Trans : Đan
Beta : sách
“Là tấm gương tốt, có tinh thần trách nhiệm cao. Bình tĩnh chân thành và tốt bụng…”
Bọn họ đều nói những điều y hệt nhau. Song Taewon quả là một học sinh gương mẫu, luôn hoàn thành xuất sắc mọi việc và không bao giờ gây rắc rối.
“Không phải thế này là quá nhiều rồi sao?”
Vì không nghĩ việc thu thập thông tin cá nhân dễ dàng như vậy nên tôi đã thử nhờ Do Hamin điều tra thêm một người nữa cho tôi. Khi nói tên Song Taewon thì anh ta liền bảo tôi tự lên internet tìm nên tôi đã thử. Và hầu hết thông tin thực sự ở hết trên này.
Thông tin cá nhân ,tài sản… Cái này công khai cũng được hả? Lý lịch, trường học, quê hương, gia đình và các loại đánh giá… Nó chi tiết tới mức tôi còn tự cảm thấy nghi ngờ. Có vẻ như, việc một thợ săn cấp S lên nắm giữ vị trí cấp cao trong Chính phủ thì nhiều thông tin đã được công bố.
“Trời đất, anh ấy vẫn giống y hệt hồi trung học.”
Ngay cả hồi đó anh ấy cũng khá to lớn. Dù có vẻ trẻ hơn bây giờ rất nhiều nhưng biểu cảm và khí chất vẫn vậy. Đáng ra phải khác chứ? Với tầm tuổi đó lẽ ra anh ấy nên thoải mái hơn.
“Đó không phải điều gì xấu nhưng…”
Đối diện với anh ấy làm tôi cảm thấy hơi khó khăn. Một cuộc sống chính trực, không có chút vết nhơ nào.
Gia đình gồm có bố mẹ và một em trai, có vẻ như anh ấy còn sống với ông nội của mình. Mẹ và em trai qua đời do tai nạn còn bố thì thiệt mạng trong một lần dungeon nổ tung. Tôi đã biết rằng anh ấy không còn lại người thân nào. Vì tuổi anh ấy còn trẻ nên tôi cũng đã đoán sơ sơ là do tai nạn hoặc bệnh tật.
“Điều này có lẽ cũng ảnh hưởng khá nhiều đến anh ấy.”
Thông tin chi tiết về vụ tai nạn không có. Các mối quan hệ lãng mạn và cá nhân cũng không được liệt kê. Tôi đã tiến hành tìm kiếm nó để đề phòng – nhưng vì có quá nhiều thông tin về mối liên hệ của Song Taewon với các Thợ săn khác nên tôi không thể lọc hết được. Một phần cũng do bản thân tệ trong việc tìm kiếm thông tin. Tôi tự hỏi liệu còn cách nào tìm kiếm các vật phẩm từ trước đó không.
“…Tôi cũng không phải là cố vấn tâm lý.”
Có vẻ như anh ấy sẽ tốt hơn nếu nhận được một số dịch vụ tư vấn thực tế. Quăng điện thoại sang một bên, tôi thả người lên ghế sofa. Chirpie và Bellaré đang cưỡi nhau vòng quanh nóc phòng. Thật dễ thương.
“Đúng là rắc rối nhỉ.”
Bây giờ tôi không thể đối phó với Song Taewon theo cách tôi đã làm trước đây. Không phải vì lo lắng cho sự an toàn của bản thân mà vì mạng sống của Song Taewon đang bị đe dọa.
Nếu tôi vô tình khiêu khích anh ấy, và sau đó, để bảo vệ tôi… À, chết tiệt.
“…Chẳng phải đến cùng thì mình cũng lại tự quàng dây xích quanh cổ vì bận tâm đến chuyện của người khác sao.”
Tôi thực sự không biết phải làm gì. Nhưng tôi vẫn không muốn bỏ cuộc. Cái kết đó, hoặc thậm chí là một cái kết tương tự – tôi không muốn nhìn thấy cả hai.
“Sẽ tốt hơn nếu Hệ thống và việc Thức tỉnh biến mất. Nhưng có vẻ như mọi chuyện cũng không đơn giản như vậy.”
Tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu tôi cho anh ấy biết rằng ‘Bên ngoài thế giới của chúng ta, còn có một con quái vật còn lớn hơn bây giờ’. Và rồi phản ứng của anh ấy sẽ là ‘Hiểu rồi, vậy ra con quái vật thực sự đã ở một nơi khác, và ngay cả hạng S cũng chỉ là người bình thường so với nơi đó’. Có vẻ hơi viển vông…
‘Vì Choi Seokwon chính là một ngoại lệ, nhưng hồi đó tôi không thể bí mật quan sát anh ta được. Liệu mình có thể dẫm phải bãi mìn nếu làm vậy không?’
Nếu tôi định hỏi thì chắc chắn là tôi sẽ thực hiện qua một cuộc gọi. Sau khi ôm đầu một lúc, tôi nhấc điện thoại lên. À đúng rồi, cục trưởng Song. Có lẽ tôi sẽ tìm kiếm một số người quen của anh ấy. Giống như hồi cậu ấy còn học đại học, hay là……
“…ờ.”
Tôi đã vô tình tìm kiếm ‘Cục trưởng Song đại học’. Hừm, ‘Cục trưởng Song’ có thể sẽ trả về nhiều kết quả không liên quan hơn ‘Song Taewon’. Tôi định nhập lại thanh tìm kiếm ‘Cục trưởng Song đại học’ nhưng lại thoáng thấy một gương mặt quen thuộc trong danh sách kết quả hình ảnh.
Đó là bức ảnh Song Taewon chụp cùng một đám trẻ nhỏ. Khi tôi nhấp vào bài đăng liên quan, có một mô tả giải thích rằng đó là khi cục trưởng Song đã tham gia tình nguyện khi còn học đại học.
→ Nhìn sự chênh lệch kích thước bàn tay của cục trưởng Song và bàn tay của em bé đó, nó làm tôi tổn thương quá
→ Trời ơi bồ lấy bức ảnh này ở đâu vậy??
↳ Bạn của anh tôi học cùng lớp tốt nghiệp của Cục trưởng , nên anh ấy đã vô cùng tốt bụng mà cung cấp nó cho tôi
→ Ngài cục trưởng hồi đó trông có vẻ vô tư hơnㅠㅠㅠㅠㅠㅠ
Giống như bình luận đã nói, đúng là một khuôn mặt thoải mái hơn rất nhiều. Nhưng tài khoản này là sao? Mọi thứ trên bảng tin đều là về Cục trưởng Song hoặc liên quan đến Cục trưởng. Ngoài những dòng tin nhắn về Song Taewon còn có rất nhiều bức ảnh. Và tất cả bọn họ dường như đều ngập tràn sự yêu mến……
À, đây có phải là thứ mà người ta gọi là ‘fansite’ không?
Tôi thấy một số bình luận khóc lóc, nói những điều như “Không phải anh ấy đang làm việc quá sức sao” và “Tôi đã từng thấy chiếc xe khốn khổ của anh ấy” . Lướt sâu hơn một chút, tôi thấy trang nào cũng có những bài viết của những người đang khóc thương chiếc xe nhỏ gọn. Khi tôi vào một chủ đề được lưu trữ có vẻ như có rất nhiều bình luận, nó chứa đầy một biển biểu tượng cảm xúc đang khóc vì thấy bây giờ anh ấy phải đi bộ hoàn toàn.
Đọc hết những điều đó tôi cũng thấy buồn.
“Thật sao, tại sao anh ấy lại phải sống như vậy?”
Ít nhất anh ấy có thể có được một chiếc xe mới. Một cái lớn hơn. Anh ấy đã có một chiếc dành riêng cho việc di chuyển ở văn phòng tại Trung tâm Thức tỉnh, vậy thì sao anh lại phải đi xe công cộng đến chỗ làm chứ? Nó cũng cần cho việc đi chơi… hoặc không, nhưng vẫn cần.
Đọc xong những dòng thương xót chân thành của một khối người vô danh, không tên tuổi, tôi thở dài và thêm trang web này vào danh sách yêu thích trước khi nhấp ra ngoài.
“Một con thú cưng, hừm.”
Trong số các bài đăng trên trang này có hình ảnh Song Taewon với cảnh khuyển. Có vẻ như anh ấy đang tham dự một sự kiện? nhưng anh ấy trông thật dịu dàng. Nhờ đó mà những bình luận như ‘Cục trưởng Song, anh không thể nuôi một con thú cưng sao?’ và ‘Sao mà được, anh ấy đang rất bận rộn rồi’ đang tuôn ào ào dưới tấm ảnh. Tôi đột ngột quay lại nhìn Chirpie và Bellaré.
– Chíp!
Chirpie nhấc một cánh lên, đáng yêu ghê~ Chắc chắn rằng tâm trạng và suy nghĩ của bạn sẽ được cải thiện khi có những đứa trẻ dễ thương ở xung quanh rồi.
“Thú cưng chữa lành
không phải rất tốt hay sao.
Có lẽ tôi nên tìm thú cưỡi cho Cục trưởng Song. Một con quái vật có thể thu nhỏ hình dạng và có bộ lông mềm mại dễ thương để nuôi.
“Nếu coi nó như một khoản quyên góp cho đất nước. Có lẽ anh ấy sẽ xem xét và nhận nó.”
Một con chó thì có vẻ ổn, hay một con mèo… Có cảm giác như một con thỏ cũng có thể phù hợp với anh ấy. Mặc dù nó sẽ không mạnh như là thú cưỡi. Việc coi nó như một phương tiện để quốc gia sử dụng cũng sẽ làm giảm bớt bất kỳ cảm giác lo lắng nào.
… Ngoài ra, Yoohyunie có lẽ cũng có một trang web như thế chứ nhỉ? FanPage của Cục Trưởng Song có vẻ khá tốt mà, thử tìm kiếm xem. Gần đây tôi không vướng vào bất cứ điều gì liên quan tới lời nguyền bay nên sẽ ổn thôi miễn là tôi tránh nhìn vào các chủ đề được lưu trữ. Các chương trình phát sóng đã nhấn mạnh mối quan hệ của chúng tôi.
Một nơi tập trung chỉ những người thích Yoohyunie. Trước đây tôi chưa từng suy nghĩ tới, nhưng sau khi xem trang web của Cục trưởng Song, tôi bắt đầu tò mò. Mọi người lo lắng cho em ấy như thế và trân trọng em ấy… Điều đó chẳng phải thật tuyệt vời sao.
“Nó có hiện lên nếu mình tìm kiếm ‘fansite Han Yoohyun’ không?”
Chà… Không có trang web nào xuất hiện cả. Sau đó là ‘fanclub Han Yoohyun.’ Đó vẫn không phải là nó. ‘Fansite trưởng hội Haeyeon’ cũng không tồn tại.
Không thể nào, không có một cái nào cả? Không đời nào chuyện đó lại xảy ra được. Yoohyunie của chúng ta đẹp trai, đáng yêu và nổi bật về nhiều mặt. Ngay cả Sung Hyunjae cũng có người hâm mộ sẵn sàng thuê quảng cáo sinh nhật cho anh ta, thì chắc chắn Yoohyunie cũng vậy chứ.
Trong khi tôi đang cân nhắc nên sử dụng thuật ngữ tìm kiếm nào thì tôi nhận được một cuộc gọi. Đó là Yerimie.
[Ahjussi! Tôi sẽ đi thẳng tới khu vườn trên sân thượng.]
“Ồ thật tuyệt vời. Tôi cũng sẽ đi ra ngoài.”
Khi tôi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi để khởi hành, Chirpie bay theo sau tôi. Bellaré cũng bò tới. Nếu tôi để hai nhóc ấy một mình trong khi Peace đi vắng, thì có lẽ cả hai sẽ lại gây ra rắc rối lần nữa. Đem theo hai đứa, tôi tiến về phía khu vườn trên sân thượng.
Ánh nắng gay gắt chiếu xuống. Trong chốc lát, nó trở nên mờ mịt. Đôi cánh sải rộng sà xuống dễ dàng không một tiếng động. Thứ đứng trước mặt tôi là một chú điểu sư khổng lồ.
Một con quái vật có đầu, chân và chóp đuôi màu trắng sữa, thân và cánh tỏa ra ánh sáng vàng. Cái mỏ có màu vàng đậm nổi bật, mở rộng.
- Quác!
Sau khi hét lên dữ dội, Blue nhìn xuống tôi với đôi mắt xanh lấp lánh. Dù đã trưởng thành nhưng ánh sáng tinh nghịch trong mắt nó vẫn vậy.
Sau khi tiễn Yoohyunie chiều hôm qua, tôi đã sử dụng kỹ năng lên Blue trước khi chúng tôi bắt đầu buổi tập cuối cùng. Nhờ thường xuyên chơi với cô bé nên sau một đêm thức trắng, cô bé đã tiến hóa hoàn toàn.
[Điểu sư (hạng 2) – Điểu sư Hoàng Kim Blue
Cấp bậc chỉ số hiện tại: S
Triển vọng thức tỉnh: A~S
Tối ưu hoá kỹ năng ban đầu
Kẻ Thống Trị Gió (S) Đã đạt được
Mũi Tên Vàng (A) Đã đạt được
Kháng Gió (A) Đã đạt được
Tiếng Hét Sắc Bén (B) Đã đạt được]
Ngoài chỉ số cấp S, Blue có được tất cả các kỹ năng ban đầu của mình. Cô bé lớn lên còn trông rất đẹp nữa.
- Chíp
Chirpie, người đang trong vòng tay tôi, há hốc mỏ sau khi nhìn thấy Blue như thể nó bị sốc. Tôi nghĩ vì ngạc nhiên khi Blue đột nhiên trở nên to lớn như vậy, nó dang rộng cả hai cánh, nó phát ra một tiếng kêu “tương đối” lớn.
- Chépp!!
….Có vẻ là đang bắt chước Blue. Bellaré, người đang quan sát Chirpie trong khi quấn quanh cổ tay tôi, hướng lên trên và cứng người.
-Ssii!
Mấy đứa đang làm gì vậy? Blue, không, cả con cũng đừng làm theo nữa. Màng nhĩ của bố sắp vỡ mất.
“Blue thực sự đã trưởng thành rồi!”
Yerimie vừa nói vừa bay từ tòa nhà của hội Haeyeon xuống. Trong khi nhảy lên vui vẻ chào đón cô, động tác đuôi của Blue đã làm gãy một cái cây nhỏ. …để đề phòng, tôi nên kích hoạt Eunhye một chút. Hạng B là ổn.
“Đúng vậy, Blue à! Nhóc siêu đẹp trai!”
- Quác!!
Cả hai háo hức bám lấy nhau rồi nhảy cẫng lên. Làm ơn hãy tỉnh táo hơn một chút đi. Gạch lát sàn của khu vườn từ từ xuất hiện các vết nứt.
“Chắc hẳn có gì rất tốt xảy ra với Blue. Trưởng thành nhanh như vậy! Tại sao tôi như vậy nhỉ? Anh Myungwoo cũng đã cao lên rất nhiều chỉ sau ba tháng.”
Tỏ vẻ không hài lòng, Yerimie nói rằng chiều cao của cô đã tăng lên một chút nhưng không đáng kể.
“Nhóc vẫn còn là trẻ vị thành niên. Nếu nhóc Thức tỉnh trước tuổi hai mươi, thì nhóc chỉ phát triển nhanh hơn một chút so với khi nhóc trải qua tuổi dậy thì bình thường thôi. Hơn nữa, Myungwoo là một trường hợp đặc biệt.”
Những thợ săn có chỉ số từ trung bình đến cao thường có vóc dáng trên mức trung bình, ngay cả trước khi Thức tỉnh. Moon Hyuna ban đầu cao gần 180cm, Choi Seokwon trên 180cm. Ngay cả khi bạn lớn lên một chút sau khi Thức tỉnh, sự khác biệt thường chỉ là 5cm hoặc ít hơn. Nhưng đối với loại phòng thủ, người ta nói rằng đã có trường hợp họ cao thêm 10 cm hoặc hơn.
Không phải là không có trường hợp chỉ số thấp xuất hiện đối với những người có thể trạng tốt, nhưng hầu hết các vận động viên chuyên nghiệp đều có xu hướng đảm bảo ít nhất là hạng E trở lên. Kết quả là nền thể thao chuyên nghiệp trên toàn thế giới rơi vào tình trạng hỗn loạn. Mặc dù một giải đấu Thức tỉnh đã sớm xuất hiện.
Mặt khác, Myungwoo đã bắt đầu với chỉ số cấp F. Vì cậu ấy đã trưởng thành xong nên tôi cho rằng tốc độ tăng trưởng của cậu ấy đã được tăng tốc để phù hợp với chỉ số của cậu ấy. Cũng không chắc chắn lắm, vì chưa từng có điều gì như thế này xảy ra ngay cả trước khi tôi hồi quy. Đã có trường hợp chỉ số của ai đó tăng lên một cấp hoặc hơn, nhưng bản thân sự tiến bộ đó sẽ mất rất nhiều năm. Noah cũng vậy.
“Blue à, hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau đi tới Dungeon.”
“Nhưng nhóc nói hai người đã thức suốt đêm để luyện tập mà. Sẽ ổn chứ?”
“Một đêm cũng không phải là vấn đề đối với chúng tôi hết. Nhóc ấy sẽ ngủ vào buổi sáng và nếu đó là dungeon hạng A, nhóc có thể nghỉ giữa chừng nếu buồn ngủ.”
Vì trưởng thành đúng thời điểm bắt đầu cuộc đột kích dungeon của Yerim nên Blue quyết định sẽ đi cùng. Cho đến khi một đối tác phù hợp xuất hiện, Blue sẽ tham gia vào các cuộc đột kích trong dungeon với Yerimie hoặc Moon Hyuna với tư cách là người hỗ trợ. Tôi cũng đã nói chuyện với Moon Hyuna ngày hôm qua.
Vì cô ấy là một trong những người được tôi bảo hộ nên tôi cũng sẽ nhận được một phần phần thưởng từ lợi nhuận của cuộc đột kích. Lúc đầu, tôi tự hỏi liệu nó có thực sự cần thiết hay không, nhưng Moon Hyuna đã đảm bảo rằng sẽ mang lại lợi ích tốt nhất cho tôi, nên tôi đã soạn thảo một hợp đồng.
“Việc chuẩn bị cho cuộc đột kích xong rồi chứ?”
“Tôi đã đóng gói mọi thứ kỹ càng rồi. Dù sao thì cũng không có gì nguy hiểm đâu, vì chúng ta chỉ luyện tập phối hợp thôi mà.”
Nhóc ấy hỏi tôi lo lắng điều gì với hai người hạng S trong đội chứ, Yerimie cười.
“Chiếc xe tải chở Blue cũng đã sẵn sàng. Một nửa mái xe có thể mở ra được sẽ có một tấm lưới ở đó.”
Ngay cả khi có tấm lưới ở đó thì nó cũng chỉ mang tính tượng trưng thôi. Vì Blue có thể phá vỡ nó rất dễ dàng.
Sau khi kiểm tra tình trạng của Blue, chúng tôi băng qua Hội Haeyeon. Tôi có thể nhìn thấy chiếc xe mà Yerimie đã đề cập đang đậu ở bãi đậu xe của hội. Khi tôi đưa Chứng nhận Chủ nhân cho Yerim, Blue nghiêng đầu thắc mắc.
“Blue à, xin hãy chăm sóc tôi thật tốt nhé!”
Bàn tay của Yerimie giơ lên không trung, mỏ của Blue chạm nhẹ vào con bé. Nhóc ấy dường như không có bất kỳ sự dè dặt nào, thật nhẹ nhõm.
Đội ngũ vẫn còn rất ít. Với một trị liệu sư, hai người phụ trợ và phòng thủ, một chủ lực, tổng cộng sáu người. Ha Eunha, người mà tôi đã gặp trong trận đấu xếp hạng trước đó, cũng ở đây. Tất cả họ đều lớn tuổi hơn Yerimie.
“Ngoài trị liệu sư, tất cả những người được tuyển dụng đều được thực hiện dưới sự giới thiệu của Thợ săn Park Yerim.”
Seok Simyung nói khi tiến lại gần tôi. Vì số lượng những người chữa lành có cấp bậc rất ít nên việc lựa chọn sẽ khá khó với họ.
“Mặc dù vậy, ít nhất tôi cũng khuyên nhóc ấy nên ưu tiên các Thợ săn nữ khi quyết định thành viên đội.”
Tôi chợt nhớ đến điều Moon Hyuna đã đề cập trước đây.
“Tôi tin rằng đó cũng là trường hợp được ưu tiên.”
“Tất nhiên rồi. Và vì thợ săn Park Yerim đặc biệt còn trẻ nên người khác rất dễ coi thường cô ấy. Ngay cả khi họ tỏ ra tôn trọng trước mặt người khác, vẫn có nhiều trường hợp đang có âm mưu khác sau lưng. Hiệp hội chúng tôi cũng đã phải loại bỏ nhiều nhân vật như vậy ngay từ đầu.”
Seok Simyung cười cay đắng, nói rằng từng có rất nhiều người nghĩ rằng họ có thể kiểm soát Yoohyunie chỉ vì em ấy còn trẻ và họ đã trưởng thành.
“Chúng ta vẫn đang trong giai đoạn phát triển. Khi thời gian trôi qua một chút, thế giới Thợ săn sẽ ít quan tâm đến tuổi tác hay giới tính hơn và cấp bậc sẽ bắt đầu được ưu tiên nhất. Mặc dù điều đó có thể sẽ làm nảy sinh một loạt vấn đề khác về phân biệt đối xử. Ngay cả bây giờ, sự phân biệt đối xử dựa trên cấp bậc và đảng phái vẫn diễn ra khá tràn lan.”
Ông ta tiếp tục nói rằng việc đạt được sự hoàn hảo là một nỗ lực khó khăn.
“Đó chẳng phải là lý do luật pháp và thủ tục tố tụng hợp pháp tồn tại sao? Ngay cả khi có sự bất bình đẳng thì sự bất bình đẳng sẽ được giảm bớt nếu có thể.”
Tôi đã nghĩ như vậy ngay cả khi Seok Simyung can thiệp vào tình huống với Kim Minnie, nhưng ông ta dường như khá quan tâm đến các vụ phân biệt đối xử của Hunter. …Mặc dù, với tư cách là người vì ông ta mà phải chịu đựng sự phân biệt vô cùng rõ ràng trước đây, tôi vẫn nghĩ đây điều khá kỳ lạ.
Vì tôi không có lý do gì để gặp Seok Simyung trước khi thức tỉnh, nên có thể ông ta đã biết tôi qua Yoohyunir, trước khi hồi quy mọi thứ thực sự khó khăn. Vì vậy, có thể oong ta đã cố tình tỏ ra lạnh lùng khi tiếp cận tôi …Tôi hy vọng là như vậy. Không thể chắc chắn được vì tôi chỉ nhận được một phần ký ức của Yoohyunie.
“Chúng ta đi bây giờ nhé! Không, ý tôi là—đi thôi!”
Hơi khó xử khi phải ra lệnh, Yerimie mỉm cười táo bạo. Đề phòng Blue đột nhiên trở nên lo lắng sau khi đi vào xe tải, tôi cũng theo nhóc ấy vào trong.
“Yerim-ah, sao nhóc cũng vào vậy?”
“Có thể chỉ là tạm thời thôi, nhưng nhóc này là thú cưỡi của tôi. Tất nhiên tôi phải đặc biệt chú ý đến rồi.”
Thật là một điều đáng khen ngợi. Nếu chúng tôi gặp người mới đến lần này, tôi sẽ hỏi thêm về thú cưỡi của cả Yerimie và Song Taewon. Sau đó, cánh cửa đóng lại, xe khởi hành.
