. Peace nằm trong lòng tôi ngẩng lên nhìn như thể đang hỏi tôi có ổn không.

“Tại sao anh lại có trái tim nhân hậu đến thế?”

“Tôi…tôi không có.”

“Rộng lượng quá thì cũng sẽ thành điểm yếu. Anh chỉ đang cố gắng chăm sóc cho lũ khốn vô liêm sỉ đó. Vậy mà mấy tên chó đó… A, tôi thật sự cảm thấy rất khó chịu.”

Shishio không nói năng gì mà chỉ rụt bàn tay to lớn lại. Anh ta có vẻ là một người tử tế. 

“Thật may vì tôi bảo em trai mình tha cho anh. Sau tất cả, tôi không nghĩ anh là một người xấu.”

“…Tôi tưởng lúc đó cậu nói vậy vì tôi còn nhiều điều phải trả ơn.”

“Nếu tôi bảo ‘Anh ta là người tốt’ trong hoàn cảnh đó thì nghe sẽ rất kỳ, anh hiểu mà. Tôi rất mừng vì anh không bị thương nặng. Em trai tôi cũng khá mạnh mà đúng không?”

Tôi không nên làm vậy ở đây, cơ mà tôi không thể ngăn mình nở nụ cười thỏa mãn. Shishio nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt kỳ lạ. 

“…Kể cả có là gia đình đi nữa, cậu thật sự không bị ảnh hưởng à?”

“Đấy là do tôi nuôi lớn thằng bé. Bỏ qua cấp độ thì thằng bé vẫn là đứa em trai nhỏ dễ thương và đáng yêu của tôi. Mà nghĩ lại thì, anh đã từng nói rằng em trai tôi – Hội trưởng Hội Haeyeon – khác xa Hội trưởng Hội Sesung, anh có thể nói rõ hơn được không?”

Tôi tò mò anh ta nghĩ gì, không chỉ về Yoohyun-ie mà còn cả về Sung Hyunjae nữa. Shishio gãi đầu rồi mở miệng trước câu hỏi của tôi.

“Hội trưởng Hội Haeyeon là kiểu săn bắt, còn Hội trưởng Hội Sesung  lại là kiểu nuôi dưỡng. Cả hai đều có thái độ khinh thường người khác, nhưng cách họ đối xử thì khác nhau.”

Săn bắt và nuôi dưỡng. Đó là cách giải thích sâu sắc hơn tôi nghĩ. Yoohyun-ie chắc chắn không bao giờ tỏ ra như kiểu sẽ tha mạng cho ai đó để tận dụng họ, điển hình như Yoon Kyungsoo và Choi Seokwon. Ngược lại, Sung Hyunjae không chỉ không giết hai người kia, mà còn luôn giữ mạng cho các Thợ Săn khác nếu có thể. Nhưng chắc chắn không phải vì anh ta tôn trọng mạng sống, từ ‘nuôi dưỡng’ đúng là cách diễn tả phù hợp hơn với hành động đó.

“Hội trưởng Hội Haeyeon sẽ nguy hiểm hơn nếu đối đầu trực tiếp. Nhưng nếu về lâu về dài…thì Hội trưởng Hội Sesung …” 

Shishio cau mày và tiếp tục.

“Anh ta trông thì có vẻ rộng lượng, nhưng nếu không đáp ứng được tiêu chuẩn của anh ta thì sẽ bị anh ta lạnh lùng vứt bỏ, cậu sẽ có cảm giác như anh ta đang từ từ bóp nghẹt chính mình vậy. Anh ta có thể vô tình vứt bỏ cậu, hoặc cố tình giẫm đạp lên cậu, tùy vào sở thích của anh ta… Anh ta khiến người khác cảm thấy khó chịu, khiến cậu trong vô thức phải dè chừng và cảnh giác.”

Nghe những lời đó làm tôi cũng vô thức nuốt nước bọt. Tôi không ngờ mình lại có thể thấy đồng cảm như vậy với một Thợ Săn hạng S. Cái cảm giác mà tôi đã quên mất từ lâu nay lại ùa về.

“Cậu đúng là một người kỳ lạ, một cấp F đến tận răng mà tương tác với Hội trưởng Hội Sesung  như chẳng có gì.”

“Mọi chuyện cũng không dễ dàng như anh thấy đâu, mãi cho đến khi tôi nói chuyện với ngài Hội trưởng hội Sesung về việc trở thành đối tác thì mới đỡ hơn đấy. Đến bây giờ, nói thật là anh ta vẫn đang bỏ qua cho tôi rất nhiều thứ.”

Dựa theo lời Shishio, nói thẳng ra thì tôi nghĩ mình giống như biến từ một con gia súc gặm cỏ có giá trị lợi dụng thành một con thú cưng nuôi trong nhà. Nếu nói dễ nghe hơn thì là biến thành một đứa trẻ năm tuổi. Một đồng loại mà anh ta vẫn còn hy vọng sẽ trưởng thành.

Tất nhiên người lớn cũng có người này người kia. Có những kẻ còn tồi tệ hơn cả chó.

“Tôi xin phép.”

Một bữa ăn đơn giản được phục vụ. Đúng hơn là phía tôi đơn giản, trong khi khẩu phần trước mặt của Shishio thì lại rất đầy đặn. Nhìn lượng thức ăn anh ta ăn, chắc chắn anh ta có kỹ năng tái tạo. Khác với kỹ năng hồi phục tiêu tốn mana, kỹ năng tái tạo vật lý tiêu tốn năng lượng vật lý. Bây giờ anh ta sẽ phải ăn nhiều hơn.

“Dù vậy thì thật bất ngờ thay, ngài Hội trưởng Hội Sesung lại chấp nhận sự giúp đỡ của tôi.”

Mấy người phục vụ rời đi, và tôi vừa tiếp tục nói vừa xiên miếng salad bằng nĩa.

“Tôi có nên nói nó giống câu chuyện ‘Sư tử và Chuột nhắt’ không? Anh biết câu chuyện đó chứ?”

Dù cho chính Sung Hyunjae cũng đã nửa vẽ đường cho hươu chạy, thì bản thân anh ta cũng nói rằng việc tôi thả Sigma ra cũng có ích.

“Một con sư tử hào phóng thả chú chuột nhắt đi mà không mong cầu lại thứ gì, bởi vì nó cũng chả là gì với con sư tử. Nhưng khi con sư tử bị bắt vào trong lưới giăng, chính con chuột đã gặm lưới để giúp con sư tử thoát ra.”

Tôi nhẹ nhàng gõ chiếc dĩa của mình lên thành đĩa, tiếng động nhỏ phát ra.

“Nếu anh không ngại…”

Ánh mắt của tôi chạm với ánh mắt của anh ta. Tôi cười hiền lành.

“Anh có muốn tôi gặm1  (trả đũa) cho anh không, ngài Sư tử?”

“…Cái gì?”

“Tôi muốn nói rằng chúng ta nên thân thiết hơn từ bây giờ. Tôi không thấy thoải mái nếu cứ để chuyện diễn ra như thế này.”

Sở hữu 10 phần trăm lợi nhuận, Hội Amaterasu càng giàu thì tôi càng hưởng được nhiều lợi, tương tự với vật phẩm và hầm ngục.

“Hãy cùng che đậy vụ này.”

“Cậu nói là che đậy vụ việc?”

“Đúng vậy. Anh bảo có hai Thợ săn cấp S đúng chứ? Hãy nói chúng chính là những kẻ đã tấn công chúng ta. Những kẻ phản diện đó tấn công Hội trưởng Hội Haeyeon, người đã cứu lấy Nhật Bản bằng cách đánh bại năm con quái vật cấp SS và đang kiệt sức sau trận chiến dữ dội! Và Hội Amaterasu đã ngăn chặn bọn chúng! Những thành viên của Hội Amaterasu không thể chịu được việc tấn công những kẻ đồng hương dù cho bọn chúng sử dụng chiêu trò hèn nhát. Làm thế nào mà một người yêu nước như ngài Shishio đây có thể làm tổn thương đến tính mạng của các Thợ săn cấp S của Nhật Bản chứ? Mặt khác, mấy tên khốn nạn đó còn sử dụng kỹ năng để đánh gục hai trợ lý của Hội trưởng, tuy nhiên Hội trưởng Shishio đã kiên nhẫn chịu đựng đến cuối cùng~” 

“…Này khác gì nói xạo không?”

“Nhưng đây là lời nói xạo của nạn nhân mà. Nếu không phải như thế thì bằng chứng đâu? Giả sử có nhân chứng và bằng chứng, hãy nhìn thế giới ngày nay đi. Có thể tất cả đều đã bị bọn chúng dùng kỹ năng và vật phẩm để làm giả.”

Cứ khăng khăng vậy và nó biến thành sự thật.

“Và theo lẽ thường tình thì chúng tôi làm gì có lý do nào để chung thuyền với Hội Amaterasu đâu. Vậy nên nó lại càng đáng tin hơn.”

“…Cảm giác hơi gian trá.”

“Nếu để so sánh với việc bọn khốn đó đâm sau lưng anh và giả ngu, thì điều này còn đạo đức hơn. Nếu chúng dám bảo ‘Chúng tôi có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu’  ngay từ đầu, thì mọi chuyện đã không diễn biến như này rồi. Anh có thể vui vẻ đâm sau lưng bọn chúng lại.”

Khi tôi nói về việc ngài Shishio đã chân thành chăm lo cho đất nước của mình, và việc mấy tên khốn đó cố gắng quay lưng lại với một người cao quý như thế, Shishio gật đầu đồng ý, bởi nó đúng ở một góc độ nào đó.

“Tôi mong anh sẽ kiên quyết bảo vệ lập trường của mình, bởi vì đất nước của anh ngay cạnh chúng tôi. Nếu để mấy tên ngu tầm thường chiếm được vị trí Hội mạnh nhất Nhật Bản, thì tôi sẽ lo lắng đến mất ngủ.”

“Đó… Tất nhiên rồi.”

“Vậy hãy chuẩn bị cho buổi phát sóng ngay thôi. Ngay sau khi chuyện được công bố, chúng ta sẽ nghiền nát hai tên Thợ săn cấp S đó. Mọi chuyện sẽ dễ hơn nếu chúng ta hợp tác. Chúng ta sẽ vơ vét hết phần thưởng từ đám vô danh tiểu tốt có tên trên danh sách, và họ sẽ hô lớn ‘Hoan hô Hội Amaterasu vĩ đại, hoan hô ngài Hội trưởng đáng kính, đáng ngưỡng mộ Shishio của chúng ta’.”

“Ừm, hừm.”

“Hội Amaterasu sẽ vẫn là Hội mạnh nhất, và tôi cũng sẽ yên lòng. Một mũi tên trúng hai con nhạn.”

Và hai con nhạn đó thuộc về tôi. Cái cách anh ta cứ gật gù bảo tôi nói đúng trông cũng dễ thương… Tôi nên đi khám mắt ngay thôi. Cơ mà cũng thật đáng ngưỡng mộ cái cách anh ta ngoan ngoãn nghe theo lời tôi. Với đà này thì anh ta sẽ ký hợp đồng với tôi, nên anh ta là của tôi.

“Tôi nghĩ cũng đã đến lúc về rồi, nên chúng ta mau mau giải quyết chuyện này trước khi trời tối. Chúng ta nên cụng ly chứ? Vì tương lai thuận buồm xuôi gió của ngài Shishio đáng kính!”

“…Này là bình thường ở Hàn Quốc à?”

“Xin lỗi?”

“Không có gì, ờm, tôi sẽ… chuẩn bị ngay đây.”

“Được lắm. Chương trình sẽ không lên sóng ngay đâu, nhưng tôi muốn nó được phổ biến rộng rãi. Đài phát thanh sẽ có tác dụng chứ?”

Chúng tôi sẽ hút cạn máu mấy hội có tên trên danh sách. Khi chúng tôi trở về Hàn Quốc, Hội Haeyeon sẽ kiếm được nhiều tiền đến mức có thể sơn nó thành vàng. Tim tôi đập thình thịch khi nghĩ đến nhà kho chứa trang bị. Tôi ăn thêm một chút và bỏ dĩa xuống.

“Tôi nghĩ cậu ăn quá ít.”

“Đây là mức bình thường của tôi thôi? Tất nhiên nó sẽ ít hơn nếu so sánh với anh.”

Anh ta ăn thịt như rồng cuốn vậy. Nhìn anh ta ăn ngon miệng như vậy cũng tốt. 

“…Nói thật với cậu, tôi lo lắng nên mới nói cái này.”

Shishio ngập ngừng nói. Lo lắng? Từ khóa đã được áp dụng chưa? Anh ta chắc sẽ nghi ngờ nếu nhìn thấy tôi đang đọc cửa sổ trạng thái.

“Hãy cẩn thận với Hội trưởng Hội Sesung. Cậu nói rằng cậu giúp anh ta, và hai người là đối tác đúng chứ? Cho dù tôi có kém hơn anh ta, tôi vẫn là một Thợ săn cấp S. Chúng tôi theo bản năng cảm thấy khó chịu khi có người chõ mũi vào chuyện của mình, bất kể là ai đi chăng nữa. Hầu hết các Thức tỉnh giả cấp S đều không thích bị người khác xoay như chong chóng. Hội trưởng Hội Sesung lại còn nhạy cảm hơn nữa.”

“…Anh ta đúng thật là trên cả chữ nhạy cảm.”

“Đến một lúc nào đó, nếu anh ta nghĩ rằng cậu đang ảnh hưởng đến anh ta quá mức, anh ta không phải loại chịu đựng cảm giác khó chịu của bản thân đâu.”

Khoảnh khắc tôi nghe những lời ấy, tôi bỗng thấy lạnh sống lưng.

“Nếu anh ta cố chịu đựng thì sao?”

“Tôi không nghĩ anh ta sẽ để tích tụ lại đâu. Thế còn nguy hiểm hơn nữa.”

Tôi còn chưa gặp mặt Sung Hyunjae hôm nay. Hít một hơi thật sâu, tôi đứng dậy khỏi ghế ngồi.

  1. Từ “gặm” được dùng ở đây mang nghĩa bắt nạt (nói xấu ai đó) hoặc mang nghĩa “tống tiền/lợi dụng” ai đó. ↩︎

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments