S-class

Chương 277: Khi chấp nhận (1)

Trans: Thaor Uyn
Beta: Gulu

 

“…Bên ngoài ổn chứ? Mọi người sẽ lo nếu ba biến mất quá lâu.”

Con sứa chết tiệt ấy nói rằng cô ta đã cưỡng ép xâm nhập và rồi tạo ra một lỗ hổng. Không đi thẳng ra ngoài mà luồn lách qua hầm ngục, nên có thể người bên ngoài vẫn chưa biết. Cũng có thể đã có biến cố gì đó xảy ra. Trước câu hỏi khẽ khàng của tôi, Changeling gật đầu, nhẹ đáp xuống trước mặt.

– Nơi này tựa như một khe hẹp, nên thời gian gần như đứng yên. Ba à, cho dù thế giới có bị ảnh hưởng đôi chút, thì vẫn ổn thôi.

“Đôi chút?”

– Nơi ba đang sống thì vẫn an toàn.

“…Vậy còn những nơi khác?”

Con rồng vảy ánh hồng bạc ngồi sụp xuống như con người, hai chân trước đặt gọn gàng trước ngực. Đôi mắt to tròn chớp chớp, trông như đang làm nũng.

– Bao phủ cả thế giới không dễ, nên con chỉ gia cố lớp chắn dày hơn quanh quốc gia ba ở. Những nơi khác… thì hơi mỏng.

“Mỏng… vậy có sao không?”

– Vẫn còn một phần năng lượng bảo vệ nguyên sơ. Khi nó cạn kiệt, có lẽ độ khó của các hầm ngục ở quốc gia khác sẽ tăng nhanh hơn?

Nếu thế thì còn nhanh hơn nữa. Dù không vậy, tôi cũng từng nghe rằng vì hồi quy, độ khó sẽ tăng nhanh chóng.

“Khi nào năng lượng bảo vệ nguyên sơ sẽ biến mất?”

– Ta cũng không rõ. Có thể là vài ngày, có thể là vài năm. Dù sao, lỗ hổng vẫn còn đó, nên ba phải thận trọng. Ta đã gia cố kỹ càng nơi ba ở rồi.

Changeling ve vẩy chiếc đuôi, bảo tôi hãy tin nhóc. Nhưng nếu các nước khác lần lượt sụp đổ, thì nước tôi cũng khó tránh. Đây đâu phải một hòn đảo biệt lập, quái vật vẫn có thể tràn đến bất cứ lúc nào. Dù có là đảo thì lũ quái bay được vẫn có thể vượt qua biển thôi.

Dù sao đi nữa, nếu không có đứa nhỏ này, thế giới này có lẽ đã sụp đổ từ lâu.

“Giỏi lắm.”

Tôi xoa đầu nó, đôi tai nó cụp xuống đầy sung sướng. Tiếng kêu khe khẽ như mèo con làm dịu đi nỗi lo trong tôi.

Nhìn Changeling im lặng, tôi bỗng cảm thấy trống rỗng. Dù năng lực của nó vẫn còn, tôi lại thấy mình yếu ớt đến nỗi còn không bằng một cấp F. Tôi cố xua đi những suy nghĩ vẩn vơ. Đến giờ vẫn ổn mà, chưa có gì nghiêm trọng.

“Giờ… chúng ta nên quay lại thôi.”

– Lớp chắn vẫn chưa hoàn thiện. Con cần thêm chút thời gian nữa.

“Được. Nhưng khi lớp chắn hoàn tất, con sẽ không thể dùng năng lực đó nữa, đúng không?”

Tôi chẳng mong chờ gì nhiều. Đó là một năng lực khiến cả Vua Biển Sương Mù cũng kinh ngạc. Nếu không phải năng lực dùng một lần thì chẳng khác nào một viên Đá Ước Nguyện lừa đảo. Và đúng như dự đoán, Changeling lắc đầu.

– Con chỉ có thể dùng lại năng lực ban đầu.

“Năng lực ban đầu?”

– Khả năng biến huyễn tưởng thành hiện thực. Chính là thứ con đang dùng với ba lúc này. Nhưng sẽ không hoàn hảo như hiện giờ.

Dù không hoàn hảo, nó vẫn là một năng lực cực kỳ hữu ích.

“Con dùng được tới mức nào?”

– Chỉ ở mức mượn năng lực của ai đó trong một thời gian. Người mạnh nhất như chú thì không thể, cơ thể ba không chịu nổi. Với các vệ binh thì được, nhưng cũng rất áp lực. Thợ săn cấp S xung quanh ba cũng vậy.

Nghe thế, tôi nhớ lại lời Luga Peya, nếu cứ tiếp tục dùng kỹ năng vượt ngưỡng chỉ số, tôi sẽ chẳng sống được bao lâu nữa.

Chẳng đáng ngạc nhiên. Trước khi hồi quy, tôi đã từng nghe về những Thợ săn liều lĩnh bị gục ngã hoàn toàn. Các thợ săn cấp cao thì còn chịu được, nhưng những người cấp trung và thấp thì cực kỳ nguy hiểm.

Tôi từng nghĩ mình chỉ hỗ trợ nên chắc sẽ không sao. Những trị liệu sư có kỹ năng mạnh vẫn sống khỏe mà. Nhưng có vẻ tôi đã lầm. Năm mươi năm, có phải là quá ngắn không? Tôi cần sống lâu hơn Yoohyun-ie. Không biết từ giờ đến cấp L thì tốn 50 hay 70 năm. 50 năm nữa tôi sẽ 75 tuổi. Chẳng trẻ trung gì.

May mắn thay, Myungwoo đang tăng chỉ số. Có lẽ Shalos-ssi không muốn người kế vị của mình yểu mệnh? Ông ấy là người tốt.

“Khi ra ngoài đừng nói năng bừa bãi. Đừng tiết lộ những gì ba thấy ở đây.”

– Con sẽ phải ngủ một thời gian nên cũng không kể được. Nhưng mà, ba…

“Nếu ba cứ bình an mà nhìn thế giới sụp đổ thì ba cũng không sống nổi thêm năm năm đâu. Nếu cứu được thế giới, ba có thể tìm vật phẩm tăng tuổi thọ sau. Vẫn còn nhiều cách khác nữa. Người chết còn có thể cứu sống thì tuổi thọ chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

Tôi không định chết sớm, nhưng cũng không muốn sống như thể bị bọc trong lớp kính. Nếu họ biết, sẽ không chỉ có vài người thấy tìm cách ràng buộc tôi, khiến tôi chẳng làm được gì.

– Ba đừng làm quá sức.

“Ba sẽ không đâu. Khi về nhà, ba sẽ ăn uống đàng hoàng, tập thể dục, và không thức khuya.”

Còn điều này nữa…

‘Phải làm sao để dụ được Người Mới về phe mình đây?’

Có nên dọa kiểu ‘thế giới suýt thì toang’ để kéo cậu ta không? Dù Người Mới đang giúp chúng tôi, tôi vẫn thấy có lỗi. Nhưng tôi không thể từ bỏ lựa chọn đó. Nếu chuyện lần này bị các siêu việt giả phát hiện, hoặc Trăng Lưỡi Liềm tỉnh giấc, chúng ta sẽ không chống đỡ nổi mất.

Thật lòng thì thế giới khác không liên quan gì đến tôi cả. Những kẻ Phản Luân muốn làm gì thì mặc họ. Tôi chỉ cần cứu thế giới của chúng tôi thôi. Đừng dùng tôi để cứu thế giới khác.

‘Liệu điều kiện để cứu thế giới đã đủ chưa nhỉ?’

Yoohyun-ie trước khi hồi quy còn mạnh hơn cả các vệ binh cấp SS. Giờ có lẽ em ấy đang tiến bộ thần tốc, lại còn có kỹ năng của tôi. Những người khác cũng thế.

Tôi không rõ chỉ số hầm ngục sẽ tăng đến mức nào, nhưng trong hai năm, chắc chắn chúng tôi sẽ có thể hạ quái vật SSS. Liệu có cấp L không? Ở nơi của các vệ binh cũng chưa thấy xuất hiện cấp L nào.

Nếu vì thiếu dữ liệu mà không có cấp L, thì trước khi thế giới sụp chỉ có SSS. Chừng đó chắc cũng đủ, nếu ta có thời gian.

‘Mà sao bên Phản Luân vẫn chưa nói rõ mình cần chuẩn bị đến mức nào để cứu thế giới chứ?’

Nếu đã đủ thì nói ra đi chứ? Hay là bọn chúng định lợi dụng chúng tôi để cứu thêm vài thế giới nữa? Nếu biết rõ điều kiện, tôi có thể dừng lại mà không bị dắt mũi.

Thật vô lý là những tên Hiếu Đạo lại cung cấp nhiều thông tin hơn đám Phản Luân, người tự nhận là cùng phe với chúng tôi. ‘Chỉ cần 50 Hunters cấp S’ – thế thì ai mà tin cho được? Muốn được tin thì hãy làm cho đáng tin đi chứ.

Nhưng tôi đâu thể lôi cổ họ ra hỏi… Có vẻ chỉ còn cách là nhắm vào Người Mới như lời Luga Peya. Tặng quà cho cậu ta chăng? Cậu ta thích gì nhỉ?

Khi tôi đang lạc trong những dự tính ngột ngạt, lòng tôi lại nhẹ hẫng. Bận rộn khiến đầu óc bớt mông lung. Lúc đó thì…

– Chíp!

“…Hả?”

Một âm thanh lạ đột nhiên vang lên. Không đời nào… Chirpie?

– Chíp chíp.

“Chirpie?!”

Là nó thật! Con chim tròn trắng xuất hiện chẳng biết từ khi nào, đang ngậm viên ma thạch trong mỏ─hả?!

“Chirpie! Không được!”

Đó là viên ma thạch của Luga Peya! Chirpie đang cố nhét nó vào miệng. Nó dùng cả cánh để nhai gần hết viên ma thạch, chỉ chừa lại một viền nhỏ. Tôi hoảng loạn lao đến chộp lấy Chirpie, nhưng…

– Chyuup.

“Chirpie-yahhh!”

Đã quá trễ. Viên ma thạch đã biến mất vào trong miệng nó. Nếu nó bị thương thì sao?! Bình thường đến ma thạch cấp A cũng khó nuốt với Chirpie, nhưng viên này nhỏ nên nó đã nuốt trọn. Tôi ngửa nó lên, lắc thử, nhưng nó chỉ đập cánh rồi vẫn không nhả ra.

– Chíp chíp!

“Con có sao không?! Sao lại đến đây nữa?! Ba đã bảo con ở yên mà!”

– Đi đến đây không dễ.

Changeling nói, trèo lên vai tôi.

– Có vẻ kỹ năng dịch chuyển của nó rất… Ơ, ba!

Changeling giật mình. Tôi cũng vậy. Tầm nhìn tối sầm, một áp lực khủng khiếp đè lên tôi. Như cả đáy biển ép xuống, toàn thân tôi như bị nghiền nát.

– Chíp.

Tầm nhìn dần sáng lại. Một bông tuyết trắng khẽ chạm đầu mũi tôi.

– Ba, nơi này là-

Tuyết rơi trắng xóa. Trong màn tuyết ấy, Chirpie bay lên. Tôi đã từng thấy cảnh này.

Chim trắng giữa trời tuyết. Xa xa, một cái cây khổng lồ hiện ra. Cây màu trắng, tỏa rộng vô số cành nhánh.

Trước cả khi hiểu chuyện gì, tim tôi đã chùng xuống. Không thể nào…

– Nếu ba giữ được như hiện tại thì còn ổn, nhưng đưa ba đến đây…

Con không thể giữ năng lực được lâu hơn nữa. Phải quay về ngay. Nghe lời Changeling, tôi lập tức lao đi. Chirpie bay phía trước. Tuyết bám chặt dưới chân. Dù không xa, tôi đã kiệt sức.

Và rồi… tôi thấy em ấy.

“…….”

Tôi há miệng, nhưng không gọi nổi tên em trai.

Em lặng im nằm đó. Tựa như đang ngủ. Khuôn mặt tái nhợt.

Tôi…

“…Hhk.”

Thật lòng mà nói, cảnh tượng này không thật với tôi. Có lẽ vì hiệu ứng của Kháng Sợ Hãi làm lu mờ nhận thức của tôi. Hơn nữa, tôi chỉ ôm lấy cơ thể đã ngừng thở ấy được một thời gian ngắn. Và rồi tôi lại thấy em trai tôi, người vẫn còn sống và khoẻ mạnh.

“…Hh, hngh……”

Yoohyun-ie cười, khóc, tức giận ngay trước mặt tôi. Em ấy nắm lấy tay tôi, bàn tay ấm áp. Ánh mắt, giọng nói, nhịp thở. Tôi có thể cảm nhận mọi thứ rõ ràng.

Em ấy vẫn còn sống. Vậy đây là… ảo giác sao? Hay mơ? Tôi phát điên rồi sao? Hay giữa chúng tôi chưa từng có gì xảy ra?

“…Ah……”

Tất cả sụp đổ. Thực tại xuyên thấu lồng ngực tôi. Thời gian dài tê liệt vỡ vụn trong tôi.

Tôi quỳ gối trong tuyết, giơ tay ra. Bàn tay ấy lạnh ngắt. Cái lạnh của một thân thể, nhưng không giống một thi thể. Gò má vẫn mềm mại, như pha lê, hoàn hảo, tinh khiết, nhưng…

Thế giới tôi sụp đổ.

“…Em ấy thật sự…”

Chết rồi. Em ấy thật sự đã chết.

…Tôi không nhớ mình đã nói gì vào thời khắc cuối cùng nữa. Không phải điều gì đáng ghét chứ? Hy vọng là tôi đã không nói lời nào tồi tệ. Ước gì tôi đã có thể nói những điều tốt đẹp nhất lúc ấy.

Nhưng với em, anh của khi đó. Anh… Em đã mỉm cười lần cuối, nhưng anh lại…

“Ước gì mình đã nói… rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Yoohyun-ah, em đã cứu lấy anh, nên anh sẽ ổn thôi. Cảm ơn em. Anh xin lỗi. Anh yêu em.

Anh yêu em, nhiều đến nỗi không thể nói thành lời.

– Ba. Phải quay lại ngay trước khi cơ thể ba trở về cấp F lần nữa.

Changeling nói cơ thể tôi sẽ không chịu nổi lâu hơn. Tôi ôm chặt lấy em trai.

“Làm sao… ba có thể rời bỏ Yoohyun-ie…”

– Chúng ta không thể mang chú ấy về. Chỉ còn thân xác thì sẽ không chịu nổi. Nếu ba muốn, có thể ở lại đây.

“Không được.”

Tôi có thể kết thúc ở đây. Dùng kỹ năng của Yoohyun-ie để đưa em ấy đi. Nhưng em trai của tôi…

“Ba phải… đưa em ấy. Về nhà.”

Tôi nhớ Yoohyun-ie đã từng hạnh phúc vì từ ‘nhà’. Em ấy đã mong mỏi bao lâu rồi? Em ấy đã sống lặng lẽ suốt bao năm, không nơi nào gọi là nhà cả. Cho đến phút cuối.

Phải đưa em ấy về. Ít nhất là lần này. Dù em không thể biết, không thể cảm nhận nữa, nhưng nếu ngay cả chuyện đó mà tôi cũng không thể làm được, thì…

“Chúng ta về nhà thôi, Yoohyun-ah. Anh sẽ đưa em về, bằng cách nào đó.”

Chỉ cần em chờ thêm chút nữa thôi.

– Chíp.

– Ba.

“Chờ anh chút nữa, chỉ chút nữa thôi……”

Vì nhất định phải có cách để đưa em ấy trở về an toàn. Anh sẽ làm mọi cách để đưa em trở về nhà.

Chirpie bay lên đầu tôi. Changeling dùng chân trước vỗ vỗ vai tôi. Không thể để em ấy bị kẹt khi dịch chuyển được. Tôi thả em ấy ra. Tự nhủ rằng đây là lần cuối tôi buông tay em ấy. Rồi đứng dậy.

“Anh… sẽ trở lại.”

Đến lúc đó… nhất định hãy đi cùng nhau nhé.

Tầm nhìn tôi nhòe đi. Dáng em trai dần khuất trong màn tuyết trắng

* * *

Tuyết trắng vẫn rơi. Trên cánh đồng trắng xóa yên bình không một bóng người. Cành cây che phủ bầu trời trơ trụi. Bóng chim cũng biến mất từ rất lâu về trước.

Chỉ có gió lạnh lẽo nhảy múa cùng tuyết bay. Trong cơn gió, một viên ngọc nhỏ bị cuốn theo. Nó bị vùi giữa những bông tuyết, rồi bị một cơn gió thổi bay đi. Nó lăn lóc khắp nơi, rồi ‘cộp’- chạm vào một đầu ngón tay.

Rồi chẳng mấy chốc, viên ngọc sáng lấp lánh ấy tan biến.

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments