Trans: Anh Thư
Beta: Myfamilytwo
Chúng tôi quay lại nơi trống vắng đó, nơi mà bây giờ chỉ còn lại vết tích mờ nhạt của Vua Biển Sương Mù như chiếc đầm lầy khô cạn. Hai bàn tay tôi vẫn lạnh ngắt, chúng đông cứng ngắc như những cái xác quắt queo. Những hạt tuyết trắng vương trên người tôi tan thành những giọt nước, rơi xuống tí tách, và làm ướt viền áo quần và mái tóc tôi.
– Chíp chíp.
– Ba.
Tôi cố trả lời nhưng khuôn miệng không thể chuyển động. Cả người tôi nặng như tấm vải bông tẩm nước. Chẳng biết phải làm sao để cử động, tôi đứng đó ngẩn ngơ và chỉ có thể miễn cưỡng nói.
“…Không sao đâu.”
Không sao đâu. Tôi vẫn có thể đi thêm lần nữa. Đã có cơ hội lần một, thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai.
“Không sao. Ba không sao.”
– Chíppp.
“Chirpie à, con quay lại được không? Có thể- sẽ nguy hiểm.”
Tôi tưởng rằng chúng tôi sẽ đi đến hầm ngục ban đầu. Dù tôi không biết…liệu thật sự có nguy hiểm cho Chirpie không. Tôi bao lấy tay mình quanh Chirpie đang lơ lửng.
“Ba không biết con là ai, Chipie à, hay con có mục đích gì, nhưng.”
– Chíp.
“Cảm ơn nhé.”
Dù con là gì đi nữa, thì con đã đưa ba đến chỗ Yoohyun-ie. Nhóc chim trắng kêu chíp chíp vỗ đôi cánh bé xíu của mình. Việc nó biết chính xác nơi em trai tôi ở, liệu có phải là do nó có liên quan đến loài chim trắng ấy? Vì là chim lông trắng, nên có thể nó có thể là họ hàng của con chim trắng đó.
Con chim trắng đã mang Yoohyun-ie đi.
Lý do đến giờ vẫn chưa rõ. Hồi đầu tôi còn thấy tức giận và thù hận, nhưng giờ thì tôi lại thấy biết ơn.
Giả mà Diarma là người lấy em ấy đi, thì tôi chẳng thể nào biết được hắn ta sẽ đối xử thế nào với em. Nhưng con chim trắng lại giữ em tôi an toàn không một vết xước. Nếu cô ta bảo vệ Yoohyun-ie cứ như vậy, cho đến khi tôi đến tìm em ấy…
Và nếu cô ta không cản đường tôi khi cơ hội đến, tôi sẽ biết ơn từ tận đáy lòng mình.
“…Myungwoo hẳn là đang rất lo lắng. Quay về nhanh đi.”
– Chíp!
Chirpie nghiêng đầu. Nhóc ấy không hiểu à?
“Ba đang nói đến Myungwoo, Myungwoo! Con ăn quá trời đá ma thuật ở nhà Myungwoo mà. Nhớ không? Đến chỗ Myungwoo đi.”
Cùng với một tiếng chíp, Chirpie biến mất. Chắc đi thật rồi.
– Con phải đi ngủ đây ba ơi.
Changeling bay lên trước mặt tôi và nói, ngay tầm mắt tôi.
“Cảm ơn con nhé. Thật sự cảm ơn con.”
Dù biết rõ mục đích thật sự khi tôi kết hợp viên đá ma thuật, thì đôi mắt vàng ấy vẫn nhìn tôi đầy thương mến khiến tôi cảm thấy thật tội lỗi. Cái đuôi dài của nó đung đưa, đôi cánh đang vỗ của thằng bé óng ánh như một lăng kính.
– Sẽ không lâu đâu. Con sẽ phong ấn lại khắc ấn mana của ba. Bảo trọng nhé ba.
“Ba sẽ không sao đâu, nên đừng lo.”
Chú rồng bé nhỏ tan vỡ như một ảo ảnh. Ngay sau đó, khung cảnh xung quanh tôi biến đổi. Tôi nghe tiếng chim vang qua những tán cây dày. Rồi sau đó.
“Hyung!”
Là Yoohyun-ie.
“Ahjussi!”
Và Yerim-ie.
– Kkiang!
“Yoojin-ssi!”
Peace và Noah chạy đến chỗ tôi.
“Giám đốc Han cũng đã quay lại an toàn…không còn ai bị kẹt lại cả đúng không?”
Moon Hyuna nhìn quanh tôi đầy lo lắng.
“Tôi nghĩ cậu ra ngoài hơi trễ đấy.”
Sung Hyunjae liếc mắt quét người tôi.
“Gì đây, anh….”
Biểu cảm của Yoohyun-ie tối lại khi nhìn thấy mép tay áo tôi bị rách và những cái lỗ trên quần. Mép tay áo là một chuyện, nhưng trên quần tôi có máu. Ôi, trời ơi.
“Ahjussi, chú bị thương à?!”
– Kkuoouoong.
“Tôi sẽ dùng kỹ năng trị liệu lên anh ngay!”
“Không, tôi không sao. Yoohyun-ah, Yerim-ah, tôi không sao. Không có chuyện gì lớn đâu.”
Tôi mỉm cười để trấn an mọi người. Tôi thật sự ổn, chắc vậy. Yoohyun-ie cau mày kiểm tra cơ thể tôi, Yerim-ie cũng giúp, và Peace cọ vào cái chân bị thương của tôi. Noah và Moon Hyuna cũng hỏi han đầy lo lắng.
Gánh nặng trong tim tôi, như một cơn đau bụng dai dẳng, cuối cùng cũng nhẹ dần đi. Đúng vậy, không sao. Sẽ không sao đâu.
“Yoohyun-ah.”
Em trai tôi ngẩng lên, vẻ mặt bực bội. Rõ là đang giận dỗi.
“Thứ em đánh mất, anh…”
Khi mở miệng nói, họng tôi bỗng khô khốc. Khoan đã. Tay tôi…cả hai tay tôi.
Trống không.
“…Hyung?”
Không thấy đâu cả. Rõ ràng lúc nãy còn cầm mà, rõ ràng là thế. Trước khi quay lại nơi đó, nó vẫn còn. Nhưng khi tôi đang ôm Yoohyun-ie… khi tôi ôm em ấy…Chuyện gì đã xảy ra? Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng và lồng ngực tôi lại nặng trĩu. Không thể nào… không thể nào…
“Sao vậy anh?”
“Ahjussi? Có chuyện gì đã xảy ra sau khi bọn tôi đi à?”
Các đầu ngón tay tôi bắt đầu run rẩy. Tôi hoàn toàn không nhận ra… tôi đã để rơi viên ngọc chứa đựng ký ức của em trai mình. Thật ngu ngốc, sao tôi có thể…
Tôi làm mất rồi. Tôi đã để lại em trai mình, và tôi còn làm mất ký ức của em ấy. Cuối cùng thì, tôi…chẳng mang được gì về. Cả hai tay tôi trống trơn. Tôi không làm được, cả chuyện nhỏ như vậy… tôi cũng không làm được.
Rắc. Như thể có gì đó trong tôi vỡ vụn. Một sợi dây mỏng manh cuối cùng cũng đứt đoạn..
“X-Xin lỗi….”
“Anh, sao tự dưng anh lại –“
“Yoohyun-ah, làm ơn, chờ một chút thôi…”
Đừng nhìn. Tôi phải rời khỏi đây. Tôi phải trốn đi. Mặc dù chính tôi cũng không rõ lý do là gì…Tôi chỉ.
“Hyung!”
“Thả – Thả ra, thả anh – ra!”
Tôi hất tay Yoohyun-ie đang giữ lấy mình ra. Tôi bước đi loạng choạng như thể cố vùng thoát khỏi cái gì đó. Tôi không thở được. Tưởng như có ai đó đã chặn họng tôi lại.
“Thiếu gia1, bình tĩnh lại một chút đi. Yerim-ah, cả em nữa. Thợ săn Noah, Peace, chặn cậu ấy lại.”
“Tránh ra ngay!”
“Mọi người định làm gì khi cứ lao vào như vậy!”
Ngay khi tôi khụy xuống, chẳng biết mình đang đi đâu, ai đó nâng tôi dậy. Người đó đưa tôi ra khỏi chỗ đó bằng những sải bước dài.
“Thở đi.”
“Hộc…hộc…”
Có bàn tay vỗ nhẹ và vuốt dọc lưng tôi. Nhưng tôi vẫn không thở nổi. Cảm giác cứ như cổ họng tôi sắp rách toạc ra. Tôi muốn nôn ra cái gì đó, nhưng chẳng có gì cả. Mọi thứ cứ nghẹn lại. Cảm giác như cố lấy một tảng đá to ra khỏi cái lỗ bé xíu. Đau. Đau lắm.
“Han Yoojin. Yoojin-ah.”
“Hư…ư…”
“Cứ khóc đi. Ở đây họ không nghe được đâu.”
Đôi mắt tôi khô khốc và cổ họng vẫn nghẹn đắng. Chỉ còn tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra.
Không ổn. Chắc chắn là không ổn. Sao mà ổn được. Sao tôi có thể? Bằng cách nào? Sao tôi có thể ngủ, sao tôi có thể ăn, sao tôi có thể thở? Sao tôi có thể… sống, như thế?
Trái tim tôi nóng nổi. Cảm tưởng như tôi đã muốt một quả banh lửa. Bên trong đã hóa than đen. Không, thực ra từ lâu nó đã cháy sạch, chỉ còn tro tàn.
Từ nơi bị thiêu rụi ấy, tiếng nấc nghẹn không thành tiếng bật ra. Trong tình trạng này, sao tôi có thể sống sót như thế? Tôi chỉ là một tàn vật. Thật sự.
“…Hyung.”
“Ư, hư…”
Yoohyun-ie đứng trước tôi. Tôi chật vật trốn đi, nhưng cánh tay giữ chặt tôi không hề nhúc nhích.
“Hyung.”
Em trai tôi quỳ xuống. Đặt hai đầu gối xuống đất, ngước mắt nhìn tôi. Em chờ mà chẳng hối tôi, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng và chờ đợi.
“…Khụ! Hức, ức.”
Trong ánh mắt đó, tiếng thở nghẹn ngào của tôi bật ra. Cổ họng tôi vẫn đang cháy bỏng, mỗi lần thở là cảm giác như cả niêm mạc tôi đều đang chảy ra. Bàn tay giữ lấy tôi chậm rãi buông ra. Tôi sụp người xuống, như sắp sụp đổ. Yoohyun-ie đỡ lấy khi tôi sụp đổ, tôi nắm chặt lấy tay em. Em ấy cầm lại bàn tay đang tóm chặt của tôi.
Những hơi thở bật ra hóa thành tiếng khóc. Chúng nghe như âm thanh từ một con quái thú đang chết dần, khó nghe tận cùng. Tôi khóc như thể mình đang chết đi. Mọi thứ đã chất chứa bao lâu, giờ trào ra tất cả. Cho đến khi chỉ còn một cái vỏ rỗng.
Và kể cả khi đó.
“Yoohyun, à…”
Không phải tất cả đều biến mất. Vẫn – vẫn còn lại gì đó mà. Còn nhiều hơn tôi nghĩ. Đấy là những gì mới có được sau khoảng thời gian không bao lâu ấy.
Đủ để tôi có thể nói ra mà không suy sụp hoàn toàn.
“Anh – không ổn…”
“…Ừ, anh à.”
“Anh không ổn chút nào, có lẽ là chưa bao giờ, có thể là tương lai cũng không.”
Họ bảo vết thương rồi sẽ lành. Nhưng có những vết sẹo sẽ đi theo mình đến cả đời. Có lẽ chúng sẽ mờ đi đến độ khiến người ta quên mất, nhưng chúng cũng có thể trở nặng hơn. Chúng có thể bất chợt rách ra và bị rạch lại. Như người ta vẫn hay nói, vết thương cũ sẽ đau nhức khi trời trở mưa, những gì trong mắt người khác có vẻ chẳng đáng là bao có thể là cả một cơn bão.
“Yoohyun-ah, anh…”
Đây là thứ tôi sẽ không bao giờ quên được. Tôi có thể đào tim mình lên rồi chôn nó từng chút một, nhưng nó sẽ không bao giờ biến mất. Tôi sẽ bất ngờ nhớ lại, rồi bị đâm một nhát vào tim, và lại khập khiễng.
“Anh sẽ vẫn đau đớn, vẫn khổ sở… có thể sẽ khiến em, và mọi người, lo lắng. Anh muốn nói rằng mình ổn, anh phải ổn… nhưng…”
“Không sao đâu, hyung.”
Yoohyun-ie ôm lấy tôi.
“Anh không cần phải ổn. Anh có thể đau mà. Tất nhiên anh không sao là tốt nhất, nhưng anh không cần phải ép mình chịu đựng đâu.”
Giọng em thì thầm bên tai tôi, nhẹ nhàng và dịu dàng.
“Em yêu anh dù anh có thế nào đi nữa. Kể cả nếu anh mệt mỏi đến mức muốn buông bỏ tất cả vì anh không thể kham nổi nữa. Dù anh có quyết định và chọn lựa thế nào.”
“…Anh xin lỗi, Yoohyun-ah. Anh.”
“Không.”
Yoohyun-ie hơi chần chừ, rồi lại nói.
“Thật lòng mà nói thì, biết anh đang đau khổ thế này em cũng đau lòng lắm, nhưng em cũng thấy vui.”
“…Hả?”
“Thật mừng vì anh nói cho em biết và dựa dẫm vào em.”
Tôi ngẩng đầu lên. Yoohyun-ie nở một nụ cười nhạt nhòa.
“Nên… em mới là người thấy có lỗi anh à. Em sợ mấy lời này sẽ khiến anh khó chịu.”
“Không, không phải. Anh cũng sẽ rất vui nếu em nói anh nghe những điều khiến em tổn thương hay những khó khăn em gặp phải.”
Nụ cười của em trai tôi đậm hơn. Dù tôi chẳng còn tí sức nào, dù cả người tôi mệt rã rời, trái tim tôi nhẹ nhàng hơn. Tôi thấy như mình vừa được đằm mình vào nước ấm, cùng làn sóng nước dịu dàng, trong veo.
Sau khi thở ra một hơi dài, tôi cười lại với em ấy. Không ổn cũng không sao cả.
“Tôi cầm lấy tay cậu có được không?”
Giọng Sung Hyunjae vang lên từ phía sau tôi. Quay đầu lại, tôi thấy anh ta cần một vật phẩm cách âm trong tay. Anh ta đứng sừng sững như thể canh giữ cho bọn tôi.
“Anh còn tay để nắm đấy chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
Anh ta đưa cánh tay đã từng bị đánh bay về phía tôi. Cầm lấy tay anh ta, tôi đứng lên. Rồi sau đó, tôi đưa tay ra cho Yoohyun-ie. Em trai tôi không cần giúp, nhưng em vẫn cầm lấy tay tôi và đứng lên.
“Ừm, trước hết thì cảm ơn.”
Nỗi xấu hổ muộn màng dâng lên. Mặt tôi chắc chắn là một mớ bùi nhùi. Tôi không biết mình đã khóc vậy bao lâu rồi. Trước khi Sung Hyunjae đáp, tôi nhanh chóng bảo ‘mọi người chắc đang lo lắm’ rồi đi luôn.
“Ahjussi!”
- Kkeuung, kkyang.
“Yoojin-ssi, anh không sao chứ?”
Yerim, Peace, Noah và Moon Hyuna chạy ào qua. Moon Hyuna cũng nhìn tôi đầy lo lắng. Ngại thật đấy, nhưng tôi cũng biết ơn.
“Dạo gần đây khó khăn quá, nên tôi mới như thế. Tôi đã đụng mặt con sứa trước khi ra ngoài. Ý là cái kẻ khiến tất cả chúng ta rơi vào cái hầm ngục kỳ lạ kia ấy.”
“Hyung!”
Yoohyun-ie giật mình, Yerim-ie và Noah cũng hoảng. Và rồi là một tràng càm ràm dội xuống. Nhưng lần này tôi thật sự không làm gì cả, tôi hoàn toàn là nạn nhân cơ mà.
“Vậy nên con ma thú đó đã ngăn cô ta lại. Và Vua Biển Sương Mù chết rồi.”
Tôi giải thích ngắn gọn rằng từ viên đá ma thuật tôi hợp thành, một con ma thú cực mạnh – dù chỉ dùng được một lần – đã ra đời và giải quyết xong mọi việc. Sung Hyunjae nhìn tôi như thể nhận ra gì đó, nhưng không chen ngang.
“Giờ thì, đột kích hầm ngục này thôi. Tôi không biết nó ở ngoài đến khi nào nữa.”
“Nè chú.”
Yerim-ie tạo ra một khối nước cỡ cái chậu và đưa đến trước mặt tôi.
“Gương mặt chú trông bầy hầy lắm.”
“Cảm ơn nhé.”
Tôi rửa mặt bằng nước ấm, rồi cô bé cũng đưa tôi một cái khăn tay. Noah dùng kỹ năng hồi phục cho tôi đề phòng bất trắc, còn Peace hóa lớn che chắn bên cạnh tôi.
“Này, chú này…”
Sau khi bảo tôi trông cực kỳ mệt mỏi và mau leo lên Peace nhanh đi, Yerim-ie nói nhỏ.
“Vì lần này có vẻ liên quan đến Han Yoohyun nên tôi mới nhịn được đấy. Chứ thật ra tôi cũng muốn chạy đến chỗ chú lắm.”
Tôi nói rằng chắc chắn lần sau sẽ không để cô bé lại phía sau, rồi bật cười thật tự nhiên.
“Tất nhiên là không nên rồi, tôi cũng sẽ buồn lắm nếu Yerim-ie bị tách ra.”
Yoohyun-ie đứng ra phía sau tôi, quay lưng lại ra chiều bảo vệ, và chúng tôi lên đường. Hầm ngục này cấp A nên với những người hiện tại bọn tôi đang có, cuộc đột kích sẽ kết thúc sớm. Mọi người tản ra các phía để thoát ra ngoài nhanh hơn dù chỉ một xíu.
Có lẽ do nghĩ cho tôi, Peace bước đi chậm rãi và không lắc lư gì nhiều. Tôi tựa lên lưng Yoohyun-ie, cơn buồn ngủ ập đến. Là cảm giác dễ chịu sau một trận khóc lớn.
‘Tôi phải kể toàn bộ câu chuyện.’
Cho càng nhiều người càng tốt, ít nhất thì em trai tôi cũng phải biết. Tôi sẽ kể dù cho mấy người Phản Luân bảo tôi không được nói ra. Trừ khi có gì đó xảy ra đến độ hủy diệt thế giới, còn không thì tôi vẫn sẽ kể em nghe.
Rằng, ‘em đã cứu anh.’
Tôi không muốn nói đến những tháng năm đau khổ mình đã trải qua, nhưng tôi muốn kể lại làm sao tôi có thể đứng ở đây lúc này, làm sao mình lại có thể ở cùng nhau lần nữa.
Và làm thế nào để ngay lúc này, dù cho cả thân có toàn sẹo, tôi vẫn hạnh phúc.
Tôi nói với đôi mắt nửa nhắm nửa mở. Nếu bỏ qua mấy tiếng gầm gừ thỉnh thoảng của quái vật từ xa, thì gió nhẹ, bóng cây đung đưa đều mang lại cảm giác yên bình.
“Vậy thì, em cũng thế. Em cũng có chuyện chưa nói với anh.”
“Hửm? Là gì thế? Anh nói cái này trước thôi, nhưng không cần ép bản thân nói ra đâu nhé.”
Tôi cảm thấy Yoohyun-ie đang lắc đầu như thể nói rằng không đâu.
“Là về em.”
“Em?”
“Vâng. Em ghét mình lắm.”
Tự dưng em nói cái gì vậy? Tôi tỉnh tức thì. Vặn người lại, tôi quay qua nhìn Yoohyun-ie.
- Đổi từ ‘cậu chủ’ -> ‘thiếu gia’: biệt danh mà Hyuna và Hyunjae dùng để gọi Yoohyun. ↩︎
