S-class

Chương 222: Là lần viếng thăm đầu tiên của tôi đó (1)

Trans: 

Beta: Anh Thư

[Nhiệm vụ chính]

[Nhiệm vụ phụ]

…Nhiệm vụ phụ là gì? Tôi mở phần nhiệm vụ chính, sau đó, lần lượt, một danh sách các nhiệm vụ được mở ra.

[Nhiệm vụ chính của Cục cưng ˙▼˙

Vui lòng cài đặt một đĩa ở mỗi khu vực để có được thông tin đầy đủ về cuộc đột kích vào dungeon!

Sau khi hoàn thành tất cả các nhiệm vụ, thông tin đột kích dungeon sẽ được cập nhật và bạn sẽ có thể liên hệ với người trợ giúp của mình, ‘Người mới’.

Đĩa 1

Đĩa 2 ← Gần nhất!

Đĩa 3

Đĩa 4

Đĩa 5]

Tôi nhấn Đĩa 2, được tốt bụng mà dán nhãn bằng một mũi tên nhấp nháy.

[Đĩa 2

Khu vực cài đặt Đĩa 2 là:

‘Đài phun nước Công viên Goldberg trên Đường 7, Trung tâm Sorgoné’

※ Khả năng cao là khi lắp đĩa vào, quái vật sẽ xuất hiện do tác động từ bên ngoài! Xin hãy cẩn thận!!]

Khi nói ‘do sự can thiệp từ bên ngoài’, có phải ý là lỗi dungeon không? Cho đến nay, quái vật cấp A trở lên đã xuất hiện mọi lúc. Ngoại trừ Chirpie.

Đúng như tôi nghĩ, đợi gặp một hoặc mấy đồng đội của tôi đã rồi hẵng lắp đĩa thì tốt hơn. Dù vậy tôi vẫn có thể mạo hiểm tính mạng mình mà lắp nó. Nếu tôi chết rồi chở khoảng một tiếng thì bọn quái vật sẽ đi chỗ khác thôi. 

‘Nhưng công viên Goldberg? Ở đâu cơ chứ?’

Tôi không chơi nhiều trò chơi lắm, nhưng chẳng phải những loại nhiệm vụ chính với các địa điểm được chỉ định này thường có bản đồ chỉ đường sao? Tôi có phải tóm ai đó trên đường và nói ‘Xin lỗi, tôi muốn hỏi đường đến Công viên Goldberg?’ rồi đi kiếm nó? Ở đây có tàu điện ngầm không vậy? Nhìn lũ quái vật lang thang xung quanh, tôi nghi ngờ liệu còn có xe buýt không.

Hơn hết là tôi còn không có tiền đi lại. Tôi cảm thấy mình như một người mới bắt đầu ở trình độ trung bình, ngoài mấy vật phẩm tốt thì không còn gì khác. Ít nhất hãy cho tôi làm một bài hướng dẫn chứ.

Hy vọng các nhiệm vụ phụ sẽ hữu ích, tôi mở cửa sổ của nó ra.

[Nhiệm vụ phụ

Hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên

Mua hàng lần đầu tiên

Săn quái vật cho Người mới bắt đầu (HOÀN THÀNH)

Có người ở đây]

Cảm giác đúng như chơi game thật. Lần cuối cùng tôi chơi là…khi sếp tôi nhờ tôi giúp một sự kiện game, nên tôi đã tạo một nhân vật và lên đến cấp 50. Lần đó đã gần một thập kỷ trước rồi. Nếu là khoảng thời gian này, chắc khoảng năm năm trước. Hệ thống Thợ săn cũng tương tự như game, nhưng nghiêm trọng hơn. 

Hiện tại, tôi ấn vào nhiệm vụ Săn quái vật cho Người mới bắt đầu đã hoàn thành.

[Săn quái vật dành cho Người mới bắt đầu (HOÀN THÀNH)

Một người mới bắt đầu muốn bảo vệ thành phố. Chúng tôi hy vọng chuyến đi săn đầu tiên của bạn kết thúc an toàn!

Săn một quái vật (1/1)

Phần thưởng: 500P, 500L

Nhận phần thưởng nhiệm vụ? CÓ/KHÔNG]

500P hẳn là điểm, nhưng L là gì? Khi tôi nhận phần thưởng, ‘bộp’, một lá bài bất ngờ rơi ra. Nó trông giống như một thẻ tín dụng. Một mặt có gắn một con chip và mặt khác có dòng chữ ‘Ngân hàng Ixmont, Thẻ rút tiền mặt’.

500L chắc là số tiền họ dùng ở đây. Vậy nó là bao nhiêu? Đừng nói với tôi là 500 won nhé. Nếu là 5.000 won thì tôi có thể đi tàu điện ngầm. Ý tôi là nếu có tàu điện ngầm.

Khi tôi nhận được phần thưởng cho nhiệm vụ săn quái vật, nhiệm vụ ‘Hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên’ cũng đã được hoàn thành. Phần thưởng tôi nhận được lần này là một thẻ căn cước.

[Han Yoojin

Thành phố Médecin — Công dân bình thường

Công dân số. 1559079-1130-02]

Bên cạnh một con chip, còn có một bức ảnh. Mặc dù tôi là một công dân bình thường nhưng bức ảnh này rất đẹp. Ở đây người ta có xài filter cho ảnh căn cước không nhỉ?

Hai nhiệm vụ đã hoàn thành biến mất và một nhiệm vụ mới xuất hiện.

[Bước đầu tiên để trở thành Vệ binh 

Hãy đến Bộ Tư lệnh Thành phố gần nhất và được chứng nhận là Thức tỉnh giả.

Phần thưởng: 1.000P, Dao găm]

Ở nơi này, Thợ săn dường như là Vệ binh. Vậy nhiệm vụ phụ giống như phần hướng dẫn nhỉ? Nhưng tôi chỉ miễn cưỡng được coi là Thức tỉnh giả thôi, vì nếu họ có thể kiểm tra các kỹ năng của tôi thì sẽ rắc rối lắm. 

Đợi đã, cậu ta đã nói kỹ năng của tôi có thể bị thay đổi. Tôi nhanh chóng mở cửa sổ trạng thái của mình. Cửa sổ trạng thái không thay đổi gì mấy ngoại trừ 500P hiển thị ở cuối. Ngoại trừ. 

[Người nuôi dưỡng hoàn hảo (L) – Từ khóa không thể áp dụng cho các mục tiêu thuộc thế giới hiện tại.]

Ở thế giới này, tôi không thể áp dụng từ khóa mới được. Họ thậm chí không phải là người thật, người sống, nên điều đó là tự nhiên. Và về kỹ năng Mầm—

[Ánh nhìn xuyên thấu (S) – Cải thiện thị lực; có thể kiểm tra thứ cấp, sức khỏe và năng lượng của mục tiêu xếp cấp S trở xuống

Luôn luôn hoạt động]

—Nó đã thay đổi thành thế này. Điều này có thể hữu ích hơn bây giờ. Việc kiểm tra thứ cấp cũng vậy, và thay vì các kỹ năng ở mức tối ưu hóa, nó lại hiển thị máu và mana. Và, như một loại kèm thêm, nó giúp tôi có thị lực tốt hơn.

Vì Mầm non chỉ thể hiện các kỹ năng được tối ưu hóa nên tôi không thể biết tất cả các kỹ năng họ có và thật khó để đoán khả năng của các kỹ năng đó nếu chỉ nghe tên của chúng. Hơn hết, ở một thế giới khác, tôi sẽ không biết bất kỳ kỹ năng nào nên kỹ năng Mầm non sẽ càng vô dụng hơn. Tôi không cần tìm những người Chưa thức tỉnh có tiềm năng, nên ở đây, kỹ năng hiện tại để lập tức thấy tình trạng của đối phương phù hợp hơn nhiều. Mặc dù thật không may là nó chỉ có thể cho phép tôi xem cấp S hoặc thấp hơn.

Ngoài ra, Chủ nhiệm mầm non đáng sợ cũng không thể được sử dụng cho những người ở đây. Trên hết, danh hiệu Sát Long Nhân—

‘Thứ bậc của nó đã giảm…….’

Nó đã tụt xuống hai bậc, từ cấp L ban đầu xuống cấp SS. Các kỹ năng của danh hiệu lại không bị ảnh hưởng.

[Kháng độc (S)

Kháng lời nguyền (S)

Kháng sợ hãi (S)

Thiên địch của Rauchitas (SS)]

Ngoài Thiên địch của Rauchitas, tất cả chúng đều là cấp S. Ngay cả cấp S cũng đủ, nhưng để cấp L giảm xuống cấp S trong nháy mắt? Thực sự, nó là quá nhiều. Chúng sẽ được phục hồi sau khi tôi rời khỏi thế giới này, phải không?

Ngoài ra, Tinh Thần và Nhanh Nhẹn UP, Mảnh ghép bí ẩn và Mua một tặng một vẫn được giữ nguyên. Các danh hiệu Cấp F Kỳ Cựu và Tân Binh Kỳ Diệu cũng tương tự. Và, có lẽ là một tính năng của trang bị của tôi, một kỹ năng mới đã xuất hiện.

Tôi đóng cửa sổ trạng thái và kiểm tra vũ khí của mình. Một khẩu súng ngắn màu trắng không tì vết được khắc hoa văn cổ. Trông nó chỉ như một khẩu Glock đơn giản, không phức tạp nhưng cái trượt nòng chạy mượt mà không rơi khỏi thân. Nó cứ như một khẩu súng giả chỉ dùng để trang trí. 

[Súng ma thuật của Mèo Báo Trắng – Cấp S

Một khẩu súng Mana âm thầm xuyên qua và tiêu diệt đối thủ.

Tiêu tốn mana mỗi viên đạn: 50–500

※ Được mượn bởi Han Yoojin]

Về các tính năng bổ sung… dường như không có bất kỳ tính năng nào. Khi tôi thử truyền mana vào, cấp độ thấp nhất, 50, dường như là sức mạnh mà tôi đã sử dụng trước đó. Có nghĩa là nó có thể có sức công phá mạnh gấp mười lần lần đó hả? Có ổn không vậy?

Chỉ cấp thấp nhất nó đã hạ một con quái cấp C trong một phát súng, có vẻ là vũ khí này không phụ thuộc vào kỹ năng của người sử dụng. Với cái bản thân cấp thấp này, nó rất đáng mừng. 

Vấn đề duy nhất là lượng mana nó cần. Mana của quái cấp C là 155. Mana cơ bản của tôi cũng vậy, và cho dù nếu tôi có nâng lượng mana của mình lên bằng bông tay và những trang bị khác, nó cũng sẽ đạt tối đa được 500 thôi. Ở mức tối đa, nghĩa là chỉ một phát súng thôi cũng chạm mức giới hạn rồi. Tôi sẽ có ít nhất mười phát hoặc cỡ đó. 

‘May mắn thay, mình có rất nhiều bình mana, nhưng mình nên tiết kiệm chúng để đề phòng.’

Các vật phẩm trong kho của tôi không có thay đổi gì mấy. Ngay cả lọ trái cây sấy khô vẫn còn nguyên vẹn. Cuối cùng, tôi kiểm tra chiếc áo khoác.

[Áo Khoác Mèo Báo Đen – Cấp S

Một chiếc áo khoác da nhẹ. Nó thấm nhuần sức mạnh của một loài động vật di chuyển nhanh chóng và không gây tiếng động.

※ Được mượn bởi Han Yoojin]

Có phải là có một bộ vật phẩm Mèo Báo không nhỉ? Nếu tôi có đủ bộ không biết có hiệu ứng bộ không? Mặc dù nó được gọi là áo giáp nhưng tính năng Nhanh Nhẹn của nó là cao nhất. Một lần nữa, né tránh là một hình thức phòng thủ tốt. Kỹ năng mới trong cửa sổ trạng thái của tôi hình như là kỹ năng của chiếc áo khoác này.

[Bước chân của mèo (A) – Có thể di chuyển nhanh và im lặng; tăng hiệu quả của kỹ năng tàng hình

Luôn luôn hoạt động]

Đối với một kỹ năng hỗ trợ cấp A, nó trông khá hữu ích. Bởi vì trên hết, tôi có kỹ năng ẩn thân cấp A. Nếu tác dụng của nó còn được tăng cường hơn nữa, liệu tôi có thể trốn tránh các đối thủ cấp S không? Với ngần này thứ, tôi có thể sẽ đủ khả năng lắp đĩa một mình. 

Mặc dù vậy, tất nhiên, tôi vẫn có thể bị tấn công bừa, vì vậy tôi nên tìm nhóm của mình trước nếu có thể. Sau khi kiểm tra các vật phẩm của mình, tôi đang đóng cửa sổ thì—

Tính tong~!

[◐▼◐∥Chào mừng! Cửa hàng điểm!∥◑△◑]

Cùng với tiếng nhạc, một cửa sổ tin nhắn hiện lên. Tôi giật mình. Nếu là cửa hàng điểm thì tôi có thể sử dụng điểm nhiệm vụ ở đây không?

Khi tôi bước vào cửa hàng, nhiều mặt hàng khác nhau bao gồm vũ khí, trang bị phòng thủ, vật phẩm tiêu hao, vân vân—được chia thành cung, giáo, kiếm và mấy cái nữa—được liệt kê riêng. Tất nhiên, họ có đủ thứ trong kho.

‘Chà, họ thậm chí còn có vũ khí cấp SS thật luôn.’

Như Người Mới đã tự tin nói, tôi thậm chí còn phát hiện ra một số trang bị cấp SS. Nhưng chúng cần rất nhiều điểm. Ở mấy chỗ khác, các kỹ năng cũng khiến tôi chú ý. Các kỹ năng đạt cấp S là cao nhất. Và nó có những thứ từ Môn thạch… cho đến thuốc hồi máu. Đúng như tôi dự đoán, không có viên Đá Ước Nguyện nào cả. Với 500 điểm, tôi chỉ có thể mua được một lọ thuốc hồi phục cấp thấp. Đắt đỏ thật.

Đúng là giá trên trời.

Tuy nhiên, nếu tôi thu thập điểm đàng hoàng thì chúng sẽ có ích khi nguy cấp. Trước khi khởi hành, tôi đến gần xác con quái vật lần cuối. Tôi có thể thấy một con số lơ lửng phía trên cơ thể khập khiễng.

[750P]

Ồ, không thể nào. Khi tôi chạm vào nó, con số đó biến mất. Sau đó tôi kiểm tra cửa sổ trạng thái của mình. 500P đã đổi thành 1.250P. Ra là mình có thể kiếm điểm bằng cách bắt quái vật. Nếu tôi siêng năng thu thập điểm thì tôi sẽ có thêm kỹ năng và vật phẩm – ngon.

Tôi không thể tin được sự can thiệp mà những kẻ phản luân phải đối mặt lại dẫn đến cơ hội tốt đẹp này bị thổi bay. Người Mới à, cậu có thể tạo ra cái dungeon tương tự như thế này nữa không? Tôi không thể mua nổi một món vật phẩm cấp S dù có làm quần quật cả một năm, nhưng bọn trẻ chắc chắn sẽ thổi bay bọn quái vật. Lãng phí thật, lãng phí thật. 

‘Nếu có không có vấn đề gì lớn cả, mình có nên kiếm chút điểm ở đây không?’

Dù một khi đã gặp nhau, có lẽ tôi sẽ không nhắc đến chuyện đó. Chậm rãi và cẩn thận, tôi bước về phía trước. Khi tôi bước ra khỏi con hẻm, nhìn xung quanh, một con đường lớn hiện ra. Bề mặt là nhựa đường quen thuộc. Những ngọn đèn đường đứng đây đó dọc theo con đường vắng.

‘Không có ai xung quanh cả.’

Các tòa nhà cao tầng cũng đã tắt đèn. Tất cả các cửa hàng đều đóng cửa. Các cửa sổ ở lối vào tòa nhà bị chặn bởi những rào chắn dày đặc. Chỉ có ánh đèn đường nhấp nháy trong tĩnh lặng.

‘Phải có người để mình hỏi đường chứ.’

Thậm chí còn không có đồn cảnh sát. Tôi có nên đợi cho đến khi mặt trời mọc không nhỉ?

– Kiik!

Một tiếng kêu chói tai vang lên từ phía trên. Từ trên đỉnh đèn đường, một con quái vật giống vượn tay dài nhanh nhẹn lao vào tôi.

[Khỉ Mori cấp E]

Máu và mana của nó cũng được hiển thị. Nếu là cấp E thì đơn giản rồi. Bây giờ tôi đã ở cấp C. Thay vì súng, tôi lấy ra một con dao găm quân dụng. Tất nhiên, nó chỉ trông giống vậy thôi, nó là một vật phẩm trong dungeon. 

– Kyak!

Con khỉ lao thẳng về phía tôi. Bước nhẹ sang bên, tôi đâm lưỡi dao găm vào sau gáy con quái vật. Con quái vật ngừng thở ngay lập tức và 79P bay lên. Nên là, có một khoảng cách lớn giữa cấp E và cấp C.

-Kyaak!

– Kik!

“Hử, ngươi có nhiều đồng bọn nhỉ.”

Có lẽ khoảng mười lăm con. Tôi lấy sợi dây của Thợ săn từ kho đồ của mình ra, quấn nó quanh một tay. Trông ngài Cục trưởng Song xài nó có vẻ hữu dụng nên tôi đã mua nó, nhưng với cơ thể ban đầu của tôi thì dùng cũng vô dụng nên nó nằm mốc trong kho đồ lâu lắm rồi.

Giờ thì quăng nó mới nhẹ nhàng làm sao. Tôi vung dây về phía bọn quái vật và trèo lên một cây đèn đường. Xoẹt, đầu sợi dây xuyên qua một trong đám khốn đó, đâm vô một bức tường. Bọn khỉ vấp cái dây, nên chúng mắc chân rồi ngã ngay đó. 

Khi một đám khỉ rơi xuống, tôi rút súng ra và bắn vào chúng. Với một tiếng nổ nhẹ, một đám quái vật phát nổ cùng một lúc. Tiện thật đấy.

Tôi chạy không ngừng, đồng thời cuốn sợi dây và khiến nó bay về phía những con quái vật còn lại. Lần này tôi cũng bắt được một con nhưng không con nào vấp ngã. Tôi mà có kỹ năng tấn công tầm xa thì tốt rồi.

Tôi cất súng và rút con dao ra. Sau đó, tôi vung nó vào cột đèn đường mà lũ khỉ lảng vảng ở đó.

Ríttt, có một tiếng rít ngắn do kim loại bị xước. Đèn đường bị cắt làm đôi. Tôi đá mạnh vào ngọn đèn đường đang nghiêng, hất nó về phía tòa nhà. Coong, khi đèn đường đổ xuống, lũ khỉ tụ tập trên đỉnh đèn. Có vẻ như chúng định nhảy qua tòa nhà để trốn. 

Đạp đất, tôi lao lên cột đèn đường. Chất liệu nhẵn không thích hợp để dẫm lên và nó lại ở một góc khá cao, vì vậy đó là điều mà ban đầu tôi thậm chí chưa bao giờ mơ tới. Nhưng với sự trợ giúp của các chỉ số và kỹ năng được nâng cao, tôi có thể chạy dọc theo ngọn đèn đường trong nháy mắt như thể đang chạy trên mặt đất bằng phẳng.

“Chỉ số vẫn là tuyệt nhất, nhỉ?”

-Kiiik!

Những con quái vật chưa nhảy qua tòa nhà đã bị con dao rừng hạ gục. Vút, lũ quái vật bay vút lên không trung, lăn lộn khập khiễng khi chạm đất. Còn đám còn lại đã trốn lên sân thượng tòa nhà, tôi nhanh chóng đuổi kịp chúng. Trận chiến đơn phương đến mức khiến tôi vô thức nghĩ về quá khứ.

Trước khi hồi quay, ngay cả trong tình trạng tốt nhất, nếu tôi một mình gặp phải nhóm quái vật cấp E này, tôi sẽ phải lo ngại cho tính mạng của mình. Ồ, tất nhiên, tôi có thể thắng một chọi một khá chật vật bằng cách kết hợp giữa trình độ, kinh nghiệm và trang bị.

Tích. 

Tôi thu thập điểm của chúng, từ 70 đến 80 một mạng, và nhảy xuống đường. Tôi thật may mắn khi chỉ có quái vật cấp trung đến cấp thấp xuất hiện, nhưng quái vật cấp cao cũng có thể nhảy ra.

‘Mình có nên đi vòng quanh với kỹ năng ẩn thân không nhỉ?’

Sẽ rất lãng phí mana, nhưng có lẽ họ cũng bán bình mana ở đây. Những thứ ở Cửa hàng điểm… rất đắt tiền. Một lọ mana cấp thấp là 10.000 điểm, thế là quá nhiều.

Brừm—

Lúc này tôi đang đi dọc đường để quan sát kỹ hơn xung quanh thì nghe thấy tiếng động cơ quen thuộc. Nếu không phải quái vật máy móc thì đó sẽ là con người. Sau đó, ánh đèn từ bên kia đường chiếu lên, năm chiếc xe đạp lao tới.

Là con người, tốt rồi.

“Xin chào!”

Tôi rất vui nên đã chào họ trước. Xin lỗi, tôi muốn hỏi đường, tôi mới đến đây. Khuôn mặt dữ tợn của người lái chiếc xe đạp phía trước nhìn chằm chằm vào tôi.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments