Trans: Potato
Beta: Myfamilytwo
“Khi em nói ghét, Yoohyun-ah.”
Dù chỉ là hầm ngục cấp A, nhưng chẳng biết lúc nào có thể bị tập kích nên Yoohyun-ie vẫn luôn ngồi quay lưng lại để cảnh giác. Vì thế mà tôi chẳng thể nhìn thấy vẻ mặt của em ấy. Tôi vỗ nhẹ vào lưng em, em quay người lại và duỗi đôi chân buông thõng sang một bên, nhìn sang tôi.
“Anh cũng biết em khác với những người khác, đúng không?”
“Ừ, anh biết.”
“Em đã cố gắng để sống theo tiêu chuẩn của anh. Nên anh đừng làm gương mặt đó nữa. Đây cũng là lựa chọn của em, giống như anh từng chọn vậy.”
Khi sống với ai đó, việc phải nhượng bộ và thay đổi theo mức độ nào đó là lẽ tự nhiên. Tuy nhiên, tôi không vui khi em trai mình làm vậy vì mình. Mặc dù tôi cho rằng đây cũng là do lòng tham của mình.
“Em hài lòng với bản thân mình bây giờ. Và em có thể ở bên anh như thế này. Nhưng đôi khi… em cũng cảm thấy ngột ngạt lắm.”
Đôi mắt Yoohyun-ie trĩu nặng. Những lời của Sung Hyunjae và tinh linh Nước về bản chất của Yoohyun-ie lại hiện về trong tâm trí tôi.
“Điều đó… Em không cần phải kìm nén bản thân mình nữa đâu. Ở những nơi như hầm ngục thì an toàn mà.”
“Nếu em không thể quay đầu lại sau khi đã buông thả một lần thì sao? Em hiện tại đã được thuần hóa tốt rồi, hyung à, giống như một con vật khát máu vậy. Tất nhiên không giống chó. Em không hề dễ phục tùng, nhưng em có thể tuân theo các quy tắc của xã hội.”
“…Liette cũng làm bất cứ điều gì cô ấy muốn, nhưng vẫn tuân theo luật pháp cơ bản.”
Yoohyun-ie cũng không thể như vậy sao? Anh có thể chăm sóc em và giải quyết mọi việc cho em. Nếu người của Haeyeon thực sự quan tâm đến Yoohyun-ie, họ sẽ chấp nhận việc Yoohyun-ie được tự do hơn một chút. Trước lời nói của tôi, Yoohyun-ie khẽ lắc đầu.
“Em cũng không biết mình sẽ ở trong trạng thái nào nữa. Vì em đã kìm nén bản thân mình từ khi còn nhỏ. Nhưng hyung à…”
Irin ló ra, nhìn giữa tôi và Yoohyun-ie. Cái đuôi của nó vẫy vẫy không yên. Yoohyun-ie tiếp tục nói.
“Em chắc chắn rằng anh sẽ không được an toàn.”
“…Anh á?”
“Phải, em-”
– Yoohyun-ie không xấu!
Irin, người đã đến bên tay tôi, hét lên. Sao nó lại nói được?
“Rin-ah, em nói được rồi sao?”
– Khi ở trên người anh, em cảm nhận được sức mạnh tương tự như từ các hố Mana.
“À, có thể là do Eunhye đã trở thành một nguồn mana?”
– Dù sao thì, Yoohyun-ie không xấu!
“Phải, phải. Em ấy không xấu. Làm sao Yoohyun-ie lại xấu được cơ chứ?”
Sự cố trong quá khứ ở Hồng Kông lại hiện về trong tâm trí tôi. Yoohyun-ie đã hỏi tôi Rin-ie đã nói gì. Có lẽ em ấy lo lắng rằng tôi sẽ phát hiện ra chuyện này?
“Ý em là em sẽ làm tổn thương anh sao? Vì anh là nguyên nhân khiến em phải kìm hãm suốt thời gian qua?”
Nếu thứ gì đó đang kìm hãm bạn thì khi được giải phóng, có thể bạn sẽ muốn tiêu diệt luôn kẻ đã trói buộc mình.
”Anh có Eunhye, nên sẽ không dễ dàng ngay cả khi em muốn làm tổn thương anh.“
Yoohyun-ie đưa tay ra với tôi, người đang cố tình nói chuyện vui đùa.
”Một giây thôi, hyung.“
”Hả? Mmph!“
Miệng và mũi tôi bị bịt kín. Đương nhiên, tôi không thể thở được.
Krr.
Peace dừng lại và gầm gừ, giật mình. Eunhye cũng ló ra, kêu chiêm chiếp. Irin dùng một chân trước tát vào tay Yoohyun-ie.
Em không có ý xấu! Yoohyun-ah, dừng lại đi!
”Anh vẫn không thể chặn được điều này.“
Bàn tay bịt kín hơi thở của tôi buông ra. Tôi thở dài một hơi và vỗ nhẹ vào lưng Peace, nói với nó là không sao.
”Lấy đi Eunhye cũng không khó. Bởi vì anh quá sơ hở với em. Nếu em đến gần anh với vẻ mặt không thù địch, có lẽ anh thậm chí sẽ tự mình tháo Eunhye ra và đưa cho em.“
Tôi không thể nói gì vì em ấy đúng. Nếu Yoohyun-ie nói kiểu ‘hyung, cho em mượn Eunhye một lát,’ tôi sẽ ‘ồ, được’ và đưa nó cho em ấy. Chắc chắn là tôi có rất ít khả năng ngăn cản em trai làm tổn thương mình. Có chăng là trốn thật kỹ, và nhận được sự bảo vệ từ những thợ săn hạng S khác.
”Không liều lĩnh là tốt nhất, nhưng mà… ngay cả như vậy, Yoohyun-ah, đó là em mà. Ký ức của em vẫn còn đó, em thực sự muốn làm tổn thương anh sao?”
Khi tôi nói tôi tin em ấy, đôi mắt Yoohyun-ie cụp xuống.
“Chính vì là em nên mới nguy hiểm, hyung. Tất cả những gì quan trọng với em là anh. Không gì khác ngoài anh. Vậy làm sao em có thể để anh một mình? Em có lẽ sẽ…”
Đôi môi của em trai tôi cong lên thành một nụ cười. Nó hơi khác với nụ cười tôi thường thấy. Nó giống với nụ cười trước khi em ấy rút vũ khí ra và bước vào trận chiến. Không, nó còn sâu sắc và mãnh liệt hơn thế.
“Nuốt chửng anh. Sạch sẽ, không để lại một chút tro vụn nào. Và bằng tất cả trái tim em. Bởi vì như vậy thì em sẽ không phải lo lắng rằng anh sẽ bị tổn thương hay bị ai cướp đi nữa.”
Tôi nhìn chằm chằm vào Yoohyun-ie, quên cả chớp mắt.
“Và em cũng sẽ không thể sống tiếp được. Vì em sẽ đốt cháy tất cả mọi thứ. Nghe có vẻ điên rồ, nhưng đó là điều em muốn. Là bản ngã không kiềm chế của em.”
Vì vậy, em ghét chính mình. Yoohyun-ie lẩm bẩm.
– Hyung! Hoàn toàn không phải là Yoohyun-ie ghét anh! Là vì cậu ấy yêu anh quá nhiều! Có thể khó cho con người hiểu được loại chuyện này, nhưng nó là phổ biến trong số các nguyên tố lửa!
Ờm… Irin à. Giờ thì anh hiểu vì sao tinh linh nước lại sợ tụi em, nói rằng các em nguy hiểm. Mà… nó thật sự phổ biến hả? Hay là em đang bịa ra để bênh Yoohyun-ie? Hay là giữa các tinh linh lửa, kết cục không giống nhau?
“Ý anh là, điều này… anh nên diễn đạt như thế nào. Nó hơi tự hủy hoại, nên nói thế nào đây……?”
Thành thật mà nói, tôi thực sự không biết mình nên diễn đạt như thế nào. Thật may mắn là tôi đã nghe về điều này từ Sung Hyunjae và tinh linh nước; nếu không, tôi đã khá hoảng loạn.
– Lửa vốn dĩ là như vậy mà, anh biết không, hyung!
Irin nắm lấy tay tôi bằng hai chân trước của nó và nói thay cho em ấy một cách siêng năng, đưa ra những lời giải thích và bào chữa.
– Khi tất cả những gì có thể cháy đã cháy hết, chúng em sẽ tự lụi tàn. Yoohyun-ie gần gũi với chúng em hơn là với con người. Đó là cách anh ấy được sinh ra! Đó chỉ là một bản năng. Đó không phải là điều xấu. Anh không cảm thấy khó chịu với Yoohyun-ie chứ, hyung?
”Khó chịu? Tại sao anh lại khó chịu? Nhóc cũng lo lắng về điều đó sao?“
“Giờ thì không.”
“Tức là đã từng sợ, đúng chứ?”
”Ngay cả khi anh nói anh chấp nhận em, em cũng không có ý định thử phá giới hạn. Vì nếu trước đó em chịu đựng được, thì bây giờ cứ chịu đựng tiếp là được mà.”
Đột nhiên, tôi nhớ lại những sự cố mà Yoohyun-ie đã gặp phải cho đến nay. Những chuyện liên quan đến tôi thì không sao, nhưng… ngoài chuyện đó ra, em ấy đã đánh nhau với Yerim-ie ở Hồng Kông, phá hủy trung tâm cách ly đặc biệt và giết chết tất cả các tù nhân, còn đi tìm Choi Seokwon định giết luôn. À thì… nói cho cùng, chúng đều là những vấn đề liên quan đến tôi, nên em ấy cũng gọi là biết kiềm chế… nhỉ?
“Cục trưởng Song từng nói rằng anh ấy đã chuẩn bị tinh thần mất một cánh tay hoặc gì đó khi đối đầu với em.”
“Em là Thợ săn hạng S, nên như vậy cũng hợp lý. Dạo này anh cũng không có ý kiến gì mà.”
Ánh mắt Yoohyun-ie hơi hạ xuống. Đúng là trước đây tôi có nói rằng mình không thích, vì lúc đó tôi chẳng hiểu gì về thợ săn cả. Nhưng sau bao nhiêu lần lăn xả, tôi đã thấm thía việc các thợ săn hệ chiến đấu cấp cao, nhất là hệ tấn công, thường rất hiếu chiến.
Thậm chí chẳng cần là thợ săn hệ tấn công, vẫn có một số kẻ khốn có tính khí rất tệ. So với những tên khốn đó, Yoohyun-ie rất còn tốt lắm. Em ấy không hề đi bắt nạt kẻ yếu, mà chỉ hừng hực ý chí chiến đấu với kẻ mạnh.
“Anh thích em trai mình, dù em ấy có thế nào đi nữa. Tất cả đều thích.”
“Vâng. Nhưng em lại không yêu nổi bản thân mình. Chỉ là phòng trường hợp thứ bị đè nén trong em sẽ trào ra, nên em muốn loại bỏ nó hoàn toàn…”
– Không được, Yoohyun-ah! Khi anh lớn thêm, mọi thứ sẽ ổn thôi!
Đuôi của Irin quẫy mạnh khi nó hét lên.
– Anh vẫn còn trẻ, và vì anh cứ kìm hãm bản thân nên anh mới không thể kiểm soát được thôi—sau này sẽ ổn hết mà!
“Liệu có thực sự ổn không?”
Trước câu hỏi của tôi, Irin gật đầu lia lịa.
– Vâng, hyung! Sau đó anh ấy sẽ còn mạnh hơn nữa. Yoohyun-ie chỉ đang đè nén nó rất nhiều. Anh không thể làm thế với lửa. Nếu anh cứ kìm nén nó, nó sẽ biến dị. Mặc dù thật may mắn khi nó sáng hơn một chút rồi!
Nghe lời Rin-ie, tôi nhớ đến em trai mình trước khi hồi quy. Ngọn lửa đen, độc hại và ngọn lửa xanh. Mặc dù màu đen vẫn còn đậm, nhưng nếu nó trở thành một ngọn lửa hoàn toàn là màu xanh lam thì sẽ mạnh hơn nhiều sao?
“Em hài lòng với mọi thứ như bây giờ.”
– Yoohyun-ahhh, hyung cũng sẽ an toàn! Vậy nên là Yoohyun-ie…!
Yoohyun-ie chộp lấy con thằn lằn đỏ tươi và lấy nó khỏi tay tôi. Giọng nói của Rin-ie bị cắt ngang và miệng nó chỉ há ra rồi khép lại.
“Em nhắc đến chuyện này chỉ vì em muốn nói với anh tất cả mọi thứ một cách trung thực. Đừng lo lắng về nó.”
“…Làm sao anh không lo lắng cho được?”
“Dù sao cũng không có cách nào khác. Và em hiện đang ổn. Em không muốn có bất kỳ yếu tố rủi ro nào còn lại có thể làm tổn thương anh.”
Những lời đó chạm đến trái tim tôi. Cái ‘yếu tố rủi ro’ đó chính là con người nguyên bản của em, nhưng nghĩ đến việc em không muốn nó tồn tại…
“Vậy thì hứa với anh một điều. Rằng em sẽ không kìm nén bản thân và trói buộc bản thân mình hơn so với bây giờ.”
“Em đã nói với anh rồi. Nó đang ở một mức độ tốt. Nhưng nếu có thể loại bỏ nó được thì…”
Phụt! Một ngọn lửa nhỏ bùng lên. Irin, bị bắt trong tay Yoohyun-ie đang vùng vẫy dữ dội. Nó là một tinh linh có thể thấm và xuyên qua không chỉ cơ thể con người mà cả các vật thể khác, nhưng dường như nó không thể thoát ra nếu bị chủ nhân của nó bắt được.
“Rin-ie cũng phản đối điều đó, em biết đấy. Anh cũng vậy. Như Rin-ie đã nói, hãy đợi thêm một chút nữa. Vì có thể sẽ ổn nếu em lớn hơn một chút.”
Trước lời nói của tôi, Yoohyun-ie gật đầu một cách miễn cưỡng. Có cách nào để giúp em ấy không? Dù hơi khó chịu, nhưng liệu tôi có nên tham khảo ý kiến của những kẻ phản luân chết tiệt đó không? Bọn họ biết rõ nhất về mấy loại chuyện này mà.
Ngay lúc ấy, có thứ gì đó lao ra khỏi rừng. Nó lao qua một khoảng cách dài ngay lập tức và đáp xuống trước Peace, không ai khác chính là Moon Hyuna. Chẳng lẽ cô ấy đã hoàn thành việc săn bắn nhanh hơn Yerim-ie, người có kỹ năng bay và di chuyển tức thời, và Noah, người có thể biến thành rồng hoàn toàn? Tôi đang cảm thấy thật ngạc nhiên thì một vết cắt dài trên tay áo của cô ấy lọt vào mắt tôi.
“Cô bị thương sao?”
Trong một hầm ngục cấp A? Đừng nói với tôi là một con quái vật ngoài bảng xếp hạng đã xuất hiện hay gì. Chẳng lẽ cô ấy đã quay trở lại sớm vì điều đó? Trước lời nói của tôi, Moon Hyuna-ssi cười toe toét và chỉ vào Yoohyun-ie.
“Thiếu gia đã nổi cơn trước đó.”
“À…….”
“Cậu ấy rút kiếm ra ngay lập tức. Ánh mắt thì như mất trí mà hành động lại rất bình tĩnh và sẵn sàng tấn công, đã lâu rồi tôi mới có cảm giác ớn lạnh như vậy.”
“…Tôi xin lỗi.”
Tôi đã không tỉnh táo, nên tôi không biết gì. Hoặc có thể là trong khi Sung Hyunjae sử dụng vật phẩm chặn âm thanh. Tôi nghĩ mình đã nghe thấy Yoohyun-ie hét lên để mọi người tránh ra, là lúc đó sao?
“Chắc cậu không nhận ra, nhưng lúc đó khá hỗn loạn. Vì mọi người đều quan tâm đến cậu .”
“Tôi đã không minh mẫn vào thời điểm đó, nên… Cảm ơn vì đã giúp đỡ kịp thời.”
“Gì? Cậu không muốn tỏ ra yếu đuối trước bọn trẻ, đó là điều đương nhiên. Nếu tất cả chúng ta đều làm ầm lên thì mọi chuyện sẽ chỉ tồi tệ hơn. Hơn nữa, tôi đã thấy rất nhiều người như cậu. Trong những ngày đầu, ý tôi là vậy. Tôi đã quen với nó nên tôi có thể phản ứng nhanh chóng.”
‘Những ngày đầu’ mà cô ấy nói chắc hẳn là ngay sau khi hầm ngục xuất hiện. Khi nhiều người chết, bị thương hoặc mất tích. Hình ảnh Hyuna-ssi xoa dịu mọi người hiện lên trước mắt tôi.
“Mà sao cô quay lại sớm vậy?”
“Tôi quay lại sau khi xử lý mọi việc ổn thỏa. Dù sao thì cũng không cần phải bắt hết chúng. Những người khác sẽ xử lý tốt thôi. Hay là thiếu gia muốn đi thay?”
“Tôi không có ý định để hyung ở lại đây.”
“Đừng như vậy, hãy cho chúng tôi một chút không gian riêng tư. Tôi có chuyện muốn nói với Giám đốc Han. Lúc nãy cậu đã nhận được sự giúp đỡ của tôi rồi, phải không? Theo những gì tôi thấy, lời khuyên của tôi đã có tác dụng tốt.”
Lời khuyên? Moon Hyuna giải thích cho tôi đang bối rối.
“Chỉ là bảo cậu ấy bình tĩnh lại, nhưng dài dòng hơn thôi. Vì thiếu gia rất dễ kích động khi tình trạng của cậu xấu đi. Điều đó chỉ tăng thêm rắc rối. Trông cậu như thể cần một người thân cận bên cạnh để ôm và xoa dịu cậu một cách bình tĩnh.”
Tôi đã tự hỏi làm thế nào mà Yoohyun-ie lại bình tĩnh như vậy khi tôi ở trong tình trạng đó. Nếu tôi là Yoohyun-ie, tôi đã khá hoảng hốt và hỏi có chuyện gì, nhưng em ấy đã không hỏi tôi bất cứ điều gì. Tôi thực sự rất vui vì Hyuna-ssi đã để ý đến em ấy.
Nếu cô ấy không làm vậy, nói thật là mọi thứ sẽ còn khó khăn hơn.
“Đi rồi về đi, Yoohyun-ah. Peace và Hyuna-ssi ở đây, nên anh sẽ ổn thôi.”
Em trai tôi nhìn Moon Hyuna với vẻ không hài lòng. Tuy nhiên, không nói nhiều, em ấy ngoan ngoãn xuống khỏi lưng Peace.
“Yoohyun-ie cũng cảm ơn sự giúp đỡ của cô.”
“Thật sao? Không có gì đâu, thiếu gia~”
Giả vờ không nhìn thấy Moon Hyuna vẫy tay, Yoohyun-ie bảo tôi cẩn thận và rời đi. Chuyện cô ấy phải nói có liên quan đến Sigma sao? Tôi nghĩ Hyuna-ssi khá gắn bó với Sigma, nhưng…
“Sung Hyunjae-ssi đã không nói với cô sao?”
Tôi hỏi khi ra hiệu cho Peace quay lại. Hyuna-ssi lập tức đi sát bên cạnh tôi.
“Nói gì cơ?”
“Về Sigma.”
“À, cậu ấy, ừm. Tôi không định hỏi đâu.”
Moon Hyuna vò mái tóc đỏ của mình.
“Tôi có thể thấy rõ ràng là cậu ta không đến, nên… thôi vậy. Tôi chỉ là muốn để lại một chút hy vọng thôi.”
“Anh ta nhờ tôi chuyển lời lại, nhưng nếu vậy thì tôi có nên nói không?”
Nghe tôi nói, Moon Hyuna nheo mắt lại. Biểu cảm của cô ấy phức tạp, như thể vừa muốn nghe vừa không muốn nghe.
“Ừm… trước tiên, cậu ta còn sống chứ?”
“Ừ. Chắc chắn.”
“Vậy thì nói đi.”
“Anh ta sẽ đến trễ một chút.”
Nhìn tôi, cô ấy mỉm cười.
“Vậy à? Thế thì không sao.”
“Anh ta đã an toàn chuyển sang một thế giới khác. Tôi không biết là ở đâu, nhưng anh ta nói chúng tôi sẽ gặp lại.”
“Vậy thì cậu ta sẽ đến thôi. Không cần lo lắng.”
Cảm thấy nhẹ nhõm hơn, cô ấy duỗi người ra thật mạnh.
“Vậy, chuyện cô định nói là gì?”
“Cậu biết đội của Seok Hayan chứ. Tôi muốn cậu làm trung gian giữa chúng tôi. Một cách lặng lẽ, không để lộ dấu vết, để trông như cậu không hề liên quan. Tôi đã thử liên lạc với họ trước đây nhưng bị từ chối. Bảo mật là điều rất quan trọng.”
“Sao cô không nói với tôi ngay từ đầu?”
“Khi đó chưa gấp. Với lại, tôi không muốn cậu bị dính líu một cách công khai.”
Nghe đến từ ‘bí mật, nhất định phải giữ bí mật’, tôi cảm thấy khó hiểu. Ý tôi là tại sao chuyện này lại phải bí mật?
“Tôi cũng có thể giúp cô theo nhiều cách. Tôi đã nói rồi mà, rằng tôi muốn Breaker giành được sự độc lập.”
“Tôi biết. Nhưng mà…”
Moon Hyuna trầm ngâm một lúc, rồi lên tiếng.
“Có thể cậu sẽ hơi khó hiểu, nhưng tôi không chỉ là chính tôi.”
“Hả?”
“Tôi là một nữ Thợ săn.”
Ch- Chẳng phải điều đó quá hiển nhiên sao? Ai mà chẳng biết chuyện này.
“Nếu Sung Hyunjae gây rắc rối, người ta sẽ nói ‘Hội trưởng Sesung~’. Nếu Han Yoohyun gây chuyện, thì lại là ‘Hội trưởng Haeyeon~’. Nhưng nếu tôi mắc sai lầm, nó sẽ trở thành ‘Thợ săn nữ là như thế đấy, đúng là không ra gì’.”
“Cái đó… là vậy sao…?”
“Dù tôi có muốn hay không, tôi cũng đại diện cho họ. Nếu tôi không đủ giỏi thì có nghĩa là các nữ thợ săn đều không đủ giỏi. Thế nên Moon Hyuna nhất định phải là một Thợ săn cấp S không thua kém bất cứ ai. Với tư cách là một Thợ săn, tôi không được phép yếu kém hay bất tài.”
Cô ấy nói rằng điều đó thật phiền phức.
“Ừm, nhưng ngay cả vậy, trông cô vẫn cứ như đang sống theo ý mình. Mà tóc cô cũng vậy nữa.”
“Thôi nào, mấy thứ này không phải điểm yếu. Tôi là Thợ săn cấp S. Nếu tôi trông yếu đuối, họ sẽ xâu xé tôi. Nhưng nếu tôi tỏ ra mạnh mẽ, họ sẽ không dễ dàng động đến. Thế nên tôi mới có thể hành động khá thoải mái.”
Tôi từng thắc mắc làm thế nào mà Hyuna-ssi lại có thể đứng vững giữa những người sinh ra đã là cấp S như Yoohyun-ie và Sung Hyunjae. Hóa ra là cô ấy đã rất cố gắng.
“Tất nhiên, điều đó cũng hợp với tính cách của tôi. Tôi thích đi khắp nơi và nghiền nát mọi thứ. Nhưng dù tôi có giỏi đến đâu, con người sao có thể hoàn hảo được? Tuyệt đối không thể. Dù vậy, nếu tôi không tỏ ra hoàn hảo, những người xung quanh tôi sẽ bị tổn thương. Không chỉ riêng tôi, những người khác cũng vậy. Chúng tôi lúc nào cũng phải căng thẳng để không bị phát hiện ra điểm yếu. Bởi vì dù thế giới có thay đổi, nó vẫn luôn bất công với chúng tôi.”
“V- Vậy nên…”
“Tóm lại, nếu tôi nhận sự giúp đỡ một chiều từ cậu – một người đàn ông – thì đó sẽ trở thành vết nhơ không chỉ của tôi mà còn của các Thợ săn nữ. Vì thế tôi cũng từ chối đề nghị của Sung Hyunjae. Chúng tôi phải tự đứng trên đôi chân của mình. Trên mọi phương diện.”
Cô ấy nói rằng những chuyện khác thì có thể qua loa, nhưng việc Breaker giành độc lập thì nhất định phải hoàn hảo, Moon Hyuna mỉm cười.
“Thế nên bất cứ điều gì liên quan đến hội của chúng tôi cũng phải hoàn toàn bí mật, hiểu chứ? Tôi hơi tiếc vì không thể nhận những gì cậu cho.”
“Vâng, tôi nhất định sẽ giúp đỡ một cách kín đáo.”
Dù không hoàn toàn hiểu, tôi vẫn gật đầu. Dù sao thì, việc đánh đồng mọi thứ vốn rất phổ biến…
“Tôi mong là Yerim-ie sẽ không phải chịu gánh nặng này, nhưng chắc không tránh khỏi. Dù sao thì con bé cũng trưởng thành hơn tuổi của mình. Nhưng tình hình đang dần khá lên rồi.”
Moon Huyna nói rằng khi ra ngoài sẽ bận rộn, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ.
Không lâu sau, Yoohyun-ie cùng ba người còn lại quay về. Việc tìm nguyên liệu cho thuốc thể lực không hề khó khăn. Con trùm đã bị hạ gục trong nháy mắt, và cánh cổng dẫn ra ngoài đã xuất hiện.
