S-class

Chương 251: Mu từ Médecin (1)

Trans: Rin
Beta: Anh Thư

 

‘Trăng Nhỏ’ gì chứ. Giống tên gọi thân mật hồi nhỏ hả? Anh ta cũng nói là không nhớ tên thật của bản thân.

“Ý anh là khi còn nhỏ đúng không? Ba mẹ anh đặt sao?”

Biệt danh đó dễ thương mà. Chắc là hợp lắm. Thành thật mà nói, khi còn nhỏ chắc là anh ta dễ thương lắm. Khuôn mặt tròn trịa hơn bây giờ, với hai má bầu bĩnh và làn da trắng mịn thì gò má sẽ có màu hồng hào ửng lên rõ rệt. Và với cặp mắt vàng to tròn đẹp đẽ thì ‘Mặt trăng bé bỏng của chúng ta’ cũng khá hợp lý.

“…Anh không có ảnh thời thơ ấu ư?”

“Không có.”

Ra là không có. Tiếc quá. Yoohyun-ie nhà tôi cũng chỉ có hình chụp tập thể ở trường mẫu giáo thôi. Với lại bây giờ tôi cũng không có mang theo. Hay là thử hậu tạ xem trong số những học sinh cùng lớp mẫu giáo khi xưa còn ai giữ album không nhỉ.

“Vậy thì ‘Trăng Nhỏ’ đi, anh không nhớ gì ngoài biệt danh thân mật sao?”

“…….”

“Ngài ‘Mặt Trăng’.”

“Cứ gọi như bình thường đi.”

“Ừ, hyung. Không hợp chút nào.”

Không hiểu sao hai người lại thống nhất ý kiến như vậy. Sigma nói với vẻ mặt cau có.

“Ký ức trước khi thức tỉnh của tôi khá mờ nhạt. Tôi cũng chỉ nhớ được vài thứ mơ hồ thôi.”

“Toàn bộ ký ức tuổi thơ ư?”

Sigma gật đầu rồi hơi nghiêng đầu.

“Giờ nghĩ lại thì… đúng là lạ thật đấy.”

“Đến giờ anh mới thấy lạ sao?”

“…Có lẽ vậy.”

Anh ta vừa nói vừa thể hiện sự bất mãn. Liệu có liên quan gì đến việc thế giới này không có thật không? Có thể vì nếu thêm cả những ký ức tuổi thơ thì nhiều thông tin quá, nên chúng đã bị xóa đi. Đi hỏi những người khác thì sẽ biết thôi.

Một sự im lặng ngắn ngủi trôi qua. Sigma cũng có vẻ suy tư phức tạp trong lòng và tôi cũng suy nghĩ nhiều hơn về nhiều khía cạnh. Câu chuyện của nhiệm vụ chính truyện không phải là quá sơ sài hay sao. Nếu đây là một trò chơi thì tôi đã chỉ chửi thề một chút và cho qua chuyện, nhưng đối với tôi thì anh ta thực sự có cảm giác không khác gì người thật. Vì vậy tôi không thể phớt lờ được.

Sung Hyunjae-ssi, hãy nói chuyện riêng thêm một lần nữa đi. Nhưng mà dù sao thì cũng chỉ toàn là □ thôi.

“Cho dù tôi có hỏi về những việc sẽ xảy ra trong tương lai thì cũng không thể nghe được câu trả lời đâu nhỉ?.”

“Ờ, ừm… Vâng. Chúng tôi, đến cuối cùng rồi cũng sẽ rời khỏi đây. Tôi không biết thế giới này sẽ ra sao ngay sau đó. Nếu Sigma-ssi trở thành người thật, có thể chúng ta sẽ cùng nhau ra ngoài, nhưng nếu điều đó là không thể thì…….”

“Sẽ bị bỏ lại sao?”

Sigma bình tĩnh nói. Nhưng mà lời nói đó giáng một đòn nặng nề vào tai tôi. Nếu anh ta bị bỏ lại ở đây thì sẽ như thế nào? Trong thế giới đã chối bỏ anh ta. Có lẽ mọi thứ có thể được làm mới lại như một hầm ngục. Không biết chừng trên thế giới này sẽ xuất hiện thêm một Sigma mới. Vậy nên rốt cuộc, Sigma hiện tại sẽ không thể hòa nhập vào bất cứ đâu trong không gian giả tạo này và tiếp tục…….

Chuyện đó thật sự không được rồi. Cho dù có là người giỏi giang đến thế nào đi chăng nữa thì quả nhiên cũng không được. Cứ như thể bị phủ nhận bởi tất cả mọi người trên thế giới vậy. Cũng sẽ không có những người ít bị ảnh hưởng như tôi và những người xuyên vào như bây giờ.

“Tôi không thể đảm bảo rằng mọi chuyện sẽ ổn thỏa, nhưng tôi sẽ chịu trách nhiệm bằng mọi cách. Tôi không có ý định bỏ anh lại.”

“Tại sao anh lại phải chịu trách nhiệm?!”

Yoohyun-ie bất ngờ hét lên. Khuôn mặt đầy vẻ không hài lòng. Không…….

“…Nhưng còn Búp bê Song trùng thì sao?”

“Bên trong kho đồ.”

Ồ, cho vào rồi. Vì là vật phẩm nên đương nhiên có thể mà. Dù vậy cũng không nhất thiết phải mang theo cái đó.

“…Nếu trở về thì anh sẽ tìm cho em một con Búp bê Song trùng nhé? Cái đó không biết có mang đi được không nên anh sẽ làm cái mới cho.”

“Không, không cần. Vì nó đã được làm sẵn rồi nên em chỉ muốn mang theo thôi. Tại sao em phải cần đến nó khi có anh bằng xương bằng thịt ở đây?”

Yoohyun-ie nói như vậy và ngồi sát cạnh tôi. Cái nhìn chằm chằm của em ấy vào Sigma thật lạnh lùng.

“Hắn ta cũng không phải là con nít nên có thể tự lo liệu được. Ngay từ đầu sao anh lại quan tâm đến gã đó. Nghe nói anh còn bị tấn công nữa.”

“Không phải là anh thích anh ta… Hơn nữa, anh cần anh ta để công lược? Đây là nhiệm vụ chính.”

“Nghe nói trưởng hội Sesung đã gửi nhiệm vụ. Có lẽ anh ta đang dùng mấy nhiệm vụ để lấy cớ bảo vệ hắn vì hắn trông giống anh ta.”

“Anh không nghĩ vậy. Nó ghi là bảo vệ anh ta nhưng…….”

Tôi lập tức ngậm miệng lại. Nhưng sự nghi ngờ đã hiện lên trong đôi mắt đỏ.

“Điều kiện chính xác là gì?”

“Này, Sung Hyunjae là người sẽ quan tâm đến gã đó vì hắn ta có khuôn mặt giống y chang bản thân sao?”

“Chúng ta đã quyết định không giấu giếm gì nhau mà.”

Tôi… đã nói thế. Không còn cách nào khác, tôi đã phải thẳng thắn thổ lộ tất cả. Mắt em tôi thay đổi khi tôi nói rằng chỉ cần tốn một mạng sống vào vụ này là được.

“Hyung, cấp SS mạnh lắm.”

“Nhưng tốt hơn thì em vẫn nên tự bảo vệ bản thân. Em có muốn thấy anh bảo vệ Sigma không? Anh có thể biến nhỏ anh ta rồi mang theo bên mình?”

“Cái đó…….”

Sau một hồi suy nghĩ, Yoohyun-ie thu hồi lại khí thế như thể không còn cách nào khác.

“Mà nhiệm vụ này không có thời hạn đâu. Bỏ qua các lý do khác thì điều này cần thiết cho chúng ta.”

Không hề buồn cười chút nào khi phải nói rằng tôi sẽ bảo vệ Sigma. Tôi có hơi bối rối trước tình huống bất ngờ nhưng cũng không phải là người không thể tự vệ được. Vì vậy.

“Hãy để tôi bảo vệ anh, Sigma-ssi.”

Anh ta sẽ giúp đỡ tôi bằng cách để tôi bảo vệ anh ta. Vì thế tôi đã nhờ vả. Sigma im lặng nhìn tôi.

“Để cho một cấp C thì.”

“Thì sao nào, không thích à?”

Đôi mắt hoàng kim hơi cong lên.

“Dù sao cũng là đồ của tôi nên làm gì có chuyện không thích chứ. Tôi có nên nói rằng tôi rất tự hào về anh vì muốn bảo vệ chủ nhân của mình vào những lúc như thế này không?”

“Nhìn thằng nhóc này nói chuyện với người lớn tuổi hơn mình kìa.”

“Nhưng tên bên cạnh anh có vẻ không thích cho lắm…”

Như Sigma nói, Yoohyun-ie đang rất tức giận. Tôi đã phải vật lộn để dỗ dành khi em ấy gầm gừ rằng sẽ giết chết anh ta sau khi kết thúc cuộc tấn công hầm ngục. Tên Sigma cũng khiêu khích bằng cách nói ‘hoan nghênh’ nên càng mệt mỏi hơn.

Về mặt này thì hai người đó hợp cạ nhau thật.

“Trước mắt thì khế ước sẽ được duy trì, nhưng tôi sẽ không bao giờ nhận khắc ấn.”

Sigma trả lời rằng nếu không có hình phạt khế ước thì không có lý do gì để chấp nhận sự bảo hộ của tôi. Thành thật mà nói, tôi nghĩ rằng anh ta sẽ đuổi theo tôi ngay cả khi không có điều đó, nhưng tôi không cần phải bắt nạt một đứa trẻ không có nơi nào để về.

“Nếu anh cố gắng bắt tôi khắc ấn thì tôi sẽ vô hiệu nó ngay.”

Tôi đã nói như vậy, nhưng việc khắc ấn toàn bộ cột sống hơi hấp dẫn. Nếu không phải liên kết với người khác mà dùng khắc ấn bảo hộ thì có giúp ích được nhiều không? Có lẽ do lượng ma lực thấp nên khả năng kiểm soát ma lực của tôi cũng không đáng kể.

Nếu có thể xử lý ma lực một cách tinh tế thì khả năng áp dụng kỹ năng cũng sẽ tăng lên. Còn có thể điều chỉnh được cả kỹ năng phòng kháng.

‘Liệu có thể giảm kỹ năng phòng kháng xuống SS và thay vào đó là mở rộng phạm vi không?’

Để mở rộng phạm vi kháng độc và kháng nguyền đến vài bộ phận trên cơ thể tôi. Phải có phương pháp áp dụng các kỹ năng khác chứ. Từ bỏ một mạng sống để có được khả năng kiểm soát ma lực nghe cũng được đó.

‘Thuyết phục Yoohyun-ie là điều khó khăn nhất.’

Tôi nhìn đứa em trai vừa bám lấy tôi vừa lườm Sigma như một con mãnh thú giận dữ. Nếu tôi giải thích rõ ràng rằng tôi có thể an toàn hơn thì em ấy có chịu chấp nhận không? Không phải là chết thật đâu, và tôi sẽ gây mê thật kỹ mà. À, khắc ấn của Yoohyun-ie cũng cần chỉnh sửa lại một chút. Em ấy có thể đối đầu với quái vật hoặc vệ binh với kỹ năng hấp thụ mana.

“Yoohyun-ah, hãy nói với các vệ binh Sollemnis rằng em đã xử lý được con quái vật đã giết Sigma. Rồi yêu cầu họ rời khỏi thành phố ngay lập tức.”

“Vâng. Nhưng chẳng phải chúng ta cần bằng chứng xác thực sao? Phải chặt một tay hay chân thì mới đáng tin.”

“…Cứ nói là thiêu thành tro đi. Nhân tiện thì nếu một vệ binh cấp SS đột nhiên biến mất, liệu họ có thể trở về an toàn không?”

Thành phố cũng sẽ lo lắng. Trước lời của tôi, Sigma nói rằng dù có là vệ binh cấp S thì cũng dễ dàng bỏ trốn trước quái vật cấp SS nếu họ có số lượng đông và có kỹ năng cao. Cũng đúng, trên phim cũng có thuê vệ binh cấp S mà.

“Thành phố cũng đã chuẩn bị sẵn các biện pháp đối phó. Vì vệ binh cấp SS không bao giờ vắng mặt trong một thời gian dài.”

Nếu một quái vật SS xuất hiện mà không có vệ binh SS, họ sẽ trốn xuống nơi trú ẩn và dụ chúng ra khỏi thành phố thay vì săn bắn. Hoạt động kinh tế thành phố sẽ buộc phải rơi xuống đáy nhưng vật tư sinh hoạt đã được dự trữ trong vài năm. Đồng thời, anh ta đã dành hết phần lớn năng lượng của hố mana vào việc tạo ra những thức tỉnh giả cấp S trở lên, đồng thời tìm kiếm sự hợp tác từ các thành phố khác.

Dù chỉ là dữ liệu nhưng tôi vẫn thấy nhẹ nhõm.

“Ngươi cứ ngoan ngoãn ở lại đây đi, còn anh thì đi với em nào.”

Khi Yoohyun-ie kéo tôi đứng dậy, Sigma cũng đứng lên theo.

“Vừa nói rằng sẽ bảo vệ tôi mà các người lại định bỏ đi sao?”

“Ngươi thực sự muốn được bảo vệ sao? Hãy nghĩ về cấp bậc của ngươi đi. Đúng là không có lương tâm gì cả.”

“Nhưng cấp C đã nói trước mà. Cậu cũng là một vệ binh cấp SS mà tại sao cứ bám lấy cấp C rồi làm bộ như một đứa con nít vậy?”

“Đó là chuyện đương nhiên vì anh ấy là anh trai ta, còn ta là em trai ảnh.”

Yoohyun-ie nói một cách ngạo mạn và không hiểu sao Sigma lại ngập ngừng rồi mở miệng.

“Tất nhiên rồi nhỉ? Mối quan hệ giữa những anh em mà tôi đã gặp qua không được tốt cho lắm.”

“Thật kỳ lạ khi anh em trong nhà lại có mâu thuẫn với nhau.”

…Yoohyun-ah, có vẻ như không nên tiêm nhiễm những thường thức sai vào người không nhớ gì cả. Trên đời này cũng có nhiều gia đình không hòa thuận mà.

Cuối cùng thì Sigma ở lại một mình và Yoohyun-ie đi ra ngoài cùng tôi. Đội vệ binh Sollemnis đã dễ dàng chấp nhận lời nói của Yoohyun-ie. Tất cả mọi người đều nhận thức rõ ràng rằng anh ta đã chết vì sự tồn tại của anh ta bị thay đổi.

Những vệ binh Sollemnis để lại lời cảm ơn vì đã trả thù quái vật cấp SS và vội vàng chuẩn bị xuất phát. Họ nói rằng phải nhanh chóng quay lại để sẵn sàng phòng thủ thành phố, và ngay khi trực thăng chuẩn bị xong thì họ đã rời khỏi Achates.

“Tôi cũng không rõ lắm. Thật sự là giả sao?”

Moon Hyuna khoanh tay một cách hờ hững khi nghe tôi giải thích sơ lược.

“Nhưng cậu có vẻ biết rõ về hệ thống hơn tôi nghĩ thì phải? Chỉ có mình cậu biết cách tấn công hầm ngục này thôi.”

“À… Cái đó…….”

Nghĩ lại thì Hyuna-ssi chưa từng gặp Người mới à. Nhân tiện tôi cũng đã nói với cô ấy về những kẻ Phản Luân. Để ngăn chặn sự hủy diệt của thế giới, có những sự tồn tại mạnh mẽ bên ngoài thế giới quản lý hệ thống và hỗ trợ những thức tỉnh giả.

“Tôi biết ơn vì sự giúp đỡ, nhưng họ đúng là những kẻ đáng ngờ.”

“Cô cũng cảm thấy đáng ngờ à?”

Tôi còn chưa giải thích chi tiết mà. Moon Hyuna dứt khoát gật đầu.

“Tất nhiên rồi. Có thứ gì đáng ngờ hơn những kẻ nói sẽ làm việc không công chứ. Mà cũng không phải chỉ có một hai người. Nếu chỉ là một người thôi thì có thể là một cá nhân hiếm hoi có nhân cách tốt đẹp đến mức lo lắng về tương lai. Còn nhiều người thì khả nghi lắm.”

Tôi vô thức đồng tình với câu nói rằng ‘Vì muốn một cái gì đó nên họ sẽ làm việc không công’. Đúng rồi, trên đời này làm gì có cái gì miễn phí chứ. Có thể sẽ có người bùng cháy nhiệt huyết chính nghĩa và nói ‘Chúng tôi sẽ giải cứu thế giới!’ nhưng ở đây lại là những siêu việt giả đã sống qua nhiều năm.

Thật sự là không có bất kỳ mục đích nào khác sao? Liệu chỉ đơn thuần là giải cứu thế giới thôi sao?

“Dù vậy, thật tốt khi biết rằng nếu cố gắng thì có thể tránh được sự diệt vong. Tôi phải chăm chỉ thu thập nhiều điểm thưởng hơn mới được.”

Miệng của tôi cay đắng vì lời nói tràn đầy sinh lực của Moon Hyuna. Bởi vì có rất nhiều kẻ không đáng tin cậy nhưng mạnh mẽ một cách ngứa mắt. Tất nhiên tôi cũng sẽ cố gắng hết sức nhưng.

“Yoohyun-ah, trước khi xuất phát vào ngày mai thì em hãy chỉnh lại khắc ấn trước đi.”

Và tôi cũng phải nhận được phẫu thuật khắc ấn chứ. Achates nói rằng những vệ binh chiến đấu không được đối đãi tốt, vì vậy các thủ tục khắc ấn cũng được phát triển. Thế nên tôi cũng muốn nhận lấy nó ở đây. Khoảnh khắc định mở miệng để thuyết phục Yoohyun-ie.

– Grừưư.

Tôi nghe thấy tiếng gầm gừ của quái vật. Đó là nơi có hố mana. Cả ba vội vàng nhìn qua lan can phía hố mana. Một con sư tử có hai cái đầu cạnh nhau đứng hiên ngang.

– Kkireuk, kkireuk!

Một con quái vật giống như con bọ ngựa xuất hiện tại hố mana. Cả hai đều là quái vật cấp SS. Chúng tôi căm lặng trong chốc lát.

“…Điên mất thôi, Achates tiêu rồi. Cậu chủ ơi, làm sao đây?”

“Đây không phải là việc của tôi. Hyung, cẩn thận.”

Cái đầu sư tử có bờm xanh ngước lên. Nơi mà con mắt tinh quái hướng về chính xác là đỉnh tòa nhà đối diện, nơi Sigma đang ở. Miệng hai đầu con sư tử mở ra, ánh sáng trắng xanh tụ lại lẫn vào nhau. Và cứ như vậy, nó được bắn như laser vào phòng khách của Sigma.

Ầm ầm ầm!! Tầng trên cùng của tòa nhà hoàn toàn bị thổi bay. Mặc dù vậy nhưng tia sáng vẫn bắn ngang qua bầu trời.

“Ôi trời. Chắc là còn sống chứ nhỉ?”

“Dù em rất tiếc nhưng cỡ đó hắn ta không chết được đâu.”

“Đừng chỉ thong thả ngắm cảnh mà hãy bắt lấy nó đi! Yoohyun-ah, em cũng thế.”

Trước sự thúc giục của tôi, Moon Hyuna đã nhảy xuống trước. Cô ta rút cây thương khổng lồ ra và lao về phía con sư tử. Sư tử không dám đối mặt với cuộc đột kích chứa đựng sức công phá khủng khiếp mà nhảy vọt lên. Thương khổng lồ sau khi trượt mất mục tiêu đã để lại một vệt dài trên mặt đất.

Khả năng tấn công không phải dạng vừa, nhưng vấn đề là quỹ đạo dễ đoán quá.

‘Nếu có thành viên trong đội có thể bắt giữ chúng giùm cô ấy thì sẽ tuyệt hơn.’

Không nói đến Yerim-ie, nếu được chọn trong số những người khác thì Evelyn cũng sẽ rất hợp. Ý tôi là về sự tương thích khi chiến đấu. Tính cách họ không hợp nhau lắm nhưng nếu cô ta cầm chân được chúng từ xa thì tấn công sẽ dễ hơn.

Ngay khi Yoohyun-ie cũng đang cố gắng vượt qua lan can.

Rần rần!

Sấm sét giáng xuống. Con bọ ngựa bị tấn công trực tiếp gào rú và nhảy cẫng lên. Dây xích vàng trải dài ra quấn quanh con quái vật đang dang rộng đôi cánh bay lên. Ngay khi sợi dây xích kéo dài vô tận buộc cả sư tử lại với nó.

Rắc rắc─!

Moon Hyuna lao tới như thể đã đợi sẵn. Một lỗ hổng lớn xuất hiện trên cơ thể hai con quái vật và cuộc chiến kết thúc khi sét len lỏi vào da thịt chúng.

Mặc dù mọi chuyện đã gói gọn lại trong tích tắc nhưng mà.

“Hyung, ở đằng kia.”

Cái bóng của quái vật khác mập mờ ở phía bên kia hố mana. Lần này hơn chục con quái vật cấp S đồng loạt xuất hiện.

“…Không có điểm dừng luôn. Chúng ta nên dọn sạch mọi thứ xung quanh hố mana.”

Cái này cũng là vì Sigma à? Dù sao thì hình như cũng đang nhắm đến anh ta thì phải. Tôi đi xuống cùng với Yoohyun-ie đến nơi Moon Hyuna và Sigma đang đứng. Moon Hyuna hơi cau mày và nói.

“Ngoài cậu chủ ra thì chắc chúng ta sẽ gặp rắc rối vì mana đó.”

“Hả?”

“Gọi Mu đi.”

“Mu à?”

“Ừ. Mu của Médecin. Mặc dù ký ức tôi nhận được cũng không hoàn hảo lắm, nhưng nếu có Mu thì sẽ giải quyết được một nửa.”

Moon Hyuna quả quyết một cách tự tin.

“Trong các vệ binh hỗ trợ thì cậu ta là vệ binh thao túng không gian và có năng lực đặc biệt.”

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments