S-class

Chương 209: Hiện tượng bất thường (3)

Trans: Rin

Beta: Anh Thư

Tòa nhà chứa cổng dungeon cấp S không to lắm. Có thể do vị trí của chúng tôi có vấn đề thật, nhưng nếu một dungeon cấp S nổ thì dù có gia cố vững chắc mức nào đi nữa, nó cũng sẽ sụp đổ trong tức khắc thôi. Vì thế mà tôi không tốn nhiều thời gian đi trên hành lang đến phòng cửa lắm.  

Bên ngoài cửa rất yên tĩnh, mặc dù cũng có thể là do cách âm tốt. Vì không có lý do gì để do dự nên tôi đã nhanh chóng mở cửa. Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là cửa dungeon. Nó đã được kích hoạt, sáng lập lòe. 

Két sắt lưu trữ đồ đạc và các vật phẩm phục hồi, như thuốc hồi phục. Ghế được cung cấp để dùng trong thời gian chờ. Và, ngồi trên một trong những chiếc ghế đó là Sung Hyunjae.

Chỉ một mình anh ta.

Tôi không thấy ai khác cả, thậm chí một dấu vết để lại cũng không có. Vì không có cách nào họ biến mất gọn gàng như vậy được, tôi tự hỏi liệu họ có còn ở trong dungeon không. …hay đơn giản là anh ta đã lựa chọn bỏ họ lại phía sau, hay họ đã gặp một đối thủ mạnh đến mức cả đội bị quét sạch ngoại trừ Sung Hyunjae. 

Tim tôi đập hơi nhanh một chút. 

“Không ngờ cậu lại đến tận nơi này để đón tôi. Cảm động thật đấy.”

Tôi nhìn Sung Hyunjae đang nói lảm nhảm một cách bình thản. Gương mặt của anh ta trông vẫn bình thường. Mái tóc anh ta hơi lộn xộn, nhưng chỉ có nhiêu đó thôi. Không có vết tích thương thế nào cả. Với một bên chân dài nhẹ nhàng vắt chéo lên chân còn lại, anh ta thản nhiên nghiêng người về phía sau, như thể tựa vào lưng ghế. 

Trông anh ta không giống người vừa bước ra khỏi dungeon cấp S. Không có mùi máu, và quần áo quá gọn gàng.

“Tôi có cảm giác như mình không nên đến vì anh trông lành lặn quá. Đến đón một anh mệt mỏi và thương tích thì xứng đáng hơn.”

Tôi tiến vài bước về phía Sung Hyunjae. Chừa ra một chút khoảng cách, tôi dừng lại. Nhìn bề ngoài thì anh ta thật sự ổn. 

“Tại sao anh lại ở đây một mình?”

Anh ta khẽ nghiêng đầu nhìn về phía tôi. 

“Tại sao cậu lại vào tận nơi này một mình nhỉ?”

Giống như những gì tôi vừa làm, lần này, ánh mắt của Sung Hyunjae từ từ quét qua người tôi. Đôi mắt của anh hơi khựng lại tại nút khẩn cấp đang được nắm chặt trong tay tôi.

“Cậu chủ thì?”

“Yoohyun-ie vẫn khoẻ, em ấy đang đứng đợi bên ngoài.”

“Vậy thì có lẽ là vì tiểu thư rồi.”

“Có thể chỉ đơn thuần là vì tôi thấy lo lắng cho người đối tác đã rời dungeon sớm hơn so với dự kiến và tự báo cáo hoàn thành công kích. Anh có rơi nước mắt vì cảm động thì cũng không sao đâu, tôi sẽ vờ như không thấy.”

“Đối tác của tôi thật trìu mến. Giờ đây cậu đã thấy tôi bình an vô sự rồi nên cậu có thể vui mừng chạy đến bên tôi cũng được. Tôi sẽ cho cậu vinh dự được ôm tôi.”

Nói cái gì vậy? Nếu đó là Yoohyun-ie hoặc Yerim-ie thì tôi mới làm được.

“Vậy còn những người bị bỏ lại phía sau thì sao ạ? Và…….”

Tôi đang tính hỏi có phải đã có chuyện gì kỳ lạ xảy ra trong dungeon không thì nghe thấy tiếng kim loại leng keng. Dưới chân tôi. Trước cả khi tôi kịp chửi thầm trong lòng, có gì đó lạnh lẽo cuốn lấy chân tôi, và tôi ngã về phía trước như bị đẩy. Cánh tay của tôi bị bắt lấy trong thoáng chốc, và những ngón tay mạnh đè xuống cổ tay của tôi cưỡng ép bàn tay của tôi mở ra. 

Cốp, nút khẩn cấp rơi xuống sàn nhà. Dù tôi không có ý định dùng nó. Phát ra tiếng rít một lần nữa, dây xích trườn xuống sàn nhà. 

“Bên trong dungeon, à không, trước đó thì anh hãy đập vỡ camera đằng kia đi.”

Rồi lại buông tay tôi ra nữa. Nó cứ khó chịu thế này thế kia ấy. 

“Họ vẫn để nó bật sao?”

“Dù có bật hay tắt thì tôi cũng không biết được. Tôi có thể tin tưởng Sesung được bao nhiêu chứ. Trước đó đã báo rằng sẽ phá huỷ nó nên xin anh hãy phá huỷ nó đi.”

Evelyn đã nói rằng họ sẽ tắt nó, nhưng tôi đã nói với cô ta rằng chúng tôi sẽ phá vỡ nó luôn. Một phần vì tôi không thể tin họ, nhưng nếu chúng tôi phải phá vỡ đồ của chúng tôi, cũng công bằng khi đập vỡ đồ của họ.

“Camera thời nay hiện đại lắm. Tôi không biết có nghe lén không nữa.”

“Để tôi kiểm tra giùm cậu.”

“Nếu vậy thì cảm a!”

Trong một khoảnh khắc, toàn bộ cơ thể tôi bị một dòng điện chạy qua. Nó cỡ như một cú sốc tĩnh điện yếu, nhưng vì nó đột nhiên bao trùm tôi từ đầu đến chân, tôi đã không khỏi giật mình. 

“Không có nhỉ?”

Sung Hyunjae nói, sau khi đã quét qua toàn bộ căn phòng trong tích tắc thông qua dòng điện yếu. Tôi muốn đấm vào khuôn mặt cười cợt của anh ta.

“Tại sao người biết điều tiết sức mạnh tốt vậy lại─”

Bùm! Camera nổ tung. 

“…Làm hành động điên rồ đó với tôi vậy ạ?”

“Tôi chỉ muốn kiểm tra xem người Han Yoojin-gun có ẩn giấu thứ gì không. May mắn thay, chỉ có điện thoại thôi.”

Anh ta lại làm hỏng nó nữa rồi à?  Mà cỡ đó chỉ tầm tĩnh điện thôi, nên chắc sẽ không sao đâu. Mà anh ta có thể dò thiết bị điện tử bằng điện à? Tiện dụng thật đấy. 

“Chuyện gì đã xảy ra bên trong dungeon vậy?”

“Không phải đoán được trước rồi nên mới vào đây sao? Liều lĩnh lao vào một cách mù quáng như vậy thì tôi sẽ thất vọng đấy.”

“Anh thất vọng cái gì chứ?”

Thay vì trả lời, Sung Hyunjae từ từ tăng lực nắm cổ tay của tôi. Áp lực dồn đến từng chút một, vừa đủ để tránh bị Eunhye chặn lại. À, vâng. Tôi hiểu rồi. Ngay cả khi tôi có một vật phẩm có thể khiến tôi bất khả xâm phạm, lang thang trước một thợ săn cấp cao người vừa ra khỏi dungeon một mình là hành động ngu ngốc. 

“Em tôi đã cảm nhận được có gì đó kỳ lạ trong dungeon. Vì vậy, em ấy đã kết thúc dungeon sớm hơn dự tính. Sung Hyunjae-ssi cũng trải qua tình huống tương tự đúng không?”

Tôi vừa vặn cổ tay để anh ta thả tôi ra vừa tiếp tục nói.

“Và tôi vào đây vì là tôi phải đối phó với anh đối tác kinh doanh đây.”

Dù sao đi nữa, anh ta là người đáng tin cậy. Một người không dễ bị lung lay, bất kể chuyện gì có thể xảy ra trong dungeon. Theo câu trả lời của tôi, Mắt Sung Hyunjae mắt cong lên, anh ta mở miệng. 

“Cậu chủ cũng cảm thấy ánh mắt đó sao?”

“Vâng. Em ấy nói nó giống như có ai đó từ bên ngoài dungeon nhìn trộm vào vậy.”

“Đúng là cái cảm giác đó.”

Sung Hyunjae gật đầu nhẹ nhàng. Sau đó, anh ta kể cảm giác của bản thân, khi cảm thấy cái nhìn săm soi vào dungeon từ bên ngoài, và cho thứ đó tan biến. Và rồi anh đã không cảm thấy ánh nhìn đấy một lần nữa kể từ lúc đó, nhưng.

“Trạng thái của dungeon đã biến đổi rồi ư?”

Một con quái anh ta chưa từng thấy đã xuất hiện ở tầng hai, và quãng đường ngắn lại. May thay, quái vật không mạnh lắm, nhưng anh ta bảo mình bị khó chịu bởi sự thay đổi nên đã đi trước đội, tự đột kích và ra ngoài. 

“Tôi đã thu xếp rồi nên khoảng ngày mai họ sẽ ra ngoài.”

“…Nhưng mà Yoohyun-ie không nói gì về việc dungeon thay đổi cả.”

Đó có phải là sự khác biệt giữa việc chỉ cảm thấy một ánh mắt, và việc tấn công nó. Có khi nào Yerim-ie đã tình cờ quậy tung lên một cách không cần thiết, và đó là lý do tại sao con bé ấy vẫn chưa thể ra khỏi dungeon không nhỉ? Sung Hyunjae nói là quãng đường đã ngắn hơn, nhưng điều đó có nghĩa là điều ngược lại cũng có thể đúng.

Tôi sẽ thấy may nếu chỉ có nhiêu đó thôi.

“Không có gì đặc biệt xảy đến với đối tác của tôi à?”

“Như anh thấy, tôi vẫn lành lặn. Dù sao thì ta cần phải gặp Bóng chuyền rồi, bây giờ đi thôi.”

Nếu như Sung Hyunjae đi cùng thì Yoohyun-ie sẽ không cản tôi nữa. Vì em ấy có lẽ sẽ tò mò về ánh mắt và ngoan ngoãn đi theo. 

“À, không biết anh có thấy ánh mắt đó quen thuộc không? Giống như Sứa chẳng hạn.”

Khác với Yoohyun-ie, Sung Hyunjae đã gặp tận mặt Sứa. Vì anh ta khá nhạy bén, có thể anh ta đã biết được gì đó. Trước câu hỏi của tôi, Sung Hyunjae dường như đã phân tích những ký ức của anh ta một lúc trước khi lắc đầu.

“Cảm giác rất lạ lẫm. Chắc chắn không thể là Sứa hay Bóng chuyền.”

Đầu tiên không phải là Sứa. May quá. Vậy thì khả năng là một trong những kẻ phản luân mà Sung Hyunjae không biết là rất cao. Có thể họ lại gây ra một sai lầm khác trong dungeon do tai nạn.

Sung Hyunjae nâng người lên. Tôi cũng đã đứng thẳng lưng, nhưng vẫn bị trói buộc. Khi tôi nhìn anh ta để hỏi tại sao không chịu buông tay, ánh mắt anh ta dán chặt xuống sàn. Nhìn nút khẩn cấp đã rơi xuống trước đó.

“Chờ một chút─”

Cạch, đầu ngón chân của Sung Hyunjae nhấn nút. Này!

“Tôi thấy tò mò.”

“Bộ anh sẽ chết nếu mở miệng ra hỏi hả?!”

Chạm vào bất cứ thứ gì kích thích sự tò mò của anh ta, bộ là đứa nhóc lên 5 đấy hả?! Đừng cười như thể anh vô tội lắm, đồ khốn nạn. Đó là lỗi của tôi vì đã nhận lấy nó ngay từ đầu. Đợi đã, sẽ không phải là Evelyn-ssi đã đưa nó cho tôi với mong đợi rằng điều này sẽ xảy ra chứ? Trước khi tôi kịp suy nghĩ thêm, Sung Hyunjae bế tôi lên. Dây xích vàng bao quanh chúng tôi. 

Vùùù—

Xung quanh chúng tôi nổ tung, các mảnh vỡ bay vút lên trên đầu.

Ầm ầm!

Những mảnh vỡ từ tường và tòa nhà rơi xuống chúng tôi, để rồi tan thành cát bụi khi chạm vào dây xích. Khi tôi mở mắt hơi mờ ra, có thể nhìn thấy một màn chắn nửa trong suốt, hình vòm ở nơi mà tòa nhà đã từng đứng đây.

“Thứ đó…….”

“Là kỹ năng của Evelyn đấy. Vừa giam cầm mục tiêu lại vừa tập trung hỏa lực.”

Vậy ra đó là lý do tại sao cô ta đã tự tin rằng mình có thể thổi bay mọi thứ mà không làm tổn hại đến môi trường xung quanh – là loại Kỹ năng đó à. Các mảnh vỡ bị bắn lên trên đâm vào màn chắn, và rơi xuống như mưa. Một tòa nhà chứa dungeon được xây dựng vững chắc như một hầm trú bom đã biến thành đống đổ nát trong tích tắc. 

Những tòa nhà lấp lánh hai bên chúng tôi và bên đường dường như cách xa cực kỳ. Màng chắn biến mất và tôi nghe được tiếng người ta thốt lên ngạc nhiên, hỏi sao mà cô ta có thể sử dụng kỹ năng chiến đấu giữa phố xa nhộn nhịp thế này. Cô ta trong điềm tĩnh và lý trí, nhưng sau cùng thì Evelyn-ssi vẫn là một cấp S.

Tự nhiên tôi nhớ đến Song Taewon. Không biết việc anh ta đang ở trong dungeon lúc này là hên hay xui nữa. 

“Bị tấn công bởi hội viên của mình chắc vui lắm hả? Xin hãy cho tôi xuống.”

Tôi bắt đầu thấy nóng mặt rồi đấy. Những lần khác, tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc bị bế đi khắp nơi vì chỉ số của bản thân, nhưng khi đó khác vì xung quanh không có ai, còn đây là đường lớn mà. Sự xấu hổ dâng trào như một cơn sóng. Các thành viên của hội Sesung và nhân viên của Hiệp hội đã dựng rào chắn lên và giữ chân người dân lại, nhưng từ trên các tòa nhà cao tầng có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ. 

…ặc, thật là nhục nhã.

“Cho tôi xuống đi, nào.”

Trong lúc tôi đang kiềm nén những lời chửi thề thì Yoohyun-ie đã chạy đến địa điểm của bọn tôi. Sau khi băng qua đống đổ nát để đứng trước Sung Hyunjae. Em trai tôi cộc cằn đưa tay ra. 

“Trả anh tôi đây.”

Sau khi nhìn Yoohyun-ie một lúc, Sung Hyunjae ngoan ngoãn chuyền tôi qua cho em ấy. Không, tôi chỉ muốn được thả xuống, không phải thế kia. Tôi không biết từ lúc nào đã xuất hiện một phóng viên, nhưng có âm thanh chụp hình, và ặc. 

“Mau đặt anh xuống, Yoohyun-ah.”

“Có sao không, hyung?”

“Không sao. Trưởng hội Sesung đã cố tình nhấn nút đó.”

Bởi vì anh ta là người sẽ không ngần ngại nhấn nút phóng tên lửa hạt nhân, nếu anh nổi hứng. Thật sự tin tưởng vào người đó có ổn không? Tôi cảm thấy có chút nghi ngờ. Nếu chúng ta cứu được thế giới, để rồi cái con người đó đột nhiên quyết định là anh ta thấy nhàm chán và đi phá hủy mọi thứ, tôi không nghĩ mình sẽ thấy ngạc nhiên.

“Sung Hyunjae-ssi cũng nói rằng anh ta cảm thấy y hệt. Quả nhiên phải vào thử dungeon mới được.”

Tôi nói nhẹ nhàng với Yoohyun-ie trước khi quay người lại. Đứng từ xa, Evelyn vẫy tay với tôi với nụ cười bình thản trên khuôn mặt. Nhìn bề ngoài, cô ta trông giống như một giáo viên tốt bụng đã có cuộc chạm mặt với một học sinh của mình khi ra ngoài đi bộ. Đừng để bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài. 

“Anh có thể cho tôi chút thời gian không, anh đối tác.”

“Thật nhẫn tâm khi sai khiến một người vừa rời khỏi dungeon.”

“Chuyện đó, xin thứ lỗi vì tôi không nghĩ đến tuổi tác của anh. Nếu anh có kế hoạch nghỉ hưu sớm thì với tư cách là đối tác của anh, tôi sẽ đoạt lấy Sesung đàng hoàng.”

Đó là điều tôi đã nói như một trò đùa, nhưng ý tưởng rất hấp dẫn. Liệu tôi có nên cố gắng viết ra một hợp đồng không? Thừa kế việc làm ăn của người kia, nếu một trong hai chúng tôi bị thương hoặc nghỉ hưu khỏi chiến tuyến. 

Trái ngược với việc than phiền của anh ta, Sung Hyunjae dễ dàng chấp nhận lời đề nghị di chuyển cùng chúng tôi. Anh ta cũng sẽ thấy tò mò. Ngay lập tức, chúng tôi đi vào dungeon cấp thấp gần nhất mà chúng tôi tìm thấy.

[Cục cưng!]

Ngay khi chúng tôi bước vào khu rừng phủ đầy tuyết, Người mới xuất hiện.

[L-làm ơn đợi thêm một chút nữa! Chỉ một chút nữa thôi!

Người mới hét lên như thể là một nhân viên đang vật lộn với việc làm ngoài giờ trong một công ty đen (1), với mối đe dọa về thời hạn công việc sắp đến. Không, đó không phải lý do tôi ở đây, nhưng điều đó làm tôi cảm thấy tiếc một cách vô thức.

“Hôm nay không phải vì điều đó, mà là vì hai người này nói rằng họ cảm thấy một ánh nhìn khi ở trong dungeon. Cậu có biết gì không?”

[Ah, đúng rồi!]

Quả bóng chuyền rung lắc qua lại như thể đang gật đầu.

[Đã có một loạt các sự can thiệp xảy ra bên trong dungeon. Xích và em trai của Cục cung, và người có sức mạnh của tiền bối Giọt nước—]

“Yerim-ie? Con bé thế nào rồi?”

Vậy rốt cuộc cũng đã có chuyện kỳ lạ đã xảy ra với Yerim-ie. Khi tôi định chộp lấy bóng chuyền, quả bóng chuyền khéo léo tránh né tay tôi. Cậu đã quen với việc này rồi đúng không?

[Tôi đã kiểm tra, và có vẻ như không có gì nhiều xảy ra. Dungeon đã thay đổi một chút do sự can thiệp, nhưng nó vẫn ở mức độ mà cấp S có thể dễ dàng hoàn thành.]

“Thật sao?”

[Vâng! Hừm, tôi coi qua cho cậu nhé? Nhưng đổi lại, cái Cục cưng yêu cầu sẽ hơi bị trì hoãn.]

“Cứ kiểm tra đi.”

Vật phẩm không quan trọng, sự an toàn của mấy đứa nhóc nhà tôi là trên hết. Quả bóng chuyền im lặng một lúc, trước khi một cửa sổ hiện ra trước mặt tôi.

[Thật là __gon. Đúng rồi, ___ni.

Ah, Blue-__! Đừng _____ với con gấ_ trong khi ___ vẫn còn dính máu trên đó!]

Những đoạn hội thoại rời rạc trôi vào và rời khỏi tầm nhìn. Có vẻ như họ đang nghỉ ngơi trong khi ăn lương khô. Chắc chắn là không ngon rồi.

[Ngay cả vậy, tôi chỉ có thể cho cậu xem chừng này bởi vì đó là thông tin liên quan đến Cục cưng.]

Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vô thức thốt ra. Thật nhẹ nhõm, họ dường như an toàn rồi. Blue thì chắc chắn là vậy, và có vẻ như các thành viên khác trong đội cũng chưa gặp phải bất kỳ vấn đề đặc biệt nào. 

[Không— Tôi chắc chắn là ai đó đã can thiệp, nhưng vẫn chưa xác nhận được thủ phạm. Hoặc có thể là từ một ai đó bên phía chúng tôi, nếu không.]

“Không phải Sứa.”

[Vậy ư?]

“Ừ. Nếu họ quan sát Yoohyun-ie và Yerim-ie, và Sung Hyunjae, có vẻ như có mối liên hệ với tôi—liệu điều đó có gây ra vấn đề gì không?”

Trước câu hỏi của tôi, quả bóng chuyền xoay tròn.

[Không có! Can thiệp vào dungeon không phải chuyện dễ dàng. Không phải là điều đó là không thể, nhưng như cậu đã biết, nó tồn rất nhiều sức mạnh. Thông thường, ta hầu như chỉ có vừa đủ năng lượng để thay đổi môi trường của dungeon, hoặc gửi một con quái vật cấp S hoặc tương tự.]

“Chủ nhân của mấy con thằn lằn thậm chí đã gửi đến những con quái vật cấp SS.”

[Bản thân kỹ năng của gã đó cũng đặc biệt. Nhưng theo như tôi biết, Sứa không có loại kỹ năng đó. Khả năng của cô ta đòi hỏi cô ta phải ký khế ước với một người thuộc cấp S trong thế giới của Cục cưng để mượn cơ thể đó, để gây ra những thiệt hại đáng kể.]

Vì vậy, tôi phải cẩn thận hơn với thợ săn cấp S hơn là dungeon, nó cảnh báo tôi. Mặc dù xác suất một thức tỉnh giả cấp S nhận khế ước hiến dâng cơ thể của họ như cách mà Choi Seokwon đã làm là khá thấp.

[Nhưng vì ta không bao giờ lường trước được, nên hôm nay, tôi sẽ tạo ra một con đường để mọi người có thể đi thẳng từ đây. Tôi sẽ tìm hiểu kỹ hơn một chút, vì vậy tạm thời bây giờ, bất cứ khi nào Cục cưng đi vào một dungeon, hãy chắc chắn sẽ đi cùng một vài thức tỉnh giả cấp S!]

Nó nói rằng tôi phải cẩn thận cho đến khi tôi được bảo là không sao, rồi tạo ra một cánh cổng riêng cho chúng tôi. Sau khi giải thích cho Yoohyun-ie và Sung Hyunjae những gì Người mới vừa nói, bọn tôi đi ra ngoài.

Ngày hôm sau, Yerim-ie hoàn thành cuộc công lược dungeon một cách an toàn.

(1) Công ty đen: công ty có văn hoá độc hại, bòn rút sức lao động của nhân viên.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments