S-class

Chương 267: Thứ năm

Trans: Duyên
Beta: Gulu

 

Những đám mây cuộn tròn quanh đôi cánh xòe rộng rồi tách ra. Con quái cấp SSS không biết tên bay về phía trước như đang bảo vệ con tàu. Ngồi trên đỉnh đầu của nó là Peace đã về dạng thiếu niên. Lúc đầu, nhóc ấy cảnh giác một lúc, nhưng nhanh chóng đối xử với nó thản nhiên như không, có lẽ vì nhóc tin rằng nó là đồng minh. Nói cho chính xác thì, cảm giác của thằng bé là ‘Vậy đây là lính mới à’. Chắc là do tôi hay mang về nhà mấy con ma thú mới.

Ngay cả khi Sung Hyunjae là người gửi con quái ấy đến, nhưng tôi vẫn lo lắng không biết nó có thực sự ổn không. Cho dù có chênh lệch cấp bậc cũng không phải đối tượng Peace có thể one-hit.

“Tôi không có đủ điểm mua kỹ năng tinh thần rồi.”

Moon Hyuna nói, nhìn chằm chằm vào khoảng không, đúng hơn là cửa sổ hệ thống chỉ hiện ra trước mắt cô. Trong phòng chờ có cửa sổ rộng mở phía trước, chỉ có nhóm chúng tôi, gồm cả Sigma, đang tụ tập.

Sắp đến lúc rời Médecin. Họ đã được thông báo trước và công tác chuẩn bị sơ tán đang được thực hiện. Nếu Noah tạo ra một cổng truyền tống, cuộc sơ tán sẽ sớm kết thúc và đĩa thứ năm, cũng là đĩa cuối cùng sẽ được cài đặt. 

Không khí trong phòng chờ có chút nặng nề. Mọi người không khỏi nảy sinh những suy nghĩ phức tạp. Có thể là nỗi bất an không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng một khi rời đi, chúng tôi sẽ vĩnh viễn nói lời tạm biệt với thế giới này.

“Yoohyun-ah, em đã chọn mua gì chưa?”

“Em vẫn đang phân vân, số điểm không nhiều lắm. Nhưng em nghiêng về kỹ năng hơn là trang bị.”

Vậy là Yoohyun-ie cũng quan tâm đến kỹ năng hơn. Yerim-ie và Noah-ssi cũng như thế. Yerim-ie có nhiều điểm đến mức cô nhóc có thể mua một hoặc hai trang bị ngoài những kỹ năng cô muốn, nhưng cô không sử dụng chúng cho trứng tinh linh.

Mình làm gì đây nhỉ? Tôi đã tích lũy được kha khá điểm. Tôi đang nghĩ đến việc mua một số trang bị cho bọn trẻ bằng số điểm còn lại sau khi mua Bánh quy, nhưng Hyuna-ssi đã vỗ cái bép vào lưng tôi và bảo tôi hãy lo cho bản thân trước đi.

‘…Mua kỹ năng cho mình cũng được.’

Một khi tôi hoàn toàn thích ứng với khắc ấn mana, khả năng điều khiển mana của tôi sẽ tăng lên. Nhưng, hơi khó để tìm được một kỹ năng không những phải phù hợp với năng lực của tôi mà giá cả còn phải chăng. Kỹ năng tấn công tiêu tốn số điểm mà những người cấp thấp không thể với tới. Kỹ năng phòng thủ cũng vậy. Nó như muốn nói ‘Năng lực chiến đấu cách xa cả triệu năm ánh sáng với mi, đừng có mơ’.

‘Nhưng có khá nhiều thứ giá rẻ trong khoản hỗ trợ.’

Đặc biệt, hầu hết các buff đều có thể mua bằng số điểm thấp hơn so với cấp bậc, nhưng vấn đề là chúng không thể xếp chồng với các kỹ năng tương tự. Trường hợp này cũng dễ hiểu. Đứa nhỏ của tôi và Chiến binh kỳ cựu là kỹ năng độc nhất. Nếu không thể xếp chồng thì kỹ năng của Yerim và Noah sẽ tốt hơn.

Thế tôi có nên mua kỹ năng giúp nuôi dưỡng quái vật không nhỉ? Mấy cái này cũng rẻ. Kỹ năng giúp xoa dịu đối tượng đang phấn khích hoặc kỹ năng ru ngủ giúp phục hồi và phát triển. Hmm, nghe cũng không tệ. Liệu có thể cho những con non sống về đêm đi ngủ vào ban ngày được không? Có tác dụng phụ gì không?

Ngoài ra còn có một kỹ năng chắc là thiên địch của chứng kén ăn rồi. Nhận gì ăn đó… Chờ chút, cái này mà sử dụng sai mục đích thì không phải nguy hiểm lắm sao? Mặc dù cũng có điều kiện là phải xây dựng được mức độ tin cậy nhất định. Ngay cả giúp cho việc tắm rửa dễ dàng hơn cũng có nữa. Thực sự là chỉ có bạn không nghĩ ra, chứ không gì là không có. Có lẽ vì tất cả đều dựa trên sự tin cậy trong những điều kiện và tình huống hạn chế nên hầu như không có giới hạn xếp hạng tương đối.

Tôi có nên mua mấy kiểu hỗ trợ như này không? Nó rẻ vì được đánh giá ở mức thấp, mà tôi còn có nhiều khoản giảm giá ngon lành nữa.

“Trước khi chúng ta rời đi.”

Moon Hyuna dựa người sâu xuống ghế và nói với chất giọng đầy tiếng cười.

“Mọi người không nghĩ là nên nghe hyung-nim gọi hyung ít nhất một lần sao?”

“…Cái gì?”

“Cả Yerim-ie nữa. Yerim-ah, em không muốn nghe cậu ấy gọi noona hử?”

Đột nhiên cô nói cái gì vậy? Yerim-ie đang nghịch quả trứng tinh linh, nghe vậy liền mở to mắt và cười khúc khích.

“Đúng ha! Ôi chao, ahjussi còn chưa gọi tôi là noona lần nào! Tôi lớn hơn chú một tuổi đấy nhé!”

Tôi tưởng lúc đó vậy là xong rồi, ai ngờ đột nhiên lại bị khui ra thế này… Moon Hyuna bắt đầu kích thích cả Yoohyun-ie và Noah.

“Cậu không muốn nghe sao, cậu chủ? Thợ săn Noah, cậu còn lớn hơn hẳn 10 tuổi đấy. Cơ hội hiếm có lắm à. Rời khỏi đây là không có nữa đâu.”

“Hyuna-ssi! Hai thế giới khác nhau mà. Chỉ bởi vì nhân vật họ đảm nhận lớn tuổi hơn bản gốc, người trẻ hơn liền biến thành hyung sao?”

“Khi diễn cùng một vở kịch, tất nhiên cậu phải gọi chúng tôi là hyung. Cậu có nghĩ vậy không?”

“Chị Hyuna nói chuẩn đét! Nào, ahjussi.”

Yerim-ie nói ‘Mau mau gọi đi’, kiêu ngạo khoanh tay. Chà, đúng là không gì là tôi không làm được, nhưng việc họ tấn công tới tấp thế này còn khiến tôi xấu hổ hơn. Tôi liếc nhìn một cách bất lực về phía đứa em trai đang đứng bên cạnh.

“…Em cũng muốn nghe à?”

“Không, anh là hyung của em. Em không phải Alpha.”

Yerim-ie cau mày trước sự từ chối của Yoohyun-ie và cho rằng em ấy thật nhàm chán.

“Anh thì sao, anh Noah? Không sao đâu, tại vì, anh biết mà, mai này sợ không có cơ hội nghe lại nữa ấy chứ!”

“Tôi…”

Noah liếc nhìn tôi và mỉm cười.

“Tôi cũng muốn nghe.”

“Đúng vậy! Han Yoohyun, nếu anh không thích thì lượn đi đi.”

“Tại sao?”

“Anh nói anh không muốn mà?”

“Tôi không bảo là không muốn. Cả hai người cũng đừng ép anh trai tôi làm vậy.”

“Cái gì, ép á! A, Han Yoohyun lại khắt khe với bản thân nữa rồi. Tôi thấy anh làm từ băng mới đúng hơn ấy?”

Yerim-ie đứng dậy khỏi chỗ ngồi để kiểm tra như lời cô nhóc nói. Yoohyun-ie cũng tiến lên một bước. Noah cũng nói nếu định đánh nhau, thì ra ngoài.

“Hyuna-ssi, cô cũng thật là.”

Moon Hyuna nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay tôi và hạ giọng.

“Hyung-nim, anh định làm gì với Trăng Nhỏ?”

Sau khi nghe Moon Hyuna nói, tôi nhìn Sigma, người đang theo dõi trận chiến giữa Yoohyun-ie và Yerim-ie. Chắc hẳn anh ta cảm thấy có ánh mắt dõi theo mình nên quay đầu về hướng này.

“Tôi cũng… không thể đảm bảo bất cứ điều gì.”

Nếu anh ta thực sự có thật, thì chuyện dễ giải quyết rồi. Anh ta có thể đi theo chúng tôi. Nhưng nếu không thể… tôi vẫn không biết phải làm gì.

“Nếu chúng ta có thể cùng nhau rời đi thì tốt.”

Là một thợ săn cấp SS, anh ta sẽ được chào đón ở bất cứ đâu. Dù danh tính anh ta không hợp pháp cũng không sao cả. Một khi cấp bậc được tiết lộ, những cành ô liu sẽ tới tấp vươn về phía anh. Mọi người sẽ thắc mắc anh ta sao trông giống Sung Hyunjae thế, nhưng chúng tôi chỉ cần nói hai người là họ hàng là được.

Vậy là anh ta sẽ trở thành Ngài Sung. …Sung Wol? Dù nghĩ thế nào, tôi vẫn không nghĩ cái tên đó hay. Hay là Sowol?

“Nếu anh ta rời đi được, tên cũng phải đổi.”

“Hyung-nim, đừng nói gì nữa, nghĩ cũng đừng nghĩ.”

“…Sao mọi người lại…”

“Anh không thể đâu.”

Tại sao không? Chirpie không hay sao? Dù tôi luôn nghĩ cái tên Chirpie thật dễ thương. Vậy thì Whitey… đã lấy; Round, hoặc Chee-Chee, Cottonball cũng được…

Poong! Khi lạnh và nóng va chạm, hơi nước bốc lên. Âm thanh rất lớn, nhưng đối với những người chưa thức tỉnh thì nó giống như một trận đấu ném bóng tuyết nhẹ nhàng. Nhưng, mấy đứa không nên làm vậy trong nhà đâu. Giấy dán tường sẽ khóc huhu cho xem.

Tôi nhìn Sigma lần nữa qua làn hơi nước mờ mịt. Cảm giác như anh ta đã khác đi rất nhiều kể từ lần đầu chúng tôi gặp nhau. Lúc đó anh ta mờ nhạt một cách kỳ lạ, nhưng bây giờ anh ta đã hiện lên rõ ràng hơn nhiều dù bị hơi nước che khuất.

“Tại sao anh lại nhìn tôi như vậy?”

“Tôi đang nghĩ muốn chịu trách nhiệm với anh. Ngay cả bây giờ, nếu anh đến thế giới của chúng tôi, anh thực sự không có nhà hay bất cứ thứ gì đứng tên anh, cả danh tính cũng thế. Anh có thể đến nhà tôi tr–”

“Hyung! Lại nữa ư, tại sao!”

“Ahjussi! Chú không thể đón người ta như đưa chó về nhà vậy được!”

“Đ-Đến tôi còn chưa được đến đó nữa, Yoojin-ssi!”

“…Ý tôi là, tòa nhà có rất nhiều phòng trống, nên anh có thể ở đó.”

“Ồ, cậu có muốn đến chỗ chị đây không, Trăng Nhỏ?”

Sigma khịt mũi trước câu nói bông đùa ‘Chị đây có rất nhiều tiền’.

“Khộng phải ở đó cũng có nhiều nhu cầu về thức tỉnh giả cấp cao sao? Dù sao thì cấp C cũng phải chịu trách nhiệm.”

“Ừ, tôi sẽ chịu trách nhiệm và giới thiệu cho anh một bang hội tốt! Nó tên là Haeyeon, là một nơi đẹp không sao diễn tả được.”

“A, hyung-nim. Đấu tranh công bằng đi chứ!”

Tại sao, ai phát hiện trước là của người đó! Moon Hyuna dang rộng tay và ghì quanh cổ tôi như đùa giỡn, còn Yerim-ie cười vui vẻ ‘Vậy là tôi sắp có đàn em à?’.

.

.

.

“Mọi công tác chuẩn bị sơ tán đã hoàn tất chưa?”

Con tàu đã đến Médecin. Khi xuống sân bay, Noah đã hỏi những người của Bộ Tư lệnh Médecin đến gặp cậu. Một trong số những người dẫn đầu gật đầu.

“Vâng, thưa Mu-nim. Người dân đang chờ đợi ở ba quảng trường, bao gồm cả quảng trường trung tâm. Ngài chỉ cần mở cổng truyền tống tới chi nhánh Médecin thôi ạ.”

“Tôi hiểu rồi. Vậy thì, mọi người hãy đến điểm đến trước đi.”

Noah rời đi cùng với những Vệ binh của Bộ Tư lệnh và chúng tôi tiến đến khu vực lắp đặt đĩa cuối cùng. Một đầu của cây cầu bắc qua một con sông lớn. Đó là vị trí đĩa thứ năm được cài đặt.

“Tất cả các khẩu pháo được lắp đặt ở đây đều là vũ khí có thể bắn trúng cả quái vật cấp SS.”

Vệ binh Médecin tự hào nói.

“Đây là kết quả của sự kết hợp giữa các kỹ năng hỗ trợ và vũ khí. Nhưng các Vệ binh hỗ trợ không ở đây nên nó chỉ dùng được một lần thôi.”

Họ nói nếu có thể đưa đủ mana vào thì ai sử dụng cũng có tác dụng không khác gì nhau. Tôi thích phần này nhất đấy. Không hiểu sao tôi lại lấy khẩu súng Mèo Báo Trắng ra và chạm vào nó. Tôi không thể cứ cầm lấy cái này và rời đi được sao? Cả đôi giày và áo khoác cũng làm tôi thấy thật tiếc nuối. Tôi nghĩ còn nhiều phần của nguyên set này nữa, nhưng tôi không thể sưu tập hết được.

Những Vệ binh Médecin rút lui, bỏ lại vũ khí. Yerim-ie đi xuống sông vì nghĩ rằng có thể ở đó cũng có tinh linh. Yoohyun-ie nhìn khung cảnh xung quanh từ trên trời với Peace. Moon Hyuna cũng có vẻ thất vọng khi kiểm tra chiếc xe đạp của cổ.

“Anh cầm lấy cái này đi, cho chắc.”

Tôi đưa cho Sigma một chiếc Bánh quy Mini-Mini.

“Nếu họ có lỡ nhắm vào anh, để được bảo vệ tốt hơn, hình thể nhỏ bé là giải pháp tối ưu.”

Sau khi nhận chiếc bánh, tôi nhanh chóng tiếp tục khi thấy anh ta có vẻ định quay đi mà không nói gì.

“Tôi nghĩ mình vẫn chưa hỏi anh vấn đề cần hỏi. Sigma-ssi, anh có thấy ổn khi rời khỏi đây không?”

Đó là nơi anh đã sống từ lâu. Cuối cùng anh phải rời khỏi nơi ấy vì đột nhiên bị tẩy chay mà không hề có ý định đó. Và không phải đơn giản là chuyển nhà đến nơi khác, mà là đi đến một thế giới hoàn toàn khác.

Đôi mắt vàng nhìn xuống tôi.

“Giờ anh lại đang nói điều mới lạ rồi.”

“Tôi…”

“Cấp C, anh làm như thể anh biết rõ tôi vậy.”

…À, một nửa là do ai đó. Ngoại hình không chỉ giống nhau mà cách hành xử cũng tương tự. Cái khác có lẽ là Sigma không điềm tĩnh lắm, kém bóng bẩy và trông cũng trẻ hơn. Tuy nhiên, điểm tương đồng vẫn rất nhiều.

“Ò, ừm. Anh nói đúng. Nếu anh không thích thì đã không ở đây rồi nhỉ.”

So với Sung Hyunjae, anh ta trông trẻ hơn rất nhiều, nên trong giây lát tôi đã quên béng mất. Tính cách tên này không hề trầm lặng chút nào. Anh ta sẽ không kìm nén bản thân vì lợi ích của người khác. Khi nghĩ tới điều đó, tôi không nhịn được mà bật cười.

“Tôi đoán anh cảm thấy việc đi đây đi đó cùng nhau cũng không tệ đến thế. Anh cũng thầm thích thú khi được Hyuna-ssi đối xử như một đứa trẻ nhỉ? Tôi thấy anh có phản kháng nhưng không đáng kể đấy.”

“…Anh cũng nên thử bị tóm bởi Lambda.”

“Không phải Lambda, mà là Moon Hyuna.”

Moon Hyuna đột nhiên tiến tới và đặt tay lên vai Sigma.

“Đúng là Mặt Trăng của chúng ta đã không chạy trốn trước khi bị tóm.”

“Tại sao tôi phải chạy trốn?”

“Khi chúng ta ra ngoài, đây là Moon Hyuna. Tôi sẽ trông hơi khác một chút so với bây giờ. Tiếc cơ thể này quá đi!”

Cả vũ khí! Xe đạp! Rượu nữa! Moon Hyuna giả vờ khóc. Nhưng có lẽ là cô ấy có chút tiếc nuối thật.

“Khi rời đi, khế ước sẽ kết thúc.”

Trước khi tôi kịp nhận ra thì Yoohyun-ie đã đi xuống phía sau tôi, nhìn Sigma và nói.

“Hyung cũng không phải cấp C.”

Ừ, là cấp F. …Tôi cũng thấy buồn nữa. Tiếc cơ thể này quá! Tất nhiên, Eunhye chưa bao giờ khiến tôi thất vọng, nhưng tiếc thì vẫn tiếc chứ. Tôi còn lại ba mạng, vậy mà tôi lại không thể mang chúng đi.

“Vậy tôi sẽ trả lại cái này. Cầm lấy và đi đi.”

Tôi còn đang chưa hiểu em ấy muốn trả cái gì, Yoohyun-ie đã lấy ra một con Búp bê Song trùng. N- Nó vẫn còn đó à?

“Hở? Gì thế?”

Yerim-ie ngạc nhiên hét lên, Moon Hyuna cũng mở to mắt.

“Cái này là cái gì… À, có phải Búp bê Song trùng không? Tôi có nghe nói về nó.”

“Wow, giống thật đấy! Búp bê á? Đưa nó cho tôi đi, Han Yoohyun. Tôi cũng muốn xem!”

Yerim-ie vẫy tay, Moon Hyuna cũng tỏ ra thích thú. Không, dừng lại đi. Nó chỉ là một con búp bê làm giả đơn giản thôi, nhưng thế nào mà tôi lại thấy nhục thế này…

“Không có gì to tát đâu, Yerim-ah. Nó chỉ là một vật phẩm thỉnh thoảng xuất hiện thôi.”

“Giống y như tay của chú vậy! Không được ấm, mà có vân tay đúng không?”

“Không có nhịp tim, bản thân năng lượng của nó cũng khác nên trông siêu giả, nhưng ngoại hình thì không khác gì. Chúng giống đến mức nào nhỉ?”

“Hyuna-ssi! Đừng có nhấc quần áo lên!”

Mấy người đang làm gì vậy hả! ‘Nếu mấy người tò mò thì tự kiếm một con khác và kiểm tra đi’, tôi đã cố gắng mang con búp bê đi… nhưng tôi đấu không lại.

“…Yoojin-ssi?”

Giọng nói của Noah vang lên. Cậu ấy xuất hiện từ không gian và lần lượt nhìn tôi và con búp bê do Yerim-ie và Moon Hyuna cầm.

“…À, vì tên Hiếu Đạo nhắm vào cậu nên cậu đã làm ra thứ này. Nhưng nhìn phát là biết fake rồi. Dù nhìn qua thì trông giống thật.”

“T-Tôi nghĩ mình có thể đánh lừa chúng một lát trong trận chiến. Yerim-ah, Hyuna-ssi, làm ơn trả lại đi!”

“Trả cho ai?”

Moon Hyuna cầm con búp bê và lắc nhẹ. Tôi nghĩ tôi choáng váng rồi, nên làm ơn dừng lại giùm. Yerim-ie giơ tay muốn lấy nó, nhưng con búp bê đã quay trở lại với chủ nhân ban đầu của nó, Sigma. Nói chính xác thì là của tôi.

“Rồi rồi, chuẩn bị sẵn sàng. Về nhà thôi.”

Mặc dù thời gian trôi qua bên ngoài rất ít, nhưng tôi cảm giác đã qua lâu lắm rồi vậy. Tôi không biết Myungwoo có thấy lo lắng không. Tôi hy vọng Chirpie và Bellaré sẽ hoà hợp với nhau. Cục trưởng Song Taewon có thấy thoải mái hơn khi không có mấy cục nợ là chúng tôi không nhỉ? À, vẫn còn Liette. Chắc Liette chưa đâm đầu vào rắc rối đâu nhỉ?

“Sung Hyunjae-ssi, nếu anh đang xem, thì đến cho đúng giờ đấy.”

Tôi vẫy một tay trong không khí và lấy đĩa ra. Peace đứng cạnh tôi như đang che chở tôi. Một con quái cấp SSS cũng bước tới. Noah đã chuẩn bị xong và tôi cũng sử dụng kỹ năng Chủ nhiệm của mình.

Nếu có thể liên hệ ngay với Người mới và rời đi an toàn thì tôi không mong đợi gì hơn nữa. Mà có lẽ sẽ không dễ ăn như vậy.

Tôi hít một hơi thật sâu và nhấn nút trên đĩa. Ngay sau đó, một cửa sổ tin nhắn xuất hiện.

[Cục cưng, kết nối không ổn!]

Hả? Vẫn vậy à? Thế thì.

[Cưng đã cài đặt đĩa thứ hai rồi! Cưng vẫn chưa thấy tin nhắn của tôi sao?]

Lần lượt, một tin nhắn mới xuất hiện. Đĩa thứ hai? Đợi một chút. Những tin nhắn này được gửi khi nào?

[Là Chatterbox!]

[Ai đó trong số những kẻ Hiếu Đạo có thể can thiệp vào hệ thống!]

[Sứa và Chatterbox!]

[Cục cưng, Vua Biển Sương mù đã liên lạc với nơi đó!]

[Tốt hơn hết là cài đặt đĩa chậm một chút-]

[Vua Biển Sương mù và dữ liệu của Siêu việt giả thế giới đó!]

[Chúng ta chưa sẵn sàng!]

[Đĩa thứ năm!]

[Một lát nữa!]

Đĩa đã được cài đặt. Một lúc sau, một tin nhắn mới xuất hiện.

[Mặt trăng nhỏ của chúng ta.]

Bầu trời tối sầm như muốn vỡ ra. Rõ ràng đang là ban ngày, nhưng ánh trăng lại xuyên qua mây mù bóng tối.

Giống như lần cuối tôi gặp Sung Hyunjae. 

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments