S-class

Chương 236: Câu cá (2)

Trans: Đan
Beta: Houmahome

 

Tadadadada~~

Tiếng động lớn vang lên. Ba chiếc trực thăng khổng lồ lần lượt đáp xuống sân bay ở trên tầng thượng. Cơn gió này không chỉ khiến tóc tôi mà cả chiếc khăn quàng cổ cũng ném bay lên. 

Những người từ Bộ Tư lệnh Achates từ từ tiếp cận chiếc trực thăng. Có những Vệ binh cấp A và cấp S, dường như còn có cả một Đội hộ tống được trang bị kỹ càng nữa. Hầu hết những người có vẻ là quan chức cấp cao này đều ở cấp C hoặc thấp hơn.

‘Không thể nào có chuyện là những người thức tỉnh cấp cao không bằng họ được. Chắc hẳn người ta đã đưa ra quyết định rằng những người thức tỉnh cấp B trở lên thì không được đảm nhận làm quan chức cấp cao.’ 

Nếu một cấp S đã mạnh mà còn có được ảnh hưởng chính trị lớn thì rất khó để xử lý họ. Tuy nhiên, điều này thật không công bằng. Những người bẩm sinh đã ở cấp S thì sao? Họ đâu thể làm gì với nó chứ. Nếu đã đặt ra sự phân cấp này thì ngay từ đầu họ không nên tăng số lượng thức tỉnh giả, họ có thể sử dụng sức mạnh đó luôn.

‘…Kể cả thế giới của chúng ta cũng xuất hiện việc phân biệt đối xử này.’

Đối với CSAT nói riêng, Rất nhiều người cho rằng những người thức tỉnh cấp D trở lên có từng mức độ hoàn toàn khác nhau nên việc kiểm tra họ trong cùng điều kiện là không hợp lý. Sau đó còn có những lo ngại về mặt đạo đức xung quanh việc cấm thức tỉnh giả dưới vị thành niên, nhưng vấn đề CSAT cũng là một vấn đề lớn. Ngay cả khi thế giới có kết thúc vào ngày hôm sau thì kỳ thi vẫn là kỳ thi. 

Cửa trực thăng mở ra và vệ binh cấp S bước xuống trước. Sau đó chính là tên khốn kiếp kia. Phớt lờ những gì mà người của Bộ Tư lệnh Achates đang nói, đôi mắt vàng của hắn ta nhìn thẳng vào tôi. Như thể biết trước tôi sẽ ở đây trước khi bước xuống ánh mắt của hắn nhìn thẳng mà tôi mà không cần nhìn xung quanh. 

Tôi mỉm cười với hắn ta. Đôi mắt ngu ngốc của Sigma cũng theo đó nhếch lên và…

Xoẹt

N-ngài Sigma?” 

“Chuyện gì xảy ra vậy?!”

Những tiếng kêu ngạc nhiên vang lên từ khắp nơi. Không thể phát ra một âm thanh nào tôi ngã xuống đất.

‘…Tên khốn chết tiệt đó.’

Cách đầu tư khoảng mét, một sợi phích cắm thẳng xuống. Một vết nứt lớn xuyên qua bức tường, những mảnh vụn rơi xuống vai và đầu tôi. Ngay khi tên khốn đó nhìn vào mắt tôi và mỉm cười, sợi dây xích vàng đã bắn về phía tôi một cách đáng sợ : nhắm chính xác vào cổ.

‘Nếu tôi mà là một cấp F thì mình đã chết lâu rồi.’

Hắn ta có thể chỉ tấn công tôi ở mức độ mà tôi có thể tránh được trong gang tấc, nhưng điều đó chỉ khiến tôi tức giận hơn mà thôi. Hắn đang cố chế nhạo tôi phải không?

Lạch cạch, Sợi xích được kéo ra khỏi bức tường và quay lại chỗ của chủ nhân nó. Kết quả là mấy mảnh vụn của bức tường lại rơi xuống như mưa. Đau quá đấy, đồ khốn kiếp.

“Có con bọ ở đó.”

“…Vâng?”

Trước lời nói của Sigma, những người xung quanh chết lặng rồi xóa vội vàng biểu cảm hỗn loạn trên mặt. 

“Chúng ta đang ở ngoài trời, vậy nên… Tôi sẽ đảm bảo rằng chúng không vào được bên trong.”

Bằng toàn bộ sự can đảm, một trong số các nhân viên Achates nói. Phủi đá vụ ra khỏi người, tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Khi tôi trừng mắt nhìn tên khốn đó, hắn cười không thành tiếng. Ôi, cái tên khốn nạn đáng kinh tởm.

‘Tôi sẽ tới gặp anh.’

Tôi dùng khẩu hình miệng nói. Cặp mắt cấp SS của hắn ta sẽ có thể nhìn được mấy câu nói của tôi… đúng không nhỉ? Mọi lời nói của tôi đều sẽ được dịch sang tiếng của họ ngay từ đầu. 

“Ngài có muốn kiểm tra Alpha trước không?”

“Không tôi đã vô cùng mệt mỏi vì phải thức đêm để di chuyển rồi.”

Đám người Achates nói sẽ dẫn đường cho chúng tôi rồi đi trước. Tôi cũng im lặng đi theo.

Chỗ ở mà bọn họ dẫn tới là một ngôi nhà riêng biệt thuộc tầng cao nhất dành cho khách VIP. Sigma đuổi mọi người đi và nói rằng hắn ta muốn nghỉ ngơi một lúc. Có vẻ như hắn ta thực sự hiểu lời tôi nói. Hắn ta bước vào nhà và tôi thì đợi cho đến khi không còn ai xung quanh rồi lặng lẽ gõ cửa. Ngay sau đó, cánh cửa tự động mở ra.

Điều đầu tiên đập vào mắt tôi khi bước vào chính là bức tường kính vô tận. Qua đó bạn có thể nhìn xuống rõ ràng khung cảnh của toàn bộ trung tâm thành phố. Nếu đèn được bật lên vào ban đêm, cảm giác nơi đây sẽ thành một ngọn hải đăng bắt mắt mất. Chắc họ đã tự thiết kế để ánh sáng không thoát ra ngoài nhỉ?

“Dù sao thì cũng không thể nhìn thấy quang cảnh ban đêm được.”

Thật là lãng phí tiền bạc. Hay dùng số tiền đó để đối xử với Alpha tốt hơn. Đột nhiên tôi lại tức giận. 

“Xin chào ngài Sigma. Cái-!” 

Khi tôi nhìn thấy thứ đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách rộng rãi, những lời chửi rủa suýt nữa thì tuôn ra. Đó là gì vậy? Đó không phải là tôi sao? Thật kinh khủng. Tại sao thứ đó vẫn còn ở đây?

Con Búp bê Song trùng mà tôi để lại ở Bộ Tư lệnh Sollemnis đang ngồi lặng lẽ trên ghế sofa. Nhắm mắt lại, có vẻ như nó đang gật đầu. Và nó trông giống hệt tôi. Lúc đó tôi chưa hề nghĩ nhiều gì về nó, nhưng khi nhìn thấy thế này tôi lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

“…Hệ thống nói nó chỉ duy trì được trong một ngày.”

“Nếu cung cấp cho nó nhiều mana hơn thì thời gian duy trì nó sẽ tăng lên.”

Sigma nói rồi bước vào phòng khách. Dường như hắn đã tranh thủ thời gian thay một chiếc áo sơ mi và quần dài màu sáng. Ngay cả thời gian bảo quản của nó có thể được kéo dài thì tại sao hắn lại giữ nó cơ chứ? Nó có phải một bằng chứng gì đó không? Hơn nữa nếu có con búp bê này thì sẽ thuận tiện hơn trong việc đưa lệnh truy nã tôi.

“Anh uống một chút nhé?”

Tên khốn Sigma đó nói rồi đặt rượu và ly xuống bàn. 

“Tôi e rằng anh đã bỏ thứ gì vào đó rồi bắt tôi uống nó.”

“Thế không nghĩ đây là một tình huống thích hợp để đánh thuốc mê anh đâu.”

Đúng vậy ở khoảng cách này thì tôi không thể chạy mất. Hắn ngồi xuống sofa trước. Ngay bên cạnh con búp bê của tôi. Họ trông gần gũi một cách vô lý. Tâm trạng tôi cảm thấy thật tệ. Rồi tôi cũng ngồi xuống chiếc ghế sofa ở đối diện.

“Tôi không nghĩ là anh lại xuất hiện dễ như vậy. Tôi tưởng rằng mình sẽ phải tìm kiếm giúp mấy ngày, thật bất ngờ.” 

“Đừng nói mấy thứ miễn cưỡng như vậy nữa. Chắc hẳn anh đã biết mọi thứ.” 

Vắt chéo chân tỏ vẻ ngạo mạn, tôi dựa lưng vào ghế rồi đan tay để lên đầu gối. Lẽ ra tôi nên cởi khăn quàng cổ ra. Nó không phù hợp với tôi cho lắm.

“Tôi sẽ bồi thường đầy đủ thiệt hại cho anh. Hoàn toàn có thể trả lại tất cả những món đồ mà tôi đã lấy.”

“Kể cả khi giá trị của chúng rất lớn sao?”

“Mấy cái trang bị cấp SS đó hả? Chúng chỉ là những viên đá nhỏ bé so với Alpha. Không, viên đá hơi to rồi, chắc tầm hạt cát nhỉ?”

“Alpha à?”

Khóe miệng Sigma nhếch lên, anh ta rót đầy rượu vào ly. Là cấp SS, chắc anh ta không dễ say như cấp S đâu, chắc làm vậy để tạo xíu không khí. 

“Tôi nghe nói một cấp C với kỹ năng có thể trấn áp Alpha đã xuất hiện.”

“Không chỉ đơn giản là giúp bình tĩnh lại. Đó là một kỹ năng khiến tôi hoàn toàn có thể nắm trọn anh ta trong vòng tay. Cũng nhờ Bộ Tư lệnh Achates đã làm dịu anh ấy trước cho tôi.” 

Tôi muốn mình sống thật kiêu hãnh và tự tin. Đừng lo về em trai tôi. Đó không phải là Yoohyun-ie, mà là Alpha, một Vệ binh cấp SS tôi vừa quen. Một người lạ mà tôi chưa hề biết mặt cũng như biết tên.

“Cho nên tôi mong anh đừng cản đường tôi.”

Có thể không hiệu quả lắm nhưng mà cố hạ giọng đe dọa nhất có thể.

“Alpha là của tôi.”

“Anh trông có vẻ tự tin.”

“Đương nhiên rồi? Người của Achates không hề biết gì về các kỹ năng của tôi. Ngoài vệ binh Alpha cấp SS ra, không ai có thể theo dõi tôi. Vì vậy giả vờ hợp tác và đưa Alpha ra ngoài không phải là một vấn đề gì khó. Cho đến khi anh xuất hiện.”

“Tôi có nên xin lỗi không?” 

“Nếu anh đã nói với người của Achates về kỹ năng ẩn thân của tôi thì hãy xin lỗi đi.”

“Chắc chắn rằng tôi đã giữ kín miệng nên xin hãy yên tâm.”

Vậy thì yên tâm hơn rồi. Việc liên lạc giữa các thành phố là vô cùng hạn chế, nên nếu Sigma đã đảm bảo như vậy, tôi có thể chắc chắn rằng hắn ta nói thật. Mặc dù cuối cùng thì ai cũng sẽ biết thôi, nhưng họ sẽ phải tìm hiểu từ từ. 

“Kế hoạch để một cấp SS được thuần hóa bởi một cấp C của anh rất thú vị, nhưng không có lý do gì để tôi hợp tác cả.” 

“Anh muốn gì?”

Tôi nhìn chằm chằm vào hắn ta với ánh mắt như sẽ làm bất kì điều gì hắn ta muốn. Giá như tôi ngồi cao hơn một chút để có thể ngạo nghễ mà nhìn xuống anh ta. Chạm nhẹ vào mép ly rượu, Sigma mở miệng cười. 

“Cấp C thuần hóa được cấp SS, một mình điều đó thôi cũng đủ bù đắp thiệt hại cho tôi rồi.” 

“Cái gì cơ? Anh điên rồi hả? Anh chỉ là một cấp SS thôi mà.” 

Nghĩ đến việc hắn không muốn làm gì mà lại muốn bắt tôi và Alpha cùng một lúc. Thật tham lam.

“Anh còn có thể đem lại cho tôi những gì? Bất kể anh nghĩ tôi ra sao, thì không thay đổi được việc là tôi sở hữu vô cùng nhiều thứ.”

 “Anh có thể có rất nhiều đồ vật, nhưng những gì tôi đem lại chính là thông tin.”

“Thông tin?” 

“Đầu tiên hãy viết một bản khế ước trước.”

Nói xong tôi đưa tay ra, Sigma nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay tôi. Tôi vẫy vẫy cái tay như muốn nói rằng anh ta đang làm cái quái gì vậy 

“Chẳng lẽ anh không đem theo một bản khế ước cấp cao nào sao? Lấy nó ra đi một bản khế ước có hình phạt lớn, và anh ký vào đó.” 

“Anh dự định sẽ vắt kiệt tôi sao?”

“Nếu anh không hứng thú với chuyện này thì có thể từ chối.”

“Nếu tôi từ chối thì chẳng phải anh mới là người chịu thiệt sao?”

“Xem ai đang nói kìa. Nếu tôi sẵn sàng nhượng bộ ở đây thì chẳng phải sẽ rất nhàm chán sao? Có thể chúng ta quen chưa được bao lâu nhưng đã bao giờ tôi khiến anh cảm thấy thất vọng chưa? Tôi tưởng rằng mình đã tạo dựng đủ uy tín rồi chứ.”

“Uy tín của anh cao đến mức rằng tôi nghĩ sẽ rất thú vị nếu tôi trói chặt anh luôn lúc này.”

“…Như thế thì lại dễ quá. Hãy thử làm mọi chuyện khó khăn hơn đi.”

Sigma lấy một bản khế ước ra từ túi đồ của hắn. Một cái cấp SS. 

“Điều kiện cơ bản là anh không được can thiệp vào chuyện của tôi cho đến khi Alpha được giải thoát, Và khi tôi có được Alpha, tôi sẽ giao những thông tin quan trọng cho anh.” 

“Và nếu tôi không hài lòng với giá trị của thông tin thì?”

“Thế thì anh sẽ được nhận gói 1 + 1 của tôi và Alpha như cậu muốn. Đây chẳng phải là một điều khoản tuyệt vời sao?” 

Khi tôi hoàn toàn tự tin điền vào bản khế ước, hắn ta không thể giấu được sự bất mãn của mình. Và bất chấp tầm quan trọng của thông tin tôi đã cung cấp thì cũng sẽ không mất nhiều thời gian để nói ra. Chỉ đơn giản là bảo hắn ta về việc thế giới của hắn ta không phải là thế giới có thật mà chỉ là một thế giới giả mạo được xây dựng từ những dữ liệu còn sót lại. Điều này sẽ gây sốc đó. 

…Nhưng tôi lo lắng rằng việc đó sẽ khiến hắn ta bị đả kích. 

Cắt điều khoản không khế ước hoàn toàn có lợi cho Sigma nên hắn ta đã đồng ý soạn thảo khế ước mà không nói gì thêm. Những việc hắn ta chỉ cần làm đó chính là ngồi tận hưởng và cảm thấy bản thân mình vô cùng may mắn. Ai lại ngu tới mức từ chối điều này chứ.

Ngoài ra chúng tôi còn đưa ra một số điều khoản khác. Chủ yếu liên quan đến hành động của Sigma cho đến khi Alpha hoàn toàn tự do. 

“Anh cũng không được sai khiến ai làm phiền Alpha. Bất cứ việc gì có thể ảnh hưởng xấu đến Alpha đều bị cấm là hoàn toàn. Hãy tạm dừng mọi hoạt động của Achates với lý do rằng anh đang mệt.” 

Sau khi viết ra mọi điều khoản của khế ước thì chỉ còn lại bước cuối cùng là ký kết. Sigma đã ký đầu tiên. Gì đây? Chỉ có Sigma thôi sao? Mấy việc như ký tên này rất quan trọng nên bình thường họ sẽ sử dụng bí danh. Tôi ký là “Cấp C”.

“Anh tên gì?”

Sigma ngồi nhìn chữ ký của tôi rồi hỏi. Hắn còn không nói tên của hắn cho tôi. Hơn nữa, hắn đã được nghe nói về tôi rồi, chắc chắn hắn biết tên tôi. Hắn muốn tôi tự nói ra sao? 

“Tên tôi là Han Yoojin.”

“Ra vậy, Han Yoojin.”

“…Anh đang nhìn vào con búp bê đấy.”

“Tôi biết mà, cấp C.”

Này, cái tên… cấp SS điên rồ này. Cái nết của hắn ta thực sự là một cái gì đó… Sau khi ký xong khế ước tự chia thành bản, tiện ghê. Lấy một bản khế ước, tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi. 

“Để thuận tiện cho việc di chuyển, hãy gọi cho tôi tới đây. Nói rằng anh muốn nói chuyện với cậu cấp C bằng kỹ năng đặc biệt. Nếu anh thấy con búp bê và tưởng tượng đó là tôi luôn thì thật tốt.”

“Còn gì nữa không?”

“Không.” 

Tôi khẳng định luôn. 

“Xin hãy tiếp tục theo dõi và thưởng thức miếng bánh ngọt nhé, ngài Sigma.” 

Không biết ở đây có bánh ngọt hay không nữa. 

[☆★Nhiệm vụ ẩn đã hoàn thành!!☆★] 

Ngay khi tôi kích hoạt kỹ năng tàn hình của mình và rời khỏi chỗ ở của Sigma, thông báo nhiệm vụ xuất hiện. Không phải chỗ này hơi nhiều nhiệm vụ ẩn sao? Mặc dù tôi cũng khá thích điều này.

[ Thỏa thuận đơn phương thành công với cấp SS !! 

Bạn đã ký thành công một khế ước ngang hàng với người thức tỉnh có thứ hạng cao hơn rất nhiều!! Xin chúc mừng, đối tác tốt bụng của bạn sẽ lấp đầy túi của bạn! Bạn cần rất nhiều điểm đúng không?

Phần thưởng : 500.000P ] 

Ôi, 500.000P ?! Tôi thực sự rất cần điểm. Tôi đã phải mua những món đồ vô cùng đắt tiền để giải cứu Yoohyun-ie, tôi cũng muốn có hai hoặc ba chìa khóa chính. Vô cùng cảm tạ. Tôi sẽ sống dễ dàng hơn về sau rồi. 

Khi tôi quay trở lại vị trí của mình và chờ đợi một lúc, Một nhân viên của Bộ Tư lệnh đến và nói rằng Sigma đang tìm tôi. Tôi đồng ý đi, mở và đóng lại chỗ ở của tên khốn Sigma đó rồi rời khỏi Bộ Tư lệnh. Vẫn còn vài giờ trước khi mặt trời lặn vậy nên đường phố vẫn còn khá đông đúc. 

“Từ đây trở đi mới là vấn đề thật sự.” 

Để giải cứu Yoohyun-ie một cách an toàn, tôi phải xử lý hai Vệ binh cấp S có liên quan đến khắc văn của em ấy. Không phải là không có cách để làm điều đó, nhưng tôi cần mồi để dụ chúng đến những điểm mà tôi muốn. Và tôi đã nghĩ ra cái mồi đó rồi. Vấn đề là tôi không biết nó ở đâu. 

‘Mình có nên nhờ Sigma giúp đỡ?’

Không, chẳng có gì tốt nếu để hắn ta vào cuộc cả. Có lẽ hắn ta sẽ cùng cố gắng lấy nhiều hơn những gì hắn ta có, vì vậy sẽ tốt hơn nếu tôi giữ khoảng cách thích hợp. Hơn nữa Nếu tôi bụng về thay đổi khế ước theo ý mình để nhờ hắn ta giúp đỡ, biết đâu một lúc nào đó hắn ta sẽ đâm sau lưng tôi. Tốt nhất là nên kiểm soát hắn ta để ngăn hắn tìm ra các sơ hở trong khế ước.

Bí mật lấy chiếc xe tay ga của mình ra khỏi nhà kho rồi đeo mặt nạ, tôi kích hoạt khả năng ẩn nấp của mình. Khi tôi đang đi trên con đường tới Khu Ổ Chuột.

[ Sói của Achates ]

Một cửa sổ nhiệm vụ hiện lên. 

[ Có một số nhóm bất mãn đối với những hạn chế của thành phố Achates đặt ra đối với lực lượng vệ binh chiến đấu. Hãy đến thăm và lắng nghe câu chuyện của họ 

Rẽ phải tại đường trung tâm Tropogo khu 3, rẽ phải tại cửa hàng bách hóa Pubei thành phố. Dựa vào các biển bảo, đến lối vào phía đông của công viên Nabisae và đi đến cửa hàng tạp hóa thứ 3 ở trung tâm con đường khi mua sắm bên kia. 

Phần thưởng : 100P ]

Ồ ồ, Người Mới à! Tôi thực sự rất cảm động. Sao cậu ấy hiểu được suy nghĩ của tôi mà giao cho tôi nhiệm vụ này nhỉ?

Rõ ràng là sẽ có người không hài lòng đối với cách đối xử khắc nghiệt của Achates đối với các vệ binh. Hơn nữa nhóm này còn bao gồm cả một vệ binh cấp S. Anh ấy bị truy nã với số tiền thưởng lớn vì gia đình của anh ta có liên quan tới đội Cận Vệ cấp S của Bộ Tư lệnh. 

Như ai đó đã nói, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.

Tôi đi theo sự chỉ dẫn của Người Mới. Không lâu sau tôi đến trước cửa hàng tạp hóa. Tôi đậu chiếc xe tay ga của mình và đi vào cửa hàng. Ding ga ling. Tiếng chuông ngoài cửa vang lên. 

“Xin chào.”

“Vâng, chào mừng anh.” 

Một người đàn ông có vẻ ngoài niềm nở vui vẻ đến chào đón tôi. Nó chỉ xảy ra khi không còn khách hàng nào khác. Người đàn ông kia vẫn chưa thức tỉnh nên tôi không cần phải lo lắng mà tháo mặt nạ ra. Nhìn thấy mặt tôi, đôi mắt của người đàn ông mở to ra. Anh ta nghiêm mặt lại ngay lập tức nhưng chắc hẳn là đã nhận ra tôi. 

Vậy là tôi đã đến đúng chỗ rồi. 

“Có vẻ như anh đã nhận ra tôi, nhưng tôi vẫn giới thiệu nhé, tôi là Han Yoojin, Vệ binh cấp C vừa gia nhập Bộ Tư lệnh Achates. Tôi có một đề xuất thú vị dành cho anh, anh có muốn nghe không?”

“Đề nghị? Tôi chỉ là chủ một cửa hàng tạp hóa thôi mà.”

“Tôi không thích những điều khoản và cách đối xử mà Bộ Tư lệnh đặt lên tôi.”

Dựa người vào quầy, tôi cười tươi.

“Tôi chuẩn bị lật tung chỗ này lên, anh có quan tâm đến điều này không?”

“…Quả là những lời nói đáng sợ. Anh đang lên ý tưởng phản bội tổ chức sao?”

“Đúng vậy, anh sẽ không bao giờ có được cơ hội như thế này nữa đâu.”

“Vậy chúng ta cùng nghe xem nhé.”

Một giọng nói vang lên, không phải từ người đàn ông trước mặt mà từ phía sau tôi. Tôi quen mặt về phía sau rồi mỉm cười. Một người trung niên hạng A. Tôi không hề nghe thấy tiếng chuông ngoài cửa nên chắc hẳn anh ấy đã ở bên trong từ lâu. Hơn hết đó chính là khuôn mặt mà tôi đã nhìn thấy trên tấm truy nã. 

Khoảng 20 triệu L.

“Chỉ số của tôi ở cấp C, vì vậy hãy nhẹ nhàng với tôi nhé~”

“Nếu vị khách của chúng ta đã nói vậy thì tôi sẽ cố gắng lịch sự.”

Tôi đi theo người đàn ông trung niên vào trong. Nếu suôn sẻ thì mọi chuyện sẽ kết thúc vào tối nay. Đợi anh một chút nhé, Yoohyun-ah. 

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments