Trans: Rin
Beta: Gulu
Lịch trình cho trận đấu giữa Park Yerim từ Hàn Quốc VS Iwahata Gakuto từ Nhật Bản được khái quát thế này.
Sau khi tham dự buổi phỏng vấn ở khách sạn thì ăn tối. Sau khi nghỉ ngơi được 1 ngày thì chúng tôi sẽ di chuyển tới khu vực Shizuoka vào ngày thứ hai. Sau đó làm kiểm tra trước và làm quen với đấu trường trong khi lưu trú ở nhà trọ tại Shizuoka thêm 1 ngày nữa, ngày thứ ba là ngày diễn ra trận đấu.
‘Và sau đó ta chỉ cần đi tới Hắc Lâm, lấy nguyên liệu cho thuốc thể lực rồi trở về nước.’
Dù trong lịch trình có buổi tham quan sau trận đấu, nếu trường hợp Nhật Bản thua, không khí sẽ bị phá hỏng, nên là tham quan gì nữa chứ, tốt nhất là rời đi ngay lập tức. Tất nhiên bọn tôi chỉ định tiết lộ thông tin về nguyên liệu cho thuốc thể lực khi trở về Hàn. Dựa trên tính cách của Shishio, có vẻ như anh ta sẽ làm loạn cả lên, nhưng dĩ nhiên ngài hội trưởng Sesung sẽ giải quyết chuyện đó.
Phòng khách sạn mà tôi được dẫn tới khá rộng rãi. Có ba phòng ngủ và hai phòng tắm, cùng với không gian phòng khách rộng rãi và một căn bếp. Thậm chí còn có phòng làm việc nữa. Dù được sắp xếp là mỗi người một phòng, nhưng vì tôi chỉ có chỉ số cấp F nên tôi quyết định ở chung phòng với Yoohyun-ie. Yerim-ie không hài lòng lộ hết cả trên mặt, nhưng vì bọn tôi không phải đang ở nhà nên ở chung phòng là không nên.
– Chíp!
Sau khi bước vào phòng khách, Chirpie liền bay thẳng tới ghế sofa, theo sau là Bellaré. Cô nhóc cuộn người lại thành vòng tròn rồi, boong, cô nhóc phóng lên tới ghế sofa.
– Chíp chíp.
Như thể đang tìm kiếm điều khiển TV, Chirpie lần mò xung quanh. Nó sẽ không hiểu được vì mọi thứ đều là tiếng Nhật… cơ mà nó có hiểu được tiếng Hàn không vậy? Trong khi Yoohyun-ie đem hành lý của tôi vào phòng ngủ còn tôi lục lọi tủ đồ để kiếm điều khiển, cửa mở toang ra và Yerim-ie bước vào.
“Ahjussi!”
Tôi tưởng cửa được khoá tự động chứ. Không phải à?
“Về hội trưởng Ama.”
Yerim-ie cười khoái chí và tiếp tục.
“Tôi vừa nghe được từ chị Hyuna, Shishio có nghĩa là Vua sư tử đó.” (1)
“…Sao?”
“Vua sư tử ý. Gào~.”
Ồ, chờ tí. Sư tử. Cái hoa văn… trên đồng phục công hội đó trông rất giống sư tử phải không?
“…Không phải biệt danh, mà là anh ta… dùng nó như tên của mình?”
“Hình như là vậy đó.”
Phụt, tiếng cười vô tình vang lên. Gì vậy, cái đó là sao chứ? Nghe mà muốn xấu hổ giùm luôn. Thiệt luôn? Thật sự nó… là vua sư tử hả? Không phải là biệt danh thợ săn của anh ta mà chỉ là vậy thôi sao? Thật vậy luôn? Lion King?
Khi nhớ lại thái độ ám ảnh của anh ta đối với Peace ở sân bay, thật khó để mà nhịn cười được. À, điên thật. Sao mà tôi dám đối mặt với ngài Vua sư tử sau khi biết chuyện này đây. Tôi nghĩ tôi sẽ phụt cười ngay lập tức khi gặp anh ta vào lần tới mất. Thật luôn, a hèm.
“D-dù vậy, không nên, e hèm, trêu chọc tên người, khác…”
“Biểu cảm của chú không thuyết phục tí nào cả, ahjussi.”
Ah, thiệt tình. Điên mất. Tôi nắm lấy cái đệm gối và vùi mặt vào đó. Không, đây là người đủ tuổi để uống rượu rồi. Chắc chắn không phải là thanh thiếu niên nữa, và có vẻ là quá tuổi 20 với khuôn mặt gần 30. Khi nhớ lại khuôn mặt của ngài Vua sư tử thì lại thấy mắc cười tiếp.
Chết mất thôi, và mình còn phải đi đến phòng ăn tối nữa. Có nên nói là mình bị đau bụng không.
“Hyung?”
Hình như Yoohyun-ie vừa bước ra phòng khách, tôi nghe thấy một giọng nói nghi vấn. Tôi không thể mở miệng trả lời nên vẫy tay để ám chỉ tôi không sao. “Là vì chú ấy cười đó”, Yerim-ie nói giùm tôi.
– Chíp chíp!
“Chờ, chờ chút, Chirpie à.”
Tôi tìm được điều khiển và bật TV lên. Và rồi.
[Đây là tấm hình của thợ săn Han Yoohyun ở tuổi 17!]
[Ồ ồ~]
…Gì? Đây chắc chắn là truyền hình phát sóng Nhật Bản, nhưng tại sao Yoohyun-ie, à không, tất nhiên phải có em ấy rồi. Nhưng tại sao lại là tuổi 17? Tôi bối rối và hướng mắt về phía TV. Bức ảnh khá nhỏ và khó nhìn nên chắc là được chụp từ xa. Có thể thấy những toà nhà tan hoang xung quanh, như thể vừa xảy ra bùng nổ dungeon vậy.
Người Nhật trên TV trò chuyện xôn xao trong khi phụ đề tôi không biết đọc được hiện lên trên màn hình. Cái đó nói gì vậy nhỉ? Sau đó những tấm ảnh và video của Yoohyun-ie lúc trước được bày ra. Mấy thứ đó tôi… từng thấy ở Hàn Quốc rồi.
[Một thợ săn học sinh trung học cấp S điều khiển lửa! Lúc đó trông tuyệt vời lắm.]
[Tôi đã phải lòng cậu ta ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi, bây giờ tôi vẫn thích Yoohyun-gun rất nhiều!]
Lần này là một video được quay gần đây. Tôi thở ra một sau khi mình nín thở nãy giờ rồi nghe giọng nói ríu rít.
Nó… Ừ… Sao nhỉ? Nó có bầu không khí khác hẳn so với phát sóng truyền hình bên Hàn Quốc. Hơn nữa giờ em tôi đang là sinh viên. 20 tuổi rồi. Tại sao họ cứ nhắc học sinh trung học này, học sinh trung học đó hoài vậy. Và những lời khen ngợi đó nữa. Chói mắt đến mê hồn… Đẹp đẽ… Thanh niên đẹp trai của thế kỷ… À, ờ. Đúng là em trai tôi đẹp trai thật, ừm…
[Ah, đối với tôi thì phải là Sung Hyunjae-nim. Anh ta có phong thái của một người trưởng thành, cùng với nét quyến rũ một cách nguy hiểm. Cực kỳ sang trọng.]
[Đúng vậy, đúng đó. Anh ta như thể! Là hiện thân của sự hoàn hảo! Cứ như một vị thần sấm sét giáng thế.]
…Dường như chân tay tôi đang co rúm lại trước những lời khen ngợi liên tiếp này. Đúng là Sung Hyunjae giỏi giang thật, nhưng không phải hơi quá rồi sao? Anh ta là thợ săn của nước khác mà. Mọi người bị sao thế? Nhất là khi chúng tôi đến đây để đánh nhau nên tôi tưởng họ sẽ chê bai hạ thấp bên tôi.
[Park Yerim-yang! Dễ thương quá~! Một nữ sinh trung học là thợ săn cấp S! Thao túng băng giá với gương mặt dễ thương đó, cái gap moe đó thật đáng yêu!]
Thậm chí cả Yerim-ie, người được sắp xếp làm đối thủ cũng được khen không ngớt lời. Họ cứ nói thiếu nữ xinh đẹp này thiếu nữ xinh đẹp nọ làm tôi thấy xấu hổ giùm luôn. Những lời tương tự cũng được nói về Yoohyun-ie. Và rồi tôi cũng bắt đầu được nhắc đến, ặc.
Không chịu được nữa, tôi chuyển kênh.
[Rồng! Là rồng hoàng kim!]
[Còn ai có thể xứng với cái danh ‘xinh đẹp’ đó nữa không! Và kế bên anh ấy là chủ của Lò rèn. Một bậc thầy vĩ đại~ Chủ nhân của bàn tay vàng (2) với khả năng chế tạo vũ khí cấp S!]
[Hô, ta có thể nhìn thấy Han Yoohyun ở đó nữa. Thật là một vẻ mặt lạnh lùng.]
[Thanh niên đẹp trai với tính cách lạnh lùng. À, nhìn người anh trai bên cạnh-]
Sao lại nữa, trời ơi. Tôi chuyển sang kênh khác, nhưng lần này vẫn là chương trình về những thợ săn đến từ Hàn Quốc. Nhưng ít nhất nó đang bàn luận một cách điềm tĩnh về Sung Hyunjae và Moon Hyuna. Oa, thật luôn. Đúng là họ rất nổi tiếng.
“Hình như tôi có thấy mình trên TV, họ nói về gì vậy?”
Yerim-ie, người không đeo vật phẩm phiên dịch, hỏi tôi. Vì vật phẩm phiên dịch rất hiếm nên Haeyeon chỉ có thêm 2 cái ngoài cái mà tôi nhận được, và một trong 2 đã được để lại để đề phòng. Cái còn lại được chia đều cho Yoohyun-ie và Yerim-ie sử dụng, nhưng bây giờ thì Yoohyun-ie đang dùng nó. Hơn nữa, Noah đang làm người phiên dịch cho Myungwoo.
“À… Nhóc dễ thương và xinh đẹp.”
Nữ sinh trung học xinh đẹp… Tôi không thể nói ra những lời đó. Thật đáng ngạc nhiên vì họ có thể khen ngợi Yerim-ie, thậm chí là cả Yoohyun-ie dù không biết gì về em ấy. Tôi có đi lại khoe khoang em trai mình đẹp trai và giỏi giang nhưng tới mức đó thì… Thay vì giữ trong lòng, họ lại tự mình nói ra rằng em ấy đẹp, ừm, ờ, ừm.
Những cư dân Nhật Bản này, đỉnh thật đó. Dù mình phải biết ơn vì họ đã khen ngợi mình.
Sau khi đưa Chirpie điều khiển, tôi rời khỏi TV. Yoohyun-ie đáng lẽ sẽ hiểu hết mấy cái đó, nhưng biểu cảm em ấy không hề lay động. Hoàng tử băng giá, quả thật- ủa xí. Chết tiệt, tôi đã bị tiêm nhiễm rồi.
“Họ nói cảnh quan nhìn từ hồ bơi tầng thượng đẹp lắm. Và có thể nhìn thấy rõ cầu vồng luôn ý.”
Yerim-ie bắt đầu dụ dỗ tôi đi bơi chung. Nhóc dư năng lượng thật nhỉ?
“Hôm nay chúng ta còn bữa ăn tối và một buổi họp mặt nữa đó. Sáng ngày mai rồi hãy đi. Chúng ta sẽ khởi hành đi Shizuoka sau khi ăn trưa.”
“Buổi sáng ạ? Vậy tối nay chúng ta có ra ngoài không? Vì đã ở đây rồi thì cháu cũng muốn đi tham quan nữa!”
Vì đây là lần đầu tiên con bé đến Nhật Bản nên tất nhiên con bé sẽ muốn đi thăm thú xung quanh. Dù bản thân tôi chỉ muốn nằm trường ở trong khách sạn.
“Nhóc có muốn ra ngoài với Yoohyun-ie không? Tôi sẽ cho mượn vật phẩm phiên dịch. Tôi tới chỗ Noah là được.”
Trước lời nói của tôi, hai đứa nhóc đều nhăn mặt.
“Em không có ý định đi làm mấy thứ như tham quan.”
“Tôi định chỉ đi với chị Hyuna rồi về liền.”
Tưởng là bọn nhóc đã trở nên thân thiết hơn so với lần đầu gặp nhau, nhưng đúng là khó khăn quá đi. Ước gì tôi có thể nhìn thấy Yoohyun-ie, Yerim-ie và Noah-ssi hoà thuận vui vẻ và nắm tay nhau chơi đùa. Tưởng tượng thôi cũng thấy ấm trong lòng. Đó là một cảnh tượng đẹp.
Vì thấy áy náy nếu từ chối kế hoạch ra ngoài của Yerim-ie, và vì tôi nghĩ mình cũng không nên ở ru rú trong phòng khách sạn sau một quãng đường dài, nên chúng tôi quyết định đi xem khách sạn. Để lại Chirpie cho Bellaré trông, và chỉ ôm mỗi Peace, chúng tôi rời phòng. Mỗi lần bắt gặp một nhân viên khách sạn thì họ đều cúi đầu chào chúng tôi một cách lịch sự. Nhân viên khách sạn bên Hồng Kông cũng rất niềm nở nhưng ở đây mức độ cúi đầu của họ làm tôi thấy khó xử.
Nhân viên dẫn chúng tôi đến phòng chờ mà họ giới thiệu, nói rằng họ đã đặc biệt mời một chuyên gia tráng miệng đến. Đáng lẽ là một nơi trưng bày tráng miệng truyền thống, nhưng nội thất bên trong phòng chờ trông như được thiết kế mô phỏng theo một tòa lâu đài phương Tây. Tôi lại suýt nữa bật cười ngay khi nhìn thấy tấm bảng lớn có hình huy hiệu sư tử được treo trên tường.
Ngài Vua sư tử có lẽ đã xây nó như một lâu đài riêng cho mình. Toà nhà công hội nhìn cũng giống một pháo đài trung cổ nữa.
“Ghế đẹp quá! Đáng lẽ tôi nên đem gấu bông theo.”
Yerim-ie bày tỏ sự tiếc nuối trong khi mân mê chiếc ghế xa hoa. Đó là một bộ bàn ăn có vẻ thích hợp với một con búp bê lớn mặc váy. Yerim-ie mà đi du lịch châu Âu chắc sẽ thích lắm, mà cung điện Versailles còn không nhỉ? Trước hồi quy nó đã bị phá huỷ một nửa, nhưng bây giờ nó vẫn ổn phải không?
“Thợ săn Park Yerim.”
Trước khi bọn tôi có thể ngồi xuống thì có người tiến lại gần. Là một người đàn ông mặc trang phục Nhật Bản, với thanh kiếm bên hông. Anh ta không hợp với bối cảnh xung quanh tí nào.
“Tôi chính là Iwahata Gakuto.”
“Vâng, xin chào anh.”
Yerim-ie gật đầu chào và táy máy đồ trang trí trên bàn.
“Yerim-ie, đây là người sẽ đánh với nhóc đó.”
“Tôi biết mà.”
Thì ra là biết. Gakuto mím chặt môi.
“Coi thường đối thủ xứng tầm như thế này, thật vô lễ.”
“Đã nói xin chào rồi mà. Nhưng mà tại sao những thợ săn ở đây đều nói chuyện kiểu đó vậy? Tới ngài hội trưởng còn dùng giọng trang trọng (3) đối với tôi khi ở bên ngoài.”
Ít nhất trong trường hợp của ngài Vua sư tử, anh ta vừa là hội trưởng vừa có tuổi tác lớn hơn rất nhiều; nhưng có vẻ như Gakuto, người đang trong độ tuổi hai mươi, đã làm con bé khó chịu vì ăn nói trống không (3). Hơn nữa, Yerim-ie dù còn nhỏ, nhưng con bé là một thợ săn cấp S được vinh dự mời đến. Đặc biệt khi con bé đang là khách vào dịp sự kiện công khai chứ không phải là riêng tư. Anh ta lẽ ra không nên hành xử như vậy.
“Này, Gakuto. Nếu anh không muốn biến khách sạn này thành địa điểm thi đấu thì hãy im lặng mà bước đi đi.”
“Một con nhãi chỉ mới thức tỉnh được 3 tháng-”
Rầm!
Gakuto lập tức biến mất khỏi mắt tôi. Khi tôi theo phản xạ nhìn sang nguồn âm thanh đó, có thể thấy Gakuto bị ghim vào tường, phía sau cây cột trang trí đã bị phá vỡ.
“Han Yoohyun! Hắn là của tôi, nghe chưa!”
Với tiếng hét của Yerim-ie, tôi mới nắm bắt được tình hình. Vậy là Yoohyun-ie đã xử lý rồi nhỉ. Những người Nhật ngồi đây đó trong phòng đều đồng loạt đứng dậy với âm thanh lách cách. Yoohyun-ie nhếch miệng nhìn họ.
“Với tư cách là hội trưởng, tôi không thể đứng nhìn người khác thô lỗ với hội viên yêu quý của mình được.”
“Hắn ta là của tôi mà, thiệt tình.”
Yerim-ie cau mày và làu bàu khi nghe từ “yêu quý”. Gakuto, người bị ghim vào tường, đã đứng dậy và phủi bụi đất. Vì anh ta là cấp S nên có vẻ không có ảnh hưởng gì nhiều. Tôi quay sang nhìn nhân viên khách sạn đã đông.
“Ở đây có món nào ngon không ạ?”
Ít nhất tôi nên đem theo một ít bánh ngọt trước khi phòng chờ bị phá huỷ. Tuy nhiên, Gakuto không ra tay. Sau khi lườm Yoohyun-ie và Yerim-ie một cách dữ dội thì hắn quay về với bầy đàn của mình.
“Lần này là đến lượt mình, nhưng hắn lại không xông vào.”
Yerim-ie ngồi xuống một cách tiếc nuối. Khuôn mặt của Yoohyun-ie đã trở nên tươi tắn hơn một chút.
“Gì vậy, mới đó mà đã gây chuyện rồi à?”
Moon Hyuna ló đầu vào phòng chờ khi nghe thấy tiếng ồn. Sau khi nhìn thấy cái lỗ trên tường do Gakuto tạo ra, cô ta lầm bầm “Đáng lẽ phải làm vậy khi tôi ở đây chứ” rồi tới bên chỗ chúng tôi ngồi xuống.
“Han Yoohyun? Park Yerim? Nhìn biểu cảm của mọi người thì chắc chắn là ngài hội trưởng Haeyeon phải không?”
“Đáng lẽ là của em, nhưng em bị nẫng tay trên. Unnie, chị có muốn đi mua sắm tối nay không? Chắc phải có chợ cho thợ săn nhỉ? Và có thể sẽ có vật phẩm mà Hàn Quốc không có.”
Moon Hyuna cau mày lắc đầu trước lời nói của Yerim-ie.
“Tình hình ở đây tệ hơn gấp ba lần ở Hàn Quốc. Khi Hàn Quốc tâng bốc mấy lời nhảm nhí về những ‘vật phẩm phù hợp với nữ thợ săn’, thì Nhật Bản tâng bốc gấp hai, không, gấp năm lần? Nếu so sánh thì tệ hơn. Lũ điên đó gắn nơ và ren lên một trang bị cực kỳ bình thường. Nói rằng nó là ‘vật phẩm đặc biệt chỉ dành cho nữ thợ săn!’ rồi tăng giá lên.”
“Trời đất, thật luôn ư? Dù mấy cái đó chỉ làm nó vướng víu hơn và dễ khiến quái vật chú ý hơn?”
“Mấy thứ sáo rỗng như ‘cực kỳ nổi tiếng với nữ thợ săn’ là lời bọn họ dùng để quảng bá sản phẩm, làm tôi muốn phát điên lên luôn. Và những vật phẩm hữu dụng vốn đã bị các công hội lớn chiếm lấy hết rồi. Ít nhất ở Hàn Quốc thì giao dịch giữa các công hội được giảm tối đa để nhường cơ hội cho thị trường. Ở đây lại không có khái niệm đó.”
Vì vậy thị trường ở đây rất thiếu thốn, cô ta nói vậy. Nếu là thợ săn trung cấp hoặc hạ cấp thì còn được một tí lợi ích, còn thợ săn cao cấp thì đi đến đâu cũng thấy vô ích.
Noah và Myungwoo đã xuống đây để xem tình hình, và không lâu sau đó, trà và bánh kẹo đã được phục vụ trên bàn dài. Myungwoo, người đã ngủ suốt từ lúc máy bay cất cánh, mở miệng ra khẽ ngáp.
“Sao cậu không ngủ thêm chút nữa? Dù cậu có bỏ lỡ sự kiện thì họ cũng không nói được gì cậu đâu.”
“Lát nữa tôi tính đi xông hơi. Họ dùng suối nước nóng đó.”
“Xông hơi nghe hay đó. Không biết của Nhật Bản có giống Hàn Quốc không.”
Quả thực, ngâm mình trong nhà tắm công cộng là tuyệt vời nhất. Dù suốt thời gian qua hầu như mình không đi được. Vì không có nhiều khách nên có đi vào thời điểm nào thì nước vẫn sạch. Có lẽ tối nay mình cũng nên ghé tắm xông hơi trước khi ngủ. Khi tưởng tượng đến không khí nóng và ẩm ướt thì cảm giác như cơ thể đang bắt đầu thư giãn vậy.
Yerim-ie và Moon Hyuna đã rủ Noah ra ngoài vào buổi tối. Cậu ta gật đầu và nói rằng sẽ mua quà lưu niệm cho tôi và Myungwoo. Yoohyun-ie mà đi chung thì hay biết mấy. Nhưng nếu vậy thì sẽ không có ai ở lại để bảo vệ… có Sung Hyunjae nhưng mà.
‘Giờ nghĩ lại thì thấy im ắng thật.”
Không thể nào anh ta không biết sự cố ở phòng chờ. Tôi lấy điện thoại ra, nhưng lại cất vào. Hay là gửi tin nhắn cho cục trưởng Song-nim, nói rằng vẫn chưa có gì đặc biệt xảy ra.
Trước bữa tối có một buổi họp báo. Sung Hyunjae xuất hiện cùng với hội trưởng Amaterasu. Lẽ nào hai người đã nói chuyện riêng với nhau à? Có thể họ đã bàn về việc quản lý dungeon trong tương lai, hay đại loại vậy.
Khi ngài Vua sư tử chạm mắt với tôi, tôi vội vã nở một nụ cười tươi. Tôi cười vì rất vui được gặp anh, Shishio-ssi. Như thế này thì chắc anh ta không nghĩ là mình đang cười nhạo đâu phải không? Tôi chỉ đang cười thôi, đang cười đó. May thay, biểu cảm của tôi không có gì lạ nên ngài Vua sư tử đã mỉm cười đáp lại.
Dù Yoohyun-ie và Yerim-ie cùng nhìn tôi như thể tôi đang hành xử một cách kỳ lạ, sao nào.
Giờ nhìn lại thì hình như kiểu tóc của Shishio-ssi cũng được cắt như bờm sư tử. Ngầu đó, rất hợp. Nhưng vì anh ta vẫn có ngoại hình cấp S và đặc điểm mang nét phương tây nên trông cũng ổn. Đúng rồi, ổn mà. Rất là “Vua sư tử”. Đừng có mà cười.
Yerim-ie và Gakuto ngồi cạnh nhau ở giữa vị trí họp báo. Không có vấn đề gì trừ trường hợp một phóng viên nói mấy câu ngu ngốc như “hai người đẹp đôi lắm” để rồi bị tạt nước.
Trong bữa tiệc tối, ngài Vua sư tử xuất hiện ăn diện như hoàng đế. Thật may mắn vì không phải là áo choàng có lông. Tới lúc này thì tôi phải công nhận rằng anh ta đang tận hưởng chuyện này. Peace được cho ngồi ghế riêng biệt và được phục vụ những món thịt quái vật tươi ngon cao cấp mà họ đã đặc biệt nhập về.
‘Dù nhìn chằm chằm thế này có hơi áp lực.’
Vì Peace không chịu chỗ ngồi riêng mà thích ngồi trong lòng tôi hơn, ánh nhìn đó không chỉ muốn thiêu cháy mà còn là tôi vì tôi ở gần. Biểu cảm của em trai tôi cũng càng ngày càng trở nên lạnh lẽo hơn. Vừa phải thôi chứ. Anh ta cũng chuyển chỗ ngồi đến phía đối diện tôi.
“Nếu là 3W thì tôi từng nghe tới rồi. Là một cặp sói trắng, tuyệt quá. Haeyeon quả là may mắn. Ghen tị thật đấy.”
“Vì số lượng của chúng rất nhiều nên sẽ không khó để bắt được chúng.”
“Dù vậy, quả thật sư tử vẫn là nhất.”
À, rồi, ngài Vua sư tử. Dường như sử dụng dungeon độc giác hoả sư làm mồi nhử có thể đem về cho chúng ta rất nhiều chiến lợi phẩm. Với ý nghĩ này, tôi bắt đầu có một chút thiện cảm đối với trưởng hội Amaterasu. Vì anh ta về cơ bản là vua của Nhật Bản, chắc anh ta sẽ có nhiều thứ hay ho lắm. Cảm ơn anh vì Lễ trang của Lôi điểu. Anh còn trang bị cấp SS nào nữa không?
Sau khi ăn tối và ngâm mình trong nước một thời gian dài, thời gian đã nhanh chóng trôi qua 9h tối. Ánh sáng lấp lánh giữa màn đêm đen tối qua khung cửa sổ. Vì vẫn còn quá sớm để ngủ nên tôi tự hỏi mình nên xem TV hay không, nhưng một tin nhắn được gửi tới.
[Gửi đến partner của tôi. Tôi yêu cầu một buổi gặp mặt.]
Là Sung Hyunjae. Cái gì đến cũng đến rồi.
(1) Có thể là shishi ( 獅子 [しし], sư tử) + ō (王 [おう], vua) => Shishiō (vua sư tử).
(2) 황금의 손 (금손) để chỉ những người là bậc thầy trong lĩnh vực của mình.
(3) 존댓말: kính ngữ. Ở đây Gakuto dùng giọng bất lịch sự với Yerim vì Yerim nhỏ tuổi hơn. Nhưng xét theo cấp bậc thì Yerim (cấp S) phải nhận được một sự tôn trọng nhất định. Khi chào hỏi lần đầu thì Yerim dùng giọng trang trọng lịch sự, nhưng khi Gakuto dùng giọng bất lịch sự thì Yerim cũng xưng hô bất lịch sự theo để đáp trả. Vì Gakuto khiêu khích trước nên Yoojin mới không nhắc nhở Yerim về cách ăn nói của mình.
