S-class

Chương 218: Trận quyết đấu (2)

Trans : Đan 

Beta : Quỳnh

Xung quanh sân vận động cũng đã được chuẩn bị sẵn sàng. Sàn nhà được lót bằng những phiến đá tròn, rộng thậm chí cả khán đài cũng được sắp xếp khá tốt. Họ còn dựng thêm cả một bục đứng dành cho người sẽ chiến thắng nữa. Mặc dù tất cả có thể sẽ bị nát vụn ngay khi trận đấu vừa bắt đầu. Thậm chí mấy viên đá lát sàn cũng đã nứt ra hết do cú bật nhảy của Gakuto rồi.

Bên ngoài rìa sân đấu, những máy quay tự động trên không cùng những Thợ săn gồm : Một Thợ săn đến từ Hàn Quốc và hai Thợ săn Nhật Bản. Cả ba người họ đều là cấp A và có các Kỹ năng liên quan đến bay.

[Cả hai Thợ săn, mời hai vị hãy đến đứng ở giữa đấu trường. Và các vị khán giả, xin vui lòng ngồi vào chỗ ngồi tương ứng của các bạn. ]

Một thông báo được truyền tải thông qua buổi phát sóng. Lúc này, chúng tôi chỉ việc di chuyển tới khu vực khán giả và ngồi xuống chỗ được chỉ định. Để đề phòng, Yoohyun-ie và Sung Hyunjae ngồi ở hai phía bên cạnh tôi, còn Noah và Moon Hyuna ngồi bên cạnh Myungwoo.

“Đáng lẽ nên có thêm một ít bia và thịt gà nữa.”

Moon Hyuna nói với vẻ tiếc nuối. Tôi tự hỏi liệu cô ấy có quá thoải mái trước trận đấu của cô nhóc nhà mình không, đương nhiên tôi cũng không nghĩ Yerim-ie sẽ thua. Ngay cả khi tình huống nguy hiểm xảy ra, sẽ có người nhanh chóng lao vào cứu cô nhóc ấy. Hội Amaterasu cũng đã chuẩn bị sẵn một trị liệu sư hạng A chờ ở một bên đấu trường.

[ Phía bên trái tôi đây—Thợ săn hạng S của hội Amaterasu Nhật Bản, Iwahata Gakuto! ]

Mặc dù chúng tôi đang ở Nhật và anh ta cũng là một MC người Nhật, nhưng tôi vẫn không hài lòng lắm khi anh ta đã giới thiệu thợ săn người Nhật trước.

[ Bên phải—Thợ săn hạng S của hội Haeyeon của Hàn Quốc, Park Yerim! ]

Sau khi chào hỏi xong, Yerim-ie mỉm cười hướng về phía ống kính và vẫy tay. Chiếc áo khoác nhóc ấy mặc là của Yoohyun-ie, là một vật phẩm cấp S. Nó có thể tăng các chỉ số liên quan đến năng lượng ma thuật, tăng tốc độ phục hồi mana và có thêm các tính năng phòng thủ. Đó là chiếc áo khoác mà Yoohyun-ie muốn tặng cho tôi còn em ấy sẽ sử dụng Trang phục của Thunderbird.

Nhưng lãng phí một vật phẩm tăng chỉ số cho tôi thì thật đáng tiếc. Vì năng lượng ma thuật và mana bổ sung tốt hơn những gì vật phẩm bình thường mang lại, tôi đã từ chối và bảo em ấy sử dụng luân phiên hai thứ đó tùy tình huống.

“Họ cho phép sử dụng bất kỳ vật phẩm nào của Hiệp hội.”

Vì vậy, nó đã được cho Yerim-ie mượn trong vài ngày. Ngoài ra, nhóc ấy còn đeo một số mảnh chất độc cấp S và kháng lời nguyền khác của Yoohyun-ie. Đó là bởi vì chúng tôi không biết đối thủ của nhóc ấy có loại Kỹ năng gì và cũng bởi các vật phẩm phục hồi không bị cấm.

[Cả hai thợ săn, xin hãy chào nhau. ]

Hai người đối mặt nhau rồi cúi đầu. Không giống như lúc ở khách sạn, Gakuto mặc một bộ đồng phục. Vì nó không phải là thứ chúng tôi đã thấy ở sân bay nên tôi nghĩ rằng nó có thể là Vật phẩm trong Dungeon.

Chúng tôi đã thực hiện khá nhiều nghiên cứu nhưng vẫn chưa thể đưa ra bất kỳ kết luận nào về Kỹ năng của anh ta. Anh ta nhanh nhẹn, sử dụng vũ khí là lưỡi kiếm, mạnh mẽ trong phương diện cận chiến – đó tất cả những thông tin chúng tôi biết về anh ta.

“Mặc dù Yerim-ie cũng che giấu khá nhiều kỹ năng.”

Em ấy có thể điều khiển nước, nhưng trước công chúng, nó vẫn được cho là ‘băng’. Rõ ràng Sung Hyunjae đã làm rất tốt việc giấu đi mọi thứ về nhóc ấy trên du thuyền. Và chúng tôi cũng đã giấu đi nhiều kỹ năng khác ngoài kỹ năng đó.

Đúng lúc đó, cửa sân vận động mở rộng. Một sân khấu có bánh xe gắn bên dưới từ từ lăn vào đấu trường và âm nhạc bắt đầu vang lên.

…Những người đeo mặt nạ sư tử cùng một đám người mặc trang phục múa lân giống bên Trung Quốc ùa vào. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Cùng lá cờ Hội Amaterasu tung bay phía trước, bốn con sư tử màu vàng, đỏ và đen lao tới, lui. Những bộ trang phục này đều là những Thợ săn hạng trung, họ đi quanh sân vận động với những bước nhảy sống động và nhiều thủ thuật đặc sắc. Đó đúng là một cảnh tượng khá hoành tráng, nhưng…

“Ngài Vua sư tử à, thì ra đây là lý do đích thân ngài phải tới tìm tôi mượn Peace sao? Để đi diễu hành hả?” 

Tôi thực sự không còn gì để nói. Sau khi sân khấu thành công đi vào giữa đấu trường, một chiếc cồng chiêng đồ sộ được đem lên. Xung quanh sân khấu, các vũ công với những bộ trang phục truyền thống nhảy chậm đi, Shishio đứng bên cạnh chiếc cồng chiêng, nhưng…

“Chuyện gì đã xảy ra với bộ râu đó vậy?”

Một bộ râu bờm xờm mà chắc chắn rằng sáng nay tôi không hề thấy nó. Mặc dù nối tóc sẽ khiến anh ta trông giống sư tử hơn nhưng đó 100% là râu giả. Chắc hẳn anh ta muốn để râu lâu rồi nhưng không thành công…

…Khi phương pháp chữa rụng tóc được phát triển, tôi phải gửi cho anh ấy một mẫu mới được. Nó cũng sẽ mọc ở cằm chứ nhỉ.

[ Hội trưởng của Hội Amaterasu, công hội đứng đầu Nhật Bản, ngài Shishio! Đã đến! ]

Người dẫn chương trình vô cùng nhiệt tình, nhướng mày đầy phấn khích. Pháo hoa cũng theo đó mà bùng lên, nở rộ trên bầu trời. Này, đứa nhóc của chúng tôi mới là nhân vật chính mà? Nâng chiếc cồng chiêng lên khung, Vua sư tử hét lên, to như thể anh ta vừa nuốt chửng một cái loa phát thanh vậy. 

“Trận đấu giao hữu một chọi một giữa Nhật Bản và Hàn Quốc, giữa Thợ săn hạng S đầu tiên sẽ bắt đầu!”

Và trận đấu thứ hai là trận đấu giữa Hoàng tử băng giá và Vua sư tử. À không, chờ đã, có gì đó sai sai. Thủ lĩnh hội Haeyeon và thủ lĩnh hội Amaterasu chứ. Đây là lý do truyền hình trực tiếp rất nguy hiểm. Khả năng tẩy não quá mạnh đi. 

Nghe thấy tiếng chuông báo hiệu trận đấu bắt đầu, tôi vội vàng sử dụng Kỹ năng Chủ nhiệm lên Yoohyun-ie. Sau khi những người ở gần sân khấu và những con “sư tử” sơ tán khỏi sân đấu trường, Shishio khua dùi.

Chengg!!

[Trận đấu đã bắt đầu! ]

Người dẫn chương trình hét lên khi tiếng chuông vang dội. Hai người đang đứng cách nhau một khoảng nhưng vẫn chưa rời khỏi vị trí của mình. Trên tay Yerim-ie cầm ngọn giáo cùng chiếc khăn choàng Magus quấn quanh. Gakuto cũng đã lấy ra một thanh trường kiếm dài. 

Có vẻ như cả hai bên đều chưa sử dụng bất kỳ Kỹ năng nào. Vì thể chất của Yerim-ie không tốt lắm nên việc họ đứng quá gần nhau khiến tôi cảm thấy thật lo lắng. Tuy nhiên, em ấy vẫn có Kỹ năng dịch chuyển tức thời .

Gakuto đá mạnh xuống đất. Với tốc độ mà chúng tôi đã dự đoán từ trước, anh ta đã thu hẹp khoảng cách ngay lập tức, nhưng trước khi kịp vung kiếm, phân ảnh của Park Yerim đã biến mất. Đó là Dịch Chuyển Tức Thời. Ngay cả sau khi thua đối thủ trong một tình huống bất ngờ, là một Thợ săn hạng S, Gakuto vẫn ngay lập tức sử dụng Kỹ năng của mình mà không hề mất bình tĩnh. 

Anh ta vung kiếm theo hình bán nguyệt lớn, không phân biệt trên, dưới, trái hay phải, những lưỡi kiếm năng lượng sắc như dao bắn ra xung quanh. Một vụ nổ chứa hàng trăm mảnh ma thuật bắn ra ngoài, giống như đạn từ súng máy.

Tiếng gãy và vỡ vụn của gỗ vang lên khắp sân đấu. Một tấm khiên làm bằng băng đã hình thành dưới chân Yerim-ie trong lúc khi nhóc ấy đang lơ lửng giữa không trung. Nhưng cũng giống như tình trạng của sân đấu, nó nhanh chóng bị vỡ vụn. Gakuto nhảy lên, bắn xuyên qua những mảnh băng đang phân tán. 

“Cô không thể chạy được đâu!”

Tiếp tục thi triển một vòng lưỡi kiếm năng lượng khác, đồng thời, một màn sương trắng xuất hiện bao quanh Yerim-ie. Mặc dù sương mù đã làm hạn chế tầm nhìn của bản thân và kẻ thù, tốc độ của Gakuto không hề giảm đi. Làn sương mù tiếp xúc với cơ thể anh đều đột nhiên biến mất. Vậy là anh ta có khả năng Kháng Lạnh. Không đời nào anh ta lại không trang bị Vật phẩm chống lạnh. 

“Nhưng tại sao em ấy không sử dụng Vô Ảnh Nhật?”

Nó có thể làm giảm tốc độ của Gakuto, bất kể anh ta kháng cự như thế nào. Ngoài ra nó còn có buff nữa. Nhưng vì lý do nào đó, có vẻ như em ấy không hề có ý định sử dụng nó. Có lẽ em ấy không thấy buff đó là cần thiết. 

“Vậy ra tất cả những gì cô làm được, chỉ là chút thủ thuật này thôi hả!”

…Không có cách nào để khâu miệng tên khốn đó lại sao. Anh ta bám sát Yerim-ie khi nhóc sử dụng dịch chuyển tức thời để né tránh. Bởi vì các quy tắc quy định họ không thể rời khỏi đấu trường, ngay cả với Kỹ năng dịch chuyển tức thời, rất khó để thoát khỏi anh ta hoàn toàn.

Gakuto dùng hết sức dậm chân xuống nền đất, nơi đó để lại một dấu chân nứt vỡ.

Viền khăn choàng rung lên, Yerim-ie né được lưỡi dao cắt xuyên không khí trong gang tấc. Thanh kiếm vừa xoẹt qua khéo léo bay về phía Yerim-ie một lần nữa. Cùng lúc đó, Gakuto giơ một chân lên và đập mạnh xuống đất.

Bịch! Sàn đá vỡ ra, các mảnh vỡ bay lên trên. Hết mảnh này tới mảnh khác bay lên như thể một bức tường trên không trung, những mảnh vỡ của sàn đá được đưa lên cao. 

Không giống như dịch chuyển không gian, đưa người xuyên qua các không gian, dịch chuyển tức thời là một Kỹ năng cho phép người dùng di chuyển với tốc độ mà mắt thường không thể nhận biết được. Vì vậy, đối mặt một bức tường chặn đường, lựa chọn duy nhất của Yerim-ie là dừng lại hoặc xuyên qua nó. Và một khi có đủ chướng ngại vật, sẽ hạn chế tốc độ của em ấy lại và giúp việc theo dõi chuyển động trở nên dễ dàng hơn.

Park Yerim, thay vì tránh lưỡi kiếm bằng chuyển động tức thời của mình.

Keng!!

Cô bé chặn nó bằng ngọn giáo. Không thể chống lại sức mạnh của Gakuto, Yerim-ie bị buộc phải rút lui. Đôi lông mày thanh tú nhíu lại thành vẻ cau có. Cùng lúc đó, hàng chục ngọn giáo băng xuất hiện lấp đầy bầu trời. Những mũi giáo phát ra hơi lạnh rơi xuống đất như mưa. Sàn của đấu trường đóng băng rồi vỡ ra từng mảnh, sau đó nổ tung. Để chặn những ngọn giáo băng, Gakuto cũng phóng kĩ năng của mình ra mọi hướng. 

“Hyung.”

Sân vận động vốn mới bị phá hủy một nửa giờ đã bắt đầu sụp đổ hoàn toàn. Yoohyun-ie sử dụng Lam Liễu Diệp rồi đem theo tôi bay lên không trung. Những sợi xích vàng vẽ ra một vòng cung dài rồi làm chệch hướng những mảnh vỡ bay về phía chúng tôi. Noah dang rộng đôi cánh của mình, Myungwoo và Moon Hyuna cũng đã rời khỏi chỗ ngồi của mình. Các thành viên của công hội Amaterasu cũng đang dần sơ tán.

[Sân vận động, sắp sập rồi! Thủ lĩnh công hội của Haeyeon cũng đã kích hoạt Kỹ năng Lam Liễu Diệp của mình, ngay vị phí dành cho khách VIP! ]

Sao lại hướng máy quay qua đây?! Lo việc của mình đi mấy tên nhà đài phiền phức.  

Những cột trụ dày dùng để chống đỡ cho đấu trường cũng bắt đầu sụp đổ từng cái một, làm phất lên một mảng bụi mù. Giữa chiến trường hỗn loạn, hai chiến binh tạm dừng lại một lúc. Yerim-ie thản nhiên tựa cây thương của mình vào vai. 

“Vũ công múa kiếm xong rồi à?”

“Chỉ là khởi động thôi.”

Gakuto nở một nụ cười tự mãn.

“Tôi sẽ cho cô thấy sức mạnh thực sự của tôi!”

…Ai đó, làm ơn bịt miệng cái tên này lại đi.

“Park Yerim, không chỉ mỗi cô có lợi khi được ở gần biển đâu! Độ ẩm dồi dào này cũng là lợi thế của tôi!”

Gakuto hét lên, dường như tràn đầy tự tin. Có phải tên đó cũng có Kỹ năng liên quan đến nước không? Chẳng trách họ lại dễ dàng đồng ý để trận đấu diễn ra bên bờ biển.

Yerim-ie nheo mắt nhìn Gakuto. Thật là một tuyên bố buồn cười. Cho dù Kỹ năng có tuyệt vời đến đâu, miễn là Kỹ năng thuộc hệ nước……

“Ách, cái quái gì—!”

Yerim-ie đột ngột giật mình và vẩy tay một cái. Dựa vào thị lực được chia sẻ qua Yoohyun-ie, tôi thấy mu bàn tay của em ấy đã đỏ bừng. 

“Không khí bỗng trở nên nóng hơn.”

Yoohyun-ie nói với giọng trầm. Chắc chắn mọi thứ đã ấm lên một chút. Càng gần sàn đấu, không khí càng bị biến dạng bởi sóng nhiệt. Đó có phải là một Kỹ năng có thể khiến hơi ẩm sôi lên không?

[Nhiệt độ trong sân vận động đang dần tăng lên! Điều này chỉ có ở Hội Amaterasu. Kỹ năng của thợ săn Iwahata Gakuto, Nhiệt Núi Lửa! Đó là một Kỹ năng cấp S nóng như magma có khả năng khiến không khí xung quanh sôi sục! ]

Yerim-ie sử dụng Hơi thở lạnh lẽo. Tuy nhiên, nó đã bị bốc hơi chỉ trong vài giây. 

“…Yerim-ie có mang theo Vật phẩm chịu nhiệt không?”

“Không phải là thứ hạng cao, nhưng có một trang bị.”

Thật nhẹ nhõm, nhưng tại sao nhóc ấy vẫn chưa sử dụng Vô Ảnh Nhật? Ngay cả khi băng yếu trước nhiệt, với buff thuộc tính, nhóc ấy vẫn sử dụng được Kỹ năng cấp S.

“Ngay cả khi là một Thợ săn cấp cao, việc di chuyển trong điều kiện ngột ngạt cũng khá khó khăn. Hạng trung trở xuống sẽ chết vì mất nước!”

Chĩa kiếm của mình vào Yerim-ie, Gakuto làm bộ mặt đắc thắng.

“Khoảnh khắc quyết định chiến trường sẽ là ở ven biển! Chiến thắng đã được xác định!”

Nếu Yoohyun-ie là đối thủ của anh ta, thì tên khốn mồm to này sẽ bị bốc cháy trong nháy mắt. Nhưng khả năng làm nóng không khí chắc chắn là Kỹ năng có lợi trong một đấu trường như thế này. Vì, ngay cả khi là Thợ săn hạng S, việc phải di chuyển liên tục trong khi nhiệt độ cơ thể tăng lên là điều khó khăn, trừ khi có Kỹ năng có thể chống lại sự tác động. Đó là một bất lợi rất lớn ngay từ đầu. 

Và trên hết, khả năng vận động của Yerim-ie lại còn yếu hơn đối với một Thợ săn hạng S. Bây giờ, trán em ấy đã lấm tấm mồ hôi.

“Cô càng di chuyển, thì cô sẽ càng gặp khó khăn hơn thôi. Tôi nghĩ cô nên bắt đầu từ bỏ trận đấu đi!”

Tên khốn Gakuto đó nhàn nhã nói, như thể hắn đang hả hê trước một con mồi đã sa vào bẫy vậy. Lau mồ hôi trên trán, Yerim-ie cười. 

“Này, khởi động xong rồi chứ?”

“Cái gì?”

“Vậy giờ chúng ta bắt đầu thôi.”

Nói xong những lời đó, mặt đất rung chuyển. Khuôn mặt của Gakuto hiện rõ vẻ hoang mang, hoảng sợ. Những người Nhật khác cũng có vẻ ngạc nhiên.

[ Đ-đây có phải là một trận động đất không? Mặt đất đột nhiên bắt đầu rung chuyển! ]

Hở? Động đất. Thực sự, ngay bây giờ?

“Đó không phải là một trận động đất.”

Ngay khi Yoohyun-ie vừa nói xong, mặt đất bắt đầu nứt ra. Và sau đó.

Ào ào ào!!

Nước biển bắn lên, không chỉ một hoặc hai luồng nhỏ lẻ. Những dòng nước dày đặc xuyên qua sàn đấu trường và phun lên cao như những con rồng mạnh mẽ bay lên. Cùng với sự xuất hiện của nó, không khí bắt đầu mát mẻ lên. 

Ràoooo! Những cột nước trút xuống như mưa. Đối mặt với khối lượng nước khổng lồ như vậy, cho dù là một Kỹ năng cấp S cũng khó có thể trụ vững được. Chứng kiến nhiệt độ giảm đột ngột, Gakuto ngước lên với vẻ mặt ngơ ngác. Thật buồn cười, anh ta trông giống như một con chuột chết đuối vậy. 

“Trên đấu trường cạnh biển này.”

Yerim-ie nở một nụ cười tỏa nắng. 

“Không, không. Chỉ cần có biển bên cạnh, dù có anh chạy đi đâu, tôi vẫn sẽ luôn là người chiến thắng.”

Nước biển tràn vào không ngừng, mặt đất đẫm nước biển ngày càng nứt ra, cho đến khi tự nó sụp đổ. Yerim-ie, người đã bay lên không trung, nhìn xuống Gakuto. 

“Này, tôi sẽ mở rộng giới hạn đấu trường ra toàn bộ bờ biển này. Tại sao anh không cố gắng hết sức để chạy đi nhỉ?”

“C-cái này……”

“Nếu tôi không thể bắt được anh trong một giờ nữa thì tôi thua. Thế nào? Wow, Park Yerim à, mày thực sự quá dễ dãi với người ta đấy. Thành thật mà nói, tôi đã quá hào phóng với đối thủ là anh rồi đó.”

Khuôn mặt của Gakuto bắt đầu đỏ bừng lên vì bị sỉ nhục, lửa giận cũng theo đó tăng lên, và…

Cuối cùng sàn sân vận động cũng sụp đổ hoàn toàn, nước tràn ập vào. Chúng ta sẽ phải gửi lệnh sơ tán sớm thôi.

(1) Moon Hyuna đang ám chỉ đến việc người Hàn Quốc thích gà + bia (치맥), đặc biệt là tại các trận đấu thể thao , như trận bóng chày.

(2) 징 → jing

(3) Nhắc nhở rằng Gakuto đang nói bằng tiếng Hàn ngắt quãng, ngắt quãng để tạo hiệu ứng nói cộc lốc, chuyển đổi qua lại một chút nhưng vẫn ở mức không trang trọng/thô lỗ với âm bội tuyên bố

(4) Yerim → Gakuto: bất lịch sự, không trang trọng || gakuto → yerim: bất lịch sự, trang trọng ‘thông thường’

Ôi trời, một số phần còn sót lại từ cuộc trao đổi ở chương trước mà tôi không buồn thêm chú thích cuối trang vào. Yerim đang sử dụng ngôn ngữ thân mật một cách bất lịch sự với Gakuto ngay từ đầu (kể từ thời điểm cô ấy nói rằng cô ấy thực sự sẽ là người đầu tiên bước vào đấu trường), và đó là tiền lệ đã được đặt ra ở phần trước. cuộc trò chuyện mà họ đã có. 

Nếu bạn nhớ lại tài liệu này, phần về sự tôn trọng/thứ bậc có đề cập rằng cấp bậc/mối quan hệ thường được ưu tiên hơn tuổi tác/thâm niên. vì vậy Yerim-ie có thể còn trẻ, nhưng địa vị cấp S của cô ấy có nghĩa là cô ấy nhận được sự tôn trọng/đối xử tôn trọng phù hợp với tuổi tác của mình. Và như Yoojin đã lưu ý nói, được mời chính thức có nghĩa là cô ấy cũng phải được đối xử một cách tôn trọng thích hợp với tư cách là một vị khách. Vì đây là một dịp kinh doanh và tất cả họ đều là người lạ, điều thích hợp nhất nên làm là cả hai bên sử dụng ngôn ngữ trang trọng + lịch sự với nhau (do đó shj và shishio trao đổi lời chào với sự đúng mực/trang trọng như nhau trong lời nói). 

Vì vậy khi Gakuto xuất hiện và ‘nói chuyện’ với cô ấy giống như cách mà thủ lĩnh công hội của anh ấy đã làm (nhưng không có ‘vùng đệm’ xã hội của việc trở thành thủ lĩnh công hội + cần thiết phải lớn tuổi hơn đáng kể để miễn cưỡng chấp nhận), Yerim-ie có thể hiểu là đã loại bỏ Gakuto đó, một người lạ có cấp bậc ngang nhau, sẽ làm điều đó khi ‘ngay cả thủ lĩnh công hội cũng không [làm điều đó] ở nơi công cộng’ (và để ý rằng cô ấy cũng tỏ ra tôn kính yh với ‘-nim’ khi họ ở nơi công cộng, bất kể thế nào họ cãi nhau nhiều ở chỗ riêng tư). đó là lý do tại sao cô ấy hỏi yj tại sao ‘tất cả những người thợ săn ở đây đều nói như vậy’ với thái độ khinh thường vì họ được cho là thiếu cách cư xử. 

Vậy thì tại sao yj lại để cô ấy nói chuyện thô lỗ mà không sửa lại cho cô ấy? Nó liên quan đến việc Gakuto là người đầu tiên ‘hạ thấp’ mức độ tôn trọng bằng cách nói chuyện thân mật với Yerim-ie. bởi vì anh ấy là người đầu tiên làm như vậy, điều đó khiến Yerim-ie có lý do chính đáng để phủ nhận việc giảm giọng nói của cô ấy cũng như để ‘phù hợp’ với mức độ tôn trọng mà cô ấy được thể hiện, đó là lý do tại sao yj lại bỏ qua điều đó—bởi vì anh ấy đã đề cập đến việc anh ấy nghĩ Gakuto như thế nào thô lỗ khi không nói chuyện trang trọng như lẽ ra phải làm với một Thợ săn khách có cấp bậc ngang nhau.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments