Trans: Đan
Beta: Houmahome
“Dừng lại! Trạm trú ẩn số 3 ở ngay hướng đó!”
“Thả pháo nổ! 3,2,1!”
Pháo nổ bắn thẳng theo hàng rào phòng thủ. Viên đạn ánh sáng chứa đầy mana lóe lên cùng những vết nứt lớn, nhưng con quái vật chỉ liếc nhìn chúng mà không hề chạy đi. Quái vật cấp SS, rắn xanh độc với chất độc cực mạnh, con quái vật này mang khả năng đe dọa đối với thành phố cao hơn bất kì con quái vật nào khác. Nếu chất độc của nó thấm vào lòng đất của nơi trú ẩn, thì đến cả hàng rào cũng bó tay. Các trạm trú ẩn cùng lắm chỉ chịu được chất độc cấp A mà thôi.
Cuối cùng, vệ binh cấp S của Sollemnis đã chặn được phía trước con quái vật. Đôi mắt xanh mở to và cái lưỡi dài của nó thè ra. Cuộc đối đầu giữa hai bên diễn ra rất ngắn gọn. Thân của con rắn phóng về phía trước trong nháy mắt và đập nát con đường. Khi nọc độc bắn ra đội vệ binh tản ra như đàn chim sẻ né tránh khi bị diều hâu tấn công. Những đòn kỹ năng liên tục trút xuống con quái, nhưng có vẻ như không đủ để áp chế hoàn toàn. Nhưng vẫn có thể làm nó trở nên hỗn loạn.
Ssssst!
Xuyên suốt các Vệ binh, con rắn đột nhiên dán chặt sự chú ý vào một người đàn ông đang cố xé rách vảy của nó. Cắn rằng thật chặt, anh ta bắt đầu chạy nước rút về phía ngoại ô thành phố.
“Tôi đã thu hút được sự chú ý của nó! Hỗ trợ tôi!”
Kỹ năng hỗ trợ liền bao bọc xung quanh người vệ binh đang bị truy đuổi.
Tadadadada
Liên tục những tiếng bom đạn nổ lên nhằm làm giảm tốc độ của con rắn. Phá hủy các tòa nhà và nghiện nát những con đường để con quái vật có thể tiếp tục trườn nhanh về hướng mục tiêu.
Việc phân tán quái vật cấp SS bây giờ thật khó khăn nếu không có Sigma. Mặc dù không không phải là không thể, nhưng giải pháp tốt nhất của họ bây giờ – dụ quái ra khỏi thành phố và giữ nó ở xa – đã tiêu tốn rất nhiều nguồn nhân lực.
Kwang, kooong, Trước mặt là con mồi gần như không thể bắt nổi, con rắn xoắn người tức giận. Sau đó nó cuộn lại rồi bật về phía trước như một cái lò xo.
Kirr.
Vọt lên không trung như một mũi tên bắn con này nó có đầu Vệ binh mà nó đang đuổi theo và chặn đứng anh ta. Trước khi người Vệ binh đó kịp đổi hướng, cơ thể dài ngoằng của nó liền quấn quanh lại như một bức tường lớn.
“Chết tiệt”
Đằng trước là thân thể với những chiếc vảy cứng cáp, còn bên trên thì lại là đầu của một con rắn độc đang trực chờ ngoạm lấy bản thân. Không còn cách nào để trốn thoát. Người vệ binh cấp S đã kích hoạt các kỹ năng phòng thủ của mình chuẩn bị phản kháng một cách vô vọng thì-
Kiik!
Tiếng kêu của con quái vật vang lên. Sau đó là tiếng thịt và xương lạo xạo. Người Vệ binh cấp S ngẩng đầu lên và thấy trước mặt mình, một con quái vật lông đỏ đang ngậm chặt đầu con rắn trong miệng.
“…C-cái gì?”
Con thú có sừng vàng và bờm vàng dùng chân trước bóp nát cổ con rắn rồi phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp. Nọc độc của nó vương vãi khắp nơi nhưng đều bị bốc hơi bởi ngọn lửa rực cháy xung quanh con quái vật mới, chúng còn không thể chạm nổi một sợi lông nào trên cơ thể nó.
Chẳng bao lâu, con rắn đã ngưng quằn quại. Mọi thứ trở nên im lặng, con quái vật đỏ tươi nhìn xuống người Vệ binh cấp S. Mà không nhớ đánh đâu. Nó cũng được biết đến là mạnh hơn so với chất độc, nhưng kẻ nó đã kết liễu là một con người cấp SS chỉ trong nháy mắt. Nên đương nhiên nó phải là một con quái vật cấp SS.
Anh ấy có nên chạy trốn không? Không, phải nói là anh ấy có thể chạy trốn nổi chứ? Trước mặt người Vệ binh đang lưỡng lự, con quái vật phát ra một tiếng krrrng nhỏ.
“…Hả.”
Ngay lập tức cơ thể to lớn của nó co lại. Với đôi tai hình tam giác ve vẩy, chiếc đuôi dài lắc lắc nhẹ nhàng. Người vệ binh cấp S chỉ chớp mắt một xíu con quái vật đã thu nhỏ như một chú cún con rồi. Thậm chí anh ấy con thầm nghĩ rằng nhóc ấy thật dễ thương.
Kkiang.
Không chắc chắn là rất dễ thương. Nó bật đến trước người vệ binh và ngước nhìn anh ta bằng đôi mắt vàng. Chóp mũi hếch lên của nó giật nhẹ.
“Tránh ra!”
Khi các Vệ binh khác mang vũ khí đến gần, người đàn ông vội vàng giơ tay lên trên đầu.
“Đừng lại! Nó không có ý định tấn công! Không cần phải cảnh giác với nó!”
“Cái gì? Nó là một con quái vật đó?”
“Thế thì sao cơ chứ?”
Quái vật tỏ ra thù địch với con người. Mặc dù quái vật đã được thuần hóa là một ngoại lệ, nhưng những con quái cấp B trở lên hầu như không thể thuần hóa được. Nhưng một con quái vật cấp SS khổng lồ lại không tấn công con người ư?
“Nhìn đi, nó rất ngoan ngoãn đấy, thấy không?”
Con quái vật chỉ đánh hơi xung quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó và không thấy có ý định tấn công. Các vệ binh khác cũng tò mò quan sát kỹ quái vật, nhưng cũng không hề mất cảnh giác.
“Chà… nó thật sự đã giúp chúng ta nhiều đó”
“Đúng chứ? Nó đã hạ gục được con quái vật mà chúng ta cất công xua đuổi ngay lập tức đó.”
“Nếu ngài Sigma ở đây, anh ấy cũng sẽ kết liễu nó ngay lập tức.”
Bầu không khí bỗng trầm xuống trong giây lát. Giữa bầu không khí im lặng đó, bỗng một người vệ binh khác mở miệng.
“Con quái vật này cũng có đôi mắt màu vàng”
“…Ồ, đúng là như vậy”
Dưới cái nhìn mang màu sắc quen thuộc về mặt của đội Cận Vệ Sollemis càng trở nên u ám hơn. Ngay lúc đó con quái vật nhảy ra khỏi xác con rắn đã chết. Nó hướng tới Bộ Tư lệnh của Sollemnis.
“Không phải chúng ta nên ngăn nó lại sao?”
“Chúng ta không thể nào ngăn được nó lại đâu…”
Các vệ binh đi theo sau con quái vật và lo lắng không biết phải làm gì. Những Vệ binh đang đợi ở Bộ Tư lệnh cũng biết được tin. Họ vô cùng bối rối khi nhìn thấy con quái vật nhỏ nhắn dễ thương này. Bất chấp việc thu hút quá nhiều sự quan tâm, bước đi của con quái vật vẫn không hề dừng lại. Nó bước đi nhẹ nhàng như thế đang đi dạo rồi bước vào Bộ Tư lệnh như thể nó đã sống ở đây từ rất lâu rồi.
“Có chuyện gì xảy ra với con quái vật đó vậy?”
“Có ổn không nếu cứ để nó như thế…”
Trong lúc đang khốn khổ vì điều đó các vệ binh chỉ biết đi theo sau con quái vật mà không vội vàng ngăn cản nó. Con quái vật đi vào bên trong tòa nhà của Bộ Tư lệnh, đi dọc hành lang và đi vào một căn phòng nào đấy. Nhìn xung quanh rồi nó nhanh chóng bước ra và đi về phía thang máy dẫn đến Hố Mana. Nó nhảy lên bấm nút, nhưng không có thể chìa khóa thì không thể hoạt động được.
Kkeuang.
Con quái vật quay lại nhìn Vệ binh Sollemnis và kêu lên như thể đang thúc giục họ. Như bị mê hoặc, một người Vệ binh mở cửa thang máy và con quái vật đi xuống lỗ mana, đi quanh đó một vòng rồi quay trở lại. Sau khi ghé qua kho vũ khí, nơi cuối cùng con quái vật đặt chân tới không gì khác chính là văn phòng của Sigma.
Keuheung.
Chạm chân trước vào đồ đạc của Han Yoojin vẫn đang để trên bàn, con quái vật khẽ lắc đầu rồi quay người lại. Bây giờ không còn vệ binh nào cố gắng ngăn chặn con quái vật nữa. Họ không nói gì cả nhưng mỗi người đều có một suy nghĩ giống nhau.
Cái đuôi tiếp tục ve vẩy và đi lên sân thượng. Những người vệ binh đều thấy nó trông có vẻ rất u sầu. Con quái vật cuối cùng đã lên đến sân thượng rồi bước về phía trước mà không do dự. Cảm giác được con quái vật sắp rời khỏi nơi này đám vệ binh nhìn nhau. Sau đó một người mở miệng.
“Tạm biệt!”
Con quái vật nghiêng đầu nhìn về phía họ. Cùng lúc đó các vệ binh khác cũng nói lời từ biệt.
“Cảm ơn cậu vì tất cả mọi thứ!”
“Việc còn lại đừng lo lắng gì hết! Kể cả khi còn nhiều thiếu sót, chúng tôi sẽ cố gắng hết mình!”
“Hãy nhớ chăm lo cho bản thân nhiều hơn!”
Fwip
Đôi cánh nhỏ mọc ra từ sau lưng con quái vật. Đôi cánh lông vũ như nửa vầng trăng đỏ vỗ nhẹ rồi nhanh chóng bay đi. Nó biến mất trong nháy mắt mà không có một chút vương vấn nào, còn đội Vệ binh Sollemnis thì nhìn theo mà không hề chớp mắt.
Nó có thể chỉ là một con quái vật bất thường. Có thể là vậy. Nhưng cảm giác như, đâu đó bên trong nội tâm của họ giờ đã bình yên hơn hẳn.
Họ đã trao nhau lời từ biệt cuối cùng. Thậm chí chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng là đủ rồi.
“Mau đi dọn dẹp thôi. Chúng ta cần phải trung hòa chất độc.”
“Nhờ có nó mà chúng ta sẽ được yên tĩnh một thời gian.”
“Tuy nhiên đừng có bất cẩn. Chúng ta nên chuẩn bị cho lần sau.”
Đội Vệ binh của Sollemnis rời sân thượng với những bước chân nhẹ nhàng.
Độc Giác Hỏa Sư – Nói đúng ra thì đây một loài hơi khác một chút nhưng vẫn là Độc Giác Hỏa Sư – Peace bay xoẹt qua cắt ngang bầu trời. Địa điểm mà Peace được thả xuống nằm xa về phía Nam nơi này. Sau khi nhập vào cơ thể của một con quái vật lửa ở đó, nó đã lang thang trong vài ngày. Săn lùng tất cả những con quái vật mà nó nhìn thấy.
Xong rồi cuối cùng nó cũng tình cờ tìm thấy dấu vết của Han Yoojin, nhưng cậu ấy đã rời khỏi nơi này. Theo dõi tình hình bằng kỹ năng của mình, Peace ngay lập tức lần theo dấu vết của cha. Nơi mà chú Độc Giác Hỏa Sư này hạ cánh sau chuyến bay dài không gì khác chính là Bộ Tư lệnh Achates đã bị tàn phá nặng nề.
“Ôi trời ơi! Một con quái vật.”
Một người quản lý đang kiểm tra máy móc xung quanh hố mana đã hét lên sợ hãi khi nhìn thấy Peace. Lính canh chạy tới thì chỉ thấy một con quái nhỏ, liền cảm thấy bối rối.
“…Đây thực sự là một con quái vật sao?”
“Đây không phải một con cáo sao? Trông giống mấy con cáo từ trước vậy.”
“Nhưng mà mỏ của nó khá là ngắn nhỉ?”
Các vệ binh cấp S và cấp thấp hơn không thể xác định được quái vật cấp SS biến hình với sức mạnh tiềm ẩn của nó. Peace phớt lờ cuộc trò chuyện của họ và lang thang quanh hố Mana. Kỹ năng theo dấu của nó chỉ thấy được một cách mờ nhạt những gì đã từng xảy ra ở đây.
Keuhang!
Peace kêu lên một tiếng bất mãn. Các vệ binh sĩ biết ngơ ngác nhìn Peace – người đang đi loanh quanh mà không hề có dấu hiệu tấn công ai, và tự hỏi liệu nó có phải là một con cáo hay không.
“Nó không phải là cáo.”
“Gnosi-ssi, anh tỉnh rồi sao?”
Vệ binh cấp A Gnosi vẫy tay và nói rằng anh ấy ổn.
“Tôi không biết nó là gì nhưng nó trông hoàn toàn khác với những con cá mà tôi từng thấy.”
“Vậy là cậu đã từng nhìn thấy cáo rồi…”
“Đúng vậy, lúc tôi còn bé.”
Hiện này, việc nhìn thấy những động vật hoang dã như chim hay là những động vật nhỏ ở đầu dưới lòng đất thật khó khăn. Vitera tiếp cận Gnosi khi anh ta đang quan sát hố Mana. Gnosi liếc nhìn cô.
“Anh nói rằng Alpha đã rời đi cùng Han Yoojin sao?”
“Đúng. Chúng tôi muốn anh ấy ở lại, nhưng anh ấy dường như không muốn rời xa Han Yoojin.”
Gnosi vuốt ve cánh tay phải của mình. Sau một hồi im lặng anh nói.
“Cô thực sự nghĩ rằng cậu ấy không bị tẩy não hay gì chứ?”
“Tôi không nghĩ mấy thứ như vậy sẽ có tác dụng với Alpha. Hơn nữa, Han Yoojin-ssi thực sự rất quan tâm tới cậu ấy. Cần nhìn vào cách họ ở cạnh nhau cũng nhận ra rằng họ trân trọng nhau đến mức nào”
Gnosi lại im lặng một lần nữa. Anh ấy cũng nghe những người khác nói như vậy. Anh thở dài một tiếng.
Rõ ràng là Han Yoojin, người có kỹ năng ẩn thân cấp cao, đã nghe tin đồn về việc đối xử với các Vệ binh Achates và thâm nhập vào thành phố Achates một năm trước và xác nhận sự thật. Vào thời điểm đó cậu ấy vô tình gặp Alpha, người có thể nhìn thấu tàng hình của cậu ấy và họ bí mật trở nên thân thiết, cậu ta bị bắt khi cố gắng đưa Alpha ra ngoài. Những kẻ ghét Achates và Alpha cố gắng lợi dụng Han Yoojin để thoát thân, Han Yoojin giả chết và trốn thoát được.
Sau đó, Alpha nổi cơn thịnh nộ, Han Yoojin đến Sollemnis để tìm kiếm sự giúp đỡ của Sigma, sau đó quay trở lại Achates và làm những gì cậu ta làm ở đây. Đó là lời bào chữa và giải thích của Han Yoojin. Nó không phải là không có điểm đáng nghi ngờ, nhưng nó vẫn là một câu chuyện khá hợp lý.
“…Đây không phải là thứ mà tôi có thể can thiệp vào.”
Cậu ấy đã phải chịu đựng một thời gian dài vì anh không đủ sức lực. Nhưng bây giờ một vệ binh cấp C đã lấy lại tự do cho Alpha, tuy đây chỉ là một cái cớ được tạo ra bởi sự yếu đuối của chính mình. Nhưng anh ước rằng mình không chọn một con đường dài và vòng vèo như vậy, bất chấp cả tính mạng của anh.
“Sao anh lại làm ra vẻ mặt như vậy chứ? Han Yoojin-ssi sẽ không dễ dàng gì mà giải cứu được Alpha nếu không có chúng ta. Không ai dám nói rằng công sức chúng ta đã bỏ ra bấy lâu nay không giúp gì được cả. Một ngày nào đó chúng ta sẽ làm được, chúng ta đã tự mình thành công, tôi chắc chắn vì điều đó.”
Điều đó chỉ khiến mọi việc nhanh hơn một chút thôi. Vẻ mặt Gnosi vẫn còn u ám. Đúng lúc đó.
Kr.
Con vật nhỏ đang đi loanh quanh Vũ Hải bỗng nghe răng dữ tợn. Ngọn lửa bùng lên trên bộ lông đỏ tươi của nó.
“Một con quái vật!”
“Coi chừng.”
Họ nghĩ rằng chắc do nó quá nhỏ nên cấp bậc của nó sẽ rất thấp. Con Độc Giác Hỏa Sư bật lên từ dưới đất. Nó nhào tới Gnosi nhanh đến mức không ai có thể nhìn thấy bằng mắt thường được.
“Gnosi!”
“Ghk, chạy đi!”
Đây là một con quái vật ít nhất là cấp S, hoặc có thể cao hơn. Bàn chân trước của Peace ấn thẳng xuống ngực Gnosi, người đã bị sức mạnh khủng khiếp của nó đánh ngã xuống đất. Ngọn lửa đốt cháy quần áo của anh và khiến da anh đỏ bừng lên.
Kyaang!
Lạnh lùng nhìn xuống người đàn ông dưới chân, Peace dơ chân trước lên. Nó mơ hồ cảm nhận được rằng: Mặc dù con người này đã làm tổn thương đến Han Yoojin nhưng không chỉ Han Yoojin, mà ngay cả Han Yoohyun cũng không giết người đàn ông này. Vì vậy nó cho rằng chắc hẳn có lý do nào sau đó, Peace vung nhẹ chân trước.
Nó để lại một cú tát dài trên má Gnosi. Đôi mắt của Gnosi mở to. Ngọn lửa đỏ thẫm làm anh đau rát như thể chúng đang đốt từ máu của anh từ sâu trong.
Peace quở trách lần nữa rồi dang rộng đôi cánh. Gnosi ngước mắt lên, ngơ ngác nhìn con quái vật nhỏ mặc áo choàng lửa đang bay đi. Một lọ thuốc văng lên đầu anh.
“Anh không sao chứ?”
Gnosi giơ tay vuốt ve vết cắt trên má. Vitera giúp anh đứng dậy rồi xịt thuốc lên vết bỏng của anh.
“Con quái vật vừa rồi. Tôi nghĩ nó thuộc cấp SS nhưng vì lý do nào đó mà nó lại rời đi. Dù sao thì vẫn thật may mắn.”
“…Phải.”
Giữa sự ồn ào rối loạn của xung quanh, hai người nhìn con quái vật bay mất cho đến khi nó chỉ còn một chấm nhỏ.
“Liệu một ngày nào đó anh ấy sẽ quay lại chứ?”
“Gì cơ? À, Alpha sao? Dù sao thì đây cũng là nơi anh ấy sinh ra. Anh ấy sẽ không có nhiều kỷ niệm đẹp nhưng có lẽ anh ấy sẽ đến một lần. Vết thương này có khả năng ức chế hồi phục, có thể để lại sẹo bỏng đấy. Đi tìm người chữa trị thôi.”
“Không, không sao đâu.”
Vết sẹo bỏng này… không tệ đến mức đấy. Mặc dù nó là một ngọn lửa khác.
“Chúng ta sẽ phải vô cùng bận rộn nếu muốn xây dựng lại đấy. Hãy cố gắng làm những gì có thể.”
“Tôi vừa nói như thế lúc nãy mà.”
Thật may mắn là hố Mana cũng đã bình tĩnh lại, Vitera mỉm cười.
Đôi cánh của Peace đập không ngừng nghỉ. Nó bay ngang bầu trời cùng với những ngọn lửa bập bùng xung quanh. Thật kỳ lạ rằng không có con quái vật nào tấn công nó. Những con quái vật thường được cho là sẽ nằm rải rác xung quanh các thành phố lớn bên ngoài, gần như đã biến mất hoàn toàn. Nhờ đó nó đã bay không ngừng nghỉ và đến được Lancea ngay trước khi mặt trời lặn.
“Nhìn kìa!”
Một trong những Vệ binh của Lancea, đang chuẩn bị gác đêm hét lên và chỉ vào Peace.
“Nó không phải là con quái vật xuất hiện ở Sollemnis sao?”
“Tôi nghĩ là nó đó.”
Đội cận vệ của Lancea, những người vừa biết tin qua thư gửi từ các Thành Phố, vẫy tay qua đầu chào.
“Tới đây nào, anh bạn nhỏ!”
“Họ nói rằng cậu đã bắt được một con quái vật cấp SS sao? Chúng tôi sẽ đối xử tốt với cậu, cậu có đến gặp Unni không?”
“Ở đây chúng tôi không phân biệt đối xử với quái vật. Nếu cậu đang tìm việc làm, cậu sẽ được chào đón ở đây”
Sự yên bình chậm rãi lan tỏa trong không khí khi vệ binh Lancea nói chuyện ngọt ngào với nó. Ở đây chỉ có một chút dấu vết của Han Yoojin. Peace nhìn về phía bắc xa xôi. Nó không muốn đến những nơi lạnh lẽo hay có nhiều nước, nhưng nó phải đi.
Nhìn thấy con quái vật nhỏ vỗ cánh hướng về phía bắc, đội vệ binh Lancea không khỏi thất vọng.
“Nó cũng đang hướng về phía Bắc nhỉ?”
“Lamda-nim có ổn không ta?”
“Nếu cậu tình cờ nhìn thấy cô ấy, hãy gửi lời chào cô ấy thay chúng tôi nhé.”
“Lamda-nim không về nên chúng tôi không thể chào cô ấy được!”
Với những đôi tay vẫy chào tạm biệt phía sau, Peace lại bay đi. Không khí dần trở nên lạnh hơn và những bông tuyết rung rinh lướt qua bộ lông của nó. Nó tiếp tục bay lâu hơn nữa, rồi cuối cùng cũng đến thành phố phía bắc.
Kkyaang!
Lần này nó sẽ không đến muộn nữa đâu. Vỗ đôi cánh mạnh mẽ hơn nữa, Peace bay lên bầu trời thành phố Drosia.
