S-class

Chương 255: Mu từ Médecin (5)

Trans: P.Duyên
Beta: Myfamilytwo

 

“Noah-ssi luôn là thật đối với tôi. Quên vụ công nhận đi, ngay từ đầu đã không có khả năng là giả rồi.”

Với lại, chả lẽ tôi nói ‘À, người này là giả’ thì người đó là giả được à? Sigma thì… có chút mơ hồ. Tôi không chắc lắm.

“Hơn nữa, Noah-ssi…”

‘Không muốn ở lại đây’, tôi muốn nói thế, nhưng đã kịp nuốt lại. Nếu đây không phải là một thế giới bị hủy diệt. Vậy Noah hay Mu tốt hơn? …Mặc dù tôi không có quyền định đoạt điều gì cả, nhưng Noah-ssi chắc chắn đã nói rằng cậu ấy ghen tị.

Tôi quay về phía Noah. Noah đang trừng Sigma với vẻ mặt hơi cứng nhắc.

“Ý anh là gì, tôi có thể ở lại đây sao?”

“Ý trên mặt chữ. Nếu cậu thèm muốn vị trí của người khác thì sao không đến chiếm lấy nó đi? Mu hiện tại đã là cậu rồi.”

Noah hơi nhíu mày khi nghe hắn nói ‘Có gì sai sao?’.

“Tôi không phải là Mu thật.”

“Thế thì sao? Cậu đã ở vị trí đó rồi, điều đó đâu phải là không thể với cậu? Ngu xuẩn.”

Mặt Noah trở nên lạnh lẽo trước thái độ thương hại lộ liễu của Sigma. Chuyện này có phải hơi nguy hiểm rồi không? Thái độ vừa rồi của Sigma làm tôi nhớ đến một người. Chính là Liette.

“Hắn ta chỉ giống cái mã ngoài thôi, Yoojin-ssi. Hội trưởng hội Sesung tốt hơn.”

“Lại là gã Sung Hyunjae đó à? Nếu hắn ta là một người giống tôi, lời khen của cậu khá là khó chịu đấy. Quá tệ.”

“Đủ rồi, Sigma!”

Anh ta vừa cố tình khiêu khích. Sao anh ta lại làm thế với Noah? Chả lẽ Sigma bực vì bị bắt và lôi đi? …Nghe cũng có lý. Vậy là tên đó đang trả thù đấy à?

“Nếu hắn ta không phải Hội trưởng hội Sesung thì không cần phải giữ hắn lại đây, phải không?”

Noah lạnh lùng nói. Đợi một chút.

“Ở đây đang có một bệnh nhân đấy!”

Đừng bảo là định choảng nhau ở đây đấy nhé. Noah giơ một ngón tay lên và nói ‘Đừng lo’. Cùng lúc đó, Sigma lấy ra một sợi dây xích.

Rắc!

Dây xích vàng bị đóng đinh vào tường hai bên phòng bệnh. Ngay sau khi tay Sigma nắm lấy dây xích căng chặt, một vòng tròn xuất hiện dưới chân anh ta. Bên ngoài vòng tròn, mặt nước đang rung động theo một hướng không xác định. Đó là một cổng dịch chuyển không gian. Vì Sigma vốn không có kỹ năng bay nên nếu không sử dụng kỹ năng Cục diện thấu thị của mình, anh ta sẽ bị đưa đến một nơi nào đó mà không kịp phản ứng.

“Có vẻ cậu không thể dịch chuyển trực tiếp đối thủ nếu không chạm vào họ nhỉ?”

Sigma vừa nói vừa đáp xuống sợi dây xích một cách nhẹ nhàng như một vận động viên thể thao. Noah nhướng mày khi xoá cánh cổng.

“Tôi sẽ để anh đi trong tình trạng tốt nhất. Dù sao thì anh cũng không thể sử dụng kỹ năng tấn công trên con tàu này. Nên cẩn thận mồm miệng đi.”

“Tất nhiên là giờ tôi đang yếu hơn cậu rồi. Nên là, cấp C.”

Đột nhiên, sợi dây xích được thu về và Sigma rơi xuống. Rồi anh ta đến gần chỗ tôi đang ngồi. Đôi mắt vàng nheo lại và một nụ cười xuất hiện.

“Hãy bảo vệ tôi.”

…Oát đờ heo.

“Anh đang nói cái khỉ gì với Yoojin-ssi vậy hả!”

“Gì là gì? Cấp C nói sẽ bảo vệ tôi trước cơ mà.”

Vẻ mặt Noah vô cùng bối rối trước lời nói vô sỉ của Sigma.

“Đó là nói dối thôi, phải không ạ? Anh nói gì đi?”

“À, cái đó, không sai…”

Tôi đã bảo hãy để tôi bảo vệ anh ta. Nhưng tôi đâu có ngờ anh ta sẽ thực sự yêu cầu được bảo vệ đâu. Ngay cả khi kỹ năng tấn công đã bị phong ấn, chỉ số anh ta vẫn là cấp SS mà?

“Và cấp C là của tôi. Đó là cách chúng tôi ký khế ước.”

“Yoo- Yoojin-ssi?”

“…Cái đó, ờ, cũng đúng luôn. Tôi không được biết chi tiết về chuyện đột kích hầm ngục lúc trước, nhưng họ nói Sigma-ssi phải được an toàn. Vậy đó. Để có thể ra ngoài, anh ta là một nhân tố cần thiết, nên tôi cần bảo vệ anh ta.”

“Cậu nói mình sẽ chịu trách nhiệm. Cậu đang định rút lại lời nói sao?”

“Không, ý tôi… Tránh xa tôi ra!”

Sigma bị đẩy sang một bên. Mặc dù tôi vốn dĩ yếu hơn anh ta rất nhiều, nhưng anh ta vẫn ngoan ngoãn lùi lại và nhìn tôi chăm chú. Noah cũng nhìn tôi với ánh mắt có chút oán giận.

“…Miễn là anh ta được an toàn?”

“Chỉ cần anh ta còn sống, thế là đủ.”

Người trả lời không phải là tôi. Là giọng của Yoohyun-ie. Em trai tôi đã thức dậy trước khi tôi kịp nhận ra và tựa cằm lên vai tôi.

“Dù tôi không biết chuyện gì đang xảy ra.”

“Yoohyun-ie, em sao rồi? Họ bảo họ đã cố ý để em ngủ.”

“Irin đã đánh thức em dậy. …Cái gì đây?”

Tôi nhanh chóng ngăn thằng bé rút kim truyền tĩnh mạch ra. Dù thằng bé tỏ vẻ khó chịu khi tôi bảo đó là chất trung hoà, nhưng cuối cùng thì vẫn không rút kim ra.

“Thế nên là, nếu không ưa nhau thì cứ đánh thoải mái đi.”

Bắt gặp một người có hành vi bỏ đá xuống giếng. Em ấy thậm chí còn vòng tay ôm lấy tôi để ngăn tôi can thiệp. Không, em định làm gì nếu họ thực sự đánh nhau ở đây? Hơn nữa, chẳng phải đã đến lúc chúng ta cần thêm đồng minh sao? Để mất một cấp SS mà chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra là một tổn thất lớn đấy.

“…Tôi không có ý định tấn công. Tôi chỉ đang cố đưa anh ta đi chỗ khác thôi.”

“Noah-ssi, tôi thực sự xin lỗi, nhưng tôi nghĩ chúng ta cần giữ Sigma bên phe mình.”

“Sao anh phải xin lỗi ạ? Và anh ta… đúng là không nói sai. Tôi đã cảm thấy bất an vì ngay cả vị trí mình đang đứng cũng không thể nắm giữ.”

“Gì? Không, đừng có nghe anh ta nói! Vì Mu ban đầu là một người khác, nên việc cậu cảm thấy khó khăn là điều đương nhiên. Noah-ssi hoàn toàn bình thường.”

Sigma thật không biết xấu hổ. Noah mỉm cười cay đắng, nhìn Sigma rồi lại nhìn tôi.

“Thợ săn Han Yoohyun đã tỉnh rồi, nên anh hãy ăn chút gì đó đi. Từ qua đến nay anh đã không ăn uống đàng hoàng rồi. Tất cả vệ binh của Achates và Lancea đều có mặt trên tàu. Và những người bị thương cũng đang được chữa trị.”

Vậy là cậu ấy đang chăm sóc người khác rất tốt. Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi và lại gần Noah, người sắp rời khỏi phòng bệnh.

“Noah-ssi. Tôi nghĩ cậu hoàn toàn không có gì sai. Noah-ssi là một người rất tốt. Ít nhất tôi chưa từng nghi ngờ điều đó. Myungwoo và những người trong phòng thí nghiệm chắc chắn cũng nghĩ như vậy.”

“…Cảm ơn anh.”

Noah nhẹ nhàng nói. Dù đang cười nhưng khuôn mặt cậu ấy không thể gọi là vui vẻ được.

“Nhưng tôi không phải là người tốt. Yoojin-ssi là người tốt nên anh mới có thể nghĩ về tôi như vậy. Anh đã chấp nhận tính tình trẻ con ngu ngốc của tôi.”

“Không, không phải! Noah-ssi đã tốt với tôi biết bao. Làm sao một người có thể đơn phương chấp nhận điều đó chứ? Có thể cậu sẽ không nhận ra trong một sớm một chiều được, nhưng lâu dần, cậu sẽ sớm cảm thấy mệt mỏi. Bởi vì Noah-ssi là một người tốt, nên tôi cũng vậy.”

“Chúng ta có nên giúp thợ săn Han Yoohyun không?”

Theo phản xạ tôi nhìn theo lời nói của Noah. Yoohyun-ie đã xuống giường và nhìn chằm chằm vào dây truyền dịch treo ở đó. Chỉ cần lấy nó xuống thôi mà, có giá đỡ bình truyền dịch đấy thôi? Có lẽ em ấy không biết cách làm, chắc bởi vì chưa từng nhập viện.

“Theo tôi. Căn tin nằm ở hướng này.”

Trong khi tôi đang do dự thì Noah đã ra khỏi phòng bệnh. Mặc dù gọi là căn tin, nhưng nó trông giống một nhà hàng cao cấp hơn là một cơ sở vật chất công cộng trên tàu. Có một bàn ăn dài và hai bàn riêng biệt, trong bếp còn có một đầu bếp đang đợi. Các đồ trang trí xung quanh cũng trông rất sang chảnh.

“Đồ ăn ở đây rất ngon.”

Moon Hyuna vừa nói vừa rót rượu vào ly bằng những động tác quý sờ tộc. Thái độ của cô ấy khiến tôi nghĩ cô ấy là khách được mời đến chứ không phải bị bắt giữ. Tôi ngưỡng mộ sự nhàn nhã đó quá.

“Yoohyun-ah, ngồi xuống đi. Em muốn ăn gì? Em ăn được không?”

Phòng bếp đang mở, nên tôi muốn hỏi xem có nên làm món gì đó không, nhưng em trai tôi lắc đầu.

“Không sao đâu anh. Chắc anh cũng mệt rồi. Anh cứ ăn đi.”

Tôi có kỹ năng Kháng độc, vậy tôi có nên cho em ấy ăn không? Tôi không nghĩ Noah sẽ làm như vậy, nhưng nó có thể khiến em trai tôi cảm thấy lo lắng. Noah và Sigma cũng ngồi xuống. Đầu bếp bước ra và chúng tôi gọi món.

“Chúng ta đã dập tắt đám cháy khẩn cấp rồi, vậy làm gì bây giờ? Đâu thể cứ bảo vệ Hố Mana như này mãi.”

Moon Hyuna nói sau khi bảo người trong căn tin rời đi. Cô ấy nói đúng, chúng tôi không thể bám dính ở đây được.

“Chúng ta phải tìm Yerim-ie và Peace rồi hoàn tất việc lắp đặt đĩa.”

Tôi cũng giải thích chuyện về đĩa cho Noah. Địa điểm lắp đặt có thể là thành phố nơi mỗi người ở.

“Médecin khá xa nơi này. Mặc dù chúng ta đến đây trong một ngày, nhưng đó là bởi vì còn sử dụng xuyên không gian trong quá trình di chuyển. Hơn nữa, dù cấp bậc kỹ năng xuyên không của tôi cao, nhưng không thể dịch chuyển khoảng cách rất xa khi đã kết nối với Hố Mana.”

Tuy nhiên, Noah có nói, nếu cậu ấy ngắt kết nối với Hố Mana, lượng mana tiêu thụ sẽ quá lớn.

“Cậu nói cậu được kết nối với Hố Mana của Médecin phải không? Chúng ta có thể vào đó không?”

“Ờm… Mana và sinh vật sống vốn quá khác biệt để… Tôi không chắc lắm. Tôi không phải là người tạo ra lối đi nối với Hố Mana.”

Noah lặng lẽ nói rằng cậu ấy đang sử dụng thứ mà Mu nguyên gốc đã làm. Hơn nữa, kỹ năng dịch chuyển không gian của cậu ấy vẫn còn kém.

“Nếu học đúng cách, nó sẽ rất hữu ích.”

Yoohyun-ie đang ăn miếng bít tết mà tôi cắt, nhìn Noah và nói.

“Rất nhiều trường hợp cậu có thể áp dụng. Đặc biệt, thợ săn Noah còn có thể sử dụng chất độc, nên cậu có khả năng tiêm trực tiếp chất độc vào cơ thể đối thủ.”

Tôi có cảm giác Yoohyun-ie hơi ghen tị với cậu chàng này. Nhưng như em trai tôi đã nói đấy, kỹ năng dịch chuyển không gian thực sự rất hữu ích. Nó vốn đã rất ngon lành nếu chỉ đơn giản là kỹ năng hỗ trợ, nhưng nếu kết hợp với các kỹ năng tấn công thì không phải dạng vừa đâu. Nghe những lời của Yoohyun-ie, Noah hạ ánh mắt xuống bàn.

“Thành thật mà nói, không dễ đâu. Quá khó để nắm bắt nó. Tôi nghĩ là bởi nó có liên quan đến thuộc tính của Mu.”

“Thuộc tính?”

“Vâng.”

Trước câu hỏi của tôi, Noah gật đầu.

“Người ta đồn rằng một tổ tiên của Mu sở hữu tinh linh.”

– Đúng đó, là tinh linh!

Irin đột nhiên nhảy ra ngoài và hét lớn.

– Rin-ie cũng cảm nhận được. Có một tinh linh khác với Rin ở thế giới này!

“Thật sao? Là loại tinh linh nào vậy?”

– Chắc là nước. Rin-ie không nghĩ còn lửa nữa đâu. Hố Mana cũng có năng lượng nước rất mạnh mẽ. Nhưng tinh linh rất ôn hòa nên nó đã từng giúp đỡ Rin-ie á!

Một tinh linh nước. Tôi ngay lập tức nghĩ đến Yerim-ie. Chúng ta không thể mang theo tinh linh từ đây sao? Chỉ mình Rin-ie đã rất hữu ích rồi, nên tôi cá chắc Yerim-ie cũng thấy thế.

“Vậy, nếu quay về thế giới ban đầu, dịch chuyển không gian… có lẽ tôi không thể sử dụng được nữa.”

Sự thiếu tự tin trong giọng nói của cậu ấy khiến tôi rất đau lòng. Nhìn thấy Noah như vậy, tôi nhanh chóng ngăn Yoohyun-ie nói thêm. Đối với Noah, đòn roi thôi đã quá nhiều rồi. Nếu là tôi, tôi sẽ muốn mình được đối xử tử tế khi là Mu, nhưng tôi cảm thấy tiếc cho cậu ấy, vì cậu đã tự vạch ra một ranh giới và nói bản thân không phải Mu. 

Cậu ấy đã có thể tự tin hơn rất nhiều so với hiện tại. Cậu ấy là người có đủ trình độ và khả năng để làm được điều đó.

“Vậy thì tốt hơn hết là hyung-nim nên đi lắp đặt đĩa trước, đúng không? Để việc này cho chúng tôi là được.”

Moon Hyuna đã rót xong ly của mình và nói.

“Chỉ cách Lancea một đoạn ngắn thôi.”

Cô ấy nói đi bằng trực thăng thì mất vài tiếng là cùng. Vấn đề ở đây là Médecin và hai nơi còn lại. Noah lại ngước mắt lên và nói với giọng bình tĩnh.

“Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu từ bỏ Achates. Dù sao thì thành phố cũng không thể hoạt động bình thường trong tình hình hiện tại.”

“Ừ, thật đáng tiếc, nhưng cứ chuyển công dân Achates đến Lancea đi đã. Hiện tại chúng ta không thể làm gì được với hiện tượng bất thường ở Hố Mana. May là Lancea đủ khả năng tiếp nhận người tị nạn.”

Đang nói, Moon Hyuna liếc nhìn Sigma. Tôi cũng hướng ánh mắt về phía anh ta. Những con quái vật xuất hiện ở Hố Mana có lẽ có liên quan đến Sigma. Mục tiêu chắc cũng là Sigma.

Sigma, người đang dùng dao cắt bỏ vỏ của một loại quả giống bí ngô nướng một cách nhàn nhã, nhìn chúng tôi như đang muốn hỏi chúng tôi muốn gì. Tôi nghĩ tên đó cũng là kiểu tách viền bánh mỳ ra khi ăn. Tôi muốn thử ép anh ta ăn nó.

“Cậu nghĩ sao, hyung-nim? Nếu chúng ta đưa anh ta đến Lancea, liệu quái vật có theo đến Hố Mana của Lancea luôn không?”

“Tôi thực sự không muốn thử nghiệm. Achates là đủ rồi.”

Nếu ngay cả Lancea cũng sụp đổ, những công dân tội nghiệp phải làm sao đây? Dù nơi đây là thật hay giả, tôi cũng không muốn nhìn thấy mớ hỗn độn đó.

“Thợ săn Noah, chúng ta có thể ném anh ta ra khỏi thành phố một lúc được không?”

Sigma đưa một miếng rau vào miệng với vẻ mặt lầm lì sau khi nghe những lời của Moon Hyuna. Tôi cũng cần cho Yoohyun-ie ăn rau nữa. Có loại trái cây nào ở đây không?

“Tôi có thể đi tầm nửa ngày từ đây. Tôi có nên ném anh ta ra ngoài không?”

“Chúng tôi sẽ cho anh ăn và tiễn anh đi. Vì đây là một thử nghiệm đơn giản nên không vi phạm khế ước giữa chúng ta đâu. Anh hiểu mà nhỉ?”

“…Cậu có thể tin tưởng Mu sao?”

“Tất nhiên là tôi tin cậu ấy hơn anh rồi, Sigma-ssi. Và Noah-ssi?”

“Vâng?”

“Tôi có thể làm cho xong cái của tôi trong khi Yoohyun-ie sửa lại ấn không?”

“Có thể, nhưng Yoojin-ssi, anh nói đây là cơ thể thật của anh mà? Nếu quay lại, anh sẽ không thể sửa hay xóa nữa. Ở đó không có Hố Mana, tất nhiên là cả công nghệ nữa.”

“Tôi không có ý định xóa.”

Tôi nhìn Yoohyun-ie và tiếp tục nói.

“Tôi nghe nói còn có một dấu ấn khắc trên toàn bộ sống lưng, đó là nguồn mana chính. Tôi muốn thực hiện thủ tục đó.”

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments