S-class

Chương 274: Dù có nhìn lại đi chăng nữa (2)

Trans: Hi
Beta: Gulu

 

“E-Em đang nói gì vậy? Chuyện đó…”

Tôi đang run rẩy vì sợ hãi.

“Cho dù nếu em có- thức tỉnh… Tại sao em lại chọn con đường Thợ săn? Em vẫn còn trẻ, em biết mà, em còn chưa trưởng thành nữa…”

‘Han Yoojin-ssi, em trai của mày là một Thức tỉnh Giả Cấp S đấy.’ Đã có lúc tôi không thể chấp nhận được những lời đó. Sau Cú sốc Hầm ngục đầu tiên, Thức tỉnh Giả xuất hiện và bằng một cách nào đó, hệ thống đã được phát triển; nhưng đối với công chúng thì nó vẫn là tai họa không hơn không kém

Hầm ngục và quái vật là những nỗi sợ bí ẩn. Đối với tôi cũng thế.

“Đừng có vô duyên vô cớ đi ra ngoài mà hãy ở trong nhà đi.”

Em trai tôi khẽ nói. Đến thời điểm này, Yoohyun-ie vẫn luôn quan tâm tôi. Nếu tôi ngoan ngoãn nghe lời thằng bé… Không, đừng nghĩ đến những thứ vô dụng nữa. Cuối cùng thì tên thằn lằn chết tiệt kia vẫn sẽ tiếp cận Yoohyun-ie và chúng tôi thôi.

“Yoohyun-ah! Han Yoohyun!”

Em trai tôi đã rời đi. Tôi ngơ ngác đứng đó, không thể chấp nhận được chuyện này. Tôi đấu tranh một cách vô ích để bằng cách nào đó khiến mọi chuyện quay về như cũ, dẫu cho cả thế giới đã thay đổi rồi.

“Yoohyun-ah, làm ơn…”

Tôi nắm chặt lấy điện thoại của mình và cầu xin. Bối cảnh là căn nhà cũ, còn mặt của tôi thì xanh xao. Những ký ức thuở ăn không ngon ngủ không yên ùa về trong tâm trí.

“Đừng trở thành Thợ săn hay đại loại thế có được không em? Nguy hiểm lắm. Lỡ có chuyện gì xảy ra trong hầm ngục thì người ta không tìm thấy xác được đâu. Chết mất xác đấy… Sao em lại đi vào đó chứ, Yoohyun-ah…”

Thợ săn Cấp S. Ở thời điểm hiện tại thì cấp độ của các hầm ngục vẫn còn thấp, nên thường thì chẳng ai lại lo lắng về nó cả. Nhưng tôi ở thời điểm này thì không hề nghĩ vậy. Tất cả những tin đồn tôi nghe được đều gây hoang mang, và thậm chí báo đài còn liên tục đưa tin về sự nguy hiểm của hầm ngục và quái vật.

Đây cũng là lúc mọi thứ khá eo hẹp; thiếu trang thiết bị, thiếu Thợ săn và thậm chí là thiếu kinh nghiệm, chính vì thế nên các Thợ săn cấp trung và cấp thấp đã chết rất nhiều ở trong các hầm ngục cấp ngục. Những cuộc đột kích hầm ngục thất bại, Thức tỉnh Giả bị thương, tử vong, mất tích.

Dây thần kinh của tôi càng ngày càng căng thẳng. Tôi tự hỏi liệu cái tên quen thuộc đó có xuất hiện ở trong danh sách những người bị thương, danh sách những người thiệt mạng, danh sách những người mất tích một lúc nào đó không. Tôi còn gặp ác mộng nữa.

“Hyung sẽ làm tốt hơn mà. Anh sẽ chăm chỉ làm việc hơn để em không bị thiếu thốn…”

Phía bên kia đầu dây là một sự yên lặng đến rợn người. Hơn cả ngoại hình hiện tại của tôi, hơn cả những ký ức từ thời điểm đó, chính sự thật này làm tan nát trái tim tôi. Thằng bé đã nghĩ gì khi tôi nói như thế? Em ấy không thể nào không biết được tôi đang làm gì; em trai tôi đã cảm thấy như thế nào?

Tôi bật khóc.

“…Xin em đừng đi vào hầm ngục.”

Yoohyun-ah. 

Tôi không thể hiểu và em trai tôi không thể nhịn. Cả hai bọn tôi đều còn trẻ người non dạ trước những sự thay đổi mạnh mẽ và đầy hỗn loạn ấy.

Tôi nghiến răng rồi trả lại tất cả số tiền mà Yoohyun-ie đã gửi cho tôi, thay vì động vào chúng. Đối với tôi ở thời điểm đó, số tiền đó thật kinh khủng bởi vì em trai tôi phải bán mạng mới có được. Yoohyun-ie muốn tôi chấp nhận phí sinh hoạt và được an toàn, nhưng tôi lại tin rằng em trai mình luôn ở lằn ranh cửa tử và không thể nào chấp nhận được chuyện đó. Đúng hơn là, tầng tầng lớp lớp của sự bất lực đã chồng chéo lên nhau. Tôi đã không thể làm gì và hoàn toàn bị chôn chân ở một chỗ. Trái tim tôi bị bóp nghẹt như thể tôi đang chết dần chết mòn, đến mức thà gia nhập quân ngũ còn thoải mái hơn.

Tôi đã được điều động đến một đơn vị làm nhiệm vụ hỗ trợ cho hầm ngục. Nghĩ lại thì, tôi tự hỏi liệu chuyện đó có phải là do Yoohyun-ie sắp xếp hay không. Để bảo vệ tôi – người muốn ngăn chặn em trai mình và cũng là người không chỉ đi lang thang ở xung quanh hầm ngục mà còn cả các khu vực nổ – và cũng để cho tôi biết thêm về thế giới đang được đại tu này.

Làm những công việc vặt vãnh không đặc biệt nguy hiểm, tôi cứ thế biết nhiều hơn về hầm ngục và Thợ săn, cũng như hiểu được rằng Thợ săn Cấp S đỉnh như thế nào.

Trong 1 năm đó, thế giới dần dần thích nghi với hầm ngục. Khi các ngành công nghiệp liên quan bắt đầu phát triển, địa vị của Thợ săn cũng tăng lên và các vụ nổ hầm ngục cũng giảm bớt đi, trở nên phổ biến hơn. Cùng lúc đó, các Thợ săn cấp cao trở thành những đối tượng để ngưỡng mộ. Mọi người xung quanh tôi bắt đầu ghen tị với em trai tôi, người đã xây dựng một hội của riêng mình và đang nhanh chóng phát triển nó. Bọn họ cứ nói như thể tôi vừa trúng số ấy.

Lũ chết tiệt.

“…Không có ai cả.”

Tôi lẩm bẩm và nhìn chằm chằm vào căn nhà, nơi mà tôi vừa trở về sau 1 năm trời, hoàn toàn trống rỗng. Có tin tốt gì đáng để ăn mừng cơ chứ? Tôi chẳng có gì cả. Nhưng rồi mọi người dần dần nhận ra và liên tục kêu tôi, nói rằng họ đã nghe về em trai tôi.

Ngày hôm đó, tôi đã trốn chạy. Tôi không chỉ bỏ lại căn nhà, mà còn là tất cả những gì còn sót lại của em trai tôi. Hôm đó cũng là ngày tôi yêu cầu Yoohyun-ie cắt đứt liên lạc với mình. Tôi không muốn nhận bất cứ thứ gì từ em ấy cả. Cứ như thể nếu tôi nhận một món đồ thôi, một món đồ bé tí ti không đáng kể thôi, thì những gì mà mọi người đang hò hét xung quanh tôi sẽ trở thành hiện thật.

Nuôi dưỡng thằng bé thật đáng tiền. Em trai cậu chắc nợ cậu nhiều lắm. Tôi nghe bảo thằng bé đang liên tục hái ra tiền đấy. Cậu cứ ngồi mát ăn bát vàng cũng được.

Tôi không muốn điều đó. Tôi không cảm thấy hạnh phúc chút nào cả.

Cho dù đã bỏ chạy như thế, tôi vẫn không thể từ bỏ việc mang em trai mình trở lại.

[Hội MKC đã thành công đột kích hầm ngục Cấp S thứ ba trong nước. Có vô số thương vong và Hội Trưởng Hội MKC – Thợ săn Choi Seokwon – cũng bị thương rất nặng…]

[Công chúng tiếp tục thắc mắc liệu rằng việc đấu thầu một hầm ngục Cấp S thành công của Hội Haeyeon có đến quá sớm hay không.]

[Về việc nhập viện bí ẩn của Hội Trưởng Hội Soodam, Thợ săn Kyungsoo…]

Thợ săn Cấp S cũng đâu thể không bị thương được. Vào thời điểm đó, có rất nhiều người đã bày tỏ sự quan tâm đến Yoohyun-ie – Thợ săn Cấp S trẻ nhất, không chỉ trong nước mà còn ngoài nước. Chỉ cần một cuộc đột kích hầm ngục kéo dài hơn dự kiến thì hàng nghìn bài báo chỉ trích sẽ xuất hiện.

Đối với tôi, người đã phải chứng kiến tất cả nhưng lại là một kẻ không liên quan, thì việc bắt đầu tin vào ý tưởng trở thành Thức tỉnh Giả cũng là lẽ thường. Bởi vì tôi tin rằng đó là cách duy nhất.

Rằng một khi tôi trở thành một Thức tỉnh Giả. Rằng một khi tôi trở thành một Thợ săn Cấp S, mọi thứ sẽ quay lại bình thường.

“Dễ hiểu mà.”

Bụng tôi hơi quặn lại, nhưng bây giờ thì nó đã ổn rồi, vậy nên mọi thứ cũng đã ổn rồi.

Đừng lơ là.

Changeling áp chi trước vào má tôi. Cái bàn chân bé tí của thằng bé mềm thật.

“Không hề.”

Tôi biết rõ đây chỉ là khởi đầu thôi, bởi vì đây từng là cuộc đời của tôi mà. Tuy vậy, nếu chỉ có nhiêu đây thì tôi vẫn ổn, bởi vì vẫn có người đợi tôi ở bên ngoài. Miễn là tôi đừng quên chuyện đó.

Khác với bây giờ, Trung tâm Thức tỉnh đã được mở cửa. Khác với bây giờ, tôi đi đến nơi đó và Thức tỉnh thành một Thợ săn hỗ trợ Cấp F. Liệu mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nếu tôi chịu bỏ cuộc chứ? Nhưng chúng là những thứ mà hiện tại không có mà. Thay vào đó, cho đến ngày tận thế, tôi và Yoohyun-ie vẫn sẽ sóng vai cạnh nhau.

‘…Đừng nghĩ đến chuyện đó nào.’

Và cũng đừng để bị dắt mũi.

“Dù sao thì mày cũng có biết cách ăn nói đâu!”

Cùng với một tiếng peok, tôi bị đá vào bụng. Cơ thể tôi ngã nhào trên nền đất. Tôi chớp mắt trước cơn đau. Hử? Đợi đã.

“Mày chẳng còn gì ngoài cái danh anh trai của Han Yoohyun. Sao mày cứ cứng đầu cứng cổ vậy hả?”

Người đàn ông tặc lưỡi rồi ngồi chồm hổm và ấn đầu của tôi xuống nền đất.

Chắc chắn một vài giây trước, tôi vẫn còn là người xem. Trước khi kịp nhận ra, tôi đã bị kéo vào trong ảo ảnh này rồi. Wow, 4D chân thực đến hoàn hảo.

‘Bình tĩnh chịu đựng đến mức nào là đủ nhỉ?’

Tôi có nên chịu trận đòn này bởi vì hợp đồng đã yêu cầu rằng ‘đừng chống lại kỹ năng sẽ được kích hoạt’ không nhỉ? Tôi cảm nhận được nỗi đau, nhưng có vẻ là nó không thật sự ảnh hưởng đến cơ thể thật của tôi. Nó không khác đau chi ma là bao. Vốn dĩ hợp đồng đã nói rằng kỹ năng của Vua Biển Sương Mù không thể gây ra sát thương vật lý mà. Nếu không như vậy thì đời nào tôi chịu kí chứ.

Tôi có hơi bất ngờ, nhưng vẫn ổn. Nói thẳng thì đến tận bây giờ chuyện vẫn khá suôn sẻ. Con khốn Sứa đó đã tự tin đến mức nghĩ rằng mọi chuyện sẽ dừng lại sau khi tôi nhìn lại cuộc đời của mình.

“Mày nói rằng thằng em trai tuyệt vời của mày đã bỏ rơi mày, nhưng tao tin rằng nó sẽ vì mặt mũi và cho mày thứ gì đó nếu mày đeo bám nó đấy.”

“…Xin lỗi, nhưng mày là ai?”

“Gì cơ?”

“Có nhiều thằng chó thảm hại như mày lắm nên tao không nhớ hết mặt được. Sao tao có thể nhớ được tất cả mấy thằng phản diện cơ chứ?”

Tôi liếc nhìn túi đồ của mình. Trông nó gần như trống rỗng, nên có lẽ trong thời điểm này tôi chỉ có thể sử dụng những món đồ cá nhân của mình mà thôi. Ắt hẳn các chỉ số của tôi cũng là Cấp F mà không có thêm khả năng đặc biệt nào khác.

“Từ chối cơ thể này của tôi không thể bị xem là vi phạm hợp đồng. Đây không phải cơ thể thật và cũng không phải kỹ năng của tôi, với cả cô cũng nói rằng tôi có thể tùy cơ ứng biến nên…”

“Mày đang nói cái đéo–hrk!”

Một con dao bỗng dưng xuất hiện trong túi đồ của tôi, nên tôi nhẹ nhàng đâm nó vào gáy của tên kia. Tôi chắc chắn rằng bản thân mình đã giết hắn sau khi xoay lưỡi dao rồi nhìn xung quanh. Và, tất nhiên rồi, vật họp theo loài mà.

“C–Cái đéo gì vậy?!”

“Bắt lấy hắn!”

Tôi quăng cái xác về phía tên khốn phản ứng nhanh nhất và đang lao tới chỗ mình. Máu bắn tung tóe khi cái cơ thể vẫn còn ấm đấy bay về phía hắn, tên đó kinh hoàng né sang một bên. Sự hoảng loạn của hắn đồng nghĩa với sự hớ hênh. Một người bị bắt cóc và bị đe dọa sẽ không đời nào bỏ qua một cơ hội ngàn vàng như vậy.

Cúi xuống để né tránh tầm mắt của tên khốn đó, tôi tiến lại gần và quét chân hắn. Vì mất thăng bằng, cơ thể của tên đấy cứ thế mà ngã xuống, và lần này cũng vậy, tôi dễ dàng đâm vào cổ hắn.

“Ch–Chết tiệt! Thằng chó này đang giết người!”

Cái phản ứng đó khá thật cho một ảo ảnh đấy. Khi tên còn lại nhanh chóng bỏ chạy, tôi ném con dao theo hắn. Nhưng với sức mạnh của tôi thì thay vì găm vào gáy hắn, con dao lại rơi xuống đất. Nếu là Yoohyun-ie thì đã kết thúc mọi thứ ngầu hơn rồi.

“Này, tao nghĩ chắc là mày không nghe được đâu, nhưng em trai tao đéo có bỏ rơi tao.”

Chưa hề.

Khoảnh khắc tôi nghĩ rằng ‘quên làm phiền tao đi, việc này khiến mình nhẹ nhõm thật.’

“Augh, ghk!”

Tôi cảm thấy một cơn đơn xé toạc cánh tay mình. Theo thói quen, tôi ngậm miệng và cố không hét lên. Gào lên chỉ vì bị thương ở trong hầm ngục là tự sát. Nó giống như là đang quảng cáo với lũ quái vật rằng ‘đang có một con mồi suy yếu ở đây’ vậy.

Tôi nghiến răng và chớp mắt, có một con dao găm sâu vào trong cánh tay của tôi. Liếc sơ qua thôi thì tôi cũng biết đó là một món đồ tốt, chứ không phải là vật phẩm cấp thấp.

“Mẹ–hrgh–kiếp. Mấy thằng–agh!”

Con dao bị rút ra một cách mạnh bạo. Chuyện này xảy ra hồi nào nhỉ? Thợ săn Cấp F có vài kinh nghiệm không thể làm ra loại chuyện như này được.

“Đừng thất vọng quá. Dù hắn có nói rằng Hội trưởng Hội Haeyeon không hề muốn dây dưa gì với anh trai của mình, chắc chắn hắn ta cũng đã kiếm chác được chút ít từ thằng nhõi đó. Chắc hẳn hắn đã trục lời bằng danh tiếng của em trai mình chứ nhỉ? Vậy nên tao nghĩ hắn đáng giá đó.”

Tiếng cười dội từ trên người tôi dội xuống. Tôi còn có thể nghe thấy tiếng chửi rủa Haeyeon. Có lẽ mấy thằng chó này đã chống lại Yoohyun-ie và bị trừng phạt.

Sau khi sự việc tôi và Yoohyun-ie đã cắt đứt liên lạc bị lộ ra, có nhiều tên rác rưởi đã mò đến và trút giận lên tôi mỗi khi thất bại trước Haeyeon, nhưng việc đó chẳng được bao lâu. Đó là vì bọn chúng đã nhanh chóng bị dọn dẹp hết, cùng với lời tuyên bố của Haeyeon, rằng việc bọn họ nổi giận với tôi khi tôi không có liên hệ gì với Han Yoohyun là vô lý.

Tôi thậm chí còn bị mọi người chỉ trích rằng bị đánh như thế này đồng nghĩa với việc làm phiền em trai của mình.

“…Mấy thằng chó, tụi mày chế–agh!” 

“Gì? Han Yoohyun sẽ đến cứu mày hay gì hả?”

“Thằng nhõi đó cũng vô tâm phết đấy. Cứ cắt đứt hết tất cả quan hệ với người có công dưỡng dục mình, không biết có phải là người không nữa.”

Máu nóng xộc lên não. Những ký ức mơ hồ chậm rãi ùa về trước mấy lời nói vô nghĩa đó. Đến mức này thì tôi– 

“Mẹ kiếp, là do tao đéo đủ tốt!”

Tôi chỉ là một thằng Cấp F luôn dây vào những rắc rối vô nghĩa. Thậm chí đến tận bây giờ, tôi vẫn như vậy.

“Mày vẫn cứng đầu đứng về phía thằng em chó chết của mày à?”

“Đó là–ugh–sự thật, thì sao chứ?! Thằng bé đã là Hội trưởng Hội Haeyeon thì sao mà không chăm sóc được một thành viên gia đình chứ? Em ấy bỏ rơi tao là do tao xứng đáng bị vậy!”

Đó là những gì tôi đã nói, và sẽ tiếp tục nói. Ừ thì, tôi cảm thấy thoải mái hơn khi nói như thế.

Bởi vì nếu không có lý do cụ thể thì chắc hẳn tôi sẽ chết mất. Tôi có thể chấp nhận và hiểu được, miễn là tôi đã phạm lỗi với thằng bé. Mọi người càng chê trách tôi thì tôi sẽ càng tin rằng Yoohyun-ie vô tội, rằng tôi đã tham lam và phạm sai lầm, rằng tôi đã phá hủy mối quan hệ này.

Tôi cảm thấy miễn là tôi làm tốt, miễn là tôi thành công, thì chúng tôi sẽ trở lại bình thường.

Chắc tôi hơi… điên tí. Giữ tỉnh táo cũng khó lắm chứ bộ.

“…Không phải do Yoohyun-ie.”

Vậy thì là do tôi rồi, giống như những gì mà mọi người xung quanh tôi nói ấy. Bị tự ti che mắt, tôi đặt bản thân lên trên và nói với thằng bé rằng mình sẽ trở thành Thợ săn, chỉ để bị đánh giá là Cấp F và lôi về nhiều rắc rối hơn cho em ấy. Han Yoohyun chỉ vứt bỏ loại rác đó thôi, nên nếu tôi trở nên tốt hơn thì em trai tôi sẽ bình thường trở lại.

Có lẽ đó là hy vọng cuối cùng của tôi… và cũng là giấc mơ kinh khủng mà tôi đã cố gắng thực hiện. Nếu Yoohyun-ie vẫn lạnh lùng như vậy thì cho dù tôi có ổn đi chăng nữa.

“Đau quá.”

Tôi nhớ lại càng nhiều thì tôi sống mà không có câu trả lời càng lâu.

Hình bóng của sự bạo lực trong quá khứ vụt qua cơ thể tôi. Mặc dù tôi đã trải qua đủ loại chuyện, tôi vẫn đánh giá cao việc này. Nói về bạo lực thuần túy thì tên khốn Diarma là chuyên gia đấy. Và bởi vì tôi không thể chết, tôi sẽ có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.

Rồi máu lại lần nữa bắn ra.

“Chạy–đi…!”

Một người trông quen mắt gục xuống. Đó là một người đàn ông trung niên.

Kyarrk!

Một con quái vật lao về phía tôi, người đang ngơ ngác đứng ở đó. Con quái vật trông như một con chó khổng lồ đi bằng hai chân nhe nanh múa vuốt, và tôi né theo phản xạ. Cơ thể của tôi rất nhẹ. Đối thủ là một quái vật cấp E và tôi thì… có chỉ số gấp đôi Thợ săn Cấp E.

Tôi vung cây đao trong tay mình và dùng cán để chém vào mõm của con quái vật chảy nước dãi, rồi lại đâm vào gáy nó. Nâng cơ thể bị ngọn giáo đâm xuyên của con quái vật lên, tôi sử dụng nó như một tấm khiên để chặn những đòn tấn công từ những tên khốn đang lao đến. 

Peok, kwadeuk, răng mà móng vuốt của chúng cắm vào trong xác đồng đội của mình. Cùng lúc đó, tôi nắm chặt lấy cán thương và nhảy lên. Nhẹ nhàng như đang nhảy sáo, tôi đáp lên lưng của lũ quái vật và lôi ra một con dao. Kỹ năng của người chết đến với tôi trong nháy mắt.

Sau khi lấy ra cây dao găm dự phòng, tôi điêu luyện sử dụng cả hai cây dao bằng hai tay. Thêm độ bén nhọn cho con dao, tôi chặt đầu của hai tên khốn. Gần như ngay lập tức, tôi mạnh mẽ ném lưỡi dao bằng tay phải của mình. Kwak! Con dao cắm vào gáy của con quái vật đang tấn công một Thợ săn.

“Yoo–Yoojin-ssi!”

Người Thợ săn vừa thoát chết tròn mắt nhìn tôi. Vốn dĩ tôi không thể cứu được ai. Cho dù bỗng dưng được ban cho sức mạnh, tôi vẫn không có kinh nghiệm hay tư duy để giữ bình tĩnh. Tôi sẽ chỉ vừa khóc vừa vung dao loạn xạ thôi.

Cho đến tận bây giờ, người tôi thật sự muốn cứu vẫn…

“…Sống.”

Ngay cả khi bị mang về tiền hồi quy, ngay cả khi mọi thứ không hoàn hảo. Thằng bé vẫn sống, vậy nên nhiêu đây vẫn ổn.

“Dù ngươi có cho ta xem thêm bao nhiêu lần đi chăng nữa thì kết quả vẫn như vậy thôi. Hãy bỏ cuộc đi.”

Ngay khi tôi vừa dứt lời, dù không biết ả ta có đồng tình hay không, mọi thứ lập tức kết thúc. Thay vào đó là một khung cảnh tôi chưa từng thấy bao giờ.

“Hyung.”

Yoohyun-ie 25 tuổi xuất hiện trước mắt tôi. Yoohyun-ie đang đứng trước một căn nhà cũ, nơi chúng tôi đã từng sống cùng nhau. Thằng bé đang cười nhạt. Tôi chắc chắn không hề có ký ức này.

“Em xin lỗi.”

Đôi mắt tối màu của em ấy trông thật u buồn.

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments