S-class

Chương 266: Thứ tư

Trans: Đan + Anh Thư
Beta: Myfamilytwo

 

“Bốp!” 

Một Vệ binh hạng A bị đánh mạnh vào các điểm chí mạng, bất tỉnh rồi ngã vật xuống. Những Vệ binh khác đang bảo vệ Hố Mana Achates cũng trong tình trạng tương tự. Khu vực này đã được dọn sạch bởi các cuộc tấn công của hai Vệ binh hạng S.

“Lũ khốn nạn chết tiệt!”

Mindiva, một trong những người quản lý cũ của Alpha, đã đá tên Vệ binh đang nằm gục ở đó. Bộ Tư lệnh Achates mới đã suy đoán rằng những kẻ bỏ trốn – tàn dư của Bộ Tư lệnh cũ đã rời khỏi thành phố. Dù vẫn còn hai vệ binh hạng S, nhưng bọn họ cho rằng chỉ chừng đó là không đủ để tạo thành mối đe dọa thực sự.

Nhưng những kẻ đó vẫn đang ẩn mình trong thành phố, chỉ chờ thời cơ tiếp cận hố Mana.

Và chỉ hôm nay, tuy không xuất hiện quái vật cấp SS, nhưng rất nhiều quái vật cấp S đã xuất hiện. Hầu hết các Vệ binh cấp S đã phải tham gia trận chiến, số còn lại thì bảo vệ Bộ Tư lệnh tạm thời chứ không phải Hố Mana. Chỉ có một số ít Vệ binh cấp A đang giám sát Hố Mana và Bộ Tư lệnh trước đây, nơi chỉ có một bức tường giả được dựng lên và thậm chí việc dọn dẹp còn chưa hoàn tất chứ đừng nói đến việc tái thiết. Một số ít thiết bị quan trọng còn lại đã được chuyển đến Bộ Tư lệnh tạm thời, và bản thân Hố Mana không thể làm gì hơn ngoài việc bổ sung mana.

Đó chính là suy nghĩ của Bộ Tư lệnh hiện tại.

“Tôi mong muốn có một khế ước mới.”

Panuz, người đàn ông từng là người trong ban lãnh đạo của Bộ Tư lệnh, đã đứng vào trước Hố Mana và nói. Mana lấp đầy xung quanh rung chuyển dữ dội. Panuz và nhóm của anh ta thấy mình như đang bị một ánh nhìn lạnh lẽo chiếu vào, họ cứng người theo phản xạ. Cảm giác của họ lúc này như chuột đứng trước mặt rắn. 

“V-Với hai người thức tỉnh cấp S này để trao đổi …….”

Những vệ binh cấp S, những người đã được giáo dục và nhồi sọ trong một thời gian dài và tin chắc rằng mệnh lệnh của Panuz là điều đúng đắn cần làm để bảo vệ thành phố, bước lên phía trước. Trước cảnh tượng đó, một giọng nói trầm thấp đáp lại.

[Ta không hứng thú với vật tế con người đâu.]

“…Sao cơ ạ? Sao đột nhiên ngài lại nói thế?!”

Panuz thốt lên kinh ngạc. Tên Hiếu đạo hắn ta giao dịch trước đây đã nhận những Vệ binh từ cấp S đổ lên hoặc những thức tỉnh giả có kỹ năng đặc biệt làm điều kiện trao đổi. Panuz cũng đứng sau vụ bắt cóc những Vệ binh Médecin. Để tránh làm giảm sức chiến đấu của Achates nên thỉnh thoảng hắn sẽ cử Alpha đi bắt những Vệ binh cấp S từ thành phố khác. 

“Chẳng phải ngài đã ký kết là sẽ giúp đỡ chúng tôi tăng cường sức mạnh để xâm lược những thành phố khác sao?”

[Các ngươi muốn ta chăm bón cho một hạt giống đã thối nát sao?]

“N-Ngài vừa nói cái quái gì vậy?”

[Thái độ đàng hoàng vào.]

Ngay khi những lời ấy vừa dứt, đầu gối Panuz khụy xuống. Giọng nói thờ ơ vang lên như một bàn tay đè chặt đầu hắn xuống đất. 

[Ngươi phải cầu xin chứ nhỉ. Nếu chẳng có gì đáng để cho ta liếc mắt thì không phải ngươi nên van xin ta hay sao?]

“Không, tôi, thật lòng tôn kính, tôi…”

[Hơn hết, ngươi cũng nên thấy có lỗi chút đi.]

“C-Hự.”

Áp lực đè nặng trên người hắn lan rộng ngay tức khắc. Không chỉ Panuz nghẹt thở như cổ mắc nghẹn, mà ngay cả những Vệ binh có mặt cũng đang cố hớp lấy không khí với gương mặt trắng bệch. 

[Vì ngươi, đối tác yêu dấu của ta đã vất vả đấy.]

“C-Cái gì, cơ…”

[Đây không phải trả thù đâu, cái đó để đối tác của ta quyết định. Đây chỉ đơn giản là vì ta thấy phiền và bất mãn thôi.]

Phải làm sao để thoát khỏi cảm xúc nghẹt thở này đây? Nghe đến những từ cuối cùng, gần như là thì thào, cơ thể Panuz run lẩy bẩy. Hắn ta quên béng luôn sự thật là bên kia khó có thể tác động năng lực trực tiếp lên phía hắn nếu không ký kết bất kỳ khế ước nào. Trước nỗi sợ bản năng xâm chiếm tâm trí, rằng hắn ta có thể bị nghiền chết như một con bọ bất kỳ lúc nào, hắn cúi đầu. 

“T-Tôi chân thành xin lỗi! T-Tôi chỉ mong được lấy lại Achates thôi…”

[Sao? Ngươi muốn gì?]

Giọng nói cuối cùng cũng thể hiện chút hứng thú. Panuz vội ngẩng đầu lên:

“Xin hãy trao cho tôi một Vệ binh cấp SS- không, xin hãy làm tôi mạnh hơn cả một thức tỉnh giả hệ chiến đấu cấp SS!”

Ngay cả Alpha, người hắn ta tin rằng đã bị thuần hóa hoàn toàn, cũng đã bộc phát và rời đi. Vậy nên hắn ta không thể tin vào ai khác nữa. 

Người đang nói chuyện lạnh lùng nhìn xuống hắn – kẻ từng đàn áp các Vệ binh chiến đấu, giờ lại nói muốn tự mình mạnh lên – với ánh mắt khinh bỉ.

 [Có mỗi hai Vệ binh cấp S thôi mà ngươi tham thật đấy.]

“Ngài thêm cần vật trao đổi gì cũng được….”

Soạt, một bản khế ước hiện lên trong ánh sáng trắng. Bản khế ước về việc trao cho Panuz sức mạnh vượt trội hơn cả một cấp SS, đổi lại là sự hi sinh tự nguyện của hai Vệ binh cấp S và phục tùng ‘Bạch Vĩ’. Trong khế ước cũng đi kèm điều khoản rằng Bạch Vĩ gần như không chịu trách nhiệm gì với những tên đại diện này của hắn. 

Panuz nhanh chóng đứng dậy và ký khế ước. Ngay sau đó, hai tên Vệ binh cấp S cũng ký, và rồi cơ thể họ tan chảy và biến mất như thể đã hòa vào không khí. Ngay sau đó…

Một bóng hình ai đó hiện lên qua Hố Mana. Người đó mang mái tóc trắng, đôi mắt hoàng kim như thuộc về một loài bò sát, hoặc là một loài họ mèo nào đó, khóe miệng người cao lớn ấy nhếch lên, thư thả. Lấy lại bản khế ước bằng đôi tay đeo găng, anh ta nhìn Panuz. 

“Đúng theo khế ước.”

Mana dao động. Cơ thể Panuz được bọc trong luồng mana mạnh mẽ đang xuyên vào trong người hắn. Cảm nhận được sức mạnh trào dâng, Panuz cười tươi rói. 

“Giờ, Achates sẽ lần nữa…”

Giọng hắn ta ngắt ngang. Thay vì tiếng người, âm thanh gầm gừ phát ra, và cơ thể Panuz bắt đầu biến đổi. Người hắn sưng phồng lên, lông màu nâu nhạt cùng màu tóc hắn bắt đầu mọc ra trên khắp cơ thể. Theo đó là đôi tai nhọn và cái đuôi dài, cánh màng sải dài, sừng lẫn gai tua tủa mọc ra từ đầu và cổ hắn. 

– Aaaa!

“Grừ!”

