S-class

Chương 208: Hiện tượng bất thường (2)

Edit: P Duyên 

Beta: Houmahome

Viu, Peace lắc mạnh cơ thể nhóc. Những giọt nước đọng trên lông bắn ra mọi hướng.

“Yên nào.”

Kkyaang.

“Ba lau khô cho con ngay thôi.”

Tôi quấn Peace bằng một chiếc khăn tắm mềm và lấy máy sấy tóc ra. Peace gừ nhẹ trong cổ họng và liếm tay tôi.

“Nó có thể tự làm khô lông mà anh.”

Yoohyun-ie bước ra khỏi phòng tắm và càu nhàu.

“Thằng bé còn mệt, với lại không cần phải lãng phí ma thuật đâu. Lông Peace khô nhanh lắm. Bọn anh sẽ xong ngay thôi. Em muốn anh sấy tóc cho em luôn không?”

“Ừm.”

“Ngồi đó đi.”

Em trai tôi bình tĩnh ngồi xuống ghế trong khi tôi nhanh chóng lau khô lông cho Peace. Tôi có cảm giác lông cậu nhóc rụng nhiều hơn bình thường. Giờ đang là tháng 9, đến thời kỳ rụng lông rồi sao.

Tuy nhiên, lông rụng ít hơn khi tiết trời chuyển lạnh. Bây giờ đang là thời điểm sang hè. Hồi tôi còn làm việc bán thời gian ở bệnh viện thú y, chúng tôi có nhận một con chó cỡ trung đang rụng lông, mỗi lần sờ vào là lông rụng ra thành từng đống.

Tôi đoán là tôi sẽ phải mua thêm vài con robot hút bụi thôi. Và cả cây lăn bụi nữa. Tôi buông Peace ra và tiến lại gần Yoohyun-ie.

“Lúc nhỏ, anh thường bắt em ngồi trước anh để anh có thể sấy tóc cho em nhỉ.”

Lúc đó là cả hai cùng ngồi. Nhưng bây giờ chỉ mỗi tôi phải đứng thôi. Tôi lau mái tóc xoăn ướt của em bằng một chiếc khăn tắm mới. Mấy ngày gần đây em ấy hay để tóc thẳng, nhưng ngày trước, lúc em ấy còn nhỏ, em ấy thường để nguyên như vậy, và em ấy thật sự rất dễ thương.

Tôi lấy khăn ra, mang theo máy sấy tóc và bắt đầu sấy. Tôi biết em ấy là em trai của tôi, nhưng cậu nhóc này đúng là rất đẹp trai. Người ta nói ngay cả một con nhím còn thấy đứa con bé bỏng của mình là đẹp nhất, nhưng chẳng phải tự nhiên khi cảm thấy đứa em trai của mình, vốn đã tuyệt vời, không những amazing mà còn good job sao?

“Xong, em buồn ngủ rồi phải không? Mau lên giường đi ngủ sớm đi.”

Nếu hai đứa có thể ngủ cùng nhau thì thật tốt. Yoohyun-ie chưa bao giờ muốn để Peace vào phòng mình, là do bộ lông sao?

“Anh không định ra ngoài đúng không?”

Yoohyun-ie ngước lên nhìn tôi và nói.

“Anh đi đâu mới… À, anh đã cố gắng cho Sorok một bữa ăn nhẹ, nhưng vẫn chưa làm được. Đừng có ăn hoa quả sấy khô để trong giỏ bếp nhé. Cái đó cho quái vật đấy. Hầu hết các loại trái cây vẫn chưa được xác định là con người có thể ăn được.”

“…Anh sấy trái cây cho quái vật ăn?”

“Tại nhiều quá nên anh phải nhờ cả Myungwoo nữa. Nhờ Ismuar mà trái cây khô nhanh, với lại cắt trái cây cũng đơn giản nữa. Anh không so với cậu ấy được luôn.”

Tôi rất xấu hổ khi đưa ra yêu cầu như vậy với một cá thể vô giá nhường đó, nhưng nếu tôi tự làm đồ ăn cho Sorok, tôi sẽ không còn đủ thời gian để làm việc khác nữa. Có nhiều loại trái cây cứng và khó chế biến, vậy nên nếu Myungwoo làm trong một phút, vào tay tôi sẽ thành một giờ.

Khi tôi nói mình sẽ đi đưa đồ ăn vặt cho Sorok, em trai tôi đi theo.

“Để em đi cùng anh.”

“Anh sẽ quay về nhanh thôi.”

“Nhưng lỡ…”

“Lỡ gì?”

“…Lỡ anh tự đi gặp Bóng chuyền thì sao ạ?”

Em ấy lo chuyện đó á? Dĩ nhiên là tôi muốn đi rồi. Tôi đặc biệt lo lắng cho Yerim-ie.

“Đừng lo. Anh không bao giờ đi một mình đâu. Ngày mai Yerim-ie cũng ra ngoài rồi mà.”

Tôi nói tôi không thể đợi dù chỉ một ngày và bắt đầu cất bước, em ấy đi theo tôi. Peace cũng đi theo, và khi chúng tôi đi qua phòng khách, Chirpie và Bellaré nối đuôi nhau đến luôn. Gì đấy mấy cái đứa này?

Tôi ôm Peace trong vòng tay không biết bao nhiêu lần, nhấc Chirpie lên đầu và quấn Bellaré lên cổ tay rồi rời khỏi nhà. Yoohyun-ie mang theo giỏ trái cây.

“Sorok à.”

Bbiaeeeng!

Sorok đang dạo chơi ngoài vườn ở phòng nuôi dưỡng, vừa nhìn thấy chúng tôi, liền lùi lại một bước. Lần đầu tiên tôi thấy nó di chuyển nhanh như vậy. Những con kỳ lân tiến lại gần, nhưng vẫn có vẻ do dự. Peace và Yoohyun-ie, đứa nào mới là vấn đề đây? Tôi cố đưa Peace qua cho Yoohyun-ie, nhưng có vẻ thằng bé không hề có ý định đỡ lấy nên tôi chỉ còn cách đặt Peace xuống sàn. Khi tôi bưng giỏ trái cây lại gần, Sorok vẫy cái đuôi ngắn của nó.

Sau khi ngửi bằng chóp mũi, nó liền ăn trái cây một cách dễ dàng. Tôi cũng cho đôi kỳ lân ăn luôn. Sau khi nói với người thợ săn phụ trách chăm sóc không được đưa quá năm món mỗi ngày và sử dụng chúng làm phần thưởng sau khi đi bộ bất cứ khi nào có thể, tôi đưa giỏ cho anh ta và rời khỏi phòng nuôi dưỡng.

“Bây giờ thì cả hai mau đi ngủ đi. Anh nói thật đấy, không đi đâu cả đâu.”

Không phải là tôi không có việc để làm, nhưng tôi đã quyết định sẽ ở nhà rồi. Ánh nhìn ấy… Có thể chỉ đơn giản là từ Người mới hoặc Quản trị viên hệ thống. Em ấy nói ngoài điều đó ra, không có gì xảy ra cả.

Nhưng khi tôi ngồi xuống ghế sofa ngoài phòng, Yoohyun-ie và Peace cũng làm theo. Bọn trẻ không định ngủ à? Đúng là Peace có thể gối lên đùi tôi, nhưng.

“Sao em lúc 20 tuổi còn dính anh hơn cả hồi nhỏ thế?”

“Không được sao ạ?”

“Ai bảo là không được chứ… Không, không được đâu. Khi có thời gian rảnh, em nên ra ngoài đi chơi, kết bạn, cả hẹn hò luôn cũng được. Nhắc mới nhớ, Yoohyun-ah, em có đang cảm thấy hứng thú với ai không?”

Ở tuổi 20, không phải em đã đủ tuổi yêu đương ít nhất một hoặc hai lần rồi sao? …Mặc dù ý tôi không phải là vậy. Tôi bật TV lên, hỏi xem có cô gái nào lọt vào mắt em ấy không. Mọi người trên TV đang nói về khoảng thời gian đột kích của Yoohyun-ie.

“Không có.”

“Thật sao? Một người cũng không?”

Yoohyun-ie im lặng một lúc. Sau đó em chậm rãi mở miệng.

“Em nhất định phải thích người khác ư?”

“…Hả?”

“Em thực sự không biết. Em không biết cách thích một ai đó. Ngoại trừ anh, hyung.”

…Tôi nhớ lại điều Kẻ Hiếu Đạo đã từng nói với tôi. Gã ta nói những người bẩm sinh cấp S vốn không hoà hợp với chủng tộc của mình. Chỉ đơn giản là có thiện cảm với một ai đó cũng khó với họ sao? Nhưng Liette trông không giống vậy. Còn Sung Hyunjae… Thành thật mà nói, tôi không biết. Tôi bối rối không biết là anh ta nghiêm túc hay chỉ đang diễn kịch thôi.

“Ít nhất là em thích anh, phải không?”

“Ừm.”

“Vậy thì em không thể thích người khác giống như em thích anh à?”

“Nhưng không có ai yêu em như anh cả, anh à. Anh… có chút khác biệt.”

“Này, không có ai là sao hả? Đừng nói những điều như vậy chứ.”

Tôi rầu rĩ vì lời nói không có chút tự tin nào của em ấy. Có phải là do cha mẹ đã đối xử lạnh lùng với em ấy không? Dù tôi đã cố gắng không trở nên như vậy, nhưng có vẻ điều đó vẫn ảnh hưởng ít nhiều đến em ấy.

“Có rất nhiều người thích em. Rất nhiều người quan tâm đến em, dù chỉ là ở Haeyeon thôi, em biết không? Không phải em đã hoà thuận với Peace rồi sao? Yerim-ie cũng để ý đến em nhiều lắm đấy. Cô bé còn mua cả đồ ngủ cho em nữa, nhớ không? Và em cũng đã chăm sóc cho Yerim-ie mà. Không phải sao?”

“Park Yerim thì, ờm… cô ta không tệ. Peace thì… chúng em cũng chơi hợp.”

“Dù chỉ một xíu thôi, nhưng em đã thích mà, đúng không? Thích một ai đó không phải là vấn đề gì quá lớn đâu. Nếu có một ai luôn thu hút sự chú ý của em, khiến em muốn chăm sóc và tiếp tục làm quen với người đó, thì chính là em đã phải lòng người ta rồi. Xuất phát như vậy đấy, rồi tình cảm sẽ chậm rãi phát triển thôi.”

Có những trường hợp yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng cũng không thiếu những chuyện tình lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Những mối quan hệ trải qua một thời gian dài bồi đắp, sẽ vững chắc đến mức không thể lay chuyển được.

“Và chắc chắn sẽ có người yêu em nhiều như anh, thậm chí còn hơn cả anh.”

“Em không nghĩ là sẽ có.”

“Sẽ. Đâu phải chuyện gì cũng lường trước được nhỉ.”

Vì tôi không bẩm sinh là cấp S nên tôi không biết việc đó có khó khăn không. Nhờ kỹ năng của Kang Soyoung, cô ấy đã hoà hợp với Liette mà không gặp bất kỳ sự phản kháng nào… Tôi nghĩ Yoohyun cũng sẽ có cơ hội nếu giành được danh hiệu liên quan đến rồng. Hoặc những kỹ năng liên quan đến Tinh linh hay thuộc tính lửa cũng được.

“Anh hy vọng mọi người trên thế giới đều sẽ thích em, Yoohyun-ah. Yerim-ie cũng vậy.”

Cả hai đều xứng đáng được yêu thương. Dù trên thực tế, hai đứa đã rất nổi tiếng rồi, nhưng tôi vẫn thấy chưa đủ.

“Tất nhiên điều tuyệt vời nhất là ở bên người yêu em thật lòng. Em cũng nên thích người kia, nhưng người đó nên thích lại em nhiều hơn cả thế. Nếu không thì anh sẽ phản đối đấy.”

Khi đang yêu đương đơn giản, thật tốt khi được yêu nhiều hơn, nhưng điều này càng đúng hơn trong hôn nhân. Không chỉ Yoohyun-ie mà cả Yerim-ie cũng vậy. Cả hai đứa nhỏ đều không có cha mẹ, điều đó có nghĩa hai đứa vốn đã thiệt thòi hơn, vậy nên tôi sẽ không chấp nhận việc cả hai cống hiến bản thân nhiều hơn người kia.

Vào lúc đó, tất cả những câu chuyện tôi đã nghe về những cuộc hôn nhân không hạnh phúc, những vấn đề trong gia đình và thậm chí cả những bộ phim truyền hình tôi đã xem trước khi hồi quy đều hiện lên trong đầu tôi. Vẫn còn một chặng đường dài trước khi bọn trẻ kết hôn, nhưng chưa gì tôi đã thấy nhói lòng rồi.

“…Anh chắc chắn sẽ không cho phép. Cả hai đứa đều phải tìm một người sẽ yêu hai em, có thể hy sinh mạng sống vì em. Nếu là tình yêu đơn phương hoặc đối phương xem nhẹ tình cảm, thì phải bước qua xác anh đã. Anh lo cho Yerim-ie nhiều hơn vì con bé còn trẻ người non dạ. Không nên có bất kỳ kẻ kỳ quái nào quanh con bé cả.”

“Đừng lo, hyung. Nếu Park Yerim vướng phải bất cứ kẻ kỳ lạ nào, em sẽ im lặng xử lý kẻ đó.”

Thật tuyệt khi biết em ấy có quan tâm đến Yerim-ie. Đúng rồi đấy, chăm sóc tốt em mình là điều nên làm. Nhưng em định khi nào mới ngủ? Peace trong lòng tôi đã cuộn tròn người lại và thiếp đi rồi.

Cuối cùng, Yoohyun-ie cũng cuộn người lại và ngủ gục trên ghế sofa. Vào trong rồi ngủ cho thoải mái chứ.

Yerim-ie đã không ra ngoài vào tối hôm đó, ngày hôm sau cũng thế. Rõ ràng là cánh cổng vẫn còn nguyên vẹn nên tôi bắt đầu thấy bất an. Mặc dù một người có ít kinh nghiệm, người còn lại mới bắt đầu làm quen với dungeon cấp cao, bản chất cả hai đứa vẫn là cấp S mà. Đối với một dungeon cấp A, họ nên hoàn thành trong vòng bốn ngày mới đúng.

Đặc biệt, Blue còn là một thú cưỡi hệ bay tốc độ nhanh và Yerim-ie có kỹ năng tấn công diện rộng nữa.

“Bình tĩnh nào, hyung. Dù sao anh cũng không vào một hầm ngục đã đóng được mà.”

Yoohyun-ie nói, theo sát phía sau tôi.

“Nhưng em không bao giờ biết. Chắc sẽ có cách thôi.”

“Nếu có cách thì sao? Chắc chắn sẽ phải trả giá, và thợ săn Park Yerim sẽ không muốn anh hy sinh bất cứ điều gì nữa.”

Em ấy nói ‘sẽ không’, tức là em chắc chắn về điều đó à? Nhưng anh quá lo đến nỗi không bình tĩnh nổi.

“Nếu em thấy lo vì chuyện anh đi một mình thì…”

Vì chúng tôi vừa ra khỏi cơ sở nuôi dưỡng, nên tôi vẫy tay về phía tòa nhà. Gần đây, Noah-ssi thường dành thời gian chơi với người khác trong nhà, nhưng hôm nay cậu ấy đang ngồi trên nóc toà nhà trong hình dạng rồng. Noah-ssi đã biến về lại dạng người và bay xuống, lần lượt nhìn qua lại giữa tôi và Yoohyun-ie.

“Có chuyện gì sao ạ, Yoojin-ssi?”

“Nếu cậu rảnh, có muốn đi vào hầm ngục cùng tôi không? Noah-ssi có tham gia với chúng tôi được không?”

Dù là hệ hỗ trợ, nhưng cậu ấy vẫn hữu ích về nhiều mặt trong một trận đánh giữa cấp S.

“Tất nhiên là được-”

“Không.”

Ngay khi tôi nghe thấy một giọng nói lạnh lùng phía sau mình,

“Khục–!”

Cổ của Noah bị tóm lấy bởi tay của Yoohyun-ie. Ngay lập tức, Yoohyun-ie di chuyển ra phía sau Noah và dùng một tay tóm lấy cổ cậu. Noah cũng không im lặng chịu đựng mà cố tấn công Yoohyun-ie bằng bàn tay đã biến đổi thành dạng rồng của mình, nhưng cổ tay của cậu ấy bị tóm còn nhanh hơn thế.

Trước khi tôi kịp nhận ra thì Irin đã ngồi lên bàn tay còn lại của Noah. Lớp vảy rồng dần nhuộm đỏ bên dưới cơ thể đang bốc lửa của con thằn lằn.

“Yoohyun-ah!”

“Tên này chỉ là một gánh nặng thôi.”

“Có rất nhiều thợ săn mạnh hơn em đấy!”

“Khi thợ săn Park Yerim xuất hiện, chúng ta có thể vào một dungeon có sông hoặc hồ lớn. Một khi trong hoàn cảnh đó, ngay cả em cũng phải chật vật khi đối đầu với cô ta. Nhưng thợ săn Noah thì khác.”

Noah cắn chặt môi như thể đang tức giận. Nhưng tôi không phản bác được. Đúng là Yoohyun-ie có thể dễ dàng đánh bại Noah nếu em ấy muốn. Chất độc có thể bị triệt tiêu bằng lửa, và ngay cả khi cậu ấy biến thành rồng và bay đi, cũng không thể làm gì khác hơn là trốn thoát.

Nếu em ấy mặc Lễ trang của Lam Lôi Điểu, tốc độ của em ấy sẽ tăng lên, và một khi cậu ấy để bị tiếp cận, vậy là game over. Không có sự lựa chọn nào khác vì có sự khác biệt rất lớn về trình độ. Đó là lý do cậu ấy luôn chọn chạy trốn khi đối đầu với Liette.

“Em nghe nói Blue rất năng động. Cuộc đột kích có thể bị trì hoãn do tính ham chơi của nó. Vì đây là cuộc đột kích đầu tiên của nhóm Park Yerim nên có khả năng bọn họ sẽ cố tình tiến hành từ từ để đạt được sự ăn ý giữa các cá nhân ạ.”

Yoohyun-ie nói, rút tay ra khỏi Noah và lùi lại một bước. Irin từ từ quay về bên chủ nhân của mình.

Cũng đúng, Blue thích chơi đùa với quái vật, vậy nên cuộc đột kích dungeon cuối cùng có thể sẽ kéo dài hơn, nhưng…

“…Được rồi. Noah-ssi, cho tôi xin lỗi nhé.”

“Không sao ạ. Đúng là tôi chưa đủ mạnh… Cậu ấy nói không sai đâu ạ.”

Noah bước sang một bên, chạm vào cổ mình. Cậu liếc nhìn Yoohyun-ie và nói với một tiếng thở dài.

“…Em nghĩ sẽ tốt hơn cho em nếu em dọn dẹp hầm ngục thường xuyên hơn.”

Trước khi tôi kịp trả lời rằng ‘Không sao’, Yoohyun-ie đã mở miệng trước.

“Hay đấy. Tôi biết ơn vì thợ săn Noah đang bảo vệ nơi này, nhưng cứ ngồi không một chỗ thì thật lãng phí. Khi tôi và thợ săn Park Yerim ở đây, hãy vào dungeon đi.”

…Tôi cũng nghĩ thế. Noah gật đầu và nhìn tôi.

“Tôi sẽ cố gắng không quấy rầy quá nhiều đến anh.”

“Không, cậu đã giúp đỡ tôi đủ nhiều rồi– Nè, Han Yoohyun. Nên nói năng nhẹ nhàng ngay từ đầu đi chứ.”

Sao lại bắt đầu bằng cách ra tay với cậu ấy chứ? Noah đang đánh mất sự tự tin rồi đó. Bất chấp sự la mắng của tôi, Yoohyun-ie vẫn nói chuyện với Noah như thường.

“Tôi có thể giúp bằng vài trận đấu tập đơn giản.”

“Cảm ơn.”

Đấu tập cũng là một ý kiến hay đấy chứ. Em ấy có quan tâm đến Noah không nhỉ?

Cuối cùng, tôi quyết định đợi thêm một ngày nữa, và thời gian trôi qua thật lâu. Ngày hôm sau, người ra khỏi hầm ngục là Sung Hyunjae chứ không phải Yerim-ie. Nhận được tin sớm hơn dự kiến, tôi lập tức đi thẳng đến dungeon nơi Sung Hyunjae bước vào.

“Tôi sẽ ổn cả thôi, nên xin hãy cho tôi vào.”

Thành viên hội Sesung có vẻ bối rối trước lời nói của tôi. Sung Hyunjae vẫn chưa ra ngoài.

Nơi đặt toà nhà dungeon cấp S là một khu vực sầm uất toạ lạc ở trung tâm Seoul. Thông thường, người ta sẽ từ chối ở lại quanh các dungeon cấp cao và khu vực đó sẽ hoàn toàn vắng vẻ, nhưng lần này lại khác. Giá hàng hoá chỉ giảm ở những khu vực gần dungeon, nhưng những con phố đông đúc vẫn không khác gì khi trước.

Khi một dungeon được tạo thành, nếu mọi khu vực quanh đó đều trống thì sẽ không còn đủ chỗ cho dân cư nữa. Thay vào đó, trong những trường hợp như vậy, người ta chú ý hơn đến công tác quản lý. Và thế là dungeon được giao cho Sesung.

“Tôi đã liên lạc qua điện thoại và nói rằng không có vấn đề gì cả.”

“Cái đó đúng, nhưng… cuộc gọi đó đến trực tiếp từ ngài hội trưởng.”

Người ta nói khi nhóm đột kích của hội Sesung hoàn thành một cuộc tấn công, thường thì họ sẽ đợi khoảng một đến hai giờ trước khi ra ngoài. Ngay cả khi không có ai đặc biệt hào hứng thì đó cũng là quy tắc cơ bản.

Điều tương tự cũng xảy ra khi Sung Hyunjae đi vào nên sau cuộc đột kích, họ sẽ liên lạc với công hội và chờ đợi, và người liên hệ lại sẽ tự xưng mình là hội trưởng. Không phải là một trong những thành viên trong nhóm đột kích.

Nói cách khác, điều đó có nghĩa là các thành viên khác trong nhóm không có khả năng liên lạc với hội trưởng.

“Có thể chỉ là ngài ấy đột nhiên thích vậy thôi, nhưng chúng tôi cần phải đảm bảo an toàn.”

“Không sao cả. Quan trọng hơn là tôi phải vào.”

Lần này không giống bình thường. Nói cách khác, khả năng cao là Sung Hyunjae cũng cảm thấy hiện tượng bất thường giống Yoohyun-ie. Chờ thêm một hoặc hai giờ nữa cũng không sao. Nhưng có lẽ vì đã đợi hai ngày rồi nên tôi cứ thấy lo mãi.

“Cho dù anh có nói là không sao thì… Và bởi vì chúng tôi không biết tình hình bên trong ra sao nên Ngài hội trưởng Haeyeon cũng không thể vào được.”

Yoohyun-ie nhíu mày trước những lời đó. Tôi không thể làm gì cả, vì tôi còn không phải cấp C chứ đừng nói đến cấp S, nhưng Yoohyun-ie thì không.

“Vậy thì đợi thôi, hyung.”

“Nhưng…”

Ít nhất tôi có nên gọi điện thoại không? Anh ta có muốn nhận máy không? Có quá nhiều người đang ở đây nên tôi không thể nói chuyện, tôi đang định lên xe gọi điện thì Evelyn lại gần tôi.

“Tôi vào có được không, Giám đốc Han?”

Cô ấy nói với một nụ cười nhạt.

“Chúng tôi cũng lo lắng cho ngài ấy, vậy nên chúng tôi sẽ rất biết ơn nếu cậu thay chúng tôi kiểm tra tình hình.”

“Tôi không thể để hyung vào một mình được.”

“Chúng tôi sẽ ở quanh đây thôi. Ít nhất thì tôi có thể cho cậu một nút khẩn cấp được không? Và đây.”

Evelyn đưa một tay về phía trước. Đột nhiên, một cây cung lớn xuất hiện và nằm gọn trong tay cô.

“Gửi tín hiệu và tôi sẽ cho nổ tung toà nhà một cách sạch sẽ.”

‘Thế nên hãy yên tâm đi vào nhé!’, đôi mắt sau cặp kính lấp lánh. Lo lắng cho hội trưởng Sesung chỉ là một cái cớ và tôi đoán cô ấy cũng có một nửa là muốn xem trò hay nữa.

Nhưng không có lý do gì để từ chối sự giúp đỡ, tôi đành chấp nhận cầm lấy nút tín hiệu khẩn cấp. Tôi trấn an Yoohyun-ie và bước vào toà nhà dungeon trong khi kích hoạt Eunhye cấp S.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments