S-class

Chương 287: Thú săn mồi (2)

Trans: Thaor Uyn
Beta: Gulu

 

 Irin lén lút thò đầu mũi ra khỏi cổ áo tôi, như thể đang lo Yoohyun-ie phát hiện. Yoohyun-ie đang phá tan hai cánh tay của Shishio để khống chế hoàn toàn hắn. Không có dấu hiệu gì cho thấy em ấy đã nghe được cuộc trò chuyện của tôi.

– Về Yoohyun-ie, giờ đang rất bất ổn. Ý Rin-ie là ngọn lửa của anh ấy.

Một ngọn lửa đỏ nhỏ bùng lên trên sống mũi Irin.

– Bình thường lửa anh ấy sẽ đỏ tươi thôi. Nhưng vì muốn ở bên anh, nên nó bị dồn nén thành màu đen.

Là kết quả của việc kìm nén bản chất để hòa nhập với xã hội.

– Mà cứ để vậy thì… nó sẽ tiếp tục phát triển hoặc biến đổi theo hướng đó.

Ký ức thời kỳ trước khi thoái lui đột ngột ùa về. Ngọn Hắc Huyết Diễm độc hại cháy lên cùng máu từ những vết thương tự gây ra. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đó là một kỹ năng mạnh mẽ. Tôi không thích việc em ấy phải chịu đau, nhưng chưa từng suy nghĩ sâu về ngọn lửa ấy.

Vậy bây giờ, em ấy cảm thấy như thế nào? Suy nghĩ đó như một mũi gai cắm sâu trong tim, làm tôi đau như bị xé nát.

– Hyung?

“Ừ.”

Tôi thở dài. Peace ngoảnh lại nhìn tôi đầy lo lắng. Vuốt nhẹ cổ nó, tôi cười nhạt.

“Không được để chuyện này tiếp diễn.”

Lần này là Yoohyun-ie.

– Anh ấy đã thay đổi lại rồi.

Ngọn lửa ánh xanh hiện lên. Từ lúc em ấy nghĩ tôi đã chết nhưng tôi vẫn còn sống.

“…Tại sao… lại thay đổi?”

Giọng tôi hơi run. Nếu việc này xảy ra là vì tôi – người đã khiến Yoohyun-ie kìm nén – đột ngột biến mất, dù chỉ trong chốc lát…

– Vì anh yêu anh ấy rất nhiều.

“Gì cơ?”

Ngay lúc đó, Yoohyun-ie quay sang. Irin nhanh chóng chui vào sâu trong áo tôi. Nhưng tôi vẫn muốn nghe tiếp.

“Yoohyun-ie! Em kiểm tra tình trạng các thợ săn Nhật xem sao nhé? Nếu sức mạnh bang hội mà giảm thì sẽ rất phiền. Thuốc men tốn mấy thì cứ tính phí vào, nhớ ghi số lượng và cấp độ vào.”

Nếu Bang hội Amaterasu suy yếu, mấy hội khác ở Nhật sẽ cạnh tranh-và tôi cũng mất lợi nhuận. Thà để tên sư tử đó thành vua rồi đi cống nạp còn hơn.

“Em hiểu rồi, hyung.”

“Cảm ơn!”

Yoohyun-ie gật đầu rồi đi kiểm tra các thợ săn. Vì số lượng khá nhiều nên chắc em ấy phải mất thời gian. Irin lại lén thò đầu ra.

– Anh ấy đã làm hòa với anh và sống cùng anh, anh cũng nói sẽ tiếp tục tin tưởng nên anh ấy dần buông lỏng. Còn nữa…

Irin nhìn tôi rất cẩn thận, rồi tiếp tục:

– Đừng hiểu nhầm nhé, hyung. Nhất định đừng hiểu nhầm!

“Hả? Gì vậy?”

– Yoohyun-ie chỉ chấp nhận những người có liên quan đến anh thôi. Trong một trăm suy nghĩ, chín mươi chín là về anh – không, trong một nghìn – không, trong một trăm nghìn suy nghĩ, chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín đều về anh! Chỉ đúng một suy nghĩ là về người khác! Nhưng vì tất cả xuất phát từ anh nên cuối cùng vẫn là 100% anh! Thật đó!

…Không hiểu sao em ấy lại nói vội vã đến vậy. Irin vừa líu lo, vừa nhìn tôi với ánh mắt đầy cầu cứu.

“Anh đâu hiểu gì mà phải hiểu nhầm. Việc Yoohyun-ie thân thiết với người khác có gì sai?”

– …Sao vậy?

Mồm Irin há ra như bị sốc.

– Hyuuung, sao anh không buồn chút nào hết vậy? Dù chỉ một chút, Yoohyun-ie vẫn quan tâm đến người khác cơ mà!

“Anh nói thật mà, con người bình thường là vậy.”

– Nếu thật lòng yêu một người, thì không nên như vậy! Anh ấy chỉ nên nhìn mỗi anh chứ?

Irin lo sốt vó, tuyệt vọng nhìn tôi. Có lẽ chính sự nghiêm túc ấy của nguyên tố lửa mới khiến người ta có định kiến. Tôi nhẹ nhàng dỗ dành Irin rằng con người khác họ không như thế.

– Rin-ie biết con người khác mà. Nên dù anh không chỉ để mắt đến Yoohyun-ie, Rin-ie vẫn kìm được.

“Yoohyun-ie cũng là con người mà. Nếu em ấy có thể thân thiện với người khác thì nên để vậy. Nhưng cưỡng ép không bao giờ là chuyện đúng.”

Nếu em trai tôi là người bình thường, có lẽ tôi cũng mong em ấy kết bạn, hẹn hò, rồi lập gia đình. Nhưng điều quan trọng nhất vẫn phải là em ấy muốn gì. Miễn em ấy sống được đúng ý và không làm ai tổn thương là đủ.

“À này… những người mà Yoohyun-ie quan tâm là ai vậy?”

Tôi hỏi, liếc nhìn em trai, dù rất nhỏ nhưng vẫn là dấu hiệu.

– Không đến nỗi hiếm đâu, là một trong trăm nghìn. Trong số đó, khoảng 80% là Peace và Park Yerim. Mà Rin-ie không ưa Park Yerim lắm đâu.

Chiếc đuôi nhỏ trong áo quẫy mạnh. Có phải vì thuộc tính không hợp không? Tôi lo lắng nếu sau này sinh ra nguyên tố nước, hai đứa đó có thể bất hoà. Lúc đầu Yoohyun-ie và Yerim-ie cũng hơi căng thẳng, nhưng bây giờ Yerim-ie cẩn thận hơn, còn Yoohyun-ie cũng quan tâm đến Yerim-ie. Tôi thấy tự hào lạ thường.

– Còn lại là Yoo Myungwoo, Noah và vài người trong bang hội Haeyeon. Còn rất ít là Moon Hyuna, Sung Hyunjae và Song Taewon. Mà tất cả đều vì anh! Rin-ie biết chắc! Nếu không vì anh, Yoohyun-ie sẽ chẳng quan tâm tới ai khác đâu!

Dù không phải vậy thì cũng không sao. Nhưng Irin nhìn tôi như rất muốn tôi phải thấy buồn.

“Ừm, anh buồn thật đó. Yoohyun-ie có người khác ngoài anh nữa.”

– Đúng rồi! Chứ không phải là thích người khác đâu! Anh cũng buồn đúng không?

“Ừ. Nhưng đừng nói với Yoohyun-ie nhé. Anh ổn.”

Irin gật đầu mãn nguyện rồi lại nói tiếp về ngọn lửa của Yoohyun-ie.

– Có thể nhờ có người để dựa vào, ngọn lửa bớt phần nặng nề. Nó không còn đen hay xanh nữa mà trung tính. Nếu nó xanh hoàn toàn thì tốt quá! Khi đó có thể sẽ xuất hiện kỹ năng đặc biệt.

Thì giống như Huyết Diễm ấy nhỉ? Như vậy ngọn lửa phải hướng hẳn về đen hoặc xanh. Tất nhiên, tôi muốn nó chuyển hẳn sang xanh. Một ngọn lửa khiến em ấy phải tự làm mình đau không được xảy ra.

“Phải làm sao để nó thành xanh hoàn toàn?”

– Rin-ie cũng không biết chắc. Nhưng Yoohyun-ie đã kìm nén bản thân đến mức thành đen rồi, nên anh phải gặp anh ấy ở trạng thái không bị kìm nén!

“…Nếu vậy, sẽ nguy hiểm cả anh lẫn Yoohyun-ie.”

Chuyện em ấy đang đè nén bản chất không thể nói với người ngoài; kể cả ẩn danh chắc cũng sẽ bị chỉ thị phải báo cảnh sát.

– Lúc Yoohyun-ie nghĩ anh chết rồi, anh ấy vẫn chịu được. Dù không kìm nén, chắc chắn sẽ có ngày anh ấy làm đau anh ít hơn! Thời xưa Rin-ie cũng không dám nói điều này đâu.

Ở Achates, Yoohyun-ie đã đợi tôi. Tôi vừa thấy áy náy, vừa tự hào… Khoan đã.

“Hỏi là làm đau ít hơn – chứ không phải không làm đau anh nữa?”

– Không thể nào như vậy, hyung. Trừ khi Yoohyun-ie trở thành một sinh thể hoàn toàn khác, miệng lửa còn cháy thì sẽ còn thiêu đốt. Anh chịu được mức đó đúng không?

“À, chắc là được.”

– Nhưng anh không được mạo hiểm quá đâu nhé! Như lần anh vào trong Rin-ie trước đó. Hãy thử vào trong Yoohyun-ie đi!

Ý nói về kỹ năng Diarma mà tôi đã dùng để truy cập ý thức rồi? Làm được với Sung Hyunjae, thì chắc cũng được với Yoohyun-ie, và… tôi sẽ không chết ở trong đấy, đúng không?

“Anh không chắc là mình làm được, nhưng… được. Như vậy anh có thể kiểm tra an toàn của Yoohyun-ie.”

– Không an toàn đâu.

Irin nghiêng đầu cảnh báo.

– Nếu an toàn thì Rin-ie đã không phải lén nói với anh rồi. Anh không chết, nhưng có thể bị nuốt.

“Bị nuốt thì… chuyện gì sẽ xảy ra?”

– Anh sẽ không ra ngoài được nữa. Rin-ie cũng không rõ lắm. Có khi anh sẽ ở mãi bên Yoohyun-ie.

Dĩ nhiên, Yoohyun-ie ở hiện tại chắc chắn sẽ ngăn tôi lại nếu biết việc đó nguy hiểm quá. Nhưng nếu em ấy về bản chất thật… Khoan đã, Irin này rõ ràng đang ở phía Yoohyun-ie đến mức đáng tin. Dù nói điều không an toàn, nhưng ánh mắt vẫn như ‘anh sẽ làm đúng không?’. Thật ấm lòng.

“Trước hết, chúng ta về đã. Nơi này vẫn nguy hiểm.”

Đám thợ săn Nhật ngoài hội Amaterasu chắc đang cay cú trong lòng. Dù không đủ mạnh để thắng chúng tôi, cũng không được để lỏng lẻo.

“Em đã dọn gần xong rồi.”

Yoohyun-ie nói, tiến lại gần. Khối kim loại nóng chảy giờ chỉ còn khoảng nửa, vẫn xoay quanh em ấy.

“Cứ như là phí phạm ấy. Nó tự biến đi thật sự sao?”

“Ừ. Dùng càng nhiều thì nó tan càng nhanh.”

– Cho Rin-ie ăn đi! Cho Rin-ie ăn với!

Irin hét, Yoohyun-ie gật đầu. Con thằn lằn đỏ phóng tới, bám vào khối kim loại cháy và gặm đến từng mảnh.

“Tất cả thợ săn cấp S đều còn sống.”

“Tốt lắm. Vậy ta bắt đầu ký khế ước thôi.”

Tôi nhảy xuống từ Peace, nhẹ nhàng tiến đến Shishio. Mặt hắn xoắn lại. Dù tay đã gãy, hắn vẫn cố ngồi dậy.

“Thật là đáng tiếc. Tôi cứ tưởng hai bên có quan hệ tốt. Đến tận lúc này, tôi vẫn muốn làm bạn với anh, Shishio-ssi.”

Tôi nói thành thật. Rồi từ trong hành trang rút ra một khế ước hạng SS mua trong thế giới ảo – thứ khá hiếm ở thế giới thật, nên giá trị hiện hữu cũng cao.

“Xem này, chúng tôi đã tha cho ba thợ săn hạng S, bao gồm anh. Chỉ riêng điều đó thôi đã là món quà lớn rồi.”

“…Tại sao lại là cậu?”

“Gì cơ?”

“Tại sao cậu lại ra mặt?! Kẻ đã đánh tôi hạ gục mới đúng là hắn, không phải cậu!”

Shishio hét lên, nhìn Yoohyun-ie bên cạnh tôi đầy thù hận. Tôi phân vân không hiểu ý hắn nói.

“Yoohyun-ie, em muốn xử lý việc này không?”

“Không. Anh cứ làm.”

Tôi không muốn chuyện này bị công khai, nên muốn tự giải quyết. Dù chúng tôi có là bên tấn công trước, nếu mở lời kiểu ‘ta cứu mạng, giờ các người phải giao hết’ thì dễ bị đánh giá là lợi dụng. Với lại, tôi có Kháng Lời Nguyền, nên nếu cần tôi có thể rút lui dễ dàng.

“Nghe rõ chưa? Hãy làm cho xong nhanh trước khi những người khác kéo tới.”

“…Cái con quái vật đó…”

“Ê, gọi em trai người ta là quái vật à?”

“Nếu không là quái vật thì là gì?! Tên khốn đó còn đáng sợ hơn thế! Cậu có thể sai khiến nó như sai người hầu sao?”

“Nói sai khiến hơi quá rồi. Em trai tôi ngoan lắm, chỉ nghe lời anh trai thôi.”

Shishio nhìn tôi như muốn phát điên.

“Lũ khốn, nó cũng là hạng S! Ý nó là đi săn chứ không phải đánh nhau! Bọn tôi mới là con mồi…”

“Là bị xem như con mồi, đúng không?”

Tôi xen vào lời hắn, khiến mặt Shishio càng nhăn như sắp bẻ đôi.

“Đơn giản là em tôi quá mạnh thôi. Mà làm gì phải kêu ầm lên thế này.”

“Nó khác! Hoàn toàn khác với hội trưởng hội Sesung!”

“Dĩ nhiên là khác. Là hai con người khác nhau mà. Giờ ngưng khóc lóc rồi ký đi. Điều khoản đầu tiên: từ giờ, hội Amaterasu sẽ cung cấp đầy đủ thông tin về mọi hầm ngục mà các người có khả năng ảnh hưởng, bao gồm vật phẩm.”

Mắt Shishio trợn tròn.

“Cái gì…!”

“Điều hai: mỗi tháng, hội Amaterasu phải trả 10% lợi nhuận làm phí bồi thường thiệt hại, trong vòng 30 năm. Í ít đó đã là quá tốt rồi.”

Tôi thật quá độ. 10% gì mà như tiền lẻ. Nhưng quản lý bang hội và hầm ngục ở Nhật cần chi phí. Nhật gần Hàn nên nếu hầm ngục vỡ ra nguy hiểm thật sự.

“À đúng rồi, ‘hội Amaterasu’ nghĩa là bang hội nơi anh giữ chức hội trưởng hoặc tương đương. Có đổi tên hay giải tán thì vẫn không tránh được. Tôi ghi thêm điều khoản gồm cả khi phó hội trưởng là anh, và khi hơn 30% thành viên chủ chốt trùng với hiện tại.”

Phải chặn đường gian lận. Kẻ trước mặt chắc chẳng dại từ chức hội trưởng.

“Điều ba: mỗi tháng giao ba vật phẩm hoặc hầm ngục làm bồi thường. Tôi sẽ chọn. Gửi bảng kiểm kê đầy đủ. Điều kiện cũng kéo dài 30 năm.”

“Cái… cái kiểu áp bức gì thế?! Như đang ép giao hết đồ và hầm ngục ấy!”

“Tôi vẫn để người các người sống nổi mà, đừng lo. Ai bảo trước đó chơi ngu cơ chứ? Điều bốn: hội Amaterasu tuyệt đối không được gây hại cho các bang hội Hàn Quốc. Nếu có tranh chấp, phải báo Hiệp hội Thợ săn Hàn xử lý, mãi mãi.”

“Không đời nào tôi chấp- khục!”

Yoohyun-ie nhẹ đạp vào đầu giáo cắm vào chân Shishio. Vết thương xé toang, máu tươi trào ra.

“Quốc gia tôi không quan tâm đến Nhật, nên không cần lo. Điều khoản này là để các người biết không được can thiệp. Cuối cùng, bang hội Amaterasu phải hỗ trợ đầy đủ khi Giám đốc Cơ Sở Nuôi Dưỡng Thú Cưỡi Han Yoojin hoặc hội trưởng bang hội Haeyeon Han Yoohyun yêu cầu – về nhân lực và vật lực, không giới hạn thời gian.”

Tôi ghi chi tiết vào khế ước.

“Khoảng đó là đủ rồi. Nghĩ đến những gì các người làm, mà tôi chỉ lấy thế là nhẹ tay lắm rồi. Chúc mừng. Các người đã quỳ xuống kiểu dogeza1 rồi mà.”

“Không– khục!”

Gót chân Yoohyun-ie đạp vào đầu Shishio, đè hắn xuống. Bị vậy mà hắn vẫn gằn giọng.

“Cho em giết hắn được không? Em nghĩ hắn sẽ ôm hận anh lâu dài.”

Yoohyun-ie nói, vẫn đạp chân lên đầu Shishio.

“Vô lý. Anh sẽ ghi điều khoản rõ ràng rằng sẽ bảo vệ hắn an toàn trong khế ước. Đây là khế ước SS, nên hiện chưa ai giải được.”

Trừ tôi ra. Tôi ký trước rồi đưa bút cho Shishio. Mặt hắn méo xệch nhưng vẫn cắn răng ký.

“Tôi thà…”

“Chết hả?”

“Tôi sẽ không chết! Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn!”

Hắn ký vội. Tốt. Tôi thích kiểu hắn không chịu khuất phục. Tôi xé khế ước thành hai bản rồi nhét một bản vào kho đồ, nở nụ cười tươi rói.

“Vậy thì tôi tha thứ hoàn toàn. Từ giờ chúng ta hãy sống tốt với nhau. Quên thù hận đi – tôi yêu anh, tên ngốc– à không, Shishio-ssi.”

Tôi dùng quyền khế ước để gia tăng thân mật. Quả nhiên không thành công ngay. Mặt Shishio nhăn nhó như thể tôi vừa nguyền hắn. Hắn run nhẹ khi nghe tôi nói đùa – dường như lời tôi có sức nặng thật sự.

  1. dogeza (土下座), hành động quỳ gối và cúi đầu chạm trán xuống đất để thể hiện sự kính trọng hoặc xin lỗi sâu sắc. ↩︎

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments