S-class

Chương 283: Thiêu đốt cũng sạch sẽ nhỉ (2)

Trans: Rin
Beta: Myfamilytwo

 

“Là gì vậy ạ?”

Không có câu trả lời. Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, câu trả lời thốt ra lại hoàn toàn lạc đề.

“Có lẽ là cậu nên nghỉ ngơi một chút?”

“Ngay cả ở trong hầm ngục lẫn khi đã ra ngoài, tôi đều nghỉ ngơi mà chẳng làm gì cả.”

Chỉ có cái miệng là hoạt động. Tôi có hơi buồn ngủ, nhưng bây giờ thì vẫn ổn.

“Anh đừng đổi chủ đề nữa.”

Sung Hyunjae hơi cau mày. Trông có vẻ khó xử. Càng khiến tôi thêm tò mò. Là chuyện khó nói đến vậy sao? Tại sao chứ? Bình thường anh ta đâu phải kiểu người hay ngập ngừng như vậy.

…À, có lẽ nào.

“Có phải vì tôi đã thể hiện mặt yếu đuối của bản thân quá mức không?”

Có khi nào anh ta đã cảm thấy quả nhiên không thể tiếp tục được sau khi thấy những phần mục rữa trào ra từ bên trong tôi không? Nếu là trước đây thì tôi sẽ cảm thấy chạnh lòng vì không đạt được tiêu chuẩn của Sung Hyunjae, nhưng bây giờ thì không sao rồi. Không phải là không cảm thấy gì, nhưng tôi không còn rụt rè như trước nữa.

Dù sao thì anh ta cũng quan tâm đến tôi mà. Vẫn vậy. Nếu không phải thì anh ta đã huỵch toẹt ra rồi.

“Từ đầu tôi đã như vậy, và sau này cũng sẽ không hoàn hảo đâu. Anh biết mà. Vậy nên nếu có gì muốn nói thì cứ nói đi. Giờ tôi không còn gì để mất nữa, tôi nghĩ mình có thể chấp nhận mọi lời anh nói lúc này.”

“Phải làm sao đây?”

“Vâng?”

“Tôi muốn đào bới toàn bộ nội tâm của cậu. Đến tận nơi sâu thẳm nhất, tất cả mọi thứ.”

Giọng nói trầm thấp lại dịu dàng đó trong chốc lát khiến tôi thoáng có ý định muốn chạy trốn. Nhưng Kháng Sợ Hãi lại không được kích hoạt. Đó là trực giác theo bản năng.

“Nếu muốn thì tôi có thể làm được. Bất cứ lúc nào.”

Giọng nói điềm tĩnh có cảm giác hơi uể oải đó trái lại càng khiến tôi nổi da gà hơn. Rõ ràng không phải là đe dọa, cũng không có gì đáng sợ mà tôi lại phán đoán đó là nguy hiểm. Nhưng đồng thời…

“Anh sẽ không làm thế. Bây giờ tự nhiên lại nói mấy chuyện này làm gì chứ?”

Trước lời nói của tôi, Sung Hyunjae im lặng trong chốc lát và thở dài một cách khoa trương. Bầu không khí hoàn toàn thay đổi.

“Cảm giác như mới hôm qua tôi đã nghĩ rằng cậu rất kiên nhẫn, không giống với thiếu gia.”

“Mà này, chịu đựng cũng chẳng hợp với anh chút nào đâu. Nhịn nhiều quá là có hại đấy.”

“May mắn là cấp S rất kiên cường. Nhưng nếu không kiềm chế…”

Ánh mắt anh ta lướt qua tôi một lượt. Cảm giác như có thể nhìn xuyên thấu tôi.

“Han Yoojin-gun có khi chẳng còn sót lại gì mất. Có lẽ chỉ còn chút vụn vỡ rải rác thôi.”

“Có vẻ như anh có rất nhiều điều muốn tìm hiểu.”

“Đến mức phải lập cả danh sách đấy.”

Chắc là vậy. Hơn hết, anh ta cũng tò mò về tình trạng của ma thạch trong ngực của tôi, và cũng nghi ngờ tại sao tôi lại khổ sở như vậy. Vì tôi bây giờ thực sự không nên có một vết thương lòng lớn như thế.

Chuyện của bố mẹ tôi, đã qua lâu rồi và mối quan hệ với em tôi cũng cải thiện, dù tương lai có bất an đi chăng nữa thì trước hết, tôi vẫn đang ăn ngon ngủ kỹ mà.

Những điểm đáng nghi khác cũng đâu chỉ có một hai cái, vậy mà đến tận bây giờ anh ta vẫn nhịn được, xem ra cũng đáng nể đấy. Hơn nữa, bản thân anh ta cũng đang vướng phải rất nhiều chuyện riêng chồng chéo lên nhau, nên nếu có bùng nổ thì cũng chẳng có gì lạ. Nhưng có vẻ như anh ta vẫn đang kìm nén điều đó thì phải?

Tôi vô thức bật cười.

“Tôi vô cùng xấu hổ vì anh đối tác yêu dấu của tôi đã lo lắng đến vậy. Xin lỗi vì đã để anh chờ đợi lâu.”

“Nghe có vẻ như cậu sẽ kể cho tôi nghe.”

“Vâng.”

Nếu những kẻ Phản Luân nói rằng chỉ có một đối tượng duy nhất có thể được nghe về sự hồi quy của tôi thì tôi sẽ không một chút do dự mà chọn Yoohyun-ie. Nhưng nếu quyết định một cách lý trí và điềm tĩnh, đối phương sẽ phải là Sung Hyunjae.

Vì anh ta có mối liên hệ chặt chẽ với tiền hồi quy hơn tôi.

Những ký ức không hoàn toàn bị hấp thụ, Trăng Lưỡi Liềm chìm vào giấc ngủ, Changeling, chuyện với Song Taewon. Hơn nữa, người đã cố gắng cứu thế giới trước hồi quy trên thực tế là Sung Hyunjae. Tôi tự hỏi không biết có phải do sự can thiệp của Trăng Lưỡi Liềm nên anh ta mới mai danh ẩn tích không, nhưng anh ta sẽ không ngoan ngoãn trốn tránh như thế.

‘Ít nhất cũng phải nói sự thật về Trăng Lưỡi Liềm cho anh ta.’

Sự tự do của anh ta đang bị đe doạ.

“Những kẻ Phản Luân nói rằng không nên kể ra, nhưng tôi cũng không có ý định ngoan ngoãn nghe theo nữa. Tôi sẽ nói cho anh biết, để xem điều này sẽ có ảnh hưởng như thế nào.”

“Với tôi sao?”

“Người đầu tiên là Yoohyun-ie. Không còn cách nào khác. Nhưng tiếp theo là Sung Hyunjae-ssi, chắc chắn là anh rồi.”

Vẻ mặt anh ta bất ngờ. Điều tôi chắc chắn, chính là tâm trạng anh ta không tệ. Môi anh ta cũng nở một nụ cười mờ nhạt.

“Trong mắt Han Yoojin-gun, tôi là người đứng sau thiếu gia. Thật là một vinh dự.”

“À, đừng tự ý hiểu lầm. Là vì chuyện lần này thôi đó? Tôi không chỉ có một hay hai đứa nhỏ đâu, nên anh đừng chen ngang bọn nhóc.”

Lúc vô thức làu bàu vài câu, tôi chạm mắt với Sung Hyunjae. Bình thường thì đâu có chuyện chúng tôi nhìn nhau thế này. Nghĩ lại cũng thấy lạ thật.

“Nghe nói nên ăn đồ ngọt khi tâm trạng ủ rũ.”

Tôi lấy lọ kẹo ngôi sao ra khỏi kho đồ và đưa một viên cho Sung Hyunjae.

“Ngon lắm đấy.”

Đó là kẹo sao lấp lánh màu hồng. Gọi là kẹo ngôi sao nong nóng, ăn nó khiến bụng tôi trở nên ấm áp và tâm trạng cũng trở nên thoải mái hơn. Sung Hyunjae, người chỉ ngồi yên nhìn viên kẹo đó, đã nhận lấy và cho vào miệng. Tôi cần phải bảo anh ta bỏ cà phê đi, nó thật sự rất đắng.

Ngay sau đó, lối vào phòng chờ trở nên ồn ào. Dù không nhìn lại cũng đoán được. Cuối cùng anh ta cũng đến rồi.

“Gom quái vật lại và xử lý chúng trong một lần?!”

Người đàn ông cao to lại gần tôi với tiếng hét ầm ĩ. Một thứ gì đó giống như mùi máu tanh toả ra. Tôi tưởng anh ta sẽ không bị thương, nhưng có lẽ hội trưởng hội Amaterasu cũng đã chịu chấn thương nghiêm trọng.

“Chuyện đó có khả thi không?”

“Anh đang đứng ở vị trí cần phải cầu xin, nhưng tôi thấy anh vẫn còn cao ngạo ấy nhỉ?”

Nghe tôi nói vậy, Shishio nhăn mặt cau có. Chắc là tự ái lắm. Nhưng nếu Nhật Bản cứ tiếp tục thế này thì sớm muộn gì cũng sụp đổ hoàn toàn, hắn ta rồi cũng phải từ bỏ tất cả mà bỏ trốn sang nước khác thôi. Dĩ nhiên, với tư cách là một thợ săn cấp S, hắn sẽ được nhiều nơi sẵn sàng tiếp nhận, nhưng chuyện được làm vua một cõi thì coi như chấm dứt.

Cùng lắm thì mang theo được một ít vật phẩm, nhưng nếu không có hầm ngục riêng để khai thác thì cũng coi như phải bắt đầu lại từ con số không. Mà nước nào giờ chẳng có mấy hội cỡ trung trở lên trấn giữ vị trí của mình rồi. Nếu chỉ muốn leo đến tầm trung thì không khó, nhưng kẻ từng ngồi trên đỉnh cao như hắn ta liệu có thể cam tâm không?

“…Tôi vẫn chưa biết phương pháp nhưng cậu muốn tôi tin cậu vô điều kiện hay sao?”

“Nếu không tin thì anh sẽ làm gì? Chúng tôi về Hàn Quốc nhé? Rũ bỏ mọi thù lao sau khi nhận được sự giúp đỡ thì chả khác gì một tên cướp cả.”

Kỹ năng của tôi sẽ bị phát hiện ở một mức độ nào đó. Không thể che giấu hoàn toàn khi dùng công khai. Thế nhưng liên tục yêu cầu lời giải thích không phải là việc mà phía sắp chết đuối tới nơi nên làm.

“Ý tôi là dù có được ném cho cái gì đi nữa thì anh cũng phải nắm lấy và leo lên. Thôi được rồi, cứ soạn khế ước đi. Một phần thưởng cho mỗi con.”

“Mỗi con một phần?”

“Đúng. Trang bị cấp SS cho mỗi con. Quyền sở hữu dungeon hoặc trang bị cấp S cho mỗi con cấp S. Tất nhiên tôi có quyền lựa chọn. Quào~ đúng là có lòng tốt thật. Nói thật thì dù có yêu cầu hay chấp nhận thì cũng phải cúi đầu cảm ơn chứ.”

Khuôn mặt của Shishio càng nhăn nhó vì lời nói của tôi. Những thợ săn Nhật Bản khác xung quanh cũng có biểu cảm không tốt.

“Cậu định quét sạch tất cả các trang bị cấp SS của Nhật Bản sao?”

“Sao mà làm được chỉ với 5 con chứ? Anh chắc chắn có gấp đôi con số này mà. Và tôi sẽ trì hoãn thù lao. Bây giờ có rất nhiều thứ không hợp với bọn trẻ. À, tôi cũng sẽ thêm điều kiện phải báo cáo chi tiết tất cả các vật phẩm cấp SS và S cho tôi trong tương lai. Phải vậy thì tôi mới chọn được chứ.”

“Cái gì? Thằng nhãi này!”

Phải báo cáo chi tiết các vật phẩm cấp SS~S. Đây là điều kiện bất lợi đến mức dù là hội trưởng nào cũng phải nhảy cẫng lên. Điều đó có nghĩa là họ phải tiết lộ tất cả năng lực về trang bị của mình cho người khác. Kể cả những điểm yếu. Đặc biệt là Nhật Bản có nhiều trận ẩu đả giữa các bang hội nên họ càng lưỡng lự hơn.

“Ôi trời, nếu anh sợ thì tôi đành về nhà thôi~.”

Tôi tặc lưỡi và lấy ghế ra ngồi xuống bắt chéo chân. Peace nhảy lên ngồi vào lòng tôi và nhe nanh về phía Shishio, Yerim-ie và Noah đứng hai bên như đang bảo vệ tôi. Myungwoo và Moon Hyuna cũng không rời mắt. Sung Hyunjae cũng đang nhìn một cách hứng thú.

“Shishio-ssi lúc này cũng nên nghỉ hưu và về quê đi. Savanna ở Châu Phi cũng ổn đó. Chắc là phù hợp lắm.”

Tôi nghe thấy tiếng nghiến răng. Hơn nữa là cổ anh ta cũng nổi gân máu. Trời ạ, hãy nhìn anh ta đang dồn sức vào nắm đấm kìa. Chắc tôi sẽ bị đấm một cái quá. Bắp tay to nhìn thích thật.

“…Giả sử, nếu cậu không thể giải quyết được.”

“Chúng tôi có thể bồi thường mà. Chúng tôi sẽ loại bỏ 5 con quái vật cấp SS xuất hiện ở Nhật Bản, và tặng 5 trang bị cấp SS để bù đắp nếu thất bại.”

Không thể nào thất bại được. Giả sử nếu mọi việc đi chệch hướng thì cũng không sao. Vì tôi không đưa ra thời hạn. Hơn nữa, Kháng Nguyền Rủa của tôi là cấp L và nếu Amaterasu sụp đổ thì sẽ không thể gây áp lực để giữ khế ước. Tôi không thấy có lỗi tí nào hết luôn ấy.

“Bao gồm cả Độc Giác Hoả Sư.”

“Con tôi thì không được. Trong tương lai khi anh bắt sống được Độc Giác Hoả Sư thì chúng tôi sẽ ưu tiên nuôi dưỡng thú cưỡi mà các anh muốn như ưu đãi tặng kèm.”

Khi tôi nhìn chằm chằm như thể hỏi rằng anh ta đã hài lòng chưa, Shishio tỏ vẻ không hài lòng nhưng vẫn lấy ra khế ước. Không biết anh ta kiếm được nó ở đâu nhỉ, cấp SS luôn kìa.

“Báo cáo chi tiết về vật phẩm…….”

“Nhất định phải viết vào chứ. Ai mà biết được là anh có giấu bớt đồ tốt đi hay không?”

“Hãy giữ bí mật thông tin.”

“Vâng, vâng, hãy đặt nó vào điều kiện. Anh có thể đưa ra bất cứ hình phạt vi phạm khế ước nào.”

Chúng tôi điền xuống những điều kiện này nọ và hoàn thành khế ước. Trang bị cấp SS cũng to tát, nhưng thứ có giá trị hơn là quyền sở hữu hầm ngục cấp S. Mỗi con 1 món. Số lượng quái vật cấp S là bao nhiêu nhỉ? Tất nhiên, nếu chúng ta không thể quản lý tất cả những thứ đó và chúng không phải là hầm ngục có giá trị cao thì chúng ta có thể cuỗm đi và bán lại phần thưởng tấn công hầm ngục lần đầu hoặc chuyển nó ra nước ngoài.

“Ở Nhật Bản không chỉ có mỗi hội Amaterasu chứ? Anh hãy yêu cầu tất cả các bang hội có quy mô trung bình trở lên ký tên. Điều tương tự cũng xảy ra trong tương lai. Nếu là hội trung bình theo tiêu chuẩn quốc tế của Nhật Bản thì tất cả đều tương ứng với hợp đồng này.”

Vì họ cũng có thể dùng thủ đoạn mà. Tôi đã bỏ qua các bang hội nhỏ. Shishio bắt đầu liên lạc khắp nơi với khuôn mặt như thể sắp nổ tung. Vì không thể nổi giận với tôi nên anh ta hét lên kêu họ đến ngay.

“Anh ta khá tức giận nhỉ?”

Cứ thế sẽ tăng xông mất.

Các hội trưởng lớn nhỏ khác của Nhật Bản cũng ồ ạt đổ xô đến. Cũng có nơi gửi người đại diện. Tất cả đều liếc nhìn tôi và ký vào khế ước.

Trong khi đó, công tác chuẩn bị đang được thực hiện từng bước một. Hàng trăm thợ săn cấp A trở lên có kỹ năng phòng thủ và tránh né đã tập hợp lại, và vị trí của quái vật cấp S trở lên cũng đã được xác định.

“Chúng tôi đang tiến hành dụ dỗ để dồn quái vật cấp SS vào bán kính 200km.”

“Hãy để quái vật cấp SS cách xa điểm trung tâm nhất có thể. Để chúng di chuyển đến điểm cuối.”

Cứ thế khi mặt trời sắp lặn, tôi lên phòng nghỉ của Yoohyun-ie.

“Yoohyun-ah, anh vào đây.”

Tôi lên tiếng và mở cửa. Tôi nhìn thấy người em đang ngồi ghế trong phòng khách. Em ấy đang mặc Lễ Trang Của Lôi Điểu và nâng thanh kiếm dài lên theo chiều ngang. Không biết có phải đang kiểm tra hay không mà xung quanh cũng nhìn thấy những vũ khí khác. Đôi mắt đang nheo lại chậm rãi nâng lên và hướng về phía tôi. Em ấy nở nụ cười nhưng lại có khí thế tựa như lưỡi dao sắc bén.

“Anh đã bảo em nghỉ ngơi đi.”

“Nghỉ ngơi rồi. Em mới ngủ dậy thôi.”

“Trông không giống một tí nào.”

Yoohyun-ie đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Đó là động tác nhẹ nhàng. Em ấy lấy dây trong kho ra, sau đó, vụt, thu gom hết vũ khí xung quanh lại và cất đi.

“Chuẩn bị xong hết chưa?”

“Ừm, giờ xuất phát là được rồi.”

“Vậy thì đi thôi.”

“Em không lo lắng sao?”

Tôi hỏi khi cùng Yoohyun-ie bước ra khỏi phòng.

“Chỉ có 5 con quái vật cấp SS.”

Với năng lực của Yoohyun-ie bây giờ thì dù chỉ một con cũng quá sức. Ngay cả với hiệu quả tăng đôi kỹ năng tấn công, chỉ số cấp S không khác gì kêu gọi đặt cược mạng sống. Tuy nhiên, em ấy không có chút căng thẳng nào. Ngược lại còn có vẻ hơi mong chờ.

“Anh sẽ không để em gặp nguy hiểm.”

“Cảm ơn vì đã tin tưởng anh, nhưng…”

“Em sẽ lo nếu anh nói rằng anh sẽ đứng ra một mình hoặc đi với những người khác. Nhưng anh đã nhờ em.”

Thằng nhóc này cũng thật là. Tôi vuốt ve mái tóc hơi bù xù của em trai cho gọn gàng.

“Như em đã nói, không có gì nguy hiểm cả. Em chỉ cần quẩy thật sung là được.”

“Vâng.”

“Họ nói là di chuyển hơi mất thời gian nên chúng ta ăn tối đi. Em muốn ăn gì? Để anh làm cho.”

“Món nào cũng được. Món nào cũng ngon.”

Khi chúng tôi xuống phòng chờ, toàn thân tôi cảm nhận được bầu không khí khác biệt rõ ràng. Các hội viên của Amaterasu, bao gồm cả Shishio, đang tụ tập một chỗ với vẻ mặt như đất nước suy tàn rồi. Họ nói gì đó để an ủi nhau và liếc nhìn về phía chúng tôi.

Mặt khác, nhóm của chúng tôi thì.

“Đúng là không có cây thương cấp SS. Hay là mang theo cái này nhỉ?”

“Chị ơi, thắt lưng này thế nào? Tính năng này ổn đó.”

Đang vui vẻ lục lọi danh sách các trang bị đã nhận được. Yerim-ie là người phấn khích nhất vì vẫn còn thiếu trang bị cấp S.

“Thợ săn Noah, tại sao cậu chỉ ngồi không vậy?”

“Đúng rồi, khi nghe nói sẽ được tặng những thứ này thì phải hốt hết chứ.”

“Không, tôi…….”

“Thứ này thì sao? Nếu tôi cải tạo một chút thì cậu có thể sử dụng nó khi hoá rồng.”

“Anh Myungwoo! Xem của em nữa nè! Cái này, đôi bốt này. Anh có thể đổi thiết kế được không? Gỡ vật trang trí bằng kim loại ở đây đi.”

Thật tuyệt khi thấy tất cả mọi người cùng say mê lựa đồ. Tôi thấy hài lòng và vỗ nhẹ vào vai Noah rồi bảo cậu ta hãy thoải mái chọn lựa.

“Tôi cũng cần sự giúp đỡ của Noah-ssi, nên cậu phải chọn gì đó để tôi cảm thấy thoải mái hơn.”

“À, vâng, vậy thì chỉ vài món thôi.”

“Cậu có thể chọn thật nhiều mà. Nghe nói là có rất nhiều quái vật cấp S nên chúng ta có thể sẽ mang đi rất nhiều. Anh đối tác có để mắt đến món nào không ạ?”

“Có một cây cung trông có vẻ ổn.”

“Tấm lòng chăm sóc cho hội viên của anh thật tuyệt vời. Anh có thể gửi danh sách cho Soyoung-ssi cũng được. Họ có khá nhiều loại trang bị phù hợp với thú cưỡi.”

Có lẽ là vì tham vọng với thú cưỡi nên đã có một số trang bị cao cấp cho thú cưỡi từ hội Amaterasu.

Khi tôi đến nhà bếp để chuẩn bị bữa tối, Myungwoo và Moon Hyuna theo sau, nói rằng sẽ giúp đỡ. Sung Hyunjae cũng chen vào và những đứa trẻ còn lại ồ ạt kéo đến, tôi đuổi họ đi và nói là cấm vào đối với những đứa trẻ dưới 20 tuổi.

Chúng tôi ăn tối no nê và xuất phát đến điểm đến. Đến vùng đất sẽ bùng cháy rực rỡ.

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments