Trans: Rin
Beta: Gulu
Tất nhiên là Shishio không thể đến ngay được. Dù sao cũng còn nhiều thứ phải chuẩn bị, và tôi chỉ cần anh Vua Sư Tử ký hợp đồng chi trả phí lao động của tôi là đủ rồi. Đương nhiên, tôi không hề nói mấy câu kiểu như ‘vậy sao, vâng vâng, tôi sẽ chờ’.
“Lòng yêu nước của anh ta thật thiếu sót. Trong khi tôi đang cố giúp đỡ với nỗi lo cho quê hương thân yêu của mình.”
Tôi dọa rằng sẽ bỏ đi và sai khiến các thành viên của hội Amaterasu phải làm việc cật lực.
“Thợ săn hạng trung thì không đủ. Phải là một trăm Thợ săn hạng cao có thể chịu được sự hỗn loạn khi đối đầu với quái vật hạng S trở lên, không có ngoại lệ. Nếu không đạt tiêu chuẩn đó thì xong đời.”
“Anh… thật sự có cách giải quyết sao…”
“Nếu không tin thì thôi. Tôi có thể về Hàn Quốc.”
Tôi nói, mắt nhìn chằm chằm vào một vật phẩm trong kho đồ.
[Mồi phạm vi rộng – Hạng SS
Một miếng mồi có thể thu hút tất cả quái vật cấp SS trở xuống trong phạm vi 200km ở mọi phương hướng. 10 miếng, 10 mùi hương khác nhau.
Một lần sử dụng.]
Tất nhiên là không thể bao phủ toàn bộ Nhật Bản, nhưng nếu xác định được vị trí của quái vật cấp S trở lên và sử dụng khéo léo, ta có thể dụ chúng đến cùng một chỗ. Nếu có con nào nằm ngoài phạm vi thì sẽ dụ riêng lẻ.
“Có vệ tinh trinh sát hay gì tương tự không? Làm ơn kiểm tra vị trí hiện tại của các quái vật cấp S trở lên. Phải nằm trong bán kính 200 km.”
“Bán kính 200km sao?”
“Tôi sẽ không chịu trách nhiệm với những con còn sót lại. Sau đó, các người phải sẵn sàng từ bỏ toàn bộ khu vực đó. Sau khi xác định được vị trí quái vật, phần trung tâm của phạm vi đó, dù có ổn hay không, thì cũng phải làm cho nó ổn.”
Dù cho chỗ đó có là Tokyo đi chăng nữa. Phải sơ tán và làm trống nó. Có vẻ các thành viên của hội Amaterasu đã phần nào đoán ra kế hoạch qua lời giải thích của tôi nên sắc mặt họ trở nên phức tạp hơn.
“Hiện tại chỉ có 5 con quái vật hạng SS được xác nhận, nhưng làm sao anh có thể…”
“Thế vẫn còn ít đấy. Hành động nhanh trước khi thiệt hại tăng thêm. Và cố dụ các con quái vật hạng S trở lên đang nằm ngoài phạm vi vào trong tầm.”
Làm việc đi, làm việc nào. Dù mang nét mặt bất an và nghi ngờ, các thợ săn Nhật Bản vẫn bắt đầu hành động một cách khẩn trương. Họ đang ở trong tình thế phải bám lấy cả cọng rơm mong manh nhất.
Vì không ở trong hầm ngục nên có thể dùng nhiều thiết bị hiện đại. Việc xác định vị trí quái vật cũng không quá khó. Ngay cả quái vật hạng SS cũng khó đuổi kịp chiến cơ siêu thanh nếu không có kỹ năng dịch chuyển tức thời hay dịch chuyển không gian.
Thực tế là, trước khi quay ngược thời gian, khi có quái vật hạng SS không thể kiểm soát xuất hiện từ hầm ngục, người ta cũng điều động chiến cơ để dụ chúng. Pháo thông thường thì vô dụng, nhưng vậy cũng đủ để chọc giận quái vật.
“Nhân tiện, quái vật cấp cao không phản ứng tốt với máy bay không người lái đâu! Phải bỏ đá ma thạch cấp cao hoặc gì đó vào trong. Và thợ săn cấp cao cho phản ứng tốt nhất. Hãy dùng ít nhất là ma thạch cấp S để dụ quái vật hạng SS. Và Yoohyun à.”
Sau khi đưa ra chỉ thị, tôi quay sang nhìn em trai mình.
“Từ bây giờ em hãy nghỉ ngơi đi.”
“Em không mệt. Em ổn mà.”
“Dù vậy cũng đi nghỉ đi. Vì em là nhân vật chính nên cần phải cẩn thận.”
Với điều kiện hiện tại, Yoohyun-ie là người thích hợp nhất. Yerim-ie cũng không tệ, nhưng để tối ưu phạm vi hoạt động của Mồi Dụ, bãi săn cần nằm sâu trong đất liền chứ không phải ven biển.
“Anh sẽ bảo họ dọn dẹp tầng trên và tầng dưới chỗ em nghỉ. Nếu có người khác xung quanh cũng phiền lắm.”
“Không sao đâu. Hồi nãy anh bảo anh buồn ngủ mà, vậy đi cùng nhau đi.”
“Anh phải xem họ có làm đúng như chỉ đạo không. Với cả phải ký hợp đồng khi Hội trưởng hội Amaterasu tới nữa. Khi nào chuẩn bị xong anh sẽ gọi em.”
Khi tôi cho em trai lên phòng nghỉ, Yerim-ie giơ tay với ánh mắt lấp lánh.
“Ahjussi, còn tôi thì sao? Tôi giúp dụ quái vật nhé?”
“Không, cái đó để họ lo. Nhưng cho đến khi tập hợp được hết quái vật, nhóc nên hỗ trợ họ cầm cự, vì quái vật sẽ không chạy liền một mạch 200km đâu.”
Tôi cần kiểm tra cách phân bố quái vật, nhưng có lẽ sẽ mất tầm một tiếng để chúng đến nơi. Quái vật hạng S thì không khó, vấn đề là mấy con hạng SS.
“Với quái vật hạng SS, hãy xác nhận thêm càng nhiều thông tin ngoài vị trí hiện tại càng tốt. Đặc biệt là hình dạng. Nếu có thể, hãy chụp ảnh hoặc quay video rồi gửi cho tôi.”
Nếu là những con tôi từng biết thì tốt. Phải tính toán vị trí và tốc độ di chuyển sao cho bọn chúng tới nơi ngay sau khi hoàn tất chuẩn bị để có thể lập đội hình tác chiến. Một, hai con thì còn tạm, chứ nếu năm con kéo đến cùng lúc thì dù có nhiều thợ săn cấp S vẫn sẽ gặp nguy hiểm.
“Yerim-ah, nhóc cũng nghỉ ngơi đi. Noah-ssi cũng vậy. Anh có muốn ăn gì không?”
Ở một bên của phòng chờ rộng rãi có bày thức ăn. Lẽ ra tôi nên cho Yoohyun-ie ăn chút gì đó trước khi lên. Dù ăn xong đi ngủ liền thì cũng không tốt. Nhân viên khách sạn đang âm thầm hoạt động, luôn quan sát chúng tôi. Tôi nghĩ ‘trong tình huống này rồi mà còn chưa được tan làm sao?’, nhưng có lẽ ở đây vẫn an toàn hơn bên ngoài nhiều.
– Chíp!
Thấy đồ ăn bày theo kiểu buffet, Chirpie kêu lên, đòi ăn.
“Không được. Con ăn nhiều rồi.”
Tôi tự hỏi không biết nó đã dùng hết năng lượng của viên đá ma thuật vừa ăn chưa, nhưng dù vậy thì cũng không thể chắc chắn. Thay vào đó, tôi đặt Bellaré lên bàn và đưa cho nhóc một viên đá ma thuật.
– Chíp.
– Siii.
Bellaré vừa nhận ma thạch vừa nhìn mặt Chirpie rồi cất tiếng hỏi. Tôi lo là nó sẽ trộm ăn, nhưng không hiểu sao Chirpie lại im lặng. Ngoan quá.
“Chirpie của chúng ta thật đáng ngưỡng mộ. Biết kiềm chế bản thân nữa cơ đấy.”
Khi tôi thưởng cho nó một viên đá ma thuật cấp C, nó ngậm lấy bằng mỏ rồi nuốt luôn. Sau đó, có vẻ tâm trạng đã khá hơn, nó bắt đầu lon ton đi quanh bàn cùng với Bellaré.
“Là thịt sao?”
“Vâng, là thịt! Ở đây có món Hàn không? Đồ ăn ở Drosia cũng không tệ, nhưng tôi nhớ cơm quá.”
“Rồi, rồi. Nhóc muốn ăn món Hàn kiểu gì, à không, xin hãy cho chúng tôi mượn bếp là được. Noah-ssi thì sao?”
“Gì cũng được. Tôi không kén ăn lắm.”
“Dù vậy, nếu có món nào cậu muốn ăn thì cứ nói. Dù tôi cũng không nấu được nhiều món.”
Noah suy nghĩ một lát, rồi mở miệng.
“Vậy tôi cũng chọn món Hàn. Ý tôi là, kiểu món ăn ở nhà. Làm đơn giản như cách Yoojin-ssi hay ăn ấy.”
Đơn giản là sao chứ? Khi ở một mình thì tôi ăn đại khái thôi. Myungwoo theo tôi như lẽ dĩ nhiên và chúng tôi cho toàn bộ đầu bếp ra ngoài.
“Thật ra chúng tôi đã không ra ngoài suốt hai ngày rồi.”
Có gạo rồi nên chỉ cần chuẩn bị mấy món ăn kèm. Trong khi tôi chuẩn bị trứng, chảo và muối, Myungwoo nhanh chóng thái nguyên liệu cho món canh.
“Đã có một sự cố xảy ra, và bên trong hầm ngục, cậu biết thực tế ảo chứ? Giống như trong game ấy. Nó trở nên giống vậy, rồi thời gian trôi nhanh hơn nhiều. Thời gian chơi game cũng nhanh hơn hiện thực mà. Thế nên tụi tôi đã ở đó hơn mười ngày.”
“Lâu vậy sao?”
“Ừ. Gần hai tuần thì phải? Những người khác thì vào bằng kiểu nhập hồn, như đang điều khiển avatar trong game thật, còn tôi thì dùng cơ thể thật.”
Đùng, miếng thịt trên thớt bị chặt mạnh.
“Vậy nên chỉ có mình cậu là thật sự ở đó.”
Giọng Myungwoo trầm xuống hẳn. Tôi còn chưa nhắc đến điều quan trọng mà, đừng như vậy chứ.
“Không, cái đó… Lần này thật sự không phải lỗi của tôi. Không phải tôi muốn vậy đâu. Thật đấy.”
Đó là sự thật. Nhưng Myungwoo rõ ràng chẳng vui chút nào. …Nếu tôi bảo cậu ấy xem khắc ấn mana thì chắc chắn cậu ấy sẽ mắng ngay. Tôi cần phải nói, nhưng cậu ấy sẽ nổi giận. Khắc ấn này là theo ý muốn của tôi, nhưng nếu nói hết chi tiết thì chắc chắn cậu ấy sẽ nổi điên.
Ở đây cũng có người nghe, nên trước tiên cứ về nhà rồi hẵng nói. Bị mắng cũng đành chịu thôi.
“À, ở thế giới đó còn có cả súng ma thuật nữa.”
“Súng à?”
“Ừ. Sau này tôi sẽ lấy ra cho cậu một cái. Chỉ cần truyền ma lực vào là tạo được hỏa lực, bất kể cấp bậc, nên nếu có thể chế tạo ở thế giới mình thì sẽ rất hữu ích.”
Dĩ nhiên thợ săn cấp thấp không thể tạo ra hỏa lực cấp A hay S vì lượng ma lực giới hạn, nhưng một cấp F có thể tạo được sát thương tương đương cấp C. Vậy là đủ an toàn hơn khi đi hầm ngục cấp thấp. Đồng thời, các thợ săn hệ hỗ trợ cũng có thêm phương tiện tấn công hiệu quả.
“Thợ săn cấp cao thì dùng vũ khí phù hợp với năng lực của họ vẫn tốt hơn, nhưng với cấp trung và thấp thì cái này sẽ rất hữu dụng.”
“Tôi tò mò cách chế tạo ghê. Tôi tháo ra xem thử được chứ?”
“Dĩ nhiên! Cậu cứ làm gì tùy thích!”
Cậu ấy trông có vẻ đã dịu đi chút rồi. Khi về nhà, tôi sẽ lấy hết vật phẩm của thế giới kia ra và kể chuyện khắc ấn. Nếu tôi thuyết phục được rằng nó thật sự giúp tăng độ an toàn cho mình thì chắc sẽ bị mắng nhẹ hơn thôi.
Moon Hyuna, người đã ra ngoài gọi hội Breaker trong lúc chúng tôi đang nấu ăn, cũng đã quay lại. Cô ấy còn yêu cầu thêm món cay, bảo là lâu rồi chưa ăn đồ Hàn. Lẽ ra tôi nên cho Yoohyun-ie ăn chút gì đó trước khi bảo em đi nghỉ. Hay là bây giờ gọi em xuống ăn nhỉ? Không biết đã ngủ chưa.
“Wow, canh ngon quá. Giờ mà uống rượu chắc cũng không được đâu nhỉ?”
“Dù sao thì cô cũng có say nổi đâu.”
Nghe tôi nói vậy, Moon Hyuna cười toe.
“Tôi có đổi ít điểm đấy. Giá cũng rẻ. Có đúng hai chai.”
“Vậy cô hãy giữ lại đi.”
“Hay là rủ cả Cục trưởng Song nhậu một bữa khi về nước? Không nói cho anh ta biết là rượu này đến cấp S còn say?”
“Nếu vậy thì cho tôi uống ké với. Dĩ nhiên, Yerim-ie thì không được nhé.”
Yerim-ie, người định chen ngang, bĩu môi rồi múc cơm. Khi Cục trưởng Song say, có nên lén lấy vân tay anh ấy để ký vào khế ước kiểu ‘chịu trách nhiệm chăm sóc và mang bé cừu non về’ không nhỉ? Dù không được vậy, chắc cũng có thể thảo luận đàng hoàng hơn. Nếu anh ấy vốn tửu lượng tốt, một hai chai chắc vẫn đủ. Biết trước thế này thì tôi đã mang theo vài chai rồi.
Trong lúc xoa đầu Peace đang nằm trong lòng, tôi cũng ăn vài muỗng cơm. Lâu rồi mới ăn lại cơm, thật sự rất ngon. Giữa bữa, thợ săn Nhật mang tới hình ảnh của các quái vật cấp SS.
“May là không có con nào bay được.”
Trừ một con, tôi đều có ký ức về chúng. Ngay cả con tôi chưa từng thấy cũng có hình dạng như thể không thể bay.
“Tiếp tục theo dõi vị trí của chúng nhé. Đã xác định được địa điểm chưa?”
“Rồi ạ! Bọn tôi đang thảo luận ba địa điểm.”
“Đừng chỉ nghĩ đến việc giảm thiệt hại ngay trước mắt, mà hãy nhìn xa hơn. Dù nơi đó có nhiều cơ sở quan trọng thì cũng bỏ qua hết, hãy chọn nơi có thể tập trung càng nhiều quái vật càng tốt một cách an toàn.”
Đã có nhiều trường hợp thất bại vì cố cứu mấy thứ không cần thiết. Thợ săn Nhật gật đầu nói sẽ ghi nhớ, đồng thời báo rằng Hội trưởng hội Amaterasu sẽ tới trong vòng ba mươi phút nữa.
Nghe tin rằng ngài Shishio sẽ đến, tim tôi rộn ràng. Giờ phải moi móc gì từ anh ta để trục lợi từ nay về sau đây? Trước hết là xin danh sách toàn bộ trang bị anh ta có. Nếu chẳng thấy món nào ưng ý… Ở Nhật thường xuất hiện kiểu hầm ngục và trang bị gì nhỉ?
“Tôi thật sự rất tò mò giám đốc Han của chúng ta sẽ giải quyết chuyện này như thế nào. Tôi giúp được không?”
“Tất nhiên là tôi cần cô giúp rồi, Hyuna-ssi. Lát nữa cô muốn đi xem kho của hội Amaterasu với tôi không?”
“Dĩ nhiên là tôi sẽ đi rồi!”
Sự hỗ trợ của các thợ săn hạng S là điều thiết yếu nếu chúng tôi muốn cầm cự cho đến khi lũ quái vật lọt vào phạm vi đã định. May mắn là có rất nhiều người tài giỏi. Bao gồm cả anh Sung nào đó đang ngồi đằng kia.
‘…Nhưng sao anh ta im lặng quá.’
Tôi quay đầu lại, nhìn chằm chằm Sung Hyunjae, người đang ngồi ở phía bên kia phòng chờ. Ngay cả trong hầm ngục Hắc Ngưu Lâm, anh ta cũng im lặng một cách kỳ lạ. Anh ta không hỏi gì về Changeling hay ma thạch. Không mở miệng cho đến khi tôi lên tiếng trước.
Ngay cả khi ra khỏi đó, anh ta cũng vẫn như vậy. Bình thường, anh ta sẽ là người bước lên trước và dẫn dắt, nhưng lần này cứ như đang chủ động lùi lại. Ngay cả khi tôi nói nhảm thì cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt. Không nói mấy câu kiểu ‘thật vinh dự khi được cậu chọn tôi’ rồi trêu tụi nhỏ hay bảo điểm đến du lịch tiếp theo sẽ là đảo hoang gì cả. Lúc tôi gọi điện với Song Taewon cũng không xen vào, chỉ nói đúng một câu về Soyoung-ssi. Về Yerim-ie thì cũng không buông lời kiểu ‘không ngờ cậu lại nói mấy chuyện như thế với tiểu thư, tôi sẽ ghi nhớ kỹ’ nữa. Người từng hát câu thứ nhất, thứ hai, rồi cả đoạn điệp khúc, giờ đây lại chỉ thốt ra một nốt nhạc, còn chẳng đến nửa câu.
Ngay cả bây giờ, anh ta vẫn ngồi ngoài rìa, chỉ tham gia mỗi chuyện liên lạc với hội Sesung. Ngồi cạnh khung cửa sổ lớn với ly cà phê trên tay, anh ta trông như đang chụp ảnh quảng cáo giữa một khung cảnh đẹp. Mọi thứ thật kỳ lạ. Vừa ngượng ngập vừa lạ lẫm.
Cuối cùng, không kìm được nữa, tôi đặt Peace xuống và đứng dậy, bước tới chiếc bàn nơi Sung Hyunjae đang ngồi. Chắc chắn anh ta đã biết tôi đến gần, nhưng mãi đến khi tôi đứng ngay bên cạnh, anh mới quay đầu nhìn tôi.
“Có phải là vì Trăng Lưỡi Liềm không ạ?”
Ai không biết nội tình thì chắc chắn không thể hiểu nổi câu nói này, dù hiện tại không có ai xung quanh.
“Chuyện đó đủ để khiến bất kỳ ai cũng khó chịu.”
Bị trói buộc dù không muốn, đến ký ức cũng bị xoá, rồi bị ép sống không biết bao nhiêu cuộc đời. Nếu là Sung Hyunjae, tôi từng nghĩ anh ta có thể coi nhẹ chuyện đó, nhưng đồng thời, cũng có thể vì thế mà càng tức giận hơn.
Nhìn tôi trong giây lát, Sung Hyunjae lấy ra một vật phẩm từ kho đồ. Những ngón tay thon dài đặt thiết bị cách âm lên bàn với một tiếng ‘cạch’.
“Cậu đang lo cho tôi à?”
“Lo gì cơ? Có gì phải lo khi là anh chứ? Chỉ là─”
Tôi ngừng nói, rồi khép miệng lại.
“…Phải. Tôi lo lắm ạ.”
Tôi nói thật lòng.
“Tôi càng nghĩ càng giận. Không phải giận anh, mà là giận bà Trăng Lưỡi Liềm khốn khiếp đó. Bản thân tôi cũng là kiểu bị kéo đi khắp nơi, nên dù không phải là việc của tôi thì tôi vẫn thấy bức bối.”
Dù mục đích của cô ta có cao đẹp đến đâu, tôi vẫn thấy phẫn nộ thay cho người bị hại.
“Việc Sigma trốn thoát, Sung Hyunjae-ssi có chắc chuyện đó sẽ giúp ích cho anh không? Nếu chúng ta không thể gây tổn hại gì cho Trăng Lưỡi Liềm thì mọi thứ chỉ là công cốc. Dù sao thì nhiệm vụ đặc biệt cũng chẳng liên quan gì đến việc thoát thân của chúng ta.”
Ngược lại, nó là trở ngại. Nếu không phải vì phải bảo vệ Sigma thì đã không bị quái vật đuổi theo, và cái tên đầu ngựa chết tiệt kia cũng không xuất hiện. Nếu tôi cài đĩa sớm hơn thì Người Mới hẳn đã mở được lối thoát. Sung Hyunjae có chăm sóc tôi và tôi cũng nhận được điểm thưởng thêm, nhưng nếu chỉ có vậy thì vẫn không đủ.
“Dù không có nhiệm vụ đặc biệt, thì với Han Yoojin-gun, chắc chắn cậu cũng không bỏ mặc cậu ta.”
“Chuyện đó thì… tôi cũng có trách nhiệm. Nhưng mà… nếu ngay từ đầu hắn không giống anh như đúc, thì tôi đã bỏ qua rồi. Vì tưởng là anh nên tôi mới dính vào.”
Thực tế thì đó là cùng một người, nhưng nói gì thì nói, nếu tôi không thân với Sung Hyunjae, thì tôi đã chỉ nghĩ là ‘ôi, giống Hội trưởng hội Sesung thật’ rồi bỏ đi luôn. Thậm chí trước đó tôi cũng sẽ không thèm bước vào hầm ngục với anh ta nữa.
Tôi định ngồi vào ghế đối diện, nhưng rồi lại ngồi luôn lên bàn. Nếu ngồi ghế thì theo tự nhiên, tầm mắt tôi sẽ thấp hơn, mà lúc này tôi không muốn thế. Về mặt tâm lý thì hơi quá sức; đứng ở phía trên về mặt vật lý thì sẽ cân bằng hơn. …Dù chỉ với nhiêu đây thì chưa chắc đã cân bằng.
“Hình như anh còn chưa động tay vào ly cà phê. Đây là để trang trí sao? Khụ, dở quá. Dở khủng khiếp.”
Cái quái gì thế này? Khi tôi bảo anh ta đừng uống thứ có thể phá hủy cả vị giác đó, Sung Hyunjae khẽ nheo mắt.
“Tôi vẫn chưa nhớ ra nên không biết chi tiết, nhưng có vẻ mối quan hệ giữa tôi với Trăng Lưỡi Liềm giống một loại khế ước bị ràng buộc nhiều tầng và khó mà cắt đứt. Cậu có thể hiểu như là đang chặt đi một sợi trong đống dây rối.”
“Dù rối thật, nhưng nếu cắt ở phần trung tâm thì kiểu gì cũng có cách để tháo gỡ, đúng không?”
“Dù không dễ chút nào.”
Một sợi dây quấn nhiều lớp thì không thể nào bung ra ngay chỉ với một vết cắt nhỏ. Nhưng dù sao cũng còn hơn là chẳng có kẽ hở nào.
“Vậy thì tốt rồi.”
“Tôi nên cảm ơn cậu.”
“À, cảm ơn gì chứ? Tôi nhận được phần của mình rồi mà. Với lại, dù không phải là Sung Hyunjae-ssi mà là bất kỳ ai xung quanh tôi thì tôi cũng không muốn mất họ.”
Siêu việt giả hay gì đi nữa, tôi đã quá mệt mỏi với việc bị những kẻ đứng ngoài thế giới nhìn xuống và thao túng người khác. Mấy người giỏi giang lắm đúng không. Nhưng tôi đã đưa tiễn hai tên như mấy người rồi, thì không thể làm thêm lần nữa chắc?
“Bây giờ cô ta sẽ không thể tiếp cận anh được đâu, nên anh đừng lo quá. Và nếu là Sung Hyunjae-ssi thì chắc chắn sẽ ổn thôi.”
Họ đã nói rằng Trăng Lưỡi Liềm đang ngủ. Gần như chắc chắn là vì Sung Hyunjae gây ra điều đó. Mà Sung Hyunjae cũng không chết trước hồi quy. Nếu anh ta đã chết hay bị lôi ra khỏi thế giới này, thì sẽ không thể còn giữ ký ức từ trước hồi quy được.
Anh ta đã mất tích nên biết đâu đã bị thương rồi. Nhưng điều đó có nghĩa là anh ta không hề bị cô ta đánh một cách đơn phương. Trái lại, cô ta mới là kẻ chịu thiệt.
“Đúng là quá khứ mà tôi không biết có làm tôi bận tâm, nhưng…”
Đôi mắt vàng ngước nhìn tôi.
“Điều tôi bận tâm nhất bây giờ là chuyện khác.”
Hử? Còn chuyện gì nữa vậy?