Mindiva, đang đứng ngơ người ở kia, bị đuôi của hắn ta quật văng vào cái tường dựng tạm. Con quái vật trông như thể là hỗn hợp của một con rồng và một con báo, nhe nanh ra khè. Nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt hoàng kim cong lên nhẹ nhàng. 

“Một con quái vật cấp SSS. Và làm cũng khéo đấy. Khế ước của chúng ta hoàn tất rồi nhé.”

Chẳng có câu nào bảo phải ‘là con người’ cả. Ngay từ đầu vật trao đổi đã quá chênh lệch so với yêu cầu biến hắn thành một cấp SS với cái cơ thể tự nhiên đó rồi. Nhưng nếu là biến hắn thành một con quái vật thuộc về anh ta, thì cũng không khó đến thế. Tăng cấp của hắn cao hơn khế ước yêu cầu cũng được luôn. 

Khi người đàn ông tóc nhạt màu vươn tay ra, con quái vật dễ dãi cúi đầu. 

“Cứ thế này thì sẽ khó mà theo kịp mất.”

Anh ta lấy ra một cuộn len hồng rực rỡ, buộc vào một cái sừng của con quái vật. Chỉ với một tay mà anh ta vẫn có thể nhẹ nhàng thắt nút, còn đánh nhẹ vào đầu nó. 

Nghe lệnh, con quái vật bay vút lên trời, còn thân thể người đàn ông thì mờ dần đi trong khi còn đang nhìn theo khung cảnh ấy. Chẳng lâu sau đó, anh ta biến mất hẳn. 

Một cái hồ nhỏ thấp thoáng sau cánh rừng dày. Để tránh bị quái vật xuất hiện tấn công sau khi đặt đĩa tròn, con tàu đã dừng ở khoảng cách vừa đủ.

– Kkyaang!

Peace đang ở trên boong tàu, nhảy ra khỏi vòng tay tôi đầy hứng khởi. Rồi thằng bé to đùng lên và bung cánh ra. 

– Grừuuu

Thấy bé nó ra hiệu tôi nhanh leo lên đây, tôi trèo lên, mắt vẫn dõi theo Noah. Cậu ấy không thể hóa rồng vì cơ thể nơi này khác biệt, nên chắc sẽ ổn thôi. Dù các kỹ năng khác có thể ít bị ảnh hưởng, nhưng việc sử dụng toàn lực kỹ năng Thiên Long Hoá lại vô cùng khó khăn, bởi khi kích hoạt, cơ thể sẽ biến đổi thành một loài hoàn toàn khác. Hơn nữa, cơ thể hiện tại của Noah là con người thuần chủng, nên để thi triển kỹ năng này lại càng khó khăn hơn.

Yoohyun-ie cưỡi trên lưng Peace với tôi, và Yerim-ie có kỹ năng bay, nên những người còn lại dùng tàu bay loại nhỏ. 

“Làm ở Médecin cuối cùng có ổn thật không vậy?”

Tôi lẩm bẩm khi nhìn chiếc đĩa cuối cùng trong tay. Khi nó được lắp đặt, chắc chắn sẽ dẫn đến thứ nguy hiểm hơn các lần trước. Người mới, Sứa và những siêu việt giả khác sẽ có khả năng can thiệp cao hơn. 

Vậy nên tôi đã đề xuất đến Médecin đầu tiên, nhưng ngạc nhiên thay, Noah phản đối. Cậu ấy bảo đặt đĩa cuối ở nơi có lợi thế thì tốt hơn, dù chỉ có chút xíu thôi. Và một khi chúng tôi rời đi, khả năng thế giới này vẫn bình yên là rất thấp. 

“Cậu ta bảo sẽ sơ tán toàn bộ cư dân, phải không? Và Médecin có hai thành phố.”

“Ừ, nhưng…”

Tất nhiên lý do một mình Médecin có tận hai Vệ binh cấp SS là vì họ đã sáp nhập với một thành phố lân cận. Trong một vài trường hợp hiếm hoi, hai hố Mana hình thành ở hai địa điểm gần nhau, và ban đầu mỗi một hố Mana sẽ có một thành phố hình thành quanh nó, nhưng từ khi sự khác biệt giữa Médecin và Nepos ngày càng lớn thì thành phố Nepos dần dần trở thành một phần của Médecin. 

Dù gọi là gần, nhưng cũng phải đi xe hai đến ba tiếng mới tới. Và nếu cư dân được sơ tán thì sẽ không có thảm họa tàn khốc nào. Việc sơ tán cũng sẽ nhanh hơn nhiều nếu Noah mở cổng không gian. 

“Nhưng kể cả vậy, anh vẫn lo lắng về Noah-ssi. Cậu ấy nói ổn nhẹ nhàng quá.”

“Hẳn là vì an toàn của anh quan trọng hơn thành phố Médecin. Anh từng bảo có tên Hiếu đạo nào đang truy đuổi mình mà.”

“…Nếu là Yerim-ie hay Hyuna-ssi thì họ sẽ đắn đo nhiều hơn.”

Vì nơi sơ tán đã có sẵn, nên tình hình sẽ hơi khác so với hai thành phố kia, nhưng tôi vẫn thấy lấn cấn. Mu chắc chắn cũng được yêu quý mà. 

“Anh không thể chịu hết trách nhiệm cho Thợ săn Noah được. Cậu ta tự ra quyết định rồi.”

Em ấy nói đúng, nhưng. Vốn ngay từ đầu tôi đã không thể hoàn toàn chấp nhận Noah-ssi rồi. Vì Noah-ssi không phải là người duy nhất bên tôi. Tôi không thể ngăn mình đặt Yoohyun-ie ở mức ưu tiên số một, và tiếp theo là đến Yerim-ie, cô bé nhỏ tuổi. 

Tôi đã giúp cậu ấy thoát khỏi Liette và quan tâm theo cách riêng của mình, nhưng tôi tự hỏi liệu Noah-ssi có phải còn bất an vì vấn đề đó không. Noah-ssi vẫn không kể nhiều về tuổi thơ của mình, nhưng với người chị là Liette thì hẳn cũng không phải quãng thời gian vui vẻ gì đâu. 

Tôi là không đủ để lấp đầy khoảng trống sau bao năm ròng rã ấy sao? Có lẽ là vậy, nhưng dù cho là thế thì tôi vẫn muốn giúp đỡ phần nào. Vì Noah-ssi thích tôi, và đã giúp tôi. 

“Anh muốn Noah-ssi ít nhất là hạnh phúc hơn bây giờ. Không biết nếu anh đề nghị cùng sống chung, cậu ấy có đồng ý không nhỉ?”

“…Nếu đó là điều anh muốn. Nhưng thợ săn Noah có thể sẽ cảm thấy bị tước đoạt nhiều hơn. Vì thợ săn Noah khác với Park Yerim.” 

“…Vậy à.”

Khó thật đấy. Ban đầu, tôi cứ nghĩ cậu ta chỉ là một người dịu dàng, tốt tính, bị tổn thương và đã trải qua một quãng thời gian khó khăn. Tôi tưởng rằng chỉ cần thoát khỏi ảnh hưởng của Liette là sẽ ổn thôi. Nhưng mỗi người đều có những vết thương khác nhau và tốc độ hồi phục cũng chẳng giống nhau. Điều đó là hiển nhiên. Ai lại có thể thốt ra câu: ‘Người ta hồi phục nhanh vậy mà, sao cậu lại không làm được?’ chứ.

Peace thu cánh lại, đáp xuống bên hồ. Nhóc ấy giỏi bay hơn tôi nghĩ và ngồi trên lưng nhóc ấy cũng thoải mái nữa. Nhóc con vẫy đuôi như đang hỏi ‘thấy sao?’ nên tôi xoa đầu nhóc thật nhiều. Peace của chúng ta, sao mà nhóc ấy giỏi thế chứ?

“Ahjussi, đừng lo mà cứ nhấn nút đi! Hồ thế này là đủ rồi!”

Yerim-ie tiếp cận và nói đầy tự tin. 

“Nhiều nước hơn tôi ngh-Hả? Họ cũng ở đây nè. Xin chào!”

Tôi đang tự hỏi sao cô bé tự dưng lại vẫy tay thì thấy một cái đầu ngựa đã nhô lên trên mặt hồ từ bao giờ. Còn có một con rùa nữa. Chúng là tinh linh. 

Con ngựa non trắng và con rùa xanh dương trồi lên khỏi mặt hồ và tiến đến chỗ Yerim-ie. Có lẽ vì còn non và yếu, chúng có vẻ chưa nói được. Chúng dụi đầu vào chân của Yerim-ie, tỏ vẻ đáng yêu. 

“Mấy đứa sẽ an toàn nếu đi ra biển. Nơi này sẽ trở nên nguy hiểm sớm thôi, nên tránh xa ra nhé. Thấy cái thuyền đằng kia không? Mấy đứa sẽ an toàn ở trong đó. Anh Noah, anh gọi bọn chúng được không?”

“Ừ. Bọn chúng vô bể nước được.”

Nghe Yerim-ie hối, mấy tinh linh đang chần chừ vì không muốn rời đi, bay đến chỗ chiếc thuyền. Khi những tinh linh biến mất hoàn toàn, tôi lấy đĩa ra. 

Nhìn quanh Yoohyun-ie, Yerim-ie, Hyuna-ssi, Sigma và Peace để kiểm tra, tôi nhấn nút. Chỉ cần không phải mấy cú sốc cỡ một kẻ Phản Luân hay một tên Hiếu Đạo chui ra thì tôi tự tin rằng sẽ ổn thôi. Vì họ rất đáng tin, tất cả những người này. 

Không gian rúng động. Cảm giác châm chích lan rộng ra trên lưng tôi. Dù vẫn đang sử dụng vật phẩm kiểm soát cảm nhận mana, nhưng tôi vẫn cảm giác rất rõ ràng. Dao động lần này rõ ràng mạnh hơn lần thứ ba nhiều. 

Tôi sử dụng kỹ năng Chủ nhiệm. Yoohyun-ie và Yerim-ie lập tức chắn trước mặt tôi như thể để bảo vệ. Peace cũng dán sát vào tôi. Noah thi triển kỹ năng hỗ trợ, trong khi trên tay Moon Hyuna xuất hiện một cây thương, còn quanh người Sigma là những sợi xích.

– Krr

Âm thanh gầm gừ dữ tợn của quái vật cấp SS vang lên ngay trước mặt, nhưng với tôi, chỉ như tiếng mèo kêu rù rì. Không hẳn do kháng sợ. Mà là… làm sao sợ nổi khi người của tôi ai cũng giỏi giang đến thế này chứ.

Năm con quái vật cấp SS. Ngoài ra không còn mối đe dọa nào khác. 

Đầu tiên, nước trong hồ phụt lên. Dây xích trói chặt con quái bên phải và Moon Hyuna lao đến như thể đã chờ sẵn. Khoảnh khắc cây thương khổng lồ xé một đường dài bên hông của con quái vật, sấm sét lập tức giáng xuống. Tôi chưa dùng kỹ năng Chủ nhiệm lên Sigma, nhưng họ phối hợp hoàn hảo đến đáng kinh ngạc. Có lẽ là nhờ Moon Hyuna, người vốn đã quen với việc tác chiến phối hợp do tính chất của bộ kỹ năng rồi.

Sau màn song kiếm của bộ đôi, một con quái vật đã bị hạ gục, theo đó là một con khác bị bàn tay của Yerim-ie giữ lại trong hồ nước. Yoohyun-ie cũng không chỉ đứng nhìn. Thằng bé chưa hành động ngay, sau khi kiểm tra tình hình, khi đã thấy tôi an toàn rồi, em ấy lập tức thiêu cháy đầu con quái vật gần nhất. Lưỡi kiếm của em cắt đứt chân trước của con quái còn chưa chết hẳn và đang lao đến, rồi trong một khắc, em nhảy lên phóng cây lao mà Irin đã hóa thành sâu vào đỉnh đầu nó.

Trong khi đó, Moon Hyuna và Sigma đã giết thêm một con quái vật nữa, và ngay khi Yoohyun-ie và Yerim-ie chuẩn bị hạ con cuối cùng như đang cạnh tranh thì…

“Hyung!”

“Ahjussi! Nguy hiểm!”

Hai đứa bỏ ngang con quái và phóng đến chỗ tôi. Lông của Peace cũng dựng cả lên. Tôi dù phản ứng chậm hơn một nhịp thì cũng đã cảm thấy luồng năng lượng bất thường đang trào lên. 

“Ngài Mặt trăng của chúng ta nổi tiếng quá~”

“Ghen tị thì cứ lấy đi, xin mời.”

Moon Hyuna huýt sáo và Sigma đâm sợi xích của mình vào con quái còn sót lại, dòng điện giật chúng cháy khét. Với một âm thanh lớn, ánh sáng lóa lên và trong tầm mắt nhòe đi, tôi thấy một con quái vật bay về phía mình. 

Một con quái vật màu đỏ nâu với cánh rồng và sừng. 

“Yoojin-ssi, tôi sẽ đưa anh đến thuyền cùng Peace.” 

Noah khuyên tôi nên trốn đi. Nhưng nếu tôi đến thuyền, kỹ năng Chủ nhiệm sẽ bị ngắt nên tôi đang chuẩn bị lấy ra một cái bánh Bích quy Mini-Mini ra ăn thì bất ngờ nhận thấy có thứ gì đó quen thuộc phất phơ trên một bên sừng của con mãnh thú đang áp sát. 

“Từ đã, cái-! Cái đó là len à?”

Nghe tôi nói, mọi người nhìn chằm chằm vào mớ len hồng nóng phất phơ.

“Ồ, cùng loại với món quà chú đã cho Hội trưởng hội Sesung!”

“Nhỉ? Đừng nói là….”

…Đừng bảo tôi con quái vật đó là Sung Hyunjae nhé. Ý là, không có quy tắc nào là anh ta phải dùng dạng người cả. Nơi tôi từng gặp anh ta là bên trong hệ thống, gần giống thế giới tinh thần, nên có thể đã thay đổi hình dạng. Lúc đầu cũng chỉ là cuộn len thôi mà.

Khi chúng tôi quyết định không tấn công trước mà chỉ vào thế, con quái vật đáp xuống bên kia hồ. Nó chắc chắn là không có tí ác ý nào mà cái đuôi còn tung tẩy nhẹ nhàng. 

“Xin hỏi…có khi nào, anh là, Sung Hyunjae-ssi….? Đối tác của tôi?”

– Krrrng

Nghe tôi nói vậy, con quái vật gầm gừ. Là đang trả lời đó hả? Sung Hyunjae thật à? 

“Không, sao anh lại trông như thế này chứ?!”

– Grr.

“Thật à? Thật là anh luôn?”

Cha ơi, sao lại ra nông nỗi này chứ? Còn không nói được cơ à? Khi tôi tìm cách đến bên con quái vật, Yoohyun-ie và Yerim-ie giữ lại tôi cùng lúc. 

“Hyung, cẩn thận.”

“Ừ, ai mà biết được.”

“…Sung Hyunjae đó?”

Sigma thì thầm bé xíu, bối rối. Không, anh ta bình thường không trông như thế đâu. Nhưng là anh ta thật à? Trông nó quá ngoan để có thể là Sung Hyunjae. Như thể nếu tôi tiến lên và đưa tay ra thì nó sẽ đặt chân trước lên tay tôi vậy. 

Với một tiếng gầm, con quái vật chỉ vẫy đuôi. Ờm, không phải anh ta à? Nhưng vậy thì tại sao lại có len quấn lên nó? Con quái vật, đang ngồi im lặng, chậm rãi bay qua hồ và đến trước mặt tôi. Qua bức tường Yoohyun-ie và Yerim-ie dựng lên, nó cúi cái đầu to trước tôi. 

“Nó ngoan quá.”

Khi tôi vươn tay ra và vỗ đầu nó, nó gừ gừ trong họng. Không phải Sung Hyunjae, nó có len tròng trên người, và nó đến với dáng vẻ hiền hòa lành tính. 

“…Chắc Sung Hyunjae cử nó đến đây.”

“Một con quái vật?”

“Không biết tại sao, nhưng tôi đoán vậy. Chắc là anh ta cử nó đến giúp chúng ta với cái đĩa thứ năm? Nó trông cỡ cấp SSS đấy. Nếu đúng là vậy thì hãy gửi một tin nhắn ngắn cho tôi đi.”

[□] 

Ồ, có một cái này. Dù không đọc được nó viết gì. Có phải tôi càng đặt nhiều đĩa thì khả năng kiểm soát hệ thống của anh ta càng giảm không? Anh ta cũng không gửi thêm nhiệm vụ cho tôi nữa. 

Dù sao thì, cả một con quái cấp SSS, an tâm thật đấy. Giờ thì chỉ còn một cái đĩa nữa thôi. 

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments